Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for the ‘Tác giả hải ngoại’ Category

Lễ kỷ niệm năm thứ 19 “Ngày Nhân quyền Việt Nam”

Posted by Webmaster on May 13, 2013

Đọc thêm:    Tổng giám đốc RFA phát biểu tại Lễ kỷ niệm ngày nhân quyền VN

Thanh Quang, phóng viên RFA – 2013-05-09

Ông Daniel Baer, phó Trợ Lý Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động, phát biểu tại Lễ Kỷ Niệm Năm Thứ 19 "Ngày Nhân Quyền Cho VN", hôm 9/5.Hôm thứ Năm mùng 9 tháng Năm (2013) này, Cộng đồng VN vùng Thủ đô Washington, Maryland và Virginia phối hợp với Tổ Chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản cùng Hệ Thống Đài Truyền Hình SBTN tổ chức Lễ Kỷ Niệm Năm Thứ 19 “Ngày Nhân Quyền Cho VN”.

Theo Ban Tổ Chức thì buổi lễ kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Cho VN năm 2013 này, diễn ra tại Trụ sở Thượng Viện Hoa Kỳ, nhằm áp lực nhà cầm quyền Hà Nội trả lại những nhân quyền căn bản cho người dân Việt; trả tự do cho các nhà bất đồng chính kiến, các lãnh tụ tôn giáo đang bị giam cầm; tố cáo trước công luận quốc tế việc Hà Nội hiến đất, dâng biển cho ngoại bang; vận động Lập pháp và Hành pháp Mỹ áp lực VN thêm nữa để chấm dứt hành động đàn áp phong trào dân chủ quốc nội; và nhân dịp lễ kỷ niệm này, người Việt hải ngoại bày tỏ tình đoàn kết chặt chẽ, sát cánh với đồng bào trong nước trong công cuộc đấu tranh cho nhân quyền, tự do, dân chủ cho quê hương VN.

Nhân danh Trưởng Ban Tổ Chức, ông Đoàn Hữu Định, Chủ tịch Cộng đồng VN vùng Thủ đô Washington, Maryland và Virginia lên tiếng chào mừng quan khách. Thông điệp mà ông Đoàn Hữu Định gởi đi trong “Ngày Nhân Quyền Cho VN năm 2013” này như sau:

“Nhân Ngày Nhân Quyền Cho VN hôm nay, tôi muốn nói là xin tất cả mọi người – các đồng hương hải ngoại cũng như ở trong nước, nếu có nghe được lời kêu gọi này, thì hãy nói lên những đòi hỏi mà hiện chính phủ Hà Nội không có cho đồng bào ở trong nước. Chuyện quan trọng nhất là tiếng nói của quý vị trong nước bị ngăn chận thì ở hải ngoại này, chúng tôi sẽ chuyển đến tất cả những nhà hoạch định chính sách của Hoa Kỳ, cho họ biết rằng VN cần phải thay đổi dựa trên vấn đề nhân quyền mà VN hiện chưa có, khi nhà cầm quyền tiếp tục đàn áp rất nặng đối với những tiếng nói đối lập, đối kháng.”

Phát biểu cho “Ngày Nhân Quyền Cho VN lần thứ 19”, TNS John Cornyn, người bảo trợ buổi lễ năm nay, tác giả của Dự Luật VN Human Rights Acts có biện pháp chế tài do vi phạm nhân quyền, lưu ý rằng thành tích nhân quyền VN hiện tồi tệ hàng đầu, và ông đề nghị đưa VN trở lại danh sách CPC – những nước cần quan tâm đặc biệt vì đàn áp tôn giáo. TNS Cornyn nhân tiện ca ngợi người Việt hải ngoại tổ chức lễ kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Cho VN, góp phần xúc tiến nhân quyền cho VN.

Lên tiếng nhân dịp kỷ niệm này, Dân Biểu Leslie Byrne, tác giả Nghị quyết House Resolution 333 mở đường cho Công Luật Tổng Thống ấn định “Ngày Nhân Quyền Cho VN” 11 tháng Năm hàng năm, cho biết:

Quan khách tham dự Lễ Kỷ Niệm Năm Thứ 19 "Ngày Nhân Quyền Cho VN hôm 9/5. RFA PHOTO.“Sự thật là tình hình nhân quyền trên thế giới, ở mức dộ nào đó, trở nên tồi tệ hơn, bởi vì chúng ta không thể chấp nhận những gì diễn ra. Hồi năm 2005, chính phủ Hoa Kỳ thương luợng với VN về thương mại nhưng lại không đòi hỏi VN gì cả. Hoa Kỳ cho VN nhiều quyền lợi thương mại, chỉ nói rằng sẽ giúp VN giầu có hơn – cũng giống như trường hợp đối với TQ. Và một lần nữa, chính phủ Hoa Kỳ lại thương lượng với VN, nhưng không  đòi hỏi gì cả về nhân quyền. Đó là lý do tại sao phải có Nghị Quyết về Nhân quyền VN. Phía chính phủ bảo chúng ta ngồi yên, chúng ta phải đứng dậy; Chính phủ bảo chúng ta yên lặng, chúng ta phải nói to lên.”

Hiện diện trong “Ngày Nhân Quyền Cho VN” năm nay có đại diện cao cấp của Bộ Ngoại giao Mỹ, ông Daniel Baer, phó Trợ Lý Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động. Ông cho rằng điều quan trọng là chính phủ Hoa Kỳ vẫn bày tỏ cam kết về tự do, nhân phẩm tại VN, và cả những nơi khác trên thế giới. Ông nhân dịp này bày tỏ vui mừng khi thấy những bạn bè, các đại diện cộng đồng VN khắp Hoa Kỳ và trên thế giới cảm nhận sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với giá trị dân chủ, nhân quyền. Phó Trở Lý Ngoại trưởng Mỹ khẳng định rằng chính phủ Obama tiếp tục cam kết duy trì truyền thống đó. Ông cũng không quên lưu ý về mối quan hệ Mỹ-Việt mà ông cho là “năng động”, và nhờ diễn tiến bình thường hoá bang giao mà mối quan hệ giữa nhân dân 2 nước đã được cải thiện, mức sống của người dân VN được nâng cao, dân chúng sung túc hơn, được học hành hơn, hiểu biết về thế giới bên ngoài nhiều hơn. Nhưng, phó Trợ Lý Ngoại trương Daniel Baer nhấn mạnh:

Đại ý rằng vẫn còn một yếu tố quan trọng nhưng VN lại tụt hậu, và đó là lý do tại sao mọi người lại gặp nhau trong Ngày Nhân Quyền Cho VN hôm nay. Theo ông Baer, thì dù VN trở nên hưng thịnh hơn trước, nhưng người dân Việt vẫn chưa hưởng được nhân quyền mà toàn cầu công nhận cũng như những quyền tự do căn bản của con người.

Hiện diện tại buổi lễ kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Cho VN 2013, Tổng Giám đốc Đài ACTD, bà Libby Liu, nói chung phát biểu rằng bà cảm thấy buồn trước tình hình nhân quyền tại VN trong lúc này khi người dân phải hàng ngày đối mặt với tình trạng vi phạm nhân quyền trầm trọng, bị đàn áp tín ngưỡng, tự do, dân chủ, bị cưỡng chiếm đất đai, bị nạn buôn người, bị những phiên toà giả dối khiến lãnh những bản án năng nề, nhất là giới bloggers. Nhưng tinh thần chiến đấu dũng cảm của những nhà dân chủ, của người dân VN “đã truyền cảm hứng cho Đài ACTD. Tổng Giám Đốc Libby Liu nhấn mạnh:

Bà Libby Liu, tổng giám đốc đài Á Châu Tự Do có bài phát biểu tại Lễ kỷ niệm ngày nhân quyền Việt Nam 11/5 được tổ chức ở Washington DC hôm 9 tháng 5 năm 2013. RFA PHOTO.Tôi muốn kết luận rằng mọi vụ bắt bớ, mọi án tù khắc nghiệt, mọi cuộc trừng phạt, hăm doạ hay kiểm duyệt thông tin, thì Đài ACTD chúng tôi sẽ có mặt vì người dân VN.”

Nhân Ngày Nhân Quyền Cho VN, BS Nguyễn Quốc Quân, Chủ tịch Tổ chức Quốc tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản, trụ sở tại Virginia, Hoa Kỳ muốn mượn diễn đàn này tại Trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ để nhấn mạnh rằng:

Thứ nhất là tình trạng nhân quyền VN phải nói là tồi tệ hơn trước. Thứ hai là chúng tôi muốn vận động dư luận quốc tế cùng sự ủng hộ của chính giới Hoa Kỳ đối với công cuộc cuộc vận động, tranh đấu đầy chính nghĩa của dân tộc VN đòi tự do, dân chủ một cách ôn hoà và bất bạo động. Điều thứ ba mà chúng tôi muốn nói với đồng bào trong nước rằng những người Việt hải ngoại không quên những người anh em đang tranh đấu trong nước mà chúng tôi đang có gắng hoạt động, phối hợp với anh em trong nước để đẩy mạnh công cuộc tranh đấu của chúng ta. Điểm cuối cùng chúng tôi muốn nói là xu thế thời đại cũng như điều kiện thuận lợi cho sự thay đổi đang diễn tiến ở VN. Chúng ta cần nắm lấy cơ hội này để xúc tiến hầu giúp cho công cuộc tranh đấu của chúng ta được thành công mỹ mãn.”

BS Đỗ Văn Hội, Chủ tịch Hội Đồng Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ phát biểu:

“Ngày hôm nay là Ngày Nhân Quyền Cho VN đã được Lập pháp và Hành pháp Mỹ công nhận. Ngày Nhân Quyền hôm nay, chúng ta sẽ nói lên tình trạng vi phạm nhân quyền trầm trọng tại VN, từ đó, cho thế giới biết rằng nước VN cần phải có tự do, dân chủ, và người dân trong nước thấy được ý chí của người Việt hải ngoại cũng như sự ủng hộ của giới lập pháp, hành pháp của Hoa Kỳ, và cả thế giới, đối với vấn đề tự do dân chủ ở VN. Và người Việt chúng ta phải hãnh diện với vì Ngày Nhân Quyền Cho VN chỉ có VN chúng ta có được mà thôi. Trên thế giới không có nước nào có được Ngày Nhân Quyền tại nước Mỹ như vậy. Chắc chắn nhân quyền sẽ đến với VN trong một ngày rất gần.”

Thưa quý vị, nói chung, nhiều diễn giả tại buổi Lễ Kỷ Niệm Ngày Nhân Quyền Cho VN năm 2013, từ Thượng Nghị sĩ, Dân biểu Mỹ cho tới đại diện các tổ chức nhân quyền quốc tế, đại diện các cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể VN hải ngoại, đại diện các phái đoàn sắc tộc bạn, đều lên án nhà cầm quyền VN ngày càng vi phạm nhân quyền trầm trọng, lên tiếng mạnh mẽ ủng hộ công cuộc đấu tranh cho nhân quyền, tự do, dân chủ tại VN, cũng như bày tỏ tin tưởng mục tiêu ấy sẽ sớm thành hiện thực, kêu gọi đưa VN trở lại danh sách CPC… trong bối cảnh giới cầm quyền VN tiếp tục đàn áp nhân quyền, bất chấp công luận thế giới.
Nhân “Ngày Nhân Quyền Cho VN” lần thứ 19 này, BS Nguyễn Đan Quế, nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng và là sáng lập viên Cao Trào Nhân Bản, gởi thông điệp qua Đài ACTD, như sau:

Nhân dịp này chúng tôi gởi đến tất cả anh em đang tranh đấu, tất cả đồng bào Việt Nam ở trong nước cũng như tất cả đồng bào Việt Nam ở hải ngoại, ngày nhân quyền Việt Nam là cây cầu nối lịch sử thiêng liêng và hiệu quả để đoàn kết Việt Nam trong nước và ngoài nước trên một cơ sở rất là rõ ràng. Tất cả chúng ta dù là con Hồng cháu Lạc ở trong nước hay đang tha phương đều có chung một mục đích là muốn Việt Nam có nhân quyền, có dân chủ.”

Thanh Quang tường thuật từ trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ.

Advertisements

Posted in Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Tháng Tư, thắng và thua

Posted by Webmaster on May 6, 2013

Người Việt – Sunday, April 28, 2013 3:33:46 PM

Tạp ghi Huy Phương

Từ đầu năm 2013 đến nay, nhân cuốn “Bên Thắng Cuộc” của một nhà văn “bên kia” mới ra đời, hai tiếng “thắng” và “thua” đã được nói đến nhiều, cuộc tranh luận trên báo chí thì ít, mà trong câu chuyện lúc trà dư tửu hậu thì nhiều. Cuốn sách ấy đã phơi bày nhiều mặt trái không lấy gì làm đẹp đẽ của cái bên thắng cuộc, cũng như trình bày được những nỗi oan khuất, đau đớn của bên bại trận. Nếu thật sự bên thắng cuộc là một chế độ khác, một quốc gia khác, có một nếp sống và trình độ, dân trí khác, thì chúng ta, những người miền Nam thua trận đâu đến đỗi tan tác, chia lìa và chịu những nỗi thống khổ dai dẳng như vậy.

Tôi cũng rất đỗi ngạc nhiên khi vài người quen biết, thân có, sơ có, đã nói với tôi những lời khá đứng đắn, không hề có ý đùa giỡn là: “Chúng ta là những người thắng trận, chúng ta đâu có thua!” Ðằng sau câu nói này, tôi không biết khi dừng lại, kiếm một chỗ ngồi để tranh luận, chúng ta sẽ nói như thế nào cho tròn ý nghĩa của việc thua thắng, câu chuyện đã để lại những vết hằn lên tâm khảm chúng ta, 38 năm qua chưa đủ kín vết thương để thành vết sẹo, mà đôi khi còn rỉ máu. Là những người lính, trước hết phải nhận trách nhiệm đã không làm tròn công cuộc bảo vệ quê hương của mình, để rơi vào tay cộng sản, một chế độ tệ hại nổi tiếng trên thế giới đã làm cho con người đắm chìm vào đau khổ, tai ương.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Việt Nam : Dã ngoại nhân quyền bị ngăn chận

Posted by Webmaster on May 6, 2013

Thụy My – RFI Tiếng Việt

Những người tham gia buổi dã ngoại vì nhân quyền tại Hà Nội ngày 05/05/2013 và các biểu ngữ đòi tự do hội họp. Ảnh: danlambaoHôm nay 05/05/2013 buổi dã ngoại vì để trao đổi về nhân quyền do nhóm Công dân Tự do khởi xướng, dù được khá nhiều bạn trẻ hưởng ứng nhưng đã không thể diễn ra như dự định tại ba thành phố Hà Nội, Nha Trang, Saigon vì bị chính quyền ngăn trở bằng nhiều phương cách khác nhau.

Theo thông tin trên các mạng xã hội, ở Hà Nội những người tham gia buổi dã ngoại khởi hành rất sớm, nhưng tại địa điểm dự kiến là công viên Nghĩa Đô, đã có khoảng 50 công an mặc sắc phục lẫn thường phục. Loa phóng thanh được sử dụng để phá rối, nhưng một số người tham gia vẫn ngồi thành từng nhóm trao đổi về vấn đề nhân quyền, số khác đi vòng quanh công viên để tuyên truyền về vấn đề này.

Còn tại Saigon, công viên 30 tháng Tư gần nhà thờ Đức Bà và dinh Thống Nhất, được mô tả là tràn ngập công an, rào chắn và xe bít bùng. Các blogger Nguyễn Hoàng Vi, Vũ Sĩ Hoàng, Quốc Anh bị bắt và theo một số người chứng kiến thì còn bị đánh đập. Số bạn trẻ tham dự vẫn tiếp tục chia thành từng nhóm nhỏ để thảo luận, nhiều bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền đã được phân phát.

Tại Nha Trang, nhiều công an và đoàn viên thanh niên xuất hiện với dàn loa công suất lớn. Chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tức blogger Mẹ Nấm được công an « mời » vào quán cà phê và cuối cùng chị đành phải đến công viên Bạch Đằng cùng với công an để báo cho các thành viên buổi dã ngoại là chị không thể tham gia. Xin mời quý thính giả nghe chi tiết trong phần phỏng vấn.

Nhìn chung, các khuôn mặt tranh đấu cho nhân quyền từ Bắc vào Nam đều được chú ý ngăn chận để không thể tham dự, kể cả chặn sóng điện thoại. Như vậy, sự kiện « tụ tập đông người » đầu tiên không phải để biểu tình phản đối thái độ hung hăng của Trung Quốc tại Biển Đông, cũng đã bị ngăn trở như các cuộc xuống đường chống Trung Quốc trước đây.

Đọc thêm:  BBC Tiếng Việt:  Dã ngoại nhân quyền tại Việt Nam

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Bản Lên Tiếng về Lập Trường của Liên Minh Dân Chủ Việt Nam

Posted by Webmaster on May 6, 2013

LMDCVN-Apr 2013 NgoThanh Hai

Posted in Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải lên tiếng ủng hộ buổi Dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người

Posted by Webmaster on May 5, 2013

Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải
Rạng sáng ngày 5/5/2013, tức chỉ vài tiếng trước giờ G, Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đã chính thức lên tiếng ủng hộ tuổi trẻ Việt Nam tham gia buổi Dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người diễn ra tại 3 Thành Phố Sài Gòn, Hà Nội và Nha Trang.
Trong bức thư gửi đến Danlambao, vị Thượng nghị sĩ đại diện cho vùng Ottawa (Canada) cho biết: dù ở xa, nhưng bản thân ông rất ‘thèm gặp’ và muốn tham gia buổi dã ngoại để nói chuyện cùng tuổi trẻ Việt Nam. Qua thư, ông gửi gắm niềm hy vọng:
“Thật vận mệnh đất nước còn có hồi phục hưng lại từ những con người can trường như các bạn. Chúng tôi kính phục sự quả cảm, lòng can trường của các bạn cho dù các bạn có khiêm nhường từ chối”
Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải từng là một sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, vượt biên tỵ nạn tại Canada sau năm 1975. Vào tháng 9/2012, ông là người gốc Việt đầu tiên tại Canada được chỉ định làm Thượng nghị sĩ đại diện cho cùng Ottawa.
Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải là người kiên trì theo đuổi mục tiêu đấu tranh cho một đất nước Việt Nam tự do, dân chủ. Hiện ông là Chủ tịch Liên Minh Dân Chủ Việt Nam, một tổ chức tranh đấu lâu đời và rất có uy tín do cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy thành lập.
Danlambao xin được trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bức thư của Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải gởi đến các Công Dân Tự Do, những người đã can đảm tham gia buổi dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người:
*
Thơ gởi các anh em dân chủ trong nước nhân dịp các bạn tổ chức buổi dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người.
Các bạn thân mến,
Đọc tin thấy các bạn tổ chức buổi dã ngoại để trao đổi về quyền con người, vì cách xa cả đại dương nên không thể tham dự được cho dù rất thèm gặp và nói chuyện với các bạn. Thôi đành gởi vài hàng tâm tình giữa người trẻ và người gìa, người trong nước và người ngoài nước. Nhưng cho dù ở đâu, làm gì chúng ta cùng một mục tiêu là tranh đấu cho dân tộc Việt Nam có được tự do, dân chủ và có quyền làm người như những con người khác trên thế giới.
Tôi vô cùng khâm phục các bạn, những người đứng trước còng số tám của công an, trước những đạo luật hàm hồ của nhà cầm quyền Hà Nội, để có thể dùng để kết án bất cứ ai, và với bất cứ lý do gì họ muốn, mà các bạn dám làm. Làm chớ không phải chỉ nói suông như một số người. Làm trước gông cùm, tù đày mà vẫn thản nhiên. Thật vận mệnh đất nước còn có hồi phục hưng lại từ những con người can trường như các bạn. Chúng tôi kính phục sự quả cảm, lòng can trường của các bạn cho dù các bạn có khiêm nhường từ chối.
Chúng tôi không chỉ nói suông những lời cảm phục với các bạn, hay ca tụng xã giao các bạn, mà cá nhân tôi và những chiến hữu của tôi trong Liên Minh Dân Chủ Việt Nam do cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy thành lập, vẫn luôn trung thành với lập trường tranh đấu, hỗ trợ cho những phong trào tranh đấu trong nước để mang tự do, dân chủ và quyền làm người cho toàn dân tộc.
Gương mặt rạng rỡ, đầy cương nghị của Phương Uyên làm chúng tôi vững tin hơn cho tiền đồ dân tộc, nhưng không thể dấu được nỗi xót xa khi nghe:
“Nhận tin từ mẹ của Phương Uyên cho biết, em bị đánh trong tù khiến cho bạn bè, anh chị em, chú bác cô dì cậu mợ, ông bà cha mẹ dù không cùng huyết thống cật ruột nhưng thấm tình dân tộc, đậm nghĩa đồng bào không ai bị đánh… sao nghe đau nhói ở trong lòng!”
Trong nỗi đau đó có tôi và những chiến hữu của tôi, nhưng chúng ta biết dùng nỗi đau thương đó làm hành trình đi đến ngày tự do cho đất nước. Ngày đó không xa đâu Phương Uyên!
Còn rất nhiều người muốn cùng nối bước trong hành trình đó với chúng ta như Phạm Thanh Nghiên, nhưng Thanh Nghiên nói: “còn tôi trong hoàn cảnh của một người bị quản chế, không thể hội ngộ với bạn bè của mình tại những nơi đã hẹn”. Thanh Nghiên không tới được, nhưng lòng Thanh Nghiên đang cùng chúng ta, cùng tranh đấu với chúng ta, cùng đốt lên ngọn lửa để làm sáng những ước vọng tha thiết của đồng bào.
Không phải chỉ có người Việt Nam mình tranh đấu cho lẽ phải, cho công lý cho người mình, mà người ngoại quốc cũng đồng lòng với mình vì đó là đều thiêng liêng được áp dụng trên thế giới, ngoại trừ những nước độc tài, cộng sản. Họ quan tâm đến chúng ta, họ quan tâm đến sự an nguy của người tranh đấu. Hãy nghe Nguyễn Hoàng Vi nói:
“Ông Faubrice Maurice, Tổng Lãnh Sự Pháp (ở Sài Gòn) đã đặc biệt quan tâm là với những đàn áp của nhà cầm quyền, điều gì đã làm cho những Công Dân Tự Do không sợ hãi và công khai tổ chức Buổi dã ngoại trao đổi về Quyền con người vào ngày Chủ Nhật 5/5/2013.
 
Blogger Nguyễn Hoàng Vi đã trả lời rằng:
 
“Nhân quyền cần phải được thể hiện công khai và quyền con người sẽ không có nếu nó chỉ được thể hiện trong sự sợ hãi hoặc lén lút.” (Dân Làm Báo)
Đúng, khẳng khái. Đáng mặt anh thư thời đại. Tôi rất hãnh diện với các bạn và đồng bào trong nước đang kiên cường lật trang sử đau thương và nhục nhã của dân tộc.
Tôi xin mượn bốn câu thơ sau đây, (trong dòng thơ Việt và xin lỗi, sửa vài chữ) để tặng các bạn:
Ta vùng vẫy với xích xiềng cộng sản,
Mấy chục năm khổ nhục vẫn kiêu hùng.
Việt sử thăng trầm, bao chương bừng chiếu,
Sáng những khoảng mịt mùng, nặng trĩu đau thương.
Tôi mường tượng nỗi vui mừng khôn xiết khi gặp lại các bạn trong ngày đất nước không còn cộng sản.
Thân mến chào các bạn,

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Blogger Tạ Phong Tần được vinh danh là 1 trong 10 Phụ nữ Can Đảm của Thế Giới

Posted by Webmaster on March 7, 2013

VOA Tiếng Việt – Thứ năm, 07/03/2013

Blogger Tạ Phong Tần, cựu đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam​​Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ loan báo trong ngày Quốc Tế Phụ Nữ thứ Sáu sắp tới, Bộ Ngoại giao sẽ vinh danh 10 phụ nữ có những thành tích ngoại hạng xứng đáng được trao Giải Phụ Nữ Can Đảm của Thế Giới.

Một thông cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, ghi ngày 4 tháng Ba, loan báo Ngoại trưởng Kerry và Đệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ Michelle Obama sẽ chính thức trao giải cho 10 phụ nữ đặc biệt này, tại một buổi lễ được cử hành vào lúc 3 giờ chiều tại Hội trường Dean Acheson của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở thủ đô Washington.
​​
Trong danh sách những người được giải thưởng có Blogger Tạ Phong Tần, hiện đang thọ án tù 10 năm tại Việt Nam, nên sẽ đuợc trao giải khiếm diện.

Bà Tạ Phong Tần có trang blog mang tên “Công lý và Sự Thật”, với hàng trăm bài viết phản ánh những bất công xã hội, các vụ tịch thu đất đai, và tệ nạn tham nhũng trong các cơ quan chính quyền Việt Nam.

Giải Phụ Nữ Can Trường Thế giới của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ là một giải thường niên để vinh danh các phụ nữ trên khắp thế giới đã chứng tỏ lòng can đảm ngoại hạng cũng như khả năng lãnh đạo trong việc cổ vũ cho các quyền phụ nữ và trao quyền cho nữ giới, bất chấp những gian nguy cho cá nhân mình.

Từ khi giải này được thiết lập năm 2007, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã vinh danh tất cả 67 phụ nữ đến từ 45 quốc gia.

Nguồn: Office of the Spokesperson, State Dept.

Đọc thêm:

Blogger Tạ Phong Tần được đề cử Giải thưởng Báo chí 2013 của ‘Index on Censorship’

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Tại Việt Nam, các nhà phê bình tấn công dồn dập Chính phủ trong cuộc tranh luận hiếm thấy

Posted by Webmaster on March 7, 2013

Chris Brummit (Associated Press)/Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) luợc dịch – 

ABC_News_300x50Các nhà lãnh đạo Việt Nam tìm cách tăng tính hợp pháp đang bị suy giảm của mình bằng cách yêu cầu công chúng cho các đề xuất về cải cách hiến pháp. Những gì họ nhận được thay vào đó là những chỉ trích công khai hiếm thấy về chế độ độc đảng tại Việt Nam, một nhà báo bị đuổi việc đã trở nên một thanh niên nổi tiếng vì ý kiến bất đồng chính kiến của anh, và một bài học khác về việc Internet đã làm thay đổi các quy tắc của sự điều hành đất nước.
Làn sóng chỉ trích đã đặt ban lãnh đạo Đảng Cộng sản vào thế chống đỡ, dồn áp lực lên họ trong bối cảnh bất mãn lan rộng về sự tham nhũng của các viên chức cao cấp và một nền kinh tế bị trì trệ. Những người đứng sau của những phê phán đó – một nhóm các trí thức và cựu quan chức – nói rằng họ không có ý định ngừng việc làm này của họ.
“Nhiều đồng bào, chiến sĩ của chúng tôi đã hy sinh để xây dựng chế độ hiện nay”, ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ tịch của một tổ chức do Đảng Cộng sản điều khiển tại thành phố Hồ Chí Minh nói. “Đi ngược lại các quyền của người dân là không thể được chấp nhận sau khi máu đã bị đổ để giành lại chúng cho người dân.” đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Vụ Nguyễn Đắc Kiên gây tiếng vang

Posted by Webmaster on February 28, 2013

BBC Tiếng Việt

Từ một nhà báo ít người biết đến, Nguyễn Đắc Kiên đột nhiên trở nên rất nổi tiếngCập nhật: 10:48 GMT – thứ tư, 27 tháng 2, 2013
 
Đã xuất hiện lời kêu gọi ủng hộ hành động của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên sau khi nhà báo này mất việc vì có bài viết phản bác lại Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Chỉ một ngày sau khi xảy ra vụ việc, nhà báo 30 tuổi Nguyễn Đắc Kiên của báo Gia đình và Xã hội đã trở nên nổi tiếng và trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi trên nhiều diễn đàn mạng.

‘Kính trọng anh Kiên’

Tại một hội thảo về vai trò của giới truyền thông trong lấy ý kiến đóng góp của nhân dân đối với chính sách và chủ trương lớn của Nhà nước diễn ra vào sáng thứ Tư ngày 27/2 tại Hà Nội, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nguyên viện trưởng Viện nghiên cứu phát triển IDS, đã kêu gọi các ‘nhà báo cũng như toàn xã hội ủng hộ, hỗ trợ, bảo vệ bằng mọi phương cách có thể đối với những nhà báo dũng cảm như Nguyễn Đắc Kiên’.

Tiến sỹ Quang A đã trực tiếp xác nhận với BBC về lời kêu gọi này.

Ông nói bản thân ông không những ủng hộ mà còn rất kính trọng Nguyễn Đắc Kiên mặc dù nhà báo này còn nhỏ tuổi hơn con trai của ông.

“Có những người như anh Kiên là sự đáng quý cho dân tộc Việt Nam,” ông nói. “Tương lai Việt Nam là ở những người trẻ như anh Nguyễn Đắc Kiên.”

“Anh Kiên là người trẻ có công ăn việc làm tử tế. Anh ấy biết rõ những hậu quả có thể xảy ra với việc nêu chính kiến của anh ấy nhưng anh ấy vẫn mạnh dạn lên tiếng,” ông A giải thích vì sao ông kính trọng ông Kiên.

“Nếu tất cả mọi người chúng ta đều im lặng thì vô hình chung chúng ta đồng lõa với những thế lực muốn dân tộc này chìm đắm trong cõi u mê,” ông nói thêm.

Ông cho biết tại hội thảo sáng nay, tên Nguyễn Đắc Kiên ‘đã được nêu lên không dưới 20 lần với sự kính trọng không chỉ của tôi mà của rất nhiều người khác’.

Về nội dung bài viết của ông Nguyễn Đắc Kiên, Tiến sỹ Quang A ‘đồng cảm về mọi mặt’ vì đây cũng là những nội dung chính trong bản Kiến nghị 72 về sửa đổi Hiến pháp mà ông tham gia ký tên.

“Trong hội thảo người ta có nêu sáng kiến lập một quỹ để hỗ trợ các nhà báo gặp ‘tai nạn’ về pháp lý và không loại trừ những hỗ trợ về mặt vật chất,” ông nói. “Đã có nhiều người thuộc nhiều lĩnh vực ủng hộ ý tưởng này.”

‘Nhà báo dũng cảm’

Nguyễn Đắc Kiên đã thẳng thừng bác bỏ những phát biểu của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng

Trước câu hỏi tại sao có quá ít người dám cất lên tiếng nói của mình như Nguyễn Đắc Kiên, ông Quang A trả lời: “Trong một chế độ toàn trị và với sự đàn áp vô cùng tinh vi của chính quyền thì người dân phải hết sức tỉnh táo và tìm mọi cách để cất lên tiếng nói của mình.”

“Có những người đi tiên phong thì bị sự đàn áp hết sức trắng trợn và dã man của bản thân tòa báo cũng như những thế lực nào đó ra lệnh cho tòa báo của anh ta,” ông nói thêm.

Sau bài nói chuyện của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ở Vĩnh Phúc hôm 25/2 trong đó ông lên án những ai đòi thay đổi điều 4 Hiến pháp là ‘suy thoái tư tưởng, đạo đức’, Nguyễn Đắc Kiên đã có bài viết nói rằng ông Trọng ‘không có tư cách’ để nói như vậy với người dân Việt Nam.

Ông Kiên cũng kêu gọi soạn thảo một Hiến pháp mới ‘thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam’, kêu gọi thực hiện đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập và phi chính trị hóa quân đội.

Ngay sau đó ông đã bị ban biên tập báo Gia đình xã hội kỷ luật và buộc thôi việc vì ‘vi phạm quy chế hoạt động của báo’.

Trả lời BBC hôm 26/2, Nguyễn Đắc Kiên nói rằng ông đã lường trước hậu quả của hành động của ông.

Trên trang facebook của BBC Việt Ngữ, chủ đề về Nguyễn Đắc Kiên đã thu hút từ hơn 500 đến trên 600 lượt ‘thích’.

“Anh là một nhà báo dũng cảm, vượt qua được nỗi sợ hãi của người đang phụ thuộc miếng cơm manh áo ở một tờ báo của Đảng,” một người có tên Nguyen Trong Tan bình luận.

Còn một người khác có tên Tuan Vu thì viết: “Chân thành cảm ơn bài viết của anh đã đem đến cho chúng tôi về một hy vọng về tương lai dân tộc.”

“Anh ấy là một anh hùng,” Ngoc Luong ca ngợi.

Tuy nhiên cũng có ý kiến ngược lại.

“Chia buồn với anh (Kiên) nhưng em không thể ủng hộ cho anh được,” Nguyễn Tuấn viết.

Còn Tieu Phu Thuy thi viết: “Không có Đảng, không có cuộc sống như ngày nay. Lúc trước bị đô hộ, đói nghèo không có thằng nào đứng ra lãnh đạo mà bây giờ hòa bình rồi lại đòi đa nguyên đa đảng.”

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Lời tuyên bố công dân

Posted by Webmaster on February 27, 2013

Nguyễn đắc Kiên

Lê G. (Danlambao) –

Rồi đây, khi chủ nghĩa tàn bạo này đã qua đi, những sử gia Việt Nam sẽ hân hoan viết vào Việt Sử ký dòng này: Ngày 25.02.2013, đầu xuân Quý Tỵ, nhà báo Nguyễn Đắc Kiên đã đưa ra Lời tuyên bố công dân kết nối được hàng triệu trái tim của người Việt trong nước và khắp thế giới châm ngòi cho cuộc đấu tranh giữa bạo tàn và thiện lành, giữa độc tài và dân chủ, nhân quyền, giữa lòng tham và tình bao dung, giữa thù hận và yêu thương, giữa rã rời và kết đoàn. 
Vì sao tôi dám khẳng định điều đó? Đã có bao nhiêu người đã nằm trong tù, bao nhiêu người đã dũng cảm đấu tranh chống bạo quyền, và bao nhiêu người anh hùng hơn Nguyễn Đắc Kiên. Đúng, mỗi người trong số họ đều có thể là tấm gương sáng và là tinh thần của cuộc đấu tranh. Nhưng không ai trong số họ có lời tuyên bố công dân rõ ràng, mạnh mẽ, khúc chiết như Nguyễn Đắc Kiên:
Bây giờ, tôi trân trọng tuyên bố những điều tôi muốn: 
 

Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành. 

 

Tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước. 

 

Tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc. 

Tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào. 

Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, tôi có thể xem những lời phán xét trên của ông, nếu có hướng đến tôi là một sự phỉ báng cá nhân. Và tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại. 

Tôi dám khẳng định điều đó vì anh một con người lẻ loi, để chống lại cường hào đã dũng cảm đưa ra lời tuyên bố nói trên trong khi bao nhiêu nhân sỹ trí thức từ trước đến nay cũng chỉ mới đưa ra những thư Kiến nghị và Yêu cầu. Ý chí của anh còn nung nấu mãnh liệt trong bài thơ bi hùng Bởi vì tôi khao khát tự do:
nếu một ngày tôi phải vào tù, 
tôi muốn được vào nhà tù Cộng sản, 
ở nơi đó tôi gặp những người ngay, 
ở nơi đó đồng loại tôi đang sống. 
 
nếu một ngày tôi phải vào tù, 
tôi muốn được vào nhà tù Cộng sản, 
ở nơi đó giam giữ Tự do, 
giam giữ những trái tim khao khát Sống. 
 
nếu một ngày tôi phải vào tù, 
tôi muốn được vào nhà tù Cộng sản, 
ở nơi đó giam giữ những nhà thơ, 
giam giữ kẻ ngủ hoang để thức tỉnh muôn đồng bào vô thức. 
 
bắt nhà thơ giam vào trong ngục tối, 
là mở ra ngàn thiên thể Tự do. 
bắt Tự do giam vào trong ngục tối, 
là mở ra ngàn thơ tứ Con người. 
 
nếu một ngày tôi phải vào tù, 
thì chắc chắn là nhà tù Cộng sản, 
 
bởi vì tôi khao khát Tự do. 
Lời tuyên bố công dân Nguyễn Đắc Kiên đã đi vào hồn Đất nước, vào lòng dân tộc.
Vậy thì, tất cả chúng ta quên đi thù hận, quên đi ngăn cách, quên đi những mưu toan, quên đi những hèn nhát, quên đi những ích kỷ… để cùng nhau ra lời tuyên bố công dân sau đây (mong Dân Làm Báo phát động phong trào này):
LỜI TUYÊN BỐ CÔNG DÂN 
Sát cánh bên Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, chúng tôi những con dân nước Việt Nam cùng ký tên dưới đây để tuyên bố:
1. 1. Chúng tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà chúng tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.
Chúng tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.
Chúng tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.
Chúng tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.
Chúng tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Chúng tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, chúng tôi có thể xem những lời phán xét trên của ông, nếu có hướng đến chúng tôi là một sự phỉ báng cá nhân. Và chúng tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.
Hãy chung tay để cho LỜI TUYÊN BỐ CÔNG DÂN này trở thành sợi dây bền vững kết nối hàng triệu triệu trái tim Việt Nam.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

World news on Nguyen Dac Kien

Posted by Webmaster on February 27, 2013

World news on Nguyen Dac Kien

World news on Nguyen Dac Kien

The Washington Post: In Vietnam, journalist hits limits of government’s willingness to debate new constitution
By Associated Press, 
HANOI, Vietnam — Vietnam’s government has asked its citizens to debate planned revisions to the country’s constitution. But when journalist Nguyen Dac Kien weighed in on his blog, he quickly discovered the limits of its willingness for discussion. His state-run paper fired him the next day.
Kien had taken issue with a statement by the Communist Party chief in which he said discussions over the revisions should not include questions over the role of the party.
In a post Monday that rapidly went viral, he wrote that the party chief had no right to talk to the people of Vietnam like this, and that state corruption was the real problem.
Kien said he wasn’t surprised by his firing, which was announced Wednesday in an article on page 2 of the Family and Society, the paper where he worked.
“I knew that there would be consequences,” Kien said by telephone. “I have always expected bad things to happen to me. The struggle for freedom and democracy is very long and I want to go to the end of that road, and I hope I can.”
Vietnam opened up its economy in the 1990s after the collapse of the Soviet Union deprived it of a vital economic partner and ally, but under an authoritarian regime, government critics, free speech activists and other people the party regards as dissidents can be locked up for many years. The emergence of the Internet as an arena of free and uncontrollable expression, coupled with a stuttering economy, has led to new pressures on the regime, but few think its grip on power is seriously weakening.
The government is revising the constitution for the first time since 1992, citing the need to speed up the country’s development.
Perhaps the most significant change in the draft on the government’s website is the removal of language stipulating that the state sector “plays the leading” role in the national economy. That could help the government in its pledge to restructure the country’s lumbering, corruption-riddled and unproductive state-owned sector, which eats up much of the national budget and has been blamed for the current economic difficulties.
The government has asked for public discussion on the revisions, even opening up its website for comments, a move that carried some risk. In response, a group of several hundred well-known intellectuals, including a former justice minister, have circulated an online petition calling for multiparty elections, private land ownership, respect for human rights and the separation of the branches of government. More than 5,000 people have signed it.
Vietnam’s state-owned television station quoted the Communist Party’s general secretary, Nguyen Phu Trong, as saying those ideas amounted to the abolishment of article 4 of the constitution, which guarantees the political dominance of the party. He said that was a “political, ideological and ethical deterioration” and should be opposed.
Kien immediately took to his blog, writing “you are the general secretary of the Communist Party of Vietnam. If you want to use the word deterioration, you can only use it in relation to Communist Party members. You can’t say that about Vietnamese people.” He said there was nothing wrong with wanting political pluralism, and that “embezzlement and corruption” by party members was a bigger problem.
The Family and Society newspaper, which is owned by the ministry of health, said in the article that it fired Kien for “violating the operating rules of the newspaper and his labor contract,” adding that he alone was “accountable before the law for his behavior.”
In a posting on his Facebook page after his firing, Kien said “whatever happens, I just want you to understand that I don’t want to be a hero, I don’t want to be an idol. I just think that once our country has freedom and democracy, you will find out that my articles are very normal, really normal, and nothing big.”
He also said he understood the decision of the paper’s editors, saying “if I were in their position, I may have acted the same.”

Xin đọc tiếp báo chí quốc tế

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | 1 Comment »

Thư của Liên Thành, CT UBTTTADCSVN, Yêu Cầu Đối Mặt Đối Chất với Đạo Diễn Lê Phong Lan (Yêu cầu Lần Thứ 2)

Posted by Webmaster on February 26, 2013

http://ubtttadcsvn.blogspot.com/2013/02/thu-cua-lien-thanh-ct-ubtttadcsvn-yeu.html

Nơi gửi: Liên Thành, Chủ Tịch Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam
Nơi nhận: Bà Lê Phong Lan, Đạo diễn bộ “Phim Tài Liệu Mậu Thân 1968” phát hành trên cả nước từ ngày 25.1.2013

Thư Yêu Cầu

V/v: Yêu cầu Đạo diễn Lê Phong Lan Đối Mặt Đối Chất với Cựu Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên Huế, từ 1966 đến 1974, Liên Thành về cái gọi là bộ “Phim Tài Liệu Mậu Thân 1968”

Bản văn số: 22213/ Ngày 23 tháng 2 năm 2013
—————–

Thưa bà Đạo diễn,

Tôi, Liên Thành, hiện là Chủ Tịch Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam (UBTTTADCSVN), một nhân chứng sống của vụ diệt chủng tàn bạo do Hồ Chí Minh, Đảng Cộng Sản Việt Nam, quân đội chính quy Bắc Việt, quân giải phóng miền Nam và bè lũ Việt gian tay sai gây ra cho thường dân vô tội Huế trong suốt 26 ngày đêm vào Tết Mậu Thân 1968.

Tiếp theo bức thư thứ nhất của UBTTTADCSVN, đề ngày 5/2/2013 (*) gửi Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam, Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Chính Phủ Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, Ông Nguyễn Quốc Cường, Đại Sứ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tại Washington DC, Hoa Kỳ, yêu cầu họ cùng với bà Đạo diễn đến Đối Chất thẳng thắn với chúng tôi nhân chúng tôi tổ chức Buổi Lễ Truy Điệu 45 Năm Huế Mậu Thân 1968 tại Hội trường Community Services Building, Thành phố Westminster, số 8200 Westminster Blvd, Westminster, CA 92638. Thời gian: 1:00 trưa Chủ Nhật, ngày 10/2/2013.

Đây là bức thư thứ 2, tôi yêu cầu được đối mặt và đối chất với bà và toàn bộ nhân vật mà bà gọi là nhân chứng trong bộ “Phim Tài Liệu Mậu Thân 1968”.

Tôi, người đã trực tiếp tham chiến và chịu trách nhiệm điều tra tội ác Mậu Thân 1968 tại Huế phía Việt Nam Cộng Hòa, đại diện cho trên 6000 oan hồn Huế Mậu Thân và thân nhân của họ, kịch liệt phản đối và lên án hành động tẩy xóa tội ác diệt chủng nói trên và hành động vu khống Quân lực Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam qua tay bà, thưa bà Đạo diễn Lê Phong Lan.
Tôi yêu cầu đối mặt đối chất cùng bà và những nhân chứng của bà tại bất cứ nơi đâu, do bà chọn: Hoa Kỳ, Canada, Âu Châu, hoặc Úc Châu, trừ Việt Nam Cộng Sản. Lẽ đương nhiên, buổi đối chất sẽ được diễn ra trước sự chứng kiến của đồng bào thân nhân của những nạn nhân bị thảm sát tại Huế, các hãng thông tấn, báo chí, truyền thanh, truyền hình Việt Nam và Quốc Tế, cũng như trên mạng lưới toàn cầu quốc nội và hải ngoại. Vấn đề di chuyển ăn ở của bà và phái đoàn là do phía bà tự túc. Địa điểm đối chất do phía chúng tôi chi trả.

Để sự thật lịch sử vụ tàn sát Mậu Thân khỏi bị bóp méo, tôi mong đợi sự nhận lời từ phía bà để UBTTTADCSVN chúng tôi tiện việc sắp xếp ngày giờ, địa điểm, và thông báo.
Nếu bà từ chối, thì UBTTTADCSVN chúng tôi sẽ tuần tự chứng minh từng điểm dối trá trong bộ phim tài liệu tuyên truyền của bà. Và như bà đã biết, tội ác chiến tranh và diệt chủng tại Huế của Hồ Chí Minh, Đảng CSVN, và bè lũ Việt gian tay sai mà bà đang chạy tội đang được Luật Sư đoàn Quốc Tế của Ủy Ban chúng tôi chuẩn bị hồ sơ để khởi tố ra trước Tòa Án Quốc Tế.
Trân trọng kính chào bà và mong sớm nhận phúc đáp từ bà.
Liên Thành  Chủ Tịch UBTTTADCSVN
Liên Thành  Chủ Tịch UBTTTADCSVN
Thông Báo và Mời Tham DựCác cộng đồng Tị Nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ, Canada, Úc, và Âu Châu Các Cơ Quan Báo Chí, Truyền Thanh Truyền Hình của CĐ NVHN
Đại diện các hãng thông tấn AFP, Times, CNN, VOA, FOX 5 News, RFI, RFA, Reuters, Washington Post, NY Times…
(*) Biên nhận của Thư bảo đảm Certified Mail đã gởi ngày 6.2.2013

Thông Báo và Mời Tham Dự   Các cộng đồng Tị Nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ, Canada, Úc, và Âu Châu Các Cơ Quan Báo Chí, Truyền Thanh Truyền Hình của CĐ NVHN  Đại diện các hãng thông tấn AFP, Times, CNN, VOA, FOX 5 News, RFI, RFA, Reuters, Washington Post, NY Times...  (*) Biên nhận của Thư bảo đảm Certified Mail đã gởi ngày 6.2.2013

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Luật sư Lê Công Định được ra tù trước thời hạn

Posted by Webmaster on February 6, 2013

Luật sư Lê Công Định (DR)RFI – Đức Tâm – Thứ tư 06 Tháng Hai 2013

Luật sư, nhà ly khai nổi tiếng Lê Công Định, bị kết án 5 năm tù vào năm 2010 với tội danh hoạt động lật đổ chính quyền, đã được ra tù vào hôm nay, 06/02/2013. Tuy nhiên, ông Định vẫn tiếp tục bị quản thúc tại gia. Bà Đặng Ngọc Ánh, thân nhân của luật sư Lê Công Định cho AFP biết là ông Định đã trở về nhà sáng nay. Ông được trả tự do nhân dịp Tết và vì sức khỏe của mẹ ông không được tốt.

Tính đến hôm nay 06/02/2013, luật sư Lê Công Định đã ngồi tù 3 năm 7 tháng. Ra tù, ông vẫn bị quản thúc tại gia.

Năm nay 44 tuổi, luật sư Lê Công Định đã nổi tiếng vì đứng ra bảo vệ các đồng nghiệp đấu tranh cho nhân quyền. Ông bị bắt và kết án tù hồi tháng Giêng năm 2010, cùng với ba nhà ly khai khác, trong một phiên tòa ở thành phố Hồ Chí Minh. Tòa án Việt Nam kết tội các bị cáo «hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân », xâm phạm « an ninh quốc gia » với sự giúp đỡ của « các tổ chức phản động lưu vong ở nước ngoài ».

Ông Lê Công Định và ba bị cáo khác bị kết tội đã có quan hệ với Đảng Dân Chủ Việt Nam (PDV) ; đảng này đã bị chính quyền cộng sản Việt Nam giải thể trong những năm 1980, nhưng được một số nhà ly khai phục hồi vào năm 2006 và không được chính quyền Việt Nam thừa nhận.

Vụ xét xử luật sư Lê Công Định và các nhà ly khai đã dấy lên một làn sóng phản đối từ phía các tổ chức bảo vệ nhân quyền, Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âu.

Theo hãng tin AFP, kể từ đầu chiến dịch trấn áp chính trị, năm 2009 đến nay, hàng chục nhà ly khai và blogger tại Việt Nam đã bị chính quyền bắt giữ và xử tù.

Gần đây nhất, hôm thứ Hai, 04/02, tòa án tỉnh Phú Yên, Việt Nam, đã kết án nặng nề 22 thành viên một tổ chức bị coi là « phản động ». Lãnh đạo nhóm này, ông Phạm Văn Thu, 65 tuổi, bị kết án tù chung thân.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Đơn kháng án của Blogger Điếu Cày

Posted by Webmaster on February 6, 2013

Điếu Cày Nguyễn Văn HảiChân Như, phóng viên RFA – 2013-02-06
TS Nguyễn Quốc Quân, một người Mỹ gốc Việt bị Việt Nam trục xuất hồi tháng trước, ngoài chuyện được tự do ra khỏi nhà tù, ông còn mang theo được lá thư của một tù nhân lương tâm nổi tiếng khác tại Việt Nam là blogger Điếu Cày sang Mỹ.

Đài Á Châu Tự Do hỏi chuyện Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân xung quanh lá thư của blogger Điếu Cày. Mời quý vị cùng theo dõi.

Chân Như: Lời đầu tiên xin gởi lời chào đến TS Nguyễn Quốc Quân. Xin ông có thể cho khán thính giả của Đài Á Châu Tự Do biết là ông đã nhận được lá thư của blogger Điếu Cày trong trường hợp nào?

TS Nguyễn Quốc Quân : Chào Chân Như. Kính chào quý vị khán thính giả của Đài RFA. Tôi nhận được cái thư của anh Điếu Cày, thứ nhất là anh Điếu Cày nhập vào Trại B-34 từ nơi khác đến vào ngày 23 tháng 9. Ảnh vào B-34 để mà chuẩn bị ra tòa về vụ Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, và anh Điếu Cày ở đó được khoảng chừng gần 2 tuần cho nên có cái cơ hội anh em thò miệng ra ngoài cửa sổ để nói chuyện với nhau. Tôi quen giọng anh Điếu Cày cho nên nghe giọng thì cũng nhận ra ảnh là anh Điếu Cày. Và những người tù bên cạnh khi ảnh đi ngang qua thì thấy mặt và họ bảo đó chính là anh Điếu Cày.

Khi nhận được thủ bút của anh Điếu Cày thì tôi mới dám nghĩ rằng 99% người viết chính là anh Điếu Cày, nhưng mà qua tính khí khái của những lời lẽ mà ảnh nói thì quả thật tôi cho rằng tôi rất là may mắn được giao lưu, tức là trò chuyện với anh Điếu Cày xuyên qua lỗ cửa sổ.

Tôi ở Phòng 14 còn anh Điếu Cày ở Phòng 16, tức là chỉ cách nhau một phòng thôi. Đó cũng là một điểm rất là lạ mà chúng tôi, tôi và  Điếu Cày cũng có bàn với nhau là không biết tại sao họ lại để cho hai người tù chính trị ở sát với nhau như thế.

Chân Như : Như theo lời ông kể thì có nghĩa là ông bị giam chung nhà tù với blogger Điếu Cày. Ngoài việc giao lưu qua lại qua lỗ cửa sổ, vậy còn cơ hội gặp mặt với blogger Điếu Cày trong tù thì sao ạ?

Thư Kháng Án của Điếu Cày do TS Nguyễn Quốc Quân mang ra nước ngoàiTS Nguyễn Quốc Quân : Về gặp mặt thì không thể gặp mặt rồi, và ngay cả lúc tôi đi “làm việc”, theo cái nghĩa là đi ra ngoài để điều tra, hay là anh Điếu Cày đi ra ngoài để dự phiên tòa đó, thì cũng không bao giờ đi ngang phòng nhau, do đó cũng không có cơ hội để nhìn thấy mặt nhau. Nhưng mà sau khi ảnh vào rồi ảnh trò chuyện với người bên cạnh thì người bên cạnh mới bảo là có anh Nguyễn Quốc Quân. Cho nên chúng tôi đã lên tiếng với nhau để làm quen và nói chuyện với nhau.

Chúng tôi mỗi lần nói chuyện, vì chỉ cách có một phòng thôi nên gần nhau, cho nên chúng tôi có thể nói chuyện một cách trực tiếp, nghĩa là chỉ cần nói to lên thôi là phòng bên cạnh có thể nghe được.

Trong những giờ cửa mở, khi cửa mở thì chúng tôi ra cái hàng rào để mà có chỗ tắm, mặc dù không thể nhìn mặt nhau và mặc dù khoảng cách vẫn nhất định như vậy, nhưng mà mình có thể nói lớn và nói xuyên qua cái hàng rào để mà nghe được. Đó là cơ hội để mà nói chuyện. Và ở trong tù thỉnh thoảng người ta vẫn hát cho nhau nghe vào ban đêm. Người này hát, người kia hát, chẳng hạn như hôm đó, hai hôm sau anh Điếu Cày có hát bản “Tự Do”, còn tôi thì tôi đọc tặng cả dãy nhưng thực sự tặng anh Điếu Cày, tôi đọc bài thơ “Lời Mẹ Dặn” của nhà thơ Phùng Quán, mà có mấy câu thơ cuối cùng thì anh Điếu Cày rất đắc ý, mặc dù ảnh chưa từng nghe bao giờ. Các câu thơ đó là :

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

Những câu đó rất phù hợp với vai trò anh Điếu Cày trong thời gian này.

Chân Như : Dạ vâng.  Trở lại với nội dung chính. Xin ông có thể cho biết một vài điểm chính trong bức thư này được không ạ?

TS Nguyễn Quốc Quân : Nói là bức thư thì không hẳn đúng là như vậy. Đó là cái đơn kháng cáo của anh Điếu Cày. Như tất cả quý khán thính giả đã biết là anh Điếu Cày bị xử án, cùng với chị Tạ Phong Tần,  là 12 năm tù và 5 năm quản chế. Ảnh có nói với tôi như thế này:  Công tố viện đã đòi phải xử thật nặng, nhung khi mà vào hội đồng xét xử thì họ đã khuyến mãi thêm 2 năm tù nữa và 5 năm quản chế. Tổng cộng là 12 năm tù và 5 năm quản chế. Ảnh bảo rằng là ảnh tin rằng cái Điều 88 khắc nghiệt này là chắc chắn sẽ chết trước khi ảnh ra tù. Đó, tôi cho cái đó mới là thông điệp chính.

Nói trở lại cái tờ giấy mà tôi nhận được, đó chính là cái đơn kháng cáo sau khi nhận được bản đó rồi về ngày hôm sau ảnh có viết một cái đơn kháng án để đòi xử án lại. Thì cái đơn ảnh viết là khá đanh thép và rất hào hùng, do đó người quản giáo không chịu nhận tờ giấy đó. Họ bảo rằng là muốn kháng cáo phải viết một tờ giấy lễ phép hơn. Thế là anh Điếu Cày có tranh luận với họ, nhưng người quản giáo chỉ biết chấp hành lệnh trên thôi. Nếu mà không viết lại thì họ không gửi cái đơn kháng án. Do đó ảnh đã lấy tờ giấy khác để viết lại. Thế là cái tờ giấy mà ảnh viết trước đó (tôi xin mở ngoặc kép) nó bay qua phòng của tôi giống như một món quà, để cho tôi đọc. Và khi tôi đọc cái đơn kháng án đó thì tôi rất là xúc động. Ảnh bảo rằng là không có gì để gửi tâm tư của mình ra bên ngoài thì nhờ Quân thuộc cái đó để nói lại với công luận thế giới, nói lại với công luận Việt Nam ở nước ngoài. Tôi đã quyết tâm là làm thế nào cho tờ giấy đó được đến tay của hải ngoại.

Nếu mà quý vị biết thì trong bất cứ nhà tù nào, đặc biệt là nhà tù cộng sản không hề có những dòng chữ, không hề có bút hay giấy, và mỗi một tháng họ đều vào trong phòng họ xét rất kỹ. Và tôi biết chắc rằng nếu một khi tôi rời khỏi trại giam là họ xét tôi rất là kỹ, do đó tôi không thể giữ tờ giấy đó ở trong phòng. Tại vì tôi nhận được từ hồi tháng 9, do đó tôi đã tìm cách nhờ những người tin cậy chuyển tờ giấy đó ra khỏi trại. Người giúp đỡ đó tôi xin phép không được nói tên ở đây. Rất là may mắn, mọi thứ đã êm xuôi, và tờ giấy đã ra được đến hải ngoại sau khi tôi đã đến nơi an toàn ở bên Hoa Kỳ một ngày.

Nội dung của tờ kháng án đó gồm 2 phần chính mà phần đầu nói lên sự sai trái trong buổi xét xử và suốt trong thời gian điều tra, tức là những cái sai phạm, các vi phạm  pháp luật cho bộ luật tố tụng hình sự. Phần thứ hai là anh Điếu Cày đã nêu lên những phi pháp của Điều 88 nói riêng và một số điều luật khác nói chung ở trong bộ luật tố tụng hình sự.

Không những thế, anh Điếu Cày còn liệt kê một số điều luật trái ngược với chính Hiến Pháp Việt Nam nữa, do đó anh mới bảo rằng là Điều 88 là điều cần phải bị xóa bỏ khỏi Bộ Luật Tố Tụng cùng với một số điều luật khác. Tôi cho đó là một bản thông điệp và mong chờ hải ngoại cũng như quốc tế hãy tìm cách xóa bỏ Điều 88.

Chân Như : Vậy ông có kế hoạch nào để vận động cho blogger Điếu Cày trong thời gian tới hay không?  Và liệu với lá đơn kháng án trong tay, ông có hy vọng gì trong việc đi tìm công lý cho blogger Điếu Cày?

TS Nguyễn Quốc Quân : Cho đến nay thì cũng chưa có cái kế hoạch gì một cách cụ thể và cái đơn kháng án của anh Điếu Cày mang ra giống như lời kêu gọi đồng bào hãy chú tâm vào điều luật mà họ đã rất là tùy tiện bắt giữ người và rất là tùy tiện khi xét xử. Tôi cho rằng đơn kháng án của anh Điếu Cày coi giống như là một lời nhắn gửi thân thương của anh Điếu Cày đến đồng bào hải ngoại vì đã từ lâu rồi anh ấy vắng mặt. Rất là mong sự tiếp tay của đồng bào, cũng  như sẽ vận động để coi như là cái bằng chứng để cho chính quyền Hoa Kỳ nếu quan tâm về tình hình nhân quyền ở Việt Nam thì lúc đó có thể coi như là một lý do để làm thế nào vô hiệu hóa hai Điều 79 và 88.

Chân Như : Xin cám ơn Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân đã cho Đài Á Châu Tự Do những chia sẻ vừa rồi ạ.

TS Nguyễn Quốc Quân : Dạ vâng. Xin cảm ơn Đài đã cho tôi có cơ hội để mà hoàn thành một phần nào đó cái thông điệp, cái tấm lòng của anh Điếu Cày, một người mà tôi vô cùng mến phục, kính phục, và chúng tôi đã học hỏi lẫn nhau rất là nhiều điều. Trong suốt thời gian trong tù chính anh đã chuyển thức ăn cho tôi vì tôi rất là thiếu thức ăn, và tôi cũng tặng cho anh hai cuốn sách mà sách ở trong tù thì rất là quý. Tôi đã tuyệt thực nhiều ngày để có các sách đó và tôi cảm thấy món quà đó vào tay anh Điếu Cày thì nó có giá trị hơn rất là nhiều.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: , | Leave a Comment »

Làn Sóng Cộng Sản Tỵ Nạn Cộng Sản

Posted by Webmaster on October 1, 2012

Vi Anh – Việt Báo – 28-9-2012

Mới đọc qua tựa bài ắt có người thắc mắc, hỏi “ủa sao kỳ lạ vậy, Cộng sản mà lại đi tỵ nạn CS, bỏ nước ra đi hàng loạt thành phong trào”. Nhưng bình tâm tìm hiểu thí thấy chuyện tưởng như đùa mà lại có thật. Những con số vô hồn, những sự kiện lạnh lùng, những thông tin, nghị luận độc lập nói lên sự thật. Rất có, có rất nhiều, rất phổ biến thành phong trào người ở xứ CS bỏ nước ra đi tỵ nạn CS. Đang xảy ra thành phong trào, thành thời trang ở hai chế độ CS còn sót lại lớn nhứt ở Á châu: Trung Cộng và Việt Cộng.

Dưới nhiều hình thức nhưng tựu trung là hoặc là chánh thức cho người nhà dùng tiền xin nhập cư với visa đầu tư, visa du học rồi lấy vợ hay chồng ở lại, hoặc là chuyển tìền lậu ra ngoại quốc đề tẩu tán tài sản – theo phong tục của  rất Tàu “nhứt con nhì của”. Nhưng chỉ một mục tiêu  chuẩn bị nơi “hạ cánh an toàn”, nói theo kiểu Thủ Tướng VNCS nhận định về làn sóng này.

Hơn ai hết những người CS là những người biết rõ không thể cứu sống một xác chết là chủ nghĩa CS sau khi các nước CS Đông Âu và Liên xô đột quị, chết bất đắc kỳ tử. Việc lợi dụng cái xác ướp đó, “lộng kiếng” hình để lấy tư tưởng Hồ chí Minh, Mao trạch Đông để tiếp tục độc chiếm quyền hành, làm giàu cho cá nhân, gia đình và phe đảng bằng cách chuyển sang kinh tế thị trường theo định hướng “xã hội chủ nghĩa” nhưng giữ cái đuôi lòng thòng xã hội chủ nghĩa của con nòng nọc khiến nó không chuyển hóa thành con cóc, con nhái để có thế thấy trời cao đất rộng được.

Hơn ai hết những người CS biết xã hội CS là một xã hội bế tắc, tranh giành quyền lợi, chức vụ thường theo qui luật ai thắng ai, một mất một còn, “thịt nhau” bằng nhiều thủ đoạn chớ không tương nhượng.  đọc tiếp

Posted in Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Ô Cửa Nhỏ của Thục Vy

Posted by Webmaster on July 27, 2012

Diễn Đàn Việt Thức –   – July 24, 2012

“Qua ô cửa nhỏ nhìn ra bầu trời, 
tôi cảm thấy người dân mình 
cần tự do biết là bao nhiêu.”
(Huỳnh Thục Vy)

“Em sẽ dành cả cuộc đời này để thương yêu anh, cũng như chúng ta sẽ dành cả cuộc đời này để thương yêu đất nước này.”

Tôi nhớ đọc được câu ấy trong lá thư của một cô gái trẻ ở trong nước gửi cho người yêu cô; nói đúng hơn, gửi cho vị hôn phu cô. Đấy là lá thư tình (nếu vẫn gọi là thư tình) không giống bất cứ lá thư tình nào từ xưa đến giờ. Cô gái khá xinh đẹp, và tên cô chắc cũng không lạ gì với nhiều người ở trong và ngoài nước. Cô tên là Thục Vy.

“Em xin lỗi anh. Hãy tha lỗi cho em!”

“Tôi đọc lá thư ấy mà ứa nước mắt,” người bạn tôi nói. Anh ta chuyển lá thư ấy cho một người bạn. Người bạn anh cũng nói “Đọc mà ứa nước mắt”. Tôi không rõ có bao nhiêu người đã đọc và đã ứa nước mắt vì lá thư ấy.

Lá thư được Thục Vy viết ra ít hôm sau ngày 1 tháng 7, ngày cô và các bạn cô, như cô viết, “bị đạp, bị nắm tóc lôi lên xe khi tập trung biểu tình ở công viên 30-4”.  Trong số những người bị “lôi lên xe” ấy có anh, người chồng sắp cưới của cô.  “Anh bị đánh rất nhiều,” cô viết. “Anh đã hét to ‘Các anh có phải người Việt Nam không?’ và ‘Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam!’ trong nước mắt.”

“Các anh có phải người Việt Nam không?”, lẽ ra anh không cần hỏi câu ấy.  “Các anh” ấy cũng là người Việt Nam thôi.  “Các anh” ấy được trả lương để làm tốt công việc của mình. Đơn giản là như vậy.  Thục Vy hiểu rõ điều ấy nên cô không phản ứng như anh mà chỉ lặng lẽ để họ áp giải đi… Cô được thả về buổi tối cùng ngày. Thế nhưng mọi chuyện chưa kết thúc. Ít hôm sau, ngày 4 tháng 7, cô được mời lên “làm việc” ở đồn công an quận 7, Saigon, và sau đó cô bị áp giải lên xe một lần nữa, đưa về tận Quảng Nam. đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: , | Leave a Comment »

Ngày 1.7: Tôi đã đi biểu tình ở Sài Gòn

Posted by Webmaster on July 3, 2012

Ngày 1.7: Tôi đã đi biểu tình ở Sài GònAndré Menras Hồ Cương Quyết

Nguyên Ngọc dịch

Sáng nay là một trong những ngày mà sự căm hận của một công dân bộc lộ vì không thể kìm nén được nữa. Căm hận một cuộc gây hấn ngày càng công khai, càng dấn sâu, càng xúc phạm của các nhà cầm quyền Trung Quốc đối với Việt Nam. Cùng với niềm căm hận ấy là sự ủng hộ chan chứa lòng yêu nước mạnh mẽ của những công dân đối với những ai, trong hàng ngũ lãnh đạo, trong nhiều tầng lớp xã hội và trong lòng nhân dân còn có ý thức về mức nghiêm trọng của mối uy hiếp ngoại bang và muốn ngăn chặn nó lại.

Xuống đường lúc này đối với tôi còn là một cách nhắc nhở các vị quan chức cao cấp ở Hà Nội (Bộ Văn hóa Thông tin, Cục Điện ảnh) mà nhiều tuần trước tôi đã trao thư yêu cầu được lặp lại đã nhiều lần đỏi hỏi được chiếu bộ phim tài liệu “Hoàng Sa Việt Nam: nỗi đau mất mát”. Tôi chỉ đơn giản đòi rằng, bộ phim này, bây giờ càng nóng bỏng và mang tính thời sự hơn bao giờ hết. Phải được công chiếu tại hai Trung tâm Văn hóa Pháp ở Hà Nội và Sài Gòn, cũng như trên vô tuyến truyền hình Quảng Ngãi, nơi xuất phát của các ngư dân vốn là nạn nhân của các cuộc tấn công của Trung Quốc ở Hoàng Sa.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: , , | Leave a Comment »

Hà Nội chỉ đạo tấn công blogger Nguyễn Xuân Diện?

Posted by Webmaster on June 13, 2012

Người Việt – June 12, 2012 6:16:03 PM

‘Tấn công nghiệp vụ,’ hạ uy tín, ‘xử lý hình sự khi cần’

HÀ NỘI (NV) – Một văn bản đóng dấu “Tối Mật” từ Văn Phòng Chính Phủ CSVN được phổ biến trên một số blog với nội dung ông Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ra lệnh “xử lý hành chính” Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện.

Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện nổi tiếng trong và ngoài nước về các tin tức liên quan đến các vụ đấu tranh đòi đất đai của giới nông dân, biểu tình chống Trung Quốc bá quyền, đấu tranh đòi dân chủ hóa đất nước, và sau này là phản đối xây dựng điện hạt nhân tại Việt Nam.

Bản “Thông báo kết luận của Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc tại cuộc họp xử lý Blog Nguyễn Xuân Diện” từng được giới đấu tranh dân chủ hóa đất nước bàn tán từ khi có đám cựu cán binh được “chỉ đạo” đến kiếm chuyện với ông Nguyễn Xuân Diện ngày 18 tháng 5, 2012, ép ông dẹp blog.

Phóng ảnh trang đầu văn thư chỉ đạo của Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đánh Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện lưu hành trên Internet đóng dấu tối mật. (Hình: VRNs)Sau vụ này, ông không dẹp blog mà chỉ bỏ bức thư kêu gọi ký tên gửi chính phủ Nhật Bản, đề nghị không tài trợ cho dự án xây dựng điện hạt nhân tại Việt Nam.

Vì ông không dẹp blog, ngày 1 tháng 6, 2012, ông bị gọi đến Sở Thông Tin-Truyền Thông thành phố Hà Nội để nghe dọa nạt nếu vẫn tiếp tục viết blog “chống nhà nước.”

Bản “kết luận” của ông phó thủ tướng xác nhận các thông tin và hoạt động của ông Diện “gây mất trật tự, ảnh hưởng đến quan hệ đối ngoại” và “đã có dấu hiệu cấu thành tội phạm.” Biện pháp được đưa ra với ông là”xử lý hành chính” và ra lệnh cho cơ quan ông phục vụ “tiến hành kiểm điểm, làm rõ hành vi…” để ông không “lún sâu vào các hoạt động phức tạp về an ninh trật tự, hoặc bị các đối tượng xấu lôi kéo, kích động vào các hoạt động chống Ðảng và Nhà nước.”

Từ nội dung trong bản thông báo chỉ đạo của ông phó thủ tướng của phiên họp ngày 15 tháng 5, 2012 gồm đại diện của nhiều bộ ở trung ương, đặc biệt là công an và tình báo nhà cầm quyền thành phố Hà Nội, người ta hiểu là các biện pháp đối phó với ông Nguyễn Xuân Diện đã được thi hành thế nào.

Hiện nay, Blog xuandienhannom.blogspot.com đã bị “kẻ xấu” phá sập không thể vào được, cùng một loạt bị phá với nhiều blogs cá nhân nổi tiếng khác, như cái chỉ thị trên bản chỉ đạo của ông Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Ông Nguyễn Xuân Diện mở một blog khác, có tên “http://danoan2012.blogspot.ca” tiếp tục đưa thông tin thời sự liên quan đến nhiều mặt của xã hội Việt Nam.

Văn bản nói trên ra lệnh cho Bộ Công An dùng các trò bôi bác quen thuộc, “tấn công nghiệp vụ” để hạ thấp uy tín của ông Nguyễn Xuân Diện “để xử lý hình sự khi cần thiết.” Nói khác, chế độ Hà Nội sẽ giở trò bẩn, chuẩn bị dư luận trước khi bắt bỏ tù ông nếu ông vẫn tiếp tục thông tin bất lợi cho chế độ độc tài đảng trị tại Hà Nội.

Hiện Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện đã bị chuyển công tác làm “phó trưởng phòng Nghiên cứu Văn bản Văn học” thay vì làm phó giám đốc thư viện tại Viện Hán Nôm.

Tháng 3 vừa qua, Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) phổ biến bản phúc trình hàng năm vẫn xếp tên nước Việt Nam là một trong 12 nước “kẻ thù của Internet” vì chế độ Hà Nội đã đưa ra nhiều luật lệ, nghị định siết chặt kiểm soát sử dụng Internet thuộc hàng khắt khe nhất thế giới.

Nhiều blogger tại Việt Nam đã bị bỏ tù hoặc bị khủng bố thường xuyên vì sử dụng Internet viết blog hoặc đưa những thông tin thời sự ngược với chủ trương tuyên truyền một chiều của chế độ.

Trong cuộc trả lời trực tuyến hôm Thứ Ba, 12 tháng 1, 2012, Bộ trưởng Thông Tin-Truyền Thông CSVN Nguyễn Bắc Sơn cáo buộc rất nhiều blogger ở Việt Nam “lợi dụng sự dân chủ.”

hóng ảnh trang sau có chữ ký và con dấu của Văn phòng Chính phủ CSVN ra lệnh dập ông Nguyễn Xuân Diện. (Hình: VRNs)

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Những Người Thua Trận

Posted by Webmaster on June 12, 2012

Huy Phuong   –  June 12, 2012

Ði Georgia nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên tôi được viếng thăm Stone Mountain Park nơi có hòn núi đá lớn khắc hình ba vị lãnh tụ của miền Nam thua trận trong cuộc nội chiến của Hoa kỳ kéo dài bốn năm từ tháng 4, 1861 đến tháng 4, 1865.


Hình ảnh những người thua trận tại Stone Mountain Park. Từ trái, Tổng Thống Liên Minh Miền Nam Jefferson Davis,Tướng Tổng Tư Lệnh Liên Minh Robert E. Lee và Tư Lệnh Phó Thomas Jackson. (Hình: Huy Phương/Người Việt)

 

Ðó là hình Tổng Thống Liên Minh Miền Nam Jefferson Davis, Tướng Tổng Tư Lệnh Liên Minh Robert E. Lee và Tư Lệnh Phó Thomas Jackson. Tác phẩm điêu khắc này là do sáng kiến của “Hiệp Hội Những Người Con Gái của Liên Minh” (United Daughters of the Confederacy), khởi công từ năm 1962, sau bao nhiêu trắc trở, được hoàn thành năm 1972. Jefferson Davis chính là vị tổng thống lãnh đạo Liên Minh gồm 11 tiểu bang miền Nam ly khai chống lại chính sách giải phóng nô lệ da đen của Tổng Thống Abraham Lincoln lãnh đạo 25 tiểu bang miền Bắc. Ðược gọi là những người “ly khai,” “phản loạn,” cuối cùng họ vẫn được tôn vinh và tưởng nhớ trong lòng người dân Mỹ. Người thua trận mà cũng được vinh danh hay sao?

Cuộc chiến tranh tương tàn Nam Bắc kéo dài đúng bốn năm thiếu ba ngày, 750,000 quân hai phía và một số lượng thường dân thương vong không kiểm kê được, ước tính số người chết chiếm 10% toàn bộ số nam giới miền Bắc từ 20 đến 45 tuổi, và 30% đàn ông da trắng miền Nam trong độ tuổi từ 18-40.

Bị phong tỏa đường biển, thiếu tiếp vận, nhất là sau sự thất bại của trận Gettysburg tại ngay vùng đất của mình, cuộc nội chiến đẫm máu kết thúc vào ngày 9 tháng 4, 1865 khi Tướng Robert E. Lee, tư lệnh phe Liên Minh, ký nhận đầu hàng không điều kiện ở Appomattox Court House, Virginia, dưới sự chứng kiến của tướng miền Bắc Ulysses S. Grant. Tướng Lee đã an ủi quân sĩ của mình: “Sau 4 năm chiến đấu khó khăn, với sự can đảm và anh hùng chưa từng thấy, binh đoàn Bắc Virginia (của LM miền Nam) bị bắt buộc phải nhượng bộ một lực lượng và hậu thuẫn quá to lớn.”

Các điều kiện đầu hàng được soạn thảo hoàn tất vào khoảng 4 giờ chiều ngày 9 tháng 4. Khi Lee lên ngựa rời nơi ký văn kiện đầu hàng thì binh sĩ miền Bắc không giấu nỗi sự mừng rỡ đã reo hò, nhưng Grant nghiêm khắc ra lệnh ngưng ngay thái độ này. Ông nói: “Những người miền Nam bây giờ là đồng bào của chúng ta, và chúng ta không nên có thái độ đắc chí trên sự suy sụp của họ.” Hiệp ước Appomattox không có điều khoản nào giam giữ, kỳ thị với 200,000 tù binh miền Nam và phe thắng trận thi hành đúng những điều khoản này, sĩ quan thua trận được giữ vũ khí cá nhân của mình và tất cả đã được an lành trở về với gia đình trong sự tôn trọng của phe đối nghịch, được xem như là hiệp ước của những người hào hiệp (The Gentlemen’s Agreement). Theo lời yêu cầu Robert E. Lee, quân lính miền Nam được tiếp tục cho giữ lừa ngựa để trở về quê quán giúp họ trong công việc của nông trại, và được quân đội miền Bắc cấp ngay 25,000 khẩu phần lương thực vì những người lính thua trận đang bị đói khát mấy ngày hôm nay.

Trước đó, trong trận đánh nổi tiếng ở Gettysburg vào tháng 7, 1863, sau 3 ngày giao tranh, phe Liên bang miền Bắc chết 3,000 người, phe Liên Minh mất 4,000 người. Tổng thống Abraham Lincoln đã ra lệnh đem cả 7,000 thi hài của cả hai bên để an táng chung một nơi. Ngày 19 tháng 9, 1863, khánh thành nghĩa trang này, Lincoln đã đọc bài diễn văn công bố chiến trường Gettysburg là Nghĩa Trang Quốc Gia. 40 năm sau cuộc chiến, mở đầu cho giai đoạn hàn gắn vết thương chia rẽ của dân tộc, năm 1990, Tổng Thống William Mc Kinley đã cho thu thập khoảng 30,000 nấm mộ của tử sĩ Liên Minh Miền Nam trong trận Nội Chiến rải rác trong vùng Washington, cải táng đưa vào một khu đặc biệt trong nghĩa trang Arlington gọi là Confederate Section.

https://phunucovang.files.wordpress.com/2012/06/ntbh_057_tt_dangxay.jpg?w=202
Tượng THƯƠNG TIẾC nơi lối vào nghĩa Trang

Trước hết chúng ta nhìn lại cuộc đầu hàng miền Nam ngày 30 tháng 4, 1975 tại Dinh Ðộc Lập, Sài Gòn. Theo David Butler, tác giả cuốn The Fall of Saigon (1984), ghi lại tường thuật của phóng viên Neil Davis, một người Úc biết tiếng Việt làm việc cho đài truyền hình NBC của Mỹ, có mặt trong dinh lúc bấy giờ, thì khi xe tăng đã vào sân cỏ, hai bộ đội trẻ là Pham Huy Do và Pham Huy Nghe (ghi tên không có dấu tiếng Việt theo như trong sách), tay ôm súng, chạy vào trong dinh, sau khi kéo cờ Mặt Trận trên nóc, Nghe đi tìm Tổng Thống Dương Văn Minh, vừa chạy vừa quát to: “Ai là Dương Văn Minh? Dương Văn Minh hãy bước ra và quì xuống.” Vừa lúc thì Do dẫn vào bốn chính ủy, một người tự giới thiệu là Trung Tá Bùi Văn Tùng, chỉ huy đoàn chiến xa vào Dinh Ðộc Lập.

Sau này tài liệu của Cộng Sản ghi chép thì Bùi Văn Tùng có nói với Tổng Thống Dương Văn Minh là: “Ông không còn gì để bàn giao…” Nhưng sự thật, theo “Hồi Ký Dang Dở..” của cựu Ðại Tá Dương Hiếu Nghĩa ghi lại lời kể của Cựu Dân Biểu Nguyễn Văn Binh (nguyên Quận trưởng Gò Vấp) có mặt trong Dinh Ðộc Lập vào giờ ấy, thì:

“Thấy vị sĩ quan nầy đeo đầy sao vàng trên cầu vai nền đỏ, vì không biết cấp bậc của quân đội Miền Bắc, nên ông Minh tưởng rằng mình đang đứng trước một tướng lãnh cao cấp:

“Thưa quan sáu, tôi đã chờ ông từ ban sáng để trao quyền cho ông.”

Sĩ quan nầy dùng danh từ “mầy tao” xẵng giọng hách dịch và đanh đá lên tiếng:

“Mầy dám nói là trao quyền hả? Mầy chỉ là một kẻ cướp quyền và một bù nhìn. Mầy làm gì có ‘quyền’ nào để giao cho tao? Chúng tao lấy được quyền đó bằng khẩu súng nầy đây. Ngoài ra tao xác nhận với mầy là tao không phải là tướng mà chỉ là một trung tá ủy viên chính trị của một đơn vị chiến xa. Kể từ bây giờ tao cấm mầy không được ngồi xuống!”

Cũng với thái độ ấy, y nói với ông Nguyễn Văn Hảo, khi ông này ngỏ ý muốn trao “món quà” 16 tấn vàng cho Bắc Việt:

“Ðó không phải là quà mà là chiến lợi phẩm của chúng tao, tao phải tịch thu, mầy hãy trao ngay cho tao đi!”

Ðọc đến đây, thấy vừa buồn vừa nhục!

Đền Tử Sĩ lúc vừa hoàn thành

Ngày nay chúng ta đã rõ Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa và thân phận của người lính miền Nam đã bị đối xử như thế nào. Về người chết thì ngay khi Cộng Sản vào Saigon, ngày 3 tháng 5, Nghĩa Trang Quân Ðội Hạnh Thông Tây, Gò Vấp đã bị bọn Cộng Sản Bắc Việt dùng xe ủi đất san bằng hết ngay chiều ngày hôm đó. Về người sống thua trận, thì cũng trong “Hồi Ký Dang Dở,” Ông Dương Hiếu Nghĩa cho biết: “Ngay tại tỉnh Vĩnh Long, các ông cai tổng Nguyễn Văn Dần, Nguyễn Văn Xôm, Nguyễn văn Thêm đều bị họ kết án là ‘có tội với nhân dân’ mà không thông qua một tòa án nào, và bị hành quyết ngay khi bị bắt, bằng vũ khí thô sơ như búa, mã tấu… Riêng ngôi mộ của Trung Úy Dù Nguyễn Văn Ngọc ở xã Long Hồ, dù đã chết từ hơn một năm trước, vẫn bị họ đào mả lên, đưa cả quan tài ra giữa chợ Ngã Tư Long Hồ để cho phá nát bằng cốt mìn.”

Ở đây chúng ta không nói đến nguyên nhân của chiến tranh Việt Nam và cuộc nội chiến tại Mỹ, cũng không thể so sánh nếp sống và tư cách của tướng lãnh Mỹ với tác phong “rừng rú” của “bộ đội cụ Hồ” trong hai câu chuyện kể trên. Chỉ xin mượn lời nhà văn Dương Thu Hương để kết luận cho bài này:

“…Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ!”
Ðọc lịch sử, nhiều khi muốn khóc.

Tạp ghi Huy Phương

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: , | Leave a Comment »

Nghe Trịnh Công Sơn – Nghe Việt Khang

Posted by Webmaster on June 11, 2012

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao)

Cứ mỗi lần nghe hai bài hát của Việt Khang “Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu”, người viết lại liên tưởng đến nhạc Trịnh Công Sơn ngày nào. Cả hai người nghệ sĩ đều mượn nốt nhạc để dàn trải tâm sự, cất lên nỗi niềm trăn trở về Dân tộc và Đất nước. Chỉ khác nhau ở chỗ mỗi người mỗi vẻ.

Một người thì tìm chốn an thân (trốn quân dịch= trốn nghĩa vụ quân sự) ngồi đó mà thở thanngười kia thì, “tôi không thể ngồi yên”, xuống đường tranh đấu.

 

“Ngày nào” là trước Tháng Tư 1975. Thời đó, tuy chưa có internet, chưa có Ipod, nhưng nhạc Trịnh Công Sơn hay bất cứ nhạc sĩ nào khác, muốn hay không muốn ai cũng có thể được/bị nghe, nhờ Miền Nam có nền truyền thông và văn nghệ tự do. Bọn lính chiến chúng tôi, khi những cuộc hành quân dài ngày chấm dứt, những người sống sót trở về thành phố dưỡng quân. Sau vài ba ngày đầu sống vội vã “trả bữa”cho thời gian đã mất và nhận “ứng trước” cho cả ngày mai “rồi anh lại đi” biết có còn trở về, thường tìm đến quán cà phê để nghe nhạc, thư giản lại đầu óc căng thẳng bên ly cà phê, khói thuốc lá, và những chàng độc thân thứ thiệt hay độc thân tại chỗ “vui tính” nhâm nhi thêm mái tóc, ánh mắt, nụ cười, bờ vai, lồng ngực… của cô “em gái hậu phương” ngồi nơi quầy thu tiền chập chờn dưới ánh đèn mờ… đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: , | Leave a Comment »

NGƯỜI LÍNH ẤY CỦA TÔI…

Posted by Webmaster on June 10, 2012

Người Lính Ấy Của Tôi - Ảnh minh họa
Tôi quen anh năm 17 tuổi, khi còn cắp sách đến trường.  Lúc ấy anh là sinh viên sĩ quan năm thứ ba, hai mươi tuổi đời, nhưng dạo đó trong mắt tôi anh thật chững chạc, lại tài hoa, và cũng không thiếu… si mê.
Anh nhất định đòi cưới tôi ngay sau khi ra trường, nói rằng Thầy Mẹ anh sẽ ưng ý, không thể phản đối.  Tôi hình như có hơi ngạc nhiên và hơi… sợ sợ, vì tuổi 18, 19 thời đó còn nhỏ lắm, chẳng biết gì, chỉ biết rằng tôi hình như  cũng… yêu anh nhiều lắm. Tôi còn nhớ, tuy còn nhỏ và ngây thơ lắm, nhưng những ngày giữa năm thứ tư của anh, từng đêm tôi đã thổn thức một mình.
Cảm giác lúc ấy là chỉ sợ mất anh vào nơi gió cát mịt mù mà biết bao người trai đã ra đi không hẹn ngày về. Và tôi nhất quyết lấy anh, tuy anh làm phiền lòng Ba Má tôi không ít, khi anh dứt khoát từ chối mọi công lao chạy chọt của song thân tôi ngay từ truớc ngày anh tốt nghiệp.  Anh gần nổi giận cả với tôi, anh nhất định đi Nhảy Dù.  Bao nhiêu giòng nước mắt cũng không cản được con người ấy.  Gia đình tôi ngần ngại, nhưng tôi là con gái út, được cưng nhất nhà, vả lại cả nhà ai cũng quý mến anh…  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Leave a Comment »