Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Posts Tagged ‘TS Nguyễn Quốc Quân’

Đồng hành tuyệt thực cùng TS Cù Huy Hà Vũ

Posted by Webmaster on June 10, 2013

RFA Tiếng Việt – Mặc Lâm, BTV RFA  2013-06-10

TS Nguyễn Quốc Quân tuyệt thực trước Tòa Bạch Ốc hôm 10-06-2013 để ủng hộ cho TS Cù Huy Hà Vũ đang tuyệt thực trong nhà tù Việt Nam.

TS Nguyễn Quốc Quân tuyệt thực trước Tòa Bạch Ốc hôm 10-06-2013 để ủng hộ cho TS Cù Huy Hà Vũ đang tuyệt thực trong nhà tù Việt Nam.
 Cuộc tuyệt thực của TS luật Cù Huy Hà Vũ đã được 15 ngày làm xúc động  nhiều người trong đó có Bác sĩ Phạm Hồng Sơn khiến ông quyết định đồng hành cùng TS Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực tại nhà riêng trong bảy ngày.

Việc làm này đã đánh động một vị TS khác là ông Nguyễn Quốc Quân và ông đã quyết định cùng với BS Phạm Hồng Sơn gióng lên tiếng chuống báo động về hiện trạng bất công trong tù đối với Cù Huy Hà Vũ bằng việc tuyệt thực trước Nhà Trắng, bắt đầu vào lúc 3 giờ chiều ngày 10 tháng 6 giờ DC. Mặc Lâm có cuộc trao đổi với cả hai ông Phạm Hồng Sơn và Nguyễn Quốc Quân về vấn đề này.

Mặc Lâm: Trước tiên xin BS Phạm Hồng Sơn cho biết ông bắt đầu tuyệt thực từ lúc nào và ông có thể cho biết cách tuyệt thực của ông như thế nào không?

BS Phạm Hồng Sơn: Trước hoàn cảnh người tù chính trị là anh TS luật Cù Huy Hà Vũ đang bị giam cầm tại trại giam số 5 Thanh Hóa, anh đã tuyệt thực để phản đối cách đối xử không pháp luật và thiếu tính nhân văn đối với anh cũng như gia đình anh. Tình trạng tuyệt thực đó cho đến bây giờ không có một dấu hiệu nào dừng lại. Bản thân tôi ngay tối hôm qua có liên lạc với bác sĩ tại trại giam số 5, tôi có hỏi cụ thể sức khỏe của anh Cù Huy Hà Vũ và qua cuộc trao đổi thì tôi nhận thấy bác sĩ trại giam hoàn toàn né tránh các câu hỏi của tôi về tình trạng sức khỏe của anh Vũ cũng như tình trạng tuyệt thực của anh ấy. Tôi thấy nguy cơ gây nên nguy hiểm rất trầm trọng đối với sức khỏe và tính mạng của anh ấy. Tôi là người đã trải qua nhà tù và cảm thấy hành xử của chính quyền Việt Nam gần đây có nhiều hành vi rất ngang ngược, độc đoán có tính chất chà đạp lên nhân quyền của con người không chỉ những người làm chính trị mà cả những người bình thường ngoài xã hội.

Chính quyền Việt Nam gần đây có nhiều hành vi rất ngang ngược, độc đoán có tính chất chà đạp lên nhân quyền của con người không chỉ những người làm chính trị mà cả những người bình thường ngoài xã hội.
-BS Phạm Hồng Sơn

Trong tinh thần đó tôi với tư cách là một công dân muốn đóng góp bằng cách tuyệt thực từ ngày mùng 10 tháng 6 và chấm dứt vào ngày 17 tháng 6. Cuộc tuyệt thực của chúng tôi rất đơn giản đó là ở nhà vẫn làm việc bình thường và từ chối không ăn thức ăn trong suốt 7 ngày 7 đêm để chia sẻ tinh thần với Cù Huy Hà Vũ ở trong trại giam số 5.

Mặc Lâm: Thưa TS Nguyễn Quốc Quân, chúng tôi được biết ông có dự định sẽ tuyệt thực trước cửa Tòa Bạch Ốc tức là Nhà Trắng thay vì trước tòa Đại sứ Việt Nam tại Washington DC như thông lệ. Xin ông cho biết tại sao ông lại chọn địa điểm này?

TS Nguyễn Quốc Quân: Trước nhất tôi đang có một công tác tại Washington DC và tôi đã gặp một vài phóng viên trong đó có anh Mặc Lâm và tôi muốn bày tỏ ý nguyện của mình trước hai người là Cù Huy Hà Vũ và Phạm Hồng Sơn. Thật ra tôi rất đồng cảm trước trình bày của BS Phạm Hồng Sơn về sự đối xử đối với những người có suy nghĩ riêng tư nhưng bị đàn áp như thế nào. Chính bản thân tôi cũng phải gánh chịu những điều đó thì tôi càng cảm thông hơn. Thực tình mà nói cá nhân tôi vừa phẫn nộ vừa xót xa khi mình không biết phải làm điều gì để đồng hành, chia sẻ và kêu gọi sự quan tâm của nhiều người khác. Tôi trong vai trò là người đang ở Hoa Kỳ muốn có sự quan tâm của thế giới nhiều hơn nữa đến trường hợp của TS Cù Huy Hà Vũ cũng như của rất nhiều người bất đồng chính kiến khác.

Tôi rất cảm ơn BS Phạm Hồng Sơn đã có quyết định này khiến tôi nảy ra ý định đồng hành với các nhà đấu tranh dân chủ trong nước để nêu bật lên trường hợp của TS Cù Huy Hà Vũ.

TS luật Cù Huy Hà Vũ tại phiên tòa phúc thẩm ở Hà Nội hôm 02-08-2011.

Khi tuyệt thực trước cửa Tòa Bạch Ốc, tức là Nhà Trắng, tôi muốn nói lên vai trò của một công dân Hoa Kỳ vì đất nước này đã tôn vinh và nêu lên rất nhiều vấn đề nhân quyền, dân chủ. Tôi muốn Bộ Ngoại Giao Hoa kỳ phải quan tâm hơn nữa bằng hành động cụ thể để thúc đẩy Việt Nam giải quyết vấn đề nhân quyền cũng như những giá trị tốt đẹp mà từ lâu nay cá nhân tôi cũng như đất nước Hoa Kỳ tôn vinh nó.

Mặc Lâm: Xin quay lại với BS Phạm Hồng Sơn. Thưa BS sau khi biết TS Nguyễn Quốc Quân quyết định đồng hành cùng BS để tuyệt thực thì cảm nhận của ông ra sao?

BS Phạm Hồng Sơn: Vâng, khi được anh Mặc Lâm cho biết là TS Nguyễn Quốc Quân sẽ tuyệt thực vào ngày hôm nay trước cửa Nhà Trắng tôi có cảm giác rất khó tả. Tôi chỉ xin ngắn gọn rằng đây là đáp ứng của một người đồng bào Việt Nam cùng yêu đất nước này, cùng khát khao tự do cho xã hội, cho dân tộc Việt Nam. Nó chứng tỏ dù bất kỳ nơi đâu cách xa đến mấy hoặc là khó khăn về phương tiện thông tin hay là bất kỳ một trở ngại nào nhưng chúng ta có lòng đồng cảm với tổ quốc có lẽ tâm tư tình cảm của chúng ta sẽ dễ dàng kết hợp với nhau.

Việc TS Nguyễn Quốc Quân có quyết định nhanh chóng như vậy tôi cho rằng đã chứng tỏ với thế giới dân tộc Việt Nam vẫn còn rất mạnh mẽ.

Mặc Lâm: Xin được quay lại với TS Nguyễn Quốc Quân. Thưa chúng tôi được biết ông quyết định tuyệt thực rất nhanh trong hoàn cảnh chưa chuẩn bị chu đáo cho công việc này. Ông có lo ngại sức khỏe của mình hay không?

TS Nguyễn Quốc Quân: Tiện đây tôi cũng xin chia sẻ là tôi không thể tuyệt thực liên tiếp 7 ngày vì công việc của tôi sắp tới. Tôi chỉ xin chia sẻ, đồng hành cùng anh Phạm Hồng Sơn hai hay ba ngày thôi. Nó mang ý nghĩa đồng cảm cùng anh Phạm Hồng Sơn vì tôi phải tiếp tục công việc rất cần thiết tại Âu châu.

Sức khỏe thì dĩ nhiên tôi có lo lắng nhưng nhà tôi càng lo lắng nhiều hơn. Tôi cố để hoàn tất công việc thôi cho nên mong mỏi hãy nhìn sự cố gắng đó như một khích lệ và tôi rất mong sự tiếp tay của nhiều người khác nữa. Ở Washington DC cũng như toàn thể Hoa Kỳ và các châu lục khác để mình cùng nếm thử những gian nan của đồng bào mình, của những người rất cần thiết cho tương lại của đất nước. Tôi chỉ chia sẻ được mối bức xúc, lo lắng của tôi đối với trường hợp nguy kịch của anh Cù Huy Hà Vũ.

Mặc Lâm: Một lần nữa xin cám ơn hai vị về cuộc trao đổi hôm nay.

Posted in Z đến A | Tagged: , , , , | 1 Comment »

Đơn kháng án của Blogger Điếu Cày

Posted by Webmaster on February 6, 2013

Điếu Cày Nguyễn Văn HảiChân Như, phóng viên RFA – 2013-02-06
TS Nguyễn Quốc Quân, một người Mỹ gốc Việt bị Việt Nam trục xuất hồi tháng trước, ngoài chuyện được tự do ra khỏi nhà tù, ông còn mang theo được lá thư của một tù nhân lương tâm nổi tiếng khác tại Việt Nam là blogger Điếu Cày sang Mỹ.

Đài Á Châu Tự Do hỏi chuyện Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân xung quanh lá thư của blogger Điếu Cày. Mời quý vị cùng theo dõi.

Chân Như: Lời đầu tiên xin gởi lời chào đến TS Nguyễn Quốc Quân. Xin ông có thể cho khán thính giả của Đài Á Châu Tự Do biết là ông đã nhận được lá thư của blogger Điếu Cày trong trường hợp nào?

TS Nguyễn Quốc Quân : Chào Chân Như. Kính chào quý vị khán thính giả của Đài RFA. Tôi nhận được cái thư của anh Điếu Cày, thứ nhất là anh Điếu Cày nhập vào Trại B-34 từ nơi khác đến vào ngày 23 tháng 9. Ảnh vào B-34 để mà chuẩn bị ra tòa về vụ Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, và anh Điếu Cày ở đó được khoảng chừng gần 2 tuần cho nên có cái cơ hội anh em thò miệng ra ngoài cửa sổ để nói chuyện với nhau. Tôi quen giọng anh Điếu Cày cho nên nghe giọng thì cũng nhận ra ảnh là anh Điếu Cày. Và những người tù bên cạnh khi ảnh đi ngang qua thì thấy mặt và họ bảo đó chính là anh Điếu Cày.

Khi nhận được thủ bút của anh Điếu Cày thì tôi mới dám nghĩ rằng 99% người viết chính là anh Điếu Cày, nhưng mà qua tính khí khái của những lời lẽ mà ảnh nói thì quả thật tôi cho rằng tôi rất là may mắn được giao lưu, tức là trò chuyện với anh Điếu Cày xuyên qua lỗ cửa sổ.

Tôi ở Phòng 14 còn anh Điếu Cày ở Phòng 16, tức là chỉ cách nhau một phòng thôi. Đó cũng là một điểm rất là lạ mà chúng tôi, tôi và  Điếu Cày cũng có bàn với nhau là không biết tại sao họ lại để cho hai người tù chính trị ở sát với nhau như thế.

Chân Như : Như theo lời ông kể thì có nghĩa là ông bị giam chung nhà tù với blogger Điếu Cày. Ngoài việc giao lưu qua lại qua lỗ cửa sổ, vậy còn cơ hội gặp mặt với blogger Điếu Cày trong tù thì sao ạ?

Thư Kháng Án của Điếu Cày do TS Nguyễn Quốc Quân mang ra nước ngoàiTS Nguyễn Quốc Quân : Về gặp mặt thì không thể gặp mặt rồi, và ngay cả lúc tôi đi “làm việc”, theo cái nghĩa là đi ra ngoài để điều tra, hay là anh Điếu Cày đi ra ngoài để dự phiên tòa đó, thì cũng không bao giờ đi ngang phòng nhau, do đó cũng không có cơ hội để nhìn thấy mặt nhau. Nhưng mà sau khi ảnh vào rồi ảnh trò chuyện với người bên cạnh thì người bên cạnh mới bảo là có anh Nguyễn Quốc Quân. Cho nên chúng tôi đã lên tiếng với nhau để làm quen và nói chuyện với nhau.

Chúng tôi mỗi lần nói chuyện, vì chỉ cách có một phòng thôi nên gần nhau, cho nên chúng tôi có thể nói chuyện một cách trực tiếp, nghĩa là chỉ cần nói to lên thôi là phòng bên cạnh có thể nghe được.

Trong những giờ cửa mở, khi cửa mở thì chúng tôi ra cái hàng rào để mà có chỗ tắm, mặc dù không thể nhìn mặt nhau và mặc dù khoảng cách vẫn nhất định như vậy, nhưng mà mình có thể nói lớn và nói xuyên qua cái hàng rào để mà nghe được. Đó là cơ hội để mà nói chuyện. Và ở trong tù thỉnh thoảng người ta vẫn hát cho nhau nghe vào ban đêm. Người này hát, người kia hát, chẳng hạn như hôm đó, hai hôm sau anh Điếu Cày có hát bản “Tự Do”, còn tôi thì tôi đọc tặng cả dãy nhưng thực sự tặng anh Điếu Cày, tôi đọc bài thơ “Lời Mẹ Dặn” của nhà thơ Phùng Quán, mà có mấy câu thơ cuối cùng thì anh Điếu Cày rất đắc ý, mặc dù ảnh chưa từng nghe bao giờ. Các câu thơ đó là :

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

Những câu đó rất phù hợp với vai trò anh Điếu Cày trong thời gian này.

Chân Như : Dạ vâng.  Trở lại với nội dung chính. Xin ông có thể cho biết một vài điểm chính trong bức thư này được không ạ?

TS Nguyễn Quốc Quân : Nói là bức thư thì không hẳn đúng là như vậy. Đó là cái đơn kháng cáo của anh Điếu Cày. Như tất cả quý khán thính giả đã biết là anh Điếu Cày bị xử án, cùng với chị Tạ Phong Tần,  là 12 năm tù và 5 năm quản chế. Ảnh có nói với tôi như thế này:  Công tố viện đã đòi phải xử thật nặng, nhung khi mà vào hội đồng xét xử thì họ đã khuyến mãi thêm 2 năm tù nữa và 5 năm quản chế. Tổng cộng là 12 năm tù và 5 năm quản chế. Ảnh bảo rằng là ảnh tin rằng cái Điều 88 khắc nghiệt này là chắc chắn sẽ chết trước khi ảnh ra tù. Đó, tôi cho cái đó mới là thông điệp chính.

Nói trở lại cái tờ giấy mà tôi nhận được, đó chính là cái đơn kháng cáo sau khi nhận được bản đó rồi về ngày hôm sau ảnh có viết một cái đơn kháng án để đòi xử án lại. Thì cái đơn ảnh viết là khá đanh thép và rất hào hùng, do đó người quản giáo không chịu nhận tờ giấy đó. Họ bảo rằng là muốn kháng cáo phải viết một tờ giấy lễ phép hơn. Thế là anh Điếu Cày có tranh luận với họ, nhưng người quản giáo chỉ biết chấp hành lệnh trên thôi. Nếu mà không viết lại thì họ không gửi cái đơn kháng án. Do đó ảnh đã lấy tờ giấy khác để viết lại. Thế là cái tờ giấy mà ảnh viết trước đó (tôi xin mở ngoặc kép) nó bay qua phòng của tôi giống như một món quà, để cho tôi đọc. Và khi tôi đọc cái đơn kháng án đó thì tôi rất là xúc động. Ảnh bảo rằng là không có gì để gửi tâm tư của mình ra bên ngoài thì nhờ Quân thuộc cái đó để nói lại với công luận thế giới, nói lại với công luận Việt Nam ở nước ngoài. Tôi đã quyết tâm là làm thế nào cho tờ giấy đó được đến tay của hải ngoại.

Nếu mà quý vị biết thì trong bất cứ nhà tù nào, đặc biệt là nhà tù cộng sản không hề có những dòng chữ, không hề có bút hay giấy, và mỗi một tháng họ đều vào trong phòng họ xét rất kỹ. Và tôi biết chắc rằng nếu một khi tôi rời khỏi trại giam là họ xét tôi rất là kỹ, do đó tôi không thể giữ tờ giấy đó ở trong phòng. Tại vì tôi nhận được từ hồi tháng 9, do đó tôi đã tìm cách nhờ những người tin cậy chuyển tờ giấy đó ra khỏi trại. Người giúp đỡ đó tôi xin phép không được nói tên ở đây. Rất là may mắn, mọi thứ đã êm xuôi, và tờ giấy đã ra được đến hải ngoại sau khi tôi đã đến nơi an toàn ở bên Hoa Kỳ một ngày.

Nội dung của tờ kháng án đó gồm 2 phần chính mà phần đầu nói lên sự sai trái trong buổi xét xử và suốt trong thời gian điều tra, tức là những cái sai phạm, các vi phạm  pháp luật cho bộ luật tố tụng hình sự. Phần thứ hai là anh Điếu Cày đã nêu lên những phi pháp của Điều 88 nói riêng và một số điều luật khác nói chung ở trong bộ luật tố tụng hình sự.

Không những thế, anh Điếu Cày còn liệt kê một số điều luật trái ngược với chính Hiến Pháp Việt Nam nữa, do đó anh mới bảo rằng là Điều 88 là điều cần phải bị xóa bỏ khỏi Bộ Luật Tố Tụng cùng với một số điều luật khác. Tôi cho đó là một bản thông điệp và mong chờ hải ngoại cũng như quốc tế hãy tìm cách xóa bỏ Điều 88.

Chân Như : Vậy ông có kế hoạch nào để vận động cho blogger Điếu Cày trong thời gian tới hay không?  Và liệu với lá đơn kháng án trong tay, ông có hy vọng gì trong việc đi tìm công lý cho blogger Điếu Cày?

TS Nguyễn Quốc Quân : Cho đến nay thì cũng chưa có cái kế hoạch gì một cách cụ thể và cái đơn kháng án của anh Điếu Cày mang ra giống như lời kêu gọi đồng bào hãy chú tâm vào điều luật mà họ đã rất là tùy tiện bắt giữ người và rất là tùy tiện khi xét xử. Tôi cho rằng đơn kháng án của anh Điếu Cày coi giống như là một lời nhắn gửi thân thương của anh Điếu Cày đến đồng bào hải ngoại vì đã từ lâu rồi anh ấy vắng mặt. Rất là mong sự tiếp tay của đồng bào, cũng  như sẽ vận động để coi như là cái bằng chứng để cho chính quyền Hoa Kỳ nếu quan tâm về tình hình nhân quyền ở Việt Nam thì lúc đó có thể coi như là một lý do để làm thế nào vô hiệu hóa hai Điều 79 và 88.

Chân Như : Xin cám ơn Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân đã cho Đài Á Châu Tự Do những chia sẻ vừa rồi ạ.

TS Nguyễn Quốc Quân : Dạ vâng. Xin cảm ơn Đài đã cho tôi có cơ hội để mà hoàn thành một phần nào đó cái thông điệp, cái tấm lòng của anh Điếu Cày, một người mà tôi vô cùng mến phục, kính phục, và chúng tôi đã học hỏi lẫn nhau rất là nhiều điều. Trong suốt thời gian trong tù chính anh đã chuyển thức ăn cho tôi vì tôi rất là thiếu thức ăn, và tôi cũng tặng cho anh hai cuốn sách mà sách ở trong tù thì rất là quý. Tôi đã tuyệt thực nhiều ngày để có các sách đó và tôi cảm thấy món quà đó vào tay anh Điếu Cày thì nó có giá trị hơn rất là nhiều.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: , | Leave a Comment »

Việt Nam đổi tội danh đối với ông Nguyễn Quốc Quân

Posted by Webmaster on August 31, 2012

Nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Quốc QuânTrà Mi – VOA – 31-08-2012

Việt Nam vừa gia hạn giam giữ thêm 4 tháng đối với một nhà hoạt động dân chủ người Mỹ gốc Việt và đổi tội danh cáo buộc ông từ tội ‘khủng bố’ sang tội ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’.

Sau 4 tháng tạm giam, chính quyền Việt Nam vừa gia hạn giam giữ Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân thêm 4 tháng nữa để tiếp tục điều tra và đồng thời đổi cáo buộc ông từ tội ‘khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân’ theo điều 84, sang tội ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’, theo điều 79 Bộ luật Hình sự.

Bà Ngô Mai Hương, vợ ông Quân, xác nhận tin này với VOA Việt ngữ:

‘Thứ sáu vừa rồi, các viên chức của tòa Tổng lãnh sự Mỹ tại Việt Nam có đi thăm anh Quân như thường lệ hằng tháng. Anh Quân cho họ biết cộng sản Việt Nam quyết định gia hạn giam giữ anh thêm 4 tháng nữa để điều tra, và tội danh của anh chuyển từ vi phạm điều 84 ‘khủng bố’ sang vi phạm điều 79 ‘âm mưu lật đổ chính quyền’.

Bà Hương cho biết trong cuộc gặp với đại diện Tòa lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn vừa qua, Tiến sĩ Quân một lần nữa khẳng định rằng ông vô tội và mong muốn được hai luật sư nhân quyền trong nước là luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Quốc Quân làm đại diện bảo vệ pháp lý cho mình.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Vợ Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân: Vì Sao Tôi Chấp Nhận Gian Nan

Posted by Webmaster on May 11, 2012

Ông Bà Nguyễn Quốc QuânTác giả : Ngô Mai Hương – (10 tháng 5, 2012)

(LTS: Tác giả Ngô Mai Hương là phu nhân của Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân, nhà hoạt động dân chủ bất bạo động vừa bị nhà nước CSVN bắt ngày 17/4/2012 khi tới phi trường Tân Sơn Nhất và sẽ bị khởi tố vì “khủng bố.” TS Quân cũng vừa được 6 Dân Biểu Mỹ ký tên chung, kêu gọi CSVN trả tự do tức khắc cho Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân vì chủ trương hoạt động bất bạo động chứ không có gì bạo lực. Việt Báo trân trọng cảm ơn tác giả Ngô Mai Hương đã chia sẻ những cảm xúc trong bài tùy bút sau.)

Buổi sáng trời mưa bụi, tôi rời khỏi nhà một mình, tôi đi lại con đường tôi và anh Quân vẫn dẫn mẹ tôi đi bộ mỗi sáng. Trí còn ngủ, chắc Khoa cũng vậy, các con chưa biết bố bị bắt rồi. Tôi nhìn lên bầu trời đầy mây xám, tôi nhớ những cánh hoa sao cô đơn, quay tròn trên con đường dẫn vào ngôi trường Trưng Vương.

Tôi nhớ 37 năm về trước, sau ngày 30/4 tôi trở về lại nhà, bố tôi đã đi mất. Những đám khói từ đống quần áo lính ai đốt ngoài ngõ còn âm ỉ cháy, và cái hình ảnh người lính nằm chết bên vệ đường cứ vương vất mãi trong trí óc tôi. Tôi đã trốn vào một góc tối và khóc một mình. Sau này khi đã ra hải ngoại, có đêm tôi đã nằm mơ thấy lại cảnh ấy. Và lạ lùng trong giấc mơ tôi lại thấy bố tôi về. Bố tôi quàng vai tôi và nói: “Đừng khóc con, bố không sao đâu”. Thực sự tôi đang cần được nghe một câu nói tương tự. Tôi đang cần nghe chồng tôi nói câu đó, như anh đã nói với tôi nhiều lần trước khi đi: “Đừng sợ, đừng lo, anh không sao đâu”. Anh đâu biết rằng đêm qua cái cảm giác lo sợ lại tràn đến quật tôi ngã. Tôi cảm thấy đau toàn thân, tôi cuộn tròn trong bóng đêm cố nghĩ đến những điều anh đã dặn: “Nếu lỡ có gì xảy ra cho anh, nếu anh bị bắt, phải xa gia đình một thời gian, thì H phải coi đó là sự xa cách của không gian, của khoảng cách, anh vẫn luôn ở cạnh bên H”.

Thu Hương, cô em gái anh Quân lại gọi cho tôi và khóc. Thu Hương lo sợ cho anh và nghĩ dại. Không biết Thu Hương có trách tôi là đã không ngăn cản anh Quân không? Tôi làm sao giải thích cho Thu Hương hiểu được lòng tôi. Khi mình thương ai, mình muốn người đó làm được điều họ mong ước.

Mấy lần tôi cản anh, anh đã nói với tôi: “Anh sống đủ rồi, cho anh được đóng góp chính mình cho sự đổi thay của đất nước”. Mà đâu phải chỉ mình anh, còn những anh em khác nữa, và còn biết bao nhiêu người đang chịu tù đày trong nước. Còn chính tôi thì sao? Tôi có thật sự muốn đóng góp phần của mình không? Khi nhìn thấy người lính nằm chết bên vệ đường, tôi chỉ mới 15 tuổi. Lúc đó, tôi không làm được gì cả cho anh, nhưng bây giờ tôi có thể. Dù đóng góp ấy nhỏ bé so với những hy sinh của họ.

Mỗi buổi sáng, khi tôi đang loay hoay nấu ăn sáng cho mẹ tôi, thế nào cũng nghe anh Quân nói mấy câu: “Giờ này hai vợ chồng mình chắc đã đi bộ hết cánh đồng, rồi ghé qua nhà bác Ba, bác Bảy gì đó…”

Hoặc anh nói về cái cư xá sinh viên dành cho học sinh nghèo; mà anh dự định thực hiện khi đất nước có dân chủ. Những ước mơ của anh về cuộc sống tương lai của hai vợ chồng ở Long Xuyên, Rạch Giá… Những nơi tôi chưa từng sống qua, ngoại trừ một tháng ngồi tù vượt biên tại trại tù Tà Niên, Rạch Sỏi.

Năm năm dạy học tại Rạch Giá là khoảng thời gian in đậm nhất trong lòng anh. Khi chúng tôi mới cưới nhau, anh thường kể cho tôi nghe chuyện về thời gian đó, về học trò của anh.

Anh Quân không phải là người làm chính trị, và anh sẽ không bao giờ trở thành một người làm chính trị. Anh chỉ là một thầy giáo, một người thầy rất thương học trò. Anh rất ngại ngùng khi được khen tặng, và ngại nhất là phải đeo vòng hoa. Lần đón anh về năm 2007, nhiều người quí mến anh, đi đón, tặng hoa, đeo vòng hoa lên cổ cho anh là anh lại tìm cách tháo xuống ngay; tôi đứng bên cạnh cứ sợ anh làm buồn lòng họ. Vậy mà, anh đã làm tôi ngạc nhiên hôm anh dắt tôi đi dự buổi tiệc họp mặt của trường Kiên Thành. Hôm đó, các thầy cô giáo ai nấy đều được tặng một vòng hoa lan tím đeo trên cổ. Thoạt đầu, nhiều học trò các khoá sau, không nhận ra anh nên anh không có một vòng hoa nào cả. Anh gọi một anh học trò đến gần và nói: “Em cho thầy xin một vòng hoa, thầy là một thầy giáo”. Trước đôi mắt ngạc nhiên của tôi anh bảo: “ Học trò làm cho mình, không vì bất cứ lý do gì mà mình không đeo, lát nữa sau tiệc họ cũng vất hết, mà tội cho tấm lòng của học trò”.

Mặc dù luôn trấn an tôi, nhưng tôi thấy cung cách của anh giống như anh đang chuẩn bị cho một chuyến đi hơi lâu. Anh dặn dò tôi đủ thứ điều, người mà anh lo lắng quan tâm nhất lại chính là tôi. Thật ra, anh biết tánh hai cháu rất giống bố, với cái cứng cỏi và gan lì, cả ba bố con hay làm mẹ buồn; nhất là những gan lỳ và dại dột của những năm tuổi teen của các cháu. Lập gia đình với anh Quân, ngay từ lúc ban đầu chúng tôi đã gặp nhiều sóng gió. Tôi là một “daddys girl” rất thương bố. Ngày sắp rời VN, sắp gặp lại ông; tôi tự hứa với lòng rằng tôi sẽ không bao giờ cãi bố tôi, sẽ làm tất cả theo nguyện vọng của ông. Vậy mà rồi tôi thất hứa khi nhận lời cầu hôn của anh Quân. Bố mẹ tôi không bằng lòng anh, vì sợ lấy anh, tôi sẽ khổ, và cũng vì anh đến cùng lúc với một người khác có tương lai hơn. Những ngày ấy, chẳng biết tại sao Chicago trời cứ đầy mưa gió và sấm sét. Ngày nhận bó hoa đầu tiên anh tặng, là lúc San Francisco bị động đất lớn, tôi không thể nào liên lạc được với anh vì đường dây điện thoại bị gián đoạn. Rồi tiếp theo là những ngày buồn bã, đầy sóng gió trong gia đình do chuyện của chúng tôi. Sau này tôi có ghi lại trong một bài thơ viết tặng anh:

Vì em lỡ cãi mẹ lấy anh
Có bầu trời đầy sao chứng giám
Có chiều mưa và những ngày u ám
Nên đất trời biết mình yêu nhau.

Như đã nói ở trên, anh Quân là một thầy giáo và anh là một ông thầy rất nghiêm khắc. Khi về làm vợ anh cũng là lúc tôi chập chững bước vào đời. Những khó khăn trong công việc ở sở, khi đem chia sẻ với anh, lúc nào anh cũng ân cần, nhưng nghiêm trang bảo tôi: “Những khó khăn đó H phải tự vượt qua, nếu không H cũng sẽ gặp ở nơi khác”. Tánh anh không chiều chuộng, anh quí trọng những con người vượt khó, nên chờ đợi điều đó ngay cả đối vợ con mình. Có nhiều đêm tôi đã thầm oán trách anh và chỉ mong sao được chạy về với mẹ mình. Cho đến khi tôi trở thành một nhân viên danh dự của sở, cho đến khi tôi đứng vững trên đôi chân của mình tôi mới hiểu được bài học của anh đã cho tôi.

Năm 2007, anh ở tù chung với một em trai ở Tây Ninh. Em đã 22 tuổi mà không biết đọc. Khi trại giam đưa bản cáo trạng cho em ký, em mới thú nhận với anh là em mù chữ. Vậy là anh gỡ vôi trên tường làm phấn để dạy em học mỗi đêm trên bản luận tội của em. Có lúc em lười biếng, muốn trốn học, em làm bộ đọc thuộc làu làu câu: Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam… trên đầu trang giấy và xin được nghỉ sớm. Em tưởng là em có thể qua mắt được ông thầy của em; em đâu biết rằng ngày xưa thầy cũng đã từng ở ngôi thứ ba – nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò. Thầy chỉ cần bịt tay vào một vài chữ, rồi bắt em đọc chữ kế tiếp là cậu học trò ngớ mặt ra ngay, thế là em lại phải ngồi ngay ngắn lại để học.

Tánh anh Quân gan lì nhưng nhiều tình cảm. Một lần nghe một em bé Mỹ lai hát vọng cổ cũng làm anh ràn rụa nước mắt. Anh quan tâm nhiều đến giáo dục, đến lớp người trẻ. Những ngày ngồi tù ở Nguyễn Văn Cừ, nhìn những quản giáo trẻ đi lại ngoài hành lang, anh bảo với tôi là anh thấy rất thương họ. Anh ngồi tù bên trong nhưng thân phận của họ cũng chẳng khác gì anh. Anh mong những việc anh làm có thể phần nào đóng góp vào sự đổi thay của đất nước để chính những người công an này thấy được một cuộc sống tốt hơn cho chính bản thân họ và cho đồng bào họ.

Trước năm 2007, anh về VN để kiếm người phụ anh làm phần mềm dịch tự động từ tiếng Anh sang tiếng Việt. Trong dịp này, anh đã dẫn cô bé gái, con học trò cũ của anh từ Rạch Giá lên Sài Gòn đi theo anh khắp nơi. Anh bảo: “Cháu 16 tuổi mà trông như một cô bé lọ lem, đen đủi, ốm yếu. Hễ mở miệng ra là lại nói về bác Hồ, anh dẫn cháu đi cho cháu làm quen với các anh chị sinh viên trên Sài Gòn, cho cháu nhìn thấy một thế giới khác”. Chính những tình cảm dạt dào của anh, chính con người rất thầy giáo trong anh, đã làm cho tôi có thể chấp nhận mọi gian nan để anh được làm tròn những điều anh mong ước.

Có người bảo rằng con người là sinh vật cô đơn nhất trên hành tinh này. Tôi đang một mình nhưng tôi không cô đơn, tôi biết tôi sẽ còn buồn, sẽ còn lo, nhưng tôi sẽ vượt qua được tất cả. Có lần anh Quân bảo tôi, ở trong tù có những lúc anh đã tìm cách nói chuyện với tôi, anh tin là thần giao cách cảm sẽ giúp anh làm được điều đó, và nhiều đêm anh đã dặn tôi từ rất xa là tôi hãy yên lòng, hãy an tâm.

Tôi không biết lúc này, anh có nghe được tôi nói hay không, nhưng tôi muốn đọc một text message mà Khoa gởi về cho mẹ. Anh về lại Sacto thăm con trước ngày đi, anh đã nói thật với con về chuyến đi của mình. Khoa kể lại cho mẹ nghe rằng: hai bố con đi ăn phở, rồi vì mãi dặn dò con, gọi phở ra mà anh chẳng ăn miếng nào. Tôi thầm đọc cho anh nghe những điều Khoa viết. Tôi muốn anh biết rằng con đã lớn, đã trưởng thành. Khoa viết những điều này cho mẹ sau hai ngày anh rời Mỹ: “Hi mom, I just wanted to say that I really respect and love both you and dad. I know that dad being away scares you, but you should know that I will always be there for you and try my hardest to make sure you have a comfortable life. I want our family to fulfill our dreams and live happily anh I know dad wanted too. Please, dont be afraid, I love you”.

Không biết bố đã nói gì với Khoa về ước mơ của bố, nhưng một lát nữa đây khi về đến nhà tôi sẽ phải báo tin cho các con tôi là công an Việt Nam đã giữ bố. Chắc Khoa, Trí sẽ buồn nhưng các cháu sẽ hiểu. Và nếu các cháu chia sẻ được những khó khăn với bố mẹ trong lúc này, các cháu cũng biết được những giá trị về trách nhiệm của bố mẹ đối với quê hương, đối với cội nguồn của mình.

Ngô Mai Hương

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại, Z đến A | Tagged: | Leave a Comment »

Việt Nam lại bắt TS Nguyễn Quốc Quân, tố cáo Việt Tân ‘khủng bố’

Posted by Webmaster on April 28, 2012

Người Việt – Saturday, April 28, 2012 4:29:16 PM

Việt Tân: Thông Cáo Báo Chí

SÀI GÒN (NV) -Một tiến sĩ Toán người Mỹ gốc Việt trong chuyến đi về Việt Nam bị bắt tại Tân Sơn Nhất và bị tố cáo âm mưu lật đổ chính quyền.

TS Nguyễn Quốc Quân tại Ðại Hội Thanh Niên Sinh Viên Việt Nam Thế Giới ở Sydney năm 2005.

TS Nguyễn Quốc Quân tại Ðại Hội Thanh Niên Sinh Viên Việt Nam Thế Giới ở Sydney năm 2005. (Hình: Enderminh/Wikimedia/Public Domain)

Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân, một đảng viên Việt Tân từng bị bắt năm 2007, bị bắt khi vào phi trường hôm 17 tháng 4. Tin Tiến Sĩ Quân bị bắt mới được loan trên báo Người Lao Ðộng và các báo khác trong nước hôm 28 tháng 4. Báo chí trong nước đưa tin ông nhập cảnh với thông hành ghi tên “Richard Nguyen.”

Ông bị bắt tạm giam 4 tháng và bị tố cáo “Khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân.” Tang vật, theo tin trong nước, được thông báo là gồm “một laptop bên trong chứa những thông tin, tài liệu về hoạt động khủng bố.”

Bà Ngô Mai Hương, vợ Tiến Sĩ Quân, phát biểu với báo Người Việt, “Ảnh đi về theo đường chính thức, có visa, thì tôi nghĩ là ảnh đi thăm gia đình thôi.”

Hiện nay, Tòa Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ đã biết việc Tiến Sĩ Quân bị bắt và đã gặp ông trong trại giam. Người nhân viên lãnh sự tỏ vẻ ngạc nhiên vì ông Quân “không ủ rũ, không depressed” mà cười chào hỏi nhân viên vui vẻ, theo bà Mai Hương thuật lại.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »