Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for the ‘Người Việt – Nước Việt’ Category

Thông Báo Biểu Tình Chống Nguyễn Tấn Dũng Tại New York Ngày 27/9/2013‏

Posted by Webmaster on September 20, 2013

CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA NEW YORK

Được tổ chức từ 11 giờ sáng thứ Sáu ngày 27/9/2013 tại công viên đối diện với Trụ sở Liên Hiệp Quốc

CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA NEW YORK

THÔNG CÁO BÁO CHÍ

Về cuộc biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng ngày 27-9-2013 trước trụ sở Liên Hiệp Quốc, New York

Ngày 12 tháng 9, 2013, New York.

Để phản đối đảng cộng sản tự phong cho mình độc quyền cai trị Việt nam, bóp nghẹt nhân quyền, tước bỏ các quyền tự do căn bản của người dân, cụ thể gần đây nhất là ngày 4-9-2013, công an và quân đội csVN đàn áp đẫm máu tín đồ Thiên Chúa Giáo tại giáo xứ Mỹ Yên tỉnh Nghệ an; sách nhiễu các nhóm trẻ chuyển bản phản đối điều 258 bộ luật hình sự của csVN đến một số tòa đại sứ ngoại quốc tại Hà nội và văn phông đại điện LHQ bên ngoài Việt nam; cho công an giả dạng côn đồ dùng vũ lực tấn công các thanh niên phân phát bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp quốc, tiếp tục giam giữ và quản chế hàng trăm tù nhân lương tâm phản đối sự thống trị độc tài và sắt máu của đảng csVN;
Nhân dịp Nguyễn Tấn Dũng, Ủy viên Bộ Chính trị đảng csVN, Thủ Tướng nước CHXHCNVN đến thành phố New York tham dự khóa họp Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, một cuộc biểu tình phản đối sẽ được tổ chức:

Thời gian:
Từ 11 giờ sáng đến 3 giờ chiều ngày Thứ Sáu 27-9-2013.
Trong dịp này, sẽ có cuộc họp báo vào lúc 2 giờ 30 chiều.

Địa điểm:
Tại công viên đối diện với Trụ sở Liên Hiệp Quốc,
góc đường 47th Street và 1st Ave, New York, NY 10017.

THÀNH PHẦN BAN TỔ CHỨC:
Trưởng Ban: LS Nguyễn Thanh Phong Chủ tịch CĐNVQG New York,
Cố Vấn và Hỗ trợ: Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ.

Đồng Trưởng Ban Tổ Chức:
– Ô. Đoàn Hữu Định, Chủ tịch CĐNVQG Washington DC, MD & VA.
– Ô. Lưu Văn Tươi, Chủ tịch CĐNVQG Florida.
– Ô. Cao Xuân Khải, Chủ tịch CĐNVQG New Hampshire.
– Ô. Nguyễn Thanh Bình, Chủ tịch CĐNVQG Massachusetts.
– Ô. Trần Văn Giỏi, Chủ tịch CĐNVQG Connecticut.
– Ô. Trần Quán Niệm, Chủ tịch CĐNVQG Nam New Jersey.
– DS Nguyễn Đức Nhiệm, Chủ tịch CĐNVQG Pennsylvania.
– Ô. Vũ Trực, Chủ tịch CĐNVQG Philadelphia.

Điều hợp tổng quát: Ông Nguyễn Văn Tánh, Cố vấn thường vụ CĐNVQG New York
Phó Ban Tổ Chức: Bà Tara Thu Nguyễn, Phó Chủ tịch Ngoại vụ CĐNVQG New York,

Ban tổ chức trân trọng kính mời toàn thể quý đồng hương đến tham gia cuộc biểu tình nói trên để gióng lên tiếng nói chung cho sự thật và công lý, tố cáo đảng cộng sản Việt Nam hiện đang đàn áp người dân tại Việt nam và hỗ trợ cuộc đấu tranh chống lại cương quyền ở trong nước.

Trân trọng,

Thay mặt Ban Tổ Chức
Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York

Ls Nguyễn Thanh Phong

Mọi chi tiết liên quan đến việc tổ chức, xin vui lòng liên lạc với quý vị sau đây:
– Ô.Nguyễn Văn Tánh: Điều hợp Tổng Quát. ĐT (917) 214-6455. Email: Tanhnguyen1947@yahoo.com
– Bà Tara Thu Nguyễn: Phó Ban Tổ Chức. ĐT (347) 545-2882. Email: tarathu@gmail.com
– Ô.Trần Thinh: Tổng Thư Ký CĐNVQG New York. ĐT (347) 272-9508. Email: thinh.tran61@yahoo.com

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Võ Sĩ Mỹ Gốc Việt Lê Cung Hạ Võ Sĩ Na Shun Của Trung Cộng – Cung Le Mixed Martial Arts Champion

Posted by Webmaster on September 19, 2013


September 14, 2013

Võ Sĩ Mỹ Gốc Việt Lê Cung Hạ Võ Sĩ Na Shun Của Trung Cộng

Từ xưa cho tới nay, đại đa số dân “sồn sồn” đều thích xem phim chưởng với những kiếm sĩ, võ sĩ Trung Hoa bay lượn như chim, tung hoành ngang dọc, phóng lên ngọn cây cao tít, múa kiếm trên những cành tre ẻo lả, và đánh “chưởng” vù vù. Giới trẻ ham võ nghệ cũng mê mải với chưởng pháp của người Tầu, và hăng say luyện tập võ nghệ cũng vì ảnh hưởng phim võ thuật Đài Loan hay Trung Hoa Lục Địa.

Mọi người mê say phim chưởng nên quên mất rằng, những kiếm sĩ, võ sĩ ấy, ngày xưa sang Việt Nam bị đánh tơi bời hoa lá, trận nào trận ấy kinh hoàng, đến Thái Tử Thoát Hoan, từng chỉ huy một đạo quân vô địch thiên hạ mà phải chui trong ống đồng, chạy thục mạng về nước. Có người muốn bênh vực võ sĩ Tầu nên nói là tại quân Nhà Thanh, quân Tống, quân Nguyên, Mông Cổ bị trúng gió An Nam nên thua trận, chứ không phải vì võ sĩ ta giởi cung kiếm.

Họ đã quên những trận Liễu Thăng bị chém rơi đầu ở ải Chi Lăng, Mộc Thạch bị tướng sĩ An Nam rượt chạy đến chết, rồi các trận công phá thành, sau khi binh sĩ tràn lên, thì tướng tá đánh nhầu, ai giỏi người ấy thắng. Những anh hùng Yết Kiêu, Dã Tượng là những hung thần sông, rạch mà kẻ địch cứ nghe tên là hoảng hốt. Phạm Ngũ Lão, người bị dáo đâm vào đùi mà ngồi tỉnh bơ, cũng là một tên tuổi kinh hãi cho giặc Tầu.

Những danh tướng đời Trần như Trần Quốc Toản, Trần Nguyên Hãn, đời Quang Trung như Đô Đốc Bùi Thị Xuân, hai tay hai kiếm đánh Nam dẹp Bắc như chỗ không người. Ngay cả Hai bà Trưng, Bà Triệu, từ hồi Âu Châu còn ăn lông ở lỗ, đã xung phong, giết không biết bao nhiêu danh tướng của Tầu. Các trận như thế, thì không có phim chưởng nào chiếu lại. Làm cho nhiều người An Nam ta lúc nào cũng mặc cảm: “Võ Ta thua Võ Tầu!”

Bây giờ, thực tế lại chứng minh người Việt ta đánh võ hay hơn Tầu, qua sự kiện Võ Sĩ Lê Cung ở San Jose lại một lần nữa dành ngôi vị vô địch Thế giới về “Kick Boxing” hay “Mixed Martial Arts”, nghĩa là phối hợp vừa đánh “bốc” với “đá” và “vật”, dùng tất cả mọi chiêu, miễn sao thắng được thì thôi. Loại đánh này mới gay cấn, dữ dằn hơn “bốc” vì “bốc” chỉ có đấm, không có đá; lại ác liệt hơn “Kick Boxing” cổ điển vì thêm “vật” và “đè.”

Lê Cung sinh năm 1972, đến nay đã giành được 17 trận thắng quốc tế, không thua trận nào, trong đó có 12 trận đã hạ địch thủ “KO” nghĩa là “knock out” làm địch thủ lăn xuống, không dậy được. Anh đã 3 lần Vô Địch Thế Giới về hạng Trung, không kể những lần Vô địch hạng Nhẹ.

Trận gần đây nhất và độc đáo nhất là anh đại diện đội Hoa Kỳ đấu với đội Trung Hoa, đại diện là Võ Sĩ Na Sun, người nhiều lần thắng giải vô địch ở nơi khác.

Trong trận đấu với Na Shun, những người mê phim chưởng đã đinh ninh Lê Cung sẽ thua vì làm sao mà võ sĩ Việt hạ được võ sĩ Tầu! Thắng các đối thủ quốc gia khác thì dễ, chứ thắng Tầu là cả một vấn đề, nhất là Na Shun lại cao hơn Lê Cung rất nhiều.

Ngay hiệp đầu tiên, chỉ trong vòng một phút, sau khi đánh dứ với nhau vài đòn, đá qua đá lại, thử bắp thịt xem ai rắn chắc hơn ai, Lê Cung đã bất ngờ ôm lấy hông địch thủ, rùn người xuống, vất ngược địch thủ bay qua đầu mình, Na Shun ngã dập ra sau lưng của Lê Cung, choáng váng. (Đòn này trông hơi giống đòn Ura Nage của Nhu đạo.) Sau khi Na Sun lập cập đứng dậy, mới giao đòn, lại bị Lê Cung đè gập chân quỵ xuống góc đài. Chừng 30 giây sau khi gượng dậy, Lê Cung áp dụng một đòn hơi giống như Utsuri Goshi của Nhu Đạo, hai tay ôm bụng đối phương, vật ngã ngang sang một bên. Đợi cho Na Shun đứng dậy, lấy hơi xong, đá dứ vài cú, đấm dứ vài lần, Lê Cung lại dùng lừa thế, nhập nội, áp dụng đòn đầu tiên (Ura Nage) quật Na Shun lộn vòng qua đầu mình lần nữa. Qua 3 lần quật được một địch thủ cao lớn hơn mình, có lẽ Lê Cung thấy không cần đứng tấn vững như trước nên khoảng nửa phút sau, anh bất ngờ bị Na Shun đẩy mất đà, loạng choạng ngã vào góc đài. Lúc đó, cũng vừa hết hiệp một.

Sang hiệp hai, Na Shun có vẻ đã gờm Lê Cung nên chỉ có đá ngang được vài cái, còn lại là thủ thế ở góc đài, hoặc ôm Lê Cung để nhờ trọng tài gỡ ra. Lê Cung chỉ chờ có thế là xông tới, lần đầu tiên vật Na Shun ngã ngay tại góc, lần thứ hai vật anh ta vất vào giây. Na Shu đã tỏ vẻ lúng túng thấy rõ, cố tình ôm lấy vai Lê Cung để tránh đòn, thì lại bị Lê Cung xoay lưng vào bụng địch thủ, áp dụng đòn chân, tương tự như Uchi Mata, đánh chân mình vào bắp chân trong địch thủ cho bung chân lên. May cho Na Shun, là một võ sĩ danh tiếng, nên dù cho bị bung chân phải lên, cũng cố đứng vững bằng chân trái. Dầu sao, đòn đánh vào chân này cũng làm cho Na Shun mất bình tĩnh, anh ta chỉ dám đứng ngay tại góc, giơ chân ra trước huơ huơ, cản không cho Lê Cung tiến vào. Vì không nhập nội được nữa, Lê Cung bực bội giơ hai tay lên trời, khiếu nại với trọng tài. Ông này ra hiệu cho Na Shun rời khỏi góc đài để tiếp cận với Lê Cung. Vừa mới bước ra, Na Shun bị Lê Cung đá cú vòng cầu, ngã ngay trở lại vào góc. Mới đứng dậy được, và trả đòn tay chừng một hai cú, lại bị Lê Cung dọng đầu gối trái vào mặt, Na Shun không còn tự chủ được nữa, phải lùi vào góc đài thủ thế nữa.

Hiệp thứ ba, mới 30 giây đầu, Lê Cung đã ôm bụng đối phương quật ngã sang một bên. Na Shun chưa tỉnh hồn, bị Lê Cung bồi thêm một cú đá vất bàn chân lên cổ, đau điếng. Từ đó, võ sĩ Trung Hoa này, có lẽ thấy mình không phải là địch thủ của anh võ sĩ Việt Nam nữa, nên càng lúc càng giơ thân ra chịu đòn. Khi bị Lê Cung ném ngược ra sau đầu lần thứ ba, Na Shun tỏ ra mất thăng bằng, đi đứng lạng quạng, bị Lê Cung tặng thêm vài cú đấm cả trăm “pao” vào mặt, anh ta phải xin nghỉ, đứng vào góc đài, quay lưng lại đối thủ, hai tay cầm lấy hai sợi giây chăng bao quanh võ đài, cúi đầu xuống thở một lúc. Với tinh thần võ sĩ đạo, Lê Cung đứng chờ cho Na Shun thở dốc xong, thì mới tiến tới. Để chấm dứt cuộc đấu giữa Mèo và Chuột, Lê Cung bất ngờ bay lên, hai chân phóng thẳng tới, kẹp ngang đối thủ, chân phải phía sau, chân trái phía trước như cái kéo, quật đối thủ ngã ra sau giống như đòn Kani Hashami của Nhu Đạo. Lúc này Na Shun chỉ còn chịu trận, không thủ được nữa, cố đứng dậy để Lê Cung bay lên kẹp tiếp lần thứ hai, rồi đầu hàng.

Khi được trọng tài thông báo ý định chấm dứt cuộc đấu với phần thắng về Lê Cung, anh đã nhẩy ngược lên, hai tay giơ lên trời, phấn khích, nhưng không quên vội quỳ xuống, làm dấu Thánh Giá, cám ơn Chúa, sau đó, thì hai người săn sóc viên cũng nhẩy vào và cùng quỳ cúi đầu với Lê Cung, người thắng trận trong khiêm cung, lúc nào cũng biết tạ ơn Thượng Đế.

Xem qua nhiều trận đấu của Lê Cung, người xem nhận xét thấy Lê Cung đã phối hợp nhiều khía cạnh độc đáo của võ thuật để hạ địch thủ. Ngón đòn chân của Lê Cung với thế đạp vào bụng, hay đá vòng cầu vào cổ địch thủ làm cho đối phương khiếp hãi. Có trận anh chỉ dùng có một cú đá vòng cầu này làm cho đối thủ từ từ gục xuống như thân chuối bị đốn. Không cổ người nào chịu nổi sức mạnh và sự chính xác của bàn chân này. Ngón đòn chân thứ hai là kẹp ngang hông địch thủ như chiếc kéo, hai chân xéo nhau, một chân kẹp trước, một chân kẹp sau, rồi bẻ theo chiều thuận bình thường của đôi chân, là đối thủ ngã bật ngửa ra sau, cái lưng muốn gẫy đôi, giống như đòn Kani Hashami của Nhu đạo. Đòn chân thứ ba anh hay dùng là đá móc chân địch thủ, mục đích làm cho bắp chuối kẻ địch bị đau, đứng không vững. Đối thủ nào yếu bàn tọa, thì lập tức ngã nhào về phía trước, có thể lãnh luôn một cú đầu gối vào mặt. Một đòn nữa là quay lưng mình lại áp vào bụng địch thủ, dùng chân phải đánh vào bắp chân trong địch thủ cho địch thủ bốc lên cao.

Đòn tay của Lê Cung cũng như một cái búa dáng vào mặt địch thủ hai ba cái là địch thủ không còn biết mình đang đứng hay ngồi nữa. Nếu xem Lê Cung tập luyện, mới biết những bắp thịt tay của anh như búa sắt cả trăm “pao”. Nhưng thế mà anh hay dùng để hạ đo ván đối phương là đòn vật, vật đối phương lộn qua đầu mình về phía sau (như Ura Nage của Nhu Đạo) hoặc ôm bụng đối phương vật ngã ngang sang một bên, (Utsuri Goshi), giật chân địch thủ hỏng lên (Sukui Nage).

Bao tiếng hô “Việt Nam! Việt Nam!” đã làm cho không khí võ đài sôi động. Nhiều báo chí Mỹ đã viết hàng tựa về anh như “Viet-American Wins Again!”, hay “Viet-American Champion!” Cả chục tờ báo võ thuật quốc tế in hình anh ngay trang đầu. Hàng chữ “Cung Le” đem lại vinh dự lớn cho Việt Nam. Hiện nay, một hãng phim lớn đang bàn thảo với anh để làm một cuốn phim về võ thuật, trong đó, anh đóng vai chính.

CHU TẤT TIẾN 

www.vietthuc.org

 

Cung Le

Cung Le (Vietnamese: Lê Cung; born May 25, 1972) is an American mixed martial artist, actor, and former Sanshou kickboxer currently competing as a Middleweight in the Ultimate Fighting Championship, holding a record of 2-1 with the organization. In Sanshou (Sanda), he is a formerInternational Kickboxing Federation Light Heavyweight World Champion, having a professional Sanshou record of 16-0 before moving to mixed martial arts (Le also held an undefeated kickboxing record of 17-0). He defeated Frank Shamrock to become the second Strikeforce Middleweight Championbefore vacating the title to further pursue his acting career. Le is perhaps best known in mixed martial arts for competing in Strikeforce, holding a record of 7-1 with the organization before it’s demise. In mixed martial arts, 8 of his 9 wins have come by way of knockout.

Early life and education

Le was born in SaigonSouth Vietnam. In 1975, three days before the Fall of Saigon, Cung Le and his mother Anne left Vietnam by helicopter under heavy gunfire. He ended up in San Jose, California, where early discrimination and bullying inspired him to learnmartial arts. His mother enrolled him in Taekwondo classes at the age of 10. Le has disciplines in a variety of martial arts like kuntaosambo, and was undefeated as a professional kickboxer with a record of 17 wins and 0 losses. He is a three time world champion in kickboxing and also coaches his own team, which is now 11–0 in team competition.

Le began wrestling competitively at age 14 after being inspired by Sylvester Stallone´s Rocky and earned All-American Honors in his junior year of high school. He went on to wrestle for West Valley College in Saratoga, CA and won the California Junior College State Championship in the 158 lb weight class in 1990.

Sanda career

Le is undefeated in his Sanda career (17–0). He has won three US Open International Martial Arts Championships (1994, 1995, 1996). In 1998 he won the Shidokan tournament championship. He has also won 4 US National Championships (Orlando, Florida 1994, Dallas, TX, 1995, Baltimore, MD, 1997). He earned three bronze medals in his amateur Sanshou world competition compiling an overall amateur record of 18–3. He has been a three-time captain of the United States teams that competed and was the U.S. team captain at the World Wushu Championships in 1997 (Italy) and 1999 (Hong Kong). On December 15, 2001 he defeated Shonie Carter by unanimous decision in San Jose, California to win the IKF International Kickboxing Federation Pro Light Heavyweight Sanda World Title. In May 2003, Le entered into K-1 competitions where he garnered a 3–0 career record, including 1 knockout.

Mixed martial arts career
Strikeforce

Le made his mixed martial arts debut at Strikeforce: Shamrock vs. Gracie on March 10, 2006, at the HP Pavilion at San Jose, knocking out kickboxing rival Mike Altman at 3:51 of the first round. Le first met Altman in San Jose, 1999 in a kickboxing bout where he defeated Altman via a body shot in the third round. Three months later he faced KOTC veteran Brian Warren, knocking him out at 4:19 of the first round. Le had also faced Warren in a K-1 Sanshou bout where he won by decision. At Strikeforce: Triple Threat on December 8, 2006, Le defeated UFC veteran Jason Von Fluein 0:43 of round 1 when the fight had to be stopped due to a cut from a kick strike. Le went on to fight Tony Fryklund who had just suffered a spectacular loss to Anderson Silva. Like Silva, Le beat Fryklund via TKO due to strikes late in the third round. Soon after Le fought Sammy Morgan at Strikeforce: Four Men Enter, One Man Survives where he won the bout via TKO.

On March 29, 2008, Le defeated a long time MMA veteran Frank Shamrock in a fight co-promoted by Strikeforce and EliteXC at the HP Pavilion in San Jose. Le won via TKO when Frank Shamrocks’ right arm was broken after a series of kicks (ulna broken), making him the new Strikeforce Middleweight champion.On September 17, 2009, Strikeforce CEO Scott Coker announced that Le had relinquished his belt after securing a major motion picture deal.

After 21 months since his last fight Le returned to Strikeforce to face Scott Smith at Strikeforce: Evolution on December 19, 2009. Le suffered his first MMA defeat, losing via TKO at 3:25 of round 3. After the match, Le expressed interest in an immediate rematch with Smith. His wish was granted on June 26, Strikeforce: Fedor vs. Werdum in which Le defeated Smith via TKO into the second round to avenge his only MMA loss at the time.

Ultimate Fighting Championship

Le has said that it’s basically the UFC or bust for him at this point in his fighting career. “I know for a fact that if I do fight again, it’s going to be in the UFC. I’ve never fought in the UFC, but I would love to fight in the UFC. But right now because of my contract with Showtime and Stikeforce, hopefully things can work out because there is a show in San Jose that Cain Velasquez is the main event. I would love to fight in San Jose for the UFC ….” said Le.

Le was briefly linked to a matchup with Vitor Belfort on November 19, 2011 at UFC 139. However, Belfort was removed from the bout and replaced by former Pride FC Middleweight ChampionWanderlei Silva. Le managed to confuse Silva with his unorthodox kicks, and landed a spinning backfist that dropped Silva. During the second round, Silva managed to shake Le with huge punches and knees that completely broke Le’s nose. Le was stunned, bloody and fell to the ground, and the fight was stopped by the referee. Afterwards in the press conference, Dana White commented that it was a good stoppage and that Cung was taken to the hospital.

Le was scheduled to face former UFC Middleweight Champion Rich Franklin on July 7, 2012 at UFC 148. However, due to an injury to headliner Vitor Belfort, Franklin instead faced Wanderlei Silva in a 190 lb catchweight rematch on June 23, 2012 at UFC 147. Le instead faced former title contender Patrick Côté. He earned his first UFC win via unanimous decision (30-27, 30-27, 30-27).

Le faced Rich Franklin in the main event on November 10, 2012 at UFC: Macao. Cung Le won the fight via KO with a powerful hook punch at Franklin’s head at 2:17 in the first round.

Acting career

Le co-starred in the live-action Tekken film, based upon the popular martial arts fighting game, as Marshall Law, released November 5, 2009 for the American film market. Le had supporting roles in the science fiction film Pandorum with Dennis Quaid and Ben Foster, and Fighting, released in 2009 alongside Channing Tatum. He also starred in a Hong Kong martial art film Bodyguards and Assassins, which was released on December 18, 2009; his film was the first time he worked with and had a fight scene with Hong Kong martial arts superstar Donnie Yen.

He also appeared in a Vietnamese music show Paris By Night 99 – Tôi Là Người Việt Nam where he was interviewed by Nguyen Cao Ky Duyen; this show also marked one of the few times Le has spoken Vietnamese on camera.

Le had a lead role in the 2012 action film Dragon Eyes, costarring Jean-Claude Van Damme and produced by Joel Silver. The movie is based on the Akira Kurosawa classic Yojimbo and is “MMA-themed”. Also in 2012, Le played Bronze Lion in The Man with the Iron Fists, a film directed by RZA.

He recently starred in the explosive action movie Certain Justice, a film directed by Giorgio Serafini and co directed and written by James Coyne. In this fast paced, action revenge tale, he stars alongside Dolph LundgrenVinnie JonesGianni Capaldi and Briana Evigan.

From Wikipedia, the free encyclopedia

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Hãy biết quyền của mình (3): Ngắn gọn về nhân quyền

Posted by Webmaster on September 18, 2013

humanrights-danlambao-44
Đoan Trang –  Thế giới không phẳng. Các quốc gia đều khác nhau về trình độ phát triển. Cho nên, ở thời hội nhập, trong lúc Mỹ và Tây Âu đã nghĩ sang những vấn đề như bảo vệ môi trường, nguồn gốc loài người, đời sống sau khi chết, sự sống ngoài vũ trụ, v.v. thì Việt Nam và một số nước khác vẫn còn loay hoay với chuyện ý thức hệ, chế độ chính trị, con đường phát triển. Mối “băn khoăn” này được cụ thể hóa, chẳng hạn, thành các loạt bài xã luận “đấu tranh chống diễn biến hòa bình”, “kiên định đường lối xã hội chủ nghĩa”…
Tuy nhiên, điều an ủi là vài năm trở lại đây, trong các lĩnh vực được đề cập, trao đổi, tranh luận ở Việt Nam, đã xuất hiện một chủ đề có tính phổ quát, là nhân quyền. Thế giới thời toàn cầu hóa có rất nhiều vấn đề thuộc diện quan tâm chung, như bảo vệ môi trường, chống biến đổi khí hậu, giữ gìn an ninh, và bảo đảm nhân quyền cho mọi người. Vậy nên, khi có những blogger tham gia dã ngoại để phát Tuyên ngôn Nhân quyền của LHQ, hay ra bản Tuyên bố 258 yêu cầu Nhà nước sửa đổi, hoàn thiện pháp luật để chứng tỏ cam kết cải thiện nhân quyền, chúng ta nên coi đó là một sự tiến bộ về nhận thức ở người dân Việt Nam: Cách đây chỉ 4-5 năm thôi, đã có ai có ý thức về khái niệm này đâu.
Tiếc thay, ý thức về nhân quyền chỉ vừa mới được nhen nhóm thì đã vấp phải tầng tầng lớp lớp những ngụy biện, những phát biểu hằn học, những bài xã luận phản động (kiểu như bài “Hãy hiểu cho đúng về nhân quyền” của tướng Nguyễn Văn Hưởng), và hơn tất cả, là hành động nhồi sọ, trấn áp, cốt để mọi người hiểu sai về khái niệm nhân quyền.
Trong khi đó, nhân quyền là khái niệm có thể được định nghĩa một cách đơn giản, rõ ràng, và không ai có thể hiểu khác đi được.
Bạn là người, nên bạn có nhân quyền 
Nhân quyền là những quyền mà chúng ta có được bởi vì chúng ta sinh ra là người, dù là người châu Á, châu Phi hay Mỹ Latin cũng vậy.
Nhân quyền không thể được ban cho hay bị lấy đi, nó là của bạn vĩnh viễn từ khi bạn ra đời cho đến khi bạn chết. Chỉ khi nào chết, người ta mới không còn nhân quyền. Cũng không có chính quyền, nhà nước nào “ban” nhân quyền cho bạn được. Nếu có ai “ban” nhân quyền cho bạn thì đó là cha mẹ bạn, hoặc “siêu hình” hơn thế, là tạo hóa.
Nhân quyền không thể bị chia nhỏ. Nó là một tập hợp quyền đi cùng nhau, không có chuyện quyền này ít quan trọng hơn quyền kia, ít thiết yếu hơn quyền kia cho nên có thể “để sau cũng được”. Không có chuyện bạn có quyền sống, ăn no ngủ kỹ, nhưng không có quyền ngôn luận vì lẽ Nhà nước cho rằng tự do ngôn luận thời điểm này chưa cần thiết. Cũng vậy, quyền tự do ngôn luận không thể bị chia nhỏ theo kiểu “anh/ chị nói gì cũng được, phát biểu gì cũng OK, miễn là không cấu kết với ai, không thành tổ chức”.
Nhân quyền là phổ quát và như nhau ở tất cả mọi người. Không có “nhân quyền kiểu phương Tây”, “nhân quyền của nước Việt Nam XHCN”. Nhân quyền là nhân quyền, là những quyền căn bản của con người, ở đâu thì cũng vậy. Nếu nói ở Việt Nam dân trí thấp cho nên phải hạn chế quyền tự do ngôn luận chứ không để thoải mái “như Tây” được, nghĩa là mặc định rằng người Việt Nam thấp kém hơn người phương Tây hay thậm chí không phải là người. Đó chính là thứ tư duy chà đạp nhân quyền. Từ tư duy này, sẽ dẫn đến hành động vi phạm nhân quyền.
Mọi con người đều được hưởng nhân quyền, và song song với đó, đều có nghĩa vụ không xâm phạm nhân quyền của người khác.
Bức ảnh lịch sử: Cưỡng chế đầm tôm nhà ông Đoàn Văn Vươn.  Nguồn ảnh: báo Hải Phòng và Người Lao Động.
Thế nào là vi phạm nhân quyền? 
Vi phạm nhân quyền rất dễ xảy ra, nhất là ở những xã hội mà người dân không có ý thức về quyền của mình như Việt Nam.
Có thể bạn không biết, hoặc không hình dung được rằng rất nhiều hành động xung quanh, trong đời sống của chúng ta, lại chính là sự vi phạm nhân quyền. Ví dụ, cha mẹ hoặc giáo viên đánh một đứa trẻ tức là đã vi phạm quyền của nó. Chúng ta học đại học, nhưng số giờ triết học Mác-Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh hay CNXH khoa học quá nhiều so với số giờ các môn chuyên ngành, dẫn đến tình trạng chúng ta không được trang bị đầy đủ kiến thức để hành nghề tốt sau khi ra trường, tức là quyền của chúng ta đã bị vi phạm – quyền được giáo dục thỏa đáng.
Một chuyện trong quá khứ: Năm 2013 này “kỷ niệm” tròn 30 năm chiến dịch Z.30, là chiến dịch khám xét và tịch thu những ngôi nhà hai tầng trở lên bị hàng xóm tố cáo là khá giả, có dấu hiệu làm ăn bất chính. Khởi nguồn từ một chỉ thị mật, không thành văn bản và chẳng căn cứ vào điều luật nào, Z.30 được thực hiện vào năm 1983 tại Hà Nội, Nam Định, Thanh Hóa, Nghệ An và một số tỉnh khác, đẩy hàng trăm gia đình vào cảnh khốn khó. Đó là một trường hợp điển hình vi phạm nhân quyền – quyền sở hữu tài sản – ở Việt Nam.
Những năm gần đây, lịch sử có vẻ tiếp tục lặp lại khi cưỡng chế đất đai xảy ra trên toàn quốc, xuất phát từ việc đền bù không thỏa đáng, nông dân từ chối giao đất và thế là chính quyền huy động nhân viên công lực vào cuộc cưỡng chế. Quyền sở hữu – một trong các quyền con người – đã bị vi phạm.
Còn nhiều, nhiều lắm những vụ vi phạm nhân quyền Việt Nam: từ bắt giữ tùy tiện, cấm xuất cảnh, cấm báo chí tư nhân, đến chính sách công khai phân biệt đối xử (ví dụ, nhà tuyển dụng tuyên bố ưu tiên người có hộ khẩu Hà Nội, ưu tiên ngoại hình đẹp…), v.v. Nhân quyền của một người bị vi phạm, có nghĩa là người ấy không được đối xử như một cá nhân với đầy đủ phẩm giá.
“Treat people with respect” – “Hãy đối xử với mọi người một cách tôn trọng”. Khi nào chính quyền ý thức được điều đó thì quốc gia mới có dân chủ, và khi nào tất cả người dân đều ý thức được điều đó thì đất nước mới có tự do.

 

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Gửi các anh hùng Đặng Ngọc Viết trong tương lai

Posted by Webmaster on September 15, 2013

Theo bà Kim hơn một tháng trước, Viết có khoe đã rửa ảnh chân dung để làm ảnh thờ. Ảnh: Hoàng Thùy
Gọi Anh là Anh hùng Đặng Ngọc Viết, (Thái Bình) vì Anh đã làm nên một sự kiện cực kỳ tốt đẹp cho người Dân Việt Nam, nhất là cho những người đã và đang bị cướp đất, đang phải đấu tranh giành lại quyền của mình từ những cơ quan công quyền vô cảm. Anh đã hy sinh tính mạng của mình để đổi lấy sự chú ý của công luận, của nhân dân và kể cả sự chú ý của chính bọn ăn cướp về vấn đề đất đai.
Tôi tin tưởng chắc chắn rằng, sau Đoàn Văn Vươn, sau Đặng Ngọc Viết, sẽ còn có nhiều anh hùng như các Anh lại tiếp tục con đường đó: trực tiếp tấn công lũ ăn cướp ban ngày là bè lũ chính quyền thối nát.
Nhưng xin gửi tới các vị Anh hùng trong tương lai, và cả tới gia đình thân nhân bạn bè của họ, nếu định học tập tấm gương Đặng Ngọc Viết vùng lên đối đầu với chính quyền, các bạn đừng bao giờ nghĩ đến việc tự sát sau khi hành động.
Chính quyền hiện nay đã hoàn toàn mất chính danh, nếu sau khi chúng ta xử tội các quan chức viên chức ăn cướp của họ, có thể họ sẽ bắt và xử lại chúng ta tại tòa án. Nhưng thời đại bây giờ VN không phải là Bắc Triều Tiên, nên chính quyền không thể che giấu nhân dân và cộng đồng quốc tế, cộng đồng mạng, không thể tự do chà đạp lên Luật pháp do chính họ đưa ra.
Vì vậy tôi có thể nói rằng, nếu Anh Đặng Ngọc Viết chưa chết, có thể giờ này Anh đang bị nằm trong tay chính quyền, nhưng Anh vẫn sẽ có hơn 50% cơ hội được sống.
Thứ nhất, khi xét xử, người ta phải nhìn hai bên, cho dù hành động của Anh Đặng Ngọc Viết bị khép tội giết người khi chống lại bọn cướp đất, nhưng vẫn phải xét tới hành động của phía chính quyền cướp đất. Hãy yên tâm rằng, trong lịch sử VN thời cộng sản, chưa bao giờ có một vụ cướp đất hoàn toàn đúng lý, nên chưa bao giờ có chuyện “quan chức chính quyền” không hề sai. Vì vậy cơ hội phía người chống lại chính quyền vần còn nhiều. Đoàn Văn Vươn cũng bị khép tội danh “Giết người”, mà lại là vụ đầu tiên, vậy mà vẫn không bị án Tử.
Thứ hai, khi có chuyện liều chết chống lại chính quyền cướp đất, chắc chắn là dư luận xã hội, nhân dân và quốc tế sẽ biết đến các bạn và sẽ đứng bên cạnh các bạn. Hãy yên tâm, các bạn sẽ như Điếu Cày, Hà Vũ, Phương Uyên, khó có thể có chuyện mang án Tử hình hoặc bị ngộ sát trong hoàn cảnh bí mật.
Thứ ba, quan trọng nhất, là có thể hành động của các bạn sẽ kéo theo sự sụp đổ của chính quyền thối nát này, (như câu chuyện bên xứ Tuynidi xa xôi) và khi đó, các bạn không chỉ được tự do hoàn toàn, mà sẽ còn là những quan tòa xét xử bè lũ ăn cướp của ngày hôm nay.
Vì vậy, hỡi các anh chị đang bị dồn nén tới đường cùng, đang muốn học tập tấm gương của Anh hùng Đặng Ngọc Viết, hãy nên nhớ rằng đừng tự hy sinh mạng sống của mình. Một lần dũng cảm chống lại chính quyền, có thể có vài quan chức tham lam ăn cướp bị giết, có thể có nhân dân vài vùng quanh đó dễ thở hơn, như chính báo chí nhà nước đã nêu, sau vụ Đoàn Văn Vươn, một số địa phương biết sợ mà không dám cưỡng chế đất. Nhưng với một phiên tòa sau vài cấp xét xử, sẽ giết được nhiều bọn tham lam ăn cướp hơn, và nhiều tỉnh nhiều vùng miền sẽ được tự do hơn, và rồi cả dân tộc sẽ được tự do.
Mong các Anh Chị sẽ là Đặng Ngọc Viết trong tương lai, hãy nghĩ đến điều đó trước khi hành động.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Côn đồ cầm đá và côn đồ cầm viết

Posted by Webmaster on September 15, 2013

Cánh Cò, viết từ Việt Nam
2013-09-12

“Đội cải cách”

Công an, côn đồ đàn áp giáo dân, tu sĩ giáo xứ Thái Hà và giáo dân của giáo phận Hà Nội biểu tình tại thành phố Hà Nội hôm 18/11/2011, để đòi hỏi nhà nước giải quyết quyền lợi chính đáng. Tình trạng công an thuê mướn côn đồ để đối phó với dân oan trong các vụ như Văn Giang, Dương Nội cho phép người dân thấy rõ hơn phía sau những khẩu hiệu đẹp đẽ của cơ quan tuyên truyền vẫn còn lại những hình ảnh mà lịch sử còn rùng minh khi viết lại: cải cách ruộng đất.

Dựa theo mô hình “thổ địa cải cách” của Trung Quốc, Việt Nam sao chép nguyên văn vào cải cách ruộng đất và chịu sự cố vấn trực tiếp của cán bộ đến từ Trung Quốc.

Do thiếu cán bộ, lại bị cố vấn Trung Quốc thúc ép cần tiến hành nhanh chóng việc lấy đất đai để chia cho người dân, Đảng Lao động Việt Nam chấp nhận lôi kéo thêm bọn du hủ du thực, bần cố nông bổ xung vào lực lượng lùng bắt và đấu tố người dân. Lợi dụng cơ hội này, bọn khố rách áo ôm, vốn căm thù người có của ăn của để đã tận lực giết người để trả thù và luôn tiện cướp tài sản của những nạn nhân này.

Lúc ấy người dân không dùng từ côn đồ như ngày nay thay vào đó là nhóm từ “đội cải cách”. Nghe rất tao nhã và đầy tinh thần cách mạng. Bọn cải cách đi thành từng đoàn kéo nhau tới mỗi ngôi nhà bị gán ghép hai tiếng địa chủ. Cửa mở và người bị bắt, bị trói bị đấu tố và sau đó đa số bị hành hình.

Theo sau sau bọn côn đồ “cải cách” này là những cán bộ nòng cốt tuy làm ra vẻ không dính gì tới sự bức xúc của “nhân dân” nhưng nhất cử nhất động của bọn “bần cố nông” ấy đều được chỉ đạo, dẫn dắt bởi cán bộ cốt cán đã được đào tạo bài bản có người còn dược gửi sang tận Trung Quốc học tập phong trào “thổ địa cải cách” của nước anh em này.

Sau cuộc giết chóc đẫm máu ấy, Bộ chính trị tự kiểm điểm nhưng người chết cũng không làm sao sống lại được. Cán bộ hoán chuyển đi chỗ này chỗ khác, vẫn thăng quan tiến chức và bọn côn đồ bị lợi dụng làm cách mạng trở về với gốc gác của chúng, mèo lại hoàn mèo.

Có người tưởng sau kinh nghiệm máu xương đó chính quyền sẽ không bao giờ sử dụng bọn người đầu trâu mặt ngựa này cho dù rơi vào bất cứ hoàn cảnh nào đi chăng nữa. Tuy nhiên, lịch sử lập lại. Kể từ vụ tranh chấp đất đai của giáo xứ Thái Hà, một nhóm từ mới xuất hiện mang tên “quần chúng tự phát” công khai vào nhà thờ đi thẳng lên cung thánh dí thuốc lá vào giáo dân, linh mục như chỗ không người…

Côn đồ, công an ngăn cản người nhà ông Đoàn Văn Vươn kêu oan cho ông trước TAND Hải Phòng hôm 02/4/2013. AFP photo.

Đám quần chúng đặc biệt ấy có mặt hầu như khắp những nơi có tranh chấp đất đai tại miền Bắc. Cho tới khi Dương Nội, Văn Giang chứng minh rằng “quần chúng tự phát” ấy là côn đồ từ Hải Phòng thuê xe về tới Hà Nội để bênh vực nhà nước hay các doanh nghiệp!

Cuộc chơi này không một tờ báo nào lên tiếng và công an tiếp tục thuê mướn côn đồ để xử lý những gì mà một nhân viên chính phủ không thể làm được trước mặt dân chúng.

Bài bản tránh ra mặt trực tiếp đàn áp đánh dập người dân để khỏi mang tiếng với thế giới nay không còn hiệu nghiệm trong thời đại iPhone. Côn đồ hiện nguyên hình và bị người dân quay video clip tung lên mạng để khắp thế giới nhìn vào. Từ câu chuyện những người đàn bà bịt mặt lén tấn công mẹ của một trong 14 thanh niên công giáo trong vụ xử phúc thẩm cho đến cũng những người đàn bà bịt mặt ấy ném đá vào công an tại Mỹ Yên để công an có cớ tấn công giáo dân tại đây đã làm bộ mặt công an Nghệ An lem luốc hơn lúc nào hết.

Chính sách ném đá dấu tay

Côn đồ thì ném đá còn kẻ cầm viết thì sao?

Thay vì chấp nhận sự im lặng, truyền thông nhà nước lại mở hết công suất cho một chiến dịch không mấy lương thiện tiếp tục vu khống rằng chính người dân Mỹ Yên là tác nhân chống lại nhà nước, chế độ. Bọn người được thuê ném đá bị bỏ quên trong mọi bài báo và người dân không công giáo tại Nghệ An cùng nhiều nơi khác tiếp tục bơi trong hỏa mù của hệ thống loa phường nhà nước.

Sau khi Mỹ Yên nổ ra, báo chí ồ ạt đưa ra những bài viết một chiều, gán ghép và tạo dựng những tình tiết không thể kiểm chứng để đánh phá cộng đồng công giáo thuộc giáo phận Vinh.

Giống như câu chuyện của ông Lê Hiếu Đằng vẫn còn in hằn trên những trang mạng Internet. Khi bài viết của ông xuất hiện đòi hỏi thành lập một đảng đối trọng với Đảng Cộng sản Việt Nam thì ngay lập tức nhận được sự cổ vũ mạnh mẽ của những người yêu chuộng sự đổi mới trong chính trị bên cạnh đó là những kẻ ném đá ông bất kể lý luận hay sự tôn trọng tối thiểu của một người cầm bút.

Báo Nhân Dân của Đảng cảm thấy người trong hệ thống viết bài phản biện chưa đủ mạnh nên đã đăng bài của một tay bút Việt kiều mãi tận Texas với lời lẽ hằn học, chuyên chính cùng các mẩu lý luận quen thuộc của một kẻ suốt đời theo đảng. Dư luận nghi ngờ bút danh Amari TX vì nhiêu lý do, thứ nhất Amari là một cái tên có nguồn gốc Hy Lạp khá xa lạ với cách mà Việt Kiều chọn làm tên thứ hai cho mình. Hai nữa, Việt kiều Amari TX không thể thấm nhuần chính trị Việt Nam như một đảng viên đang công tác trong ngành tuyên huấn. Từ những chi tiết ấy, Amari TX vào một ngày đẹp trời đã bị phát hiện là kẻ giả danh, một loại côn đồ đội lốt Việt kiều để ném đá vào người bất đồng chính kiến.

Kẻ côn đồ cầm viết ấy bị trang blog Tâm Sự Y Giáo vạch ra chính là TS Hoàng Văn Lễ, Tổng biên tập Tạp chí Sổ tay xây dựng Đảng. Bài viết xuất hiện trên tờ Nhân Dân dưới cái tên Amari TX đích thật là của ông ta.

Nhà báo Phạm Chí Dũng còn liệt kê ra một loạt những cái tên mà TS Hoàng Văn Lễ tự nhân bản. ông Lễ là tác giả của các bài viết trên báo Sài Gòn Giải Phóng cũng chính là Mai Hoàng Kiên tức Trung Thành tức Tuyên Trần tức Tường Anh tức Trần Mai tức Hữu Đức tức Trọng Linh tức Khánh Sơn “ad libitum” trên các báo Đảng.

Nhân bản bài viết của mình lên cho thành nhiều người, nhiều ý kiến bất đồng là cách làm thiếu lương thiện của một người cầm viết đang khi bút chiến với người khác. Khi nhân bản lên thành nhiều người đương nhiên ngòi bút Hoàng Văn Lễ đã có đồng minh trên một luận cứ nào đó và như vậy cuộc tranh luận trở thành gian trá.

Ném đá dấu tay là câu tục ngữ dùng để chỉ trường hợp bất chính này.

Côn đồ ném đá giáo dân vì được thuê 5-7 trăm ngàn một ngày, còn TS Lễ ném đá ông Lê Hiếu Đằng thì được thuê bao nhiêu mà cam tâm làm điều sai trái như vậy?

Một nhà nước pháp quyền sẽ không thể chấp nhận cách đối phó hạ đẳng này của cán bộ các cấp đối với một bộ phận dân tộc. Những người giáo dân, những đảng viên bất đồng chính kiến ấy chỉ có thể thương lượng, đối thoại bằng những con người thật sự lo lắng cho số phận đất nước chứ không phải chăm chăm vào bóng tối của hai từ phản động để sẵn sàng cầm đá ném vào họ.

Đừng để viên đá nhà nước ném đi gây cho hòn chì nhân dân ném lại. Nhà nước không thể tự hạ mình xuống ngang hàng với thành phần bất hảo để lợi dụng chúng giải quyết một vấn đề có tính lịch sử. Kể cả khi sự việc được dẹp yên bằng sức mạnh thì cũng chẳng ai có thể vỗ tay khen ngợi cho chính sách ném đá dấu tay này.

*Bài viết trích từ trang blog Cánh Cò. Nội dung không phản ảnh quan điểm của RFA.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: , , | Leave a Comment »

Muốn Vượt Thắng Cộng Sản, Phải Thực Thi Công Lý, Bảo Trọng Công Bằng, Đạo Đức và Lẽ Phải

Posted by Webmaster on September 15, 2013


September 14, 2013

luunguyendat logoI. Cộng Sản Đảo Ngược Công Lý, Hủy Diệt Công Bằng, Đạo Đức và Lẽ Phải

Công lý là một khái niệm chính trực bảo trọng và ứng dụng luật pháp, công bằng, đạo lý và lẽ phải.  Công lý thuộc loại nhu cầu bẩm sinh, như những phản ứng tự nhiên, hợp lý, tương ứng. Công lý phát hiện qua tư cách đối tác hay xét xử một cách chính đáng, vô tư căn cứ vào những quy tắc dẫn thượng.

Tuy nhiên, Cộng Sản Việt Nam [CSVN] trong quá khứ và hiện tại luôn luôn nguỵ tạo luật pháp, đảo ngược công lý, hủy diệt công bằng, đạo đức và lẽ phải:

  • Đối với Hồ Chí Minh và các thành viên cộng sản, cứu cánh biện minh cho phương tiện, kể cả các thủ đoạn đê hèn nhất. Cái dã tâm là cứu cánh của họ không có mục đích chính đáng, phục vụ dân tộc, xây dựng công lý, ứng dụng công bằng xã hội mà chỉ cốt phỉnh gạt, lừa lọc, gây tội ác để củng cố đảng phiệt và bao che chế độ cộng sản của họ, hầu duy trì quyền lợi cho khối cộng sản chuyên chính quốc tế Nga-Tàu, dù phải làm thiệt hại cho dân tộc Việt Nam.
  • Chế độ CSVN đã tung ra những chiến dịch nuôi dưỡng thù hận, đấu tranh giai cấp, đấu tố tư sản, “cải cách ruộng đất” trên khắp miền Bắc; đã thảm sát tập thể khoảng hai trăm ngàn người dân, quy vào thành phần địa chủ và phú nông, rập khuôn theo mưu đồ “vô sản hoá” của Nga Xô và Trung Cộng, chứ không hề căn cứ vào bất cứ nguyên tắc công lý chính trực, thủ tục xét xử công minh nào.
  • Để thực hiện chính sách độc tài chuyên chính, sau khi chiếm được chính quyền tại Miền Bắc vào năm 1954, Hồ Chí Minh đã bê nguyên cái mô hình “hoc tập cải tạo” của Mao Trạch Đông từ Trung Cộng vào Miền Bắc Việt Nam. Đây là một kế hoạch nằm trong chính sách giết người có chủ đích, có tính toán dưới cái chiêu bài giả hiệu là “cải tạo” những người chống đối chủ nghĩa xã hội để biến họ thành nô dân của nước xã hội chủ nghĩa. Với kế hoạch “cải tạo giết người” này, Hồ Chí Minh đã ra lệnh thủ tiêu 850 ngàn người dân Miền Bắc trong những cái gọi là “trại học tập cải tạo” theo Nghị Quyết  mang số 49-NQTVQH ngày 20/06/1961, áp dụng trong toàn nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà.
  • Tương tự, ngay sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, Chế độ CSVN đã tiếp tục thi hành kế hoạch bỏ tù cả triệu quân cán chính của phe Quốc Gia bại trận, vừa thủ tiêu vừa phi tang hài cốt của 165 ngàn quân, cán, chính VNCH trong 150 “trại tù cải tạo” trên toàn cõi Việt Nam.
  • Chế độ CSVN tới ngày nay vẫn truy tố và tiếp tục bỏ tù bất cứ ai dám bày tỏ bất đồng chính kiến, hay can đảm chỉ trích những sai quấy, thối nát của họ. Họ chỉ cần phù phép nêu lên những luật lệ mơ hồ, vô căn cứ như điều 79 hay điều 88 Luật hình sự Việt Nam để vu khống, buộc tội và trừng phạt vô số bị can với những bản án định sẵn, do Đảng chỉ thị.  Viện Kiểm sát và Toà án nhân dân sẵn sàng “thụ lệnh”, chứ không thụ lý.
  • Như vậy công lý và công bằng, đạo lý và lẽ phải không hề hội nhập với chế độ Cộng Sản Việt Nam [CSVN], dù ngày nay chế độ này đang mánh mung núp dưới bóng Nhà Nước Pháp Quyền Xã hội Chủ Nghĩa (NNPQXHCN).

luunguyendat logo

II. CSVN và Nhà Nước Pháp Quyền Xã hội Chủ Nghĩa (NNPQXHCN)

Trong bài lý luận “Nhà Nước Pháp Quyền Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – Một Số Vấn Đề Lý Luận Và Thực Tiễn”,[1] GS. VS. Nguyễn Duy Quí nhận thức:

1. Nhà nước pháp quyền là giá trị phổ biến, là biểu hiện của một trình độ phát triển dân chủ… Trong nhận thức lý luận cũng như trong thực tiễn, có nhà nước pháp quyền tư sản và nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.

2. Đối với Việt Nam, vấn đề xây dựng nhà nước pháp quyền đang được đặt ra như một tất yếu lịch sử và tất yếu khách quan

3. Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân ở nước ta là một nhà nước vừa phải thể hiện được các giá trị phổ biến của nhà nước pháp quyền đã được xác định trong lý luận và thực tiễn của một chế độ dân chủ hiện đại, vừa phải khẳng định được bản sắc, đặc điểm của riêng mình.

Vậy, căn cứ vào Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam [1992, sửa đổi 2001], Điều 4 xác định rõ rệt:

  • “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội…”

Bất cứ ai, nếu minh mẫn, không thiên vị, đều phải thấy những bất cập, sai lầm do Điều 4 gây ra:

  • Điều 4 Hiến pháp 1992 đặt Đảng vào vị thế siêu quyền lực.
  • Trước đó, điều 4 Hiến pháp năm 1980 đã khẳng định “Đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội”. Điều 4 Hiến pháp Việt Nam 1992 xây dựng trên cơ sở điều 4 Hiến pháp 1980, chỉ bỏ đi từ “duy nhất” sau khi chủ nghĩa cộng sản Đông Âu sụp đổ, nhưng không vì thế mà làm giảm đi siêu quyền lực của đảng CSVN.
  • Việc quy định quyền lãnh đạo của Đảng trong hiến pháp tất nhiên tạo ảnh hưởng đến các điều khoản khác trong hiến pháp, cũng như các luật lệ ban hành sau đó.  Có thể nói hầu hết các điều trong Hiến pháp đều bị điều 4 chi phối, nghĩa là sự lãnh đạo của Đảng vẫn là tối thượng.
  • Kể cả ngành tư pháp cũng do Đảng chỉ định, bổ nhiệm, kiểm soát, qua vai vế Quốc hội. Và mỗi khi Viện Kiểm sát truy tố và Toà án nhân dân xét xử là Đảng CSVN cũng đã ra chỉ thị tiên quyết về bản án, như trong vụ xét xử LS Lê Công Định, LS Cù Huy Hà Vũ, và gần đây các bloggers độc lập — anh Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày bị 12 năm tù giam và 5 năm quản chế. Cô Tạ Phong Tần bị 10 năm tù giam và 5 năm quản chế. Anh Phan Thanh Hải tức blogger AnhbaSg bị 4 năm giam và 3 năm quản chế. Tất cả đều bị xử với tội danh do Viện kiểm sát áp đặt là “Tuyên truyền chống nhà nước” theo khoản 2 điều 88.
  • Còn khi Đảng sai lầm, phạm pháp, tham nhũng như trong các vụ đặc nhượng khai thác Bauxite tại Tây Nguyên, bán rừng, buôn lậu gỗ, và cả những vụ tầy trời như lạm dụng công quỹ trong vụ Vinashin vỡ nợ hơn 4 tỷ Mỹ kim, hay Vụ tham nhũng RBA/Securency về tội danh đưa hối lộ số tiền lên tới $17 triệu Mỹ kim thông qua môi giới liên can tới Lương Ngọc Anh và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng v.v. thì lại không bị chế tài theo thủ tục pháp định mà chỉ kiểm thảo theo cương lĩnh Đảng.

Hiến pháp Việt Nam, nền móng của luật pháp ở Việt Nam hiển nhiên nằm dưới Cương lĩnh và vòng kiềm toả của Đảng CSVN.  Vậy, khi “Pháp Quyền” chỉ có nghĩa là “cai trị bằng luật”, dưới vòng kiểm soát của Đảng CSVN, thì:

[1] chế độ cộng sản của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam chỉ cố tình tạo dựng một nền dân chủ nguỵ tạo hay “mạo danh dân chủ”;[2]

[2] và Nhà Nước Pháp Quyền Xã hội Chủ Nghĩa chỉ là một mạo nhận xảo trá của nguyên tắc “Rule of Law”,[3] mà Nhà nước CSVN tìm cách “nhái” theo, để bịt mắt lừa thiên hạ.  Do đó, luật rừng của chế độ CSVN cũng chỉ là một hiện tượng mánh mung, giễu cợt công lý mà thôi.[4]

Thật vậy, thuật ngữ “Rule of Law” của hệ thống “dân chủ tư bản”[1] Anh Mỹ [chuyển địch sang Việt ngữ là “Pháp Trị” hay “Thượng Tôn Luật Pháp”][5] là một châm ngôn pháp lý[6] có tác dụng hướng dẫn như một nguyên tắc cai trị và xử lý để xác định rằng:

  • Không ai đứng trên pháp luật;
  • Không ai bị nhà nước trừng trị, nếu không vi phạm pháp luật;
  • Không ai bị xét xử về một tội trạng ngoài phạm vi và thủ tục xét xử về tội danh đó.

Ngắn gọn, chế độ Pháp trị chủ trương bất cứ ai, kể cả cấp lãnh đạo, người có quyền hành, và mọi công dân trong nước đều phải tôn trọng và thi hành luật pháp một cách đích thực, chính đáng.

Trong năm 1959, có tất cả 185 luật gia gồm thẩm phán, luật sư, giáo sư luật học, đã họp mặt tại New Delhi dưới danh xưng “International Commission of Jurists” [Ủy Ban Quốc tế Luật gia] để xác định những nguyên tắc chính của “Pháp trị”/Rule of Law như sau:

  • Ngành tư pháp độc lập;
  • bị can được tiên đoán vô tội[7]
  • xét xử công minh, không chậm trễ;
  • hình phạt tương xứng, không quá mức;
  • công bằng trước pháp luật;
  • mọi hình thức tầm nã, bắt giữ trái phép; giam cầm vô hạn định; xét xử bí mật; hình phạt quá đáng, độc ác; doạ nạt, mua chuộc thẩm đoàn, v.v. đều bất khả chấp.
  • Pháp trị đặt nền móng công minh, trong sáng, ứng dụng cho mọi trường hợp, mọi công dân, vừa để xét xử nội vụ đúng cách, vừa để bảo vệ nhân cách của mọi bị can đem xét xử.

Để thực thi,

  • định nghĩa “Pháp trị” theo hình thức bao gồm những thủ tục pháp lý chuẩn mực phù hợp với cơ cấu pháp quy đem thi hành một cách chính trực, công bằng, hợp lý.[8]
  • Còn định nghĩa “Pháp trị” theo nội dung cho phép ứng dụng pháp luật ở những khía cạnh phụ thuộc, trong phạm vị pháp định, đối với từng trường hợp liên can.  Do đó, xét về nội dung, một đạo luật bất công, thiếu công minh [unjust law] không đáng gọi là luật, nên không thể thi hành.

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc định nghĩa Pháp Trị/Rule of Law như sau:

  • Nguyên tắc cai trị[9] mà theo đó mọi người dân, tổ chức, pháp thể, tư cũng như công, kể cả Chính quyền, Nhà Nước, đều phải tôn trọng, thi hành một cách công minh, công bằng, phù hợp với quy tắc nhân quyền quốc tế.
  • Tôn trọng ưu thế của pháp luật, trên căn bản công minh, công bằng, phân quyền xét xử và bảo trọng pháp luật, cũng như bãi bỏ mọi hình thức võ đoán, biệt đãi, kỳ thị.

luunguyendat logo

II. TẠM KẾT LUẬN

Muốn thực hiện một chính thể dân chủ nhân bản chân chính, tự do và thịnh vượng, giới lãnh đạo sáng suốt [hậu cộng sản] phải có can đảm vượt khỏi những bất cập, sai lầm, những tệ đoan dây chuyền của CSVN, và nhất là vứt bỏ những thủ đoạn mánh mung, xảo trá, để đủ chí khí công minh thực hiện một hệ thống tam quyền phân lập hiến định, bảo trọng dân quyền trên căn bản pháp trị chính trực, công bằng, đạo đức.

Nhờ đó, toàn dân mới tin tưởng vào thể chế tốt, hữu hiệu, để vững tâm nhập cuộc bảo vệ đất nước, xây dựng tương lai.

Trân trọng,

TS-LS Lưu Nguyễn Đạt

www.vietthuc.org

CHÚ THÍCH

[1] GS. VS. Nguyễn Duy Quí, “Nhà Nước Pháp Quyền Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – Một Số Vấn Đề Lý Luận Và Thực Tiễn, TẠP CHÍ CỘNG SẢN SỐ 96 NĂM 2005

[2]  imposture de démocracie/imposture démocratique

[3] The rule of law has been considered as one of the key dimensions that determine the quality and good governance of a country. Research, like the Worldwide Governance Indicators, defines the rule of law as: “the extent to which agents have confidence and abide by the rules of society, and in particular the quality of contract enforcement, the police and the courts, as well as the likelihood of crime or violence.” Based on this definition the Worldwide Governance Indicators project has developed aggregate measurements for the rule of law in more than 200 countries.

[4] A mockery of justice — A false, derisive, or impudent imitation: “The trial was a mockery of justice”.

[5] “Thượng Tôn Luật Pháp”/Supremacy of Law

[6] legal maxim

[7] presumption of innocence

[8] due process

[9] principle of governance

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Chấp nhận chết – cho đồng loại sống!?

Posted by Webmaster on September 14, 2013

Văn phòng Trung tâm Phát triển Quỹ đất – Nơi nổ súngKhi muôn loài đều tha thiết sống, vậy thì tại sao anh ta dùng súng bắn 5 quan chức đảng viên CSVN phụ trách “giải phóng mặt bằng đất đai” rồi tự sát!?
14h ngày 11/9, công dân Đặng Ngọc Viết (42 tuổi), thường trú tại số nhà 11, ngõ 345, tổ 48, phường Kỳ Bá, thành phố Thái Bình đã cầm súng xông thẳng vào văn phòng Trung tâm Phát triển Quỹ đất Thành phố tìm gặp Phó Giám Đốc rồi hô lớn nhằm từng người có mặt trong phòng để bắn, sau đó về quê nhà ở xã Trà Giang, huyện Kiến Xương (tỉnh Thái Bình) dùng súng tự sát…
5 cán bộ trung tâm quản lý đất tỉnh Thái Bình bị bắn gồm:
– Vũ Ngọc Dũng, sinh năm 1962 – Phó giám đốc, bị bắn vào đầu.
– Phạm Thị Lan Anh, sinh năm 1977 – Phó giám đốc, (bị bắn hụt).
– Nguyễn Thanh Dương, sinh năm 1975 – Cán bộ Trung tâm, bị bắn vào mắt – Vũ Công Cương, sinh năm 1990 – Cán bộ Trung tâm, bị bắn vào đầu.
– Bùi Đức Xuân, sinh năm 1975 – Cán bộ Trung tâm, bị bắn vào đầu.
Vũ Ngọc Dũng và Nguyễn Thanh Dương phải chuyển cấp cứu ở bệnh viện Việt Đức, Hà Nội do vết thương quá nặng. Vũ Ngọc Dũng đã chết.
(Nguồn: Đài phát Thanh và Truyền hình tỉnh Thái Bình)
Điều gì đọng lại, phía sau sự việc? Khi biết rằng qua cuộc họp báo của UBND tỉnh sau tiếng súng nổ cho thấy xuất phát từ việc trước đó Trung tâm Phát triển quỹ đất TP. Thái Bình giải phóng mặt bằng tại khu ruộng của gia đình anh Viết. Trong quá trình thực hiện bồi thường, anh Viết không đồng ý nhận đất tái định cư và bất đồng quan điểm khi chuyển sang giá trị bồi thường bằng tiền với cán bộ trung tâm quản lý đất tỉnh Thái Bình.
Họp báo tại UBND/ TP Thái Bình sau khi sự việc xảy ra
Thái Bình là nơi đã từng xảy ra các vụ khiếu kiện, khiếu nại, biểu tình gay gắt về đất đai trong những thập niên 1980 và 1990 với đỉnh cao là vào mùa hè năm 1997 khi hàng ngàn người dân bao vây cơ quan công quyền cấp xã.
Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam sau đó phải thành lập tổ công tác để giải quyết tình hình này, vì vậy có thể hiểu sự việc “nổ súng” nói trên là nguyên nhân (có tiền lệ) từ bức xúc tranh chấp “giá trị” đất đai giữa người dân và “lãnh đạo nhà nước” địa phương.
Khỏi phải nhắc lại – Ai cũng biết (kể cả thế giới) – CS/XHCN/VN và CSTQ là 2 quốc gia cá biệt duy nhất trên thế giới mà người dân đối đầu tranh chấp đất đai nhiều, gay gắt và phức tạp nhất với hệ thống cai trị độc tài toàn trị, bởi “nhà nước CSVN” áp dụng các thứ luật lệ liên quan đến đất đai một cách độc đoán lạc hậu cốt đem đến những đặc quyền đặc lợi phát sinh từ đất đai cho bầy đàn lãnh đạo cai trị, không mang tính phổ quát quang minh chính trực như tuyệt đối đa phần cộng đồng các quốc gia trên thế giới, những thứ luật lệ đất đai XHCN như bịp bợm lừa gạt người dân.
Không ai hiểu nổi cái định đề của CSVN phô trương: “đất đai là sở hữu (làm chủ) của toàn dân, do nhà nước quản lý”. Bị đảng CS lãnh đạo, bị nhà nước XHCN quản lý thì không hiểu người dân làm chủ bằng cách nào, khi kẻ “gián tiếp” là nhà nước (một nhóm người) được thuê quản lý lại thật sự có toàn quyền định đoạt mãnh đất ấy chứ không phải là người chủ “trực tiếp” (95 triệu, toàn dân)! Nội hàm “hoa mỹ” của định đề ấy hoàn toàn mang tính áp đặt che mắt công luận để “lừa bịp” toàn dân.
Và như lời Phật Thích Ca: “Có ba thứ trên cõi đời này không thể che giấu thiên hạ được lâu, đó là: mặt trời, mặt trăng và “sự thật”. Một danh ngôn khác của Abraham Lincoln (cựu TT Mỹ) cũng nói lên: “Anh có thể lừa dối một số người trong mọi lúc, và lừa dối mọi người trong vài lúc, nhưng anh không thể mãi lừa dối tất cả mọi người”.
Sau gần 2/3 thế kỷ bị “lừa gạt” bằng mồ hôi nước mắt lẫn máu xương và khi chế độ CS/XHCN thi nhau sụp đổ khắp thế giới, hiện tại chỉ còn là hắt hiu như ánh tà dương cuối ngày thì bản chất “thật” của nó đã phơi bày với các hành vi của các quan chức CS từ TW đền địa phương hối hả “vơ vét” mồ hôi nước mắt nhân dân mà “đất đai” là một, trước khi chế độ CSVN suy tàn, phải nói thẳng, để thủ đắc quyền lợi những kẻ gọi là “lãnh đạo nhân dân ” không từ nan những hành vi “dã man, hoang dại” gấp nhiều lần chế độ thực dân trước kia mà toàn dân cũng như các “đảng viên CS trung thực” cùng chứng kiến suốt hai thập niên qua, họ (CSVN) không ngại ngần dùng ngay chính quân đội LL vũ trang do nhân dân nuôi dưỡng để bảo vệ quốc gia, quay lại đàn áp chống lại chính nhân dân mình chỉ vì muốn toa rập quyền lợi nhóm cùng nhau “ngồi mát ăn bát vàng” từ đất đai có được do mồ hôi công sức, luật pháp bảo vệ quyền sở hữu của người dân (Tiên Lãng-Hải Phòng) và nhiều nơi khác, khắp cả nước mà hình ảnh cưỡng chế như “nội chiến” diễn ra liên tục.
Và như bị dồn đến chân tường. Khi sự “Im lặng trước bạo ngược chỉ khuyến khích, giúp ích thêm cho kẻ bạo ngược.” thay cho ôn hòa từ những tiếng nói nhẫn nhục chịu đựng là lòng can đảm cụ thể hóa tiếp theo bằng tiếng súng, tiếng bom, tự tạo của Đoàn Văn Vươn dù biết đối đầu với cái ác đã “tập đoàn hóa” là không cân sức. Tuy nhiên như lời chị Phạm Thị Hiền nói với BBC rằng: Chị “không ân hận” về những gì xảy ra và gia đình chị “chấp nhận mất, để xã hội được”. (Chồng chị là ông Đoàn Văn Quí – người cầm vũ khí kháng cự lực lực lượng cưỡng chế bị kết án cùng anh ruột mình đang bị tù giam cùng ông Đoàn Văn Vươn).
Có lẽ nào một phần từ “cái được” ấy của gia đình ông Đoàn Văn Vươn như gieo mầm cho xã hội, là chất xúc tác lên men cho tiếng súng của Đặng Ngọc Viết (42 tuổi) nói trên, vì ruộng đất tư liệu sản xuất nguồn sống của gia đình mình bị o ép bất công mà phải nổ lên tại trung tâm quản lý đất đai / UBND/Tỉnh Thái Bình?
“Nhân chi sơ tính bản thiện” Con người vốn dĩ có bản ngã,tư duy nhân cách hiền hòa thông minh hơn loài dã thú.
“Vậy thì tại sao Đặng Ngọc Viết dùng súng bắn 5 quan chức đảng viên CSVN phụ trách “giải phóng mặt bằng đất đai” rồi tự sát!?- Khi muôn loài đều tha thiết sống??”.
Câu hỏi chắc không khó lắm để các ngài “tiến sĩ xây dựng đảng” trong bộ “cai trị” CSVN định hình chính xác cho một câu trả lời – Hay không dám can đảm mạnh dạn trả lời, bỏ ngỏ để đó cho những người dân thấp cổ bé miệng bị triệt tiêu cái “quyền mưu cầu hạnh phúc” (tuyên ngôn độc lập – HCM) trên ruộng đồng của chính mình để họ phải cuồng tâm nghĩ đến “tiếng súng” như cứu cánh mà mục đích của nó là phải “hy sinh” một số ít người này (không tốt lắm) luôn cả bản thân mình cho một số người khác (đông và tốt hơn nhiều lần) được sống trong môi trường công bằng và quang minh chính trực!.
Suy cho cùng, giết người không hề nằm trong phạm trù đạo đức – Tuy nhiên Đặng Ngọc Viết đi vào cõi hư vô nhưng tiếng súng của anh ta vẫn vang vọng cho hôm nay và ngàn sau biết rằng đó là cái giá đắt nhất có thể nhận về nếu không vì quyền lợi sự sống của nhân dân mà bán “Liêm Sĩ và Nhân Cách” – Hãy “tiên trách kỷ – Đừng hậu trách nhân”!.
Thêm về tin này:

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Cuộc thập tự chinh của ĐCS chống Cộng Cà Phê

Posted by Webmaster on September 12, 2013

RFA Tiếng Việt – Kính Hòa, phóng viên RFA – 2013-09-11

Một góc quán cà phê Cộng, Hà Nội.

Quán cà phê tại Hà Nội Cộng cà phê vẫn còn hoạt động dù đã xóa đi các hình ảnh nhà cầm quyền không thích. Báo Việt Nam vẫn tiếp tục chỉ trích quán cà phê này.

Đã hơn ba tuần lễ kể từ khi quán Cộng Cà Phê ở Hà Nội bị một số tờ báo của nhà nước tấn công, xem xét, trước khi Phòng an ninh chính trị của công an thủ đô “vào cuộc” điều tra. Câu chuyện làm ồn của một quán cà phê, có thể dẫn tới việc bị phạt vi cảnh cho lần nhắc nhở đầu tiên, đã nhanh chóng chìm vào không khí tội phạm chính trị khá nặng nề. Người đứng đầu ngành văn hóa thông tin Hà Nội nói rằng chính quyền sẽ quan tâm sát sao chuyện này vì nó đụng chạm đến chính trị và an ninh.

Hôm 9/9/2013 lại xuất hiện một bài báo trên Petro Times tiếp tục cuộc chiến chống Cà phê Cộng. Lần này bài báo lặp lại những chỉ trích chính trị lần trước kết hợp với việc phê bình một xe tải treo các khẩu hiệu chính trị của đảng cộng sản một cách không đàng hoàng.

Về phía chủ nhân của Cộng Cà Phê thì ngoài phát biểu của ca sĩ Linh Dung với báo Đất Việt, đến nay không có phản ứng gì, nhưng trên trang FB của chủ nhân đã xuất hiện một quyển thực đơn mới mà trong đó không còn hình bóng của Lenin nữa. Rồi hình như các hình ảnh nghịch ngợm được cho là không kính trọng các lãnh tụ cũng không còn nữa. Cộng Cà phê đã lùi một bước trước sự tấn công của nền chuyên chính Cộng sản.

Lý lẽ của bên tố cáo gồm hai phần. Thứ nhất là hình ảnh các lãnh tụ bị bôi bác. Theo họ thì hình ảnh của lãnh tụ phải được đặt ở nơi xứng dáng để tôn vinh,  trong đó ngoài hai ông Mác và Lê Nin vẫn được treo ảnh ở nhiều nơi tại Việt Nam, lại còn có cả ông Mao Trạch Đông bên Trung quốc vốn có lúc bị bộ máy tuyên truyền Việt Nam gắn với nhãn hiệu bành trướng xâm lược và nhiều điều xấu xa khác.

Lý lẽ thứ hai là Cộng Cà Phê xem thường các tác phẩm của Lenin mà bên tố cáo cho là kho tàng của nhân loại.

Phản ứng trước cuộc tấn công nhắm vào Cộng Cà Phê này, nhiều khách hàng của quán cho là sự việc không có gì ầm ĩ.

Một nữ họa sĩ trẻ là khách hàng của quán nói, “Em thấy bình thường, khi vào quán thì có một không khí nhẹ nhàng, em không thấy có vấn đề gì về việc bài trí quán cả. Em có đọc một số bài báo và em thấy nó nực cười, chẳng có cơ sở nào để chỉ trích như vậy cả.”

Chiến dịch của ĐCS

Một góc quán cà phê Cộng, Hà Nội.Điều đáng ngạc nhiên là số đông giới trẻ thủ đô, dù lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa như cô nữ họa sĩ kia, được cho học các kinh điển cách mạng từ tuổi thiếu nhi, cũng không thấy những châm biếm của quán cà phê Cộng là một cái gì đó nghiêm trọng. Họ xem những thông điệp châm biếm cái độc tôn cũ kỹ là chuyện vui nhộn bình thường, bình thường trong xã hội thông tin đa chiều ngày nay, bình thường với bao lý thuyết, tư tửởng của nhân loại mà người ta có thể tiếp cận hàng giờ hàng phút.

Vấn đề khá thú vị ở chổ là nếu sự bày trí của quán cà phê này đụng chạm tới an ninh và chính trị, thì tại sao hàng năm trời nó tồn tại mà không thấy ai nói gì? Blogger Uyên Vũ nói về sự việc này như sau:

Nó đã ra đời cả chuỗi quán như vậy tức là sự tồn tại của nó đã từ lâu rồi sở dĩ nó được chú ý trở lại là vì cũng có khi người ta muốn dùng chuyện này để mà khỏa lấp những vấn đề thời sự khác.

Không rõ là bộ máy tuyên huấn của đảng cộng sản Việt Nam muốn khỏa lấp chuyện gì đấy trong vô vàn chuyện xảy ra dưới quyền lãnh đạo của họ hiện nay hay không hay chỉ đơn giản là họ …không biết tới hay là…không hiểu ra!

Có thể so sánh chiến dịch này với các chiến dịch khác mang tính văn hóa tư tưởng trong thời gian qua. Chiến dịch tấn công quyển sách Trại súc vật được thực hiện hàng nửa năm trời sau khi quyển sách được ấn hành. Chiến dịch tấn công luận văn của nhà văn Nhã thuyên thì sau khi luận văn đã ra đời đến hai năm. Quyển sách Trại súc vật được nhiều người đọc hơn, nhiều người cũng biết đến nhà văn Nhã Thuyên là ai sau những chiến dịch ấy. Và Cộng Cà Phê dường như cũng đang đông khách hơn.

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo có lần nhận xét về công tác tuyên truyền của đảng cộng sản hiện nay rằng,“Đám tuyên truyền của đảng cộng sản đang vỡ trận.”

Mà ngay trong chiến dịch (nếu có thể gọi nó là chiến dịch) văn hóa tư tưởng này cũng không thấy phía tuyên án bàn gì đến cái tên của quán là Cộng Cà Phê. Cái tên Cộng đó cùng với hình ảnh nền là các vạch đỏ cùng ngôi sao vàng, rõ ràng là mang một ý nghĩa khác với dấu cộng trong toán học. Và dường như nó muốn tạo nên một thông điệp nhiều ẩn ý, Quán Cộng Cà Phê trong một đất nước cầm đầu bởi đảng Cộng sản.

Nhưng làm sao để tấn công mục tiêu ấy, đâu thể nhân danh chủ nghĩa cộng sản đế tấn công một cái tên mang hàm ý của chính chủ nghĩa ấy. Cuộc thập tự chinh của đảng cộng sản trong thế vỡ trận của công tác tuyên truyền như nhà thơ Trần Mạnh Hảo nói chống lại tên tuổi của Cộng Cà Phê sẽ có kết quả ra sao?

 

Posted in Người Việt - Nước Việt | Leave a Comment »

Thái Bình 2013 : Tức nước vỡ bờ

Posted by Webmaster on September 12, 2013

rfi_logo Chiều qua 11/09/2013, một người đã xông vào trụ sở Ủy ban Nhân dân thành phố Thái Bình, bắn thẳng vào các cán bộ Trung tâm Phát triển Quỹ đất khiến một người chết và ba người khác trọng thương. Người nổ súng tên là Đặng Ngọc Viết đã tự sát sau đó. Báo chí trong nước cho biết, nguyên nhân là do bất đồng trong việc đền bù giải phóng mặt bằng. RFI Việt ngữ đã đặt câu hỏi với nhà báo tự do Phạm Chí Dũng ở Thành phố Hồ Chí Minh về sự kiện đang làm chấn động dư luận.

RFI : Xin chào nhà báo Phạm Chí Dũng. Đây có phải là lần đầu tiên người dân phản kháng bằng cách cố ý sát thương?

Xã hội Việt Nam vừa chứng nghiệm một bùng nổ cá nhân chưa từng có tiền lệ: lần đầu tiên người dân phản kháng chính quyền bằng hành vi sát thương có chủ đích.

Mười sáu năm sau “cơn sóng thần” 1997 chống tham nhũng ở Thái Bình, địa phương có tỉ lệ liệt sĩ thuộc loại cao nhất nước này lại phải trải nghiệm tâm thế “cùng tất biến”. Đặng Ngọc Viết đương nhiên sẽ bị nhà cầm quyền coi là “sát nhân máu lạnh” khi người dân này đã dùng súng colt bắn thẳng vào đầu các cán bộ đầu não của Trung tâm Phát triển Quỹ đất – một cơ quan trực thuộc Ủy ban nhân dân thành phố Thái Bình. Ít nhất hai nạn nhân đã tử vong.

Những xác nhận ban đầu cho thấy không có bất kỳ dấu hiệu tâm thần nào nơi hung thủ. Ngược lại, người gây án đã dường như chủ tâm tìm cho một mình sự kết thúc tương tự với các nạn nhân của anh ta.

Những tin tức ban đầu cũng xác nhận không có mối quan hệ tư thù nào giữa các nạn nhân với kẻ giết người. Vậy nguồn cơn còn lại thuộc về mối quan hệ nào?

Khác với vụ đánh bom tự sát xảy ra ở thị trấn Bạch Hạt Than, huyện Xảo Gia, tỉnh Vân Nam của Trung Quốc vào ngày 10/05/2012 khiến 4 người chết và 16 người bị thương mà báo chí Bắc Kinh không dám thừa nhận về nguồn cơn phẫn uất do bị thu hồi đất, giờ đây truyền thông Việt Nam đã đưa thông tin ban đầu về mối liên quan giữa hung thủ với vụ việc thu hồi và giải tỏa đất mà gia đình anh ta lại là một trường hợp rất thiếu may mắn trong số đó.

Nhưng bất hạnh bao trùm lên tất cả là “cùng tất biến” đã hóa thân thành logic từ mọi mâu thuẫn đến xung đột đất đai trong xã hội Việt Nam từ hai chục năm qua. Nếu từ năm 1995, vào lúc con sóng đầu cơ bất động sản đầu tiên thời mở cửa ồn ào cảnh sắc lợi nhuận và bắt đầu kéo theo bệnh dịch đền bù đất đai từ không thỏa đáng đến thảm cảnh bất công, dẫn tới hiện tượng những người dân phải mang can xăng đến trụ sở chính quyền địa phương đe dọa tự thiêu… thì từ năm 2000 đến nay, hình ảnh tuẫn tiết đó đã xảy ra không ít lần, không ít nơi, bùng cháy những cái chết theo đúng nghĩa đen.

RFI : Thưa anh, nguyên nhân có phải từ thái độ vô cảm của chính quyền ?

Tôi cho đó là nguyên nhân chính. Song trái ngược với hậu quả khốc hại của dân oan, các nhóm lợi ích bất động sản và nhóm thân hữu chính trị vẫn chìm sâu trong vũng lầy của những từ ngữ lóng lánh nghĩa bóng. Mọi thông tin về những câu chuyện tang thương của dân mất đất luôn bị các cấp chính quyền tìm cách bưng bít.

Cho đến năm 2009, số đại gia địa ốc đã tăng vọt ở Việt Nam, rất đồng cảm với những gì đã hiện hình ở quốc gia có đường biên giới chung hòa mang tên “Mười sáu chữ vàng”.

Trước khi nổ ra cơn “cùng tất biến” của Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình, các cơ quan chính quyền luôn giao đãi bằng khẩu ngữ “là bạn của dân” đã có quá đủ thời gian để rút ra một bài học đắt đỏ từ câu chuyện Cống Rộc, Tiên Lãng, Hải Phòng, nơi mà một con người được xem là viết hoa như Đoàn Văn Vươn cùng gia đình đã làm nên dấu ấn phản kháng đầu tiên bằng vũ khí sát thương đối với lực lượng công vụ, cũng liên quan mật thiết đến việc thu hồi đất và bóng dáng của một nhóm lợi ích lẩn khuất phía sau việc cướp đất của nông dân.

Chỉ có điều, sự đau đớn của người dân luôn bị nhân gấp đôi: Một do thái độ hành xử vô lối của chính quyền, và tiếp theo là những kẻ được xem là “công bộc”, ngoài thói quen vun vén tài sản trên máu xương đồng bào, đã không tích góp được bất kỳ kinh nghiệm xương máu nào trong cuộc đối mặt và cả đối đầu với dân chúng.

Nhìn rộng hơn và trượt qua thời gian từ rất nhiều năm, lịch sử đã nhận ra bài học lớn nhất là một cơ chế độc trị đã không ngộ được bất cứ bài học nào từ lịch sử về việc cai trị các công dân của mình.

Hai ngàn bài viết phẫn uất sôi sục trên phần lớn báo chí trong nước về số phận “người nông dân nổi dậy” ở Hải Phòng vào đầu năm 2012 đã chẳng mấy có tác dụng, bởi chính thái độ coi thường dân của rất nhiều quan chức vô cảm. Thậm chí, viên đại tá có tên là Đỗ Hữu Ca – giám đốc Công an Hải Phòng và là tác giả của giai thoại được xem là “trận đánh đẹp” vào gia đình Đoàn Văn Vươn, còn được phong hàm tướng sau sự việc đau buồn đó.

RFI : Như vậy là chính quyền vẫn chưa rút ra được bài học sau vụ Đoàn Văn Vươn ?

Nhưng một khi không có ai rút ra được bài học nào từ lịch sử, lịch sử sẽ bắt một ai đó phải trả giá. Lần đầu tiên, sự phản kháng của dân chúng, dù mới chỉ biểu hiện ở vai trò một cá nhân, đã vượt quá mọi giới hạn của kìm nén và sợ hãi. Lần đầu tiên, thói vô cảm quan chức đã phải một cái giá rất đắt đỏ, như một món hàng xôi thịt ngoài chợ.

Mối liên hệ trực tiếp giữa cơ quan giải phóng mặt bằng, mà thực chất là đội thi hành cưỡng chế của Thái Bình, với gia đình hung thủ Đặng Ngọc Viết có thể đã đủ cấu thành để làm nên mối xung khắc hết thuốc chữa. Từ nhiều năm qua, người dân lành ở nhiều địa phương đã biến thành dân oan và kéo nhau rồng rắn đi khiếu tố ở Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh về sự bất nhẫn có độ chênh lệch từ 10-20 lần giữa giá đền bù đất với giá bán buôn chính lô đất đó, về số phận bị bỏ mặc và còn được mô tả “không khác con vật” của lớp dân oan, và cả về điều tiếng bầm dập từ chuyện một quan chức của Quốc hội đòi đánh thuế người dân đi khiếu kiện, đến người đứng đầu cơ quan Tổng thanh tra chính phủ đòi cưỡng chế chính những người đi đòi quyền lợi chính đáng về đất đai…

Tất cả đã phải trả giá, trả giá cho ngày hôm nay và gần như không thể khác cho cả tương lai những tháng năm sắp tới, đối với sự vô cảm quan chức mà xã hội đã lên án quá dày dặn nhưng lại chưa một quan chức trơ lì nào bị kết án.

RFI : Theo anh thì liệu có nguy cơ hỗn loạn trong xã hội hay không ?

Không thể nói khác hơn, một quy luật tâm lý xã hội đã hình thành: Não trạng và cách hành xử vô cảm đến mức bất chấp của giới quan chức đã tiếp biến với hành động phản kháng mang tính bất chấp không kém của dân chúng. Mười sáu năm trước, người dân Thái Bình nổi dậy nhưng chỉ đến mức bắt giữ cán bộ chính quyền trong một thời gian ngắn, nhưng đến năm 2012 gia đình Đoàn Văn Vươn đã chống trả quyết liệt lực lượng cưỡng chế đất đai tuy chỉ bằng tư thế thụ động, còn nay tâm thế sợ hãi đã biến thành hành vi trả thù chủ động của người dân. Tín hiệu hỗn loạn xã hội cũng từ đó mà nảy nở, mà bùng phát.

Khó có thể khác hơn, nạn thu hồi đất vô lối và thói cai trị dân chúng bằng bạo lực ở nhiều địa phương đang dẫn đến triển vọng bùng nổ phản kháng của nông dân. Không còn là những phản ứng tích tụ ngấm ngầm nhưng không dám bộc phát như những năm trước, giờ đây hành động phản kháng đã có dấu hiệu vượt qua tâm lý sợ sệt và lằn ranh pháp luật, chĩa thẳng mũi công kích vào những cán bộ chính quyền cận kề nhất. Đó cũng là nhận thức “hồi tố” – một dạng tâm lý rất nguy hiểm trong lịch sử xã hội Việt Nam mà không ít lần đã dẫn đến những xáo trộn tự phát và kinh khủng, dẫn tới những cuộc khởi nghĩa có tổ chức của nông dân ở khắp mọi nơi.

Nhà nước Việt Nam đương đại đã từ lâu bỏ quên lời dạy “lấy dân làm gốc” của Nguyễn Trãi. Trong lúc nhiều quan chức cao cấp vẫn cố tỏ ra bình thản trong các cuộc họp mà chẳng mấy ai dám chịu trách nhiệm cá nhân để quyết định những vấn đề “nhạy cảm”, tâm lý hồi tố tự phát nơi dân nghèo lại đang có chiều hướng phát lộ ngay trước mắt ở một số vùng nông thôn miền Bắc và miền Trung – những nơi mang sắc thái dã man nhất của các nhóm lợi ích và hành xử mang tính côn đồ và lưu manh nhất của một số viên chức chính quyền.

Cho dù sắp tới các cơ quan tuyên giáo của Nhà nước có quy kết hành vi của hung thủ Đặng Ngọc Viết là “khủng bố”, xã hội sẽ không thể nào tránh khỏi câu hỏi liệu có xảy ra một cơn sóng phản kháng tự phát và dữ dội của dân oan nhắm vào các lực lượng thường liên quan ích lợi nhất với các quyền lợi dự án, kế hoạch bồi thường, cưỡng chế và giải tỏa đất đai tại các vùng nhạy cảm như Nam Định, Thái Bình, Hưng Yên, Bắc Giang…, và tất nhiên không thể loại trừ Nghệ An – nơi vừa nổ ra vụ xung đột không khoan nhượng giữa công đồng kitô hữu với chính quyền và cảnh sát vũ trang…

RFI : Xin chân thành cảm ơn nhà báo Phạm Chí Dũng về cuộc trao đổi hôm nay.

Thêm về tin này:

 

Võ Văn Tạo – Tiếng súng Tiên Lãng, tiếng súng Thái Bình

Posted in Người Việt - Nước Việt | Leave a Comment »

Blogger Việt Nam khởi xướng một chiến dịch vận động độc đáo cho Tự Do Diễn Đạt

Posted by Webmaster on September 12, 2013

Blogger-258-CRD-danlambao
Trong khi Việt Nam đang cố tìm một cái ghế trong Ủy ban Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 2014-2016 thì những giới chức trách đang siết chặt những hạn chế về quyền tự do biểu đạt trên Internet qua các quy định mới và những nhà hoạt động ôn hòa đã bị bắt giam, đe dọa hay quấy nhiễu. Đinh Nhật Uy là một trong những người ấy. Anh đã bị đối diện với mức án nhiều năm tù vì đã đăng tải trên mạng những bài viết phê bình nhà nước và phản đối việc bỏ tù em của anh cũng như một blogger khác.
Tổ chức Những người bảo vệ Quyền Dân Sự (Civil Rights Defenders) kêu gọi cộng đồng quốc tế gia tăng áp lực lên nhà nước Việt Nam phải duy trì nghĩa vụ quốc tế của họ, cải cách hay hủy bỏ những điều luật đàn áp. Hơn 100 blogger Việt Nam đã thực hiện điều đó. Họ đã tạo sự quan tâm đối với quyền tự do biểu đạt một cách tổng quát và cụ thể là điều 258 trong bộ Luật Hình sự của Việt Nam. Trong một tuyên bố, họ làm sáng tỏ Điều 258 là một vi phạm quyền tự do biểu đạt và cần phải được hủy bỏ. Chiến dịch vận động, một trong những chiến dịch về nhân quyền tinh vi nhất mà Việt Nam chứng kiến, đã được nhìn thấy rộng rãi từ trong nước ra đến hải ngoại.
Điều 258 quy định “tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” đã chống lại quyền tự do biểu đạt cũng như tự do lập hội. Từ ngữ mơ hồ đã mở cửa cho những diễn đạt tùy tiện và áp đặt một đe dọa nghiêm trọng lên những quyền tự do biểu đạt. Chỉ nội trong tháng 6, 2013, công an đã bắt giam 3 blogger dựa vào Điều 258 trong đó có Đinh Nhật Uy đối diện với tội danh xúc phạm nhà nước. Trong Tuyên bố, những blogger Việt Nam thuyết phục rằng Điều 258 mâu thuẫn với sự ứng cử của Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, khi nó vi phạm những nghĩa vụ được quy định bởi Hiệp ước quốc tế về Quyền Dân sự và Quyền Con người (International Covenant on Civil and Political Rights – ICCPR)
Vào ngày 1 tháng 9, một nghị định mới, gọi là Sắc lệnh 72 trở thành hiệu lực. Sắc lệnh 72 siết chặt bàn tay của nhà nước nhiều hơn đối với tự do biểu đạt và tự do thông tin trên mạng và có nguy cơ làm im lặng những tiếng nói mà nhà nước không chấp nhận được. Điều 72 với những ngôn từ mơ hồ đã quy định truyền thông mạng xã hội, trong đó có những trang blog, chỉ được sử dụng cho “dữ kiện riêng tư” và cấm đoán việc đăng tải những bài tin tức và những nguồn dẫn.
Liên Minh Tự Do Trên Mạng (Freedom Online Coalition) là một mạng lưới gồm nhiều quốc gia, trong đó có Thụy Điển, cổ xúy tự do biểu đạt trên Internet. Liên minh là một trong nhiều tổ chức đã bày tỏ mối quan ngại về Điều 72, nhấn mạnh rằng nó không tuân theo bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và vi phạm những quy định trong Hiệp ước quốc tế về Quyền Dân sự và Quyền Con người.
Mạng lưới blogger cũng đã trao bản Tuyên bố của hộ cho Văn phòng Cao ủy LHQ về Nhân quyền tại Bangkok, qua dịp đó họ đã trình bày quan điểm của họ chống lại Điều 258 cũng như nêu lên những trường hợp các blogger bị giam giữ.
Nhóm này đã tiếp tục phổ biến Tuyên bố và đến tiếp xúc với nhiều tòa đại sứ, trong đó có Thụy Điển và Đức quốc, để thảo luận về Điều 258 và những hệ luỵ của nó. Để bảo đảm cho việc ra về an toàn sau buổi tiếp xúc, ĐSQ Đức đã đề nghị nhóm blogger về nhà bằng xe của tòa đại sứ. Họ cũng đã để các blogger chuyển tải các hình ảnh của buổi tiếp xúc trước khi rời tòa đại sứ để đảm bảo các blogger không bị mất hình ảnh trong trường hợp công an tịch thu máy chụp hình. Tòa đại sứ Thụy Điển thì mời nhóm đại diện blogger đến nhà riêng của một nhân viên sứ quán trước khi họ ra về.
Tổ chức Những người bảo vệ Quyền Dân Sự tin rằng những luật lệ mới và quy định mới đặt thế giới mạng tương đối nhiều sôi nổi thêm nhiều nguy cơ bị đe dọa. Trong một quốc gia độc đảng, nơi mà tất cả truyền thông bị kiểm soát bởi nhà cầm quyền và có 1 phần 3 dân số truy cập internet, thế giới blog đã đóng một vai trò quan trọng như làm một tiếng nói thay thế, giám sát những kẻ đang nắm quyền lực. Mạng lưới blogger cho thấy họ có khả năng định hình ý kiến của quần chúng và tạo ra một cuộc tranh luận về tự do biểu đạt. Bây giờ, những đe dọa bởi sắc lệnh 72 lại vặn ngược chiều kim đồng hồ.
Vì thế, Tổ chức Những người bảo vệ Quyền Dân Sự cũng tin rằng việc ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền LHQ và chiến dịch vận động của các blogger Việt Nam đã cung cấp một cơ hội cho Thụy Điển và Liên Minh Tự Do Trên Mạng gia tăng áp lực lên Việt Nam để đảm bảo những điều luật của Việt Nam phải tuân theo những tiêu chuẩn Nhân quyền quốc tế. Một bước quan trọng có thể là đem vấn đề này lên Hội đồng Nhân quyền LHQ là bộ phận bầu chọn thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ. Và là sự hỗ trợ tinh thần quan trọng cho những blogger đang phải tiếp tục tiến bước.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Bloggers VN gặp phái đoàn EU trước thềm đối thoại nhân quyền

Posted by Webmaster on September 11, 2013

Blogger-258-EU

“Trước hết, cá nhân tôi rất mong các bạn không gặp vấn đề gì sau cuộc gặp này (cười). Tôi muốn khẳng định với các bạn rằng EU luôn tôn trọng tự do ngôn luận và đang tích cực thúc đẩy quyền này, đặc biệt là tự do Internet. Đó là lý do tại sao chúng tôi nêu trường hợp Việt Nam tại khóa họp Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc vào tháng 12 năm ngoái. Chúng tôi muốn tập trung vào giới blogger, không chỉ ở Việt Nam mà ở nhiều quốc gia khác nữa”.
 
“Hãy báo cho chúng tôi biết, nếu như các bạn gặp bất kỳ vấn đề gì vì cuộc gặp này”. – – Bà Véronique Arnault – Đại diện phái đoàn EU và Cơ quan Hành động Đối ngoại châu Âu.

Chiều ngày 10/9, 4 thành viên của Mạnglưới Blogger Việt Nam đã có cuộc gặp với đại diện Phái đoàn EU tại Việt Nam để đưa bản Tuyên bố 258 và trao đổi về tình hình nhân quyền trong nước. Đáng chú ý là cuộc gặp này diễn ra ngay trước phiên đối thoại nhân quyền 2013 giữa EU và Việt Nam.

Bà Véronique Arnault, Giám đốc phụ trách nhân quyền của Cơ quan Hành động Đối ngoại châu Âu (EEAS, tương đương với một Bộ Ngoại giao chung của EU), vừa đến Hà Nội để bắt đầu đối thoại nhân quyền EU-Việt Nam. Đối thoại nhân quyền năm nay diễn ra vào ngày 11/9, và bà đã dành riêng cho các blogger thuộc Mạng lưới Blogger Việt Nam một cuộc gặp chính thức.

Tham dự cuộc gặp, ngoài bà Véronique Arnault, còn có một số quan chức cấp cao của EU: bà Delphine Malard, Cố vấn thứ nhất, phụ trách Ban Chính trị, Báo chí và Thông tin; ông Juan Jose Almagro Herrador, cố vấn Ban Chính trị, Báo chí và Thông tin; ông Konstantin Von Mentzingen, quan chức về Việt Nam và Đông Nam Á; và bà Rose Ieremia, Đại sứ Hy Lạp tại Việt Nam. (Hy Lạp cùng với Ireland và Litva giữ chức chủ tịch Hội đồng Liên minh châu Âu nhiệm kỳ 2013-2014).

Phó Đại sứ Thụy Điển Elenore Kanter, người từng tiếp các blogger Việt Nam trong cuộc gặp “nghẹtthở” ngày 7/8 khi 5 blogger phải khó khăn lắm mới qua được hàng rào an ninh để vào Đại sứ quán, cũng tham dự.

Phía Mạng lưới Blogger Việt Nam có 4 blogger với đầy đủ đại diện từ ba miền đất nước: NguyễnTường Thụy, Nguyễn Chí Tuyến (Hà Nội), Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (tức blogger Mẹ Nấm, ở Nha Trang), Châu Văn Thi (blogger Yêu Nước Việt, ở Sài Gòn).
Mạng lưới Blogger Việt Nam sẽ có bài tường thuật chi tiết về cuộc gặp này với Phái đoàn EU.

Đại diện Mạng lưới blogger Việt Nam và phái đoàn EU trao đổi về tình hình nhân quyền Việt Nam

↑ Đại diện Mạng lưới blogger Việt Nam và phái đoàn EU trao đổi về tình hình nhân quyền Việt Nam

Đối thoại nhân quyền EU-Việt Nam

EU tổ chức đối thoại định kỳ về nhân quyền với hơn 30 nước ngoài EU. Mỗi cuộc đối thoại đều được tiến hành căn cứ vào Nguyên tắc chung của EU về đối thoại nhân quyền.

Các vấn đề đưa ra trong mỗi cuộc đối thoại được quyết định theo từng trường hợp cụ thể. Tuy nhiên, một số vấn đề thuộc diện ưu tiên thì sẽ luôn ở trong chương trình nghị sự của mỗi cuộc đối thoại. Đó là việc ký, phê chuẩn và thực hiện các công ước nhân quyền quốc tế, hợp tác với các thủ tục và cơ chế nhân quyền quốc tế, chống tra tấn, xóa bỏ tất cả các hình thức phân biệt đối xử, bảo đảm quyền trẻ em, quyền phụ nữ, tự do biểu đạt và vai trò của xã hội dân sự.

Tham gia đối thoại là các quan chức nhà nước về nhân quyền, bao gồm cả đại diện từ các cơ quan chức năng như quốc hội, bộ tư pháp, bộ nội vụ, công an, thi hành án, v.v. Đối thoại giữa EU và các tổ chức xã hội dân sự ở nước sở tại thường diễn ra song song, bên lề những cuộc đối thoại cấp nhà nước.

Ngay sau cuộc gặp với Mạng lưới Blogger Việt Nam, Phái đoàn EU đã tiếp tục gặp gỡ (không chính thức) một số quan chức, để chuẩn bị cho đối thoại nhân quyền chính thức vào ngày 11/9.

Tin của Mạng lưới Blogger VN

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Philippines ‘sẽ dỡ cọc bê tông của TQ’

Posted by Webmaster on September 11, 2013

BBC Tiếng Việt – Cập nhật: 14:46 GMT – thứ tư, 11 tháng 9, 2013

Tranh chấp trên biển giữa TQ và PhilippinesGiới chức Philippines đang xem xét dỡ bỏ các khối bê tông được cho là do Trung Quốc cài đặt trên một bãi cát ngầm ở khu vực tranh chấp trên Biển Đông, theo hãng tin AFP.

Phó Đô đốc Jose Luis Alano nói với hãng tin này rằng hiện chưa phát hiện có thêm hoạt động tại khu vực bãi cạn Scarborough kể từ khi Bộ Quốc phòng Philippines buộc tội Trung Quốc hồi tuần trước đã chôn 75 khối bê tông ngầm ở dưới nước ở khu vực bãi cạn. Vùng lãnh thổ này được cả Manila và Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền.

Theo ông Alano, các cuộc thảo luận đã được tiến hành nhằm tìm giải pháp “giải quyết” vấn đề, nhưng quyết định cuối cùng về việc liệu có hay không để loại bỏ các khối bê tông kể trên thuộc về Chính phủ Philippines chứ không phải thuộc bên quân sự.

“Việc đó đang được thảo luận, nhưng tôi không muốn nói trước về những gì sẽ được quyết định,” ông Alano nói.

Quan chức này cũng cho biết thêm rằng quân đội Philippines vẫn tiếp tục giám sát các hoạt động tại khu vực nước nông.

Giới chức Philippines cảnh báo rằng việc chôn các khối bê tông có thể là một khúc dạo đầu cho các công trình xây dựng kiên cố của Trung Quốc trên vùng nước nông.

Vùng này nằm cách hòn đảo Luzon ở ngoài khơi của Philippines 220 km.

‘Trung Quốc phủ nhận’

Một phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuần trước phủ nhận rằng Bắc Kinh đã đặt các khối bê tông, trong khi khẳng định khu vực là một phần lãnh thổ của Trung Quốc .

Bãi cạn cách đảo Hải Nam, lãnh thổ gần nhất của Trung Quốc, khoảng 650 km, nhưng Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với hầu hết biển Đông, bao gồm các vùng biển gần bờ của các nước láng giềng.

Brunei, Malaysia, Đài Loan và Việt Nam cũng có các tuyên bố chủ quyền cạnh tranh với các khu vực khác nhau trên vùng biển.

Các đối đầu chủ quyền đã đang là một nguồn gây căng thẳng trong nhiều thập niên.

Philippines và Trung Quốc đã đang gặp bế tắc trong một diễn biến tranh cãi căng thẳng về chủ quyền liên quan bãi cạn Scarborough từ năm 2012.

Manila nói Trung Quốc đã thực hiện trên thực tế việc kiểm soát bãi này bằng cách neo đóng nhiều tàu ở khu vực và ngăn chặn ngư dân Philippines xâm nhập.

Vào tháng Giêng, chính phủ Manila đã yêu cầu một tòa án của Liên Hiệp Quốc ra phán quyết về tính hợp lệ của các tuyên bố chủ quyền mà Trung Quốc đặt ra trên hầu hết biển Đông.

Trung Quốc đã bác bỏ động thái này, nói rằng họ muốn giải quyết tranh chấp thông qua đàm phán song phương với các bên có liên quan.

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Đời sống quanh ta | Tagged: , , | Leave a Comment »

Ông Ngô Hào bị tuyên án 15 năm vì “lật đổ chính quyền”

Posted by Webmaster on September 11, 2013

08:50:am 11/09/13 | Tác giả: 

Ông Ngô Hào trong phiên tòa – Ảnh: anninhthudo.vnHôm nay ngày 11.9.2013, TAND tỉnh Phú Yên đã tuyên án 15 năm tù giam đối với ông Ngô Hào bằng cáo buộc “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Chỉ vì máy tính của ông Ngô Hào lưu trữ rất nhiều tài liệu được công an tỉnh Phú Yên cho là phản động, cũng theo bài báo, ông Ngô Hào còn bị cáo buộc đã liên lạc với ông Nguyễn Chính Kết thuộc tổ chức 8406 tại hải ngoại và thực hiện tôn chỉ của tổ chức “Chính phủ Việt Nam cộng hòa lưu vong” [1]

Theo lời kể của anh Ngô Minh Tâm (Con trai ông Ngô Hào):

Cháu là Ngô Minh Tâm, con của ông Ngô Hào. Ngày 8 tháng Hai 2013 tức nhằm 28 Tết, khoảng 8 giờ sáng ba con là Ngô Hào được công an tỉnh Phú Yên mời xuống làm việc như bình thường. Sau đó công an mời con lên nhận giấy tờ bàn giao vật dụng của ba trước khi đưa ông vào trại.

Khi con lên cơ quan công an thì lúc đó có ông Hồng, là trưởng cơ quan an ninh điều tra, đọc lệnh bắt người . Con ký biên bản và nhận xe về, sau đó con chở mẹ và em trai lên để xin gặp ba nhưng cơ quan điều tra không cho gặp. Lúc đó cháu có yêu cầu phải có giấy bắt người va lệnh bắt ra sao nhưng hiện tại vẫn không có.” [2]

Như vậy, nhà cầm quyền cộng sản Việt đã không tuân thủ pháp luật khi bắt giam và khám xét nhà của ông Ngô Hào, khi “Không có lệnh bắt và khám nhà”.

Cũng theo báo chí lề đảng, trước đó, vào năm 1976 ông thành lập đảng “Liên minh Việt Nam”, nhưng đến năm 1977, ông bị công an Việt Nam bắt giam và xử ông hơn 20 năm tù, đến tận tháng 10.1997 ông mới được thả.

Được biết, ông Ngô Hào sinh năm 1948 tại Tp. Tuy Hòa – tỉnh Phú Yên. Ông từng tham gia quân đội VNCH với cấp bậc Thiếu Úy. Sau năm 1975 ông bị cộng sản Việt Nam đưa đi cải tạo vì tham gia quân đội VNCH [3]

Hồi đầu tháng 2.2013, TAND tỉnh Phú Yên tuyên án nặng nề đối với 22 người trong vụ công án Bia Sơn, bán án thấp nhất là 10 năm tù – chung thân.

Nhật Minh Facebook

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Ngoại bang & nước bạn

Posted by Webmaster on September 10, 2013

Đại diện Mạng lưới các bloggers Việt Nam trao Tuyên bố 258 cho Đại sứ quán Đức ở Hà Nội hôm 28 /8/2013 Tưởng Năng Tiến
2013-09-09

Cuối tháng rồi – từ Bangkok – biên tập viên Gia Minh (RFA) đã có lời tường thuật, với đôi chút băn khoăn:

“Đại diện Mạng lưới các bloggers Việt Nam hôm nay 28  tháng 8 tiếp tục đến trao Tuyên bố 258 cũng như trao đổi vấn đề nhân quyền ở Việt nam với Đại sứ quán Đức ở Hà Nội, sau khi họ vừa thực hiện được hoạt động đó hôm 23 tháng 8 với Đại sứ quán Úc.

Tuy nhiên việc làm đó có phải ‘thuận buồm, xuôi gió’ hay không?”

Câu hỏi này hoàn toàn xác đáng nhưng dường như lại không phải là nỗi bận tâm của một trong những người trong cuộc. Qua FB, blogger Phương Bích tâm sự:

“Là một trong những người ký vào bản tuyên bố 258, đương nhiên tôi nhận lời tham gia trao tuyên bố này cho sứ quán Đức, vào sáng ngày 28/8. Thú thực, tuy các cuộc trao tuyên bố 258 trước đó cho các sứ quán Thụy Điển, Úc, Mỹ đều diễn ra bình thường, nhưng tôi vẫn khá hồi hộp. Tôi chỉ nghĩ duy nhất về một điều: làm thế nào để đến được đó?

Đến gần sứ quán, từ xa đã thấy mấy người đàn ông cả Tây lẫn ta đang đứng trên vỉa hè, ngay trước cổng… Ngay lúc đó, tôi đã cảm thấy được che chở, mặc dù mình đang đứng ngay trên đất nước mình. Một cái gì đó ấm áp, tin cậy khiến tôi rất xúc động…

Vào đến phòng, qua giới thiệu, chúng tôi mới biết những người Đức đứng đợi chúng tôi ngoài cổng chính là tham tán và trưởng phòng văn hóa chính trị của sứ quán Đức. Thực sự tôi rất ngạc nhiên. Họ là đại diện cho một trong những đất nước được coi là văn minh hàng đầu thế giới, nhưng lại sẵn sàng đứng đợi những người dân thường như chúng tôi, để đón tiếp và lắng nghe những nguyện vọng tâm tư của những người chẳng có một chút địa vị nào trong xã hội. Đến bao giờ, quan chức Việt Nam mới đón tiếp người dân của mình được như thế này?

Bỗng nhiên tôi thấy tủi thân ghê gớm. Đất nước mình lúc nào cũng tự hào có 4000 năm lịch sử, vậy mà hôm nay con cháu Người vẫn nghèo khổ, vẫn thua xa thiên hạ một trời một vực. Bên cạnh họ, năm người phụ nữ chúng tôi đủ lứa tuổi, thật nhỏ bé và yếu đuối. Có lẽ những điều đang xảy ra với chúng tôi và những người dân Việt Nam đang phải chịu đựng, thật xa lạ và khó hiểu đối với họ…

Có thể ai đó cười mỉa mai, rằng sao phải cầu tới ngoại bang? Nếu vậy, xin hầu các quý vị vào dịp khác.”

Hậu vận của Phương Bích, và những bạn đồng hành – rồi ra – chưa chắc đã “thuận buồm xuôi gió” nên đợi “vào dịp khác” (e) bị hơi lâu. Trong lúc tôi lại quá rảnh, quá an toàn, và cũng hơi chán đời (hay nói theo kiểu Mỹ là đang rất boring) nên xin phép được tiếp nối ngay câu chuyện dở dang này, cho nó… đỡ buồn – chút đỉnh!

Tưởng gì chớ “cầu tới ngoại bang” – trong những năm gần đây – là chuyện đã diễn ra một cách rất hồn nhiên, và tuyệt nhiên chả thấy ai có chút băn khoăn nào ráo. Xin đơn cử một thí dụ, qua một lá đơn đề ngày 17 tháng 6 năm 2009:

ĐƠN TỐ CÁO

V/v Bắt giữ người và xe máy trái pháp luật,

lập hồ sơ giả, biên bản giả ép mẹ tôi đi tù

Kính gửi:UB Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, các cơ quan thông tin ngôn luận trong và ngoài nước.

Tên tôi là Nguyễn Thị Hưong, 23 tuổi, hộ khẩu tại Xóm Vàng, Hoàng Đan, Tam Dương, Vĩnh Phúc.

Tôi xin được trình bày với nội dung như sau:

…………

Với là đơn này, kính mong các quý cơ quan, ân nhân… hết sức lên tiếng cứu giúp mẹ tôi đang tuyệt thực trong nhà tù cộng sản, lên tiếng cứu giúp một người dân khiếu kiện lâu năm bị đàn áp và bắt bớ vô tội vạ.

Hà Nội, 17/6/2009

Nguyễn Thị Hương

(Liên lạc : +841223247067, Chị Khang +841673061848, chị Mai +84978105604)

Cũng đúng vào hôm mà cô Phương Bích, và các đại diện mạng lưới bloggers đang “trao đổi vấn đề nhân quyền ở Việt nam với Đại sứ quán Đức ở Hà Nội” thì một công dân Việt Nam (khác) lại tiếp tục đặt niềm “hy vọng mỏng manh” của mình, qua một tờ đơn khác:

Đơn Kêu Cứu

Phú Yên, ngày 28/8/2013

Kính gởi:

– Ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon

– Tổng Thống Hoa Kỳ Obama và Chính Phủ Các Nước Dân Chủ Trên Thế Giới

– Chủ Tịch Thượng Viện và Hạ Nghị Viện của Hoa Kỳ và các Nước

– Ủy Hội Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ

– Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam

– Các Tổ Chức Nhân Quyền Trên Thế Giới

– Các Cơ Quan Truyền Thông Thế Giới

– Các Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Hải Ngoại

– Ban Trị Sự Giáo hội PGHH Trung Ương tại Hải Ngoại

– Các cơ quan thông tấn trong và ngoài nước, đài RFA…

Tôi tên NGUYỄN THỊ KIM LAN, sinh năm 1957, hiện ngụ tại 17/6 Nguyễn Trãi, phường 5, thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên, Việt Nam. Số điện thoại nhà 01226606052. Hôm nay, tôi xin trình bày về sự việc chồng tôi bị công an tỉnh Phú Yên bắt tạm giam tại trại tam giam tỉnh Phú Yên đã 7 tháng nay mà cho tới nay chúng tôi vẫn chưa rõ thông tin…

Trong tình trạng vô cùng lo lắng cho tính mạng chồng tôi, và trong tình trạng người già lại mang trong người nhiều căn bệnh  như bệnh đau bao tử, huyết áp cao… tôi không biết tình trạng của chồng tôi như thế nào, tôi kính xin Liên Hiệp Quốc, Chính phủ các nước, các Tổ chức Nhân quyền, các Cơ quan Truyền thông, các Đoàn thể Người Việt Hải ngoại, các Cơ quan yêu chuộng tự do trên thế giới lên tiếng và can thiệp giúp chồng tôi, giúp tôi biết được tình hình chồng tôi, và được trả về sống với gia đình.

Tôi cùng gia đình xin hết lòng cám ơn sự giúp đỡ can thiệp của Quý Tổ Chức và Quý Vị.

Trân trọng kính chào

Cô Nguyễn Thị Hương và bà Nguyễn Thị Kim Lan, cũng như bao nhiêu triệu công dân Việt khác – rõ ràng – không còn chút tin tưởng (nhỏ nhoi) nào vào luật pháp và giới lãnh đạo ở đất nước này. Khi mất mẹ, mất chồng, hay mất xe (đạp) họ chỉ cầu mong đến sự “giúp đỡ” hay “can thiệp” của…Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc và các tổ chức nhân quyền trên thế giới!

Mọi người, xem chừng, đều… hướng ngoại. Hay nói theo cách dùng chữ của blogger Phương Bích là đều… “cầu tới ngoại bang”!

Sao lại kỳ vậy cà?

Sao một dân tộc vốn có truyền thống “chống ngoại bang” và “vẫn tự hào vì đã đánh thắng ba đế quốc to” đùng, lại đùng đùng đâm ra “hảo ngoại” (hay “vọng ngoại,” hoặc “sùng ngoại”) dữ vậy – Trời?

Câu trả lời có thể tìm được sau khi nghe (qua) một…  Tiếng dân kêu:

Hải phòng 16-8-2010

Kính gửi:Giáo sư Nguyễn Huệ Chi – trang mạng boxitvn.net

Tôi Bùi Thị Đóa 72 tuổi, văn hóa lớp 6 bổ túc, trú 550 Tôn đức Thắng HP. Xin được hỏi và nhờ ông giúp đỡ như sau:

Tôi kêu cứu theo Hiến pháp, luật pháp VN, từ quan chức thấp đến cao nhất của Nhà nước, cụ thể là:

1/  Bộ chính trị và UBTV quốc hội: 120 đơn

Ô. Mạnh  Tổng bí thư:                 19 đơn

Ô. Triết  Chủ tịch nước:               25 đơn

Ô.  Trọng Chủ tịch quốc hội:       17 đơn

Ô.   Dũng Thủ tướng CP:             23 đơn

Dù vốn là một kẻ rất vô tâm, và dù chưa đọc hết tờ đơn (xem nội dung “kêu cứu” chuyện gì) tôi cũng đã cảm thấy vô cùng… ái ngại. Tôi không ái ngại vì hàng trăm lá đơn không người nhận của bà Bùi Thị Đoá. Tôi cũng không ái ngại gì vì sự “vô tình” của ông Tổng Bí thư, ông Chủ tịch Nước, ông Chủ tịch Quốc hội, hay ông Thủ tướng. Tôi chỉ ái ngại cho người (duy nhất) chịu nhận tờ đơn là giáo sư Nguyễn Huệ Chi – một nhân vật mà tôi e rằng chưa chắc đã có thể bảo vệ được trang mạng, cũng như sinh mạng, của chính mình trong thời buổi (nhiễu nhương) này!

Vấn đề cũng không chỉ giới hạn ở từng cá nhân. Ở bình diện tập thể, hình ảnh “những người dân oan không còn biết cầu mong ở ai” này – cùng với những biểu ngữ viết bằng ngoại ngữ, sai lỗi chính tả tùm lum – cũng đã xuất hiện mỗi lúc một nhiều, ở khắp mọi nơi.

Thôi thì cũng xin giới lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam hai chữ “đại xá”, chả thèm chấp nhất làm chi với (cái) đám dân đen vốn “ngu quá lợn” ở xứ sở này. Tuy nhiên, nếu rảnh, tưởng quí vị cũng nên xem qua bản “Tuyên bố của Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền” và “Kháng thư của Khối 8406” về Nghị định 72 cho biết sự tình. Cả hai nhóm người (đạo cũng như đời) này đều “kính gửi” sự quan tâm của họ đến:

– Quý Chính phủ các Quốc gia tự do dân chủ

– Quý Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc

– Quý Tổ chức Nhân quyền hoàn vũ

– Quý Cơ quan truyền thông quốc tế và quốc nội…

Nói cách khác là mọi tầng lớp dân chúng đều đã đồng lòng…

* Bài viết trích từ trang blog của Tưởng Năng Tiến. Nội dung không phản ảnh quan điểm của RFA.

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Năng Tiến | Tagged: | Leave a Comment »

Bảo vệ Đinh Nhật Uy: Bảo vệ quyền con người của chúng ta

Posted by Webmaster on September 10, 2013

Nguyễn Văn Thạnh

Đinh Nhật Uy và mẹTrong một bài viết trước đây, sau khi nghiên cứu bản cáo trạng và bản án của anh Trần Huỳnh Duy Thức, tôi giật mình và tức giận. Giật mình và tức giận bởi lẽ tất cả những việc anh làm hoàn toàn là quyền con người. Là một người tự do, anh hoàn toàn có quyền làm những điều trên. Như tôi nói trong bài viết trước, đó chẳng những quyền của anh mà còn phúc đức cho dân tộc vì điều anh nói ra có lợi cho dân cho nước (dự đoán cuộc khủng hoảng kinh tế xảy ra, điều mà hiện nay đã đúng). Vậy mà anh bị kết án tù đến 16 năm giam và 5 năm quản chế.

Tôi nghĩ rằng có lẽ vì anh Thức là người có trí tuệ, họ nghĩ anh có thể đe dọa quyền lãnh đạo của họ và lúc đó mạng thông tin chưa phổ biến, xã hội dân sự chưa mạnh nên nhà cầm quyền làm càng, họ bất chấp luật pháp và dư luận, miễn tống anh vào tù là được.

Thời gian gần đây chứng kiến sự bùng nổ của mạng internet và các hoạt động phản kháng mang tầm quốc tế như việc mạng lưới blogger vận động bỏ điều luật 258, tôi nghĩ nhà cầm quyền Việt Nam sẽ hành xử văn minh hơn, pháp trị hơn để dân chúng và thế giới còn nhìn vào. Nhưng không, các bạn hãy đọc bảng cáo trạng của cơ quan điều tra tỉnh Long An về công dân Đinh Nhật Uy (tại đây). Phải nói là tôi hết sức ngạc nhiên và bất bình.

Tất cả những hoạt động đưa tin, bình luận trên facebook của Đinh Nhật Uy, tôi và các bạn đều làm hàng ngày. Nó là quyền con người trong tự do ngôn luận và trao đổi thông tin.

Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền năm 1948 đã nêu rõ:

Điều 19.

Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ ý kiến; kể cả tự do bảo lưu quan điểm mà không bị can thiệp; cũng như tự do tìm kiếm, tiếp nhận và truyền bá các ý tưởng và thông tin bằng bất kỳ phương tiện truyền thông nào,và không có giới hạn về biên giới.

Điều này được tái khẳng định trong công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đặt bút ký kết tham gia năm 1982.

Nếu những hành vi đó bị cơ quan chức năng khép vào tội theo điều luật 258 Bộ luật hình sự thì nó sẽ hủy diệt tự do ngôn luận, hủy diệt những tiếng nói phê phán xã hội.

Bảo vệ Đinh Nhật Uy là bảo vệ Quyền Con Người, bảo vệ lương tâm con người

Là một con người, chúng có những quyền tự nhiên mà không cần phải đợi ai ban phát cho. Nhờ có những quyền đó mà chúng ta là một con người theo đúng nghĩa mà không phải là tên nô lệ, hay loài động vật. Một trong các quyền đó là quyền được nói, quyền được thể hiện chính kiến. Quyền được mặc những chiếc áo có biểu tượng mà mình thích, mình ủng hộ. Nếu chúng ta không bảo vệ được những quyền này mà nhất nhất làm theo ý của nhà cầm quyền thì có thể một ngày nào đó lương tâm ta sẽ chết. Lương tâm ta chết vì khi lý trí mách bảo ta cho rằng đó là điều đúng nhưng ta không dám lên tiếng. Lương tâm ta chết, khi ta biết rằng đó là lãnh thổ cha ông đổ bao xương máu để truyền đời lại cho con cháu mà một dòng chữ trên áo-Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam-ta không dám mặc. Hãy tượng tượng xem ngày đó ta sẽ đau khổ đến nhường nào, liệu khi đó ta còn là con người nữa hay không?

Hiện, anh Đinh Nhật Uy, một đồng bào của chúng ta sử dụng quyền con người trong cuộc sống: anh lên tiếng chống lại bất công; anh nhận định những điều còn bất cập trong đất nước; anh mặc, sở hữu những chiếc áo, những cuốn sách làm thức tỉnh công dân về trách nhiệm với tổ quốc. Trên hết anh là một anh trai tuyệt vời trong gia đình, anh đã chiến đấu cho sự thật công lý cho em trai mình (điều gióp phần mang lại kết quả là một tòa án phúc thẩm có nhiều thay đổi trong tội danh), thế nhưng anh bị cơ quan chức năng bắt tạm giam, điều tra và buộc tội anh.

Lẽ nào chúng ta im lặng, lương tâm chúng ta không nhức nhối, không tổn thương khi nhìn một người anh yêu em hết mình, một công dân yêu tổ quốc hết mình bị giam, bị kết tội phi lý?

Bảo vệ Đinh Nhật Uy là góp phần bảo vệ quyền lợi của chính chúng ta!

Có một thực tế là rất nhiều người từ doanh nhân, sinh viên, trí thức, nông dân,… còn nhiều thờ ơ với tình hình đất nước. Họ nhìn đời, nhìn đất nước với ánh mắt bàng quang như là chuyện ai đó, không ảnh hưởng đến mình. Thế rồi một ngày đẹp trời, họ hay người thân họ bị gặp rắc rối: bị bắt giam tùy tiện, bị chết trong đồn công an sau khi được mời làm việc, công ty bị thanh tra-khám xét tùy tiện, bị lâm nạn dân oan mất đất, người thân bị chết oan do yếu kém của bệnh viện,… khi đó họ la toáng lên cầu cứu công luận lên tiếng giúp đỡ. Thật sự khi đó mọi việc đã muộn. Họ vừa đáng thương, vừa đáng trách.

Chúng ta là một người có lý trí, chúng ta nên thấy lợi ích chung trong một đất nước văn minh, luật pháp chuẩn mực, chính quyền tôn trọng và bảo vệ quyền con người. Muốn vậy chúng ta cần chung ta lên tiếng ủng hộ, giúp đỡ, bảo vệ người bị nạn khi sử dụng quyền con người như công dân Đinh Nhật Uy. Con đường anh đi là con đường mở lối cho chúng ta. Con đường anh đi, anh bị nạn nhưng nó tạo ra một tiền đề để xây dựng một tương lai tốt đẹp cho tất cả chúng ta.

Chân lý và QCN không thể đi xin hoặc tự nhiên mà có

Lịch sử của con người hàng ngàn năm đã chứng minh chân lý trên. Mỗi tiến bộ về quyền con người và công lý luôn thấm đẫm máu, nước mắt của nỗi khổ nhọc gian truân, thậm chí là hy sinh. Lẽ tự nhiên, không ai từ bỏ lợi ích của mình, nhóm cầm quyền hiện nay sẽ không thể thực hiện công lý, QCN, vì điều đó đồng nghĩa là thúc đẩy nền dân chủ, là đồng nghĩa với việc mất đi đặc quyền, đặc lợi.

Chỉ còn cách là những người dân thấp cổ bé họng như chúng ta phải đoàn kết, phải yêu thương nhau lên tiếng cho người bị nạn trong nền chính trị bạo quyền. Người có công thì góp công, người có của thì ủng hộ của.

Bảo vệ Đinh Nhật Uy cũng là bảo vệ quyền làm người của chúng ta.

Nguyễn Văn Thạnh

Dân Luận

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Từ Diễn Biến Hoà Bình Tới Diễn Tiến Dân Chủ

Posted by Webmaster on September 9, 2013

VietThuc LogoLưu Nguyễn Đạt, TS, LS 
September 7, 2013

www.vietthuc.org

Khái niệm “Diễn Biến Hoà Bình”, chuyển ngữ mộc mạc từ “Peaceful Evolution”, nhắc tới một chủ thuyết có tính cách sách lược, phát khởi trong thời Chiến tranh Lạnh, bởi John Foster Dulles,[1] cựu Tổng trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ, trong thập niên 1950. Sách lược này chủ trương một [a] “tiến trình chuyển đổi” từ thể chế độc tài toàn trị sang thể chế dân chủ [b] bằng con đườnghoà bình [c] tại các quốc gia cộng sản.[2]

I. Phản Ứng và Lo Ngại của Khối Cộng Sản

Tại Trung Quốc, Mao Trạch Đông đã chống lại “diễn biến hòa bình” từ năm 1959.[3] Một mặt Mao Trạch Đông chê Nga Xô chuyển mình theo chủ nghĩa xét lại qua chiêu bài “sống chung hoà bình”[4] của Nikita Khrushchev, mặt khác khởi xướng và dùng chiêu bài “Đại cách mạng văn hóa” hay “Văn cách” trong suốt 10 năm từ năm 1966-1976, để loại bỏ những phần tử “tư sản tự do” — trong đó có đối thủ chính trị là Lưu Thiếu Kỳ — và đánh phủ đầu những đảng viên bất đồng ý kiến khác như Đặng Tiểu Bình, Bành Đức Hoài…

Như vậy, cuộc Cách mạng Văn hóa Vô sản nhằm chặn đứng mối nguy cơ của cuộc ”Diến Biến Hoà Bình” tại Trung Quốc lúc đó, bằng cách đè bẹp những kẻ hữu khuynh muốn phá bỏ cấu trúc thượng tầng của chủ nghĩa xã hội…[5]

Kể từ Mao Trạch Đông, nhà cầm quyền CS Trung Hoa luôn luôn coi “Diễn Biến Hoà Bình” là mối đe doạ lớn nhất cho sự duy trì của chế độ cộng sản trong nước và tại khu vực.

Thật vậy, Đặng Tiểu Bình dù có ý định cổ võ phong trào xét lại Cách mạng Văn hóa, nhưng khi phong trào này kêu gọi “cải tổ dân chủ”, thì lập tức Đặng Tiểu Bình ra lệnh Quân Đội Nhân Dân Cách Mạng dẹp đám sinh viên, trí thức tụ tập biểu tình tại Bắc Kinh và sau đó gây ra vụ thảm sát tại quảng trường Thiên An Môn trong năm 1989.  Những cuộc đụng độ này đã khiến 800 dân thường thiệt mạng, 10.000 người bị thương.

Và gần đây, ngay đầu năm 2012, Hồ Cẩm Đào với tư cách Tổng Bí thư Ủy ban Trung ương Đảng kiêm Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã kêu gọi [a] chống lại “sự xâm nhập tư tưởng và văn hóa” của các “thế lực thù địch, [b] đồng thời thắt chặt kiểm soát tư tưởng để đàn áp các tiếng nói bất đồng.[6]

Tại Việt Nam, khái niệm “Diễn Biến Hoà Bình” cũng được coi như là một trong những mối đe dọa lớn nhất tới sự tồn tại của Đảng Cộng sản. Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam viết: “Diễn biến hòa bình là một trong những chiến lược có ý nghĩa và phạm vi toàn cầu của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động được hình thành từ những năm cuối thập kỷ 40 đầu thập kỷ 50 và hoàn chỉnh ở thập kỷ 80 của thế kỷ XX nhằm chống phá các nước xã hội chủ nghĩa, phong trào độc lập dân tộc và phong trào cách mạng tiến bộ trên thế giới.”[7]

Vịn cớ vào hiện tượng đó, CSVN coi các tiếng nói đối nghịch, các hoạt động cá nhân hoặc phong trào vận động dân chủ, nhân quyền trong và ngoài nước là các hành vi “tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam”, hoặc vi phạm pháp luật Việt Nam.[8]

II. Những Đợt Diễn Biến Hoà Bình Trong Khu Vực Cộng Sản Quốc Tế

Sau hơn nửa thế kỷ thử thách, “Diễn biến hòa bình” đã vượt ra khỏi vị trí khái niệm/dự đoán để quy tụ thành một trào lực bất khả cưỡng, làm lung lay những “màn thép” và xập đổ những “bức tường” ô nhục vây quanh không gian chuyên chế, độc tài toàn trị cộng sản Châu Âu.

Thật vậy, sau nhiều đợt thi đua trang bị vũ khí thời Hậu-Đệ-Nhị-Thế Chiến, chủ trương đầu tư quân sự và trường kỳ kháng chiến theo cách mạng vô sản không còn là giải pháp thực tiễn để phát triển quốc gia thuộc khối cộng sản Châu Âu.

Ngay giữa “Chiến tranh Lạnh”, vào năm 1956 tại Đại Hội thứ 20 Xô Viết Nga, Khrushchev đã khai mào đường lối “Sống Chung Hoà Bình”[9] giữa hai siêu cường quốc Hoa Kỳ và Nga Xô, cũng như giữa NATO (Khối quân sự Bắc Đại Tây Dương)[10] và Warsaw Pact (Khối  liên minh quân sự các nước XHCN) [11]với chủ đích:

  • giảm thiểu áp lực thù địch, tránh bỏ chiến tranh hạt nhân [12] giữa hai Khối Tự Do và XHCN;
  • tham dự những cuộc nghị hội chủ trương hoà bình;
  • mặc nhiên chấm dứt tham vọng trực tiếp xâm chiến thế giới tự do bằng bạo lực “Hồng Quân”;
  • và hầu như xét lại nguyên tắc căn bản của cuộc cách mạng vô sản theo XHCN.

Chủ trương “Détente” –Thư giãn/Bớt Căng Thẳng– này đã đưa đến những cuộc Thảo luận Hạn chế Vũ Khí Chiến lược [13] phần nào “ăn khớp” với chủ thuyết “Diễn Biến Hoà Bình”, dù bị Trung Cộng coi là phản bội Cách Mạng Vô Sản.

Cuối cùng, phần nào do âm vang thôi thúc của những cuộc biểu tình đòi dân chủ tự do tại Trung Quốc, dù biến cố này thất bại bằng cuộc thảm sát ngày mùng 4 tháng 6 năm 1989 tại quảng trường Thiên An Môn, Hiện tượng “Diễn Biến Hoà Bình” vẫn thêm khẩn trương, dồn dập qua những cuộc chính biến liên tiếp giải thể chế độ cộng sản tại Châu Âu, đưa tới hiện tượng xô đổ “domino effect” như sau:

  • Tại Ba Lan, Phong trào Công đoàn Đoàn kết [Solidarity Polish: Solidarność] đã toàn thắng tại Hạ Viện và Thượng viện và sau đó thành lập một chính phủ Phi Cộng sản mới vào tháng Chín năm 1989.[14]
  • Tại Hungary, ngày 20 tháng 10, Quốc hội đã thông qua luật cho phép bầu cử quốc hội đa đảng và một cuộc bầu cử tổng thống trực tiếp. Cộng hòa Nhân dân cũng đã chuyển thành Cộng hòa Hungary, theo thể chế tam quyền phân lập.[15]
  • Tại Đông Đức, sau khi bức tường Berlin bị phá xập vào ngày 9 tháng 11 năm 1989, chế độ độc tài của Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa [Socialist Unity Party (SED)] đã kết thúc, đưa tới sự thống nhất của Đông và Tây Đức vào ngày 3 tháng 10 năm 1990.[16]
  • Tại Tiệp Khắcsau cuộc “Cách mạng Nhung” bất bạo động trong tháng 11 năm 1989, Đảng Cộng sản Tiệp Khắc công bố từ bỏ nhà nước độc đảng và Václav Havel được chọn làm Tổng thống Tiệp Khắc vào ngày 29 Tháng 12 năm 1989.[17]
  • Tại Bulgaria, Đảng Cộng sản đã tự giải thể trong tháng 2 năm 1990 nhường chỗ cho cuộc bầu cử tự do đầu tiên vào tháng 6 năm 1990.[18]
  • Tại Romania, đầu năm 1989, Ceauşescu được bầu lại lãnh đạo Đảng Cộng sản để đương đầu với cuộc nổi dậy trong nước. Nhưng  ngày 22 Tháng 12, quân đội Rumania đột nhiên chuyển hướng sát nhập với đám biểu tình để lùng bắt Ceauşescu và vợ ông, Elena.  Vào ngày lễ Giáng Sinh năm 1989, Ceauşescus bị xét xử và lãnh án tử hình. [19]
  • Tại Nam Tưsau cái chết của Tito vào năm 1980, Nam Tư đã phải đương đầu với nhiều căng thẳng sắc tộc. Vào tháng Giêng năm 1990, Đại hội bất thường của Liên đoàn của Cộng sản Nam Tư đã được triệu tập để trên thực tế tự giải thể. Cấp lãnh đạo các sắc tộc Slovenia, Croatia, Macedonia, Bosnia, Herzegovina, Serbia, Montenegro, Kosovo tiếp diễn kế hoạch ly khai khỏi liên bang Nam Tư để giành độc lập, tuần tự từ nằm 1991 tới 2008.[20]
  • Tại Liên Bang Xô viết
    Để thoát khỏi tình thế ứ đọng suy thoái, Tổng Bí Thư Liên Xô Mikhail S. Gorbachev ngay từ năm 1985 đã đề xướng hai chường trình “đổi mới”:[21]

    – 
    Perestroika” [“restructuring”) hay chính sách “cải tổ” nhằm tạo thêm tự do về mặt chính trị, kinh tế và tôn giáo.
     “glasnost” (“openness”/”transparency”) hay chính sách công khai hoá và minh bạch hoá các hoạt động của những cơ quan nhà nước nhằm [a] tạo tự do thông tin và ngôn luận cho đại chúng [b] thêm khả năng giúp giảm nạn tham nhũng và lạm dùng quyền lực của Trung ương Đảng.

Những biện pháp trên, hoặc quá muộn, hoặc phiến diện, hạn hẹp, nên dần dần gây thêm [a] bất mãn nơi đại chúng, [b] tranh chấp nội bộ và [c] sự tan rã của Liên Bang Xô Viết.

Kể cả những bức “màn tre” bao vây Khu vực Cộng sản Châu Á[22] cũng dần dà bị rách toạc, chuyển biến từ cảnh lạc hậu bế-môn-toả-cảng sang thế thị trường hé mở mánh mung.

Thật vậy, sau những cuộc chiến tranh “bán cái/đánh hộ”[23]và “viễn khiển/be bờ”[24] tại Cao Ly và Việt Nam, chủ trương đầu tư quân sự khu vực hay trường kỳ kháng chiến theo cách mạng vô sản quốc tế cũng không còn là giải pháp thực tiễn để phát triển quốc gia thuộc Khu vực Cộng sản Châu Á nữa.  Do đo, CSVN và CSTQ lập tức chuyển hướng chính sách cai trị.

Trước tiên, ngay sau khi trở lại chính trường, năm 1978 Đặng Tiểu Bình tung ra chương trình “Bốn hiện đại hóa” và để cho dân dán “Đại tự báo” chống đối sai lầm của cuộc Cách Mạng Văn Hoá.

Năm 1979, Đặng Tiểu Bình thăm Mỹ nhằm bình thường hoá quan hệ giữa hai nước, tạo dựng lòng tin với Hoa Kỳ để hưởng viện trợ về công nghệ và khoa học kỹ thuật.  Ngay sau đó, Đặng Tiểu Bình đã cải cách đất nước theo hướng “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”, dưới hình thức “kinh tế thị trường theo hướng xã hội chủ nghĩa”, với những trạng thái dị hình như sau:

1.  nền tảng kinh tế hỗn hợp;
2.  chủ lực quốc doanh [doanh nghiệp do “Nhà Nước/Đảng” sở hữu hay sát nhập vào quyền lợi Đảng và Lãnh tụ];
3.  gia nhập kinh tế thị trưởng toàn cầu để thêm cơ hội vơ vét, dụng võ cho giai cấp tài phiệt quốc doanh;

4.  hậu quả: chế độ độc tài chuyên chính [chính trị độc đảng] đã diễn biến/chuyển thành đảng phiệt tư bản đỏ [25] khi tập đoàn tài phiệt CSTQ độc chiếm thị trường.

Trước đà “diễn biến” phương Bắc, Việt Nam lập tức mượn gió bẻ măng, cũng tự diễn biến theo diện “Đổi Mới” [26] sao y bá đạo “Kinh tế Thị Trường theo hướng Xã Hội chủ Nghĩa” với những nhập nhằng chủ mưu chiếm đoạt như sau:

1.  Tư hữu của dân thành quốc hữu;
2.  Quốc hữu thành tài sản của Đảng;

3.  Tài sản của Đảng được hoá giá thành tư sản của cấp Lãnh Đạo/Đại gia/Tài phiệt Đỏ [27]; Với hiệu ứng tất nhiên phân tách xã hội thành hai khối: thiểu số cầm quyền cực kỳ giầu có, tham nhũng, mánh mung đối mặt với đại chúng bị trị, cực kỳ nghèo khổ, thất thế, bất lực, bó tay, sống còn trong vòng luẩn quẩn tha hoá, vô định.

III. Diễn “Biến” Hoà Bình hay Diễn “Tiến” Hoà Bình

Vậy, nếu chỉ muốn chuyển ngữ và quan niệm “Peaceful Evolution” ở mức độ “Diễn Biến Hoà Bình” thì đó là một ngộ nhận vĩ đại, và cũng là một trạng thái chẳng đặng đừng trong một khung cảnh xã hội đổ vỡ, bất toàn, tranh sáng tranh tối.

Thực chất giới lãnh đạo cộng sản chỉ đủ sở trường quan niệm “Peaceful Evolution” ở mức độ tiêu cực hay thụ động:

1.  Như một mối đe doạ cho ý thức hệ của họ, nên cuống cuồng chống đối, vùng vằng phản kháng như đỉa phải vôi;
2.  Nhưng nếu thấy suy nhược trong thế cổ thủ, cô lập, thì lại sẵn sàng tìm cách khúm núm, ăn có với địch cốt để sống còn.  Như Đặng Tiểu Bình đã làm, như cấp lãnh đạo Hànội đang làm: cúi đầu nhận tiếp viện, súng ống, kỹ thuật, tài lực Tây phương như liều thuốc “diễn biến” cải tử hoàn sinh…cho “đảng, cho mình”. Thế thôi.
3.  Do đó trí tuệ mánh mung lẫn khôn ngoan xảo quyệt của giới lãnh đạo CS không vượt ra khỏi tầm hiểu biết tham lam, vị kỷ, vị đảng của họ, nên chẳng bao lâu “diễn biến đổi đời-đổi mới” của họ lại luẩn quẩn ứ đọng trong ao tù thịnh vượng giả tạo, tham nhũng; cướp bóc, nuốt chửng lẫn nhau.
4.  Hiện tượng diễn-biến-phát-tài-tự-nổ đang xẩy ra ở mọi môi trương kinh doanh tập trung, mọi mặt đầu cơ đảng phiệt mafia gia truyền tại Trung Quốc, như tại Việt Nam.  Cấp lãnh đạo tài phiệt đỏ Chấu Á bề ngoài thì lừa dân, bề trong nội đình thì lừa đảo lẫn nhau.

Có hiện tượng sai lầm như vậy vì quan niệm “Diễn Biến Hoà Bình” vỏn vẹn thể hiện ở cấp lãnh đạo quốc gia, nên chỉ có tính cách chuyển biến tiêu cực và thụ động [negative & passive transformation].  Cấp lãnh đạo cộng sản quốc tế đã cho thấy rõ chính sách cai trị và quản trị của họ chỉ là những chắp nối thủ đoạn phá hủy, rồi tự phản, tự phá.

Ngược lại, lời kêu gọi về “Peaceful Evolution” của John Foster Dulles cần được xác định một cách chính xác, tích cực và chủ động, vì:

1. “Evolution” không phải là “diễn biến”, “thay đổi”, “biến đổi” [Transformation] vô định, luẩn quẩn, ngược xuôi, xuôi ngược.  Như với trò chơi block-lego gọi là “transformer”, trẻ em có thể biến đổi các cục lego thành người, rồi thành xe, thành nhà, hay ngược lại. Từ vuông biến đổi thành tròn, từ tròn thay đổi thành dài, bẹt, ngang, thẳng, muôn hình vạn trạng v.v  Tất cả những trạng thái hoán chuyển/diễn biến đó chỉ có thể được gọi là “thay đổi/transformation” hay “biến dạng/déformation”, chứ không là  “Evolution”.
2.  Vì  muốn có  “Evolution” thì sự đổi thay phải đưa tới “tiến hoá”, “tiến triển”, phát triển” [progression/growth] từ thô sơ, hà tì thành tinh vi, toàn hảo; từ thấp kém thành tiến bộ, thăng tiến v.v.

3.  Do đó “Peaceful Evolution” phải được dịch là “Diễn Tiến Hoà Bình”, chỉ đạt được bằng một sự lựa chọn tích cực, phù hợp, nhằm cải tiến, tăng trưởng [Selection / Adaptation/Improvement] một môi trường, một thể chế.

Như theo “Thuyết Tiến Hoá” [Evolutionism], loài khỉ dần dà diễn tiến thành loài người đứng thẳng, rồi tiến triển thành con người biết suy nghĩ– có tư tưởng, tâm linh, có văn hoá, có sáng tạo, mỗi lúc mỗi toàn hảo, tinh vi, tiến bộ.  Do đó khi con người bị các chế độ bất nhân, dã man đầy đoạ thành súc vật, ngủ ở chuồng heo, ăn cám — đổi đời/diễn biến/transformed” thành nô lệ vô sản, nô lệ cuồng tín, nô lệ tư tưởng, nô lệ lao động, nô lệ tình dục, thì “diễn biến” [transformation] đó chỉ có nghĩa là suy thoái, là thụt hậu, là tận cùng tha hoá, tàn phá nhân bản khác hẳn với “peaceful evolution”, với “tiến hoá hoà bình” mà John Foster Dulles mong quảng bá; mà con người chân chính vẫn muốn thực hiện.

IV. Vậy làm thế nào có “Diễn Tiến Hoà Bình/Peaceful Evolution” trong một quốc gia còn theo chủ nghĩa cộng sản như Việt Nam?

Như đã định nghĩa sơ khởi, sách lược “Peaceful Evolution” chủ trương một [a] “tiến trình chuyển đổi” từ thể chế độc tài toàn trị sang thể chế dân chủ [b] bằng con đường hoà bình [c] tại các quốc gia cộng sản.

Muốn thấy Việt Nam thực sự “diễn tiến hoà bình” thì phải xác định mức độ “Diễn tiến dân chủ” hay “Dân Chủ Hoá” một cách tích cực, chủ động.

Khi mục tiêu là Dân Chủ, thì việc đầu tiên phải hoàn trà cho toàn dân vị trí nguồn gốc của mọi trào lực chính trị, kinh tế, xã hội, văn hoá, sáng tạo.  Dân tộc đại chúng bất phân kỳ thị phải là cứu cánh của mọi phúc lợi, an ninh và luật pháp quốc gia, trên căn bản công bằng về quyền lợi và trách nhiệm.

Do đó, những điều kiện dân chủ hoá cần thiết dưới đây phải hội đủ trên bốn bình diện chính trị, kinh tế, xã hội, văn hoá:

1. Bình Diện Chính Trị và Công Quyền

Tiên quyết, chế độ CSVN và mọi hình thức độc tài đảng phiệt, tập đoàn chuyên chính, quân phiệt và tài phiệt tại Việt Nam phải tự giác, nhận giải thể một cách sòng phẳng, toàn diện, để  tiến hoá hội nhập một thể chế pháp trị, đa đảng, tuần hoàn đại diện dân trên căn bản tam quyền phân lập.  Theo hình thức chấp chính này, toàn dân sử dụng quyền lực chính trị hay dân quyền để bầu cử và kiểm soát chính phủ.  Do đó, chính thể dân chủ có trọng trách thi hành việc nước theo ý dân, phục vụ qua sự ủy thác của dân: nhà cầm quyền hành pháp, lập pháp và tư pháp được dân chúng chọn để ủy thác quyền chấp chính, để gián tiếp đôn đốc, bảo vệ quyền lực và quyền lợi của chính người dân.

Vậy quyền chính trị, công quyền, sứ mạng đảng phái chỉ có tính cách đại nhiệm [28] chứ không có tính cách chấp hữu [29].  Đó là đại diện dân và đại nhiệm quyền lợi của dân. Vì căn bản dân là thân chủ, là sở hữu chủ của quyền lợi giao phó.

Mọi hình thức vượt hay chống lại quyền “ủy nhiệm/đại nhiệm” trên sẽ phải coi là lạm quyền và tiếm quyền [30], làm mất tính cách chính thống/chính đáng [legitimacy] của nhà cầm quyền, của đảng phái chấp chính.  Những thành phần nhiệm chức vi phạm quyền hành, vị phạm luật pháp sẽ bị tố cáo, thanh trừng, cách chức [31].

Vậy, mọi thế lực công quyền, chính trị, đảng phái phải thượng tôn luật pháp hiến định; sinh hoạt một cách công minh, chân chính, tương xứng; nhằm phục vụ phúc lợi và tương lai dân tộc; bảo trọng sự vẹn toàn và khả năng phát triển của lãnh thổ, thiên nhiên và tân tạo.

Quyền tư hữu phải được xác định một cách công minh, nghiêm túc, sòng phẳng để giải quyết mọi bất công, oan ức của người dân trước đây và sau này.

Quyền tư hữu phải được phối hợp chặt chẽ với dân quyền và nhân quyền, một cách liên tục, bất khả tước đoạt, dưới mọi hình thức, mọi điều kiện khả thi.

2. Bình Diện Kinh Tế Và Kinh Doanh

Việt Nam cần xác định và bảo trọng một chính sách kinh tế mở, phục vụ người dân trong nước, qua sự hợp tác đa phương về mặt kinh doanh và phát triển quốc gia bằng cách:

[a] bác bỏ chế độ quản trị quốc doanh để tránh mọi hình thức thao túng độc quyền kinh doanh, độc chiếm thị trường [32] vốn là những nguồn gốc của bế tắc kinh tế và tham nhũng dây truyền.

[b] tăng trưởng hệ thống kinh doanh tư, trên căn bản

  • tự do thương nghiệp, đầu tư theo sáng kiến kinh doanh;
  • cung ứng nhu cầu tiêu thụ và ý muốn của người dân.

(c)  tăng  trưởng hệ thống kinh doanh nhân bản:

  • tiêu chuẩn hoá đạo đức nghề nghiệp [professional ethics];
  • tiêu chuẩn hoá đạo đức kinh doanh [Corporate social responsibility];
  • tái dụng và chuyên môn hoá nhân công;
  • đa dạng hoá quyền lợi của giới lao động
  • bảo vệ môi trường;

(d)  hệ thống hoá kinh doanh kết sinh:

  • theo tiêu chuẩn phát triển quốc gia và địa phương;
  • theo tiêu chuẩn hợp tác khu vực;
  • theo tiêu chuẩn thị trường toàn cầu;

(e)  kết hợp thực lực chính trị, kinh tế và kinh doanh một cách ôn hoà, cân nhắc quyền lợi tư nhân và bổn phận nghề nghiệp, sáng kiến và trách nhiệm kinh doanh, nhằm phục vụ công ích và tiến bộ nhân loại.

3. Bình Diện Xã Hội và Tổ Chức Xã Hội Dân Sự

Con người tự do có quyền và trách nhiệm tụ họp; đóng góp khả năng, trí tuệ và tâm linh khi phục vụ xã hội, bằng cách tự nguyện đoàn ngũ hoá thành tổ chức xã hội dân sự [XHDS], dưới hình thức tổ chức bất vụ lợi, độc lập, hoặc tổ chức phi chính phủ, để hoạt động trong các lĩnh vực xã hội, kinh tế, từ thiện, giáo dục, tôn giáo, nghề nghiệp, điều nghiên, văn học, nghệ thuật, các phong trào dân vận bảo trọng nhân quyền v.v.

Khi tự nguyện thành lập đúng theo khuôn khổ và thủ tục pháp định, tổ chức XHDS có dịp công khai, minh bạch hoá mục tiêu và sứ mạng theo đuổi, với kết quả đóng góp thế lực và ảnh hưởng dân chủ trong lĩnh vực sinh hoạt cộng đồng.

Sinh hoạt hợp pháp của tổ chức XHDS cũng cho phép lượng giá hệ thống công quyền hiện hữu là dân chủ tự do nếu tôn trọng hoạt động chính thống của XHDS, còn không sẽ phải coi là chuyên chế, phản dân chủ, khi cấm đoán, kìm kẹp, kiểm soát các tổ chức tập thể này.  XHDS phải được minh thị tôn trọng như một nhu cầu chính đáng của dân, do dân, vì dân.  Mọi hình thức tổ chức XHDS khác đều có tính cách trá hình, lươn lẹo, vừa phản động ngược chiều, vừa vô hiệu, phí phạm nhân lực, tài lực.

Nhiều thống kê đã cho thấy, mức độ tăng trưởng về dân chủ chân chính đưa tới tình trạng gia tăng lợi tức quốc gia và tức nhiên gia giảm cảnh nghèo khó trong xã hội đó.  Tuyệt nhiên, xoá đói giảm nghèo không thể thực hiện bằng chính sách a tòng tài phiệt ngoại bang bóc lột nhân công, xuất khẩu lao động, bán dâu cho ngoại quốc.

Ngoài các yếu tố tư bản và kỹ thuật tân trang, phương thức đầu tư nhận sự một cách thiết thực, lâu bền, cùng thể thức tôn trọng pháp luật, bảo trọng quyền tư hữu và tự do mậu dịch vẫn là những thành tố của một môi trường hữu hiệu trong việc xoá đói giảm nghèo, với sự phối hợp viễn kiến, lòng bác ái nhân từ của thế lực đa phương phục vụ quyền lợi và nhu cầu nhân dân.

Hơn nữa, trong một xã hội vững bền, đầy đủ tiện nghi, có văn hoá nhân bản bình đẳng, bình quyền, bình sản, tôn trọng pháp luật, bảo trọng nhân phẩm thì nạn tham nhũng sẽ giảm thiểu tối đa.

4. Bình Diện Văn Hoá Sáng Tạo

Dân chủ tự nó không có ý nghĩa gì cả. Nó không phải là một tặng dữ có sẵn, bất biến, cho không, biếu không, như quả sung văn minh rụng xuống miệng người tiêu thụ.  Dân chủ chỉ khởi phát khi chính quyền và người dân ở mọi tầng lớp trong nước [a] thực sự quan tâm tới dân chủ, [b] có nhu cầu và khả năng hội nhập một nền văn hoá dân chủ,[33] với chủ trương:

1.  bảo trọng và phát huy một nền văn hoá  đa dạng trên căn bản tương nhượng, đối trọng, bình đẳng, không cho phép bất cứ truyền thống, tư tưởng, tín ngưỡng nào trở thành độc tôn, độc chiếm ảnh hưởng, hay có ưu thế lấn át những thành tố khác.

2.  bảo trọng và phát huy một nếp sống hội nhập sinh hoạt dân chủ, tự do, cởi mở, không quá khích, mà quyền lợi và trách nhiệm phải đối xứng, cân bằng.

3.  bảo trọng và phát huy một đạo sống tự lập, tự giác, có khả năng hội nhập công ích và quyền lợi chung một cách công bằng, tự nguyện, không bị áp lực, kìm kẹp.

4.  bảo trọng và phát huy một tư duy đối tác, một quan niệm lãnh đạo tự kiểm, tự trọng, nhận lãnh trách nhiệm, không ỷ lại, đổ thừa.

5.  bảo trọng và phát huy một nền giáo dục toàn diện, đào tạo công dân toàn cấp [a] đầy đủ kiến thức sáng tạo, [b] tôn trọng luật pháp, [c] có ý thức căn bản của một xã hội dân sự trưởng thành, tự duy, tự phát [c] có tự do và khả năng tranh luận, đối kháng, [d] có khả năng và trách nhiệm quyết định trong sáng, hoạt động minh bạch.

6.  trau dồi đạo sống kết sinh những truyền thống cũ và mới có giá trị diễn tiến nhân bản, [a] về mặt kiến thức sáng tạo và kỹ thuật cập nhật, [b] về phúc lợi vật chất, tâm linh khả ứng nhu cầu địa phương, khu vực và toàn thế giới, trên đà hội nhập và tiến hoá nhân loại.

7.  xác định dân chủ [a] vừa là một hứa hẹn phát huy tự do và phẩm giá nhân bản khi thực thi công bằng cá nhân, xã hội, chính trị, kinh tế, văn hoá, [b] vừa là mộtthách đố tích cực khi lịch trình tiến hoá đưa tới thành quả của nền dân chủ lại do chính người dân – đại chúng thuộc mọi giới, mọi khả năng, mọi xu hướng – đạm nhậm, thực hiện, không ai khác, không sao hơn.

Để Tạm Kết

Trước thời điểm kết thúc chế độ cộng sản tại Châu Âu vào năm 1989, trong lúc Đông Đức còn ra uy cử hành kỷ niệm 40 năm thống trị, Gorbachev khi tới tham dự đã cảnh cáo lãnh tụ Erich Honecker sớm cải cách giải thể: “Ai chậm trễ sẽ mất mạng” [Wer zu spät kommt, den bestraft das Leben/He who is too late is punished by life).[34] Chắc chắn ngày hôm nay, các lãnh tụ CSVN cũng đã từng nghe những lời nhắn nhủ, cảnh cáo tương tự, trong và ngoài nước.

Phải chăng gần đây những lời tuyên bố lập đảng Dân Chủ Xã Hội của hai ông Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận

  • là những phát biểu cá nhân phản tỉnh; những phản kháng leo teo, lạc lõng, rồi nín bật;
  • hay là ý nguyện chung của “cánh ly khai” đảng CSVN mỗi lúc mỗi ồ ạt để thực sự trở thành lực lượng đối lập;
  • hay là lời mở đường cho giới lãnh đạo chuẩn bị giải thể chế độ CSVN để tự lột xác sống còn dưới trướng dân tộc tự quyết.

Cựu Tổng Thống Nga Boris Yeltsin đã từng tuyên bố: ”… Người Cộng sản bất trị, không có thuốc chữa, mà phải trừ tiệt” (Communists are incurable, they must be eradicated). Sớm muộn gì chế độ CSVN độc tài toàn trị sẽ phải giải thể hay tự hủy trước phong trào diễn tiến dân chủ.

Riêng đối với đại chúng — mọi thế hệ, mọi giới, mọi khả năng, mọi xu hướng — khi đã ý thức nhu cầu cấp bách của đại cuộc vận chuyển theo hoài bão và tương lai dân tộc, sự chậm trễ nhập cuộc diễn tiến dân chủ chân chính, có tự do và nhân quyền, là một lỗi lầm lịch sử cần phải chấm dứt kịp thời.

TS.LS. Lưu Nguyễn Đạt
cập nhật Sep 5, 2013

www.vietthuc.org

[1] John Foster Dulles (February 25, 1888 – May 24, 1959) served as U.S. Secretary of State under President Dwight D. Eisenhower from 1953 to 1959. He was a significant figure in the early Cold War era, advocating an aggressive stance against communism throughout the world.

[2] Asia Times Online: Hu warns successors over “peaceful evolution”’

[3] 1959: Preventing Peaceful Evolution | China Heritage Quarterly

[4] The Soviet theory of peaceful coexistence asserted that the United States and USSR, and their respective political ideologies, could co-exist together rather than fighting one another.  See endnote #9.

[5] Michael Schoenhals, ed., China’s Cultural Revolution, 1966-1969: Not a Dinner Party(Armonk, N.Y.: M.E. Sharpe, 1996. An East Gate Reader). xix, 400p. ISBN 1563247364.; MacFarquhar Roderick and Schoenhals, Michael. Mao’s Last Revolution. Harvard University Press, 2006. ISBN 0674023323

[6] Bài phát biểu của Hồ Cẩm Đào đã được xuất bản bởi tờ Tìm kiếm Sự Thật, một tạp chí hàng đầu của ĐCSTQ do Trường Đảng Trung ương điều hành, trong ấn bản đầu tiên của mình cho năm 2012.

[7] T.Huyền, “Phòng, chống “Diễn biến hòa bình” ở Việt Nam – Những vấn đề lý luận và thực tiễn”, Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam, 9 tháng 3 năm 2009.

[8] BBC Vietnamese – Việt Nam – Diễn biến hòa bình, May 27, 2009.

[9] Khrushchev solidified the concept in Soviet foreign policy in 1956 at the 20th Congress of the Communist Party of the Soviet Union. The policy arose as a temptation to reduce hostility between the two superpowers, particularly in light of the possibility of nuclear war. The Soviet theory of peaceful coexistence asserted that the United States and USSR, and their respective political ideologies, could co-exist together rather than fighting one another, and Khrushchev tried to demonstrate his commitment to peaceful coexistence by attending international peace conferences, such as the Geneva Summit, and by traveling internationally, such as his trip to America’s Camp David in 1959. The World Peace Council founded in 1949 and largely funded by the Soviet Union attempted to organize a peace movement in favor of the concept internationally.

[10] NATO ký kết 4 April 1949.  Các quốc gia thành viên sáng lập & gia nhập trong chiến tranh Lạnh gồm Anh, Bỉ, Bồ Đào Nha, Canada, Đan Mạch, Hà Lan, Hoa Kỳ, Iceland, Luxembourg, Na Uy, Pháp, Ý, Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ, CHLB Đức, Tây Ban Nha.

[11] Warsaw Pact [Khối  liên minh quân sự các nước XHCN] ký kết tại Warsaw năm 1955, gồm Liên Xô, Albania (rút ra năm 1968), Ba Lan, Bulgaria, Đông Đức, Hungary, Romania, Tiệp Khắc

[12] hostilities & nuclear war

[13] Strategic Arms Limitation Talks (SALT –I) and the Helsinki Accords

[14] Lech Walesa. The Struggle and the Triumph: An Autobiography. Arcade (1991). Tagliabue, John (13 September 1989). “Poles Approve Solidarity-Led Cabinet”. The New York Times.

[15] József Bayer, “The Process of Political System Change in Hungary”, inSchriftenreihe des Europa Institutes Budapest, 2003. “Hungary Purges Stalinism From Its Constitution”. The New York Times. 19 October 1989.

[16] Mary Fulbrook. History of Germany, 1918-2000: the divided nation; Bleiker , Roland. “Nonviolent Struggle and the Revolution in East Germany” The Albert Einstein Institution. 1993.

[17] Nelson, Lars-Erik. New Czechoslovakian Leaders Are As Stunned As Their People. New York Daily News, 1990-02-21; Wolchik, Sharon L. “Czechoslovakia’s ‘Velvet Revolution.’” 1990. Current History. 89:413-416,435-437. Retrieved March 11, 2009; Glenn, John K. “Competing Challengers and Contested Outcomes to State Breakdown: The Velvet Revolution in Czechoslovakia”. September 1999. Social Forces. 78:187-211. Retrieved March 11, 2009

[18] Crampton, R.J., A Concise History of Bulgaria, 2005, pp.205, Cambridge University Press

[19] Sebetsyen, Victor (2009). Revolution 1989: The Fall of the Soviet Empire. New York City

[20] Glenny, Misha (1996). The fall of Yugoslavia: the third Balkan war. Penguin Books

[21] Sebetsyen, Victor (2009). Revolution 1989: The Fall of the Soviet Empire. New York City

[22] Trung Hoa, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Lào, Cao Mên

[23] proxy war

[24] remote war of containment

[25] state capitalism

[26] Renovation

[27] Oligarchic privatization; déceptive acquisition & détournement de fonds publics;

[28] attribution de pouvoir représentatif

[29] attribution de pouvoir possessif ou de mainmise

[30] abuse of power/accaparement de pouvoir

[31] mise en accusation/removal, impeachment

[32] Marché de monopole

[33] cultural democracy

[34] Wer zu spät kommt, den bestraft das Leben/He who is too late is punished by life).Sebetsyen, Victor (2009). Revolution 1989: The Fall of the Soviet Empire. New York City

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Tội Nghiệp: Cộng Sản Việt Nam Mơ Được Ngang Hàng với Thái Lan!!!

Posted by Webmaster on August 2, 2013

, Augustt 1, 2013

2013-AUG-1-VN.THAI_.jpg-2

Chỉ Có Cách Này Thôi

www.vietthuc.org

… Và cũng đã ngang hàng với Cuba!!!

trong dung tren buc

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Đinh Tấn Lực: Ôm Vuột Chân, Chỉ Được Mỗi Vết Giày

Posted by Webmaster on July 29, 2013

Tranh: Igor Samarow – Nguồn: Dân LuậnBlogger Đinh Tấn Lực
28-7-2013

Chuyến này ngó như thử anh Tư chuẩn bị khá kỹ, do bởi chính mình thỉnh cầu hội kiến trước thời hạn hứa hẹn.

Tức là, chịu khó thu nhận ý kiến của Mát-xcơva, thăm dò thái độ của Tân Đề Li và Gia-các-ta, quan trọng nhất là ý kiến chỉ đạo sát nút của Bắc Kinh, rồi mới đi Mỹ.
Coi truyền hình nội địa về vở diễn, lắm người đâm ra ngộ nhận tầm xa rằng đây là chuyến công du “chiến lược”, ít ra là ở tầm xây dựng lòng tin chiến lược cụ thể và tận nơi (cho kẻ chủ xướng “tư tưởng thời đại” này), hoặc tệ hơn nữa, là ký thương ước nhập khẩu vũ khí chiến lược, cho sôi nổi/xôm tụ trong cuộc chạy đua … nội bộ. Mà, trên thực tế, không kể hai thông dịch viên nuốt chữ tới phát ách, cũng chẳng ai khác biết chắc là trong buổi họp kín đó, anh Tư có chuyển tải được điều gì cụ thể về “lòng tin chiến lược” đó không, hay là chẳng có cơ hội đề cập, một khi chủ nhà xoành xoạch chuyển sang những chủ đề có sẵn trong nghị trình của họ?
Tới chừng coi truyền hình tư bản, người ta mới té sấp té ngửa ra là chẳng có “chiến lược” gì ráo.
Rốt cục chẳng có vụ mua bán khí tài gì cả. Mà cái này đoán được. Ngoại trừ lúc lâm vào những khúc ngoặt lịch sử (cần vẽ lại bản đồ thế giới chẳng hạn), còn thì đời nào Mỹ chịu bán vũ khí chiến lược cho những đối tác tầm sàn lại đang là đối tác chiến lược tầm đỉnh của …vua hàng nhái là nước Tàu?
Rốt cục chẳng có việc ký kết một văn kiện nào về quốc phòng hay an ninh khu vực. Tất cả chỉ là loại nước bọt khá dễ bốc hơi.
Rốt cục chẳng có cái chứng chỉ đối tác chiến lược nào với Mỹ. Chỉ là thứ “đối tác toàn diện”. Ôi, sao cái từ “toàn diện” nó mang tính ngoại giao nước bọt đậm đặc là vậy?
Rốt cục cái “phái đoàn tôn giáo” và “phái đoàn công an” tùy tùng của anh Tư, giữ trọng trách giải độc nhân quyền, đành phải chịu khó đi mua sắm trong thời gian thất nghiệp ở Mỹ.
Rốt cục cũng chẳng có cái bắt tay TPP. Ngài Obama kính mến kia chỉ nhẹ nhàng buông thỏng một câu “sẽ xem xét”, như một thứ án treo. Lại còn ỡm ờ về lời nhờ cậy của anh Tư về việc công nhận cái nền “kinh tế thị trường” của VN. Kể cũng khó, bởi nếu công nhận điều đó tức là tự động cắt bỏ cái đuôi định hướng thổ tả đang ở tầm kim chỉ nam này nọ, trong khi nó chính là sân chơi (và két sắt) của lãnh đạo Hà nội. Cho nên chủ nhà đánh vòng, mà buộc lòng anh Tư vẫn phải cười tươi, còn là tươi nhất trong bộ tứ Khải/Triết/Dũng/Sang từng qua Mỹ, chiếu theo lời nhận xét không cần dấu diếm tính “chỉ tang mạ hòe” của bạn Nguyễn Khanh RFA.
Cái ấn tượng còn lại ở những người theo dõi sự kiện “chiến lược” này là gì?
Có lẽ tạm thời … phải đếm số!
*
Một
Là thái độ coi thường (nói cho có tí vẻ ngoại giao là thái độ đánh giá thấp) của Oa-Sinh-Tơn, đối với phái đoàn nguyên thủ của Hà Nội. Điều này thì … cả Văn Vĩ hay Gary Davis cũng đều thấy, và nhiều người bực lắm rồi.
Bởi, một chính khách mang danh nguyên thủ như anh Tư mà chỉ được cấp đại sứ “welcome”, không trống kèn quân nhạc, không lính bồng súng chào, không thảm đỏ, không vòng hoa… Đến lúc khui sâm-banh thì chỉ được cụng ly với cấp ngoại trưởng, trong một bữa ăn trưa đơn giản tại phòng tiếp tân của Bộ Ngoại giao, ngày 24-7-2013. Đã không có dạ tiệc ở Nhà Trắng thì chớ, đàng này, phần dạ tiệc ngay buổi tối hội kiến “thượng đỉnh” 25-7-2013 , do ngài Obama chủ xị ở Nhà Trắng, là buổi tiệc Iftar để dành riêng cho nghi thức chay tịnh mùa Ramadan của những người theo đạo Hồi!
Vậy thì còn ra cái thể thống gì nữa? Thể thống ở đây chẳng phải chỉ là tư thế của anh Tư không thôi. Bởi vì, ngoài một mớ đảng viên thiểu trí thừa tham của CSVN, thì có ai coi anh Tư ra gì đâu, nói chi tới tư cách cá nhân hay tư thế đại diện quốc gia? Mà ngay cả đảng viên cũng vậy, từ trước cả đận anh Tư không dám nêu thẳng tên đối thủ, mà phải mập mờ X kia X nọ, thì họ đã coi anh Tư ra cái cóc gì đâu?
Thể thống ở đây chính là sự niềm nỡ tối thiểu nào đó phải có của một nguyên thủ đối với một nguyên thủ, kể cả khi kẻ đó tự xưng là nguyên thủ. Mà không có chút nghi thức ngoại giao niềm nỡ tối thiểu nào kỳ này, tức là, hoặc, tự Mỹ nó đểu; hoặc, Mỹ cả nể ý kiến của những đại diện Việt kiều đã họp với Nhà Trắng trước đó mấy ngày, rồi hành xử đúng mực/đúng tầm/đúng người/đúng việc như vậy; hoặc, “mình phải thế nào thì người ta mới mời mình (kiểu đó) chứ!”.
So với các chuyến trước thì có vẻ người tiền nhiệm của anh Tư được đón tiếp có phần nào tử tế hơn, cho dù không ai muốn nhắc chuyện Hà Nội phóng thích LS Lê Quốc Quân vài ngày trước khi phái đoàn Nguyễn Minh Triết qua Mỹ.
Gì thì gì, những người từng ưu tư về quốc thể cũng … bớt áy náy. Bởi, một khi Mỹ không đối xử với anh Tư như một nguyên thủ, tức đại diện quốc gia, thì kể ra, có muốn cũng khó để quy kết là họ coi thường quốc thể VN. Rõ ràng là họ chỉ coi thường tư thế tự phong của “đối tác”.
*
Hai
Có nhiều dòng nghĩ khác nhau về món quà anh Tư chuyển đến ngài Obama kính mến nọ.
Có người cho rằng đó là một thông điệp muộn màng từ cái đầu nô lệ đang vái tứ phương của thời 1946. Thời đó, trong lúc bị bế tắc đàm phán, và quyền lực cai trị bị đe dọa bởi một cuộc đảo chánh quân sự, tác giả bức thư đã nhiệt liệt khẩn cầu tổng thống Mỹ: “…Hãy can thiệp khẩn cấp và hỗ trợ cho nền độc lập của chúng tôi”. Qua đó, rõ là cái quyền lực cai trị non trẻ vừa cướp được đang nhâng nhâng nhân danh độc lập. Cũng có nghĩa là đàn anh Liên Xô bấy giờ đang bận hay bấn chuyện nội bộ gì đó của họ (vào giai đoạn chiến tranh lạnh tượng hình), nên không chìa tay ra được. Đành quay sang Mỹ, cho dù điều đó không chứng tỏ rằng tác giả bức thư am tường quan hệ Pháp-Mỹ ngay sau thế chiến thứ hai.
Sáu mươi bảy năm sau, việc cầu cạnh lặp lại lần nữa, cũng chỉ vì những chiếc ngai vua tập thể đã long ngàm rã mộng. Và tác giả thông điệp này cũng không chứng tỏ được mức am tường về xu hướng dân chủ hóa toàn cầu của một chính quyền vẫn còn đứng hàng đầu thế giới, cho dù vẫn chỉ đạo hàng ngày cách viết những bài xã luận cơ bắp trên báo ND và QĐND. Đã không biết cách ngã giá, lại khư khư không muốn ngã giá.
Lại gặp phải một tay hùng biện vào hàng nhất nhì nước Mỹ. Lắm người diễu cợt rằng chính anh Tư giỏi hơn người tiền nhiệm, ở chỗ làm được cái việc phân hóa chính trường nước Mỹ, cái mà tay tiền nhiệm kia chỉ chém gió. Song, những người hiểu rõ các mối quan hệ bên trong chính trường Mỹ lại bảo rằng ngài Obama kính mến kia là một cao thủ lăng ba vi bộ ở câu trả lời: “Hồ Chí Minh thực sự có cảm hứng nhờ Tuyên ngôn Độc lập và Hiến pháp Hoa Kỳ, và (nhờ) những lời nói của Thomas Jefferson”.
Tức là, vừa đánh vòng việc từ chối lời cầu cạnh (tất nhiên có điều kiện mà chưa thỏa); vừa “tát yêu” rằng bác của mấy chú ăn cắp quen tay (mà chúng tôi cũng chẳng cần khép tội 258 lợi dụng quyền dân chủ); lại vừa để cho phe hữu bên đó ồn ào lên tiếng giúp, dù chói tai, nhưng cuối cùng vẫn là hỗ trợ cho cái lắc đầu.
Lại còn “vặn họng” đối tác là mấy chú cứ ra rã chửi Mỹ, từ thời “chống Mỹ cứu nước”, qua trận động đất Đông Âu-Liên Xô, tới cả thời 9-11 và chiến tranh Iraq/A Phú Hãn/Palestine, kéo dài tới những cuộc cách mạng hoa/màu gần đây… Thế nhưng 67 năm qua, phải thừa nhận là các chú mặt dày vô địch, khi hết nước thì cũng sẵn sàng quay đầu về cầu cạnh cái “thế lực thù địch” số một thế giới: “Hồ Chí Minh đã nói ông muốn hợp tác với Hoa Kỳ. Và Chủ tịch Sang bày tỏ rằng: ngay cả nếu 67 năm đã trôi qua, thì cũng là điều tốt khi chúng ta còn đang có tiến bộ (tới cái đích hợp tác ấy)”.
Tiếc thay, ông còn cắt nghĩa thêm: “Chúng ta vẫn còn những bất đồng…”.
Thế là trắng tay, mà còn phải cố sức cười tươi cúi nhìn đôi bàn tay trắng, bận về.
*
Ba
Cũng phải thừa nhận thêm, rằng, tay nào cố vấn cho anh Tư phát ngôn lời cảm ơn TT Obama và nước Mỹ đã cưu mang và hỗ trợ những người Việt Nam tỵ nạn này để họ (thành công vẻ vang và) trở thành công dân Mỹ, quả là một thế lực thù địch đáng gờm từ bên trong.
Hắn phải biết rất rõ nguồn gốc của những đợt di tản/thuyền nhân… đó là từ đâu mà ra. Hắn phải biết là những đoàn người tỵ nạn CS đó đã bỏ phiếu bằng chân và bằng cả sinh mạng để thoát khỏi cái nhà tù nghiệt ngã CHXHCNVN. Hắn phải biết chính nhà nước khuyến khích cho đảng viên bán bãi lấy vàng rồi bắn ghe/giết người để cướp thêm vàng (Nguyễn Minh Triết là một trong những hung thần đó ở khu vực Sông Bé). Hắn biết rõ là chính quyền Mỹ nắm vững cái ngỏ ngách tham tàn đó của lãnh đạo Hà Nội. Quan trọng nhất là hắn cũng biết rất rõ anh Tư thiếu thông minh đủ để phát ngôn những lời phản cảm và phi nhân đó.
Chẳng lẽ ngài Obama kính mến kia buột miệng hỏi ngược: Thế thì đối với hàng triệu thuyền nhân không đến được một bến bờ nào thì ngài chủ tịch Tư sẽ cảm ơn ai?
Khổ thân anh Tư lọt bẫy đám đàn em chuyên ngành khủng bố mềm.
Càng khổ thân anh Tư hơn nữa là ngay vào lúc hăng say với một phát ngôn những tưởng sẽ trở thành danh ngôn đó, thì một đàn em khủng bố mềm khác lại hùng hổ ném chất thải vào mặt lãnh đạo đang công du, bằng câu tuyên bố rằng những Việt kiều ở Mỹ (hội nhập thành công và đóng góp vào nền kinh tế đứng đầu thế giới của Mỹ, trong đó có nhiều triệu phú) đi biểu tình đòi hỏi lãnh đạo Hà Nội tôn trọng nhân quyền, là họ: “chỉ vì đồng tiền, chỉ vì mưu cầu cuộc sống, chỉ vì muốn có 1 chút thu nhập thêm…”. Hắn ở cấp thứ trưởng ngoại giao và thuộc hàng tổng lãnh sự VN ở nước lớn chứ không phải hàng cắc ké/cò mồi.
Rõ là giới quan tâm không tránh khỏi hoang mang: “Âm binh vật Phù thủy” ngay ở bên ngoài lãnh thổ VN và trước mặt những ân nhân đang khẩn cầu cứu độ kia đó chăng?
Bởi vậy, khi đọc Bản Tuyên Bố Chung ở đoạn: “Hai vị chủ tịch nhất trí là cần tăng cường quan hệ giáo dục, văn hóa, và người với người giữa Hoa Kỳ và Việt Nam”, người đọc không kềm được cảm giác tức thì/tại chỗ là: Nỗ lực tăng cường giáo dục, văn hóa, giữa người với người này, trước tiên phải được áp dụng tức khắc cho dàn lãnh đạo ở Hà Nội.
*
Bốn
Dàn lãnh đạo ở Hà Nội có chung một đồng điểm rất đặc thù là cực khoái tiết mục lip-dance, tạm dịch là … múa mỏ.
Anh Tư đã để lại Mỹ ít ra là hai bài múa:
Bài thứ nhất là câu tuyên bố đứng bục của anh Tư: “Là một thành viên của Liên Hiệp Quốc, Philippines có toàn quyền theo đuổi vụ kiện như họ muốn”. Nhưng từ chối bình luận khi được hỏi về khả năng liên kết giữa Việt Nam với Philippines trong nỗ lực đưa ra trọng tài quốc tế để xét xử các tranh chấp biển đảovới TQ, dựa trên Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, như chính quyền Phi đã khởi động từ đầu năm nay.
Tức là chỉ phán những điều cả thế giới biết rõ, và tắt đài để dấu kín cái hèn tự thân.
Bài thứ nhì là lúc sắp rời Mỹ, vào sáng ngày 26-7-2013, anh Tư ghé qua trụ sở Liên Hợp Quốc, đã lên lớp ngài Tổng thư ký LHQ Ban Ki-moon, rằng: “VNmong muốn LHQ phát huy tốt vai trò to lớn trong việc duy trì hòa bình, ổn định trên thế giới cũng như trong khu vực, thúc đẩy đối thoại, giải quyết hòa bình các tranh chấp quốc tế trên cơ sở tuân thủ các nguyên tắc của Hiến chương LHQ và luật pháp quốc tế, tạo điều kiện thuận lợi cho sự phát triển chung của các quốc gia, nhất là các nước đang phát triển”.
Lẽ nào ông Ban, trong trách vụ Tổng thư ký LHQ, lại không biết điều đó? Chẳng phải đó là nội dung khoản 1/điều 1/chương 1, được ghi rõ ngay những dòng đầu trong bản Hiến chương Liên Hợp Quốc hay sao?
Vậy thì, nguyên thủ của một đảng cầm quyền cả nước, đâu phải có chức năng chính là để ba hoa những điều ai cũng biết hầu đừng ai bảo mình mắc … chứng câm? Hoặc giả, đây chỉ là trò mèo chơi gác kèo: Tổng Lú đã múa nhuyễn và múa dai ở Cuba chuyến trước, thì Chủ tịch Tư phải múa bảnh hơn ở Niu-Oóc chuyến này?
Cũng ngay tối 26-7-2013 đó, ở VN, đài VTV1 trân trọng đi tin “Bế giảng lớp Cán Bộ Nguồn” trước khi loan báo tin tức về sự kiện nổi cộm là anh Tư hội kiến với ngài Obama quyền lực ăn trùm thế giới. Đâu lý nào VTV1 đánh giá chuyến đi Mỹ sát cạnh và trung thực đến mức đau đớn ấy?
*
Tạm Gút
Cuộc hội kiến của anh Tư với chủ nhân Nhà Trắng đương nhiệm chỉ vỏn vẹn 45 phút, được linh động phụ trội thêm 30 phút, chỉ đi đến những điều não lòng cho người cầu cạnh. Túm lại thì đó là hình ảnh của một anh chàng ôm vuột chân đối tác, chỉ còn lại trên người trọn vẹn một vết giày.
Nguyên nhân?
Mỹ chủ trương thúc đẩy dân chủ hóa mọi nơi chứ không hề muốn bán bảo hiểm cho một nhà nước độc tài độc đảng chuyên dựa hơi thiên hạ để tiếp tục đày dân hay giết dân mình.
Trong lúc đó, Ngoại trưởng tân nhiệm của Mỹ, John Kerry, trong buổi tiếp tân tại Bộ Ngoại giao, lại dí dỏm so sánh đối chiếu tiểu sử bản thân với “quốc khách”, từ 1966, 1969, 1984… cho tới nay, thông qua những nét tương đồng, tuy thân mật nhưng không kém phần trịch thượng, như thử hắn mới là đồng vai đối tác với anh Tư.
Điều đó càng được minh họa rõ nét tại sao Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam David Sheer, trực thuộc quyền điều động của Ngoại trưởng John Kerry, phải lãnh “trọng trách” đón anh Tư tại phi trường và cũng là người giới thiệu hai chủ tịch tại Nhà trắng.
Còn về lời mời chân thành của anh Tư, về một chuyến viếng thăm VN của ngài Obama kính mến nọ, thì nhận lại được một câu trả lời bất định. Ông ấy nhận lời và bảo rằng sẽ cố thực hiện chuyến viếng thăm vếng đó trước khi rời Nhà Trắng vào năm 2016.
Ông ấy còn nhấn mạnh thêm đâu đó: “Hoa Kỳ tiếp tục tin tưởng tất cả chúng ta đều phải tôn trọng những vấn đề như tự do phát biểu, tự do tôn giáo, tự do hội họp”.
Phải chăng đó là những điều kiện giản đơn được gói ghém thành một thông điệp có thắt nơ?

Blogger Đinh Tấn Lực
28-7-2013

RELATED POSTS

  • No Related Posts

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: , , | Leave a Comment »

Các đảo thuộc quần đảo Trường Sa đã bị Trung Quốc xâm lăng

Posted by Webmaster on July 2, 2013

Nguồn: http://www.x-cafevn.org/node/4994

Trung Cộng hiện đã chiếm đóng:

(Tổng cộng: 7 thực thể địa lý; tất cả đều là rạn san hô).

1. Đá Châu Viên

Đá Châu Viên

A Cuarteron Reef
F Calderon
H 华阳礁

Tọa độ: 8°54′B 112°52′Đ

Mô tả sơ lược: Là một rạn san hô vòng đa phần chìm ngập dưới nước, nằm về phía đông của đá Đông.

2. Đá Chữ Thập

Đá Chữ Thập

 

A Fiery Cross Reef
Northwest Investigator Reef
F Kagitingan
H 永暑礁

Tọa độ: 9°35′B 112°54′Đ

Mô tả sơ lược: Là một rạn san hô lớn nằm tách biệt khỏi các thực thể khác. Tổng diện tích hơn 110 km2. Đây là trung tâm đồn trú của Trung Quốc tại Trường Sa.

3. Cụm đá Ga Ven

Quân Trung Quốc xây dựng nhà nổi công sự kiên cố trên Đá Ga Ven sau khi dùng vũ lực chiếm đoạt Đá Ga Ven của Việt Nam

Quân Trung Quốc xây dựng nhà nổi công sự kiên cố trên Đá Ga Ven sau khi dùng vũ lực chiếm đoạt Đá Ga Ven của Việt Nam

A Gaven Reefs
H 南薰礁

Tọa độ: 10°12′B 114°13′Đ

Mô tả sơ lược: Cụm này gồm hai rạn san hô là đá Ga Ven và đá Lạc, lần lượt nằm cách đảo Nam Yết 8,5 và 7 hải lí về phía tây.

4. Đá Gạc Ma

Đá Gạc Ma

Đá Gạc Ma

A Johnson South Reef
F Mabini
H 赤瓜礁

Tọa độ: 9°42′B 114°17′Đ

Mô tả sơ lược: Là một rạn san hô nằm ở đầu mút tây nam của cụm Sinh Tồn và là một trong ba địa điểm diễn ra trận Hải chiến Trường Sa vào tháng 3 năm 1988.

5. Đá Tư Nghĩa

da_tu_nghia

Đá Tư Nghĩa

A Hughes Reef
H 东门礁

Tọa độ: 9°56′B 114°31′Đ

Mô tả sơ lược: Là một rạn san hô nằm ở phía tây tây bắc của đảo Sinh Tồn Đông. Chỉ nổi lên khỏi mặt nước khi thuỷ triều xuống.

6. Đá Vành Khăn

Đá Vành Khăn

Đá Vành Khăn

A Mischief Reef
F Panganiban
H 美济礁

Tọa độ: 9°55′B 115°32′Đ

Mô tả sơ lược: Là một rạn san hô vòng đa phần chìm dưới nước, nằm cách đảo Vĩnh Viễn 51 hải lí về phía nam. Đây là nơi từng diễn ra nhiều tranh chấp căng thẳng giữa Philippines và Trung Quốc trong thập niên 1990.

7. Đá Xu Bi

da_xu_bi

Đá Xu Bi

Mô tả sơ lược: Đá Xu Bi là một rạn san hô vòng thuộc cụm Thị Tứ của quần đảo Trường Sa, Việt Nam

Nguồn Thể Thao VN

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Tù nhân Z30A nổi dậy bị CA tách ra để trả thù?

Posted by Webmaster on July 1, 2013

Trại giam Z30A Xuân Lộc, nơi đang giam giữ nhiều tù nhân lương tâm tại VN (Ảnh: Báo Thanh Niên)
Bảng Đỏ (Danlambao) – Liên quan đến cuộc nổi dậy phản đối chế độ lao tù CS vừa qua tại trại giam Z30A Xuân Lộc, hai tướng CA thuộc tổng cục 8 vừa ra tuyên bố sẽ cho ‘tách ra’ để ‘xử lý’ những tù nhân đứng đầu việc đưa ra yêu sách và đòi hỏi quyền lợi chính đáng.
Người đứng đầu tổng cục 8 là trung tướng Cao Ngọc Oánh gọi những người đứng đầu cuộc nổi dậy ‘đều là lưu manh chuyên nghiệp, không có quyết tâm cải tạo’, đồng thời khẳng định sẽ cho ‘xử lý’ 10 tù nhân tham gia việc đưa ra yêu sách.
Trong khi đó, cấp dưới của ông này là thiếu tướng Hồ Thanh Đình, phó cục trưởng tổng cục 8 (Bộ CA) cho biết đã ‘tách ra được’ 40 tù nhân để điều tra.
Như thông tin đã đưa trên Danlambao, cuộc nổi dậy tại phân trại 1, trại giam Z30A Xuân Lộc (Đồng Nai) diễn ra hôm 30/6/2013 có sự tham gia đồng loạt của khoảng 1000 tù nhân. Nguyên nhân bùng nổ cuộc phản kháng, theo lời của chính các tù nhân gửi ra ngoài cho biết là để ‘phản đối việc thường xuyên bị cán bộ đánh đập, thức ăn bị cắt xén liên tục’
Tướng Oánh phủ nhận thông tin trên, đồng thời khẳng định các cán bộ trại giam đều ‘tôn trọng nhân phẩm, quyền con người’ đối với tù nhân. Tuy nhiên, chính cách gọi ‘đều là lưu manh chuyên nghiệp’ của tướng Oánh đối với các tù nhân đã lộ rõ bản chất thật của ông này, trong tư cách là Tổng cục trưởng tổng cục Cảnh sát thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp.
Trong vụ nổi dậy vừa qua, các tù nhân đã khống chế một viên đại tá, giám thị trại giam tên Hồ Phí Thắng để làm ‘con tin’. Trả lời báo Thanh Niên, ông Hồ Phí Thắng khẳng định trong thời gian bị giữ lại, bản thân ông này ‘không bị ai đe dọa tính mạng, xâm phạm thân thể’. Như vậy, chính các tù nhân mới là những người đã đối xử nhân đạo với kẻ đàn áp mình.
Qua những tuyên bố của hai ông tướng CA, nhiều khả năng các tù nhân tham gia cuộc nổi dậy tại Xuân Lộc sẽ bị CA lén lút trả thù. Phân trại số 1, trại giam Z30A là nơi giam giữ khoảng 10 tù nhân lương tâm, trong đó có anh Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Nguyễn Ngọc Cường, Phan Ngọc Tuấn, Việt Khang…
Trại giam Z30A (Xuân Lộc, Đồng Nai) đang giam giữ khoảng hơn 5000 tù nhân. Đây là một trại giam khét tiếng tàn bạo, với chế độ giam giữ hà khắc đối với các tù nhân.

 

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »