Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for the ‘Tưởng Niệm – Tri Ân’ Category

Em bé 9 tuổi

Posted by Webmaster on March 24, 2016

Thiếu Tá Quý và con

Em bé chín tuổi trong bức hình này là con của một trung tá thiết giáp bị Việt Cộng tàn sát khi chúng vào trại thiết giáp Phù Đổng tại Gò Vấp hồi Tết Mậu Thân 1968. Bố của cậu ta cùng
khoá với tướng Nguyễn Ngọc Loan. Vì vậy mà tướng Loan đã bắn tên VC đó trên đường phố khi bắt được nó, vì nó là đại đội trưởng của đơn vị đánh trại Phù Đổng. Cũng chính nó và đồng bọn đã tàn sát tất cả mọi người chúng gặp tại Trại Gia Binh!

&

Kính thưa quí Niên trưởng và quí chiến hữu,
Hôm qua hai vợ chồng chúng tôi đi tham dự Đêm Lâm Viên do hội Võ bị DC tổ chức, chúng tôi tham dự với tư cách là Family Members của hội Quân Nhân Mỹ gốc Việt, suốt đêm qua, ngủ không được trằn trọc về câu chuyện mà Trung tá Hải quân Mỹ MiMi Phan kể chúng tôi nghe như sau:
Nói về cách giết người của VC thì Isis còn thua, và hy vọng tất cả những ai cầm súng chống VC tết Mậu Thân đều nghe câu chuyện này

&

Khi VC chiếm được trại gia binh thiết giáp ở Gò Vấp (có thể là Thành Tuy Hạ. Chắc Niên trưởng quan tư thiết giáp Nguyễn Bích khoá 20 biết rõ, nếu viết chưa đúng xin Niên trưởng, please I need your helps, Sir) chúng đã tàn sát cả gia đình một vị Trung tá Thiết Giáp trong đó có một em bé 9 tuổi (?) bị bắn vào đầu nhưng không bị tử vong. Trong bữa tiệc ngày hôm qua, chúng tôi đã được ngồi chung với em bé đó. Bây giờ cháu có … rất nhiều hy vọng trở thành một phó Đề Đốc của Hải Quân Mỹ.
Thưa quí Niên trưởng và quí chiến hữu,
Viết thưa cùng quí vị câu chuyện trên, tôi nhớ lại một câu chuyện lịch sử của Việt Nam khi Nguyễn Trãi tiễn cha là Nguyễn Phi Khanh bị bắt sang Tầu. Nguyễn Phi Khanh có để lại hai câu thơ:

&

Nếu Trời muốn cho nước Nam tiêu diệt.
Thì lưới thù sẽ trút xuống đầu xanh,

&
Như một phép lạ, em bé 9 tuổi còn sống thì nước Việt không thể mãi nằm trong tay bạo chúa được. Xin chung một lời cầu nguyện cho dân tộc.

&
Thân kính.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »

 Bác Nguyễn Ngọc Bích

Posted by Webmaster on March 7, 2016

Trịnh Hội – Gửi cho BBC từ London.

 

Image copyright Trinh Hoi

Image caption Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích và Trịnh Hội ở hội nghị tại Philippines trong năm 2015

Đêm nay là đêm Chủ Nhật, một đêm không trăng ngày 6 tháng 3.

Tôi đang ngồi trên chuyến bay của hãng hàng không Philippines bay đến London.
Còn bác Bích, chính xác hơn là thi hài của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích, thì đang bay ngược trở về Mỹ. Sau đúng ba ngày kể từ khi ông mất. Cũng trên một chuyến bay đêm như đêm nay.
Bác mất trên chuyến bay từ Istanbul đến Manila đáp xuống sân bay Ninoy Aquino International Airport vào lúc 8 giờ tối thứ năm ngày 3 tháng 3.

Giảo nghiệm trong đêm

Đã có đến hàng trăm lần tôi đưa hoặc rước người quen ở phi trường này. Đưa những thuyền nhân tỵ nạn Việt Nam đi định cư sau nhiều năm bị kẹt lại tại Philippines. Rước bà con, bạn bè đến thăm tôi và tổ chức phi chính phủ VOICE mà tôi đang đảm trách.
Nhưng chưa bao giờ tôi phải ra đón một người bạn, một người thân, một bậc cha chú mà tôi rất kính trọng, trong một hoàn cảnh như thế này. Chỉ trước đó một ngày bác còn email nhờ tôi in ra cho bác bài nghiên cứu mà bác đã soạn sẵn để trình bày trong hội nghị Biển Đông Việt – Phi lần thứ II mà tôi và bác là đồng trưởng ban tổ chức.
Thế mà bây giờ, chỉ vọn vẹn sau 24 giờ đồng hồ, tôi phải mang xác bác đi giảo nghiệm ngay trong đêm.
Để kịp làm giấy chứng tử nội trong ngày mai là thứ sáu. Nếu làm không kịp thì khó mà có thể đem thi hài bác trở về Mỹ ngay trong tuần này theo ước nguyện gia đình bác.
Ngồi trên xe từ phi trường về nhà quàn, xác của bác đã được bọc lại trong tấm bông sô trắng nằm ngay đó, tôi thật không biết phải nói gì với bác Hợi là vợ của bác cũng đang ngồi trên xe.
Lúc vừa gặp tôi và mọi người khi nãy ở phi trường bác Hợi cứ hỏi đi, hỏi lại tại sao bác Bích có thể đi mau như thế, chỉ bảo với bác Hợi là bác cảm thấy mệt, rất mệt như chưa bao giờ mệt đến thế trong đời và thế là bác mất.
Có lẽ bác Hợi vẫn chưa tin là người bạn đời của bác đã mãi mãi ra đi. Theo lời bác sĩ giảo nghiệm tử thi cho biết vào rạng sáng hôm kia, bác Bích đã bị nhồi máu cơ tim (heart attack) và đã có một cái chết rất nhanh chóng, hoàn toàn không đau đớn.
Âu đó cũng thật là phần phước cho riêng bác. Còn gì hơn, ở những người luôn hoạt động, luôn hướng về đất nước như bác, có được một cái chết như thế?
Chết ngay trên đường đi công tác, trên hành trình đi tìm một tương lai, một giải pháp tốt hơn cho dân tộc. Chết trong sự tiếc thương, cảm phục của nhiều thế hệ đến từ nhiều nước khác nhau trên thế giới.
Từ những người Việt, bằng hữu đã quen biết bác trong nhiều thập niên qua cho đến những người Phi bác vừa mới quen năm ngoái trong hội nghị Biển Đông Việt – Phi lần thứ I.
Tôi không nghĩ có một cái chết nào có ý nghĩa hơn. Mặc dù tôi cũng biết đây là một mất mát rất lớn cho cộng đồng người Việt hải ngoại và đặc biệt là đối với bác Hợi, với gia đình bác.

Nhân cách lớn

Không dễ tìm được ở cộng đồng chúng ta một nhân cách lớn hơn bác Nguyễn Ngọc Bích. Một tài năng không chỉ liên quan đến các vấn đề văn hoá, giáo dục, dịch thuật mà còn lan toả sang cả truyền thông, tổ chức cộng đồng, và tự do, dân chủ cho Việt Nam.
Và trên hết là ở tấm lòng, cách đối nhân, xử thế của bác.
Nhiều người đã biết bác từng giữ những chức vụ quan trọng gì, từ trước năm 1975 và sau này ở hải ngoại. Bác đã có bao nhiêu bài viết, sách được in, tôi không cần phải nhắc lại.
160307102830_trinh_hoi_2_640x360_trinhhoi
Image copyright Trinh Hoi
Image caption Buổi lễ giản dị tiễn Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích ở Philippines
《》
Ở đây tôi muốn chia xẻ ba khoảnh khắc đã in đậm vào tâm trí của tôi mỗi khi nghĩ về bác. Nó vừa là những kỷ niệm riêng tư giữa tôi và bác, vừa nói lên một phần nào đó tính chất, con người thật của bác lúc sinh tiền.
Tôi gặp bác lần đầu tiên vào đầu thập niên 2000 khi tôi sang Washington D.C. vận động cho các thuyền nhân Việt nam được tái định cư. Điều làm cho tôi ấn tượng nhất khi vừa gặp bác là khả năng viết, nói và dịch tiếng Anh của bác. Khó tìm được một người khác ở cùng thế hệ của bác lại có khả năng Anh ngữ chuẩn như bác.
Mà hình như cả gia đình của bác đều giỏi như nhau. Vợ của bác là tiến sĩ Đào Thị Hợi cũng thế. Anh trai của bác nguyên là Tổng Giám Đốc Thông Tấn Xã Việt Nam, ông Nguyễn Ngọc Linh vẫn thường xử dụng tiếng Anh khi trao đổi với tôi. Ông từng làm tuỳ viên báo chí và thông dịch cho cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Một người anh trai khác, ông Nguyễn Ngọc Phách cũng là một học giả, chuyên dịch văn, thơ Việt Nam.
Đấy cũng là lý do tại sao tôi đã nhờ bác dịch hộ cho tôi cái tên ‘VOICE’, viết tắt của 5 chữ ‘Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment’ khi nó được cho ra đời cách đây đúng 10 năm.
Lúc ấy bác đã không hề ngần ngại và cho dịch ra ngay là: Sáng Kiến Thể Hiện Lương Tâm Người Việt Hải Ngoại.
Cũng có thể trong tương lai chúng tôi cần sửa lại đôi chút cái tên này. Bởi lẽ bây giờ VOICE không chỉ bao gồm những người Việt hải ngoại mà còn có sự góp mặt của nhiều anh em trong nước.

Tính cách của bác Bích là thế. Luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. VOICE bác cũng giúp. Những ông già, bà cả từ Việt Nam sang, chưa quen biết gì, bác cũng giúp. Bác cũng từng là Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị của Boat People SOS là một tổ chức đã giúp rất nhiều thuyền nhân Việt Nam.

Nhưng tôi sẽ mãi luôn trân trọng tấm lòng và cảm tình của bác dành cho VOICE từ những ngày nó vừa mới được thành lập. Từ việc dịch thuật cho đến lúc cuối đời khi bác và cả bác gái dùng tiền túi để bay sang Phi làm việc với chúng tôi.
Điều thứ hai mỗi khi nghĩ đến bác tôi sẽ phải nhớ đến là lần cách đây hai năm tôi dắt cả ba bác, bác Huỳnh, bác Trâm và cô Liên là ba, mẹ của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân và Đinh Nguyên Kha, sang Washington D.C. để vận động cho con của họ.
Chính bác Bích là người đã sắp xếp cho phái đoàn gặp được Uỷ Ban Nhân Quyền Tom Lantos ở Hạ Viện Hoa Kỳ. Cũng chính bác là người sắp xếp và giúp tôi chở mọi người đến để gặp mặt cộng đồng người Việt ở Washington D.C. Mặc dù với tuổi đời và ở vị trí của bác, bác hoàn toàn không cần phải làm điều đó.
Tính cách của bác Bích là thế. Luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. VOICE bác cũng giúp. Những ông già, bà cả từ Việt Nam sang, chưa quen biết gì, bác cũng giúp. Bác cũng từng là Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị của Boat People SOS là một tổ chức đã giúp rất nhiều thuyền nhân Việt Nam.

‘Người ơi, người ở đừng về’

Nhưng khoảnh khắc mà tôi sẽ luôn nhớ mãi là cũng vào tháng này năm ngoái khi chúng tôi cùng tham dự hội nghị Biển Đông và sau đó là tĩnh hội của Họp Mặt Dân Chủ. Sau ba ngày làm việc liên tục, chúng tôi đã có một đêm văn nghệ dã chiến.
Đêm hôm ấy lần đầu tiên tôi đã nghe bác hát. Hát với cái giọng Bắc rất chuẩn của bác, hát đi, hát lại câu hát:
Người ơi, người ở đừng về Người ơi, người ở đừng về

Tôi vẫn thường nghĩ trong cuộc sống này, đôi khi không phải ta chọn cho ta một người bạn đời, hay một việc làm có ý nghĩa. Mà chính ta là người được lựa chọn. Nó vừa là một trọng trách, vừa là một nhân duyên.

Bác đã cười rất tươi trong đêm hôm ấy. Hình như bác còn đứng lên, vừa hát, vừa biểu diễn thì phải. Như thể bác được trở về thời ấu thơ trên đất Bắc.
Tôi vẫn thường nghĩ trong cuộc sống này, đôi khi không phải ta chọn cho ta một người bạn đời, hay một việc làm có ý nghĩa. Mà chính ta là người được lựa chọn. Nó vừa là một trọng trách, vừa là một nhân duyên.
Cũng có thể bác Bích đã chọn anh em chúng tôi trong VOICE để lo cho bác trong những ngày vừa qua. Để nhắn nhủ rằng con đường mang dân chủ đến cho Việt Nam sẽ còn gặp rất nhiều khó khăn, và đôi khi sẽ phải hy sinh suốt cuộc đời.
Nhưng chúng ta không thể bỏ cuộc. Không nên bỏ cuộc. Vì có quá nhiều người đã hết lòng vì nó. Trong đó có bác.
Nếu thật thế thì tôi phải cảm ơn bác. Con phải cảm ơn bác.
Cảm ơn bác đã cho con có những kỷ niệm tuyệt vời. Cảm ơn bác đã và sẽ luôn là một nhân cách lớn. Và cảm ơn bác đã ở lại với chúng con trong ba đêm qua.
Như đã hứa trước linh cữu, chúng con sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Vĩnh biệt bác. Nguyễn Ngọc Bích 26.7.1937 – 3.3.20.

Trịnh Hội.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Phân Ưu, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: | Leave a Comment »

Lễ Tưởng Niệm 75 Tử Sĩ Hoàng Sa Tại Boston, Massachusetts

Posted by Webmaster on January 23, 2016

Người Việt Boston http://nguoivietboston.com/?p=32075

tuong-niem-hs-1

Một buổi lễ tưởng niệm 74 tử sĩ Hoàng Sa đã hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa giữa Hải Quân VNCH và Hải Quân Trung Cộng 42 năm về trước, được Gia Đình Hải Quân vùng New England (GĐHQNE) tổ chức trọng thể vào ngày Chủ Nhật, Jan 17, 2016 với sự tham dự của trên 100 thành viên và thân hữu tại Boston tham dự.

Sau nghi thức chào quốc kỳ và phút mặc niệm, HQ Lương Văn Phước, gia trưởng của GĐHQNE đã ngỏ lời chào mừng sự hiện diên của quý vị quan khách, các thành viên và các thân hữu Hải Quân. Ông nói lên ý nghĩa của buổi lề tưởng niệm như một nhắc nhở chúng ta đừng quên sự hy sinh của 75 tử sĩ Hoàng Sa mà nhiều người trong họ đã từng là chiến hữu cùng đơn vị phục vụ với chúng ta trước đây hay bè bạn thân quen trước khi gia nhập hải quân. Trước thềm năm mới Bính Thân, Gia Trưởng Lương Văn Phước cũng gởi lời chúc cầu chúc tốt đẹp và vạn sư, an lành đến mọi người hiện diện.

Gia Trưởng HQ Lương  Văn Phước

Phần chính của chương trình là cử hành nghi thức lễ tưởng niệm. Các ông Thân Vĩnh Bảo Toàn, Chủ Tịch CĐVN/MA, Gia Trưởng GĐHQNE Lương Văn Phước, Gia Phó Đổ Đăng Doanh, ông Nguyễn Thanh Bình, cựu CT/CĐVN/MA, Bác Sĩ Vũ Linh Huy lên Lễ Đài để cử hành Lễ Tưởng Niệm. Năm vị tiến lên trước bàn thờ TS/HS và đứng hàng ngang. Hai bên bàn thờ, mỗi bên có 2 chiến hữu HQ trong quân phục đại lễ làm chấp sự. Mở đầu nghi thức tưởng niệm là Lễ Lên Đèn, Thắp Hương và Niệm Hương . Tiếp theo sau là Lễ Cung Thỉnh Các Anh Hùng Tử Sĩ Hoàng Sa. Vị chủ tế đọc xong lời cung thỉnh, Ban Tế Lễ Thượng Hương. Tiếp theo sau, vị chủ tế đọc Văn Tế Các Tử Sĩ Hoàng Sa. Chấm dứt nghi thức tưởng niệm là Lễ Tiễn Đưa Anh Vị Các Tử Sĩ Hoàng Sa trở về yên nghĩ trong lòng biển mẹ Việt Nam, trong khi điệp khúc “Chiêu Hồn Tử Sĩ “ trổi dậy trong khung cảnh ngậm ngùi và thương tiếc.

 

Đồng hương tham dự

 

t mục kế tiếp, hai ông Thân Vĩnh Bảo Toàn và Ông Nguyễn Hùng Khang là Chủ tịch và Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam tại Mass phát biểu cảm tưởng của mình về Trận Hai chiến Hoàng Sa. Được biết ngoài tư cách đại diện cho Ban Chấp Hành Cộng Đồng, hai vị này còn là những hậu duệ của Hải Quân VNCH. Khôn lớn từ trong những gia đình mà thân phụ là các chiến sĩ hải quân, các ông rất hảnh diện và có rất nhiều kỷ niệm với hải quân VNCH.
Một tiết mục gây sự chú ý cho các thành viên và thân hữu của GĐHQNE là phần tường trình sinh hoạt của Gia Đình Hải Quân trong năm qua dưới dạng một video clip khoảng 10 phút . Được biết trong năm 2015, ngoài những đóng góp trong các sinh hoạt Cộng Đồng, GĐHQNE đã tích cực đóng góp tài chánh trong các hoạt động gây quỹ, giúp đở thương phế binh VNCH nơi quê nhà. Phần tường trình cũng bao gồm những dự kiến cho các sinh hoạt của Gia Đình HQ năm 2016
Xen kẻ giữa phần thứ nhất của chương trình là Lễ Tưởng Niệm và phần hai là Văn Nghệ Đón Xuân và Xổ Số, là buổi cơm thân mật được phục vụ bỡi nhà hàng Sài Gòn Seafood.
Buổi lễ kết thúc lúc 2:00 chiều cùng ngày, sau khi xổ số lô độc đắc với giải thưởng là một Samsung Tablet Tab A. Quý vị quan khách, các thành viên và thân hữu GĐHQNE chia tay tại giây phút này. Tất cả mọi người cùng trao đổi cho nhau những lời chúc mừng tốt đẹp nhất cho năm mới Bính Thân cũng như những khắc khoải không biết tới mùa xuân nào thì Việt Nam mới có một mùa xuân tự do và dân chủ.
Kỳ Sơn
GĐHQNE

H1

DNH_4208

H2

DNH_4231

H3

DNH_4191

H4

DNH_4205

H5

DNH_4211-2

H6

DNH_4226

 

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, HPNCV/NE, Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Sinh hoạt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Trích đoạn từ Cảm Ơn Anh 2015 – San Jose California, USA – 19-7-2015

Posted by Webmaster on November 1, 2015

Posted in HPNCV/NE, Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Sinh hoạt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , | Leave a Comment »

Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ tại Dallas, Texas

Posted by Webmaster on October 27, 2015

Chủ Nhật này, thêm một Tượng Đài Việt Mỹ được khánh thành tại Texas.
*Nét khắc Người Lính VNCH thật hào hùng sống động
mime-attachment
Lễ khánh thành Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ sẽ diễn ra vào trưa Chủ Nhật tại công Veterans Park ở Arlington, Texas. Hơn cả ngàn người được dự đoán sẽ đến dự lễ. Điêu khắc gia là một cựu quân nhân Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ từng tham chiến tại Việt Nam. Ông nói rằng tượng đài là điều đẹp nhất mà người ta có thể làm để vinh danh những người lính Việt Nam Cộng Hòa từng chiến đấu cùng người Mỹ chống quân cộng sản. (Hình: WFAA)
ARLINGTON, Texas – Sau ba năm vận động ráo riết và chờ đợi trong niềm hy vọng, một đài vinh danh chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa cùng với chiến sĩ Mỹ sắp được khánh thành tại thành phố Arlington ở bắc Texas.
Vào ngày thứ Tư vừa qua, một chiếc xe tải đã chở hai bức tượng riêng biệt được đúc bằng đồng cao 8 feet (2.4 mét) đến công viên cựu chiến binh Veterans Park. Một tượng cầm súng là biểu tượng một chiến sĩ thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tượng thứ nhì là một chiến sĩ Hoa Kỳ.
Sau khi được đặt trên bệ, hai tượng được đứng sát bên nhau trong một tác phẩm điêu khắc của một người lính từng chiến đấu tại Việt Nam. Lễ khánh thành Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ sẽ được tổ chức vào trưa Chủ Nhật cuối tuần này.
Trong cuộc chiến chống Cộng Sản tại Việt Nam hơn 40 năm trước đây, khoảng 58,000 quân nhân Hoa Kỳ và hơn 300,000 người lính Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh mạng sống. Đó là chưa kể các quân nhân thuộc lực lượng đồng minh từ Úc và Nam Hàn đã tử trận trên đất nước Việt Nam. Sau khi chiếm miền Nam, người cộng sản đã phá hủy hết thảy các biểu tượng mang hình ảnh của người lính miền Nam.
4316
Nét khắc Người Lính VNCH thật hào hùng sống động
Trên toàn nước Mỹ, tuy có cả trăm đài tưởng niệm sự hy sinh của lính Mỹ ở các thành phố lớn cũng như thị xã nhỏ, chỉ có vài nơi có đài tưởng niệm vinh danh sự chiến đấu chung của người Việt cùng với người Mỹ, mà được biết đến nhiều nhất là đài tưởng niệm chiến sĩ Việt Mỹ tại Westminster, Nam California.
Nay tượng đài tại Arlington, một nơi nằm giữa Dallas và Forth Worth sẽ là một biểu tượng ghi ơn những người lính từng chiến đấu chung với nhau, và tử trận cho lý tưởng tự do trên một mặt trận ngăn chặn làn sóng đỏ của cộng sản quốc tế với mưu đồ thôn tính toàn thế giới hơn nửa thế kỷ trước.
Điêu khắc gia Mark Austin Byrd và vợ của ông đã được chọn để tạo tác phẩm hai người lính cầm súng chống giặc Việt Cộng để bảo vệ người dân miền Nam. Ông nói với đài CBS DFW như sau về tượng đài vinh danh các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, “Tôi nghĩ đây là một trong những điều đẹp nhất [mà chúng ta có thể làm] dành cho những người lính mà chúng ta không hề biết đã hy sinh ở một quốc gia mà chúng ta chưa hề tới.”
Sự việc dựng được tượng đài Việt Mỹ này một phần lớn là do nỗ lực của Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài (tên tiếng Anh trên giấy tờ hành chánh là The Heroes of South Vietnam Memorial Foundation, Viện Tưởng Niệm Những Anh Hùng Miền Nam Việt Nam). Ủy Ban đã vận động được nửa triệu Mỹ kim cho dự án xây đài tưởng niệm trong ba năm qua.
Một số người Việt, mà trong đó có các cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa lớn tuổi, đã đến xem hai bước tượng được xe chở đến và dựng lên hôm thứ Tư, 21 tháng 10, 2015. Trong những người này có Bác Sĩ Đàng Thiện Hưng, chủ tịch Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài, và ông Bùi Quang Thống, một thành viên trong Ủy Ban.
Điêu khắc gia Byrd cho biết các cựu quân nhân đã cùng ông bàn luận rất kỹ về tượng đài hai người lính Mỹ và Việt, kể cả việc chọn súng, hướng của súng và tư thế của hai quân nhân. Ông Byrd từng là một phi công lái trực thăng tác chiến cho Thủy Quân Lục Chiến trong cuộc chiến Việt Nam. Vì vậy tượng đài này mang nhiều ý nghĩa đối với cá nhân ông.
mime-attachment(1)
Trên tượng người lính Mỹ (đứng bên phải đối diện người xem) có một thẻ bài ghi tên tuổi của quân nhân. Ông Byrd nói với đài WFAA tại Dallas rằng thẻ bài này là gợi nhắc một đồng đội của ông đã không bao giờ trở lại. Khuôn mặt của người lính Mỹ được ông tạo dựa theo một hình ảnh mà ông từng thấy, ghi lại nét mặt gan dạ của một phi công vừa thoát hiểm sau bị bắn rơi.
Ông Byrd tâm sự với đài WFAA về thời gian chiến đấu tại miền Nam Việt Nam, “Tôi đã từng mất niềm tin về ý nghĩa của cuộc chiến. Thế rồi một ngày kia, một chuyện đã xảy ra khiến cho tôi biết rằng mình đang trong một sứ mạng có chính nghĩa.” Ông kể rằng sau một cơn mưa lớn, nước cuốn trôi đất, ông thấy tận mắt một mồ chôn tập thể của dân làng bị sát hại bởi lực lượng Việt Cộng.
Vợ chồng Byrd cùng nhiều cựu quân nhân Mỹ cũng như cựu quân nhân VNCH sẽ có mặt tại lễ khánh thành Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài sẽ tổ chức lễ khánh thành vào lúc 2 giờ trưa Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015, tại Arlington Veterans Park, số 3600 W. Arkansas Lane, Arlington, TX 76016.
5237
(Hình: CBS DWF)

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Những Chuyện Trong Ngày, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A, Đời sống quanh ta | Leave a Comment »

Tên Đường Việt Nam Tại Houston, Texas

Posted by Webmaster on June 17, 2015

houston Master Map
Năm 2005, chính quyền thành phố Houston, tiểu bang Texas (Hoa Kỳ) đã quyết định vinh danh người Mỹ gốc Việt và lấy tên của 18 danh nhân Việt Nam như Lê Lợi, Nguyễn Huệ, Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, … để đặt tên cho các con đường nằm trong khu downtown Houston, bên cạnh những tên đường của người bản xứ. Sắp tới đây, thành Phố Houston lại chuẩn bị có các bảng tên đường tiếng Việt khác tại vùng Southwest Houston TX.
 

Ngày 09/5/2015 tại văn phòng Dân biểu Hubert Võ, các đại diện cộng đồng người Việt tại Houston và vùng phụ cận đã thành lập Uỷ Ban Thực Hiện Bảng Tên Đường Việt Nam (UBTĐVN) để tiến hành việc gây quỹ gắn bảng tên đường bằng tiếng Việt Nam trong vùng Southwest Houston. Việc gắn bảng tên Việt Nam đã được chính quyền địa phương cho phép thực hiện trên 12 đoạn đường gồm:

2 đoạn đường Bellaire Blvd. (mang tên Saigon) và Beechnut (mang tên Tự Do)

chạy từ Beltway 8 đến Eldridge Pkwy.;

10 đoạn đường từ Bellaire Blvd. chạy đến Beechnut là:
Beltway 8 (mang tên Quốc Hận 30-4), 
Turtlewood Dr. (mang tên Nguỵ Văn Thà),
Wilcrest (mang tên Chiến Sĩ Vô Danh QLVNCH),
Boone (mang tên Lê Văn Hưng),
Belle Park (mang tên Hồ Ngọc Cẩn),
S. Kirwood (mang tên Nguyễn Khoa Nam),
Cook (mang tên Lê Nguyên Vỹ),
Dairy Ashford (mang tên Phạm Văn Phú),
Synott (mang tên Nguyễn Văn Long),
Eldridge (mang tên Trần Văn Hai).
 
Trong 12 tên đoạn đường Việt Nam được gắn, có 8 đoạn đường mang tên 8 sĩ quan quân đội, cảnh sát cấp tướng, tá của VNCH đã vị quốc vong thân hoặc tuẫn tiết vào ngày 30/4/1975, đó là:
Trung tá Ngụy Văn Thà (1943 – 1974), Thuyền trưởng Hộ tống hạm Nhựt Tảo HQ10 của VNCH: 10 giờ 22 phút sáng ngày 19 tháng 1 năm 1974, trận giao chiến giữa lực lượng Hải quân VNCH và Hải quân Trung cộng nổ ra tại quần đảo Hoàng Sa. Phía Trung cộng có hai chiến hạm 389 và 396 đồng loạt tấn công soái hạm VNCH là Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ16. HQ10 lập tức can thiệp, bắn trúng đài chỉ huy của tàu 389 và làm cháy phòng máy khiến bị hư hại nặng nề, không thể điều khiển được nữa. Các tàu Trung cộng phản pháo HQ10. Hộ tống hạm Nhựt Tảo bị bắn trúng tháp pháo và buồng điều khiển, làm thuyền trưởng và thuyền phó bị thương nặng, tàu bị hư hại nặng, Thuyền trưởng Ngụy Văn Thà ra lệnh cho thủy thủ đoàn dùng bè đào thoát,  một số pháo thủ và ông tiếp tục ở lại bắn nổ tung hầm máy tàu 396. Đến 11 giờ 49 phút, các chiến hạm của VNCH rút khỏi vùng giao chiến, hai chiến hạm Trung cộng là 281 và 282 tiến vào tập trung hỏa lực bắn HQ10. Hộ tống hạm Nhựt Tảo chìm cùng Thuyền trưởng Ngụy Văn Thà và một số thủy thủ ở vị trí cách 2,5 hải l‎ý về hướng nam đá Hải Sâm, vào lúc 14 giờ 52 phút ngày 19 tháng 1 năm 1974.

 
houston nguy van tha
Trung tá Cảnh Sát Quốc Gia VNCH Nguyễn Văn Long (1919 – 1975), Chánh sở tư pháp Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia khu Một: Ngày 30/4/75, khi quân Việt cộng khởi sự tiến vào trung tâm Saigon, trong số những vị tướng, tá VNCH tuẫn tiết có Trung tá Nguyễn Văn Long. 12 giờ trưa ngày 30/4/75 Trung tá Long đi đến công viên trước Hạ Viện, ông vẫn mặc đồng phục sĩ quan cảnh sát, ngồi trên ghế đá, trầm ngâm hút thuốc, đưa mắt nhìn khắp nơi xung quanh, thỉnh thoảng đưa tay ôm lấy đầu. Bất chợt, ông đứng dậy, chậm rãi bước đến chân tượng đài Thủy Quân Lục Chiến, Trung tá Long đứng thẳng, ngẩng mặt, thản nhiên rút súng ngắn kê vào thái dương bóp cò. Tiếng đạn nổ trùm lấp tiếng hoan hô cộng sản. Trung tá Long đã dùng cây súng tùy thân bắn vào đầu tự sát ngay trung tâm thành phố Sài Gòn. Việt cộng để mặc ông nằm gối đầu trên vũng máu. Phóng viên truyền hình Pháp có mặt ngay sau đó ghi lại hình ảnh này. Dân chúng đứng mặc niệm Trung tá Long, nước mắt đầm đìa.
Đại tá Hồ Ngọc Cẩn (1938 – 1975), Tỉnh trưởng kiêm Tiểu khu trưởng Chương Thiện VNCH: Ông bất chấp lệnh đầu hàng của Dương Văn Minh ngày 30/4/75, tiếp tục chỉ huy binh sĩ chiến đấu suốt bốn ngày. Trong suốt thời gian này cờ VNCH vẫn tung bay khắp tỉnh Chương Thiện. Ngày 04/5/75 ông bị bắt vì không thể duy trì chiến đấu đơn độc lâu dài. Việt cộng đem ông xử bắn tại sân vận động Cần Thơ. Trước khi chết Đại tá Cẩn dõng dạc: “Nếu tôi thắng trong cuộc chiến, tôi sẽ không kết án các anh như các anh kết án tôi. Tôi cũng không làm nhục các anh như các anh làm nhục tôi. Tôi cũng không hỏi các anh câu mà các anh hỏi tôi. Tôi chiến đấu cho tự do của người dân. Tôi có công mà không có tội. Không ai có quyền kết tội tôi. Lịch sử sẽ phê phán, xét đoán các anh là giặc đỏ hay tôi là ngụy. Các anh muốn giết tôi, cứ giết đi. Đừng bịt mắt. Đả đảo cộng sản. Việt Nam muôn năm”.

Chuẩn tướng Lê Nguyên Vỹ (1933 – 1975), Tư Lệnh Sư đoàn 5 Bộ Binh VNCH: Khi nghe Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, Trong bữa cơm trưa ông ưu tư nói với các sĩ quan tham mưu: “Lệnh trên đã ban thì phải thi hành. Hơn nữa con em người ta giao cho mình, không lẽ đem nướng vào giờ thứ 25? Đối với các anh em thì tuỳ ý quyết định”. Sau đó ông đi vào trailer nơi làm phòng riêng của Tư lệnh. Ít phút sau hai tiếng nổ khô khan vọng ra, mọi người chạy vào, thấy Tướng Vỹ đã dùng khẩu súng ngắn của ông để tự sát. Vết đạn xuyên từ phía dưới cằm lên đầu. Các sĩ quan hiện diện kính cẩn nghiêng mình, không cầm được nước mắt. Lúc đó là 12 giờ 30 phút ngày 30/4/75.
Chuẩn tướng Trần Văn Hai (1925 – 1975), Tư lệnh Sư đoàn 7 Bộ binh VNCH: Sau khi nhận được lệnh đầu hàng của Dương Văn Minh, vị Tư Lệnh đã triệu tập tất cả sĩ quan và ông đã ngỏ lời cám ơn, chào từ giã các sĩ quan thuộc cấp của mình, ông ra lịnh cho tất cả mọi người trở về gia đình thu xếp, ông nói: “Vận nước đã đến hồi như vậy, không thể làm gì hơn được. Là quân nhân chúng ta phải tuyệt đối chấp hành lịnh thượng cấp”. Tối ngày 30/4/75, mọi người phát hiện, trong văn phòng Tư Lệnh tại căn cứ Đồng Tâm, Tướng Hai ngồi gục đầu mê man bất tỉnh tại bàn làm việc, trên bàn có một ly rượu lớn đã cạn. Các sĩ quan thân cận còn ở lại chở ông xuống bệnh xá sư đoàn cấp cứu, nhưng vì thuốc độc đã ngấm vào máu khá lâu, viên Tư Lệnh không qua được cơn nguy kịch.
Chuẩn tướng Lê Văn Hưng (1933 – 1975), Tư Lệnh phó Quân Đoàn IV & Quân Khu 4 Chiến thuật VNCH: Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi được tin Dương Văn Minh ra lệnh đầu hàng, tại Quân đoàn IV ông rất đau buồn. Với tinh thần bất khuất không chịu đào thoát hoặc đầu hàng địch. Theo gương tiền nhân bảo toàn khí tiết. Sau khi gặp mặt thuộc cấp dặn dò, tâm tình và vĩnh biệt gia đình. Ông đã tuẫn tiết tại tư dinh trong trại Lê Lợi, Cần Thơ, ông dùng súng lục bắn vào tim tự sát vào lúc 20 giờ 45. Trước khi nhận lãnh trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc để vĩnh biệt, ông đã nói: “Tôi bằng lòng chọn cái chết. Tướng mà không giữ được Nước, không bảo vệ được thành, thì phải chết theo thành”.
Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam (1927 – 1975), Tư lệnh Quân đoàn IV và Quân khu 4 VNCH: 10 giờ 30 phút sáng 30/4/75 Tướng Nam họp với các sĩ quan trực thuộc, ông nói: “Các anh em đều biết đất nước chúng ta đang rẽ vào khúc quanh quan trọng nhất lịch sử. Chúng ta là quân nhân thì phải tuyệt đối tuân lệnh chính phủ. Vậy tôi để các anh trở về đơn vị, tùy tiện sắp xếp công việc để bàn giao cho họ (cs) Về phần tôi, mặc dù có sẵn trực thăng, nhưng tôi sẽ không đi đâu hết”. Vào lúc 6 giờ 30 phút rạng sáng ngày 01/5/75, ông ngồi trên chiếc ghế bành, trong phòng làm việc, mặc quân phục đại lễ màu trắng, với đầy đủ huân chương. Ông dùng tay mặt cầm khẩu súng colt 45 bắn vào màng tang bên phải, máu thẫm đầy quân phục.
Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam (1927 – 1975), Tư lệnh Quân đoàn IV và Quân khu 4 VNCH: 10 giờ 30 phút sáng 30/4/75 Tướng Nam họp với các sĩ quan trực thuộc, ông nói: “Các anh em đều biết đất nước chúng ta đang rẽ vào khúc quanh quan trọng nhất lịch sử. Chúng ta là quân nhân thì phải tuyệt đối tuân lệnh chính phủ. Vậy tôi để các anh trở về đơn vị, tùy tiện sắp xếp công việc để bàn giao cho họ (cs) Về phần tôi, mặc dù có sẵn trực thăng, nhưng tôi sẽ không đi đâu hết”. Vào lúc 6 giờ 30 phút rạng sáng ngày 01/5/75, ông ngồi trên chiếc ghế bành, trong phòng làm việc, mặc quân phục đại lễ màu trắng, với đầy đủ huân chương. Ông dùng tay mặt cầm khẩu súng colt 45 bắn vào màng tang bên phải, máu thẫm đầy quân phục.
houston nguyen khoa nam
Thiếu tướng Phạm Văn Phú (19291975) là Tư lệnh Quân đoàn II Vùng II Chiến thuật VNCH: Tháng 3/1975, quân đội VNCH ở Tây Nguyên thất thủ, Tướng Phạm Văn Phú bị triệu về Sàigòn. Giữa tháng 4/1975, Tướng Phú lâm bệnh, vào điều trị tại Tổng Y Viện Cộng Hòa. Ngày 29 tháng 4 năm 1975, Tướng Phạm Văn Phú tự sát bằng cách uống một liều thuốc cực mạnh, được gia đình đưa vào bệnh viện Grall cấp cứu, nhưng Tướng Phú mê man cho đến trưa ngày 30/4/1975, ông tỉnh lại được giây lát cất giọng yếu ớt hỏi vợ ngồi bên giường bệnh xem tình hình đến đâu. Nghe tin Dương Văn Minh ra lệnh quân đội bỏ súng đầu hàng và Việt cộng đã vào trung tâm Sài Gòn, ông nhắm mắt ra đi vĩnh viễn.
Ngày 25/5/2015 Văn phòng Dân Biểu Hubert Võ, Nghị viên Richard Nguyễn và UBTĐVN gửi thư vận động cộng đồng tham gia yểm trợ cho kế hoạch gắn bảng tên đường bằng tiếng Việt, trong đó nhấn mạnh:
“… Chúng tôi tin tưởng rằng bây giờ là thời điểm để cộng đồng người Việt Nam chúng ta được công nhận như những sắc dân khác. Chúng tôi chân thành cảm ơn các cơ quan chính quyền địa phương đã giúp đỡ để hoàn thành kế hoạch này, chúng tôi cũng đặc biệt cảm ơn The International Menagement District đã quyết định công nhận sự đa dạng của cộng đồng chúng ta, đồng thời cảm ơn Uỷ Ban Thực Hiện Bảng Tên Đường Việt Nam với các vị đồng Chủ tịch là ông Trương Văn Túc và bác sĩ Alvin Nguyễn đã tích cực hoạt động để biến kế hoạch này thành hiện thực.
Rất nhiều cơ sở thương mại Việt Nam đang hoạt động trên những con đường này, và các cơ sở thương mại cùng những gia đình điều hành là nền tảng vững chắc của cộng đồng người Việt Nam, đã đóng góp rất nhiều cho sự hồi sinh của khu vực. Vì thế, bây giờ là lúc chúng ta phải vinh danh sự thành công và đóng góp của cộng đồng người Mỹ gốc Việt,… chứng tỏ cho mọi người dân trong thành phố niềm hãnh diện của cộng đồng người Việt Nam…”
Ngày 14/6/2015 UBTĐVN tổ chức đêm gây quỹ cho việc gắn bảng tên đường bằng chữ Việt Nam, hàng trăm cư dân gốc Việt đã đến tham dự, ngoài ra còn có sự hiện diện của nhiều thân hào, nhân sĩ, cựu quân nhân VNCH. Các vị dân cử là Dân biểu, Nghị viên cũng có mặt để vinh danh các cá nhân đã có nhiều đóng góp gây quỹ trong việc gắn bảng tên đường Việt Nam. Buổi lễ diễn ra trong không khí xúc động, khi UBTĐVN vinh danh 8 vị sĩ quan anh hùng của VNCH nói trên đã hy sinh, tuẫn tiết vì tổ quốc.
Kết quả buổi gây quỹ đã khá thành công nhờ vào sự đóng góp tích cực của nhiều người dân trong khu vực, như vậy các bảng tên đường Việt Nam sẽ được treo lên trong thời gian sớm nhất tại vùng Southwest Houston, nơi có rất đông người Mỹ gốc Việt sinh sống và làm việc của tiểu bang Texas.
NBC

HOU HTCD BANG TEN DUONG VN P1

HOU HTCD BANG TEN DUONG VN p2

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , | Leave a Comment »

40 năm cuộc sống người thương phế binh VNCH

Posted by Webmaster on February 5, 2015

IMG_3408-0Gia Minh – RFA Tiếng Việt – 2015/02/05

Một thành phần dường như bị gạt ra bên lề xã hội Việt Nam sau năm 1975 là những thương phế binh dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Dù không bị học tập cải tạo như những sĩ quan, công chức cao cấp… của chế độ cũ; nhưng họ bị phân biệt đối xử, thậm chí không được hưởng một chế độ nào dành cho người thương tật từ chính quyền mới.

Suốt 40 năm qua, các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, còn lại trên quê hương Việt Nam phải sinh sống ra sao?

Ngược đãi

Khác với những thương bệnh binh của Nhà nước Cộng hòa Xã hội cthủ nghĩa Việt nam, các thương phế binh- những người phải hy sinh một phần thân thể trong cuộc chiến tranh Việt Nam trước đây, ngay sau năm 1975 cũng bị liệt vào thành phần ‘ngụy quân, ngụy quyền’. Dù rằng thân thể không toàn vẹn, là người tật nguyền, nhưng mọi chính sách đối với những người như họ đều không được hưởng.

Một thương phế binh hiện sinh sống tại Sài Gòn trình bày lại hoàn cảnh của bản thân:

Tôi thuộc Tiểu đoàn 11 Nhảy Dù, tôi bị thương ở Đồi Charlie ngày 9 tháng 4 năm 1972. Chân tôi bị gãy ba khúc, bây giờ một hai ngón trên tay phải tôi bị co rút, trên đầu và dưới bụng còn mấy miếng miểng nữa.

Lúc vào quân đội tôi là con mồ côi, không có cha mẹ, anh em, dòng họ. Tôi tình nguyện vào nhảy dù năm 1970. Đến năm 72 bị thương, tôi về (Viện) Mồ côi tôi sống. Về tôi cũng cưới một người vợ trong mồ côi ra. Bà Phước và ông Cha đồng ý cho tôi cưới, rồi tôi được Bộ Tổng Tham mưu cấp cho một căn nhà ở làng phế binh Thủ Đức, Phước Bình.

Sau năm 75, Sài Gòn bị sụp đổ, ‘họ’ vào đuổi chúng tôi ra- không phải riêng mình tôi mà rất nhiều người như tôi bị ra khỏi nhà. Hiện nay cuộc sống của tôi rất khổ. Tôi phải bươn chải đi bán vé số mà sống, con cháu tôi không có tờ giấy nào lận lưng

Hiện tôi cũng không có tờ giấy chứng minh nhân dân lận lưng vì tôi không có nhà, không có hộ khẩu làm sao có chứng minh. Tôi không có nơi nương tựa, nhà thuê- cửa mướn. Đôi lúc không đủ tiền họ đuổi ra khỏi nhà. Đó là sự thật.

Lâu lâu tôi có nhờ anh Trung Hiếu Phạm giúp đỡ tôi rất nhiều từ tiền bạc, quần áo, cơm gạo; rồi chiếc xe tôi đi hư vỏ, hư bánh, hư niềng anh đều cho tiền để sửa chữa.

Tôi hỏi ông, một ngày tôi bán được 100 tờ vè số chỉ có được 100 ngàn đồng; nhưng phải đóng tiền nhà 50 ngàn, còn 50 ngàn cho gia đình sinh sống. Không đủ nhưng phải gói ghém.

Một thương binh khác hiện đang sống tại Quảng Ngãi cũng cho biết tình cảnh của bản thân trong suốt mấy chục năm qua như sau:

Tôi bị thương ngày 20 tháng 10 năm 1974 tại Nghĩa Hành. Tôi ở Trinh Sát 6 ở Chu Lai. Chuẩn tướng Nhật điều vào đánh ở Định Cương, Nghĩa Hành. Trong lúc hai bên đánh nhau, tôi bị trúng claymore gãy hai chân.

Từ 75 đến giờ đâu có gì đâu, cũng sống khổ cực. Tôi bị gãy hai chân và một tay thì đâu làm gì được. Tôi cũng ‘lần quần’ rồi có vợ, có con và giờ cũng ‘cơm nhà, áo vợ’ chứ có làm gì được đâu

Tự bươn cải kiếm sống

Dù bị ngược đãi, nhưng những thương phế binh Việt Nam Cộng hòa cũng là con người cần phải ăn, phải sống và còn cả gia đình cha mẹ, vợ con; nên họ cũng phải tìm cách mưu sinh như bao người làn lặn khác. Ngoại trừ một vài trường hợp, may mắn, đa số đều rơi vào cảnh túng thiếu.

Trong những năm đầu sau 1975, cuộc sống đối với những người lành lặn đã khó, huống gì đối với những con người tàn phế không có được hổ trợ nào từ phía cơ quan chức năng và xã hội.

Nếu không nương nhờ được vào ai, nhiều thương phế binh tại các thành phố phải kiếm sống bằng những nghề mà người khuyết tật ở Việt Nam thường theo bao đời nay như đi hát dạo, bán vé số…

Sự hỗ trợ muộn màng

Trong cuộc mưu sinh, bôn ba lê lết trên vạn nẻo đường đất nước, một số thương phế binh may mắn gặp lại những đồng đội xưa từ nước ngoài trở về. Những người con Việt bỏ xứ ra đi sau năm 75, khi trở lại thăm thân nhân, quê hương có mang theo chút tiền để dành từ nước tạm dung, đã bớt ra chút ít để giúp đỡ cho những người chiến binh xưa chịu cảnh tật nguyền.

Dần dần số người trở về ngày càng nhiều thêm, và sự hổ trợ dành cho các thương phế binh Việt Nam Cộng hòa từ những hội đoàn nước ngoài cũng thêm phần lan rộng.

Có những lần tri ân, những lần phát quà những chú thương phế binh rất vui mừng vì họ được Dòng Chúa Cứu Thế nhìn đến vì bốn chục năm nay bị bỏ quên. Các chương trình khám bệnh, cho xe (lăn)., tri ân khiến các chú thương phế binh cảm động

Một người thiện nguyện tại DCCT

Còn tại Việt Nam, hòa thượng Thích Không Tánh, một người khởi xướng hoạt động từ thiện giúp cho các thương phế binh Việt Nam Cộng hòa ngay ở Sài Gòn cho biết lại tiến trình xúc tiến hoạt động đó:

Chương trình này đã có cả chục năm rồi. Bà con ở nước ngoài có ủng hộ tiền về để giúp cho người nghèo khổ, cứu trợ bão lụt, tôi mới trình lên Giáo hội là số thương phế binh Việt Nam Cộng hòa thiếu thốn, tật nguyền, không có ai đoái hoài đến nên tôi làm chương trình đó: mời về Chùa Liên Trì ăn cơm, phát quà. Rồi tôi ra ngoài Quảng Trị phát quà cho thương phế binh ngoài đó. Chương trình này làm cách đây cả chục năm rồi. Sau này có nhờ bác sĩ Hiển bên Pháp, ân nhân các nơi và hòa thượng Thích Viên Lý bên Mỹ ủng hộ về để làm. Thời gian sau này họ (Nhà nước) thấy anh em thương phế binh đông bất lợi nên họ cho công an canh gác và gây khó khăn. Sau đó, cách đây hai năm tôi gửi tiền đó qua bên Dòng Chúa Cứu Thế để tổ chức giúp chứ bên này ‘họ’ hay dòm ngó, chụp hình, gây khó khăn. Khi Dòng Chúa Cứu Thế tổ chức cách đây hai năm có chừng 200-300 anh em thương phế binh, sau đó bà con biết nên bây giờ quí linh mục ở Dòng Chúa Cứu Thế tiếp tục kêu gọi anh em thương phế binh đăng ký. Vừa rồi được sự giúp đỡ rộng rãi nên Dòng Chúa Cứu Thế đã phát cho trên 1000 thương phế binh. Họ về đó ăn uống, ca hát, nhận quà nên tôi rất mừng. Tôi cũng mừng khi họ tụ họp đông đảo như thế.

Chương trình chúng tôi dự định ra giêng này sẽ ra Quảng Trị, Thừa Thiên để phát quà cho anh em thương phế binh ngoài đó. Họ khổ lắm Ở ngoài đó xa quá đôi khi đâu thể vào Sài Gòn để nhận quà được.

Một người làm việc thiện nguyện tại Dòng Chúa Cứu Thế, nơi tiếp nhận chương trình giúp đỡ các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa từ vài năm qua, cho biết những cảm nhận bình thường của các phương phế binh được giúp đỡ cũng như một số hoạt động tiến hành hỗ trợ cho các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa ở đó như sau:

Có những lần tri ân, những lần phát quà những chú thương phế binh rất vui mừng vì họ được Dòng Chúa Cứu Thế nhìn đến vì bốn chục năm nay bị bỏ quên. Các chương trình khám bệnh, cho xe (lăn)., tri ân khiến các chú thương phế binh cảm động, rất thích.

Như lời Hòa thượng Thích Không Tánh, nhiều thương phế binh sống tại các tỉnh thành miền Trung vẫn chưa nhận được giúp đỡ như những người sống tại các thành phố miền nam.

Người thương phế binh từ Quảng Ngãi bày tỏ mong ước:

Tôi nay đã 60-62 tuổi rồi, nên cũng mong muốn yêu cầu những người ‘(VN) Cộng hòa’ bên Mỹ cho tôi chút đỉnh gì đó để qua ngày qua tháng, ăn được chút đỉnh nào thôi chứ tôi đâu dám ‘há miệng, há mồm’ gì nữa đâu!

Sau 40 năm, hầu hết những thương phế binh phải hy sinh một phần thân thể khi còn tuổi thanh niên nay đều bước sang lớp lão niên. Thời gian nhuộm bạc tóc họ một phần, nhưng phần lớn nét khắc khổ, sự chai sạn hằn sâu trên khuôn mặt và thân thể của họ là chứng tích của bao nỗi gian truân đè nặng lên cuộc sống phế nhân mà suốt bao năm qua bị nhà cầm quyền ruồng rẫy.

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: | 6 Comments »

Tiếc nhớ anh Trầm Kha – Nguyễn Văn Đồng

Posted by Webmaster on February 2, 2015

danlambaovn.blogspot.com

TramKhaNguyenVanDong-danlambao

Hải Quân Trung úy Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974

HT Nguyễn (Danlambao) – Ngày 28 tết, tôi năm ấy 13 tuổi không còn nhỏ, nhưng cũng chưa lớn để hiểu mọi chuyện. Tôi kể lại những gì tôi còn nhớ về ngày ấy, khi anh trai tôi là trung úy hải quân Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa.
Sáng hôm ấy, như mọi năm, gần tết là việc làm đậu để bán của nhà tôi rất bận rộn. Mẹ tôi đị chợ từ sáng. Tôi dọn bếp xưởng xong, đang tắm thì nghe thấy tiếng bà nội khóc từ ngoài cổng vào. Tôi vẫn ở trần mặc quần đùi chạy ra thì thấy Hiệp, con trai chú Hy dìu bà nội đi vào, đi cùng là một anh lính HQ. Bà nội vừa khóc vừa nói anh Đồng mày chết rồi cháu ơi. Tôi sợ cũng khóc rống lên nhưng thật sự cũng không hiểu vì sao lại có tin đó. Thực ra từ năm 1968, anh Đồng đi Võ Bị Đà Lạt 4 năm, ra trường là vào Hải quân ngay, nên hầu như không ở nhà. Thỉnh thoảng có lần về phép cũng không vào dịp Tết nên ấn tượng trong tôi từ lúc 8, 9 tuổi là anh rất nghiêm. Mỗi lần về phép anh bắt chúng tôi học cả tiếng Anh và rèn chúng tôi lau quét nhà như trong lính. Vậy mà…
Bố tôi lúc ấy chạy ra thì anh lính báo miệng nói rõ anh Đồng hy sinh ngày hôm qua (19/1) ở Hoàng Sa, hiện thi thể đưa về quàn tại Tổng Y viện Duy Tân Đà Nẵng. Bố không khóc, ông cũng là lính mặc dù chỉ là lính văn phòng đã giải ngũ nhưng ông hiểu sự tình. Đúng lúc ấy thì chú Hy đến, chú chỉ là Hạ sĩ quan nhưng làm vận tải nên đã xin một chuyến xe quân đội cấp tốc đi ngay vào Đà Nẵng để nhận thi thể anh tôi. Cùng đi có chị gái tôi là chị Thu Hương.
hq1
Còn lại ở nhà, anh Chu tôi, cùng mấy bác hàng xóm chuẩn bị dọn dẹp sắp xếp để đón anh về. Gần trưa, mẹ tôi hay tin, vứt cả quang gánh bỏ buổi chợ chạy về nhà khóc con.

Tôi cũng xin giải thích vì sao tin báo tử lại về nhà chú tôi ở 3 LTĐ. Nguyên do là nhà tôi ở trong hẻm đường Hàm Nghi nên việc gửi thư rất khó khăn, anh tôi xin địa chỉ nhà chú Hy để tiện liên lạc. Do vậy khi anh hy sinh đơn vị đã cử người về đó báo tin.
Đáng lẽ, như mọi năm nhà tôi cũng đang chuẩn bị đón Tết, vậy mà năm ấy toàn một màu tang tóc. Cành mai trắng (anh Minh cho) cũng được đem ra để ở ngoài sân. Ông Chính, người hàng xóm thuận tay định chặt cây mai vàng trồng chính giữa cửa nhà. Ông bảo trồng như thế xấu và cản trở việc tang lễ nhưng mẹ tôi khóc không cho chặt cây. Cả nhà tôi khóc và cùng ngồi chờ. Hàng xóm cũng ra vào và ngóng chờ.
HQ Trung Úy Nguyễn Văn ĐồngTrưa hôm sau (29 Tết), xe đưa thi thể anh tôi về nhà. Tiếng khóc vang. Những người lính đi hộ tống khiêng quan tài anh tôi vào đặt giữa nhà. Cả nhà tập trung lại, hàng xóm cũng rất đông. Nắp quan tài mở ra, thân xác anh tôi đã được tẩm quấn vải trắng, khuôn mặt chừa lại nhìn như người đang ngủ. Anh vẫn rất đẹp trai như khi còn sống. Sau này, bố tôi kể lại khi vào nhà xác nhận thi thể anh, thấy anh chết nhưng thân thể vẹn toàn, chỉ có một vết thương cỡ một ngón tay ở thái dương nên quyết định cho tẩm liệm nhưng không đóng chặt nắp quan tài để về mở ra cho mọi người nhìn anh lần cuối.
Buổi tẩm liệm bắt đầu, Trung tá Thông, Giang đoàn trưởng Giang đoàn 32 xung phong đóng ở Huế đọc diễn văn truy điệu và thừa ủy nhiệm Tổng thống gắn lon truy thăng Đại úy, truy tặng Bảo quốc huân chương đệ ngũ đẳng và Anh dũng bội tinh nhành dương liễu. Từ lúc đó 2 bên quan tài luôn có 6 người lính trang phục chỉnh tề đứng nghiêm.

Trung úy Phú, người cùng học VBQG Đà Lạt và rồi cùng chiến đấu trên HQ5 với anh Đồng kể lại: Lúc chiến sự nổ ra, anh Đồng là sỹ quan trưởng khẩu pháo lớn nhất và quan trọng nhất của tàu HQ 5 Trần Bình Trọng. Anh chỉ huy trên pháo tháp và bắn cháy tàu Trung Cộng, HQ5 cũng bị bắn trả dữ dội. Khoảng 11 giờ, chiến sự ác liệt, thuộc cấp có vẻ nao núng thì anh Đồng hét to “Không sợ, có chết tao chết trước”, vừa dứt lời thì một phát đạn trúng pháo tháp, anh ngã xuống hy sinh cùng lúc có cả người lính xạ thủ. Có người kêu lên, thằng Đồng chết rồi và vài người khiêng xác anh xuống để vào vị trí quàn thi thể. Cuộc chiến tiếp tục. Chiều tối đó tàu được lệnh quay về Đà Nẵng, nhờ vậy mà thi thể anh được về với đất mẹ không phải thủy táng. Anh Phú mang về trao kỷ vật cho gia đình, một ít tiền, nhiều sách thơ văn của anh, một cái nhẫn Võ Bị K25, một đồng hồ Seiko 5, và một cái ná dây thun, ít quần áo.
Cả đêm hôm đó mọi người có mặt đều không ngủ.
Sáng hôm sau, 30 Tết, lễ động quan và di quan đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Tang lễ diễn ra theo quân cách, 2 hàng lính hải quân, lục quân trang phục chỉnh tề tiễn đưa và khi hạ huyệt có bắn mấy phát súng chỉ thiên. Anh nằm lại ở nghĩa trang xã Thủy Phước, Tỉnh Thừa Thiên Huế bấy giờ.
Cuộc đời anh dừng lại ở tuổi 26, tuy vậy anh cũng để lại nhiều ký ức. Năm 1968 anh là sinh viên Luật, tham gia Thanh niên thiện chí, có sáng tác thơ văn và hoạt động văn nghệ. Khi vào trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, anh cũng là cây bút sung sức viết nhiều cho Đa hiệu và các tap chí Văn khác với bút hiệu TRẦM KHA. Anh có một tập thơ Đông Phương đã chuẩn bị xong nhưng chưa kịp in, bản thảo đưa về gia đình, chiến sự năm 1975 bản thảo bị thất lạc.
Năm nay, nhân 40 năm ngày anh mất, tôi viết lại những dòng này để tiếc nhớ thương anh.

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Thành Kính Tiển Biệt Chuẩn Tướng Trần Văn Nhựt

Posted by Webmaster on January 11, 2015

Liên Minh Dân Chủ Việt Nam:

Chuan Tuong Tran Van Nhut

 

Posted in Phân Ưu, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: | Leave a Comment »

Chuyện bây giờ mới kể: Bức tượng “Thương Tiếc”

Posted by Webmaster on August 23, 2014

 

Nguyễn Ngọc Chinh

CHỦ NHẬT, NGÀY 17 THÁNG 8 NĂM 2014

Bức tượng “Thương Tiếc”, nặng 10 tấn, cao hơn 6m,

Khi cuộc chiến leo thang khốc liệt, năm 1966 Nghĩa trang Quân đội tại Hạnh Thông Tây, Gò Vấp, bắt đầu không còn đủ đất để các tử sĩ VNCH yên nghỉ. Chính phủ nền Đệ nhị Cộng hòa của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phải tính đến việc thành lập một nghĩa trang mới và địa điểm được lựa chọn nằm dọc theo phía tay trái của xa lộ Biên Hòa (nay là xa lộ Hà Nội) nếu từ hướng Sài Gòn đi Biên Hòa.

Kiến trúc sư kiêm điêu khắc gia, Đại úy Nguyễn Thanh Thu, được lệnh của Tổng thống Thiệu lên đường đi Phi Luật Tân để nghiên cứu mô hình xây dựng Nghĩa trang Quân đội Hoa Kỳ tại Manila (American Cemetery in Manila), được coi là một nghĩa trang đẹp nhất Á châu.

Nghĩa trang Quân đội Hoa Kỳ tại Manila

 

Bức tượng “Thương Tiếc”, nặng 10 tấn, cao hơn 6m, được đặt tại cổng vào Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa  (Hình: vnrozier)

Năm 2003, tôi đã có dịp đến Phi Luật Tân và viếng Nghĩa trang Hoa Kỳ tại thủ đô Manilla [1]. Nghĩa trang có tên American Cemetery, đây là nơi chôn cất thi hài quân nhân Mỹ và đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến ở Thái Bình Dương vào thời thế chiến thứ hai.

Nghĩa trang mằn trên một khu đất rộng 615,000 mét vuông, trồng cỏ xanh rì vây quanh là những hàng cây rợp bóng mát. 17,206 ngôi mộ chiến sĩ được đánh dấu bằng các thập tự giá và xếp hàng thẳng tắp như một đội quân thầm lặng. Điểm xuyết cho nghĩa trang là một vài tượng đài kỷ niệm ghi những dòng chữ tưởng nhớ công ơn những vị anh hùng “vị quốc vong thân”.

Nghĩa trang Quân đội Hoa Kỳ tại Manila  (Hình tác giả chụp tại thủ đô Manila, năm 2003)

Sau chuyến đi tham khảo tại Phi Luật Tân, Đại úy Thu sẽ phải trình đề án lên Tổng thống Thiệu để giao cho công binh xây dựng một nghĩa trang mới mang tên Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa. Ông còn gợi ý phải có một tác phẩm điêu khắc tại cổng vào nghĩa trang để nói lên sự tri ân của mọi người tại hậu phương trước những tử sĩ được chôn cất tại đây.

Đại úy Nguyễn Thanh Thu xin 1 tuần để suy nghĩ về dự án và trước khi ra về anh còn được Tổng thống Thiệu nhắc nhở bằng những lời rất thân tình: “Anh cần chú ý đến ý nghĩa của nghĩa trang phải xoay quanh “cục nhưn” là bức tượng… Tôi đặt nhiều hy vọng vào anh…”.

Tất cả mọi chuyện chỉ bắt đầu một cách giản dị như vậy. Tuy nhiên, đối với nhà điêu khắc Nguyễn Thanh Thu đó là thời gian anh trăn trở nhiều nhất với những ý tưởng của một nghệ sĩ sáng tạo cho một công trình mang tầm vóc quốc gia nói lên lòng tri ân của mọi người đối với những chiến sĩ đã bỏ mình ngoài chiến trường.

Trong suốt một tuần lễ, hầu như ngày nào anh cũng có mặt tại nghĩa trang Hạnh Thông Tây để chứng kiến những cảnh tang tóc, đau thương của vợ con tử sĩ. Nhà chứa xác đầy nghẹt, những chiếc hòm chưa chôn còn mịt mù nhang khói tại những khu phải căng lều bạt chờ chôn… trong khi trực thăng vẫn hàng ngày tiếp tục chở xác về nghĩa trang.

Ngày cuối cùng của một tuần tìm ý tưởng là vào một buổi trưa Thứ Sáu trên đường từ Nghĩa trang Hạnh Thông Tây anh Thu ghé vào một quán nước gọi ly đá chanh. Và đây chính là giờ phút “định mệnh” khi anh nhìn thấy một người lính thuộc binh chủng Nhảy dù ngồi trước những chai bia và hai cái ly…

Anh lính ngồi nói chuyện với cái ly thứ hai trước sự ngạc nhiên của chủ quán lẫn khách uống nước. Hình như anh lính là người vừa thăm bạn được chôn cất tại Nghĩa trang Hạnh Thông Tây. Một ly anh cúng bạn và một ly anh uống. Anh ngồi vừa uống vừa nói chuyện với chiếc ly!

Cảm động trước hình ảnh một người lính khổ sở khi phải mất bạn, anh Thu cầm ly nước chanh bước qua bàn lảm quen. Anh lính ngước lên nhìn anh Thu với vẻ khó chịu vì sự riêng tư của mình bị người lạ làm phiền và tiếp tục trở về với ly bia “cúng” bạn.

Anh Thu cũng bị lúng túng vì thái độ “bất hợp tác” của anh lính nhảy dù. Mấy cô bán hàng lại cười khúc khích, có lẽ các cô nghĩ nãy giờ có một người “điên” ngồi uống bia nói chuyện với cái ly và bây giờ lại thêm người “điên” nữa lân la đến làm quen.

Người lính tiếp tục gục đầu ngồi độc thoại, phớt lờ những lời xã giao làm quen của anh Thu. Dường như anh tưởng bị quân cảnh hỏi giấy nên lẳng lặng móc bóp giấy tờ cho anh Thu mà không hề ngước mắt nhìn và tiếp tục uống!

 

Anh Thu cầm bóp trở về bàn mình và ghi lại tên anh lính: Võ Văn Hai, cấp bậc Hạ sĩ, binh chủng Nhảy dù, cả tên tiểu đoàn lẫn KBC (Địa chỉ Khu Bưu Chính của quân lực VNCH). Khi anh Thu trả lại giấy tờ, Hạ sĩ Võ Văn Hai nhét vào túi với vẻ bất cần, cũng không thèm ngước mặt nhìn lên.

Điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu

Khuya Thứ Sáu anh Thu mới bắt đầu vẽ để sáng Thứ Bảy trình Tổng thống. Từ 8g tối đến 6g sáng anh phác thảo được 7 bản vẽ trong tiếng súng và bom thỉnh thoảng vọng về Sài Gòn. Những ý nghĩ ở một hậu phương yên bình trong khi những người lính ngày cũng như đêm xả thân ngoài chiến trường khiến anh Thu dồn hết tâm trí vào những nét vẽ của anh.

Anh Thu hôm đó chỉ ngủ 2 tiếng thì bị đánh thức bởi tiếng chó sủa, thì ra theo lời của vợ anh: “Có người đến nhà mời anh đi trình dự án!”. Họ đến sớm để mời anh đi ăn sáng trước khi gặp Tổng thống Thiệu. Lần trước đây anh gặp Tổng thống để bàn về dự án tại Bộ Tổng tham mưu nhưng lần trình dự án lại là tại dinh Gia Long.

Lịch gặp Tổng thống vào lúc 9 giờ sáng nhưng vì Tổng thống còn đang tiếp khách nên anh Thu trong lúc đi lại trên hành lang dinh Gia Long bỗng nảy ra câu hỏi “Tại sao lại không vẽ Võ Văn Hai?”. Nghĩ là làm ngay. Anh tưởng tượng một bố cục dựa trên hình ảnh Hạ sĩ Hai ngồi nhớ bạn tại quán nước.

Anh trở ngay vào phòng Đại tá Cầm, tùy viên của Tướng Thiệu, chụp một cây bút nguyên tử, lấy trong giỏ rác một bao thuốc lá và rút mảnh giấy bọc bao thuốc trở ra hành lang ngồi vẽ lại hình ảnh Hạ sĩ Hai.

Một lần nữa, “định mệnh” lại ra tay: trong 7 bản vẽ mang theo, anh Thu thấy bản cuối cùng, một “tốc họa” trên bao thuốc lá tại dinh Gia Long, là bản anh ưng ý nhất. Đến khi vào gặp Tổng thống, anh trải 7 bản vẽ lên sàn nhà trước bàn làm việc, bản vẽ cuối cùng trên bao thuốc lá anh vẫn còn cầm trên tay.

Tổng thống Thiệu sau khi đi tới, đi lui ngắm 7 bản vẽ, ông nói: “Anh là “cha đẻ” của dự án này nên theo ý anh, bức nào làm anh hài lòng nhất”. Phải nói, anh Thu là người thật thà, chất phác, anh thẳng thắn trình bày:

“Thưa Tổng thống, nếu Tổng thống cho tôi chọn lại thì bản vẽ mới đây tôi vừa nghĩ ra và vẽ vội trên bao thuốc lá lại là bản vẽ tôi ưng ý nhất… nhưng tôi sợ mình quá vô lễ để đưa ra tại đây”.

Tổng thống Thiệu vui vẻ và đồng ý xem “tốc họa” trên bao thuốc lá. Ông cầm bản phác thảo Hạ sĩ Võ Văn Hai về ngồi trên ghế ngắm nghía, một lúc sau ông nói: “Anh Thu à, người nghệ sĩ hay lãng mạn lắm mà chiến sĩ của mình thực tế hơn, họ cần một cái tên cho đề tài, anh cho tôi biết đề tài của bức hình là gì đây?”.

Anh Thu lần lượt đề nghị các tên: (1) Khóc bạn, (2) Tình đồng đội, (3) Nhớ nhung, (4) Thương tiếc và (5) Tiếc thương. Cuối cùng Tổng thống chọn tên “Thương Tiếc” cho bức phác họa Hạ sĩ Võ Văn Hai ngồi nhớ bạn. Tổng thống còn nhắc nhở phải làm sao nói lên được ý nghĩa vừa thương tiếc bạn bè nằm xuống nhưng cũng phải thể hiện tinh thần chiến đấu của người lính VNCH lúc nào cũng vững tay súng.

Bất ngờ, Tổng thống yêu cầu anh vẽ một bản thứ hai lớn hơn, vẽ tại chỗ, ngay ở dinh Gia Long. Thế là với dụng cụ giấy vẽ, bảng đen và các loại màu được cung cấp ngay theo yêu cầu, anh Thu bắt đầu… “ra tay” trước mặt Tổng thống Thiệu và một số sĩ quan thân cận của ông.

Anh Thu có thêm yêu cầu cần một người ngồi làm mẫu… và trong số các sĩ quan hiện diện, chính Đại tá Cầm “xung phong” làm… người mẫu! Thực ra thì hình ảnh Đại tá Cầm mặc quân phục chỉnh tề, “ủi hồ láng cóng”, không thích hợp với hình ảnh người lính thật sự nhưng đó chỉ là một hình ảnh gợi ý để sáng tác cấp tốc.

Anh Thu còn xin thêm thêm 1 khẩu súng trường cho Đại tá Cầm để trên đùi, đó là khẩu Garant M1 đang được quân đội sử dụng trên chiến trường… Anh cũng đề nghị trong lúc anh vẽ, tất cả mọi người miễn đặt câu hỏi, vì nếu như thế anh sẽ mất sự tập trung trong sáng tác và sẽ thất lễ nếu anh không dừng vẽ để trả lời.

 

Khó khăn của anh Thu là phải hoàn thành tác phẩm trong một thời gian gấp rút, anh tâm sự: “Lúc bấy giờ, không biết có một điều xui khiến vô hình nào đó mà tôi xuất thần phóng bút vẽ lại Hạ sĩ Hai… Không biết là tôi vẽ hay là ai nữa!”.

Sau khi Tổng thống Thiệu ký tên vào bức “tốc họa”, anh Thu chỉ có 3 tháng để hoàn tất công trình tượng đài trước ngày 1/11/1967, ngày Quốc khánh của VNCH. Vấn đề trước mắt là đi tìm “người mẫu” Võ Văn Hai trong quán nước ngày trước tại Gò Vấp. Anh đã tìm đến đơn vị của Hạ sĩ Hai và gặp vị Thiếu tá phụ trách đơn vị.

Thoạt đầu khi nghe anh Thu trình bày vấn đề, vị Thiếu tá có vẻ băn khoăn, suy tính… nhưng khi thấy tận mắt bức họa có chữ ký của Tổng thống Thiệu, ông lại hãnh diện khi có người lính thuộc đơn vị nhảy dù của mình được chọn làm biểu tượng cho người lính VNCH tại nghĩa trang…

Vị Thiếu tá còn ra lệnh cho tập họp đại đội với súng ống đầy đủ để anh Thu chọn “người mẫu”, vì theo ông, trong đơn vị có nhiều người cao to tới 1,7 hoặc 1,8 mét, còn Hạ sĩ Hai chỉ cao chừng thước 1,6… Chính ông Thiếu Tá cũng chọn được 4 người lính lực lưỡng trong hàng đầu còn anh Thu thì chỉ réo tên Võ Văn Hai ở gần cuối hàng quân.

 

Anh Thu được giao 5 người lính nhảy dù để làm mẫu cho bức tượng Thương Tiếc trong vòng 3 tháng. Anh cũng nói riêng với các “người mẫu”, sự thật anh chỉ cần Hạ sĩ Hai, nhưng tất cả đều được nghỉ phép 3 tháng tại Sài Gòn với điều kiện chỉ được mặc quần áo dân sự để không bị quân cảnh làm khó dễ.

Anh Thu bên bản sao bức tượng “Thương Tiếc”

Chính hình ảnh Võ Văn Hai ngồi tiếc thương bạn trong quán nước đã ám ảnh anh Thu để sáng tạo ra bức tượng “Thuơng Tiếc” ngồi trước cửa Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa. Ngày ngày, anh Hai trong bộ quần áo dân sự đạp xe lên nhà anh Thu, tại đây anh thay bộ quân phục, với ba lô, súng đạn đầy đủ để ngồi làm mẫu.

Một hôm, khi bức tượng gần hoàn chỉnh chỉ còn thiếu chi tiết khuôn mặt, anh Thu đã cố tình để cho người lính ngồi một mình trong phòng, còn anh kín đáo quan sát qua bông gió trên tường. Đây là dụng ý của nhà điêu khắc muốn để anh ngồi một mình nhớ đến người bạn đã qua đời.

 

Anh Thu có thể thấy từng đường nét diễn biến trên khuôn mặt lúc anh lính ngồi buồn một mình và nhà điêu khắc đã phác họa lại trên giấy khuôn mặt anh. Phần mình, Hạ sĩ Võ Văn Hai lại sợ đã làm chuyện gì khiến Đại úy Nguyễn Thanh Thu phiền lòng nên cho anh về sớm mà không biết ông đã bí mật quan sát!

Khuôn mặt người lính “Thương Tiếc” bạn được tái hiện qua bức tượng trong cuộc phỏng vấn

Khoảng 3 giờ sáng anh Thu thức dậy để bắt đầu giai đoạn hoàn chỉnh cuối cùng của bức tượng: nét mặt của người lính. Anh dùng đèn cầy để lấy ánh sáng chiếu vào nhiều góc cạnh, qua đó anh có thể sửa lại nét mặt người lính theo những gì anh phác họa.

Loại ánh sáng nhân tạo qua ánh đèn cầy có tác dụng điều chỉnh các góc cạnh của tác phẩm theo hướng người nghệ sĩ di chuyển từ nhiều phía. Anh Thu hoàn toàn bị cuốn hút vào những cảm xúc trên khuôn mặt người lính. Đó là những giây phút chỉ mình anh và nhân vật của bức tượng trong ánh sáng mờ ảo của cây đèn cầy.

Sau một giấc ngủ ngắn, anh tỉnh dậy sáng hôm sau để quan sát và so sánh công trình của mình đêm qua dưới ánh đèn cầy với ánh sáng ban ngày. Anh mừng vì khuôn mặt của người lính giữa ánh sáng tự nhiên ban ngày và ánh sáng nhân tạo từ đèn cầy vẫn hiện lên một nét buồn ray rứt.

Như vậy là điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu có thể hài lòng với công trình nghệ thuật kéo dài 3 tháng của mình. Và chúng ta được chứng kiến pho tượng “Thương Tiếc” ngồi trước cổng vào Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa từ năm 1967 cho đến sau ngày 30/4/1975.

Bức tượng “Thương Tiếc” được đắp lại cho cuộc phỏng vấn

Chuyện bây giờ mới kể về bức tượng “Thương Tiếc” được viết lại theo nội dung cuộc phỏng vấn của Lê Xuân Trường với nhà điêu khắc Nguyễn Thanh Thu qua một video clip dài 36,57 phút vừa xuất hiện trên Youtube, bạn đọc có thể theo dõi qua địa chỉ:

https://m.youtube.com/watch?v=IJbgQGqBsCA&rdm=17jwyp50u&client=mv-google

Cuộc phỏng vấn của Nguyễn Xuân Trường với điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu

Trong clip này, ở phần cuối dài hơn 5 phút, có đề cập đến thời gian đi học tập cải tạo của Đại úy Nguyễn Thanh Thu. Anh tâm sự cuộc đời của mình dính liền với tác phẩm Thương Tiếc, từ “danh vọng” đến “thê thảm”. Tại trại cải tạo trong thời gian bị “biệt giam” 22 tháng trong “thùng conex” [2] với lời buộc tội: “Tướng lãnh, sĩ quan xong giặc rồi là hết, còn anh vẫn lưu lại tư tưởng phản động qua tác phẩm….”.

Cán bộ trong trại chắc cũng chưa từng thấy bức tượng “Thương Tiếc” mà chỉ nghe đồn qua người Sài Gòn vì bức tượng đã bị giật sập và nấu thành kim loại sau năm 1975. Khi ở trong trại được khoảng 8 tháng, có lần “quản giáo” trong trại đề nghị anh Thu khai chỉ đóng vai phụ giúp trong việc tạc tượng còn tác giả đã ra nước ngoài!

Anh Thu đã trả lời một cách khẳng khái rằng anh đã “làm” thì anh “chịu”, tàu chìm thì anh chìm theo, máy bay rớt thì anh rớt theo, tượng chết thì anh chết theo… chứ không thể nào khác được. Anh Thu đã phải trả giá về sự “ngoan cố” của mình, nhưng một “phép lạ” đã xảy ra trên đường ra pháp trường sử bắn…

Nguyễn Thanh Thu diễn tả lại cảnh vì sao anh bị… điếc

Người xem video clip này dễ dàng nhận thấy giữa người phỏng vấn Lê Xuân Trường và người được phỏng vấn, anh Nguyễn Thanh Thu, đôi lúc không có sự “ăn ý” trong đối thoại. Chỉ ở đoạn cuối mới có câu trả lời tại sao anh Thu đã bị “điếc” trong thời gian đi cải tạo khiến cho những đối thoại trong cuộc phỏng vấn không được “trơn tru” như bình thường.

Nguyên do tại sao xin bạn đọc theo dõi phần cuối câu chuyện bây giờ mới kể trên video clip đã dẫn.

Bức tượng Thương Tiếc sau 30/4/1975

***

Chú thích:

[1] Xem thêm bài viết “Phi Luật Tân thời hậu SARS” tại:

http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/10/phi-luat-tan-thoi-hau-sars.html

[2] Thùng Conex: loại thùng bằng sắt để chứa hàng hóa trong quân đội Mỹ ngày xưa, có kích thước khoảng 3 mét mỗi chiều. Ngày nay thường thấy loại thùng này lớn hơn được chuyên chở trên các xe container.

[3] Xem thêm bài viết “Nghĩa tử là nghĩa tận: Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa” tại:

http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/09/nghia-tu-la-nghia-tan-nghia-trang-quan.html ***

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , | Leave a Comment »

Lễ khánh thành bảng tưởng niệm Việt Dzũng Human Rights

Posted by Webmaster on August 14, 2014

THƯỢNG NGHỊ SĨ LOU CORREA KÍNH MỜI THAM DỰ

 LỄ KHÁNH THÀNH BẢNG TƯỞNG NIỆM VIỆT DZŨNG HUMAN RIGHTS

BẢNG TƯỞNG NIỆM VIỆT DZŨNG HUMAN RIGHTSTheo Nghị Quyết SCR 85 do Thượng Nghị Sĩ Lou Correa đệ trình và được Quốc Hội Tiểu Bang California thông qua vào ngày 9 tháng 7 năm 2014, bảng Tưởng Niệm Ca Nhạc Sĩ/ Nhà đấu tranh nhân quyền Nguyễn Ngọc Hùng Dũng tức Việt Dzũng đã được chính thức dựng lên tại Beach Blvd. khoảng giữa đường Beach và Edinger.

Thượng Nghị Sĩ Lou Correa cùng Đài phát thanh Radio Bolsa và Đài truyền hình SBTN, SET và Trung tâm Asia trân trọng kính mời quý cơ quan đoàn thể, cộng đồng và những người đã từng biết và yêu quý Việt Dzũng đến tham dự buổi lễ khánh thành “Bảng Tưởng Niệm Nhà Đấu Tranh Nhân Quyền Việt Dzũng – Viet Dzung Human Rights Memorial Highway” sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Sáu 15 tháng 8 năm 2014 từ 2 giờ trưa đến 3 giờ 30 chiều tại Hội trường Đài truyền hình SBTN – 10501 Garden Grove Blvd., Garden Grove, CA 92843.

Bảng tưởng niệm này là một kết quả của dự luật SCR 85 do Thượng Nghị Sĩ Lou Correa soạn thảo, đệ trình và đã được thông qua bởi Quốc Hội tiểu bang California. Điều này đã công nhận công lao và tinh thần phục vụ đáng trân trọng của Việt Dzũng. Bên cạnh đó, dự luật SCR 85 cũng là một biểu hiện cho sự quan tâm, tinh thần phục vụ và những hoạt động luôn sát cánh với cộng đồng, đặc biệt là cộng đồng Việt Nam của Thượng Nghị Sĩ Lou Correa. Trân trọng nhắc nhở và đề cao Việt Dzũng cũng là để tăng thêm niềm tin và sức mạnh của mọi cá nhân trong cộng đồng chúng ta trong việc tiếp tục tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ.
Thượng Nghị Sĩ Lou Correa, đài phát thanh Radio Bolsa, đài truyền hình SBTN, SET, Trung tâm Asia và gia đình cố ca nhạc sĩ Việt Dzũng rất hân hạnh được tiếp đón quý đoàn thể, tổ chức cộng đồng và cư dân đến tham dự buổi lễ khánh thành bảng tưởng niệm Việt Dzũng Human Rights Memorial Highway vào trưa thứ Sáu tuần này.
Mọi chi tiết xin liên lạc văn phòng Thượng Nghị Sĩ Lou Correa (714) 558-4400.

Senator Correa represents the 34th District, which includes the cities of Anaheim, Buena Park, Fountain Valley, Fullerton, Garden Grove, Huntington Beach, Long Beach, Los Alamitos, Santa Ana, Seal Beach, Westminster and the community of Rossmoor.

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , | Leave a Comment »

Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh kỳ 8 thành công với 520 ngàn USD quyên góp

Posted by Webmaster on August 14, 2014

 

Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh kỳ 8

Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Kỳ 8 nhằm giúp đỡ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa

Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Kỳ 8 nhằm giúp đỡ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa còn kẹt lại tại quê nhà đã diễn ra vào ngày Chủ Nhật 3 tháng 8, 2014 từ lúc 12 giờ trưa và kết thúc lúc 8 giờ tối tại sân vận động trường trung học Bolsa Grande, Garden Grove, California. Số tiền quyên được tính cho đến 8 giờ tối là 520 ngàn mỹ kim gồm thu tại chỗ và đồng hương khắp nơi gọi điện thoại về để yểm trợ cho chương trình.

Nhạc sĩ Trúc Hồ, Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình SBTN và Trưởng Ban Tổ Chức Đại nhạc hội cho biết hi vọng con số này sẽ tăng thêm trong thời gian tới vì khi đài truyền hình SBTN chiếu lại chương trình này thì khán giả sẽ yểm trợ thêm và theo kinh nghiệm những năm trước thì con số tăng thêm khoảng thêm hai trăm ngàn mỹ kim.

Và như vậy có thể kết luận rằng kết quả tài chánh của Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Kỳ 8 cũng thành công giống như mấy năm trước.

Đây là một công tác được phối hợp tổ chức giữa Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa, đài SBTN, đài truyền hình SET 57.4, Trung Tâm Asia, và Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa.

Chương trình văn nghệ thật phong phú với sự góp mặt của hơn một trăm ca nhạc sĩ nổi tiếng của cộng đồng văn nghệ hải ngoại, trong đó có nhiều ca sĩ của Trung Tâm Asia cùng các ban nhạc Trung Nghĩa, ban nhạc Trúc Sinh, và ban nhạc Moon Flower.


Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England đã đóng góp $500 dollars.

Tối Thứ Bảy Quận Cam mưa nhẹ, tin thời tiết loan báo có thể mưa nhẹ vào Chủ Nhật làm Ban Tổ Chức lo lắng nhưng trời không mưa và thời tiết mát dịu hơn mấy ngày trước làm cho khán giả thoải mái thưởng thức chương trình văn nghệ phong phú. Chương trình càng về cuối buổi càng đặc sắc.

Cựu Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, Hội Trưởng Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH nói rằng khí thế của Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Kỳ 8 năm nay hùng mạnh hơn bao giờ hết.

Một số nghệ sĩ trình diễn và một số khán giả đã đến từ San Jose đã phải về sớm vì đường dài sáu trăm cây số bày tỏ sự thích thú được tham dự buổi nhạc hội đầy ý nghĩa này. Năm ngoái 2013, đại nhạc hội Cám Ơn Anh Kỳ 7 đã tổ chức tại San Jose cũng thành công thu được 735 ngàn mỹ kim.

Các ca sĩ sau khi trình diễn đã ôm thùng quyên tiền đến với khán giả để xin ủng hộ và bà con đã nồng nhiệt bỏ vào những tờ giấy đô la đầy tình nghĩa dành cho những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã hi sinh một phần thân thể cho tổ quốc.

Hàng ngàn khán giả đến tham dự, ngồi trong căn lều che nắng để thưởng thức chương trình văn nghệ được truyền hình trực tiếp trên đài SBTN và đài SET 57.4 đến với nhiều đồng hương tại các thành phố xa. Cũng không quên một một ban thiện nguyện viên ngồi hàng giờ để nhận điện thoại khán giả khắp nơi gọi về để yểm trợ cho Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh, nhờ vậy mà số tiền thu được cao như vậy.

Ban Tổ Chức vẫn tiếp tục nhận sự ủng hộ của đồng hương dành cho Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Kỳ 8.
Mọi chi phiếu xin ghi ĐNH CÁM ƠN ANH KỲ 8 và gởi về địa chỉ:

Hội H.O Cứu Trợ TPB&QP/VNCH: PO BOX 25554, Santa Ana, CA 92799

SBTN & TT Asia: PO BOX 127, Garden Grove, CA 92842. (P. Thy)

 

Posted in HPNCV/NE, Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Sinh hoạt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , | Leave a Comment »

Cáo Phó của Gia Đình Ông Hoàng Thu

Posted by Webmaster on June 30, 2014

Hoang Thu caopho

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

‘Bà ở lại trông chừng mấy đứa nhỏ. Tôi đi nghe’

Posted by Webmaster on June 28, 2014

Vo chong Hoang Thu“Ba tôi mất vào lúc 1 giờ 45 phút sáng nay, Thứ Hai, 23 Tháng 6, 2014, tại bệnh viện Tampa General Hospital vì vết bỏng quá nặng.” Chị Hoàng Thục Oanh, con gái của ông Hoàng Thu, người đàn ông tự thiêu tại Florida vào sáng Thứ Sáu vừa qua, nói với phóng viên Người Việt qua điện thoại.

Trong tiếng khóc nức nở, con gái của người đàn ông vừa thực hiện một hành động quả cảm bằng cách tự thiêu để phản đối hành vi xâm lấn của Trung Quốc, cho biết, “Không ai trong nhà biết gì hết về chuyện ba làm như vậy. Ba tôi rất bình thường, không có một biểu hiện gì khác thường hết, ba rất khỏe mạnh, không có bệnh đau gì hết.”

Oanh kể, chị cùng chồng con về Việt Nam từ tối ngày Thứ Hai, 16 Tháng Sáu, và theo dự liệu thì đến 18 Tháng Bảy, “khi chồng tôi trở lại Mỹ trông nhà trông tiệm thì ba má sẽ bay về Việt Nam.”

Thế nhưng khi vừa về Sài Gòn được 2 ngày thì chị Oanh nhận được điện thoại của người bạn cùng xóm gọi báo tin “Ba Oanh tự thiêu.” Lúc đó khoảng hơn 11 giờ sáng Thứ Sáu, 20 Tháng Sáu.

“Tôi không tin, tôi nhờ bạn tôi cho nói chuyện trực tiếp với cảnh sát và họ xác nhận tin đó. Tôi mua vé để cả nhà trở về Mỹ ngay lập tức.” Con gái người quá cố nghẹn ngào.

Chị Thục Oanh trở lại Tampa, Florida vào lúc khoảng 7 giờ tối Chủ Nhật, “chạy liền vào bệnh viện thì thấy ba cháy hết rồi. Người ta trùm lại hết, chỉ còn đưa mặt ra cũng cháy đen hết.”

“Tôi hỏi ‘sao ba bỏ con đi.’ Ba không còn nói gì được, tôi chỉ thấy hình như ba chảy nước mắt. Ba đợi thêm một lát, chồng tôi vào hỏi thêm ba được vài câu thì ba tắt thở. Lúc đó là 1 giờ 45 phút sáng Thứ Hai, 23 Tháng Sáu.” Chị Oanh khóc òa.

luu but

Chị Oanh xác nhận tờ giấy có viết dòng chữ “Hai Yang 981 phải rời khỏi V-N hải phận. Anh hùng tử, chí hùng nào tử” là chữ viết của ông Hoàng Thu. “Ba tôi viết chữ đẹp lắm!” Con gái người đàn ông có ý chí kiên cường này nức nở. “Tôi cứ ngỡ như ba tôi ở trên lầu thôi. Tôi không nghĩ là ba tôi chết rồi.” Chị Oanh đau đớn.

Hoang Thu siver lake

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , , , , | Leave a Comment »

Hoàng Thu: Anh Hùng Tử Chí Hùng Nào Tử

Posted by Webmaster on June 25, 2014

Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England       

Với Lòng Cảm Phục Vô Biên

  Thành Kính Tưởng Niệm

 

Người Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân

Cho Đại Nghĩa dân tộc làm ngọn đuốc thắp sáng niềm tin

Cho một Việt Nam vẹn toàn lãnh thổ và lãnh hải:

Ông HOÀNG THU

Chiến Sĩ Pháo Binh QLVNCH

Đã qua đời vào lúc 6 giờ sáng thứ Hai, ngày 23 tháng 6 năm 2014

Tại Tampa Hospital, Florida

Hưởng thọ 71 tuổi.

Lưu lại di ngôn:

 

Hai Yang 981 (tức giàn khoan Hải Dương 981)

phải rời khỏi hải phận Việt Nam.


Anh hùng tử Chí hùng nào tử.

 

Thương Tiếc 

 

Thành thật phân uu cùng Bà Quả Phụ Hoàng Thu và tang quyến.

Nguyện cầu cho hương linh Chiến Hữu HOÀNG THU sớm vãng sanh Tây Phương Cực Lạc.

Phao Binh QLVNCH

 

Thành Kính Tiển Biêt,

Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England.

 


 

 

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , , , | Leave a Comment »

Người Việt tự thiêu ‘vì giàn khoan’ qua đời

Posted by Webmaster on June 25, 2014

Tin cho hay người gốc Việt ở bang Florida, Hoa Kỳ, tự thiêu hôm 20/6 với thông điệp phản đối giàn khoan Trung Quốc, đã qua đời.

Người đàn ông 71 tuổi được nói đã tới cổng trung tâm cộng đồng Silver Lake nằm ở góc đường Lockwood Ridge cắt phố 59 Đông vào lúc 11:15 phút sáng thứ Sáu 20/6 và châm lửa tự thiêu.

Sau đó ông này được cấp cứu bằng trực thăng tới bệnh viện đa khoa Tampa trong tình trạng nguy kịch và qua đời sáng thứ Hai 23/6.

luu but

Ông để lại hai tờ giấy, hình chụp một tờ viết bằng tay có nội dung: “Hai Yang 981 phải rời khỏi VN hải phận. Anh hùng tử, chí hùng nào tử. Thu Hùng”, đi kèm chữ ký.

Một bản thông cáo được nói là của Cộng đồng Người Việt Quốc gia Tampa Bay, Florida, nói người đàn ông này là ông Hoàng Thu Hùng, cựu sỹ quan pháo binh Việt Nam Cộng hòa.

Trong khi đó báo Người Việt nói ông tên là Hoàng Thu, sinh năm 1942.

Ông sang Mỹ năm 2008, trước khi qua đời sống cùng vợ tên là Lê Thị Huế và gia đình người con gái tại Silver Lake, Tampa, bang Florida.

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Ông Hoàng Thu tự thiêu để phản đối Tàu cộng xâm lược VN

Posted by Webmaster on June 25, 2014

Như đã biết, ông Hoàng Thu tự thiêu ở Tampa, Tiểu bang Florida, Hoa Kỳ hôm thứ Sáu 20/6/2014 để phản đối Tàu cộng xâm lược VN nhân vụ giàn khoan HD 981 cắm sâu vào thềm lục địa VN và qua đời tại bệnh viện hôm qua, Thứ Hai 23/6/2014.

Ong Hoang Thu

Ông Hoàng Thu trên giấy tờ sinh ngày 16/1/1942. Là quân nhân Pháo Binh QLVNCH, thuộc Sư đoàn 3 đóng tại Đà Nẵng. Sau năm 1975 gia đình đi Kinh tế mới, được con bảo lãnh qua Hoa Kỳ năm 2008. Gia đình ổn định. Sức khỏe tốt. Ông rất ít giao tế bên ngoài mà chỉ theo dõi tin tức trên Net, thường trăn trở về hiện tình VN, đặc biệt sau vụ tự thiêu của bà Lê Thị Tuyết Mai trước Dinh Độc Lập tại Sài Gòn để chống Tàu cộng xâm lược biển đảo VN nhân vụ giàn khoan HD 981.

Ảnh 2 chụp sáng nay tại gia đình. Từ trái: người con rể (chưa biết tên) – ông Trần CôngThức (Chủ tịch CĐ VN Tampa Bay) – ​ bà Lê Thị Huế (vợ ông Hoàng Thu) và con gái ông bà, cô Hoàng Thục Oanh.

Vì gia đình ông chỉ muốn tổ chức lễ tang thật giản dị nên việc Ký lại mọi diễn biến tang lễ để phổ biến cần phải được gia đình ông chấp thuận. Chúng tôi sẽ nêu ý kiến với gia đình ông Hoàng Thu sau. Một lý do khác là gia đình ông ngại việc người con trai còn đang ở VN sẽ bị làm khó dễ. Do đó Cộng Đồng người Việt tại địa phương, nhận sự ủy nhiệm của gia đình ông, đứng ra tổ chức lễ tang cũng như mọi liên lạc khác hoặc trả lời truyền thông…

Sáng nay ông Chủ tịch CĐ đứng ra chịu trách nhiệm, trực tiếp ký contract với nhà quàng, chi phí tổng cộng là 7,735.00 Mỹ kim và đang tìm cách gây quỹ. Cùng lúc cũng đang gõ cửa các dân biểu Hoa Kỳ để xin can thiệp cho người con trai ông được sang Hoa Kỳ với hy vọng kịp dự tang lễ, sẽ ​tổ chức vào sáng Thứ Bảy ngày 28/6/2014.

Tiền phúng điếu nếu còn dư thì gia đình sẽ gửi về giúp các tổ chức đang đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ ở quê nhà theo ý nguyện của người quá cố.

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , | Leave a Comment »

Phật tử GHPGVNTN tự thiêu để bảo vệ Đạo pháp, chống Trung Quốc xâm lược

Posted by Webmaster on May 25, 2014

Di ảnh bà Lê Thị Tuyết Mai, nữ phật tử thuộc GHPGVNTN đã tự thiêu trước Dinh Độc Lập (Ảnh gửi bởi Nhà báo Trương Minh Đức)
Di ảnh bà Lê Thị Tuyết Mai, nữ phật tử thuộc GHPGVNTN đã tự thiêu trước Dinh Độc Lập (Ảnh gửi bởi Nhà báo Trương Minh Đức)


“Suốt mười ngày qua tôi sống thầm lặng và sôi sục lòng yêu nước, hôm nay tôi quyết chí đốt thân mình hòa ánh đuốc soi đường do những người xâm lược và ngoan cố chiếm đóng lãnh hải chúng tôi… Nguyện hồn thiêng đất nước cho con làm một việc yêu nước không gặp trở ngại, không có gì ngăn cản và đừng tìm cách cứu sống… Xưa kia hai bà Trưng hy sinh Thy Sách để nung nấu ý chí quân sỹ và nhân dân để chiếm đánh thành Ngọc Hồi, hôm nay tôi nguyện làm ngọn đuốc để hậu thuẫn, thêm sức mạnh cho cảnh sát biển cùng ngư dân”– Bà Lê Thị Tuyết Mai

Danlambao – Nguồn tin từ Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế gửi đến Danlambao cho biết, người phụ nữ tự thiêu trước Dinh Độc Lập vào sáng ngày 23/5/2014 là bà Lê Thị Tuyết Mai – một huynh trưởng Gia đình Phật tử thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN).

Được biết, việc bà Lê Thị Tuyết Mai phát nguyện tự thiêu là để ‘bảo vệ Đạo Pháp và Chủ quyền Dân Tộc’. Tại hiện trường, bà Mai để lại nhiều biểu ngữ có nội dung chống Trung Quốc xâm lược và kêu gọi lòng yêu nước như: “Đoàn kết đập tan mưu đồ xâm lược của Trung Quốc”, “Đốt ánh sáng soi đường cho những người yêu nước”, “Nam mô a di đà phật”…

 

Bảo vệ đạo pháp và chủ quyền Dân Tộc

Khoảng 6 giờ sáng ngày 23/5/2014, bà Mai đến trước cổng chính Dinh Độc Lập, sau đó bất ngờ tưới xăng lên người rồi châm lửa tự thiêu. Ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt khiến nạn nhân tử vong ngay tại chỗ, xác cháy đen.

 

Khoảng 6 giờ sáng ngày 23/5/2014, bà Mai đến trước cổng chính Dinh Độc Lập, sau đó bất ngờ tưới xăng lên người rồi châm lửa tự thiêu.

Thi hài bà Mai sau đó được đưa vào bệnh viện, Lực lượng công an lập tức được huy động nhằm phong tỏa bệnh viện, đồng thời ngăn chặn không cho bất cứ ai đến thăm viếng hay liên lạc.

Ông Lê Công Cầu, Vụ trưởng Gia Đình Phật tử Vụ thuộc GHPGVNTN đã gửi thông báo khẩn cho biết nguyên nhân dẫn đến vụ tự thiêu.

Theo ông Cầu, trước tình hình GHPGVNTN liên tục bị nhà cầm quyền CSVN đàn áp, bên ngoài thì đất nước bị Trung Cộng xâm chiếm lãnh hải, trong các tuần lễ vừa qua, “nhiều Huynh Trưởng gửi thư về Gia Đình Phật Tử Vụ phát nguyện Tự Thiêu để bảo vệ Đạo Pháp và Chủ quyền Dân Tộc. Trong số này có Huynh trưởng Đồng Xuân Lê Thị Tuyết Mai.”

Mặc dù đã khuyên nhủ nhau nên bình tĩnh, tuyên nhiên sang đến sáng ngày 23/5, phật tử Lê Thị Tuyết Mai – pháp danh Đồng Xuân ‘đã vị Pháp, vị Quốc thiêu thân’.

Nhà báo Trương Minh Đức cho biết, bà Lê Thị Tuyết Mai sinh năm 1947, địa chỉ gia đình tại: 253/1, đường  Bùi  Đình  Tuý, quận Bình Thạnh, Sài Gòn. Theo dự kiến, tang lễ của bà sẽ được tổ chức tại chùa Tập  Thành, đường Ngô Đức Kế, quận  Bình Thạnh, Sài Gòn.

Trước khi qua đời, bà Mai là Phó Trưởng ban Hướng dẫn Gia Đình Phật tử Miền Quảng Đức, trực thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất.

Miền Quảng Đức là tên gọi của một đơn vị hoạt động trực thuộc GHPGVNTN tại Sài Gòn trước đây. Sau năm 1975, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất đã bị nhà cầm quyền CSVN cấm hoạt động, nhiều tài sản của giáo hội cũng bị quốc hữu hóa, thành viên giáo hội bị bỏ tù…

Nhà báo Trương Minh Đức cho biết, bà Lê Thị Tuyết Mai sinh năm 1947, địa chỉ gia đình tại: 253/1, đường  Bùi  Đình  Tuý, quận Bình Thạnh, Sài Gòn.

Lời trăn trối của bà Lê Thị Tuyết Mai
Trong những thư để lại bà Mai đã nói lên những tâm tư của bà trước tình trạng của đất nước:

“Suốt mười ngày qua tôi sống thầm lặng và sôi sục lòng yêu nước, hôm nay tôi quyết chí đốt thân mình hòa ánh đuốc soi đường do những người xâm lược và ngoan cố chiếm đóng lãnh hải chúng tôi… Nguyện hồn thiêng đất nước cho con làm một việc yêu nước không gặp trở ngại, không có gì ngăn cản và đừng tìm cách cứu sống… Xưa kia hai bà Trưng hy sinh Thy Sách để nung nấu ý chí quân sỹ và nhân dân để chiếm đánh thành Ngọc Hồi, hôm nay tôi nguyện làm ngọn đuốc để hậu thuẫn, thêm sức mạnh cho cảnh sát biển cùng ngư dân”.

Cán bộ đảng vu khống: “Bế tắc về cuộc sống”!!!

Sau khi nguyên nhân dẫn đến vụ tự thiêu dần sáng tỏ, nhà cầm quyền CSVN đã tìm cách che dấu thông tin. Trang web báo An Ninh Thủ Đô vội vàng gỡ bỏ bản tìn có tiêu đề “Một phụ nữ tự thiêu trên phố” chỉ sau vài tiếng đăng tải.

Đến chiều ngày 23/5, sau khi Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế loan báo nguyên nhân chi tiết vụ tự thiêu, các quan chức cộng sản liền tổ chức họp báo nhằm định hướng dư luận về vụ việc.

Theo báo Thanh Niên, ông Lê Trương Hải Hiếu – phó chủ tịch ủy ban nhân dân Quận 1 nói rằng nguyên nhân khiến bà Lê Thị Tuyết Mai tự thiêu là do ‘bế tắc về cuộc sống’

”Nguyên nhân khiến người phụ nữ này tự thiêu là do bế tắc về cuộc sống và bức xúc việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trái phép, xâm phạm chủ quyền Việt Nam”, báo Thanh Niên trích lời phát biểu của ông Lê Trương Hải Hiếu trong cuộc họp báo diễn ra tại trụ sở UBND phường Bến Thành.

 

hinh

Ông Lê Trương Hải Hiếu là con trai của bí thư thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải.

Tương tự, báo VietNamNet trích lời Thượng tá Nguyễn Thanh Liêm, đại diện CA Quận 1 đưa ra kết luận: “Bà Lê Thị Tuyết Mai dùng xăng tự thiêu vì bế tắc trong cuộc sống, vì bệnh tật và kết hợp với vụ việc Trung Quốc hạ đặt dàn khoan trái phép trên Biển Đông nước ta”.

Truyền thông nhà nước không hề đả động thông tin gì về nguyên nhân chính khiến bà Lê Thị Tuyết Mai tự thiêu là để bảo vệ Đạo pháp, phản đối nhà cầm quyền CSVN liên tục đàn áp Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.

Gia đình cũng khẳng định rằng trước đó, sức khỏe và tâm lý bà Mai rất ổn định. Trước khi qua đời, bà thường xuyên đi chùa và là một phật tử nhiệt thành trong các hoạt động của Gia đình Phật tử thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất.

Địa điểm bà Mai tự thiêu diễn ra ngay trước cổng chính Dinh Độc Lập – một chứng tích có nhiều ảnh hưởng về văn hóa, lịch sử và chính trị đặc biệt quan trọng tại Sài Gòn. Vụ việc đang tiếp tục gây xôn xao dư luận cả trên mạng xã hội cũng như trong đời sống.

 

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Phân Ưu, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Huynh trưởng Đồng Xuân Lê Thị Tuyết Mai

Posted by Webmaster on May 25, 2014

Cáo Phó và Tuyên cáo của Gia Đình Phật tử Việt Nam (GĐPTVN)

về cuộc tự thiêu của Huynh trưởng Đồng Xuân Lê Thị Tuyết Mai.

 

Chí nguyện cao cả của chị được ghi nhận vào lịch sử đấu tranh trường tồn của Đạo Pháp và Dân Tộc nhưng cũng là một mất mát lớn lao cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và Gia Đình Phật Tử Việt Nam. Để tán thán chí nguyện cao cả ấy, Ban Hướng Dẫn Trung Ương Gia Đình Phật Tử Việt Nam yêu cầu các đơn vị Gia Đình Phật Tử trong và ngoài nước thực hiện những điều sau: 
 
1. Đồng loạt tổ chức Lễ Cầu Nguyện cho hương linh vào ngày Chủ Nhật 25 tháng 5 năm 2014 tại các địa phương. 
 
2. Các đơn vị Gia Đình Phật Tử trên Toàn Quốc cũng như cá nhân Huynh Trưởng tùy theo hoàn cảnh để thăm viếng, phúng điếu, chia sẻ mất mát đau thương với Tang Gia Hiếu Quyến. 
 
3. Các đơn vị ở xa cũng như các đơn vị Hải Ngoại có thể chia buồn, cầu nguyện, phúng điếu…
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
VIỆN HÓA ĐẠO 
TỔNG VỤ THANH NIÊN 
GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM 
BI – TRÍ – DŨNG 
VP : Chùa Giác Minh, K356/42 đường Hoàng Diệu, thành phố Đà Nẵng
Phật Lịch 2558
Số 24.5.14/VT/TC
CÁO PHÓ VÀ TUYÊN CÁO CỦA GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM 
(TRỰC THUỘC GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT) 
______________________________
VỤ TRƯỞNG
TRƯỞNG BAN HƯỚNG DẪN TRUNG ƯƠNG
GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM
Kính gởi:
– Ban Hướng Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử các cấp
– Huynh Trưởng và Đoàn Sinh Gia Đình Phật Tử Việt Nam trong và ngoài nước.
CÁO PHÓ 
BAN HƯỚNG DẪN TRUNG ƯƠNG GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM KHẤP BÁO:

 

Phật Tử LÊ THỊ TUYẾT MAI, Pháp Danh ĐỒNG XUÂN Phật Tử LÊ THỊ TUYẾT MAI, Pháp Danh ĐỒNG XUÂN 
Sinh năm Ất Dậu, 1947, hưởng thọ 67 tuổi
HUYNH TRƯỞNG CẤP TẤN GĐPTVN
PHÓ TRƯỞNG BAN HƯỚNG DẪN GĐPT MIỀN QUẢNG ĐỨC
(trực thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất)
ĐÃ VỊ PHÁP, VỊ QUỐC THIÊU THÂN
vào lúc 5g30 sáng ngày 23 tháng 5 năm 2014 trước Dinh Độc Lập, nay là Hội Trường Thống Nhất, Sài Gòn, Trước khi thiêu thân Huynh Trưởng đã để lại những lời tâm huyết:
– Nam Mô A Di Đà Phật.
– Nam Mô Đại Từ Bi Cứu Khổ Quán Thế Âm Bồ Tát.
– Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mãi mãi trường tồn cùng Dân tộc.
– Đoàn kết đập tan mưu đồ xâm lược của Trung Quốc.
– Đốt Đuốc soi đường cho Người yêu nước.
– Hậu thuẫn Tuyên Cáo Chống Trung Quốc xâm lăng của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ.
Linh cửu hiện quàng tại chùa Tập Thành, đường Bùi Đình Túy, Phường 12, Quận Bình Chánh, thành phố Hồ Chí Minh. 
Huynh Trưởng Cấp Tấn Lê Thị Tuyết Mai là phu nhân của Cố Huynh Trưởng Cấp Tấn Trần Văn Trác, nguyên Đại Diện Ban Hướng Dẫn Trung Ương Gia Đình Phật Tử Việt Nam tại Miền Vạn Hạnh từ trần năm 2012.
Kính thưa Quí Ban Hướng Dẫn và Toàn Thể Lam Viên 
Chí nguyện cao cả của chị được ghi nhận vào lịch sử đấu tranh trường tồn của Đạo Pháp và Dân Tộc nhưng cũng là một mất mát lớn lao cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và Gia Đình Phật Tử Việt Nam.
Để tán thán chí nguyện cao cả ấy, Ban Hướng Dẫn Trung Ương Gia Đình Phật Tử Việt Nam yêu cầu các đơn vị Gia Đình Phật Tử trong và ngoài nước thực hiện những điều sau:
1. Đồng loạt tổ chức Lễ Cầu Nguyện cho hương linh vào ngày Chủ Nhật 25 tháng 5 năm 2014 tại các địa phương.
2. Các đơn vị Gia Đình Phật Tử trên Toàn Quốc cũng như cá nhân Huynh Trưởng tùy theo hoàn cảnh để thăm viếng, phúng điếu, chia sẻ mất mát đau thương với Tang Gia Hiếu Quyến.
3. Các đơn vị ở xa cũng như các đơn vị Hải Ngoại có thể chia buồn, cầu nguyện, phúng điếu qua địa chỉ của anh Trần Lê Trương, trưởng tử của anh chị TRÁC + MAI:
Địa chỉ tư gia: 253/1, đường Bùi Đình Tuý, quận Bình Thạnh, Sài Gòn. 
Địa chỉ tang lễ: chùa Tập Thành, đường Bùi Đình Tuý, quận Bình Thạnh, Sài Gòn. 
**********
GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM TUYÊN CÁO 
Qua sự hy sinh cao cả nhưng vô cùng thống thiết của Huynh Trưởng Đồng Xuân Lê Thị Tuyết Mai,
Gia Đình Phật Tử Việt Nam long trọng Tuyên Cáo:
1. Gia Đình Phật Tử Việt Nam cương quyết hậu thuẩn Tuyên Cáo của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống GHPGVNTN ban hành ngày 10.5.2014. Sẵn sàng hy sinh để bảo vệ chủ quyền của Dân Tộc, toàn vẹn lãnh thổ lãnh hải của Đất Nước, sẵn sàng cùng các cá nhân và tổ chức yêu nước thương nòi chiến đấu chống Trung Cộng đang xâm lược Tổ Quốc Việt Nam.
2. Thủ Tướng Chính Phủ đã xác định biểu tình chống Trung Quốc xâm lược là chính đáng, vậy yêu cầu Thủ Tướng hãy hủy bỏ lệnh cấm biểu tình ngay tức khắc, đồng thời ban hành Sắc luật Tự do Biểu tình cho người công dân, để toàn dân được biểu thị lòng yêu nước và chính kiến của mình. Tình trạng manh động, gây rối, mất trật tự là do bộ máy tuyên truyền của Nhà Nước nại cớ để thẳng tay đàn áp người Việt Nam yêu nước, không thể viện lý do nầy để buộc toàn dân im lặng bó tay ngồi yên để Đảng Cọng Sản độc quyền “yêu nước” và giao phó lãnh thổ cùng biển đảo cho Bắc Kinh, như Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã làm từ năm 1958.
3. Sự trạng cấm biểu tình đã bóp họng người dân, người dân không còn phương tiện nào khác để thể hiện lòng yêu nước, nên đã dẫn đến sự uất ức cùng cực, khiến họ phải hy sinh thân mạng một cách đau đớn hay thống thiết như trường hợp Huynh Trưởng Đồng Xuân Lê Thị Tuyết Mai là thành viên của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, đã tự thiêu sáng hôm nay 23.5.2014 trước Dinh Độc Lập Sài Gòn và sẽ còn những người khác kế tiếp nếu nhà nước không thu hồi các điều lệnh độc đoán.
4. Hãy chấm dứt tức khắc sự đàn áp Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và các tôn giáo khác một cách phi pháp (những tôn giáo chưa được thừa nhận) để cộng đồng Dân Tộc kết hợp thành liên minh chống Nội Xâm và Ngoại Xâm.
Đưa Dân Tộc Việt Nam thoát ách nô lệ Giặc Tàu đang lơ lửng hăm doạ trên đầu 95 triệu người Việt, bằng cách hủy bỏ ngay Điều 4 trên Hiến Pháp Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ban hành năm 2013 thì mới cứu nguy được Đất Nước, như Đức Đệ Ngũ Tăng Thống GHPGVNTN và Đại Lão Hòa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN đã nhiều lần kêu gọi.
Kính mong Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử các cấp, toàn thể Lam Viên thực hiện Cáo Phó và hậu thuẩn Tuyên Cáo của Gia Đình Phật Tử Việt Nam.
Bản Cáo Phó và Tuyên Cáo nầy được gởi đến Chủ Tịch Nước, Chủ Tịch Quốc Hội, Thủ Tướng Chính Phủ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam để biểu thị hai trách nhiệm song hành của người Phật Tử Việt Nam: Đạo Pháp và Dân Tộc.
Phật Lịch 2558, Chùa Giác Minh,
Đà Nẵng, ngày 23 tháng 5 năm 2014
VỤ TRƯỞNG
Kiêm Trưởng ban Hướng Dẫn Trung ương
GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM
(ký tên)
Nguyên Chánh LÊ CÔNG CẦU 
Bản Sao kính trình:
– Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, kính thẩm tường.
– Đại Lão Hòa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN, kính thẩm tường.
– Hòa Thượng TVT Tổng Vụ Thanh Niên VHĐ/GHPGVNTN, kính thẩm tường.
Bản Sao kính gởi:
– VP Chủ Tịch Nước, VP Chủ Tịch Quốc Hội, VP Thủ Tướng Chính Phủ để cứu xét
– GS Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Truyền Thông Viện Hoá Đạo kiêm Giám Đốc Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế, kính nhờ chuyển đạt và phổ biến.
– Lưu./.
*********
THÔNG BẠCH của Văn Phòng II Viện Hoá Đạo về việc Tưởng Niệm & Cầu siêu cho Phật tử Lê Thị Tuyết Mai Vị Pháp, Vị Quốc thiêu thân 
Kính bạch chư tôn giáo phẩm
Kính thưa toàn thể Phật tử xa gần
Phật tử LÊ THỊ TUYẾT MAI pháp danh ĐỒNG XUÂN, một Huynh trưởng cấp Tấn của Gia Đình Phật Tử Việt Nam, Phó Trưởng Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử Miền Quảng Đức, vừa tự thiêu vào lúc 5 giờ 30 sáng ngày thứ sáu 23-5-2014 tại Sài Gòn Việt Nam với tâm nguyện bày tỏ sự phản đối trước nạn xâm lăng của Trung Quốc và cũng để thể hiện sự hưởng ứng mạnh mẽ bản Tuyên Cáo của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ trước nạn Trung quốc xâm lăng biển đảo Việt Nam.
Đây là sự hi hiến vô uý của một Huynh trưởng Gia Đình Phật tử thành viên Giáo Hội trong cơn Quốc nạn, Pháp nạn hầu góp phần đánh động công luận về hiện tình cực kỳ phức tạp và nguy biến của đất nước hiện nay. Giáo hội khẩn thiết kêu gọi tất cả các đơn vị cơ sở khắp nơi tổ chức lễ tưởng niệm cầu siêu cho một người đã đem sinh mạng để thể hiện tinh thần bi, trí , dũng.
Văn Phòng II Viện Hoá Đạo và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ sẽ tổ chức lễ Tưởng niệm & Cầu siêu Phật tử Lê Thị Tuyết Mai vào ngày chủ nhật 25-5-2014 nhân đại lễ Phật Đản tại chùa Pháp Luân, thành [phố Houston, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.
Nguyện cầu quê hương dân tộc tránh được thảm cảnh ngoại xâm và bảo vệ toàn vẹn đất nước. Nguyện chân linh Huynh trưởng Đồng Xuân sớm viên thành đại nguyện tự giác, giác tha, giác hạnh viên mãn.
Chùa Pháp Luân, Houston ngày 23.5.2014
Tổng thư ký Văn Phòng II Viện Hoá Đạo
kiêm Chủ tịch Hội đồng Điều hành
GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ
(ký tên)
Tỳ kheo Thích Giác Đẳng

 

 

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Phân Ưu, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

III. Sirik Matak (trích Kim Thanh: PHNOM PENH, NGÀY ẤY CÒN ĐÂU ?)

Posted by Webmaster on April 19, 2014

Trung úy Nguyễn Kim Quý

Trung úy Nguyễn Kim Quý

 

III. Sirik Matak :

     “My soul, do not seek immortal life, but exhaust the realm of the possible”
(Pindar, 518-438BC, Pythian Odes, III, 109)

Một hôm, Đại tá Kiểm bảo tôi ăn mặc chỉnh tề, lên chiếc xe Limousine hay Mercedes, tôi không nhớ, của Phái Đoàn, đi với ông đến dinh Hoàng thân Sirik Matak, quyền Thủ tướng trong thời gian Lon Nol chữa bệnh ở Hawaii. Để họp, ông giải thích, cùng với những nhân vật quan trọng khác. Tôi biết Đại tá Kiểm không cần sự thông dịch của tôi, mà không hiểu sao vẫn dẫn tôi theo, có lẽ vì lòng thương mến dành cho tôi, tôi chủ quan nghĩ như vậy. Trong khi các vị họp hành, bàn luận, tôi tìm chỗ ngồi phía dưới cùng, lắng nghe, quan sát.

Sirik Matak có nét mặt xương xương, người gầy, dong dỏng, vẻ thông minh, nhã nhặn, nói tiếng Pháp sành sỏi. Qua bài diễn văn ngắn của ông (tôi không nhớ chính xác câu nào, mà chỉ những allusions, liên tưởng xa xôi, bóng gió bằng ngôn ngữ ngoại giao, với những động từ chia ở mode conditionnel hay subjonctif, như nous ne croirions pas que…, tout nous aurait indiqué que…, quoi qu’on puisse en dire, nous aurions de bonnes raisons pour…) tôi đánh hơi cảm nhận nơi ông một sự hoài nghi về những lời cam kết và lòng trung thành của người Mỹ đối với Cam Bốt và sự dị ứng cá nhân đối với người Việt Nam, dù Quốc gia hay Cộng sản. Nhưng ông nói rõ, ông cần sự hỗ trợ của Mỹ và Nam Việt Nam trong cuộc chiến đấu chống Cộng sản Bắc Việt, kẻ thù của đất nước ông, đang được đỡ đầu bởi Trung Cộng (lúc ấy có tòa đại sứ, hay lãnh sự, tại Phnom Penh). Đó là lần duy nhất tôi thấy ông. Từ đó, tôi không bao giờ nhớ đến Sirik Matak nữa.

Cho đến những năm gần đây, tên ông bỗng trở về trong ký ức. Quả vậy, cứ mỗi dịp tưởng niệm ngày 30/4, đồng hương lại đem đăng tải và dịch trên báo lá thư từ chối đi Mỹ của ông gửi đại sứ John Gunther Dean. Để tôn vinh ông như một anh hùng. Trong bức thư quá nổi tiếng ấy –mà nhà báo và bình luận gia chính trị Gabriel Schoenfeld xem như một trong những tài liệu quan trọng nhất của cả thời kỳ chiến tranh Việt Nam– có một cụm chữ mà không ai dịch đúng, từ dịch giả Phạm Kim Vinh (trong Tháng 4 đen, Vietnam xuất bản, 1988) đến những bản dịch trên mạng, trong câu: “But mark it well that, if I shall die here on the spot and in my country that I love, it is too bad [tôi nhấn mạnh] because we are all born and must die one day”. Tiếng Pháp: “Mais, notez-le bien, si je meurs ici, dans mon pays que j’aime, tant pis, car nous sommes tous nés et nous devons mourir un jour” (Olivier Todd, Cruel Avril, nxb Robert Laffont, 1987, tr. 274).

Phạm Kim Vinh dịch cụm từ too bad và tant pis thành: “cũng chẳng sao” (sđd, tr. 225). Chết cho quê hương mình yêu dấu đâu phải là chuyện nhỏ, mà “cũng chẳng sao” ư? Còn trên mạng thì được dịch: “đó là điều tệ hại”, hoặc tương tự. Chết cho đất nước như thế, tại sao lại là “điều tệ hại”? Chứng tỏ người ta không hiểu rõ tâm tư của tác giả, Sirik Matak, và lý do khiến ông, mặc dù nói cứng như vậy, vào phút chót đã chạy vào lãnh sự quán Pháp để rồi bị đẩy ra nộp giao cho bọn Khmer Đỏ và sau đó bị giết.

Quả vậy, too bad và tant pis, theo nghĩa thông thường và cảnh huống (contexte) của bức thư phải được dịch là “mặc kệ tôi”: “… Nếu tôi phải chết ngay tại đây, trên đất nước của tôi mà tôi yêu mến, thì cũng mặc kệ tôi, bởi vì tất cả chúng ta được sinh ra và phải chết một ngày…” “Mặc kệ tôi” hàm chứa một sự bất cần, và nhất là, ở đây, một sự uẩn ức, đối với đối tượng của bức thư, tức là chính phủ Mỹ –đã quyết định bỏ rơi Cam Bốt. Nghĩa là, tôi có chết thì cũng mặc kệ tôi, các người đừng thương tiếc làm gì, đừng nhỏ giọt nước mắt cá sấu, v.v… Điều này rất “người” (humain), nghĩa là hợp với tâm trạng chán chường, bất lực và ngôn từ bực bội của một nhà lãnh đạo một nước yếu đang thấy mình bị phản bội bởi một đồng minh mạnh hơn. Giận người đã đành, mà còn giận chính mình đã cả tin vào người Mỹ: “I have only committed the mistake of believing in you, the Americans”. Câu đó làm tôi nhớ bài diễn văn năm xưa của ông đã được nghe trong buổi họp. Ông đã đúng khi nghi ngờ người Mỹ. Người Mỹ đã phản bội ông, quốc gia của ông thật sự. Rõ ràng, trắng trợn. Cũng như đã phản bội kháng chiến quân Cuba năm 1961 trong vụ Bay of Pigs, Tổng thống Ngô Đình Diệm năm 1963, Việt Nam Cộng Hòa năm 1975, quốc vương Shah của Iran năm 1979, và Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak, đồng minh lâu đời, tháng 2/2011… Ví dụ còn nhiều. Cũng vì vậy mà Sirik Matak mới từ chối đề nghị giúp đỡ ra đi bởi chính phủ Mỹ trong một lá thư riêng gửi cho nhân dân Mỹ qua ông đại sứ Mỹ. Vấn đề chỉ là cá nhân giữa ông và Mỹ. Như thế, không có nghĩa, và không có đoạn nào ám chỉ, ông sẽ từ chối mọi sự giúp đỡ, nếu có, nếu cần, của những tòa đại sứ khác, chẳng hạn. Thế thôi. Có như vậy người ta mới hiểu tại sao ông đã xin tỵ nạn trong lãnh sự quán Pháp.

Phải công nhận bức thư của Sirik Matak, dù được viết trong bối cảnh nào, quả là tuyệt vời. Bức thư với giọng nhẹ nhàng, lịch sự mà vô cùng cay đắng, kiêu hãnh của một nhà lãnh đạo anh hùng, có khí phách, có trách nhiệm, không đào ngũ trước khi tai họa giáng xuống. Một bản cáo trạng hùng hồn về sự phản bội, qua những câu bình dị, nhưng làm nhức nhối tâm can.

Bức thư tuyệt vời, so với bài diễn văn của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu. Chúng ta, những người lớn tuổi, còn nhớ buổi tối 21/4/1975, trong giờ tổ quốc lâm nguy, ông đã lên tivi, lúc thì đanh thép lúc thì nghẹn ngào, để tố cáo Mỹ như thế nào về việc cúp viện trợ cho Việt Nam, nghĩa là bỏ rơi Miền Nam, nào là “Hoa kỳ nuốt lời hứa. Bây giờ còn ai tin lời của người Mỹ?”, nào là “chúng ta không thương lượng với Mỹ để có vài triệu đô la giống như chúng ta đi trả giá ngoài chợ cá”, v.v… (xem các báo cũ Việt Nam và Mỹ như The New York Times, Los Angeles Times, v.v…). Đặc biệt, câu cuối cùng: “Tôi từ chức, nhưng tôi không đào ngũ. Tôi sẽ trở về với quân đội, chiến đấu sát cánh với các chiến hữu.” Năm ngày sau, ông rời khỏi Sài Gòn trong một chiếc Mercedes bịt kín, do một đoàn xe CIA hộ tống dưới quyền chỉ huy của Frank Snepp (cf George J. Church, “Saigon: The final 10 days”, Time Magazine, 4/24/1995), ra phi trường, có đại sứ Martin đứng chờ, để đi Taiwan trên chiếc máy bay C-130 sơn đen, với 15 tấn hành lý, và nếu ta tin lời Gabriel Kolko (The Guardian, Oct 2, 2001) “có hai va-li lớn đầy vàng”, hoặc David Lamb của tờ Los Angeles Times, “với số vàng trị giá 15 triệu dollars” (and USD 15 million in gold).

Một số phận, hai nhân vật. Bức thư của Thủ tướng Sirik Matak tuyệt vời, trên cả tuyệt vời. Cho nên đã được Henry Kissinger đọc cho Quốc Hội Mỹ, để họ nghe thấm thía thêm nỗi nhục nhã và hối hận, biết đâu! Cho nên được lưu trữ tại Thư Viện Quốc Hội Mỹ như một tài liệu quan trọng, trong khi ở đó không có bức ảnh nào của ngũ tướng tuẫn tiết VNCH (tại sao, mặc dù vì niềm tự hào truyền thống không ai trong chúng ta đòi hỏi phải có?). Cho nên đã được người Việt tỵ nạn hàng năm đem ra đăng lại để tô rạng ngời thêm tấm gương dũng liệt của một lãnh tụ ngoại quốc, một đồng nạn nhân của sự tráo trở, phản trắc.

Nhưng, tiếp theo bức thư tuyệt mệnh ấy, vào ngày 17/4/1975, ông hoàng, cựu Thủ tướng Sirik Matak đã chạy vào lãnh sự quán Pháp, cùng với hai cận vệ –điều mà ít ai biết, chú ý hay còn nhớ– và những viên chức cao cấp của chế độ: Ung Boun Hor, chủ tịch Quốc Hội Cam Bốt, Long Boret, thủ tướng đương nhiệm, công chúa Mam Manivane, gốc Lào, vợ thứ sáu của Sihanouk, con gái, con rể, và hai cháu ngoại của bà, và nhiều người khác, không dưới 100. Dù không được mời. Dù bị xua đuổi thẳng thừng, thô bạo, và giao nộp cho Khmer Đỏ ba hôm sau, để tất cả bị giết sạch, kể cả đàn bà con nít, bởi loài thú hung hãn mang hình người.

Tấn thảm kịch này được kể lại, kèm theo hình ảnh, bởi nhiều nhân chứng, tác giả Pháp, Mỹ, Miên, từ Olivier Todd, François Bizet (Le Portail, La Table Ronde, 2000), đến Henry Kamm (Cambodia: Report from a Strickenland, Arcade Publishing, 1998), v.v…, và những ký giả quốc tế. Kể lại bởi những phiên tòa quốc tế xét xử bọn Khmer Đỏ. Và nhất là bởi vụ kiện được thụ lý từ tháng 4/2008 tại tòa án Créteil, Paris, do bà góa phụ Billon Ung Boun Hor, tác giả quyển Rouge barbare (Ed. Respublica, 2009), khởi tố chính phủ Pháp đã ra lệnh nộp chồng bà cho Khmer Đỏ –vụ án mà tất cả báo chí Pháp tường thuật, đang làm thức tỉnh và hổ thẹn lương tâm người Pháp, cũng như bức thư của Sirik Matak, từ 36 năm trước, đã làm thức tỉnh và hỗ thẹn lương tâm người Mỹ.

Hoàng thân Ung Boun Hor, Chủ tịch Quốc Hội Cam Bốt, bị nhân viên Sứ quán Pháp đẩy ra cửa giao nộp cho Khmer Đỏ, ngày 20/4/1975.
Hoàng thân Ung Boun Hor, Chủ tịch Quốc Hội Cam Bốt, bị nhân viên Sứ quán Pháp đẩy ra cửa giao nộp cho Khmer Đỏ, ngày 20/4/1975. Hình trong báo Newsweek, số ngày 19/5/1975, được luật sư của bà Billon Ung Boun Hor trưng ra trước tòa, để phản bác lập luận của chính phủ Pháp cho rằng những chính khách Cam Bốt tự nguyện rời khỏi Lãnh sự quán. Trích lại từ báo Thế Giới Ngày Nay (Kansas, chủ nhiệm Lê Hồng Long) số 207, tháng 7&8, 2010, trang 36.

Chính phủ Pháp không xấu, nhưng trong vấn đề chính trị, thường phá bĩnh, chọc gậy bánh xe, ganh đua với người Mỹ, vì mặc cảm hay hội chứng de Gaulle –chịu ơn Mỹ, nhưng vẫn ghét Mỹ. Tại Việt Nam, người ta chưa quên hành động lăng xăng của ông Jean-Marie Mérillon và Tòa đại sứ Pháp ở Sài Gòn giữa Dương Văn Minh và bọn Giải phóng Miền Nam và Cộng sản Bắc Việt trong những ngày cận kề 30/4, tự nguyện làm trung gian cho một chính phủ trung lập, để rồi bị bọn xâm lăng miền Bắc sau khi chiến thắng đuổi chạy có cờ. Thật ngây thơ, như muôn đời họ vẫn. Và riêng ở Phnom Penh, tháng 4, 1975, con cháu của những anh hùng Charlemagne, Jeanne d’Arc, và Napoléon đã quá hèn nhát, một cách độc ác, tồi tệ.

Nhưng thôi, có ai học được chữ ngờ? Tôi xin ngưng ở đây. Việc này hãy để công lý, lịch sử và thời gian xét xử, và không là chủ đích bài viết của tôi.
Điều tôi muốn bàn tiếp là tôi lấy làm tiếc, rất tiếc cho Sirik Matak –một người tôi đã thấy, đã nghe, đã đọc. Giá ông vẫn ngồi đó, tại bàn làm việc, và nhận phát đạn của Khmer Đỏ hay của chính mình! Bề nào thì cũng chết cho quê hương mà ông yêu dấu, như ông đã viết trong thư. Giá ông đừng chạy vào lãnh sự quán của Jean Dyrac! Để làm gì, nếu không mong bảo toàn sinh mạng và được cấp một trong 300 tờ hộ chiếu mà luật sư Patrick Baudoin của bà Billon Ung Boun Hor nói Jean Dyrac đã mang về Pháp còn trắng trơn? Như vậy, xin nhắc lại, việc Sirik Matak từ chối lời mời của John Dean chỉ là vấn đề cá nhân giữa ông và nước Mỹ. Từ chối lời mời của một đồng minh đầy quyền lực nhưng hai mặt, và gõ cửa một người bạn mình tưởng tử tế, nhưng quá hèn mạt, xua đuổi mình trong lúc hoạn nạn, hành động nào đúng hơn? Và trước khi bị giết, ông cựu thủ tướng có nghĩ rằng ông đã phạm một lỗi lầm nữa, đó là tin vào người Pháp, cũng như trước kia ông đã tin vào người Mỹ (chỉ cần đổi chữ the Americans thành les Français trong câu: “je n’ai commis qu’une erreur, ce fut de vous croire et de croire les Français”)?

Tôi không có ý phê phán Sirik Matak, vì tôi không là cái gì cả để dám xét đoán một vĩ nhân. Một lần nữa, tôi chỉ tiếc cho ông. Bức thư tuyệt diệu kia đã đưa ông lên ngôi vị anh hùng, héros, trong lòng tôi và dưới mắt hàng triệu người. Việc ông chạy lánh nạn tại lãnh sự quán Pháp đã đem ông xuống hàng mà tôi tạm gọi là “bán anh hùng”, demi-héros. “Bán anh hùng”, tức một nửa anh hùng, nhưng vẫn hơn người phàm tục, như tôi, như biết bao kẻ khác, gấp bội. Vẫn hơn những “đồng nghiệp” của ông bên kia dòng sông Mê Kông như Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ, Dương Văn Minh, Vũ Văn Mẫu và một số lỉnh (dấu hỏi) tướng Việt Nam… Vẫn hơn “đồng hương” Lon Nol lúc ấy còn tắm nắng trên bãi biển Hawaii, và Sihanouk đang mở yến tiệc linh đình tại Bắc Kinh.

Tuy nhiên, cựu thủ tướng Sirik Matak có lẽ chưa biết gương tuẫn tiết của những anh hùng trong lịch sử Việt Nam cận đại: Võ Tánh, Ngô Tòng Châu, Phan Thanh Giản, Hoàng Diệu, đã không tìm đường thoát thân dù bị vây khốn, và quyết chết theo thành. Của Tổng thống Ngô Đình Diệm và bào đệ cố vấn Ngô Đình Nhu, dù nếu có phạm khuyết điểm gì đi nữa, đã tỏ ra là một nhà lãnh đạo cao cả, can trường, bằng cách khước từ lời Cabot Lodge mời đến một nơi an toàn (cf Thomas Boettcher, Vietnam, The Valor and the Sorrow, sđd) và cũng không chạy vào bất cứ tòa đại sứ nào, trên bước đường cùng, để rồi bị sát hại dã man mặc dầu đã đầu hàng (hai ông bị trói và xác bị đâm nát) bởi bọn phản tướng. Của năm vị tướng Tư lệnh của Quân Lực VNCH, Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ, Phạm Văn Phú, đã tử tiết trong khi có đủ phương tiện ra đi. Của nhiều vị sĩ quan và quân dân cán chính vô danh khác đã âm thầm tự kết liễu đời mình để khỏi sa vào tay giặc. Hay, ít ra, của cựu Tổng thống Trần Văn Hương, qua bài viết mới đây bởi sử gia Trần Gia Phụng (cf “Lịch sử phán xét”, Toronto, 29/1/2011, trên website):

“Trước khi Sài Gòn sụp đổ, ngày 28-4-1975, đại sứ Pháp cho người mời tổng thống Hương di tản. Tổng thống Hương trả lời: ‘Nếu trời hại, nước tôi mất, tôi xin thề là sẽ ở lại đây và mất theo nước mình.’

Sau đó, ngày 29-4-1975, đích thân đại sứ Hoa Kỳ Graham Martin, cùng một viên tham vụ sứ quán nói tiếng Pháp, đến gặp và mời Trần Văn Hương ra đi. Hai bên nói chuyện bằng tiếng Pháp. Ông Hương trả lời: ‘Thưa Ngài Đại sứ, tôi biết tình trạng hiện nay rất là nguy hiểm. Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông Đại sứ đến mời tôi ly hương, tôi rất cảm ơn ông Đại sứ. Nhưng tôi đã suy nghĩ kỹ và dứt khoát ở lại với nước tôi. Tôi cũng dư biết rằng Cộng sản vào được Sài Gòn, bao nhiêu đau khổ, nhục nhã sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tôi là người lãnh đạo hàng đầu của họ, tôi tình nguyện ở lại để chia sẻ với họ một phần nào niềm đau khổ tủi nhục, nỗi thống khổ của người dân mất nước. Cảm ơn ông Đại sứ đã đến viếng tôi.’ Sau khi nghe Trần Văn Hương trả lời, trong đó có câu ‘Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó’ (Les États Unis ont aussi leur part de responsabilité…), đại sứ Martin nhìn trân trân vào ông Hương, rồi ra đi mà chẳng bắt tay nhau.” (Trần Đông Phong, Việt Nam Cộng Hòa 10 ngày cuối cùng, California: Nxb. Nam Việt, 2006, tt. 352-355).

Những câu trên đầy khí tiết, quả cảm, kiêu hãnh, mặc dù chỉ qua lời người thứ ba kể lại, của cựu Tổng thống Trần Văn Hương cũng tuyệt vời, đâu thua gì bức thư của Hoàng tử Sirik Matak, cựu thủ tướng Cam Bốt?
Ngày 30/4/75, trong lúc Cộng quân tràn vào thành phố Sài Gòn, một sĩ quan Cảnh sát VNCH bước đến trước tượng đài Chiến Sĩ Trận Vong, sau khi đứng nghiêm chỉnh chào, đã tự bắn chết (nằm dưới chân tượng).

Ngày 30/4/75, trong lúc Cộng quân tràn vào thành phố Sài Gòn, một sĩ quan Cảnh sát VNCH bước đến trước tượng đài Chiến Sĩ Trận Vong, sau khi đứng nghiêm chỉnh chào, đã tự bắn chết (nằm dưới chân tượng). Hình và chú thích lấy từ quyển The Fall of the South, Boston Publishing Company, 1985.

Bởi vì, nếu biết, có thể Sirik Matak đã phải suy nghĩ rất nhiều trước khi chạy vào lãnh sự quán Pháp. Hoặc có thể ông không chạy đi đâu cả. Để qua đó, mãi mãi, hàng năm, cứ mỗi 30/4, khi đọc lại bức thư khẳng khái của ông, tôi và đồng hương và những thế hệ con cháu được hãnh diện trọn vẹn về ông –một lãnh tụ khác chủng tộc, nhưng đồng hội đồng thuyền trong nỗi đau mất nước. Để qua đó, chúng tôi hy vọng thấy ông trong những miếu thờ tại một nơi nào trên đất Cam Bốt, cũng như các bậc đại anh hùng của tổ quốc chúng tôi trong những miếu thờ ở Việt Nam.

Các bậc đại anh hùng mang hình hài của nhân thế, khác với những vị thần linh Hy Lạp cổ xưa, dù đã trở thành bất tử sẽ không bao giờ ganh tị chúng ta, vì đã đạt đến diễm phúc bi thảm đợi chờ cái chết đến mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút –đặc ân mà chỉ loài người khả tử chúng ta mới được nhận lãnh.

Điều đó, tôi cũng sẽ nói thêm cho Soriya nghe, tiếp nối câu chuyện về thần linh năm nào dở dang, nếu một mai được gặp lại nàng ở kiếp này. Hay kiếp khác.

Portland, cho Tháng Tư Đen 2011
kim thanh

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại, Tưởng Niệm - Tri Ân, Đời sống quanh ta | Leave a Comment »