Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for October, 2012

“Xem Chúa mày có cứu được mày không” !!!

Posted by Webmaster on October 30, 2012

Một Linh mục và 2 giáo dân Công Giáo bị bắt vì đến tham dự phiên tòa công khai xét xử 2 nhạc sỹ yêu nước
Nguyễn Thị Huyền Trang - Phóng viên VRNs
Nguyễn Hoàng Vi (Danlambao)
 – Sáng 30/10/2012, tại Tòa án Sài Gòn (131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Q1) diễn ra phiên tòa xét xử công khai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình về tội danh “Tuyên truyền chống phá Nhà nước CHXHCNVN”. Tuy phiên tòa công khai nhưng an ninh, mật vụ được tăng cường theo dõi và ngăn chặn những người muốn đến tham dự phiên tòa. Một số người ra được đến phiên tòa thì bị chặn lại, đuổi về. Người nào may mắn “lọt” được vào sân tòa án thì khi ra về đều bị mật vụ rượt đuổi, “hốt” về đồn công an. Trong đó có 3 trường hợp đáng lưu ý. Đáng lưu ý hơn nữa là thái độ và cách hành xử của 2 giáo dân trong khi bị bắt: họ ngồi bình tĩnh đọc kinh trong đồn CA.
1. Linh mục Giuse Đinh Hữu Thoại: Khi Linh mục Thoại từ tòa án trở về thì bị rất đông mật vụ vây bắt đưa về đồn công an phường Bến Thành, Q1 vào 9h30 sáng. Tại đồn công an, họ đã uy hiếp đòi kiểm tra máy móc của linh mục. Họ hung hăng và hành xử rất thiếu văn hóa. Hiện tại, Linh mục Đinh Hữu Thoại đã được thả an ninh trả tự do.
2. Anh Cao Hà Trực (Vườn Rau Lộc Hưng): Bị mật vụ bắt lúc 7h sáng tại cây xăng Hòa Hưng khi anh vừa ra khỏi nhà. Mật vụ bắt cóc anh về công an phường 15, quận Tân Bình. Tại đây, họ siết cổ và hành hung anh, tuy nhiên anh Trực chỉ phản kháng lại bằng cách đọc kinh cầu nguyện. Đến gần 2h chiều, họ mới thả anh về.
3. Cô Nguyễn Thị Huyền Trang – phóng viên VRNs – Dòng Chúa Cứu Thế. Cô bị rất đông mật vụ vây bắt ở công viên trước Dinh Độc Lập lúc gần 12h trưa, khi cô vừa từ tòa án ra về. Từ đó đến lúc chiều tối mọi người không thể liên lạc được với cô. Cô được thả về lúc 18h20 tối. Huyền Trang cho biết sở dĩ công an giữ cô lâu vì cô không chấp nhận hành động bắt cóc của công an bằng cách không trả lời bất cứ câu hỏi nào của an ninh và lần chuỗi Mân Côi cầu nguyện. An ninh thấy cô cứ cầu nguyện mãi mà chẳng chịu trả lời câu hỏi của họ, họ hỏi cô:
– Đã cầu nguyện xong chưa? 
– Các ông có giữ tôi đến 10h đêm, tôi vẫn còn cầu nguyện chưa xong. 
Và cô tiếp tục cầu nguyện.
Một nữ cán bộ thấy vậy, đã búng tai, bóp mũi và vả vào mặt Huyền Trang. Huyền Trang vẫn chỉ phản ứng lại họ bằng cách tiếp tục cầu nguyện. An ninh tức giận, xông vào giựt đứt chuỗi hạt Mân Côi của Trang và nói:
– Để xem Chúa mày có cứu mày được không? 
Trang vẫn cầu nguyện.
An ninh cho 6 người lấy vân tay của Trang, Trang cương quyết không cho và dùng chân đá đổ hộp mực lăn tay.
Cuối cùng, có lẽ lời cầu nguyện của Trang đã cứu Trang thoát khỏi bàn tay ma quỷ của an ninh. Đang khi chúng tôi đang dâng lời cầu nguyện cho Trang được trở về bình an thì hay tin Trang đã về đến nhà.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Tường thuật trực tiếp phiên tòa xử Trần Vũ Anh Bình và Việt Khang

Posted by Webmaster on October 30, 2012

Đăng bởi pleikly lúc 7:26 Sáng 30/10/12

VRNs (30.10.2012) – Sài Gòn – Lúc 07:36 – Tại trước cổng tòa án, chưa thấy xe chở hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đến, nhưng đã có 100 công an mặc sắc phục đứng trước cổng tòa án. Ở công viên đối diện có khoảng 50 an ninh mặc thường phục đang đi tới đi lui, quan sát và gọi điện thoại, bộ đàm liên tục.

Lưu ý, trên trang www.youtube.com/chuacuuthe , chúng tôi sẽ cung cấp các video liên quan đến phiên tòa. Hiện đã có 3 video clip vừa được đưa lên là: Việt Khang: Tiếng hát bị cầm tùNhững người bạn nói về Trần Vũ Anh Bình, và Nước Nam rạng ngời đi tù.

– Lúc 07:09 – Trên các ngã đừơng từ DCCT đến Tòa án, số 131 Ngan Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý), quận 1, công an đã được bố trí ở các ngã tư rất đông. Mỗi ngã tư có từ 20 đến 25 công an và mật vụ mặc sắc phục lẫn thường phục.

Theo ghi nhận của VRNs, các trạm cảnh sát giao thông giao với đường Điện Biên Phủ (Phan Thanh Giản) công an đứng đông hơn. Ngã tư cắt dường Bà Huyện Thanh Quan (đường từ nhà thờ DCCT ra Tòa) và Trương Định là đông nhất. Ở các trạm cảnh sát giao thông này có cả hàng rào và những công cụ khác để phòng chống bạo động đang được nhân viên an ninh trong tư thế sẳn sàng đẩy ra đường, ngăn người đi bộ hành, diễu hành trên lề đường.

Theo VRNs, hôm nay không có đoàn nào xuất phát từ tu viện DCCT Kỳ Đồng cả, các phóng viên đã có mặt ở các vị trí của mình để làm việc từ tối hôm qua.

Chúng tôi sẽ tiếp tục tường thuật diễn tiến phiên tòa này.

Xin quý vị theo dõi.

http://www.chuacuuthe.com/?p=40650PV.VRNs

 

Con nhớ ba Bình

Trần Hạo Trương, con trai anh Trân Vũ Anh Bình và chị Trương Thị Mỹ DuyênVRNs (30.10.2012) – Sài Gòn – Vào ngày 26.10.2012, trước khi phiên tòa xét 2 Nhạc sĩ Phêrô Trần Vũ Anh Bình và Việt Khang, chúng tôi có cơ hội đến thăm và lắng nghe chị Trương Thị Mỹ Duyên, vợ anh Bình, chia sẻ về nỗi nhớ chồng của chị và lòng khao khát được nhìn thấy ba của bé Trần Hạo Trương, con trai anh Bình và chị Duyên.

Ước mơ đơn sơ, hồn nhiên và trong trắng ấy của bé Trương, một đứa bé vừa bước qua tuổi mẫu giáo và chập chững bước vào môi trường mới của cấp 1, là được nhìn thấy Ba, chờ đợi Ba quay trở về với Mẹ và Bé, được Ba chở đi học, đi chơi, và mua thật nhiều quà cho Bé…

Xin mạn phép ghi ghi lại những lời tâm sự của chị Duyên kể về nỗi nhớ của chị và bé Trương trong những ngày vắng Ba, theo cảm nhận riêng của cá nhân tôi.

———–

Ba Bình ơi!

Ba đi đâu mà không về với Con và Mẹ, hả Ba? Ba có biết, ngày nào, Con cũng mong Ba trở về với Con không? Con nhớ Ba và Con yêu Ba lắm, Ba ơi!

Con nhớ, những ngày Ba ở nhà, Ba đưa đón con đi học, nhưng bỗng nhiên, chiều hôm ấy, Con cứ đợi, cứ đợi và chờ đợi Ba ở trước cổng trường, nhưng Con không thấy Ba đâu cả!

Từ dạo ấy cho đến bây giờ, Mẹ và Con không được một lần nhìn thấy Ba nữa, Ba ơi!

Những ngày không có Ba,

Ở nhà, Con hỏi Mẹ: “Mẹ ơi, Ba đâu rồi, hả Mẹ? Mẹ ơi, Ba đi đâu rồi, sao Ba không đón và đưa Con đi chơi?…”

Mẹ chả biết nói gì. Mẹ chỉ biết ôm Con thật chặt vào lòng. Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt gầy gò của Mẹ kèm theo những tiếng nấc nghẹn. Mẹ ốm, bà nói mẹ mày rệu rạo, rã rời.

Mẹ Duyên cố gắng giải thích cho việc ba vắng nhà với con

Không có Ba, Con không biết làm gì để an ủi Mẹ đây. Lúc đó, Con chỉ ôm Mẹ và khóc. Mẹ cũng khóc với Con.

Ba Bình ơi, Ba đi đâu mà không về với Con và Mẹ, hả Ba?

Con vẫn ước mong Ba đưa Con đến trường. Tan trường, chờ đợi Ba trước cổng trường như mọi khi, để Ba đưa Con về, để Ba chở Con đi chơi và mua quà cho Con, vào những ngày không có Ba.

Con nhớ Ba lắm, Ba ơi! Nên đi đâu, Con cũng mang theo tấm hình của Ba. Để mỗi ngày, Con nhìn ngắm Ba, vào những ngày không có Ba.

Ở nhà, Mẹ khóc suốt. Có những lúc nửa đêm, Mẹ siết con vào lòng, hai hàng nước mắt của Mẹ lăn dài, ướt hết đôi vai của Con.

Nhà mình buồn, vắng, thiếu Ba.

Lúc bệnh, Mẹ nói: Mẹ biết, ở phương xa, Ba con cũng đang bị ốm đấy, Con à!

Chiếc xe Honda, hằng ngày vẫn đưa đón Con và Mẹ, bụi, dơ, không ai rửa.

Ba ơi, những ngày không có Ba, mỗi ngày, Mẹ vẫn đạp xe đi làm từ mờ sớm, nuôi Con, trông chờ Ba về.

Mẹ chưa học đạo, nhưng cứ đến hang đá Đức Mẹ ở nhà thờ cầu nguyện cho Ba về với Mẹ và Con.

Mẹ yêu mến Chúa, khao khát được vào Đạo lắm đó Ba.

Mẹ không biết chữ và mau quên, nhưng Mẹ dạy Con làm dấu, đọc kinh Lạy Cha, kinh Kính Mừng và kinh Sáng Danh. Mẹ nói Ba dạy Mẹ.

Mẹ nhút nhát, không nhanh nhẹn nhưng rất thương con, dạy Con sống làm những việc nhỏ nhặt trong nhà, âm thầm, không khóc nhè.

Và, những ngày không có Ba, mỗi ngày, Mẹ và Con vẫn đợi chờ Ba về.

Ba ơi, Mẹ và Con luôn luôn yêu Ba!

PV. VRNs

ghi lại tâm tình của bé Trương và lời kể của chị Duyên

Quốc Ca Việt Nam Cộng Hoàè http://youtu.be/9ZZ-1Rm296A

“Triệu Con Tim”. Nhạc và Lời: Trúc Hồè http://youtu.be/X75q92uM_1k

https://www.youtube.com/embed/X75q92uM_1k?feature=player_embedded

Anh Là Ai : Trúc Hồ, Mai Thanh Sơn, Quốc Khanh, Đoàn Phi, & Đan Nguyên http://youtu.be/6wkcu_2SSlo

VIỆT NAM TÔI ĐÂU – Đan Nguyên (HD exclusive clip from ASIA DVD 69) http://youtu.be/CTlOVxrdZ6U

Nhạc Phẩm Anh La Ai – Anh Là Ai http://youtu.be/R4L1grczk6E

Việt Nam Tôi Đâu – Anh Là Ai – NS Việt Khang http://youtu.be/GAI_gHTu5FM

DAP LOI SONG NUI – Hop Ca Asia 58 http://youtu.be/8Kt-28nXVMg

Thề không hề phản bội quê hương http://youtu.be/tCG0qWzBUcA

Vietnam Que Huong Ngao Nghe http://youtu.be/dXi3AXHT-kU

Hát Cho Ngày Sàigòn Quật Khởi _ Nguyệt Ánh & Việt Dzũng http://youtu.be/ZySwLPcBuxw

Cả Nước Ðấu Tranh http://youtu.be/glJjbIXsZ8U

Ngày Quân lực Việt Nam Cộng hòa http://youtu.be/GCANWgxlnTc

 

 

 

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Trí thức gửi thư về vụ Phương Uyên

Posted by Webmaster on October 30, 2012

BBC Tiếng Việt  –  30-10-2012

Nguyễn Phương Uyên bị bắt hôm 14/10Một nhóm nhân sỹ trí thức hàng đầu Việt Nam đang kiến nghị lên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang yêu cầu trả tự do cho sinh viên Nguyễn Phương Uyên, người bị bắt hôm 14/10 vừa qua.

Lá thư đề ngày 30/10, hiện đang được thu thập chữ ký trước khi chính thức chuyển tới Văn phòng Chủ tịch nước, cũng yêu cầu có giải thích công khai “về sự kiện bắt giam cháu Nguyễn Phương Uyên, sinh viên trường Đại học Công nghiệp thực phẩm TPHCM”.

Được biết, lá thư kiến nghị này hiện đã có khoảng 100 người tham gia, trong đó có những tên tuổi trí thức quen thuộc, được nhiều người biết đến, như Giáo sư Tương Lai, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nhà thơ Hoàng Hưng, nhà văn Bùi Ngọc Tấn…

Người chấp bút bản kiến nghị nói rõ nó được thảo ra “tiếp theo thư của các cháu sinh viên Trường Đại học Công Nghiệp thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh gửi Chủ tịch Nước ngày 20/10/2012 và nhằm hậu thuẫn cho đề nghị chính đáng của sinh viên”.

Chừng 100 sinh viên đồng môn của Nguyễn Phương Uyên trước đó đã gửi thư cầu cứu khẩn cấp lên Chủ tịch Sang về việc mà họ gọi là sinh viên này ‘mất tích’.

Sau đó vài ngày, công an mới thông báo cho gia đình Phương Uyên là em đã bị bắt vì cáo buộc Tuyên truyền chống Nhà nước.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Mỹ quan ngại việc hai nhạc sỹ bị xử tù

Posted by Webmaster on October 30, 2012

BBC Tiếng Việt  –  30-10-2012

Nhạc sỹ Việt Khang cho rằng các bài hát ông sáng tác 'xuất phát từ nỗi lòng' của ông

Sứ quán Mỹ tại Việt Nam vừa bày tỏ quan ngại về việc hai ông Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình bị Tòa án TP HCM xử 4 và 6 năm tù giam vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước.

Phát ngôn viên của tòa đại sứ, ông Christopher Hodges, nói trong một thông cáo: “Việc kết án tù này là hành động mới nhất trong một loạt các động thái của chính phủ Việt Nam nhằm hạn chế tự do ngôn luận”.

“Chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho nhạc sỹ [Việt Khang] cũng như tất cả các tù nhân lương tâm và tuân thủ ngay lập tức các bổn phận quốc tế của mình.”

Hai nhạc sỹ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã bị tòa tuyên án lần lượt là 4 và 6 năm tù trong phiên tòa kết thúc sáng thứ Ba ngày 30/10 tại thành phố Hồ Chí Minh.

Ngoài ra cả hai nhạc sỹ này đều phải chịu 2 năm quản chế sau khi mãn hạn tù, luật sư bào chữa cho Việt Khang là Trần Vũ Hải đã xác nhận với BBC sau khi phiên tòa kết thúc chóng vánh vào lúc 12h30.

Nhạc sỹ Việt Khang, 34 tuổi, tên thật là Võ Minh Trí và nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình, 37 tuổi, nghệ danh là Hoàng Nhất Thống, đã bị bắt hồi cuối năm ngoái và bị giam giữ cho đến nay.

Hai ông bị truy tố theo điều 88 Bộ Luật hình sự về tội Tuyên truyền chống Nhà nước.   đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Gia đình sinh viên Phương Uyên khiếu nại

Posted by Webmaster on October 27, 2012

Voa Tiếng Việt  –  Trà Mi  –  26-10-2012

Cô Nguyễn Phương Uyên, sinh viên đại học Công nghệ Thực phẩm, bị công an bắt đi từ nhà trọ hôm 14/10 với cáo buộc tham gia rải truyền đơn kêu gọi chống Trung Quốc và chống tham nhũng

Gia đình nữ sinh viên bị công an bắt biệt giam với cáo buộc ‘tuyên truyền chống nhà nước’ gửi đơn khiếu nại hành vi bắt người trái pháp luật của chính quyền.

Cô Nguyễn Phương Uyên, sinh viên trường đại học Công nghệ Thực phẩm, bị công an đột ngột bắt đi từ nhà trọ hôm 14/10 bị tố cáo đã tham gia rải truyền đơn kêu gọi chống Trung Quốc và chống tham nhũng.

Gia đình Uyên cho biết sau hơn 9 ngày gõ cửa chính quyền các nơi từ Bình Thuận lên Sài Gòn xuống tới Long An để hỏi thăm tung tích, họ mới được xác nhận là Uyên đang bị công an giam giữ.

Ngày 23/10, cơ quan an ninh điều tra tỉnh Long An thừa nhận là cô Uyên đang bị tạm giam nhưng cho biết là cô đã bị chuyển đi nơi khác và không tiết lộ đó là địa điểm nào. đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

The Economist: Nguyễn Chí Thiện, Solzhenitsyn Việt Nam

Posted by Webmaster on October 27, 2012

Tuần Báo Economist

Tuần báo The Economist mới đây đã dành nguyên một trang báo để viết về Nguyễn Chí Thiện. Tờ báo này gọi ông là Solzhenitsyn Việt Nam ngay trên trang bìa số đề ngày 13-19 tháng 10 năm 2012. Sau đây là bản dịch Việt ngữ bài báo viết về ông Thiện.

Please read the original article in English below.

Nguyễn Chí Thiện, nhà thơ Việt Nam qua đời ngày 2 tháng 10 hưởng thọ 73 tuổi.
Dấu trong ngực áo sơ mi của ông là 400 bài thơ ông viết trong những năm tù ngục. Ông nhớ rất rõ hôm đó là ngày 16 tháng 7 năm 1979, hai hôm sau ngày kỷ niệm phá ngục Bastille. Ngày tự do. Ông chạy thật nhanh vào tòa đại sứ Anh ở Hà Nội, qua mặt một người gác ở cổng, đòi gặp ông đại sứ. Người gác không ngăn được ông. Tại bàn tiếp khách, có mấy nhân viên người Việt đang ngồi. Ông xô những người này ra khi họ tìm cách chặn ông làm chiếc bàn đổ nghiêng. Trong phòng treo quần áo ở gần đó, một phụ nữ trẻ người Anh đang chải đầu, cô hoảng sợ đến nỗi làm rơi chiếc lược đang cầm trong tay. Tiếng động khiến ba người đàn ông Anh khác chạy ra. Ông dúi vào tay một trong ba người này xấp thơ của ông. Rồi ông lấy lại bình tĩnh và để yên cho công an bắt đem đi.
Và đó là chuyện ông gửi tập thơ ra khỏi Việt Nam. Ít lâu sau, ở ngoại quốc, tập thơ được in thành sách dưới tựa đề Hoa Địa Ngục và được dịch sang năm, sáu thứ tiếng. Tập thơ được trao giải thưởng của tổ chức Thi Ca Thế Giới năm 1985. Trong những nhà tù khác nhau nơi ông bị giam ông có mơ hồ nghe được chuyện này. Tại Hỏa Lò, một người coi tù đã giận giữ dí vào mặt ông một cuốn sách. Ông cảm thấy thú vị khi thấy cuốn sách đó chính là tập thơ của ông.
Về thể chất, ông không phải là người khỏe mạnh. Từ nhỏ ông đã bị lao. Gia đình ông đã phải bán nhà để lấy tiền thuốc men cho ông. Rồi kể từ năm 1960 trở đi, vì những tội khác nhau mà người ta gán ghép cho ông, như bất đồng với nhà nước về mấy vấn đề lịch sử, hay làm thơ chống nhà nước, ông bị tù nhiều lần trong những trại tù, những trại khổ sai. Chế độ ăn uống tồi tệ trong tù toàn cơm hẩm, nước muối đã khiến ông gầy tọp, tóc rụng rất nhiều khi mới ở tuổi 40. Nhưng bên trong, ông là một con người thép về đầu óc, trái tim và tâm hồn. Chính ý chí cương quyết đã khiến ông liều lĩnh chạy vào sứ quán Anh hôm ấy. Thực ra thì nhà cầm quyền càng hành hạ ông thì ông lại càng mạnh:

NGUYỄN CHÍ THIỆN, SOLZHENITSYN VIỆT NAM… Đảng đầy tôi trong rừng
Mong tôi xác bón từng gốc sắn
Tôi hóa thành người săn bắn
Và trở ra đầy ngọc rắn sừng tê
Đảng dìm tôi xuống bể
Mong tôi đáy nước chìm sâu
Tôi hóa thành người thơ lặn
Và nổi lên ngời sáng ngọc châu…

Những viên ngọc đó là thơ của ông. Ông cất những bài thơ ông viết thời trẻ tuổi trong chiếc ngăn kéo nơi bầy gián đã nhấm nát. Nhưng nơi an toàn nhất để cất giữ những bài thơ ông viết là trí óc của ông. Đó cũng là nơi trú ẩn bình yên duy nhất trong gần nửa cuộc đời của ông. Trong tù, ông không có giấy bút, sách vở. Vì thế nên trong những đêm dài yên ắng, ông đã nhập tâm ghi nhớ lại hàng trăm bài thơ ông viết. Ông sửa đi sửa lại chúng rồi cất vào trí nhớ. Nếu không thích, ông lại xóa đi, bỏ ra ngòai trí nhớ. Bài thơ nào bốc mùi, như bài thơ ông viết về Hồ Chí Minh, ông biến chúng thành chiếc phi tiêu phóng đi:

Mặc thây bọn văn sĩ cô đầu
Vuốt râu, xoa đầu, mơn trớn Bác
Thế rồi tôi đi làm việc khác
Kệ cha Bác !

Khi ra đồng lao động cùng với các bạn tù, trong số đó cũng có người làm thơ như ông, ông đọc cho họ nghe những bài thơ ông viết và những người bạn tù của ông đáp lại cũng bằng thơ. Có người phải đếm vần của những bài thơ trên đầu ngón tay để nhớ. Nhưng ông không làm thế vì trí nhớ của ông đã giúp ông làm việc đó. Và điều đó cũng đã cứu ông. Sau năm 1979, ông lại bị tù trở lại và bị biệt giam trong suốt gần hết 8 năm. Chân cùm, tay còng trong ngục tối. Thơ ông trở thành những tiếng khóc, tiếng thở khò khè, nức nở, tiếng ho lao thổ huyết. Nhưng trong trí, ông vẫn tưởng tượng ra cảnh ông đi câu, ngồi nhìn bình minh khỏa lấp đi những vì sao. Ông ngửi thấy mùi trà hoa nhài, mùi tô phở đêm trên những con đường Hà Nội. Ông nhớ tới người chị tên là Hảo đã dậy ông tiếng Pháp khi ông mới lên sáu. Nghĩ lại, ông thấy những năm thuộc địa Pháp lại chính là những năm thiên đàng hạnh phúc nhất. Thế là ông lại vung kiếm lên đường phiêu lưu cùng với d’Artagnan và những người bạn ngự lâm pháo thủ. Bằng cách đó, ông đã sống sót qua được những năm tù ngục.
Ông tìm được một người bạn tù, một nhà thơ lớn của đời Đường là Lý Bạch. Ông cùng với Lý Bạch nhâm nhi rượu đựng trong chén hổ phách, nằm dài trên trường kỷ, ngắm bầy tiên nữ múa lụa bên hàng liễu hay dưới những cánh hoa đào rơi rụng. Ông nói chuyện với mặt trăng cùng Lý Bạch rồi say sưa trong cơn điên lãng mạn. Cả ông lẫn Lý Bạch đều phạm tội khi quân, chế nhạo chế độ nên lâm cảnh tù đầy. Nhưng những cảnh áp bức đè nén của thời xa xưa dường như vẫn còn có thể chịu nổi. Trong khi những cái loa gào lên phát mửa về những hạnh phúc và ánh sáng thì còn khủng khiếp hơn nhiều. Ra khỏi tù, hệt như Lý Bạch, ông đã phải đi bán rượu kiếm sống, có lúc phải làm nghề sửa xe đạp. Nhưng cũng không sống nổi. Kể từ năm 1995, ông được sang Mỹ tị nạn. Ông sống giản dị ở quận Cam chung nhà với mấy người bạn. Ông tìm được hạnh phúc an ủi bằng tách trà, điếu thuốc lá. Người ta nhớ ông với chiếc mũ lưỡi trai hay chiếc nón dạ đội trên đầu. Ông không có gì cho bạn bè ngoài những bài thơ và những kỷ niệm về những người bạn tù những năm tù đầy, nay đã chết, xác vùi trong những nấm mộ đầy vết chân trâu chân bò giẫm nát trên sườn đồi quanh các nhà tù. Đó, và những thù hận khôn nguôi về cái chế độ ở vùng đất mà nay vẫn còn cấm thơ văn của ông.
Năm 1964, trong lần đi tù đầu tiên, ông viết rằng nếu mọi người nhìn thấy tâm can của ông, thì người ta sẽ thấy một chiếc bút cũ và một lọ mực bám đầy bụi, hay một quán nghèo bên đường với một ngọn đèn dầu làm bầu bạn an ủi. Nhưng cũng có một ruộng lúa đang chờ cơn mưa rào tháng 8:

Để có thể trào dâng muôn đợt sóng
Và sóng kia những ngọn sóng bạc đầu

NGUYỄN CHÍ THIỆN, SOLZHENITSYN VIỆT NAM

* * *

Dưới đây là nguyên văn bài viết:

Nguyen Chi Thien
Nguyen Chi Thien, a Vietnamese poet, died on October 2nd, aged 73
Oct 13th 2012 | from the print edition

THE poems were under his shirt, 400 of them. The date was July 16th 1979, just two days—he noted it—after the anniversary of the fall of the Bastille. Freedom day. He ran through the gate of the British embassy in Hanoi, past the guard, demanding to see the ambassador. The guard couldn’t stop him. In the reception area, a few Vietnamese were sitting at a table. He fought them off, and crashed the table over. In a cloakroom nearby, an English girl was doing her hair; she dropped her comb in terror. The noise brought three Englishmen out, and he thrust his sheaf of poems at one of them. Then, calm again, he let himself be arrested.
Thus Nguyen Chi Thien sent his poems out of Communist Vietnam. They were published as “Flowers of Hell”, translated into half a dozen languages, and won the International Poetry Award in 1985. He heard of this, vaguely, in his various jails. In Hoa Lo, the “Hanoi Hilton”, one of his captors furiously waved a book in his face. To his delight, he saw it was his own.
He was not strong physically. He contracted TB as a boy; his parents had to sell their house to pay for his antibiotics. Then since 1960, on various pretexts—contesting the regime’s view of history, writing “irreverent” poetry—he had done several long spells in prison and labour camp. Hard rice and salt water had made him scrawny and thin-haired by his 40s. Internally, though, he was like steel: mind, heart, soul. Sheer determination had forced him through the British embassy that day. In fact, the more the regime hurt him, the more he thrived:

They exiled me to the heart of the jungle
Wishing to fertilise the manioc with my remains.
I turned into an expert hunter
And came out full of snake wisdom and rhino fierceness.

They sank me into the ocean
Wishing me to remain in the depths.
I became a deep sea diver
And came up covered with scintillating pearls.

The pearls were his poems. He kept his early efforts in a table-drawer where he found them later, the paper gnawed by cockroaches. The mind’s treasury was a safer place for them. It was also, for almost half his life, the only place he had. In prison he was allowed no pen, paper or books. He therefore memorised in the night quiet each one of his hundreds of poems, carefully revised it for several days, and mentally filed it away. If it didn’t work, he mentally deleted it. If it started to smell bad—like the one about Ho Chi Minh, Vietnam’s first Communist leader—he turned it into a stinging dart instead:

Let the hacks with their prostituted pens
Comb his beard, pat his head, caress his arse!
To hell with him!

Walking out to till the fields with his fellow prisoners, many of them poets too, he would recite his poems to them and they would respond with theirs. Some of them counted the beats on their fingers to remember. He never did; memory alone served him. It saved him, too. After 1979 he spent the best part of eight years in solitary, in stocks or shackles in the dark. His poems became sobs, wheezes, bloody tubercular coughs. But in his mind he still set out fishing, and watched dawn overtake the stars. He sniffed the jasmine and hot noodle soup on a night street in Hanoi. He remembered his sister Hao teaching him French at six—what a paradise the French occupation seemed, in retrospect!—and went swashbuckling again with d’Artagnan and his crew. That way, he kept alive.

Drinking with Li Bai

A favourite prison companion was Li Bai, the great poet of eighth-century China. He would sup wine with him from amber cups, loll on chaises longues, watch pretty maidens weaving silk under the willow trees and the peach blossoms falling. He would talk to the moon with him and get wildly, romantically drunk. There was a flavour here of his own careless youth, his teahouse years of girls and smoking. Both he and Li Bai had offended the emperor, mocked the education system, and been punished. But somehow the oppressions of the distant past seemed bearable. Not so the acts of Vietnam’s red demons, with their nauseating loudspeaker jingles about Happiness and Light.
Out of prison, Li Bai-like, he dealt in rice brandy for a while, and tried to sell bicycle spokes. He could not make a go of it. From 1995 he managed to get shelter in America. He lived humbly in Little Saigon in Orange County, California, lodging with fellow countrymen. Green tea and smoking remained his chief comforts. A flat cap or a fedora were his trademarks. He had nothing to share but his poems and his memories of fellow poets, whose cattle-trodden graves now dotted the hills around the labour camps. That, and his roaring hatred of the regime in his country, where his writings remained banned.
If people could see his heart, he had written back in 1964, during his first spell in prison, they would see it was an ancient pen and inkstand, gathering dust; or a poor roadside inn, offering only the comfort of an oil lamp. But it was also a paddy field waiting for the flood-rains of August,

So that it can overflow into a thousand waves,
White-crested ones that will sweep everything away!

Posted in Người Việt - Nước Việt, Đời sống quanh ta | Leave a Comment »

Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói

Posted by Webmaster on October 25, 2012

Kính mời quý vị lắng nghe Triệu trái tim được ban hợp ca Asia trình bày

Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Từ Ngày Bác Vô Đây – Ever Since You Came

Posted by Webmaster on October 24, 2012

Bài thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ ,

Please read the English translation below.

Lúc mà các bác chưa có vô đây
Cháu chưa có mặt trên đất nước này
Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng
Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây
.

Kể từ sau ngày các bác vô đây
Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày
Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây
.

Hai năm sau ngày các bác vô đây
Một sáng mùa Đông sương trắng giăng đầy
Các bác đến nhà, lưng đeo súng đạn
Bắt Má đi làm thủy lợi miền Tây
.

Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây
Má về ốm o, thân xác hao gầy
Má ôm Ngoại khóc, thì thầm kể lể:
Cán bộ hiếp con, có lúc cả bầy !

Rồi cháu ra đời không Ba, có Má
Ngoại vừa nằm xuống nên Má trắng tay
Bán buôn tảo tần Má nuôi cháu lớn
Dù không biết rằng Ba cháu là ai !

Mười tám năm sau ngày bác vô đây
Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay
Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh
Còn gì bán nữa ? – Ngoài thân cháu đây ?

Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô
Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo
Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô !

Nguyễn Thành Bửu
You ” means Ho Chi Minh.
Ever Since You Came
Before you guys arrived in here
I was not even born yet
Mom walked to school each morning
Rosy cheeks, a sweet sixteen

After you came, suddenly one day
Grandpa was persecuted and imprisoned
Every night Grandma shed mournful tears
Mom felt sullen — her innocence was lost

Two years passed from the day you came
On a wintry morning which shrouded in mist
Armed with guns, you came knocking at our door
And whisked Mom away to a labor camp

After one month, Mom returned home
Nothing but skin and bones
Embracing Grandma, she wept:
They raped me, Ma, gang-raped and all !

And so I was born, a fatherless child
Grandma passed away, leaving Mom penniless
Mom scraped a living to support me
Dad was all the while anybody’s guess !

Eighteen years after you came
We went totally broke
Mom died of a terminal illness
Now then, what’s left but my own body to trade?

Almost twenty years after you came
At sixteen, my body withered — hardly a dish
I toiled from dawn to dusk
In return just for a loaf of bread !


Translated by Anne

Posted in Người Việt - Nước Việt | Leave a Comment »

CA Long An: Phương Uyên bị giam điều tra theo điều 88

Posted by Webmaster on October 24, 2012

Nguyễn Phương Uyên
VRN – Sài Gòn – Sáng hôm qua, ngày 23.10.2012, bà Nguyễn Thị Nhung tiếp tục theo chỉ dẫn của ông Hùng, trưởng công an phường Tây Thạnh, quận Tân Phú, Sài Gòn, đã đi đến Sở công an tỉnh Long An. Tại nơi đây, công an đã thông báo cho biết nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên đang bị tạm giam tại số 159 Nguyễn Đình Chiểu, phường 3, thành phố Tân An, tỉnh Long An.
Tại nơi đây, viên công an tiếp bà Nhung khuyên bà nên đến trại giam mua mùng mền, đồ dùng cá nhân và gởi tiên cho cô Phương Uyên. Viên công an này nói rõ, Phương Uyên mới bị bắt không có tiền trong người, nên gia đình cần gởi tiền ngay để Uyên có tiền tiêu dùng, vì khẩu phần ăn của tù nhân hạn chế. Điều này khác với ông Phong, ở Sài Gòn, nói với sinh viên tên Phương là trong người Uyên có 200 tờ tiền mệnh giá 10 ngàn đồng.
Tại Sở công an Long An, người tiếp bà Nhung cho biết khi gởi quà và tiền vào trại tạm giam cho con thì người nhận sẽ cho biên nhận, nhưng khi đến trại giam gởi tiên thì viên công an nhận tiền và đồ dùng không đưa bất cứ giấy biên nhận nào, kể cả khi bà Nhung đòi thì viên công an này cũng báo là không có giấy chứng nhận nào hết.
Bà Nhung rất ngạc nhiên về việc con bà bị kết án theo điều 88 Bộ luật hình sự là tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN. Khi chúng tôi hỏi về hành vi phạm tội thì bà Nhung cho biết, công an không nói hành vi phạm tội là hành vi nào.
Bà Nhung bức xúc vì ngay câu viết “Mẹ yêu con” gởi vào cho cô Phương Uyên cũng không được chấp nhận.
Xin mời quý vị cùng nghe chính bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên từng trình đầu đuôi sự việc sáng nay.

http://soundcloud.com/vrns-2/suy-nghi-cua-ba-nhung-sau-khi

Phương Uyên bị bắt vì ‘chống nhà nước’
BBC – Liên quan đến việc Nguyễn Phương Uyên, sinh viên trường Đại học Công nghiệp thực phẩm, bị công an bắt, hiện có tin tức rằng Uyên bị bắt vì tham gia rải truyền đơn ‘chống nhà nước’.
Sinh viên Phương Uyên, quê ở tỉnh miền Trung Bình Thuận, đã bị công an thành phố Hồ Chí Minh bắt đi biệt tích đã 10 ngày nay mà không rõ nguyên do. Công an chỉ mới thừa nhận bắt giữ cô Uyên dù trước đó họ phủ nhận.

Trước đó bạn học của Phương Uyên cho biết rằng khi công an tràn vào phòng trọ bắt cô hôm 14/10 họ nói lý do là ‘để điều tra về các truyền đơn chống Trung Quốc’ mà cô bị cáo buộc đã phát tán.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , | 1 Comment »

Yousafzai và Phương Uyên: “Bút và Thép”

Posted by Webmaster on October 24, 2012

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao)

“…Hình như “ghét và thù Trung Quốc” đó là tội hình sự bởi “luật bất thành văn” của Pháp Chế CSXHCN/VN hiện nay …”

Gõ cụm từ “Malala Yousafzai” tìm kiếm trên Google chúng ta có tới 38.200.000 kết quả. Kết quả đó cho thấy tên cô bé nữ sinh người Pakistan này đã làm thổn thức biết bao trái tim nhân bản trên toàn thế giới đang hồi hộp cùng cầu nguyện cho cô bé vượt qua bàn tay “tử thần” trong một bệnh viện tốt nhất tại Anh Quốc. Ngày 11/10 vừa qua chính phủ Pakistan đã treo thưởng 10 triệu rupee (1 triệu đôla) cho những ai cung cấp thông tin để bắt được những kẻ tấn công đã bắn vào đầu nữ sinh Malala Yousafzai ny. (Tinmoi Online)
Malala Yousafzai trong bệnh viện và với Tổng Thống Pakistan
Cũng giống như vậy, có lẽ công luận và nhân dân Việt Nam sẽ an ủi và tự tin hơn với “nhà nước quốc gia mình” khi chạm mặt với một thông báo tương tự “sẽ tưởng thưởng hậu hĩnh cho ai chỉ ra thủ phạm và nơi giam giữ” Nguyễn Phương Uyên nữ sinh viên Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Thành Phố Hồ Chí Minh – bị “bắt cóc” mất tích gần 10 ngày qua mà gia đình, nhà trường và bạn bè không biết tin tức.
Tuy nhiên, không phải vậy! dù Malala Yousafzai và Phương Uyên rất giống nhau về “nhân thân và bi kịch”.
Vụ ám sát “Malala Yousafzai” đã biến cô bé trở thành biểu tượng toàn cầu. Cả đất nước Pakistan phẫn nộ. Ngày 12 tháng 10 năm 2012, người dân cả nước Pakistan đã cầu nguyện cho Malala. Làn sóng cầu nguyện cũng lan sang Afghanistan và các nước Hồi giáo khác, rồi dẫn đến toàn thế giới. Chính phủ Hoa Kỳ, Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki Moon. UNICEF, Quỹ Phụ nữ toàn cầu… đều lên án hành vi tàn bạo của Taliban. Trên các mạng xã hội như Twitter Facebook và các trang mạng khác, Malala được cư dân mạng cả thế giới tôn vinh là một anh hùng. Nhiều người khẳng định cô xứng đáng với giải Nobel hòa bình năm 2012 hơn rất nhiều so với Liên minh châu Âu (EU).   đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Công an xác nhận bắt giữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên vì tội tuyên truyền chống Nhà nước

Posted by Webmaster on October 24, 2012

RFI Tiếng Việt  –  Thanh Phương, Thụy My  –  Thứ tư 24 Tháng Mười 201

Sinh viên Nguyễn Phương Uyên (http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com)

Hôm qua, 23/10 Công an tỉnh Long An đã thông báo cho bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên, là con gái của bà đang bị tạm giam vì bị cáo buộc vi phạm điều 88 Bộ Luật hình sự Việt Nam về tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước ».

Một bản sao thông cáo của Cơ quan An ninh Điều tra Công an tỉnh Long An, đề ngày 20/10, về việc bắt tạm giam cô Phương Uyên đã được đăng trên trang mạng Truyền thông Chúa Cứu Thế hôm nay.

Cô Nguyễn Phương Uyên, sinh viên Đại học Công nghiệp Thực phẩm thành phố HCM, đã bị công an bắt tại nhà trọ ở Sài Gòn từ ngày 14/10, cùng với 3 người bạn cùng trọ, để điều tra về vụ truyền đơn chống Trung Quốc xâm lược. Ba người bạn này sau đó được thả ra, nhưng Phương Uyên thì bị giam biệt tích cho đến nay, khiến gia đình của cô rất lo lắng trong những ngày qua. Gia đình của Phương Uyên sinh sống ở tỉnh Bình Thuận, nhưng không hiểu sao lại nữ sinh viên này bị đưa về tạm giam ở tỉnh Long An.

Một tập thể sinh viên Đại học Công nghiệp Thực phẩm thành phố HCM đã viết đơn đề ngày 20/10 cầu cứu lên chủ tịch nước Trương Tấn Sang về vụ bắt giữ Nguyễn Phương Uyên.

Vụ bắt giữ Nguyễn Phương Uyên xảy ra vào lúc chính quyền Việt Nam chuẩn bị đưa ra xét xử hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, cũng với tội danh “ tuyên truyền chống Nhà nước”. Hai nhạc sĩ này là tác giả nhiều bài hát thể hiện lòng yêu nước trước những hành động xâm lấn của Trung Quốc ở Biển Đông. Cả hai đều đã bị bắt giam từ tháng 12 năm 2011.

Trả lời RFI Việt ngữ, bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Nguyễn Phương cho biết:

Bà Nhung: Sáng hôm qua là ngày 23/10 tôi tiếp tục đến thành phố Tân An, tỉnh Long An để tìm con. Lúc 10 giờ15 tôi đến nơi, gặp cơ quan an ninh điều tra tỉnh Long An, ở đó gặp ông Nguyễn Văn Hớn. Tôi cũng có hỏi tại sao mà con tôi bị chuyển về đây, thì ông nói « chuyện đó là chuyện của chúng tôi ». Tôi hỏi tại sao bắt con tôi mà không thông báo cho gia đình, làm gia đình hết sức điêu đứng. Ông mới nói là tôi có gởi giấy thông báo cho gia đình rồi, nhưng có lẽ là xa nên không tới. Tôi hỏi ngược lại, ông gởi từ khi nào, thì ông nói gởi từ ngày 20. Sau đó tôi cầm tờ thông báo ấy đi đến địa chỉ 159 đường Nguyễn Đình Chiểu, phường 3 thành phố Tân An, tỉnh Long An để tìm con, vì con tôi hiện tại là giam ở trại giam đó. 

RFI: Bà có gặp được không ạ ?

Bà Nhung: Xin thưa với quý Đài, đến nơi là 11giờ 5 phút, người ta nói là hết giờ làm việc, và tôi đợi đến 1 giờ rưỡi mới được vào bên trong. Đợi 15 phút sau thì gặp ông Giang. Ông Giang nói là bây giờ không cho gặp, đặc biệt không cho gặp, chỉ cho gởi chăn màn với một ít quần áo thôi, với lại gởi ít tiền.

Thì tôi cũng ra chợ mua vội cho con một cái chăn, một cái màn với hai bộ quần áo ngắn, một cái khăn lau mặt, và gởi cho cháu một triệu đồng tiền mặt. Nhưng khi gởi tôi hỏi là gởi quà cho con thì con tôi có được gởi lại mấy chữ là con có nhận quà hay không, thì ông ấy nói là không.

Tôi hỏi nếu vậy thì tôi có nhận được giấy biên nhận là tôi gởi tiền với quà, ông nói cũng không ! Tôi nói nếu như xin gặp không được thì anh có thể cho tôi nhìn thấy con tôi từ xa được không ? Ông nói cũng không được. Không còn nước nào nữa hết trơn ! Cuối cùng là tôi năn nỉ ông ấy cho tôi gởi ba chữ trên cái tờ giấy gởi quà, rằng là «

Bà Nguyễn Thị Nhung

24/10/2012

Mẹ yêu con » – có ba từ – mà ông hết sức vô cảm. Ông ấy tuyệt đối không cho ! Và tôi chỉ gởi được cho cháu có mấy món quà đó, mà cũng không biết có đến tay cháu hay không, thì tôi thật sự cũng rất là hoang mang. Vì tôi không có nắm giữ một cái gì được gọi là chắc chắn là con mình nhận được số quà mình gởi. Lúc mà ông Nguyễn Văn Hớn trao cho tôi tờ giấy thông báo, ông có nói rằng chị cứ lên đó gởi tiền cho nó đi, vì khi bắt trong mình nó không có một đồng bạc nào đâu ! Mà tôi không biết là con tôi có được nhận hay không.

RFI: Bây giờ thì gia đình tính như thế nào ?

Bà Nhung: Gia đình ở dưới quê thì chỉ trồng lúa với chăn nuôi các thứ. Còn bây giờ trong lúc mà con tôi gặp trường hợp như thế này thì rất là khó khăn, rất là bế tắc. Thật sự rất là rối, chưa biết tính như thế nào, tính chỉ đi tìm luật sư cho con.

RFI: Thưa bà tính cách của Phương Uyên như thế nào, liệu có vượt qua được những thử thách này không ?

Bà Nhung:Xin thưa với Đài, Uyên là một đứa con gái ở dưới quê, tính cách của cháu theo tôi thì cháu cũng rất là mạnh mẽ. Cũng biết những gì mình nên làm và những gì không nên làm. Và tôi tin chắc một điều rằng con tôi nó không làm điều gì xấu. Nếu việc nó làm thì chắc chắn là việc phải có ích, chứ nếu không có ích thì chắc chắn là nó không làm. Là một người mẹ thì tôi nghĩ như thế.

RFI: Xin rất cám ơn bà Nguyễn Thị Nhung.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Dân Tây Tạng lại tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp của Trung Quốc

Posted by Webmaster on October 21, 2012

RFI Tiếng Việt  –  Tú Anh  –  Chủ nhật 21 Tháng Mười 2012

Tu sĩ Palden Choetso tự thiêu, ngày 03/11/2011, tại thành phố Đạo Phu, Khu tự trị Cam Tư, tỉnh Tứ Xuyên (ảnh từ video - freetibet.org)Một thanh niên Tây Tạng 27 tuổi đã tự thiêu vào ngày hôm qua 20/10/2012, cạnh một ngôi chùa ở tỉnh Cam Túc. Từ tháng 02/2009 đến nay, gần 60 người Tây Tạng, tăng ni lẫn thế tục, đã biến thân làm đuốc để tố cáo chính sách trấn áp của Bắc Kinh và sự tuyệt vọng của sắc dân bị thống trị.

Theo tổ chức Tây Tạng Tự Do (Free Tibet), thêm một người Tây Tạng đã tự thiêu để phản đối chánh sách áp bức của Trung Quốc. Vụ tự thiêu xảy ra vào ngày hôm qua 20/10/2012, tại làng Bhora, tỉnh Cam Túc, nơi có đông đảo người Tây Tạng sinh sống.

Theo lời kể của một nhân chứng, vào chiều hôm qua, thanh niên Lhamo Kyeb đã tẩm xăng trên quần áo, bật lửa biến thành đuốc và chạy vào tu viện. Một toán công an đuổi theo sau tìm cách dập lửa. Cũng theo nhân chứng này, thanh niên tự thiêu hô to những khẩu hiệu đòi Bắc Kinh phải để cho Đức Đạt Lai Lạt Ma trở về Tây Tạng.

Sáng Chủ nhật hôm nay, AFP không thể liên lạc điện thoại được với tu viện Labrang và cơ quan chính quyền địa phương.

Từ tháng 02/20009, các tổ chức nhân quyền đã kiểm chứng gần 60 vụ tự thiêu tại các tỉnh Tứ Xuyên, Thanh Hải, Cam Túc và tại khu tự trị Tây Tạng.

Trong hai năm gần đây, nhịp độ tự thiêu đã gia tăng. Vụ gần nhất diễn ra cách nay một tuần, vào ngày 13/10/2012, trước tu viện Tsoe, huyện Canlho, ngay tại Tây Tạng. Người sử dụng phương thức đấu tranh bất bạo động tuyệt đối này là Tamdreen Dorji, ông nội của Gungthang Rinpoche thứ 7, vị Lạt Ma được tôn kính tại tu viện Labrang.

Chủ tịch hiệp hội Tây Tạng Tự Do, bà Stephanie Brigden, cảnh báo Bắc Kinh là « ngày nào Trung Quốc còn kềm kẹp Tây Tạng thì người dân còn tiếp tục tranh đấu cho tự do. Không có dấu hiệu cho thấy phong trào Mùa Xuân Tây Tạng lụi tàn ».

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , , | Leave a Comment »

Khôi nguyên Nobel Y học Nhật Bản được máy giặt mới

Posted by Webmaster on October 21, 2012

VOA Tiếng Việt  –  21.10.2012

Khôi nguyên giải Nobel Y học Shinya YamanakaCác bộ trưởng trong Nội các Nhật Bản góp tiền để mua một máy giặt mới cho ông Shinya Yamanaka, người vừa mới đoạt giải thưởng Nobel Y học trị giá 1,2 triệu đô la với một đồng nghiệp khác.

Ông Yamanaka đã nói đùa là ông đang sửa máy giặt của ông thì Oslo gọi cho biết ông đoạt được giải Nobel vi công trình nghiên cứu tế bào gốc của ông cùng thực hiện với ông John Guron, một nhà nghiên cứu người Anh.

Ông Yamanaka nói kể từ đó ông không có thời gian để hoàn tất việc sửa chữa máy giặt của ông.

Hôm thứ Sáu, các bộ trưởng Khoa học Nhật Bản Makiko Tanaka nói bà đã trao cho ông Yamanaka một thẻ tặng quà do 16 đồng nghiệp của bà ký, mỗi người góp 126 đô la để mua một máy giặt mới.

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Leave a Comment »

When a crime is found, we will send notice to the family

Posted by Webmaster on October 21, 2012

“Đến khi nào tìm thấy tội sẽ gửi công văn về gia đình”

Paulo Thành Nguyễn –  Translated by Ganh Hang Hoa (Danlambao)

Nguyễn Phương Uyên và Mẹ

The mother of university student Nguyen Phuong Uyen, Mrs. Nguyen Thi Nhung, was very worried when she went to Saigon to look for her daughter. While talking to us, she could not hold back tears when she mentioned her child, “At home she used to remind me that I should not buy Chinese products, worrying that I might forget she noted down in a notebook the bar codes so that I could recognize which one was Chinese. For the last few days, each time I picked up the notebook I missed her terribly. Uyen’s maternal grandmother is in the emergency room due to a leaky heart valve, I did not want my mother to worry so I only told her that Uyen was busying studying for exams and therefore could not be home… Now I don’t know where to find her”.

We took her to the rental unit where Phuong Uyen lived, a tiny room about 15m2 in the alley at the end of Duong Duc Hien Street,  Tan Phu District. Here, we met Phuong, Uyen’s roommate. Phuong was amongst the three roommates summoned to the local police station and questioned for more than 7 hours on the 14th October about Uyen ‘s activities. “I asked what crime did Uyen commit but they would not tell, when they released me they told me that I was not to let Uyen’s family know. After that I took some food up (for Uyen) but they would not let me see her…”,  Phuong said.

After 2 days a man came down to our rental unit, produced a City Police ID card with the name Phong, confiscated Uyen ‘s camera, her clothes and personal items, together with some school books which Uyen had sent for. Phuong asked Mr. Phong about Uyen ‘s situation and was told by Mr. Phong that Uyen was staying with the police women, as they needed to interrogate her, so for now she could not be allowed home. Mr. Phong left a phone number for Phuong to inform him of any new information.

I asked when would Uyen be released, Mr. Phong said when a crime was found they would send notices to the family”, Phuong recounted.

When asked about Uyen, Phuong said I got to know Uyen through the ads looking for a roommate. Uyen was very friendly, we shared the unit for 1 year without any problem. Uyen was a very bright student. Mr. Phong (the policeman) complimented her on this and felt sorry for her when he took Uyen’s report card from the university

According to the neighbours, recently there had always been strangers lurking 24/24 but they did not know whom they were watching, now they realized it was this student. When asked for Mr. Phong’s phone number, Phuong was too scared to give it out because he had told her not to. Uyen ‘s mother had no choice but to leave and to wait for those who were supposed to protect the citizens, if they still have any remaining conscience, to contact her regarding the whereabout of her daughter.

We took Uyen’s mother to the train station in the afternoon rain. She temporarily put aside her fear for the disappearance of her daughter to worry about her own mother who was still struggling in the emergency room.

*

“Đến khi nào tìm thấy tội sẽ gửi công văn về gia đình”

Paulo Thành Nguyễn – Mẹ nữ sinh Nguyễn Phương Uyên, bà Nguyễn Thị Nhung lên Sài Gòn trong tâm trạng hoang mang đi tìm tung tích của con gái. Trong lúc trao đổi với chúng tôi bà không cầm được nước mắt khi nhắc đến con mình, ở nhà nó hay dặn tui là không được mua hàng Trung Quốc, sợ tui quên nó còn ghi vào sổ các mã vạch để nhận biết hàng hóa Trung QuốcMấy hôm nay cứ cầm cuốn sổ lên là thấy nhớ nó quá. Bà ngoại nó đang nằm cấp cứu vì hở van tim, sợ bà lo tui chỉ nói là nó bận thi nên chưa về được. Giờ không biết phải tìm nó ở đâu”.

Mrs. Nguyen Thi Nhung, the mother of university student Nguyen Phuong Uyen

Chúng tôi đưa bà đến phòng trọ của Phương Uyên, một căn phòng nhỏ khoảng 15m2 nằm trong hẻm đường Dương Đức Hiền, Quận Tân Phú. Tại đây, chúng tôi gặp em Phương, bạn cùng phòng. Phương nằm trong số ba bạn cùng phòng bị mời lên công an phường hơn bảy tiếng ngày 14/10 để điều tra về sinh hoạt của Uyên. “Em hỏi Uyên bị tội gì thì họ không nói, khi cho em về họ dặn không được thông báo về gia đình. Sau đó em đem cơm lên thì họ không cho gặp”.
Sau hai ngày thì một người xuống phòng trọ xuất thẻ ngành tên Phong, công an Thành Phốtịch thu máy ảnh của Uyên và một số quần áo cá nhân kèm theo bài vở mà Uyên gửi kèm. Phương hỏi tình hình của Uyên thì được anh Phong cho biết Uyên đang ở cùng với các chị nữ công an, cần khai thác phục vụ điều tra nên tạm thời chưa về được. Anh Phong để lại số điện thoại cho Phương và dặn có thông tin gì thì báo cho anh biết.
Phương Uyên viết trong mẫu giấy nhờ bạn cùng phòng lấy bài vở để học trong khi bị giam
“Em hỏi khi nào thì Uyên mới được thả thì anh Phong nói đến khi nào tìm thấy tội sẽ gửi công văn về gia đình”, Phương kể.
 
Khi được hỏi về Uyên, Phương cho biết “Em biết Uyên qua việc đăng thông tin tìm người ở ghép,  Uyên sống rất hòa đồng, bọn em sống chung một năm rưỡi nay mà không có chuyện gì. Uyên học rất giỏi, anh Phong (an ninh TP) còn khen và lấy làm tiếc khi cầm bảng điểm của Uyên ở trường”.
Cũng theo những người dân xung quanh thì khu hẻm thời gian gần đây luôn có những người lạ mặt theo dõi 24/24 nhưng không biết là ai, giờ mới biết là nữ sinh này. Khi hỏi về số điện thoại của anh Phong để hỏi thăm tin tức thì Phương sợ không dám cho vì anh Phong có căn dặn. Mẹ Uyên đành ra về và trông chờ một chút xíu lương tâm còn xót lại của những người mang nhiệm vụ bảo vệ người dân thông báo tung tích của con gái mình.
Chúng tôi tiễn bà ra sân ga trong chiều mưa vội vàng, bà tạm gác lại nỗi lo về sự mất tích của con gái để về lo cho người mẹ mình đang nằm cấp cứu trong một hoàn cảnh khó khăn.
20/10/2012

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

THƯ KÊU GỌI CỦA TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC

Posted by Webmaster on October 21, 2012

Written by Tuoi Tre Yeu Nuoc | October 19, 2012 | 0 |

Việt Khang
Kính thưa toàn thể cô chú bác, anh chị em và các bạn;

Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thông qua Tòa Án Nhân Dân Sài
Gòn đã ra thông báo là sẽ đưa hai nhạc sĩ yêu nước Trần Vũ Anh Bình tức
Hoàng Nhật Thông và  nhạc sĩ Võ Minh Trí tức Việt Khang ra xét xử vào lúc
8 giờ sáng, ngày 30 tháng 10 năm 2012, tại 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường
Bến Nghé, thành phố Sài Gòn.

Hai nhạc sĩ Việt Khang và Hoàng Nhật Thông là thành viên của Tuổi Trẻ Yêu
Nước đang bị Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam gán ghép cho tội tuyên truyền
chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chỉ vì họ đã tiếp nối
truyền thống yêu nước chống giặc ngoại xâm của của cha ông để sáng tác
những bài nhạc lên án sự nhu nhược của tập đoàn lãnh đạo Cộng sản Việt Nam
trước sự ngang tàng, hống hách của Trung Cộng đã và đang chiếm đất, chiếm
đóng các đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Đồng thời nói lên những
nỗi khổ đau của đồng bào Việt Nam đang sống nghèo nàn, cơ cực dưới sự cai
trị độc tài của đảng Cộng Sản Việt Nam.

Phiên tòa ngày 30 tháng 10 năm 2012 này là phiên tòa của những kẻ nhu
nhược với quân xâm lược, đàn áp và vùi dập tinh thần yêu nước của tuổi trẻ
nhằm tiếp tục cai trị độc tài, tham nhũng trên quê hương Việt Nam và làm
tay sai cho ngoại bang để bán hết phần đất còn lại của tổ quốc.

Tuổi Trẻ Yêu Nước xin kêu gọi toàn thể cô chú bác, anh chị em và các bạn
trong và ngoài nước đứng lên đòi công lý và bảo vệ chính nghĩa cho những
người yêu nước Việt Nam bằng cách biểu tình trước các cơ quan đại diện của
Nhà Nước Cộng sản Việt Nam trên toàn thế giới.

Sự hưởng ứng của quý vị sẽ là niềm khích lệ cho Tuổi Trẻ Yêu Nước nói
riêng và là động lực để tuổi trẻ Việt Nam đứng lên cứu dân cứu nước.

Trân Trọng

Ngày 18 tháng 10, năm 2012
Tuổi Trẻ Yêu Nước Hà Nội – Huế – Sài gòn

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Người Buôn Gió – Chống luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch

Posted by Webmaster on October 19, 2012

Những nơi bia ghi tội ác của quân Trung Quốc xâm lược bị đục bỏ. Những ngôi mộ của liệt sĩ Việt Nam hy sinh trong cuộc chiến này đều chỉ được ghi chung chung là hy sinh bảo vệ tổ quốc

Mấy năm gần lại đây, lợi dụng vấn đề biển Đông đang có tranh chấp giữa hai nước Trung – Việt. Một số thế lực thù địch đã ra sức tuyên truyền xuyên tạc về quan hệ 4 tốt, 16 chữ vàng mà Đảng ta đã dày công vun đắp với nhà nước Trung Hoa anh em. Phải nói rằng thành tựu ngoại giao nổi bật và thành công nhất trong thời kỳ đổi mới mà Đảng ta đạt được là thiết lập quan hệ ngoại giao với nhà nước Trung Hoa, phân định đường biên giới giữa hai nước, phân định lại vịnh Bắc Bộ. Ký kết nhiều hợp đồng kinh tế đầu tư lớn như Bô Xít Tây Nguyên và trao đổi văn hoá, trao đổi kinh nghiệm lãnh đạo…..

Bất chấp những thành công đạt được trong mối quan hệ chiến lược với Trung Hoa là vô cùng to lớn. Các thế lực thù địch ngày đêm vẫn chống phá mối quan hệ này bằng những luận điệu thâm độc, chúng muốn chia rẽ khối đại đoàn kết anh em giữa hai nhà nước cùng thể chế chính trị, cùng CNXH, hai nhà nước anh em được chủ tịch Mao vĩ đại và chủ tịch Hồ cũng vĩ đại đã dày công xây đắp.

Một trong những luận điệu xuyên tạc đó là, chúng nói rằng nhà nước Việt Nam bị chi phối bởi nhà nước Trung Hoa. Rằng mọi đường lối, chính sách, cơ cấu, tổ chức nhân sự của Việt Nam đều phải rập khuân y chang nhà nước Trung Hoa.

Nhưng bằng chứng thực tế diễn ra đã cho thấy nhiều ví dụ chứng minh rằng không phải Trung Hoa diễn ra thế nào là Việt Nam phải diễn ra như vậy. Vì là chung định hướng CNXH nên hai nước có nhiều điểm tương đồng. Nhưng tính chất của mỗi nước khác nhau, Việt Nam có những xử sự không giống Trung Quốc trong nhiều vấn đề xảy ra ở nước mình, cho dù tính chất của sự việc xảy ra về nội dung, tính chất, nguyên nhân là y hệt nhau.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Làm gì để cứu nước?

Posted by Webmaster on October 19, 2012

Đàn Chim Việt  – 04:21:pm 17/10/12 | Tác giả: 

Xin gửi đến Bạn đọc 4 tập youtube „TỪ ĐOÀN KẾT ĐẾN TỰ DO” – Bài học kinh nghiêm của Nhân Dân Ba Lan và Đông Âu trong cuộc tranh đấu để xóa bỏ chế độ độc tài.

Từ Đoàn Kết Đến Tự Do – phần 2

Từ Đoàn Kết Đến Tự Do – phần 3

Từ Đoàn Kết Đến Tự Do – phần kết

Theo dõi gần như tất cả các bài viết, các ý kiến (comment) của bạn đọc trên Danlambao, Đàn Chim Việt ,v.v…Tôi thấy tâm tư của hầu hết bạn đọc đều lo âu về tình hình đất nước, căm thù bọn cướp nước, bọn bán nước, bọn tham nhũng đang tàn phá đất nước và đàn áp dân lành. Nhưng, hầu hết cũng đang tuyệt vọng, chưa tìm thấy hướng đi để cứu nước, còn mong muốn một Gorbachev hay một Yeltsin tại Việt Nam…

Sau vụ xử án Nguyễn Văn Hải- Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, trên các diễn đàn,đằng sau sự căm phẫn là lo âu, là nặng trĩu nỗi buồn: Nếu cứ tiếp diễn như thế này thì dăm năm nữa Dân Tộc Việt sẽ ra sao? Đất Nước Việt Nam sẽ đi về đâu? Ai là người tiếp theo nối gót các Anh Chị vào tù: Mẹ Nấm, Bùi Thanh Hiếu, Huỳnh Thục Vi, Bùi Chát, Hoàng Vi, Nguyễn Tiến Nam, Nguyễn Văn Phương,…?

Để tồn tại, những kẻ độc tài luôn khát tiền, khát quyền lực sẽ tận diệt những người yêu nước, nhất là thế hệ trẻ. Nòí giống Dân Tộc đối với họ chẳng có chẳng có nghĩa lý gì, miên sao họ được tiếp tục cưỡi cổ dân lành, dù trên đầu họ là bọn bá quyền Phương Bắc.

Một thực tế đang diễn ra nhưng it người để ý, quan tâm: Cộng sản Tàu đang tiến hành một cuộc diệt chủng Dân Tộc Việt lặng lẽ nhưng rất quyết liệt. Họ đã rút ra bài học vô giá qua việc sử dụng Pon Pot tàn sát nhân dân Căm Pu Chia để di dân người Hán vào thay thế, hay gây chiến ở Biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979.

Sẽ không có cuốc bổ vào đầu dânViệt, sẽ không dùng liềm hay lá thốt nốt cứa cổ dân Việt; sẽ không có hàng vạn binh lính, đại bác, xe tăng ào ạt cày xéo trên đất Việt Nam. Nhưng, một cuộc xâm lăng,diệt chủng âm thầm đã và đang diễn trên toàn cõi Việt Nam, với sự tiếp tay, trợ giúp của đảng cộng sản Việt Nam.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

30th October: The trial of two songwriters Viet Khang and Tran Vu Anh Binh

Posted by Webmaster on October 19, 2012

Translation by Ganh Hang Hoa 
30th October: The trial of two songwriters Viet Khang and Tran Vu Anh Binh
VRNs (17.10.2012) – Saigon – Yesterday, the 16th October, the Court announced that the two songwriters Viet Khang and Tran Vu Anh Binh would be trialed by The People’s Court in Saigon, on the 30th October 2012, charged with propagandizing against the Communist Socialist Government, according to Clause 2 of Article 88 of the Criminal Laws of Viet Nam. Base on this, the sentence could be between 10 to 20 years, if found guilty.
The songwriter Viet Khang’s other name is Vo Minh Tri, born in 1978. He has a wife and a 4 years old son. Many Vietnamese all over the world started to know Viet Khang after the protest marches against the Chinese invasion of Hoàng Sa and Trường Sa (Paracel and Spratly islands) of Viet Nam, back in the summer of 2011. Two amongst many of his songs are “Who are you?” (Anh la ai?) and “Where is my Viet Nam?” (Viet Nam Toi Dau?)
Songwriter Truc Ho, the chief executive of SBTN Television and Asia Music Center observed “Only by being an insider, that Viet Khang was able to write such fantastic patriotic songs. Viet Khang is a gift from God to the people of Viet Nam during this difficult time.”
Songwriter Tran Vu Anh Binh, born in 1975. He was a singing member of the choir from areas 7 and 8, belonging to the Our Lady of Perpetual Help Parish, under the guidance of the Fathers of the Redemptorist Church. He has a wife and a son. He has many songs sung by many well known singers in Viet Nam, such as Dan Truong, Dinh Tien Dat (Mr Dee), Dang Khoi, Mai Khoi, Mai Van Hanh… Tran Vu Anh Binh ‘s songs which are well loved by the young people are” The People of Central Viet Nam” (Nguoi Mien Trung), “Without You There’s No Lullabies” (Vang Em Vang Mai Cau Ho), “Vietnamese People” (Nguoi Viet Nam), “Brilliant Viet Nam” (Rang Ngoi Viet Nam)…
Both songwriters Viet Khang and Tran Vu Anh Binh were arrested and imprisoned since December 2011.
Many lawyers state that sentences based on the Article 88 of the Criminal Laws are very severe, yet the concepts presented by this law is really vague, allowing the security agents of the Secret Service to arrest anyone they hate and charge them with this Article 88. Recently, solicitor Nguyen Thi Duong Ha, the wife of Ph.D Dr Cu Huy Ha Vu, requested that the National Congress officially clarify the various terms of the Article. This implied that for so many years, many Vietnamese citizens were arrested and charged unjustly, due to the fact that those who made the laws deliberately created such vague terms, allowing both the corrupted judges and prosecutors to collude in abusing their power.
Within the last 3 years, in Viet Nam, many young people (under the age of 40) were arrested and trialed according to Article 88 and 79 of the Criminal Laws, but most of them, in the eyes of their friends, families and those with good will, who have concerns for Viet Nam, they are the true patriots.
These two young songwriters only wrote patriotic songs and protested against those who prevented them from expressing their love for the country, then what crimes have they committed against the people of Viet Nam?
PV VRNs

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: , , , | Leave a Comment »

‘Nếu dân nói thẳng nói thật’

Posted by Webmaster on October 19, 2012

Bùi Văn Bồng  – Viết từ Cần Thơ  –  Cập nhật: 09:34 GMT – thứ sáu, 19 tháng 10, 2012 – BBC Tiếng Việt

Dân mà nói thẳng, nói thật sẽ bị công an mời lên ngay, nói là 'ăn phải bã' những luận điệu tuyên truyền, xuyên tạc, nói xấu Đảng, Nhà nước." Bùi Văn BồngCách đây không lâu, cũng cái bài đi sát dân, tôn trọng dân chủ, gặp cử tri thành phố HCM, ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tỏ ra rất chân thành, kêu gọi bà con hãy mạnh dạn, thẳng thắn phát huy dân chủ.

“Bà con làm ơn làm phước nói lên sự thật, tố cáo những cán bộ đảng viên tham nhũng…,” ông kêu gọi.

Lần này, sau Hội nghị T.Ư 6, hai vị Sang, Trọng đã đi tiếp xúc cử tri ngay lập tức, có lẽ trách nhiệm cao nên có sự dự cảm rằng làm chưa được như ý dân, nếu chậm, dân họ sẽ nhiều phản ứng.

Nghề Chính trị lâu năm nhiều khóa đã cho các cụ đủ mọi kinh nghiệm rồi. Hơn nữa, các cụ nhà ta cũng làm cuộc “vi hành” xem dân nói có gì mới không, trong lòng dân có cấn cái, bức xúc gì không?

Cụ Tổng Trọng tiếp xúc với cử tri Hà Nội, nói chắc như bao lần đã chắc, không mới: “Vấn đề tham nhũng hiện nay đã quá rõ. Vì vậy, việc phòng chống tham nhũng, lãng phí đang được làm rất quyết liệt”.

Bàn dân thiên hạ biết rồi, thưa cụ Tổng, thấy quá rõ rồi, cũng rất quyết liệt nên phải kéo cả nửa tháng mà rồi cũng chưa đến đầu đến đũa theo ý định ban đầu, nhiều “cú sốc” bị bật lò xo ngược trở lại vào ngay mặ thượng cấp; nếu kéo dài ngày thêm thì thấy kỳ, phải “kết thúc, kết luận non” chung chung, u u minh minh vậy thôi!

“Quyết liệt” đến mức không dám nêu thẳng họ tên “một đồng chí”, và càng quyết liệt khi kết luận là chỉ “cảnh báo, cảnh tỉnh, giáo dục, răn đe”, mặc dù Cụ Tổng nói là “rất thấm thía, day dứt”, lòng đau đến mức sắp bật khóc.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: , , | Leave a Comment »

Nghĩa hay lợi?

Posted by Webmaster on October 18, 2012

Huỳnh Thục Vy
Huỳnh Thụy Vy
Việc cổ xúy đức trị thừa kế từ nền văn hóa Khổng Nho đã mở đường cho sự thâm nhập dễ dàng của nền “đức trị Cộng sản”. Văn hóa “đức trị” ấy đã “trao tặng” cho Việt Nam một Hồ Chí Minh thủ đoạn hơn người nhưng được tôn vinh thành “vị cha già dân tộc đại trí đại tâm”. Nền đức trị không bao giờ ngăn nổi người ta trở thành những kẻ độc tài tàn bạo; mà ngược lại còn “thánh hóa” kẻ độc tài ấy, và đưa đến khả năng chính danh hóa sự cai trị chuyên chế qua nạn sùng bái cá nhân bệnh hoạn…
 
*
“Phàm người ta làm mọi việc ở đời cũng chỉ vì nghĩa hay vì lợi… Người quân tử chỉ nghĩ đến điều nghĩa mà dốc lòng vào việc thiện. Dù việc thiện nhỏ thế nào cũng không bỏ qua. Kẻ tiểu nhân thì chỉ nghĩ đến điều lợi, hễ thấy lợi thì dù ác thế nào cũng thực hiện”. 
 
Đó là một câu ghi trên đài tưởng niệm liệt sĩ chống Pháp tại Phước Ninh, Đà Nẵng. Đọc câu nói mang nặng màu sắc Nho giáo này trong một bài viết, tôi đã suy nghĩ rất mông lung về những giá trị cổ xưa mà ông cha ta đã suy tôn trong hành trình “tự Hán hóa” của mình. Đối với nhiều người, có lẽ câu nói rất ấn tượng, mang tầm vóc một phương châm sống đầy giá trị và đậm chất luân lý. Nhưng theo tôi, không thể nhận thức đơn sơ về “nghĩa” hay “lợi” như thế.
1. Quân tử và nền đức trị
“Quân tử” trong cách hiểu cơ bản nhất của người Trung Hoa xưa, là người cai trị. Do đó, từ này nguyên khởi được dùng để chỉ những người thuộc tầng lớp thượng lưu của xã hội quân chủ Trung Hoa và một số quốc gia du nhập Hán học khác. Với quan điểm đức trị mà Khổng giáo ra sức truyền bá hay thậm chí là áp đặt, những người cai trị là những kẻ tài đức vẹn toàn, là những ông vua anh minh mang tầm vóc thánh nhân, là những ông quan phụ mẫu chi dân. Theo cách dùng ấy, chúng ta hiểu rằng, quân tử là những người tài đức xuất chúng và có khả năng thống soái thiên hạ. Sau này, “quân tử” còn được dùng để chỉ những người có trí tuệ, đức độ, chính trực và hay làm việc nghĩa.
Quả tình, tôi không thích Nho giáo, không thích cả những khái niệm của nó. Các giá trị Khổng Nho xa lạ và không gây ấn tượng tốt với tôi. Bởi trong nền văn hóa ấy, người ta luôn miệng nói về đạo đức nhưng không có bất cứ một định chế khả dĩ nào để bảo vệ những giá trị luân lý ấy. Cũng chính trong nền văn hóa ấy, nơi mà kẻ cai trị được mặc định là những người vừa có tài thao lược, vừa có đức hạnh, chúng ta chỉ thấy đầy dẫy những kẻ bất chấp thủ đoạn để thoán đoạt thiên hạ hoặc ích kỷ hại nhân. Nào là Lưu Bang giết Hàn Tín sau khi đã thâu tóm thiên hạ về một mối, Lý Thế Dân giết anh em để lên ngôi hoàng đế…
Thật vậy, đạo đức xã hội không bao giờ được giữ gìn bằng cách hô hào, mà chỉ bằng thể chế chính trị, bằng luật pháp và phần còn lại được giao phó cho những định chế xã hội khác như: tôn giáo, giáo dục… Ngày hôm nay chúng ta biết rằng, động cơ hành động của con người là tự lợi. Bởi nhận chân ra điều ấy, nhân loại mới tạo lập thể chế dân chủ pháp trị. Kẻ lãnh đạo không thể trở nên tài đức chỉ vì mang cái danh quân tử. Ngược lại, ngay từ đầu họ phải được giả định là kẻ xấu, có khả năng lạm quyền, tư lợi, và phải được kiềm chế bởi một cơ chế chính trị nghiêm khắc. Ở đó, họ bị đặt vào tình huống: nếu họ vi phạm những cam kết với người dân, hậu quả mà họ lãnh nhận sẽ lớn hơn nhiều so với mối lợi mà họ có được khi vi phạm. Nhân loại ngày hôm nay không tin tưởng vào những phẩm giá tốt đẹp được gán (một cách hão huyền) cho kẻ cầm quyền theo kiểu đức trị. Với thể chế chính trị tự do, người dân dõng dạc tuyên bố với kẻ cai trị rằng: “Các ông cứ tỏ ra tốt đẹp bề ngoài, còn chúng tôi không biết thâm tâm các ông mưu tính chuyện gì. Nhưng nếu các ông làm bậy, các ông sẽ nhận hậu quả nhãn tiền”.
 
2. Nghĩa hay lợi
Trở lại với câu nói đã được đề cập ở đầu bài viết, nó hoàn toàn đặt trên bình diện đức trị của Nho giáo, phản thực tế và phản khoa học. Theo đó, người ta chia con người thành hai loại: một, hành động vì nghĩa; hai, hành động vì lợi. Phân loại con người thô thiển như thế sẽ dẫn tới những ngộ nhận tai hại. Trong mỗi một con người, có cả bản năng vị kỷ và bản năng cộng đồng. Động cơ, hoài bão và hành động của con người là tổng thể những mối tương tác của các bản năng này chứ không thể phân biệt nhị nguyên như trên.
Như đã nói ở trên, trong thực tế, nhân loại có xu hướng hành động vì lợi ích. Bản thân việc hành động vì lợi không phải là việc xấu xa về luân lý. Việc xem lợi ích là một giá trị tiêu cực về đạo đức là đi ngược lại quy luật tự nhiên, và thậm chí là cản trở sự tiến bộ. Đối với nền văn hóa Khổng Nho, chỉ có những kẻ thấp kém về tư cách và tài năng mới hành động vì lợi, còn thánh nhân thì hành động vì nghĩa. Nhưng mặc cho những giáo điều mà họ rêu rao, con người là con người. Mặc cho những truyền giảng đạo đức to lớn của họ, những kẻ đứng đầu thiên hạ, những quân vương được lưu danh sử sách, luôn là những người hành động vì lợi. Ai nói những quân vương độc tài như Tào Tháo, Lưu Bị, Chu Nguyên Chương… hành động vì nghĩa? Thật trớ trêu, trong một nền văn hóa luôn xiển dương đạo đức, chính ở đó, đạo đức bị chà đạp thô bạo nhất, và hơn nữa bị lợi dụng để mang lại lợi ích cho kẻ cầm quyền độc tài.
Người ta quên mất rằng, điều quan trọng là cần phải xác định: “nghĩa” là nghĩa như thế nào, nghĩa đối với ai; còn “lợi” là lợi gì, lợi ích cho ai; chứ không phải chỉ nói “nghĩa” và “lợi” chung chung. Và việc đồng hóa “nghĩa” với “thiện”, “lợi” với “ác” như câu nói trên thật không thỏa đáng. Rất nhiều khi, cái “nghĩa” dành cho thiếu số sẽ là họa cho đa số còn lại (ví như: việc vì ơn mưa móc chúng ta từng có được từ đảng cộng sản làm cho chúng ta không thể lên tiếng chí trích đảng hoặc chỉ trích không tới nơi chỉ có thể là “nghĩa” với đảng thiểu số chứ chẳng thể là nghĩa đối với đa số còn lại); và cũng như thế, “lợi”(dù là tư lợi) cũng không bao giờ là đồng nghĩa với “ác” nếu cái lợi ấy đạt được bằng những phương tiện hợp pháp, hợp luân lý.
Ấy vậy mà, chữ “nghĩa” lòe loẹt ấy trong suốt thời quân chủ ở Trung Hoa và Việt Nam đã là cái gông đeo cổ cho toàn xã hội, đã là giá trị “sáng lòe” để nô lệ hóa cá nhân, để phục vụ cho những cá nhân cai trị mang danh tập thể. Đến thời kỳ Cộng Sản, chữ “nghĩa” lại bị lợi dụng để kéo hàng triệu thanh niên ngây thơ vào “cuộc chiến chống đế quốc” mà thực ra là cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Thế mới biết “nghĩa” không đứng trơ trọi một mình để bắt người ta phải hành động, phải hy sinh; cái “nghĩa” đó phải đi cùng với lợi ích to lớn và lâu dài của cộng đồng thì mới có giá trị, xứng đáng là “nghĩa” thật. “Nghĩa” mà không mang lại lợi ích thiết thực cho cá nhân hay cộng đồng thì việc chạy theo nó là điều vô ích. Cái “nghĩa” mà không đi kèm với sự suy xét chín chắn có khi lại gây họa cho bản thân và nghiêm trọng hơn là cho cộng đồng.
Xét đến chữ “lợi”, mỗi cá nhân là phần tử của xã hội, lợi ích dành cho mỗi cá nhân là góp phần vào lợi ích chung của xã hội. Bởi vậy, sự mưu cầu lợi ích cá nhân, mà không xâm hại đến lợi ích của các cá nhân khác và của xã hội là điều tốt đẹp và cần được phát triển. Còn đối với những trường hợp mang lại lợi ích cho xã hội, thì “lợi” này mới chính là “nghĩa” thật. Cái “lợi” ấy, bây giờ không chỉ mang ý nghĩa luân lý tích cực, mà còn là sự thể hiện của trí tuệ.
3. Sự cáo chung cần thiết của nền đức trị
Việc cổ xúy đức trị thừa kế từ nền văn hóa Khổng Nho đã mở đường cho sự thâm nhập dễ dàng của nền “đức trị Cộng sản”. Văn hóa “đức trị” ấy đã “trao tặng” cho Việt Nam một Hồ Chí Minh thủ đoạn hơn người nhưng được tôn vinh thành “vị cha già dân tộc đại trí đại tâm”. Nền đức trị không bao giờ ngăn nổi người ta trở thành những kẻ độc tài tàn bạo; mà ngược lại còn “thánh hóa” kẻ độc tài ấy, và đưa đến khả năng chính danh hóa sự cai trị chuyên chế qua nạn sùng bái cá nhân bệnh hoạn.
Trong cuộc đấu tranh hôm nay, chúng ta đấu tranh vì “nghĩa” sao? Điều đó không sai, nhưng chưa đủ, chúng ta đấu tranh vì “lợi” nữa chứ. Nền dân chủ tự do sẽ mang lại cho toàn thể quốc gia này cũng như mỗi một cá nhân trong xã hội những lợi ích to lớn. Chúng ta đấu tranh cho dân chủ không phải vì nó tốt chung chung theo kiểu mị dân, mà vì nó mang lại lợi ích thực tế đã được kiểm chứng trên thế giới cho cá nhân và xã hội, mang lại sự thăng tiến tất cả các mặt của đời sống chính trị xã hội. Chính cái lợi ích to lớn ấy đã mang lại cho cuộc đấu tranh cái danh diện chính nghĩa chứ không phải là những giáo điều xơ cứng, màu mè. Nói cách khác, cái danh “chính nghĩa” là “bộ áo” bên ngoài, còn lợi ích thật bên trong (hướng về thiểu số hay đa số) mới quyết định bản chất của “nghĩa”. Cộng sản đã khoác bộ áo “chính nghĩa” để tàn phá đất nước này đó thôi. Bởi thế khi đánh giá sự việc, ta không đánh giá qua “bộ áo chính nghĩa” ấy mà xét tận gốc rễ cái lợi ích mà nó mang lại sẽ thuộc về ai. Chúng ta mang lại lợi ích cho ai, điều đó sẽ cho thấy chúng ta là bậc đai phu hay kẻ tiểu nhân, chứ không phải chỉ nhìn nhận phân biệt đơn sơ giữa “nghĩa” và “lợi”.
Ngày hôm nay, chúng ta không hướng đến một xã hội có những cá nhân tỏa hào quang của thánh nhân mà là một xã hội với những định chế vững vàng và có khả năng kiềm tỏa quyền lực chính trị, bảo vệ tự do cá nhân. Sự hô hào đạo đức, nhân văn chẳng thể mang lại nhân văn, đạo đức thật; chỉ khi nào người ta bị buộc phải hành động như thế nếu không họ sẽ bị loại bỏ, trừng phạt thì lúc đó xã hội mới tiến bộ được. Vì vậy, xin hãy để tâm thức Khổng Nho cùng những giá trị mà nó xiển dương lùi vào quá khứ, nhường đường cho những giá trị mới.
Tam Kỳ, tháng 10 năm 2012
 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: | 2 Comments »