Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for December, 2013

Lễ Tưởng Niệm & Vinh Danh Nhạc Sĩ Việt Dzũng tại SBTN

Posted by Webmaster on December 31, 2013

Phần 1: Lễ Tưởng Niệm & Vinh Danh Nhạc Sĩ Việt Dzũng tại SBTN

Phần 2: Lễ Tưởng Niệm & Vinh Danh Nhạc Sĩ Việt Dzũng tại SBTN

Phần 3: Lễ Tưởng Niệm & Vinh Danh Nhạc Sĩ Việt Dzũng tại SBTN

Phần 4: Lễ Tưởng Niệm & Vinh Danh Nhạc Sĩ Việt Dzũng tại SBTN

Phần 5: Lễ Tưởng Niệm & Vinh Danh Nhạc Sĩ Việt Dzũng tại SBTN

 

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Việt Dzũng: Ngọn Lửa Đấu Tranh cho Tự Do, Nhân Quyền

Posted by Webmaster on December 23, 2013

Việt Dzũng đã ra đi, nhưng giòng nhạc và những ca khúc của anh vẫn mãi mãi là ngọn lữa đấu tranh dòi Tự Do, Nhân Quyền cho Dân Tộc Việt Nam.

Anh ra đi mang theo sự thương tiếc của hàng triệu người Việt tại hải ngoại và tại quê nhà.

Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England xin

Thành Kính Tiễn Biệt

và sẽ tiếp tục cuộc hành trình của anh, để thấy ngày quê hương quang phục.

ngon nen

Posted in Người Việt - Nước Việt, Phân Ưu | Leave a Comment »

TIỂU SỬ VIỆT DZŨNG

Posted by Webmaster on December 23, 2013

Calitoday – Cập nhật: 22/12/2013 23:57.

Việt Dzũng: 'Hãy giúp tôi nói lên sự thật ở VN hiện nay' Suốt hơn ba mươi năm nay, Việt Dzũng là một cái tên quen thuộc với hầu hết mọi người Việt đang sinh sống ở hải ngoại, kể cả rất nhiều người dân trong nước cũng biết đến tên anh. Nhưng cho tới nay vẫn chưa có ai viết cho thật đầy đủ về người nghệ sĩ đa tài này và những đóng góp to lớn của anh trên nhiều lãnh vực khác nhau, nhất là trong địa hạt ca nhạc và truyền thông đại chúng. 

Việt Dzũng tên thật là Nguyễn Ngọc Hùng Dzũng, sinh ngày 8 tháng 9 năm 1958 tại Sàigon, Việt Nam. Anh là con trai thứ 3 trong gia đình. Ba của anh là bác sĩ Nguyễn Ngọc Bảy, cựu Dân Biểu của nền đệ nhị cộng hoà Việt Nam và cũng là Thiếu Tá Y sĩ trưởng Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH. Mẹ của anh là bà Nguyễn Thị Nhung, giáo sư trường nữ trung học Gia Long ở Sài Gòn. Từ nhỏ anh đã là một học sinh xuất sắc của trường Lasalle Tabert ở Sài Gòn, cũng như anh trai và đứa em trai kế của anh. Người chị lớn của anh thì đang du học bên Nhật Bản về ngành giáo dục. Việt Dũng đã yêu thích âm nhạc từ khi còn rất trẻ và được các sư huynh ở trường Lasalle Tabert chỉ dạy rất tận tình. Trong lúc gia đình mong cho anh sau này trở thành Bác sĩ để nối nghiệp cha, thì Việt Dzũng lại đam mê ca hát, văn nghệ. Anh thường cùng các bạn học trình diễn ca nhạc ở những buổi văn nghệ liên trường. Việt Dzũng đã từng chiếm giải nhất ở cuộc thi văn nghệ của trường Tabert và đại diện trường đi tham dự các buổi hát ủy lạo chiến sĩ VNCH, cũng như tham dự vào những đại hội nhạc trẻ khắp nơi bên cạnh những tên tuổi nổi danh thời bấy giờ như Trường Kỳ, Nam Lộc, Jo Marcel, Tùng Giang, Đức Huy, Elvis Phương.v.v.. Đó là khoảng thời gian từ năm 1971 cho tới tháng tư năm 1975.

Biến cố 30 tháng tư năm 1975 cùng với sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam đã đưa Việt Dzũng rời xa quê hương mà cho đến nay chưa một lần nào anh đặt chân trở lại. Cùng với 36 người chen chúc nhau trên một chiếc tàu nhỏ bé, mong manh, Việt Dzũng và bà ngoại của anh đã vĩnh viễn rời xa gia đình và đất nước Việt nam. Sau 22 ngày trên biển khi không còn thức ăn, nước uống, cũng như phải chứng kiến biết bao nhiêu cảnh đau thương trên biển cả, tàu của họ mới cập được bến Singapore. Nhưng liền sau đó, tất cả lại bị chuyển qua một chiếc tàu khác và thẳng đường tới trại tị nạn Subic ở Phi Luật Tân. Tại trại tạm cư Subic, chàng thanh niên trẻ Việt Dzũng tạm quên đi những kỷ niệm thật đẹp ở quê nhà mà bắt tay ngay vào đời sống mới. Với số vốn Anh ngữ học được ở trung học và tính tình hoạt bát, Việt Dzũng liền tham gia hoạt động trong ban tổ chức và điều hành trại, đón tiếp và giúp đở nhiều chuyến tàu tị nạn lần lượt cặp bến Subic cho đến khi trại này đóng cửa. Rời trại tị nạn này, Việt Dzũng cùng bà ngoại được đưa sang đảo Guam, rồi chuyển sang trại Ft. Chaffee ở tiểu bang Arkansas. Trong thời gian này Việt Dzũng hoạt động không ngừng nghỉ, từ việc đón tiếp đồng bào tị nạn mới tới, sinh hoạt trong hội Hồng Thập Tự, hội USCC, cộng tác với tờ báo của trại, chương trình phát thanh của trại, làm thông dịch viên giúp đỡ rất nhiều người chung quanh. Chính những kinh nghiệm sống trên đường vượt biển tìm tự do này đã khiến cho anh sáng tác rất thành công các ca khúc để đời sau này, mà tiêu biểu nhất vẫn là “Lời Kinh Đêm” với những câu ca: “Thuyền trôi xa … về đâu ai biết ? Thuyền có về …ghé bến tự do ? Trời cao xanh … hay trời oan nghiệt Trời có buồn … hay trời vẫn làm ngơ ?…Người buông xuôi về nơi đáy nước Người có mộng một nấm mồ xanh ? Biển ngây ngô hay biển man rợ Biển có buồn hay biển chỉ làm ngơ …?”

Việt Dzũng - Kẻ Mang Nặng Những Khổ Đau Cùng Đất Nước.
Ở lại trại gần đến ngày cuối cùng trước khi trại đóng cửa, anh được Đức cha Bernard Law, Giám Mục địa phận Springfield, Missouri, bảo trợ và gởi đến tạm trú trong một gia đình người Mỹ. Năm 1976, Việt Dzũng tiếp tục học lớp 11 ở trường trung học St. Agnes, Missouri và tự trau dồi thêm về âm nhạc theo như sở thích và đam mê từ nhỏ của anh. Tại đây, anh bắt đầu sinh hoạt ca hát với các anh chị em thuộc cộng đồng Việt Nam. Anh cũng từng xuất hiện trên đài truyền hình KOZK21 ở Springfield. Một năm sau (1977), Việt Dzũng được đoàn tụ với gia đình ở Wood River, tiểu bang Nebraska. Năm đó anh tốt nghiệp trung học tại trường Wood River.
Năm 1978, Việt Dzũng chính thức bước vào lãnh vực âm nhạc khi cùng một người bạn học chung trường tên là Vernon Larsen lập ban song ca để hát theo lối du ca (troubrador) của Mỹ, tên “Firebirds” (Chim Lửa). Đôi song ca này chuyên hát nhạc đồng quê của Hoa Kỳ (American country music). Việt Dzũng sử dụng tây ban cầm và cùng người bạn Mỹ đi trình diễn khắp nơi ở vùng Trung Mỹ, kể cả các club nhạc của dân địa phương. Nhiều người Mỹ đã tỏ ra rất ngạc nhiên khi thấy một thanh niên Á châu hát nhạc đồng quê rất thành thạo, trôi chảy nên đã dành cho anh thật nhiều thiện cảm.
Cũng năm 1978 này, Việt Dzũng đoạt giải nhất về sáng tác nhạc country music tại cuộc thi Iowa Grand Old Orphy. Thật ngạc nhiên khi anh là người Việt Nam đầu tiên, mà cũng là người Á châu đầu tiên chiếm giải nhất về bộ môn sáng tác country music với bài hát hoàn toàn bằng Anh ngữ. Ngay sau đó, một hãng dĩa về country music đã mời anh cộng tác để thực hiện một Album nhạc đồng quê, nhưng anh đã từ chối vì muốn tiếp tục học ở Đại học theo ý muốn của song thân. Cũng trong năm này, Việt Dzũng bắt đầu sáng tác nhạc Việt với bài hát đầu tiên là “ Sau Ba Năm Tỵ Nạn Tại Hoa Kỳ”, viết về thân phận người dân xa xứ với những đau đớn chia lìa. Bài hát thứ hai là “Một Chút Quà Cho Quê Hương” đã trở thành một ca khúc lẫy lừng nhất của Việt Dzũng,được mọi người yêu thích cho đến tận hôm nay. Đó là thời gian người Việt tỵ nạn bắt đầu gửi quà về cho thân nhân ở quê nhà, chia sẻ những khổ đau chất ngất, đọa đày dưới chế độ mới như những lời ca sau đây “Em gởi về cho anh dăm bao thuốc lá Anh đốt cuộc đời cháy mòn trên ngón tay … Gởi về cho mẹ dăm chiếc kim may Mẹ may hộ con tim gan quá đoạ đày. Gởi về cho chị hộp diêm nhóm lửa Chị đốt cuộc đời trong hoang lạnh mù sương Gởi về cho mẹ dăm gói trà xanh Mẹ pha hộ con nước mắt đã khô cằn ….Con gởi về cho cha một manh áo trắng Cha mặc một lần khi ra pháp trường phơi thây Gởi về Việt Nam nước mắt đong đầy Mơ ước một ngày quê hương sẽ thanh bình …”
 
Năm 1979, trong Hội Chợ Tết Nguyên Đán được tổ chức tại San Antonia, Texas, Việt Dzũng đã lên sân khấu, ôm đàn guitar trình bày hai ca khúc mà anh vừa sáng tác mang tên “Lời Kinh Đêm” và “Một chút quà cho quê hương”. Khi hát xong, nhìn xuống khán giả thì mọi người đã đầm đìa nước mắt và túa ra ôm ấy anh khi anh rời sân khấu. Việt Dzũng đã chinh phục bà con đồng hương nơi đây kể từ lúc này.
Năm sau 1980, Việt Dũng trình diễn tại một đại nhạc hội ở Omaha, Nebraska với Sĩ Phú và Mai Lệ Huyền. Sau đó anh đã hát với Khánh Ly, Hoàng Oanh, Trung Chỉnh ở Denver, Colorado những bài hát do anh sáng tác. Ngay lúc đó, Khánh Ly đã chọn ba bài hát của anh là: “Lời Kinh Đêm, Mời Em Về, Một Chút Quà Cho Quê Hương” đem về California thâu vào băng nhạc “Một Bông Hồng Cho Người Ngã Ngựa”. Ba bài hát này đã là những bài hát nằm lòng của hàng triệu người Việt nhiều năm sau đó (kể cả ở trong nước).
Thập niên 1980 cũng là năm mà số người Việt bỏ nước ra đi cao nhất, Việt Dzũng đã cho ra mắt cuồn băng nhạc đầu tay “Kinh Tỵ Nạn” do Trung Tâm Nhã Nhạc tại Houston, Texas thực hiện. Ngay tuần lễ đầu, băng nhạc này đã được đón nhận nhiệt liệt từ California đến tận Canada, số bán sau đó đã lên đến cả trăm ngàn ấn bản. Lúc đó, Việt Dzũng đã quyết định chính thức di chuyển qua California sinh sống và sinh hoạt văn nghệ để có thể phát triển tài năng của anh nhiều hơn. Đầu tiên, anh được nhạc sĩ Ngọc Chánh mời hát cho đại nhạc hội ở Orange County và tiếp tục lưu diễn khắp nơi. Anh cũng đã hoàn thành cuồn băng nhạc thứ nhì tên là “Lưu Vong Khúc” vào giai đoạn này.
Trước đó, vào năm 1978 anh đã gặp ca nhạc sĩ Nguyệt Ánh tại Đại Hội Thanh Niên Cách Mạng Việt tại thủ đô Washington DC và hai người liền kết nghĩa chị em. Cả hai cùng sáng tác và kết hợp thành một đôi song ca trình diễn khắp nơi trên thế giới, chỉ trừ các nước cộng sản mà thôi. Tại Mỹ, họ đã lưu diễn hầu hết 50 tiểu bang, kể cả những tiểu bang có rất ít người Việt sinh sống. Tại Á châu, họ đã hát ở Nhật hơn ba lần, hát cho các phái đoàn ngoại giao, tòa tổng lãnh sự, sứ quán Mỹ ở nhiều nước như Thái Lan, Mã Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân, v.v…Nhưng chuyến lưu diễn ở Âu Châu của Việt Dzũng và Nguyệt Ánh phải coi là một chuyến lưu diễn lịch sử.
Đã có hàng ngàn người Việt từ khắp nơi đón xe lửa đến gần địa điểm trình diễn, cắm trại nằm chờ trước hai ba ngày khai mạc để gặp hai thần tượng của họ. Ở Úc Châu khán giả cũng nhiệt liệt đón chào Việt Dũng và Nguyệt Ánh. Họ đã đi hết những thành phố có người Việt cư trú kể cả những nơi hẻo lánh như Perth và Darwin. Đã có nhiều bài báo và cả hai cuốn sách xuất bản ở Úc được viết ra để ca tụng cho lý tưởng đấu tranh chống cộng và ước mơ ngày về quang phục quê hương của đôi nghệ sĩ này. Ngay lúc đó, chính quyền Cộng Sản Việt Nam liền lên án Việt Dzũng và Nguyệt Ánh là hai kẻ phản động số một, tuyệt đối cấm phổ biến tất cả các nhạc phẩm của họ trong nước. Trong một phiên tòa sau đó, CSVN đã kết án tử hình khiếm diện hai nghệ sĩ này. Ngày 1 tháng Tư năm 1985, hai nghệ sĩ này đã kết hợp với những ca nhạc sĩ khác để thành lập Phong Trào Hưng Ca Việt Nam, dùng âm nhạc làm vũ khí đấu tranh chống lại kẻ thù. Cho đến nay, Phong Trào Hưng Ca Việt Nam vẫn còn hoạt động đều đặn với những tên tuổi khác như Huỳnh Lương Thiện, Trương Sĩ Lương, Xuân Nghĩa, Tuấn Minh, Tuyết Mai, Lưu Xuân Bảo..v.v..Trong suốt thời gian hơn 25 năm này, Việt Dzũng vẫn tiếp tục có những hoạt động đều đặn, liên tục và bền bỉ để tranh đấu cho người tị nạn Việt Nam. Từ những buổi văn nghệ gây quỹ cho các con tàu với người vượt biển như Cape D’Anamur, chương trình SOS Boat People, vận động chống lại chương trình cưỡng bách hồi hương người tị nạn, tranh đấu với quốc tế tại Genève, Thụy Sĩ, tại Liên Hiệp Quốc…Có thể nói, bất cứ nơi nào có người tị nạn Việt Nam là có bước chân Việt Dzũng mang tiếng đàn, tiếng hát của anh để binh vực cho họ, sưởi ấm tấm lòng của họ, mang niềm tin yêu và hy vọng cho họ vượt qua những khổ cực, đau buồn và mất mát trên đường vượt biên. Anh đã có mặt hầu hết các trại tị nạn ở vùng Đông Nam Á để thăm viếng, ủy lạo đồng bào, giúp đở trẻ em không thân nhân và hàng ngàn công tác xã hội khác mà không hề biết mệt.
Cũng trong năm 1985 này, Việt Dzũng đã cho ra đời một băng nhạc hoàn toàn bằng Anh ngữ “Children of the Ocean”. Đây cũng là album nhạc đầu tiên của người Việt hải ngoại bằng tiếng Anh. Các tờ báo Orange County Register, Los Angeles Times, Washington Post đều có những bài viết khen ngợi cuốn băng này. Riêng tờ Austin-American- Stateman đã gọi Việt Dzũng là “người nghệ sĩ nổi tiếng nhất của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, và là một tấm gương sáng giá, chứng tỏ là người tỵ nạn có thể hội nhập vào đời sống mới, trong khi vẫn giữ được nguồn gốc của quê hương mình.”
Về báo chí, Kể từ năm 1980, anh đã cộng tác với tờ Người Việt (trang song ngữ Tuổi Trẻ). Sau đó anh về làm Tổng Thư Ký cho tờ Nhân Chứng năm 1982. Tờ Tay Phải (của Du Tử Lê) năm 1983. Về Houston làm Tổng Thư ký cho tờ Việt Nam Thương Mại năm 1988. Trở lại California làm thư ký cho tờ Sài Gòn Nhỏ một thời gian và sau đó cộng tác với tờ tuần báo Diễm từ năm 1990. Năm 1992 trở thành Thư ký toà soạn cho tờ nguyệt san Hồn Việt cho đến bây giờ. Việt Dzũng cũng là cộng tác viên của nhiều cơ quan truyền thông khắp nước Mỹ như tờ Phố Nhỏ (Washington DC), Thế Giới Mới (Dallas, TX), Phương Đông (Seattle, WA), Mõ Magazine (San Jose, Sacramento, San Francisco & Oakland), Làng Văn (Canada), Nhân Quyền (Úc), Tin Điển (Đức) .v.v.
Về truyền thông, Việt Dzũng đã mở ra một cánh cửa khác để cho thấy một tài năng thiên phú và đa dạng ở anh. Sau một thời gian dài làm báo, tháng 7 năm 1993 Việt Dzũng được mời làm xướng ngôn viên chính cho chương trình phát thanh tiếng Việt đầu tiên ở Nam California, phát thanh 6 tiếng đồng hồ mỗi ngày là đài Little Saigon Radio. Cũng cần nhắc lại là trước đó các đài phát thanh đều làm chương trình theo kiểu ngày xưa, nghĩa là thâu thanh trước đàng hoàng, kỹ càng từng tiết mục và tới giờ là cho phát thanh lên. Nhưng lần đầu tiên, Việt Dzũng đã tạo ra một phong cách mới: anh đưa ra những chương trình trực tiếp truyện trò cùng thính giả  trong buổi phát thanh nên không khí rất vui nhộn và hào hứng, náo nhiệt vô cùng. Sau này các đài phát thanh ở Mỹ và ngay cả ở bên Việt Nam cũng bắt chước theo lối này. Kể cả các đài BBC, VOA phát thanh về Á Châu, cũng thay đổi cách làm việc như cho xướng ngôn viên được phép đùa giởn với thính giả chớ không đọc tin một cách nghiêm trang như ngày xưa.
Ngoài việc phổ biến tin tức, âm nhạc, thể thao cuối tuần, giải trí cuối tuần, tin tức Hollywood …Việt Dzùng còn thực hiện chương trình đặc biệt, nhất là chương trình “Tâm tình với nghệ sĩ” được rất nhiều thính giả ưa thích. Trong tất cả các chương trình phỏng vấn này, nóng bỏng nhất và đặc biệt nhất phải nói là chương trình phỏng vấn nữ ca sĩ Ngọc Lan. Vì từ trước tới nay, Ngọc Lan không nhận lời cho ai phỏng vấn cả (vào thời điểm đó), chỉ có một lần cô trả lời trên đài VOA; và Việt Dzũng là người duy nhất phỏng vấn được Ngọc Lan vào tháng 10 năm 1994.
Năm 1996, Việt Dzũng cùng các bạn đứng ra thành lập một chương trình phát thanh độc lập, đó là đài Radio Bolsa, phát thanh trên ba làn sóng khác nhau ở Nam California, Bắc California và Houston, Texas. Hiện nay , Radio Bolsa đang phát sóng trên 106.3 FM, 1190 AM (Nam California) và 1430 AM (San Jose) với Việt Dzũng và Minh Phương là hai xướng ngôn viên chủ lực cùng với các xướng ngôn viên khác như Nguyễn Phú, Uyên Thy, Mai Trang, Hoàng Trúc, Bích Huyền, Uyển Diễm.v.v. Việt Dzũng đã tạo sự gần gũi, thân mật giữa xướng ngôn viên với thính giả từ già đến trẻ, ở nhà cũng như đang lái xe đi làm với những chương trình đa dạng và phong phú hàng ngày.
Về mặt sáng tác âm nhạc, cho đến nay Việt Dzũng đã sáng tác hơn 450 bài hát về đủ mọi thể loại. Những bài hát về tỵ nạn đã được phổ biến rộng rãi trong hai tập nhạc “Kinh Tỵ Nạn (1980) và “Lưu Vong Khúc” (1982). Những bài hát này được viết ra như một thôi thúc về những điều phải nói ra trong những năm lạc lõng của đời lưu vong nơi xứ người. Sau đó là các ca khúc đấu tranh, quang phục quê hương. Nhưng nhiều nhất vẫn là tình ca, sáng tác rất nhiều nhưng chưa phổ biến hết. Những bản tình ca nổi tiếng của Việt Dzũng có thể kể ra như Bài Tango Cuối Cùng, Thung Lũng Chim Bay, Khóc Ru Đời Trinh Nữ, Bên Đời Hiu Quạnh, Có Những Cuộc Tình Không Là Trăm Năm, Và Em Hãy Nói Yêu Anh, Tình Như Cây Cà-Rem…
Năm 1990, Việt Dzũng thành lập riêng cho mình Trung Tâm Việt Productions, chuyên sản xuất các CD nhạc với tiếng hát của anh và bằng hữu như các CD: Ru Em Sông Núi Đợi Chờ, Thánh Ca Vào Đời, Hùng Ca Quật Khởi, Quê Hương Và Em, Mình Ơi Đưa Em Về Quê Hương, Thắp Lửa Yêu Thương, Lên Đường, Bên Em Đang Có Ta, Tuổi Trẻ Về Nguồn, Hát Cho Tự Do, Thắp Lửa Tự Do, Trái Tim Ở Lại, Anh Vẫn Còn Thương, Vuốt Mặt, Bên Bờ Đại Dương …Sau hai mươi năm hoạt động không ngừng nghỉ trên mọi lãnh vực và được nổi danh khắp nơi, được hàng triệu người ái mộ, nhưng cũng có lúc Việt Dzũng cảm thấy rất cô đơn. Anh đã từng bày tỏ cảm nghĩ của riêng anh trong một lần phỏng vấn năm 1995 với nhà báo Trường Kỳ như sau “Nhìn vào đời sống nghệ sĩ, ai cũng cũng chỉ thấy những rực rỡ của ánh đèn sân khấu, của những tràng pháo tay và của nhữNg rộn rịp âm thanh. Đời sống của nghệ sĩ không phải chỉ có vậy. Còn có những giọt nước mắt âm thầm mỗi đêm, những đắng cay tủi nhục và những cám dỗ chập chùng đi kèm. Cá nhân Việt Dzũng không bao giờ muốn trở thành ca sĩ. Chỉ muốn làm một nhạc sĩ ghi lại những nỗi suy tư của một đời người, và những rung động mà mình bất chợt tìm thấy. Vì thế, nên khi nghe một ca khúc, khi thưởng thức một nhạc phẩm nào, hãy nghe bằng sự rung động của chính tâm hồn mình. Bạn sẽ thấy người nhạc sĩ đó đang mang trái tim của họ trải rộng cho bạn nhìn, như một tấm tranh vẽ. Có thể bạn sẽ bắt kịp những nét chấm phá trong tranh. Có thể bạn chỉ ơ hờ lướt mắt qua rồi thôi. Nhưng dù gì đi nữa, mỗi ca khúc hay mỗi bức tranh vẫn là một hiện diện trong đời sống. Và hãy cảm ơn sự hiện diện đó, vì nếu không cuộc đời sẽ chỉ là những vô nghĩa kéo dài. (Việt Dzũng trong “Tuyển Tập Nghệ Sĩ”, 1995)
Thực ra, nỗi cô đơn ấy cũng chỉ thoáng qua mà thôi. Những dự án, kế hoạch vẫn được anh theo đuổi càng lúc càng nhiều, choáng ngộp. Việt Dzũng tâm sự là anh mong cho một ngày dài thêm 48 tiếng đồng hồ, thay vì chỉ có 24 giờ để anh có thể hoàn thành bao nhiêu công việc đang vây bủa lấy anh. Ngày tháng vẫn trôi nhanh, trôi nhanh. Những hoạt động của anh gần đây thì nhiều vô số kể. Chỉ nói riêng về sinh hoạt với Phong Trào Hưng Ca Việt Nam thôi, thì những lần công tác nổi bật nhất là:
Phát động chiến dịch “Tưởng Niệm 50 năm Hiệp Định Genève (1954-2004)”, biểu tình trước trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Genève (Thụy Sĩ) ngày 3-4-2004.
Đại nhạc hội Cứu Trợ Nạn Nhân Bão Lụt Katrina tổ chức ở Houston (17.9.2005), sau chương trình “Chén Gạo Tình Thương” do Phong Trào Hưng ca phát động từ ngày 9.9.2005.
Đại nhạc hội “Đêm Tình Thương” phối hợp với cộng đồng người Việt ở Dallas Fortworth va Trung Tâm ca nhạc Asia (tháng 9-2005).
Chương trình vận động cho Dân Oan và Hoà Thương Thích Quảng Độ tại quê nhà năm 2008.
Những chương trình Đại Nhạc Hội gây quỹ giúp Thương Phế Binh VNCH ở khắp nơi.
Đặc biệt là Chương trình Đại Nhạc Hội Cảm Ơn anh do Hội HO và Thương Phế Binh phối hợp cùng SBTN tổ chức trong suốt 7 năm liên tiếp, không hề vắng mặt anh, đã gây quỹ lên đến hang chục triệu mỹ kim cho những Thương Phế Binh bất hạnh tại quê nhà. Trong những chương trình gây quỹ từ thiện và văn nghệ đấu tranh đó, Việt Dzũng đã đến với đồng hương bằng cung cách rất bình dị thân thương. Luôn luôn có những bạn trẻ vây quanh, tíu tít thăm hỏi, chụp hình chung với anh. Có những bà mẹ già vẫy tay gọi anh lại gần chỉ để được nắm tay anh, nói vài ba câu thăm hỏi với niềm rưng rưng cảm xúc.
Nhưng tài năng đặc biệt nhất và nổi bật của anh là kể từ năm 1996, Việt Dzũng chính thức được mời về cộng tác với Trung Tâm Ca Nhạc Asia để biên soạn chương trình và đảm trách vai trò MC trong các chương trình video và đại nhạc hội trực tiếp thu hình. Rất nhiều chương trình Video của Asia có các chủ đề đầy tình người, không nhằm mục đích thương mại, nhưng rất thành công như “Người Lính”, “Những Tình Khúc Thời Chinh Chiến”, “Tình Ca Anh Bằng”. Vài năm gần đây lại có những chương trình Asia video thật giá trị như “Âm Nhạc Vòng Quanh Thế Giới”, “Tiếng Hát Trái Tim”, “Mùa Hè Rực Rỡ 2005″. Nhưng đặc biệt nhất là video “Hành Trình Tìm Tự Do”, khán giả đã thực sự xúc động khi thấy Việt Dzũng trở lại các đảo tị nạn ở Đông Nam Á để làm phóng sự video, gợi nhớ cảnh vượt biển của những thuyền nhân tỵ nạn liều chết ra đi tìm tự do ngày xưa.
Cũng chính những chương trình video này, khi được chuyển về Việt Nam cùng với các DVD khác như “Cuộc Đổi Đời Bi Thảm, Triệu Đóa Hồng Cho Người Phụ Nữ VN, Cuộc Khổ Nạn của Người VN (Dạ Lan), đặc biệt là Asia 50 “Vinh Danh Nhật Trường” và Asia 51 “Nhạc Vàng, Tình Khúc Sau Cuộc Chiến” … đã khiến nhà cầm quyền Việt Nam vô cùng tức tối, khi nhìn thấy Việt Dzũng vẫn tiếp tục xuất hiện trong vai trò làm MC. Nên vào ngày 18/9/2006 tờ báo Công An Thành Phố HCM đã bắt đầu đăng hai bài viết với đủ thứ ngôn từ hạ cấp nhằm mạ lỵ, phỉ báng và bôi nhọ cá nhân Việt Dzũng thật nặng nề. Có thể nói lần này là lần anh bị những người Cộng Sản VN “đánh” nặng nhứt từ trước đến nay. Nhưng cũng chính những bài báo này đã khiến cho mọi người càng thấy rõ bộ mặt nham hiểm, quỷ quyệt của Cộng Sản VN như thế nào và cũng làm cho nhiều người thông cảm, yêu mến và chia sẻ những oan khiên, thống khổ của người nghệ sĩ này nhiều hơn. Với tất cả những mũi tên tẩm thuốc độc bắn thẳng vào anh, Việt Dzũng chỉ im lìm, không lên tiếng biện minh hay viết bài đính chính. Anh vẫn âm thầm tiếp tục thực hiện những dự án và càng hăng say hoạt động, cống hiến tài năng của mình cho đồng hương như anh đã làm suốt hơn ba mươi năm nay. Anh vẫn tiếp tục con đường tranh đấu cho nhân quyền và quang phục quê hương trong niềm tin rằng chế độ Cộng sản sẽ cáo chung trong một tương lai rất gần.
Năm 2000, Việt Dzũng là một trong những sang lập viên của đài truyền hình Việt ngữ đầu tiên phát hình 24 giờ/ngày tại hải ngoại, SBTN, trong vai trò đào tạo xướng ngôn viên, phóng viên và ban biên tập tin tức hàng ngày của đài. Từ đó cho đến nay, Việt Dzũng đảm nhận vai trò chính trong việc biên soạn tin tức hàng ngày của đài SBTN.
Trong những năm tháng gần đây, dù phải đương đầu với căn bệnh tim và bệnh tiểu đường ngày càng trầm trọng, Việt Dzũng luôn sát cánh cùng nhạc sĩ Trúc Hồ, giám đốc SBTN trong các cuộc vận động cho nhận quyền cho Việt Nam qua các chiến dịch vận động ký thỉnh nguyện thư đến Toà Bạch Ốc và phong trào Triệu Con Tim-Một Tiếng Nói, nhằm kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc, lên tiếng yểm trợ cho các nhà đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam.
Suốt hơn ba mươi năm nay, Việt Dzũng là một cái tên quen thuộc với hầu hết mọi người Việt đang sinh sống ở hải ngoại, kể cả rất nhiều người dân trong nước cũng biết đến tên anh. Nhưng cho tới nay vẫn chưa có ai viết cho thật đầy đủ về người nghệ sĩ đa tài này và những đóng góp to lớn của anh trên nhiều lãnh vực khác nhau, nhất là trong địa hạt ca nhạc và truyền thông đại chúng. Bên cạnh đó, anh cũng thường xuyên là đề tài cho các tờ báo trong nước tấn công từ hơn hai chục năm nay, với những lời vu cáo, mạ lỵ nhằm dìm anh xuống đáy vực sâu. Nhưng người nghệ sĩ và chiến sĩ tranh đấu cho nhân quyền này vẫn mạnh dạn vượt qua tất cả những khổ nạn chập chùng, oan khiên chất ngất và càng ngày anh càng được nhiều người yêu mến anh thêm.
Ngày 20 tháng 12 năm 2013 vào lúc 10:35 sáng, Việt Dzũng đã đột ngột từ trần, hưởng dương 55 tuổi, Anh ra đi mang theo sự thương tiếc của hàng triệu người Việt tại hải ngoại và tại quê nhà.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Phân Ưu, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , | 1 Comment »

Bài Thơ Tặng Bạn Hiền Và Bài Họa .

Posted by Webmaster on December 19, 2013

THƠ TẶNG BẠN HIỀN

“Tăng bạn  Phạm lê Rô “     Thiện lý – Tuyết Nga “

Cái thân ta trót hiện hữu đời
Trỡ trời trái gió mặc nhiên thôi
Bốn mùa xoay chuyễn theo đinh luật
Ngừơi thương kẻ nhớ đủ vui rồi …

Bạn ta nghị lực giàu dư lắm
Nghĩa, nhân ,trí, tín vốn làm đầu
Phúc hạnh vun bồi cây quả tốt
Thấm nhuần dâu bể sá gi đâu …

Mong ứơc bạn ta mau hồi phục
Áo cơm ,bill bọng chiếm thì giờ
Nhân lúc nhàn cư lo tỉnh dưỡng
Gữi quà giải trí mấy vần thơ .

Quincy  Thu 2013

 

HỌA BÀI THƠ “Tặng Bạn Hiên”

Kiếp nhân Sinh

Thân ta hìện hữu ở trên đời
Luân hồi số kiếp,chấp nhận thôi
Tạo hóa sắp bày theo Nghiệp lực
Kiên tâm thọ nhận đủ vui rồi

Ai ơi hãy nhớ đừng mong lằm
Tu thân tích đức giữ làm đầu
Thiện căn ắt sinh ra quả tốt
Trầm luân biển khổ sá gì đâu

Mong ước người người mau tỉnh thức|
Đua chen danh lợi phí thì giờ
Hãy nhớ đời này là cỏi tạm
Nên ta phải sống thật nên thơ .

Quí Thu  2013.
                                           Tâm Viên Phạm Lê Rô

Posted in HPNCV/NE, Phạm Hoài Hương, Sinh hoạt, Thơ, Tuyết Nga | Leave a Comment »

Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England tham dự Ngày Quốc tế Nhân quyền 2013 tại Washington D.C.

Posted by Webmaster on December 17, 2013

Washington D.C. , ngày 7 tháng 12 năm 2013

Kính mời quý đọc giả xem hình ảnh trên youTube.

pncv DSCN2343

Ngày Quốc tế Nhân quyền 2013 tại Washington D.C.

Ngày Quốc tế Nhân quyền 2013 tại Washington D.C.

Human Rights 2014

Nguyệt Ánh

 

Bà Phan Lệ Nga, HPNCV/NE

Posted in HPNCV/NE, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Sinh hoạt | Leave a Comment »

Báo VN đồng loạt gỡ bài đập tượng Lenin

Posted by Webmaster on December 12, 2013

BBC Tiếng Việt – Cập nhật: 03:55 GMT – thứ ba, 10 tháng 12, 2013

Biểu tình ở Kiev lật nhào tượng Lenin

Biểu tình ở Kiev lật nhào tượng Lenin

Một loạt báo trong nước đã phải gỡ bài tường thuật về biểu tình hôm 8/12 ở Ukraina, trong đó có phản ánh việc người dân lật đổ và đập vỡ tượng Lenin.

Các báo như Thanh Niên, Dân Trí, Pháp luật TP HCM, VietnamPlus… đều đã xóa bài và các đường link dẫn tới tin này đều báo lỗi.

Tuy nhiên các bài báo ngắn về cuộc biểu tình ở Kiev vẫn được lưu lại tại một số diễn đàn và blog riêng.

Hôm Chủ nhật 8/12, một nhóm người biểu tinh đã dùng dây và thanh sắt kéo đổ bức tượng Lenin tại Đại lộ Shevchenko ở Kiev. Cho tới tận tối muộn, họ vẫn tiếp tục dùng búa đập tượng.

Tượng đài lãnh tụ Cách mạng Nga Vladimir Iliytch Lenin được coi như biểu tượng cho quan hệ của Ukraina với nước Nga và thời kỳ Xô viết.

Những người tham gia biểu tình hô vang ‘Vinh quang cho Ukraina’ khi đập tan bức tượng Lenin to đẹp nhất thủ đô Kiev này.

‘Chỉ đạo miệng?’

Trong các bản tin mà báo Việt Nam đăng tải trước khi gỡ xuống, đa phần dịch từ tin của các hãng thông tấn quốc tế và còn bản lưu cache trên mạng, người biểu tình Ukraina bị gọi là “đám đông quá khích”.

Cũng có báo dẫn lời quan chức địa phương nói đây không phải chủ trương của chính quyền mà chỉ là ‘bạo động’.

Tuy nhiên dường như hình ảnh tượng vị lãnh tụ Cộng sản Nga bị đập tan một cách đau thương vẫn bị cho là khó có thể chấp nhận trên mặt các báo chính thống do nhà nước quản lý.

Nguồn tin trong ngành cho BBC hay biên tập một số tờ báo đã nhận ‘chỉ đạo miệng’ từ quan chức quản lý báo chí về việc phải dỡ bỏ bài về “lật đổ tượng Lenin”.

Lệnh chỉ đạo này không được thể hiện bằng văn bản, có thể vì sợ bị rò rỉ ra ngoài như một số trường hợp đã xảy ra trước đó.

Ban Tuyên giáo Trung ương, cơ quan phụ trách báo chí của Đảng, từng bị phản ánh đã “nhắc nhở, khiển trách, kỷ luật” các báo không tuân thủ chỉ thị của ban này.

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , | Leave a Comment »

Việt Thức Phỏng Vấn Cô Huỳnh Thục Vy về Tuyên Cáo Thành Lập “Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam”

Posted by Webmaster on December 4, 2013

 – December 3, 2013

Cô Huỳnh Thục VyFairfax, VA, December 2, 2013.  Cô Huỳnh Thục Vy là một cây bút biên khảo xuất sắc,[1] đồng thời là một nhà hoạt động chính trị trẻ can trường có nhiều ảnh hưởng tại Việt Nam và được quý mến tại hải ngoại.  Cô là con gái của nhà văn bất đồng chính kiến Huỳnh Ngọc Tuấn và thường sinh hoạt chung với giới trí thức trẻ dấn thân cứu nước, trong đó có em trai là Huỳnh Trọng Hiếu.  Cô thường phát biểu lập trường văn hoá, chính trị, tôn giáo khác với quan điểm của chính quyền Việt Nam, do đó cô và gia đình luôn luôn bị sách nhiễu và trừng phạt tại Tam Kỳ, Sài Gòn, Hà Nội.

Ngày 25.11.2013, tổ  chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Namđược thành lập, với sự tham gia của các phụ nữ trên khắp nước và cô Huỳnh Thục Vy là một trong 9 sáng lập viên/vận động viên của Tổ chức.[2]

Việt Thức [1]: Xin cô Huỳnh Thục Vy cho độc giả Việt Thức biết những lý do và trong hoàn cảnh nào tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam được thành lập?

Huỳnh Thục Vy:

Trước tiên, xin cám ơn Việt Thức đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn quan trọng này. Hiện nay, Việt Nam có Hội Liên Hiệp phụ nữ Việt Nam, nhưng tổ chức này không mang giá trị dân sự, không độc lập và vì thế không thể thực sự bảo vệ quyền lợi của phụ nữ Việt Nam. Mục tiêu của tổ chức này là lừa mị dân chúng, lôi kéo những phụ nữ có tham vọng vào làm việc trong tổ chức này để thay mặt đảng giám sát các hoạt động có liên quan đến nữ giới trong xã hội. Nói chung, Hội phụ nữ hiện đang tồn tại ở Việt Nam là cơ quan ngoại vi của Đảng cộng sản, chỉ nhằm mục tiêu tối thượng là phục vụ quyền lợi chính trị của đảng cộng sản. Quyền  lợi của phụ nữ Việt Nam bị bỏ ngỏ. Nhu cầu khẩn thiết được đặt ra là phải có một tổ chức xã hội dân sự được thành lập và hoạt động thiện nguyện, phi chính trị nhằm bảo vệ phụ nữ Việt Nam trước những hành xử vi phạm Nhân quyền của chính quyền. Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam ra đời vì lý do đó. Việt Nam mới vừa trúng cử vào Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc, thế giới đang ở trong “16 ngày hành động” nhằm loại bỏ Bạo lực nhắm vào phụ nữ, và các tổ chức NGO quốc tế cũng như chính giới các quốc gia tự do hết sức quan tâm đến sự thiếu vắng một tổ chức dân sự ở Việt Nam thực sự vì phụ nữ Việt Nam. Trong bối cảnh đó, chúng tôi công bố sự ra đời của PNNQVN.

Việt Thức [2]: Xin cô cho biết vắn tắt về [b] Tôn Chỉ của tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam? [b] những ưu tiên khẩn thiết trong giai đoạn khai mở? và [c] những dự phóng quan trọng, khả thi trong tương lai?

Huỳnh Thục Vy:

Tôn chỉ của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam là phi lợi nhuận, phi chính trị, độc lập và chỉ làm việc liên quan đến Nhân quyền. Nhân quyền là điểm khởi đầu mà cũng sẽ là sợi chỉ xuyên suốt, kết nối tất cả các hoạt động của chúng tôi.

Những ưu tiên khẩn thiết trong giai đoạn khai mở này là kết nạp thêm thành viên, cả quốc nội lẫn hải ngoại. Tôi hy vọng rằng Việt Thức sẽ giúp chúng tôi truyền đạt nguyện vọng này của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam nhắm vào các phụ nữ hải ngoại quan tâm đến vấn đề nhân quyền trong nước. Chúng tôi tha thiết kêu gọi sự giúp đỡ về ngoại giao cũng như tài chính của đồng bào hải ngoại và sự tham gia làm thành viên của các chị em phụ nữ ở hải ngoại.

Mạng xã hội và internet đã kết nối mọi người Việt yêu nước lại với nhau, nhiều nhóm đã ra đời trên mạng ảo. Hoạt động giới thiệu của chúng tôi cũng nhờ thế giới ảo này mà được quảng bá. Thế nhưng, chị em chúng tôi vẫn chú trọng vào những hành động trong thế giới thật. Trong tương lai chúng tôi sẽ tổ chức nhiều buổi thảo luận offline để phổ biến kiến thức Nhân quyền cho chị em phụ nữ, tổ chức các buổi dã ngoại Nhân quyền hoặc đi phân phát các tài liệu và tin tức về Nhân quyền cho những phụ nữ chưa có điều kiện tiếp cận, chúng tôi cũng gây quỹ để hỗ trợ cho mẹ, vợ, con cái của những tù nhân lương tâm, đi viếng thăm các trường hợp phụ nữ vị sách nhiễu đàn áp nói chung…Và chúng tôi nghĩ rằng, nếu có được sự ủng hộ tài chính rộng rãi, đặc biệt từ đồng bào hải ngoại, để có một ngân quỹ vừa đủ, chúng tôi sẽ thực hiện thành công các hoạt động này.

Việt Thức [3]: Xin cô nói rõ [a] Tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam có phải qua một thủ tục đăng ký, khảo sát gì trước khi sinh hoạt?  [b] Liệu Tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam có liên hệ gì với Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam? [c] Hoặc Tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam có chịu ảnh hưởng, chỉ thị gì của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam? [d] Cô có nhận định gì chung về “thực trạng” hay “vấn nạn” này?

Huỳnh Thục Vy:

Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam là một mạng lưới nối kết các chị em phụ nữ quan tâm và muốn dấn thân cho quyền  lợi của phụ nữ Việt Nam. Với sự hiểu biết của mình về quyền tự do lập hội, chúng tôi biết chúng tôi có quyền ngồi lại với nhau trong một tổ chức xã hội dân sự như thế này bất chấp thái độ của chính quyền Việt Nam. Chúng tôi biết dù chúng tôi đăng ký, chính quyền sẽ không cấp giấy phép hoạt động nên chúng tôi chỉ thông báo cho họ biết một cách gián tiếp qua các hoạt động public relations trên mạng internet. Quyền tự do lập hội là quyền phổ quát mà Việt Nam đã có những cam kết quốc tế thực hiện nó. Quyền này không phải là một đặc ân để chúng tôi phải tự tạo ra mối quan hệ xin-cho với chính quyền.  Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam không có liên hệ gì vớiHội liên hiệp phụ nữ Việt Nam, càng không chịu ảnh hướng hoặc nhận chỉ thị từ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Xã hội dân sự là xu hướng phát triển tất yếu để một đất nước được dân chủ hóa và để đảm bảo quyền tự do của người dân. Hiện nay Việt Nam không thực sự có xã hội dân sự vì các tổ chức xã hội, tổ chức xã hội nghề nghiệp hoàn toàn nằm dưới ô dù của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và nhận lệnh từ đảng cộng sản VN. Người dân Việt Nam khao khát tự do phải tự tìm cách hình thành những tổ chức xã hội dân sự thực sự bảo vệ quyền và tự do của mình vào một thời điểm thích nào đó. Và chúng tôi nghĩ thời điểm đó đã bắt đầu.

Việt Thức [4]: Tại Việt Nam vào tháng 8/2013, luật gia Lê Hiếu Đằng đã đề xuất việc thành lập đảng Dân chủ Xã hội. [a] Cô nghĩ sao về hiện tượng “diễn biến” này? [b] Liệu có thật, đây là một đảng đối lập chân chính, bằng cớ?  hay cũng chỉ là một “đảng đối lập cuội” như các tổ chức chính trị ngoại vi dưới cái ô-dù phủ lớn [monolithic political umbrella] của đảng phiệt CSVN, theo đúng tiêu chuẩn: “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân (“có” hư danh) làm chủ”?

Huỳnh Thục Vy:

Dạ thưa, việc đề xuất thành lập và việc đi vào hoạt động là một quãng đường rất dài. Nếu không có nỗ lực thực tế, bản lĩnh chính trị và đạo đức, và sự ủng hộ đủ lớn thì đoạn đường này còn dài hơn, thậm chí khó đến đích. Tôi có gặp nhiều người trong nhóm 72, dù quan điểm chính trị của tôi và họ có khoảng cách đáng kể, tôi thực sự cảm nhận nhiều người trong số họ thực sự có tấm lòng đối với đất nước. Nhiều người chưa có đủ bản lĩnh để xé bỏ thẻ Đảng của mình và đó là một trong những trở ngại rất lớn mà nhóm trí thức xuất thân cộng sản này phải đối mặt. Riêng cá nhân tôi không ủng hộ lập trường chính trị kiểu “Dân chủ xã hội” vì xu hướng chính trị của tôi là Dân chủ tự do đặt trên nền tảng chủ nghĩa tự do, không phải chủ nghĩa xã hội. Chắc chắc đồng bào hải ngoại còn nhiều nghi ngờ về những trí thức cộng sản này, điều đó là hữu lý, xuất phát từ những vấn đề lịch sử. Nhưng tôi có thể khẳng định rằng rất nhiều người trong số họ thật lòng yêu nước.

Việt Thức [5]: Gần đây Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự (XHDS) được chính thức khai trương vào ngày 23-9-2013. Với cao trào xã hội dân sự đang phát khởi đúng lúc tại Việt Nam, liệu [a] tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam có ý định “liên kết” với các tổ chức bạn hay không? Xin  xác định danh sách các tổ chức XHDS hiện hữu trong thế “liên kết” đó, đồng thời cho biết [b] lý do phối hợp? [c] ưu điểm kết sinh bổ túc? hay trở ngại vì lập trường khác biệt?

Huỳnh Thục Vy:

Hiện tại, chúng tôi nỗ lực tìm kiếm sự liên kết với các NGO quốc tế, vì họ có đầy đủ kinh nghiệm tổ chức và làm việc có thể chia sẻ với chúng tôi. Sự liên kết  với các hội đoàn mới thành lập trong nước là cần thiết nhưng điều đó tùy thuộc vào mức độ khác biệt của tôn chỉ hành động. Tôn chỉ của chúng tôi là Nhân quyền và phi đảng phái, chúng tôi không muốn liên kết với những tổ chức có màu sắc chính trị. Diễn đàn xã hội dân sự có rất nhiều đảng viên Đảng cộng sản, đó là một trong những trở ngại lớn cho việc liên kết.

Việt Thức [6]: Song song với Tuyên Cáo Thành Lập Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam — Vietnamese Women For Human Rights, quý Tổ chức có đính kèm hình ảnh những cuộc gặp gỡ với bà Jenifer và hai đồng sự, Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Hà Nội ngày 18/11/2013; với ông Felix, Đại sứ quán Đức; với Ông David Skowronski, DSQ Australia; với Ông Jean-Philippe Gavois, DSQ Pháp; với các vị trong DSQ Thụy Điển, v.v. — trong sự vắng mặt của đại diện ngoại giao Nga, Trung Âu, Trung quốc, Bắc Hàn, Kampuchia, v.v. Phải chăngPhụ nữ Nhân quyền Việt Nam muốn [a] tỏ rõ lập trường nhân bản dân chủ tự do? [b] đồng thời vận động sự hưởng ứng của cộng đồng thế giới tự do? [c] và từ kênh đại sứ quán trên, tìm cách “liên kết” tương trợ với các tổ chức nhân quyền phi-chính-phủ [Non-Governmental Organizations] liên hệ?  [d] Ngoài ra, Cô có nghĩ người Việt tự do tại hải ngoại có thế giúp được gì cho sự phát triển của tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam — Vietnamese Women For Human Rights hay kh ông”?

Huỳnh Thục Vy:

Chúng tôi xác định rõ ràng rằng chỉ có những quốc gia có sự thực hành chính trị minh bạch, tự do và tôn trọng Nhân quyền ở chính quốc gia họ thì họ mới hưởng ứng và ủng hộ cho nỗ lực vận động Nhân quyền của chúng tôi. Chúng tôi còn dự định sẽ vận động nhiều cơ quan ngoại giao nước ngoài khác như Hàn Quốc, Nhật Bản… Nhưng chúng tôi không hy vọng gì vào thiện chí của các quốc gia là hung thần của Nhân quyền như Trung quốc, Bắc Hàn, Nga… Chúng tôi tìm cách liên hệ với các NGO quốc tế một cách trực tiếp hoặc gián tiếp qua các Đại sứ quán các quốc gia tự do, đặc biệt chúng tôi muốn làm partner với các tổ chức bảo vệ phụ nữ trên khắp thế giới. Đối với cộng đồng Việt Nam hải ngoại, chúng tôi nhận thức rằng nỗ lực của chúng tôi sẽ gặp rất nhiều khó khăn nếu không có sự ủng hộ và trợ giúp của quý vị. Vì vậy, chúng tôi tha thiết kêu gọi sự hỗ trợ, đồng hành của quý vị đặc biệt là sự tham gia làm thành viên của các chị em hải ngoại.

Việt Thức [7]: Với tư cách một người đấu tranh đòi dân chủ và sáng lập viên Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, Cô nghĩ sao [a] về hiện tượng Việt Nam, ngày 12 tháng 11 năm 2013, được “thắng cử” vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc giữa lúc những tai tiếng về vi phạm nhân quyền của Hà Nội vẫn tiếp tục leo thang? [b] Đó là việc đáng mừng, hay đáng lo ngại?

Huỳnh Thục Vy:

Việt Nam được vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp quốc là một sự sỉ nhục cho một định chế có mục tiêu bảo vệ nhân quyền. Ủy ban Nhân quyền LHQ từng thất bại và bị mất niềm tin vì đã bầu cho Lybia dưới thời Gaddafi làm chủ tịch Ủy ban Nhân quyền LHQ vào năm 2003. Đây là hai sự kiện tiêu biểu mà tôi xem là một cú vỗ mặt đối với những người đang dấn thân và bị đàn áp vì nỗ lực bảo vệ Nhân quyền của họ. Nhưng là một người hoạt động, với sự lạc quan bắt buộc phải có, tôi tạm tin rằng Hoa Kỳ và các quốc gia dân chủ tự do không thể lập ra một thiết chế mới, thay thế cho một thiết chế cũ đã thất bại, rồi lại dẫm lên vết xe đổ của Ủy ban Nhân quyền. Hoa Kỳ, trong giai đoạn này, phải chứng tỏ cho thế giới biết họ là người đàn anh về Quyền lực mềm trong nỗ lực thực sự về Nhân quyền trên thế giới. Nếu không có quyền lực mềm là các giá trị tự do dân chủ nhân quyền làm nền tảng, sức mạnh quân sự, kinh tế, chính trị chưa đủ để Hoa Kỳ lãnh đạo thế giới.

Việt Thức [8]: Với tư cách một nhà luật học, [a] Cô có đồng ý với Luật sư Trần Thanh Hiệp khi ông cho rằng “Việt Nam không có hiến pháp mà chỉ có cương lĩnh của đảng”?  Theo Cô [b] tình trạng 486/488 Đại biểu Quốc hội Nhà nước Cộng sản Việt Nam bỏ phiếu “ấn nút” chấp thuận [gần 100%] Hiến pháp sửa đổi vào ngày 28/11/2013 sẽ có hậu quả gì?

Huỳnh Thục Vy:

Dạ thưa, tôi không phải là một nhà luật học. Tôi chỉ được học cử nhân luật trong một trường Đại học tệ nhất trong các trường ở Việt Nam. Đam mê của tôi cũng không phải là luật pháp mà là Chính trị học [Political science]. Nhưng với kiến thức trung bình của mình, tôi đồng ý với ý kiến của luật gia Trần Thanh Hiệp, với những bằng chứng thực tế mà tất cả chúng ta đều biết.  Đảng cộng sản Việt Nam đã cho sửa đổi Hiến pháp để lặp lại gần như toàn bộ, trừ một số điều còn phản động hơn Hiến pháp cũ. Điều đó cho thấy Đảng này vẫn ngoan cố giữ chế độ độc tài và phụ thuộc hoàn toàn vào Trung cộng, bất chấp những biến động quan trọng trên thế giới. Điều đó theo tôi, là chỉ dấu cho sự xuất hiện một con hẻm cụt trước mặt đảng và chế độ cộng sản Việt Nam. Còn đối với người dân Việt Nam, từ trước nay Hiến pháp chẳng có ý nghĩa gì và Hiến pháp mới này cũng không nằm ngoài số phận đó.

Việt Thức [9]: Với tư cách một người đấu tranh đòi dân chủ, Cô nghĩ sao [a] về Nghị định 174/2013/NĐ-CP mới được ban hành, xử phạt nặngtừ 70 đến 100 triệu đồng, cáchành vi tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam và truyền bá tư tưởng phản động?  [b] Cô và gia đình có kinh nghiệm gì về cách “xử lý” trên của “nhà nước” và công an CSVN?

Huỳnh Thục Vy:

Nghị định 174 chỉ là một bước làm cụ thể hơn về mặt pháp lý để tạo điều kiện thuận lợi cho các hành xử tùy tiện của chính quyền Việt Nam. Thực tế thì trước khi có Nghị định này, ba người trong gia đình tôi đã phải chịu đựng những hành xử thô bạo, bất lương của chính quyền và an ninh cộng sản Việt Nam và nhiều tài sản của chúng tôi đã mất vào tay họ mà không có hy vọng được trả lại. Có hay không có Nghị định này cũng không có ý nghĩa gì lắm. Họ chỉ muốn hù dọa những người chưa có kinh nghiệm. Bởi, chỉ cần chính quyền này muốn, họ có thể lôi ra ở ngóc ngách nào đó một văn bản có thể chụp cho những người bất đồng chính kiến những hình phạt nặng nề nhất, một cách thuận tiện nhất. Vấn đề ở chỗ, họ có đủ sức mạnh để phạt, để bắt người hay không? Hay lại bắt tùy tiện để đến lúc phải đối mặt với tình huống tiếp tục nhốt cũng không xong mà thả thì bị mất mặt, mất uy.

Việt Thức [10]: Trong trường hợp Cô hay tổ chức “Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam” bị công an sách nhiễu đàn áp, hoặc bị cán bộ tuyên truyền nội tuyến [agit prop] bôi nhọ, xúi giục ly gián, Cô có biện pháp bảo toàn thanh danh mình và uy tín của tổ chức không?  Cô đã gặp trường hợp điển hình nào chưa?

Huỳnh Thục Vy:

Hiện tại chúng tôi chưa gặp phải sự sách nhiễu nào từ chính quyền. Nhưng chị em chúng tôi sẵn sàng đối mặt với tình huống đó. Chúng tôi không e ngại sự bôi nhọ thanh danh hay ly gián. Điều quan trọng là chị em chúng tôi phải đoàn kết trên tinh thần tôn trọng sự khác biệt, có đủ bản lĩnh để đối phó với khó khăn, và đặc biệt là minh bạch trong vấn đề tài chính. Nếu làm được như vậy chúng tôi không tin là an ninh cộng sản có cơ hội để làm ảnh hưởng đến thanh danh của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam. Nội lực luôn quan trọng nhất trong mọi tổ chức xã hội dân sự.

Việt ThứcChúng tôi cảm ơn Cô Huỳnh Thục Vy đã trả lời một cách ngay thẳng, chính xác về nội vụ và những vấn đề liên quan tới tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam.  Chúng tôi mong rằng Cô và tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam sẽ không bỏ lỡ cơ hội chứng minh khả năng, bản lĩnh và uy tín trong sứ mạng góp phần xây dựng, khai triển và bảo trọng một xã hội dân sự chân chính, nhân bản, phục vụ quyền lợi và phẩm giá của người dân tại Việt Nam, hôm nay và ngày mai.

Trân trọng,

TS & LS Lưu Nguyễn Đạt
Chủ nhiệm Cơ Sở Việt Thức

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Hội Phụ Nữ Đầu Tiên Thực Sự Bảo Vệ Phụ Nữ

Posted by Webmaster on December 4, 2013

 – December 3, 2013

phunu nhanquyen vn

Ngày 25 tháng 11 hằng năm được chính thức công nhận là “Ngày quốc tế loại bỏ bạo lực đối với phụ nữ” từ ngày 17 tháng 12 năm 1999 theo Nghị quyết số 54/134 của Đại hội đồng Liên Hiệp quốc.

Ngày 25 tháng 11 vừa qua, để kỷ niệm Ngày quốc tế này, Tổng thứ ký Liên Hiệp quốc Ban Ki-moon đã “hoan nghênh nỗ lực đồng loạt kêu gọi chấm dứt việc sử dụng bạo lực theo ước tính nhắm vào một phần ba số phụ nữ trên thế giới”, “cổ vũ các nhà lãnh đạo nỗ lực ban hành và áp dụng luật pháp cũng như góp phần thay đổi não trạng”…

Và khoảng thời gian ngắn ngủi từ ngày 25 tháng 11 đến ngày 10 tháng 12 (Ngày quốc tế Nhân quyền) hằng năm được mệnh danh là “16 ngày hành động” chống lại việc sử dụng bạo lực đối với phụ nữ. Quả thật là một sự sắp xếp thích đáng khi kết nối  Ngày quốc tế xoá bỏ bạo lực đối với phụ nữ và Ngày quốc tế Nhân quyền bằng 16 ngày dành riêng cho phụ nữ này.

Thực vậy, cũng trong ý nghĩa đó, cuộc vận động cho quyền lợi của phụ nữ khắp thế giới không thể tách rời khỏi nỗ lực vận động bảo vệ Nhân quyền phổ quát. Quyền của nữ giới sẽ không bao giờ được tôn trọng và đảm bảo trong một xã hội mà Nhân quyền nói chung bị chà đạp. Vì thế, cuộc vận động cho Nhân quyền của phụ nữ Việt Nam là một mảng vô cùng quan trọng, gắn bó mật thiết với mọi nỗ lực vận động cả quốc nội và hải ngoại cho Nhân quyền ở Việt Nam.

Trong bối cảnh đầy ý nghĩa đó, ngày 25 tháng 11 năm 2013 vừa qua, tổ chức xã hội dân sự có tên Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam chính thức được thành lập, không ngoài mục tiêu bảo vệ tất cả phụ nữ Việt Nam- những người là nạn nhân của những vụ vi phạm Nhân quyền đang ngày một trở nên nghiêm trọng hơn tại xứ sở này.

Mặc dù, đã đang và sẽ tiếp tục đóng vai trò thứ yếu trong những đổi chác mang tính chính trị của ngoại giao quốc tế, Nhân quyền vẫn là giá trị phổ quát có khả năng gắn kết mọi cá nhân trên khắp thế giới bất chấp sự khác biệt về giới tính, chủng tộc, quốc gia, thể chế chính trị… Dó đó, ngày hôm nay, cuộc vận động cho Nhân quyền, đặc biệt là quyền của phụ nữ ở Việt Nam trở nên đặc biệt chính đáng và đầy uy tín quốc tế.

Như chúng ta đã biết, với sự tồn tại và hoạt động trên danh nghĩa và chỉ nhằm phục vụ quyền lợi của Đảng cộng sản Việt Nam, Hội Liên Hiệp phụ nữ Việt Nam chưa và sẽ không bao giờ thực sự mang giá trị tự thân đáng tự hào của một hội đoàn dân sự. Và việc hình thành những tổ chức dân sự thay thế vai trò của Hội này, nhằm gánh vác sứ mệnh bảo vệ quyền lợi của phụ nữ Việt Nam là một vấn đề mang tính lịch sử, cấp thiết và không thể tránh khỏi.  Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam là một tổ chức dân sự đầu tiên như thế.

Chúng ta có thể điểm lại vài nét trong bức tranh vi phạm Nhân quyền và chà đạp nhân phẩm phụ nữ rộng lớn của chính quyền Việt Nam. Công an cưỡng chế thu hồi đất lôi kéo những phụ nữ dân oan trần truồng giữ đất như súc vật;  quản giáo ngược các nhà nữ bất đồng chính kiến trong tù; dân phòng, an ninh thường phục đánh đập những nhà hoạt động nữ trong các cuộc biểu tình ôn hoà hay dã ngoại Nhân quyền; công an phường làm nhục người nữ đối kháng trong đồn công an phường… Đó là những sự kiện làm tổn thương lương tâm nhân loại và thực sự bất xứng đối với vị trí của một chính quyền là thành viên của Liên Hiệp quốc và có những cam kết quốc tế về bảo vệ Nhân quyền.

Sự ra đời của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, trong bối cảnh Việt Nam vừa trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp quốc bất chấp thực trạng Nhân quyền tồi tệ ở quốc gia này, là một phép thử kiểm tra thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam đối với các tiếng nói đòi tự do nhân quyền sau sự kiện này. Thứ hai, đây cũng là cơ hội cho nhà cầm quyền để điều chỉnh cách xử sự của họ, không phải vì thành tâm mà vì vận mệnh của chính họ.

Mặc dù vậy, chúng ta không bao giờ nên chủ quan đối với một nhà cầm quyền có bề dày về những kinh nghiệm giả trá và lừa bịp cả với người dân Việt Nam lẫn công luận quốc tế. Bản lĩnh, sự khôn ngoan và tình yêu dành cho nhau của những người phụ nữ Việt Nam sẽ giúp chúng ta cùng nhau vượt qua những khó khăn phía trước, nhưng chúng ta không thể hoạt động hiệu quả mà không có sự ủng hộ quốc tế.

Như chúng ta đã biết, Uỷ ban Nhân quyền của Liên hiệp quốc đã hoàn toàn thất bại trong cố gắng trung thành và theo đuổi mục tiêu mà nó đề ra ban đầu. Năm 2003, sự kiện Lybia dưới chế độ độc tài Gaddafi được bầu làm chủ tịch Uỷ ban này là một sự sỉ nhục không chỉ đối với Uỷ ban Nhân quyền mà còn là tai tiếng đối với cả cái thiết chế quốc tế Liên Hợp quốc.

Nếu Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc hôm nay không muốn đi vào lịch sử như một sự thất bại tiếp theo, Hội đồng này phải thay đổi triệt để. Bất cứ sự nhượng bộ nào của Hội đồng này đối với các chế độ độc tài sẽ biến nó trở thành sân chơi của những thế lực cơ hội chính trị tầm quốc tế và  giá trị Nhân quyền cao quý sẽ bị chà đạp ở chính nơi nhận nhiệm vụ quan sát và bảo vệ nó.

Với nhu cầu đó, Hoa Kỳ và các quốc gia tự do phải lãnh đạo Hội đồng Nhân quyền và thay đổi thực trạng này. Hoa Kỳ dẫn đầu thế giới về Quyền lực mềm, mà Quyền lực mềm ấy còn là gì nếu không có các giá trị Tự do, Dân chủ, Nhân quyền? Thời gian phía trước chính là cơ hội cho chính phủ các quốc gia tự do nói chung và Hoa Kỳ nói riêng thể hiện thái độ của mình một cách rõ ràng.

Trở lại vấn đề của chúng ta, với tôn chỉ hoạt động độc lập và chỉ liên quan đến lĩnh vực Nhân quyền, trong tình hình chính sự quốc nội đầy thù địch với những nhà hoạt động bảo vệ Nhân quyền, Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam nhận thức rõ những thách thức mà tổ chức dân sự này phải đối mặt. Dù một mặt chủ động xây dựng nội lực, Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam vẫn liên lạc chặt chẽ và kêu gọi chính phủ các quốc gia tự do hãy hành động có trách nhiệm sau khi đã bầu cho Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền.

Đặc biệt chúng ta sẽ chờ xem các động thái của Hoa Kỳ với tư cách là người đàn anh của thế giới tự do; vì chỉ mới đây, vào chính ngày thành lập Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry đã tuyên bố:” Ngày này là thời điểm để chúng ta tái khẳng định quyết tâm biến lời nói thành hành động, và chúng ta cam kết góp phần giúp thế giới thoát khỏi những hành xử tàn bạo đã tước đoạt cuộc sống bình đẳng và nhân phẩm từ những người đồng hương của chúng ta (phụ nữ)”.

Huỳnh Thục Vy
Sài Gòn ngày 3 tháng 12 năm 2013

http://vnwhr.net/2013/12/03/hoi-phu-nu-dau-tien-thuc-su-bao-ve-phu-nu/#more-301

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »