Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for July, 2014

Lễ gắn cấp bậc Chuẩn Tướng cho Đại tá Lương Xuân Việt

Posted by Webmaster on July 21, 2014

Chuẩn tướng Lương Xuân Việt

Advertisements

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: | Leave a Comment »

Thực tài của Võ Nguyên Giáp dưới cái nhìn của 1 thanh niên miền Bắc

Posted by Webmaster on July 21, 2014

Tháng 3, 2011
© Trần Hồng Tâm
Thoạt đầu tôi định chỉ viết một lời bình sau khi đọc “Thời thanh niên sôi nổi” của chị Đoan Trang trên ĐCV, nhưng e rằng sẽ không đủ ý, đành viết bài này vậy.
Tôi là một gã Bắc kỳ. Từ lớp vỡ lòng đến đại học tôi được học dưới cái gọi là “mái trường XHCN”. Anh tôi là một bộ đội phục viên. Cháu ruột
là đại tá trung đoàn trưởng trung đoàn bộ binh đang tại chức. Tôi đi nghĩa vụ quân sự 3 năm, mang quân hàm trung úy, chức đại đội phó, có tham gia một vài trận đánh ở chiến trường Campuchia.
Dài dòng một chút để các bạn hiểu: tôi không liên hệ gì đến Việt Nam Cộng Hòa. Tôi không hận thù, không chống cộng. Tôi chỉ muốn được chia sẻ chút suy nghĩ của mình trước những thậm từ mà thiên hạ đang sử dụng để tung hô tướng Giáp: “mãi mãi là một biểu tượng sống động của trí tuệ”; “Thiên tài quân sự”; “Đại trí, đại nhân, đại dũng”; “Vị tướng huyền thoại”; “Nhà quân sự lỗi lạc nhất của mọi thời đại”; “Một nhân cách lớn”.
Có thiệt vậy không?
Những Điều Tận Mắt
Khoảng đầu năm 1983, ông Giáp đến thăm một trường đại học. Khi đó ông đã thôi chức Bộ trưởng quốc phòng, đang là Trưởng ban sinh đẻ có kế hoạch. Tôi thấy ông vẫn mặc quân phục, mang quân hàm đại tướng. Bọn sinh viên chúng tôi đang ở tuổi trên dưới 20, rất ngưỡng mộ ông, kéo đến nghe ông nói chuyện. Không ngờ những bài phát biểu của ông rất nhạt, chung chung, vô thưởng vô phạt, với những sáo ngữ mòn cũ, giáo điều thường thấy trong các nghị quyết của chi bộ, chi đoàn như là Đảng ta, nhân dân ta anh hùng, quân đội ta anh dũng, thực hiện di chúc thiêng liêng của Bác Hồ, quyết tâm, vượt mức, lập thành tích, quán triệt, phát huy,…
Không có gì sắc sảo, mới lạ. Màng nhĩ của tụi tôi bấy giờ đã khá quen với những ý tưởng và ngôn từ của các giáo sư đại học thời Tây còn lại, hoặc những vị cỡ như Bùi Tín nói về thời sự quốc tế, Trần Quốc Vượng nói về Hà nội học, hay Xuân Diệu bình thơ. Vì thế nghe tướng Giáp nói xong chúng tôi thất vọng quá. Sau này tôi lại thấy mỗi khi đi thăm các cơ sở, ông Giáp đều bắt đầu lời phát biểu kiểu như: Thay mặt đ/c Lê Duẩn uỷ viên BCT tổng bí thư…, đ/c Trường Chinh ủy viên BCT chủ tịch hội đồng nhà nước…, đ/c Phạm Văn Đồng ủy viên BCT, chủ tịch hội đồng chính phủ, và các đ/c khác trong trung ương… tôi xin gởi lời thăm đến các đồng chí…
Thì ra ở đâu ông cũng ăn nói na ná như nhau.
Ngày 30 – 4 -1995, kỷ niệm 20 năm ngày giải phóng miền Nam. Năm chẵn, nên tổ chức rất hoành tráng ở t/p HCM. Truyền hình Mỹ chiếu trực tiếp lễ duyệt binh, có phần phỏng vấn tướng Giáp và tướng Westmoreland. Ý họ là để cho hai vị tướng đã từng đối đầu ở chiến trường có dịp trò chuyện với nhau. Sau lời phát biểu khá khiêm tốn của tướng Westmoreland, đến lượt tướng Giáp – ông nói đại ý rằng chúng tôi vô cùng tự hào vì Việt Nam là một thuộc địa nhỏ bé nhưng đã đánh thắng được hai đế quốc đầu sỏ là thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.
Một thiên tài quân sự, một chính khách lỗi lạc, một nhà ngoại giao tài ba, mà lại phát biểu như vậy sao. Tôi tự hỏi.
Từ Cây Đa Tân Trào đến Cây Đa Nhà Bò
Ngày 22-11-1944, ông Giáp cùng với 34 chiến sĩ đã qua một cơn chuyển dạ đớn đau, rồi sinh hạ QĐNDVN duới gốc đa Tân Trào, tỉnh Tuyên Quang. Đến tháng 5-1948, tức 3 năm rưỡi sau, ông Giáp được ông Hồ Chí Minh phong cho chức Đại tướng. Khi ấy ông Giáp mới 37 tuổi. Riêng điều này thì “huyền thoại” thiệt. Cả thế giới đến nay mới xuất hiện hai đại tướng được phong vượt 17 cấp bậc như thế! Ông Giáp ở Bắc Việt Nam, và Kim Jong-un ở Bắc Triều Tiên! Từ đó người ta gọi ông Giáp là “tướng Giáp”. Ông giữ những chức vụ: Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng tư lệnh QĐNDVN cho đến năm 1982.
Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét Lại Chống Đảng” do Lê Duẩn và Lê Đức Thọ phát động. Ông Giáp trở thành đích ngắm của vụ án, nhưng ông lại không bị đánh trực tiếp, mà đòn hiểm lại nhằm vào những người đồng chí trung thành của ông ở chiến dịch Điện Biên Phủ: Thượng tướng Chu Văn Tấn tư lệnh Quân Khu Việt Bắc, Thiếu tướng Đặng Kim Giang chỉ huy hệ thống hậu cần, Tướng Lê Liêm một ủy viên đảng ủy, Trung tướng Trần Độ chỉ huy đại đoàn 312, mũi tấn công chính vào sở chỉ huy Pháp, và là người tiếp nhận sự đầu hàng của tướng de Castries, Đại tá Đỗ Đức Kiên cục trưởng tác chiến, Đại tá Phạm Quế Dương, ông Hoàng Minh Chính, và nhiều người khác nữa. Tất cả bị vu cáo cùng một tội “chống đảng, xét lại, làm gián điệp cho nước ngoài”. Điều trớ trêu là tướng Giáp biết rõ là ngụy tạo, nhưng ông không bao giờ mở miệng, hoặc có một động thái nào để bảo vệ, hay giúp đỡ những người bạn cũ đang bị đối xử rất tàn ác.
Đại hội Đảng V – 1982, ông Giáp bị đưa ra khỏi bộ chính trị, mất chức bộ trưởng bộ quốc phòng, và được “phân công” về làm trưởng ban sinh đẻ có kế hoạch. Thực chất đây là một vụ cách chức, hay nói trắng ra là ông Lê Đức Thọ đã hạ nhục ông Giáp một cách không thương tiếc. Ông Giáp vẫn không có một hành động gì dù nhỏ nhất như là từ chức, xin về hưu để tỏ thái độ, và giữ gìn khí tiết của một người làm tướng. Ông tỏ ra như một đứa con ngoan vâng lời cha mẹ. Dân Bắc kỳ phải ngán ngẩm mà than rằng:
“Xưa làm bộ trưởng quốc phòng
Nay làm bộ trưởng đặt vòng tránh thai
Hay:
 
“Bác Hồ nằm ở trong lăng,
Nhiều hôm bác bỗng nghiến răng, giật mình
Rằng giờ chúng nó linh tinh
Tuổi tên của mình chúng ném xuống ao
Ao nào thì có ra ao
Cái tròn cái méo, cái nào cũng sâu
Hỏi rằng tướng Giáp đi đâu
Dạ thưa tướng Giáp… lo khâu đặt vòng.”
Một bài vè khác thì chẳng còn úp mở gì:
“Ngày xưa đại tướng cầm quân
Ngày nay đại tướng cầm quần chị em
Ngày xưa đại tướng công đồn
Ngày nay đại tướng công l… chị em.”
 
Khi hai ông Duẩn – Thọ về thăm Bác, tưởng rằng vòng kim cô trên đầu tướng Giáp sẽ được gỡ ra. Nhưng không, nó còn bị siết chặt hơn bởi một cặp bài trùng mới: Đỗ Mười – Lê Đức Anh (được biết đến là MA, viết tắt từ Mười – Anh). MA đã giáng một đòn trực tiếp vào ông Giáp với một bản cáo trạng gồm 8 tội danh:
1. Ông Giáp từng là con nuôi của chánh sở mật thám Đông Dương, Louis Marty.
2. Ông Giáp cầm đầu vụ án Xét Lại Chống Đảng từ năm 1957-1958.
3. Ông Giáp bán bí mật quân sự cho Đại Sứ Liên Xô Serbakov.
4. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, ông Giáp hèn nhát, sợ chết quanh quẩn trong hầm, không dám ra ngoài. Nguyễn Chí Thanh mới chính là người chỉ huy chiến dịch.
5. Ông Giáp nhận định tình hình kém, vội vàng giải tán 80.000 quân, để khi Pháp – Mỹ trở lại thì không có đủ quân chống đỡ.
6. Tết Mậu Thân 1968 ông Giáp nhận định rằng Mỹ sẽ dùng bom nguyên tử đánh Hà Nội, nên xin đi nghỉ ở Moscow để lánh nạn.
7. Ông Giáp hèn nhát, sợ B-52 của Mỹ rải thảm, nên không đi B (chưa bao giờ dám đặt chân vào chiến trường miền Nam trước 1975).
8. Ông Giáp đã có vợ, nhưng lại ăn nằm với một phụ nữ đã có chồng. Cô này đến nhà riêng ông Giáp dạy đàn piano.
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp ra khỏi ĐCSVN. Lê Đức Anh nương tay hơn, chỉ gạt ông Giáp ra khỏi ghế “ủy viên trung ương” – một
vị trí an ủi mà thời Lê Duẩn – Lê Đức Thọ vẫn còn bố thí cho ông.
Người ta ví von rằng trận đòn mà MA đánh ông Giáp cũng giống như trận đòn mà Đặng Trần Thường đánh Ngô Thì Nhậm ở Quốc Tử Giám cách đây 200 năm. MA đánh Giáp bằng những tội danh rất hiểm. Thường đánh Nhậm bằng roi tẩm thuốc độc. Nhậm đau lắm nhưng vẫn đối đáp khí khái, ăn miếng trả miếng, bảo vệ được thanh danh, để lại tiếng thơm cho đời sau. Còn tướng Giáp thì vẫn nhũn như con chi chi, nhịn nhục, không dám nói năng gì. Có phải lòng kiêu hãnh của một vị đại tướng đã thành gỗ đá, không bao giờ bị thương tổn?
Có người lại bảo ông Giáp phục kích, chờ cơ hội. Đúng, ông Giáp đã chờ cho đến khi cả hai ông MA đã vào tuổi 90, sức khỏe cạn, quyền lực hết, không còn ảnh hưởng nhiều đến phong cảnh chính trị Việt nam thì ông Giáp mới dám mở miệng để đòi lại danh dự. Tiếc thay, tướng Giáp chỉ đòi công lý cho cá nhân ông, còn những đồng đội trung thành của ông ở Điện Biên Phủ ông chẳng hề bận tâm.
Dân Hà nội thì đàm tiếu rằng con đường tòng chính của tướng Giáp đầy gian nan vất vả, ông đã hành quân qua một chặng đường dài từ Cây Đa Tân Trào đến Cây Đa Nhà Bò. Cây Đa Nhà Bò là một trạm hộ sinh nằm trên phố Lò Đúc, Hà Nội, dành cho những phụ nữ thuộc giới bình dân, chuyên đỡ đẻ, nạo phá thai, khám phụ khoa, thông vòi trứng, hút điều hòa kinh nguyệt, điều trị rong kinh huyết trắng. (Ngẫm ra, dân Hà Thành thâm thiệt!)
Viết về tướng Giáp mà không phân tích một trận đánh do ông chỉ huy, thì rất là thiếu sót. Tôi quyết định chọn trận đánh cuối cùng trong
cuộc đời cầm quân của ông. Đó là một cuộc chiến ngắn ngủi nhưng đẫm máu giữa hai người anh em cùng ý thức hệ cộng sản: Quân Đội Nhân Dân Việt Nam (QĐND) do tướng Giáp chỉ huy và Hồng Quân Trung Hoa (HQTH) do tướng Dương Đắc Chí là tư lệnh.
Cuộc chiến Việt – Trung tháng 2-1979. QĐND hoàn toàn bị bất ngờ:
Để trừng phạt Việt nam, HQTH đã sử dụng 10 quân đoàn chủ lực và một số sư đoàn độc lập, bao gồm 300.000 binh sĩ, 550 xe tăng, 480 khẩu pháo, 1.260 súng cối, hỏa tiễn, chưa kể hơn 200 tàu chiến của hạm đội Nam Hải và 1.700 máy bay phía sau.
Các nguồn tin phương Tây nhận định rằng HQTH đã mất từ 60 đến 90 ngày để đưa quân vào các vị trí tập kết sẵn sàng cho các mũi tấn công. Chỉ cần là nhân viên quân báo cấp trung đoàn, hay các tổ trinh sát đặc biệt cũng nhận ra được ý đồ, và ngày giờ khai hỏa của đối phương, nói gì đến tình báo chiến lược.
Mờ sáng ngày 17-2-1979, HQTH tấn công trên toàn tuyến biên giới dài 1.400 Km, trải rộng trong một khoảng không gian gồm 7 tỉnh Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn và Quảng Ninh.
Việt nam hoàn toàn không hay biết gì. Khi HQTH tràn qua biên giới, thì thủ tướng Phạm Văn Đồng và đại tướng Văn Tiến Dũng, tổng tham mưu trưởng, đang thăm viếng xứ Cao Miên. Dân chúng không được thông báo trước, trẻ em, người già, và phụ nữ có thai, không kịp di
tản ra khỏi vùng chiến địa. HQTH đã tạo ra được một yếu tố bất ngờ đến ngọan mục. Không hiểu tướng Giáp biện minh thế nào cho việc không hay biết gì về giờ nổ súng của đối phương.
Thất bại về tình báo và nhận định tình hình:
Tháng 11-1978, Đặng Tiểu Bình công du Thái Lan, Malaysia và Singapore. Đặng nói với các vị chủ nhà rằng Trung Quốc sẽ dùng vũ lực nếu Việt Nam tấn công Campuchia. Đặng đã gọi Việt Nam là những tên du côn của phương Đông, phải dạy cho chúng một bài học. Có lẽ vì lời của Đặng quá khiếm nhã, báo chí Trung Quốc chỉ dùng nửa sau của câu nói.
Ngày 28-1-1979, Đặng thăm Mỹ, và tuyên bố “Chúng tôi không thể cho phép Việt Nam gây rối loạn khắp nơi”, “Trung Quốc kiên định đứng về phía Campuchia phản đối bọn xâm lược Việt Nam”. Giọng điệu chiến tranh của Đặng rất rõ. Báo chí Mỹ loan tải sớm muộn gì thì một cuộc chiến giữa hai nước cộng sản sẽ nổ ra.
Sau 3 ngày thăm Mỹ, Đặng đến Nhật. Tại đây, Đặng vẫn giọng điệu hung hăng “để trừng phạt Việt nam, dù có gặp những nguy hiểm cũng phải hành động”; “không trừng phạt kẻ xâm lược, sẽ tạo ra những nguy hiểm phản ứng dây chuyền”, “Đối phó với loại người vô ơn như thế, không có những bài học cần thiết thì e rằng các hình thức khác đều không có hiệu quả”. Các nhà ngoại giao Nhật ngạc nhiên vì lời lẽ và thái độ phi ngoại giao của Đặng.
Cũng khoảng thời gian này, TASS – hãng thông tấn của Liên Xô cũng đưa tin một lực lượng rất lớn quân đội Trung Quốc đang áp sát biên giới Việt–Trung.
Từ Nhật về, Đặng chỉ thị tấn công Việt Nam vào ngày 17-2. Thời gian của chiến dịch không dài hơn cuộc chiến một tháng với Ấn Độ (1962); không gian của cuộc chiến sẽ tiến hành một cách hạn chế, trong phạm vi trên duới 50 cây số từ biên giới.
Bằng chứng Đặng sẽ trừng phạt Việt nam đã rõ như ban ngày, nhưng không hiểu vì sao phía Việt Nam tin rằng Trung Quốc là một nước XHCN anh em, và nhân dân Trung Quốc yêu chuộng hòa bình, sẽ không ủng hộ chiến tranh. Trung Quốc sẽ không tấn công, hoặc nếu có thì chỉ từ cấp sư đoàn đổ lại.
Thiếu tin tình báo, nhận định và phân tích tình hình sai, không nắm được thời điểm nổ súng, thời gian, không gian, và quy mô chiến dịch
của đối phương, đã dẫn đến việc tướng Giáp không hề bố trí những quân đoàn chủ lực dọc biên giới. Tất cả phó thác cho dân quân tự vệ, bộ đội địa phương, và một vài trung đoàn độc lập.
Một thất bại về chiến thuật:
Kế hoạch hành quân của Trung Quốc chia làm 3 giai đoạn.
Giai đoạn 1: từ 17-2 đến 25-2, phá vỡ hàng phòng thủ đầu tiên của Việt Nam, làm chủ thị xã Cao Bằng, Lào Cai, và hai thị trấn Cam
Đường và Đồng Đăng, để mở đường cho cuộc tấn công vào Lạng Sơn.
Giai đoạn 2: từ 26-2 đến 5-3, chiếm được thành phố Lạng Sơn, và hai thị trấn Sa Pa va Phong Thổ.
Giai đoạn 3: từ 5-3 đến 16-3, bình định và phá hủy các căn cứ quân sự ở khu vực biên giới, trước khi rút về.
Ngày 21 tháng 2, khi chiến dịch đang diễn ra rất ác liệt, tuần dương hạm Sverdlov và khu trục hạm Krivak của Liên Xô đã tiến về bờ biển
Việt nam. Cầu hàng không của Liên Xô giúp Việt Nam chở quân và vũ khí ra Bắc. Hai chuyến bay đặc biệt của Liên Xô và Bulgaria đã chở vũ khí tới Hà Nội.
Trước tình hình đó ngày 23-2-1979, Đặng sợ Liên Xô nhúng tay, nên lên tiếng về “cuộc chiến sẽ giới hạn trong vòng 50 km, và sẽ rút quân
trong 10 ngày tới. Rõ ràng Trung Quốc không có ý định tấn công vào Hà nội. Họ chỉ ba hoa rằng “ăn sáng ở Lạng Sơn và ăn tối ở Hà Nội.”
Việt Nam lại tin rằng cuộc chiến sẽ kéo dài, và Hà nội sẽ bị tấn công. Từ nhận định sai lầm này mà dẫn đến việc dồn hết công sức, và tâm trí vào việc xây dựng “Phòng Tuyến Sông Cầu”, để cố thủ Hà nôi. 7 tỉnh biên giới gần như bị bỏ ngỏ, phải tự chiến đấu trong tuyệt vọng, tự gánh vác lấy sức nặng của cuộc chiến, không được chi viện. Trận chiến tại Đồng Đăng là một thí dụ:
Đồng Đăng là một thị xã nằm sát biên giới Việt-Trung, cách thành phố Lạng Sơn 14 Km về phía Đông Nam. Trận đánh bắt đầu sáng 17-2 và là trận ác liệt nhất. Đây là trận địa phòng thủ của Trung đoàn 12 Tây Sơn, thuộc sư đoàn Sao Vàng, QĐND. Phía Trung Quốc dùng 2 sư đoàn bộ binh, 1 trung đoàn xe tăng, và chi viện của 6 trung đoàn pháo binh, (Tương quan lực lượng là khoảng 10 đánh 1). Pháo đài Đồng Đăng tạo thế chân kiềng bảo vệ phía Tây Nam thị xã, (Pháo đài này được Pháp xây dựng rất kiên cố, vì ở đây đã diễn ra khá nhiều va chạm đẫm máu giữa Pháp và nhà Thanh trước đây). Việt nam chỉ có 2 tiểu đoàn trấn giữ, bị Trung Quốc bao vây và tấn công dồn dập ngay từ đầu với lực lượng cấp sư đoàn. Lực lượng phòng thủ không hề được chi viện nhưng đã chiến đấu đến những người cuối cùng, trụ được 22 ngày đêm. Cuối cùng HQTH cũng đã làm chủ được khu vực bên ngoài Pháo Đài, nhưng Trung Quốc không gọi được đối phương cố thủ bên trong ra đầu hàng. Trung Quốc chở bộc phá tới đánh sập cửa chính, dùng súng phun lửa, thả lựu đạn, phun chất độc vào các lỗ thông hơi làm thiệt mạng cả thương binh cũng như dân quanh vùng đến đây lánh nạn. Khi chiếm được Pháo đài Đồng Đăng, HQTH đã dùng 10 tấn thuốc nổ để phá hệ thống cố thủ này.
Việt Nam lúc đó đã có ít nhất 5 sư đoàn đang ở miền Bắc, trong đó có sư 308 – là một sư đoàn thiện chiến đã từng đánh ở Điện Biên Phủ và Khe Sanh. Nếu 5 sư đoàn này được tham chiến vào buổi bình minh của cuộc chiến thì tình thế sẽ hoàn toàn có lợi cho phía QĐND. HQTH không thể tiến sâu vào lãnh thổ VN, không thể làm chủ được thời gian, không thể đạt được những những mục tiêu như họ muốn, và họ sẽ không có lý do gì để tuyên bố là “Chiến Thắng”. Đây là một sai lầm mang tính chiến thuật mà tướng Giáp và bộ tổng tham mưu của QĐND phải chịu trách nhiệm.
Một kết thúc mập mờ dẫn đến một sai lầm chiến lược:
Sau những ngày chiến đấu ngoan cường nhưng đơn độc của sư đoàn Sao Vàng trước một đối phương áp đảo về số lượng và hỏa lực, ngày
4-3-1979, Lạng Sơn thất thủ.
Sáng 5-3, Trung Quốc tuyên bố đã hoàn thành mục tiêu của cuộc trừng phạt, chiến thắng vẻ vang, và quyết định rút quân.
Cùng ngày 5-3, Việt nam phát lệnh “Tổng Động Viên”. Những quân đoàn chủ lực của QĐND có xe tăng, pháo binh, và không quân từ chiến trường Campuchia trở về, cùng với một địa hình muôn vàn hiểm trở của núi rừng miền Bắc, Việt Nam đã vào vị trí vây hãm HQTH. Tất cả đã sẵn sàng cho cuộc phản kích, mà phần thắng sẽ thuộc về tay QĐND.
Nhưng tiếc thay, Việt Nam lại tuyên bố “Thiện Chí Hòa Bình”, rằng truyền thống ông cha ta… rằng lòng cao thượng… rằng lòng nhân đạo của dân tộc ta … , Việt Nam sẽ để cho HQTH rút quân an toàn.
Sự thực trên đường rút quân, HQTH vẫn chém giết, vơ vét, và phá hoại. Vụ thảm sát ngày 9 tháng 3 tại Đổng Chú, huyện Hòa An, Cao Bằng là một thí dụ. HQTH đã dùng búa, dao giết 43 người, gồm 21 phụ nữ trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai, 20 trẻ em, và 2 người đàn ông, rồi ném xác xuống giếng hoặc chặt ra nhiều khúc vứt hai bên bờ suối. HQTH có đủ thời gian và không gian để phá hoại hạ tầng cơ sở, chiếm giữ những điểm cao quan trọng, và gài lại hàng triệu trái mìn cá nhân trên đường rút lui.
QĐND đã không tổ chức những trận đánh cấp tập, vu hồi, tạt sườn trên đường rút quân của HQTH. Kết thúc cuộc chiến một cách mập mờ, nửa vời, đánh rắn giữa khúc, nửa nạc nửa mỡ. HQTH coi thường ý chí và kinh nghiệm chiến đấu của QĐND, và còn mỉa mai rằng chưa được “vuốt râu cọp”. Họ không tôn trọng danh tiếng của một đạo quân thiện chiến.
Quyết định “Thiện Chí Hòa Bình” của Việt Nam hình như là một thái độ thủ hòa, nhưng hòa vào một thế vô cùng bất lợi. Từ đó, trong bất kỳ
những cuộc thương thảo nào về biên giới, Trung Quốc luôn ở thế kẻ cả, áp đảo, và lấn lướt mà chúng ta thấy rất rõ. Đây là hệ luỵ từ sai lầm mang tính chiến lược do tướng Giáp và Bộ tổng tham mưu gây ra.
“Anh Đặng”
Đặng Tiểu Bình là người đã phát động cuộc chiến đẫm máu, man rợ, gây ra bao nhiêu đau thương và dẫn đến những hệ lụy cho đất nước Việt Nam nhiều năm sau đó. Đặng đã từng gọi lãnh đạo của Việt Nam là “những thằng du côn của phương Đông”, “lũ tiểu bá”, “đám vô ơn, bội bạc”. Thế mà 10 năm sau, khi những vết thương trên thân mình Tổ Quốc vẫn còn đang chảy máu, ngày 3-9-1990, ba ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng bí mật đến Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, hy vọng được yết kiến Đặng Tiểu Bình. Đặng không gặp, để cho hai đàn em Giang Trạch Dân và Lý Bằng tiếp. Cả ba ông Linh, Mười, Đồng rất tiếc vì đã không gặp được “anh Đặng”. Ông Võ Văn Kiệt ở nhà cũng tiếc hùi hụi, phàn nàn rằng “nếu có anh Đặng, thì anh Tô (Đồng) mới nên đi.”
Kẻ tử thù của của nhân dân Việt nam, nay được các nhà lãnh đạo Việt Nam gọi bằng “ANH” thân thiết qúa.
Cũng khoảng thời gian đó, tướng Giáp đến thăm Trung Quốc, và xin được gặp tướng Dương Đắc Chí – tổng tư lệnh trong cuộc chiến biên giới với Việt Nam năm 1979. Nhưng Dương tướng quân từ chối, nói: “Đời nào tôi lại gặp ông ta. Mộ của các cán bộ chiến sĩ vẫn còn chưa xanh cỏ!”
Chỉ vài thông tin để các bạn thấy được cái gọi là “Đại trí, Đại nhân, Đại dũng” của những lãnh tụ cộng sản Việt Nam, trong đó có Đại Tướng
Võ Nguyên Giáp.
(Trong bài này tôi có tham khảo tài liệu của các tác giả Bùi Tín, Trần Quang Cơ, Trần Vũ, và Bharat Raksha và trang mạng Talawas. Tôi cảm ơn các tác giả kể trên).
Tháng 3, 2011
© Trần Hồng Tâm

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước, Z đến A | Tagged: | Leave a Comment »

Thiệp Mời: Lễ Tưởng Niệm lần thứ 24 của Cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy

Posted by Webmaster on July 20, 2014

Thiệp Mời

Posted in Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Z đến A | Tagged: | Leave a Comment »

Thư Cảm Tạ của BTC: “Ngày Hát Cho Biển Đông Và Quyền Con Người”

Posted by Webmaster on July 12, 2014

Ngày 11 tháng 7, 2014

THƯ CẢM TẠ
BAN TỔ CHỨC XIN CHÂN THÀNH CÁM ƠN TẤT CẢ QUÝ ĐỒNG HƯƠNG
ĐÃ THAM GIA NGÀY “HÁT CHO BIỂN ĐÔNG & QUYỀN CON NGƯỜI”

Kính thưa quý vị,

Ngày “Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người” tại Washington DC vừa kết thúc đã để lại cho chúng ta nhiều kỷ niệm đẹp trong tinh thần đấu tranh cao độ của hơn 3.000 đồng bào đến từ hơn 20 tiểu bang Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác.

Thay mặt cho Ban Tổ Chức – trên 200 đoàn thể, tổ chức tôn giáo, cộng đồng và cơ quan truyền thông trong và ngoài nước – chúng tôi xin chân thành cám ơn quý đồng bào đã không ngại tốn kém, vượt đường xá xa xôi từ khắp mọi nơi tụ về Washington DC để chúng ta cùng nhau lên tiếng bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của đất nước Việt Nam, đồng thời chống mọi âm mưu thỏa hiệp với kẻ xâm lược của Nhà nước Cộng sản Việt Nam. Sự quan tâm và hiện diện của mọi người đã làm tan biến hết những mệt mỏi của các anh chị em trong Ban Tổ Chức dù với thời tiết mùa hè với nắng nóng 90F/32C.

Trong mùa Lễ Độc Lập của nước Mỹ, chúng ta đã cùng nhau tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền, và chủ quyền đất nước. Chúng ta đã cùng hô to các khẩu hiệu “China, Get out of VN!”, “Freedom for Vietnam”, “Tự do cho người yêu nước”, “CSVN hèn với giặc – ác với dân”, “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”, v.v.. để gửi các thông điệp này một cách rất rõ ràng đến với dư luận Hoa Kỳ, trước các tòa đại sứ Trung Cộng và CSVN, tại quảng trường Freedom Plaza và trên suốt quảng đường tuần hành kéo dài trên 1 cây số dẫn đến Tòa Bạch Ốc.

Xin cám ơn các mạnh thường quân. Cám ơn lòng hảo tâm của quý vị đồng hương từ khắp nơi đã giúp Ban Tổ Chức thực hiện hơn 2.000 áo thun. Cám ơn các anh chị đã tặng đồng bào 6.000 chai nước. Cám ơn chủ nhân của chiếc xe food truck đã mời đồng bào thức ăn miễn phí. Cám ơn các cơ quan truyền thông đã mang thông diệp của Ngày Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người đến khắp mọi nơi.

Cám ơn đồng bào từ các tiểu bang California, Connecticut, Florida, Georgia, Illinois, Iowa, Kentucky, Louisiana, Massachusetts, Minnesota, New Hampshire, New York, North Carolina, Ohio, Oregon, Pennsylvania, South Carolina, Tennessee, Texas, Virginia và cả những nơi xa hơn như Canada và Đan Mạch. Cám ơn đồng bào tại Quốc Nội đã đóng góp trực tiếp vào chương trình và đứng tên trong lá thư chung gửi tới Tổng thống Obama.

Cám ơn các anh chị em ca sĩ của Trung Tâm ASIA và các xướng ngôn viên Đài truyền hình SBTN luôn sẵn lòng đóng góp tài năng cho phong trào đấu tranh. Cám ơn tất cả các thiện nguyện viên đã âm thầm vui vẻ phân phối áo thun, mời thức ăn, nước uống, lo dịch vụ y tế, cung cấp âm thanh và kỹ thuật, chỉ đường từ các trạm metro, đưa đón người từ xa, và đã ở đến phút chót để dọn rác. Sự tham gia và hỗ trợ hết lòng của tất cả quý đồng hương xa gần đã chung tay góp phần cho sự thành công của Ngày Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người.

Không gì đẹp bằng những tấm lòng luôn hướng về với Tổ Quốc thân yêu. Chúng ta đã cùng có với nhau một ngày trọn vẹn với nhiều sinh hoạt ý nghĩa tố cáo hành động phi pháp và ngang ngược của Trung Cộng cũng như sự nhu nhược của nhà cầm quyền CSVN. Với triệu con tim chung một tiếng nói, chúng ta sẽ tiếp tục tranh đấu cho biển Đông và Quyền Con Người.

Trân trọng,

Thay mặt Ban Tổ Chức

Trúc Hồ
Giám Đốc Đài Truyền Hình SBTN

Hoàng Tứ Duy
Phát Ngôn Nhân Đảng Việt Tân

Đoàn Hữu Định
Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington DC, Maryland & Virginia

 

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, HPNCV/NE, Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Sinh hoạt | Tagged: , , , , , , | Leave a Comment »

GÓC TÂM TÌNH VỚI BÁC HUỲNH TẤN MẪM

Posted by Webmaster on July 11, 2014

Bichthuy Ly, FB – 8/7/2014

Lý Chánh Trung, Tố Hữu, Lê Quang Vịnh, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Đình Thi

Hình bên: Lý Chánh Trung, Tố Hữu, Lê Quang Vịnh, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Đình Thi.

Trước khi vào đề cho cháu xin phép được xưng hô là bác cháu, vì cháu là một thanh nữ đang sống ở Hải Ngoại. Nội, Cha, Chú cháu là những người là những người từng sống ở Sài Gòn trong khoãng thời gian mà bác quậy phá SG, và những người thân nầy của cháu đã phải xếp bút nghiên để bưóc vào quân ngũ, chứ không được ưu đải như bác, một thanh niên chưa từng bước chân vào nghiệp lính trong chế độ cộng hoà. Cũng có thể vì đó bác không biết được sự khốc liệt của cuộc chiến và sự xão trá của người cộng sản(?) Cháu cũng như bác chưa hân hạnh đưọc cầm súng ra chiến trường, nhưng cháu đưọc nghe kể và có tham khảo các tài liệu trên INTERNET, nên cháu cũng nhận ra được bề mặt phải và trái của cuộc chiến vừa qua. Cháu cũng có đọc qua về các việc làm của bác trong quá khứ, lúc bác còn là một sinh viên của Y Khoa SG.

Cháu chỉ tâm tình với bác bằng một góc độ riêng và từ sự hiểu biết của cháu về Bác mà thôi. Lý do mà cháu phải tâm tình với bác vì bác có đề cập đến người hải ngoại trong bức tâm thư của bác! https://www.facebook.com/tvietnam/posts/699625660084822

Thưa bác,

Mở đầu tâm thư bác có nói:

“Tôi là Huỳnh Tấn Mẫm, không mang một danh phận nào trong guồng máy công quyền hay một địa vị xã hội, tôi chỉ là một thanh niên – nếu các bạn cho tội dùng từ này – một thanh niên nhiều tuổi, và hơn thế, là một công dân có ý thức trách nhiệm về tình hình đất nước hiện nay. Tôi tiếc là không còn nhiều thời gian và sinh lực như các bạn, để có thể cống hiến một cách xứng đáng và trọn vẹn cho một vận hội mới đang đến với dân tộc.”

Lời nói của bác xem ra có chút ngậm ngùi chua chát cho đường công danh hoang (quan) lộ không đưọc thênh thang như những tên khác cùng thời cùng lứa tuổi, cùng tuổi đảng như bác, đúng ra vị trí bác không phải như vâỵ ? vì bác có công rất lớn cho cuộc cách mạng cướp miền nam. Sự đóng góp của bác nhiều hơn những tên già gọi là lão thành cách mạng đã từng ngồi chót vót trên cao như hiện nay. Bá Dơ Y Tá Nguyễn tấn Dũng mà còn làm tới chức Thủ Tướng, thì làm sao có thể so sánh được với một trí thức miền nam như bác?; Có công đốt hàng trăm xe Mỹ, hàng ngày quậy phá khu vực Sài Gòn cùng với các ác tăng của Phật Giáo Ấn Quang đem bàn phật xuống đường và biểu tình khắp nơi, có phải vậy không bác? Thôi thì bác đừng lên tiếng, cháu thấy hay hơn là bác thốt ra những lời chua chát như vậy! Mời các bạn tham khảo theo link nầy để biết những gì mà PG Ấn Quang đã làm gì cho chế độ VNCH?
https://www.youtube.com/watch?v=OprRM20rfDs

Trong mấy câu đầu của bác cháu có thấy bác khoe khoang về ý thức trách nhiệm của bác về tình hình đất nước hiện nay (?), cháu sẽ đề cập đến phần ý thức trách nhiệm nầy của bác ở phần cuối.

THÀNH TÍCH CỦA HUỲNH TẤN MẪM

Theo sự tham khảo của cháu từ nhiều nguồn khác nhau trên INTERNET; Trong thời đệ nhị cộng hoà Huỳnh Tấn Mẫm hoạt động rất tích cực, mang thành tích cống hiến cho con đường cướp nước của đảng csVN, ngày 03 tháng 02 năm 1966, Mẫm được kết nạp làm đảng viên Đảng Nhân Dân Cách Mạng VN (Đảng Cộng Sản) do Nguyễn Ngọc Phương và Phan Đình Dinh (tức Chín Kế, thuộc Đoàn ủy Sinh viên Khu Sài Gòn – Gia Định) giới thiệu. Nghi thức kết nạp đơn giản với cờ Đảng (cờ đỏ búa liềm) được diễn ra tại nhà người chị của Mẫm ở Bà Quẹo, xã Tân Sơn Nhì, quận Tân Bình do chính Phan Đình Dinh (Chín Kế) chủ trì. Đánh giá cao khả năng của Mẫm, Thành Đoàn đã tuyển chọn Mẫm làm bí thư chi bộ Đảng Đoàn Tổng hội Sinh viên Sài Gòn (SVSG), mang bí số L.71 với nhiệm vụ: bằng mọi cách phải nắm được những vị trí hợp pháp công khai trong tập thể sinh viên để dấy lên mạnh mẽ phong trào svhs đấu tranh ngay tại Thủ đô Sài Gòn.

Vậy là bác HTM là một đảng viên csVN, từ năm 1966 còn Nguyễn tấn Dũng tuyên thệ đảng ngày ngày 10 tháng 6 năm 1967, sau bác 1 năm. Ngày bác HTM nổi tiếng khắp miền nam, thì tên Y Tá chắc còn đang đi chích dạo đâu đó ở Cà Mau? Chiếu theo thành tích nầy, thì bây giờ bác phải là Chủ Tịch Đảng hay Chủ Tịch nước mới xứng, phải không bác?

Thành tích cách mạng của bác Huỳnh Tấn Mẫm không dừng lại ở đó mà ngày càng sôi nổi hơn; Vào năm 1970, nào là thành lập Uỷ Ban Đòi Quyền Sống thuộc Tổng Hội SVSG, tổ chức đốt xe Mỹ khắp nơi trong thủ đô Sài Gòn- Gia Định, chiến dịch nầy được giao cho tên Nguyễn Xuân Thượng và Võ Thi Bạch Tuyết (kế nhiệm NXT). Năm 1969, khi Huỳnh Tấn Mẫm làm quyền Chủ tịch Tổng hội SVSG, Phong trào Hát Cho Đồng Bào Tôi Nghe, thành lập từ 1965, được phát động mạnh mẽ với chủ lực là Đoàn Văn nghệ SVHS Sài Gòn do Tôn Thất Lập làm trưởng Đoàn (khi mới thành lập vào năm 1965 Trương Thìn làm trưởng Đoàn, từ 1969 là Tôn Thất Lập, từ 1973 là Trần Xuân Tiến). Huỳnh tấn Mẫm, được sự tiếp sức của tổ chức Phong trào Hát Cho Đồng Bào Tôi Nghe, tạo thành một lực lượng lèo lái tập thể sinh viên Sài Gòn tham gia vào nhiều hình thức đấu tranh chống chính quyền, phá rối hậu phương.

Nhóm chuyên sáng tác của phong trào nầy gồm có: Tôn Thất Lập, Miên Đức Thắng, La Hữu Vang, Nguyễn Văn Sanh, Nguyễn Tuấn Kiệt, Trương Quốc Khánh, Trần Long Ẩn, Trần Xuân Tiến, Trương Thìn… Những bài ca quen thuộc được phong trào nầy thường xử dụng như: Hát Cho Dân Tôi Nghe, Hát Trong Tù (Tôn Thất Lập), Dậy Mà Đi (Nguyễn Xuân Tân cũng chính là Tôn Thất Lập), Tự Nguyện (Trương Quốc Khánh), Hát Từ Đồng Hoang (Miên Đức Thắng), Non Nước Tôi (Nguyễn Văn Sanh)…

30 tháng 8 năm 1970, Huỳnh Tấn Mẫm lại tổ chức chống Quân sự Học đường tại Trung tâm Quốc gia Nông nghiệp: Cảnh sát ập tới giải tỏa cuộc tụ họp và bắt đi một số. Sau khi lập xong hồ sơ, tất cả đưọc thả chỉ giữ lại 3 đối tượng là Huỳnh Tấn Mẫm, Trần Hoài (Đại học Huế) và Lê Văn Nuôi (học sinh Cao Thắng).
Ngày 30 tháng 9 năm 1970, được sự hổ trợ của một một số dân biểu, tăng ni thuộc Phật Giáo Ấn Quang và trí thức phản chiến tại Sài Gòn như: Gs. Lý Chánh Trung lại cầm đầu cuộc tuyệt thực chống ‘đàn áp svhs’tại Viện Đại học Sài Gòn, gồm một số giáo chức và phụ huynh, một ít sư cô thuộc tịnh xá Ngọc Phương của ni sư Huỳnh Liên, bà Thơm (má của Huỳnh Tấn Mẫm), một số svhs, Ls. Nguyễn Long (Chủ tịch Phong trào Dân tộc Tự quyết), Ls. Trần Ngọc Liễng (Chủ tịch Lực lượng Quốc gia Tiến bộ), Nguyễn Văn Cước (Chủ tịch nghiệp đoàn Hỏa xa), TTThích Mãn Giác, TT Nhật Thường….Nhờ vậy, khi ra tòa, cả ba đối tượng Mẫm, Hoài và Nuôi đều được thả tự do!

MỘT VÀI ĐÓNG GÓP TIẾP BẢN TÂM SỰ CỦA BÁC HTM:

1. Để tiếp tay với đảng csVN bác đã so sánh VN với Tàu Cộng như sau:

“Việt Nam là một nước nhỏ về quy mô dân số và diện tích so với họ, lại chậm phát triển về kinh tế, khoa học kỹ thuật, về công nghệ thông tin, công nghệ quân sự… lại đúng vào lúc xã hội đang suy yếu, kinh tế bên bờ vực thẳm, tầng lớp lãnh đạo thì suy thoái tư tưởng- đạo đức – lối sống, tham lam, nhũng nhiễu đầy khắp. Thử hỏi trong tình thế đó làm sao có thể đối địch trước một tham vọng vĩ cuồng như thế của đối phương?”

Thưa bác Huỳnh Tấn Mẫm,

Nước VN chúng ta từ xưa tới nay có lớn và đông dân hơn Tàu Cộng bao giờ đâu?? Vậy sao 13 lần quân Tàu xâm lược nước ta đều bị đánh bại ?? Trong quá khứ nước Đại Việt chúng ta lúc nào cũng thua kém với Tàu về mọi mặt, như dân số, quân số, kinh tế, quốc phòng, văn hoá…… Nếu không thua kém thì bọn xâm lược Bắc Phương đâu bao giờ có cái tên quốc gia đầy ngạo mạn là TRUNG HOA hay TRUNG QUỐC? Nhưng ông bà ta vẩn hiên ngang hét to là “QUYẾT CHIẾN!! KHÔNG HOÀ ” mổi khi giặc xâm lăng nước ta và cuối cùng quân dân ta đánh bại được quân cướp nước hùng mạnh gấp 3, 4 lần hơn chúng ta.

Còn bác là một trí thức, bác thừa để hiểu được Sử Việt và thế nào là sức mạnh của Tàu ?? Chẳng lẽ ngày xưa ông bà ta khi đánh với Bắc Phương , không biết được sự chênh lệch về quân số và quốc phòng của đối phương hay sao??

Từ ngày có mặt giàn khoan HD 981 và NH9 trong vùng biển VN, người dân VN đã từng chứng kiến được 16 con khỉ HÈN trong Bộ Chính Trị, một đám tướng bại liệt thần kinh như Phùng Quang Thanh, Trần Đại Quang, Nguyễn Chí Vịnh, đám tướng hải quân bưng bô, sống vì Đại Hán , chết làm ma Đại Hán như Tư Lệnh Hải Quân, Chính Uỷ HQ, Tư Lệnh CSB….và 500 tên trong cái QH bù nhìn của nước CHXHCNVN. Không lẽ bác Huỳnh Tấn Mẫm muốn mọi người trong nưóc và hải ngoại chạy theo định hướng của bác hay sao?? Tức là không có chút hy vọng nào để đối đầu với Bắc Phương?? Bài lên lớp nầy của bác xem ra không khác mấy tên mà cháu đã nêu ra trong bảng phong thần phía trên của cháu?

2. Bác Huỳnh Tấn Mẫm nói:

“Các bạn thử nghĩ xem. Họ bao vây và khống chế ta, nhưng không cho ta la lên để nhờ người can thiệp, không cho ai giúp sức, vâng, trói lại và đánh, buộc ta phải tự nguyện đầu hàng! Qua cách nói và hành động của họ, cơ hồ như ta đã là quốc gia phụ thuộc không có bao nhiêu chủ quyền?”

Thưa bác,

CHXHCNVN bưng bô cho Tàu Cộng từ thời Hồ chí Minh, một lảnh tụ anh minh của bác HTM, thời mà bác còn là sinh viên đang quậy phá thủ đô VNCH, lúc đó Hồ chí Minh và Phạm Văn Đồng đã dâng Hoàng Sa- Trường Sa cho Mao rồi! Chủ quyền nước ta, từ thời họ Hồ cũng nằm trong tay họ Mao lâu rồi!

Những ngày bác HTM còn là sinh viên, sao bác lại không sớm nhận thức ra được điều nầy à? Phải chi lúc đó thay vì bác đi đốt xe Mỹ, liên kết với PG Ấn Quang, đem bàn thờ xuống đưòng, quậy phá khắp nơi ở SG-GĐ, thì bác hô hào chống Tàu thì hay quá? Bác đâu đến nổi thất sủng như 39 năm qua? Ngày xưa, bác quậy phá như thế, mà chính phủ VNCH vẩn cho bác đi học, cấp học bổng cho bác, không hề kỳ thị và bắt bác đi cải tạo mút mùa như bọn tà quyền csVN hiện nay. Vậy mà bác vẩn cấm đầu cắm cổ chạy theo chúng? Cháu không biết tình trạng nầy của bác trong y khoa gọi là gì?

Tiếp theo HCM, các triều đại tiếp theo càng gắn bó hơn với Bắc Phương, csVN đã dâng hết chổ nầy đến chổ kia cho Bắc Phương như, Ải Nam Quan, 1/2 Thác Bản Giốc, cao điễm núi Lão Sơn, các cột mốc bị di dời xa các cột mốc biên giới củ để VN phải mất nhiều đất nơi biên giới Trung Việt, rồi đến vịnh Bắc Bộ đảng csVN đã dâng cho Bắc Phương thêm 11.000km2, đảo Gạc Ma sau 1988 đến nay có đòi được gì đâu?? Đã vậy còn không dám nhắc tới cũng không cho dân là lễ truy điệu??

Xin được hỏi, lúc đó bác đang ngậm gì trong miệng mà không ai thấy bác lên tiếng?? Nếu đang bị bệnh nơi đưòng cuống họng, bác có thể viết được mà? phải không bác? Đằng nầy bác không dám hó hé và cũng không dám viết gì hết là sao?

Ý thức Tổ Quốc và Dân Tộc của bác đang ở đâu ? hay là còn để trên đỉnh Hy Mã Lạp Sơn chưa lấy xuống??

Thái độ của bác sao giống Ông bạn Lê Hiếu Đằng của bác như đúc? Nhưng ông LHĐ trước khi nhắm mắt mới từ bỏ đảng, còn bác đã từ bỏ đảng chưa?? Nếu như bác còn đảng tịch, thì bác nên kêu đám Thanh Niên của Đoàn Thanh Niên Thành Phố HCM ra mà lên lớp. Bác lên tiếng, tâm tình với thanh niên sinh viên và đồng bào hải ngoại làm gì? không khéo mọi người lại tưởng bác đang bị thần kinh ?

Thưa bác HTM,

Bọn cháu thấy nơi bác còn có điểm rất lạ: Vào thời VNCH cháu được nghe mọi người kể, hàng ngày bác điều quân xuống đường không biết mấy bận?? Trong khoảng gần xấp xĩ 10 năm cầm quyền của Ông Thiệu, không biết mấy trăm cuộc xuống đường của bác và PG Ấn Quang? Trong khi đó, ngoài tiền tuyến thì các chiến sĩ quốc gia đang đem xương máu ra để bảo vệ miền nam VN, lúc đó ngay trong hậu phương, bác đã hết mình lập thành tích cống hiến cho cách mạng, không biết sao chính quyền lúc đó không bắt bác đi lính?

Hôm nay đất nước mà bác đang sống, đã rơi vào quỷ đạo của Tàu cộng hơn nửa thế kỹ qua và sau 39 năm cướp được miền nam, trong đó có sự góp sức của bác; Vậy mà 39 năm qua, cộng sản hà hiếp nhân dân đũ mọi hình thúc, dâng đất biển cho đàn anh liên tục mà chỉ thấy bác xuất hiện đi biểu tình đúng có 1 lần, so với thời VNCH thì còn chênh lệch xa lắm! Hay là bây giờ bác bạc nhược hơn xưa, không thể ra quân được nhiều? hay vì gia đình, vợ, con ? Không khéo bọn thanh niên nam nữ ở hải ngoại như bọn cháu lại hiểu lầm là bác đang tiếp tay với các tướng hèn trong QĐND, 16 con khỉ đột bán nước và 500 tên trong cái QH gia nô của đảng?? Vì những lời trong tâm thư nầy của bác, đọc kỹ, nội dung không khác các lời tuyên bố của đám bưng bô kể trên.

3. Cuối cùng là 2 điểm mà bác không hài lòng với đảng cầm quyền của bác, đâu có khác nguyện vọng của nhân dân từ bấy lâu nay? Dân muốn đảng phải nằm trong luật pháp từ lâu lắm rồi, còn việc đưa bọn tàu Cộng ra toà án quốc tế, nhân dân cũng đã lên tiếng hơn 2 tháng qua, trong đó cã cháu nửa bác ạ!! Đâu cần đợi tới bác tâm sự rồi mọi người mới biết??

Ý thức trách nhiệm để có thể cống hiến một cách xứng đáng và trọn vẹn cho một vận hội mới đang đến với dân tộc (?) Bác muốn đề cập tới cái hèn như mấy con khỉ đột, các tướng hèn và đám lục lâm gia nô trong QH nước CHXHCNVN đã lên tiếng từ một tháng qua? đó là tiếp tục giử hoà bình trong khu vực, né tránh đụng độ với nước lớn có sức mạnh không thể nào đối đầu đưọc???

Nếu như thế thì thanh niên nam nữ và đồng bào hải ngoại rất cám ơn tâm tình của bác, có thể nói là những dòng tâm thư của bác mang ngụ ý là muốn sống tiếp tục với đảng bán nước cho tới ngày bác đi gặp quốc tặc hồ chí minh và bạn hắn là Mao sếng sáng. Tâm thư của bác viết, cháu đề nghị, bác dâng lên đảng để kiếm được một mảnh đất thật tốt để dành lo hậu sự cho bác, mà đảng chắc chắn sẽ ban tặng cho một anh hùng cứu đảng như bác. Trân trọng và chúc sức khoẻ bác! Mong cho bác sống để nhìn dân hành động, chứ không phải chúc bác sống lâu để viết tiếp tâm thư gởi ra hải ngoại đâu nhé.!

Tóm lại với bức tâm thư nầy, theo cháu, bác không nên viết vì nó không có tác dụng gì hết? Nó chỉ để nói lên điều ăn năn của bác trước khi theo ông Lê Hiếu Đằng về bên kia thế giới. Vì nếu như bác muốn làm, thì những năm trước trước bác đã thể hiện được quyết tâm vì TỔ QUỐC và DÂN TỘC VN của bác, chứ không đợi đến ngày hôm nay mới lên tiếng? Quốc gia hưng vong , thất phu hữu trách, mà bác đâu phải là hạng thất phu? Toàn dân trong và ngoài nước mấy năm nay đã lên tiếng, hàng chục cuộc biểu tình của đồng bào toàn quốc đã xãy ra để phản đối Tàu cộng cướp nước, bác lúc đó đang ở đâu, làm gì?? Ý thức về trách nhiệm của một ngưòi thanh niên có tuổi, của một kẻ sĩ thời đại như bác như thế sao?

ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ HUỲNH TẤN MẪM NÓI
HÃY NHÌN NHỮNG GÌ HUỲNH TẤN MẪM LÀM

Bichthuy Ly, FB

Trí Nhân Media

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Lá thư chung gửi đến Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ

Posted by Webmaster on July 9, 2014

untitled (2)

untitled (3)

Ngày 8 tháng 7, 2014
Liên lạc:  sbtn@sbtn.tv

Một thành quả đặc biệt của Ngày Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người là lá thư chung của hơn 200 hội đoàn, tổ chức tôn giáo, cộng đồng, chính đảng, và cơ quan truyền thông trong và ngoài nước gửi đến Tổng thống Obama.

Ngày 6 tháng 7, 2014

Kính gửi: Tổng Thống Barack Obama
The White House
1600 Pennsylvania Avenue
Washington, DC 20500

Kính thưa Tổng Thống:

Chúng tôi kêu gọi chính quyền của Ông hãy dùng sức mạnh ngoại giao, kinh tế và quân sự của Hoa Kỳ để ngăn chặn hành động xâm lăng của Bắc Kinh và sự áp đặt chủ quyền bất hợp pháp của họ trong vùng biển Đông (còn gọi là biển Nam Trung Quốc).

Trung Quốc thường xuyên vi phạm các khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam, Philippines và các nước ASEAN khác. Gần đây nhất, Trung Quốc tiếp tục chính sách bành trướng và vi phạm luật pháp quốc tế bằng cách đem một giàn khoan dầu khổng lồ vào hoạt động trong vùng biển của Việt Nam. Trong vài tuần qua, tàu Trung Quốc đã mở rộng chu vi tuần tra của họ và đâm tàu ​​thuyền Việt Nam, gây thiệt hại và thương tích nghiêm trọng.

Hành động của Trung Quốc cũng đe dọa quyền lợi thiết thân của Hoa Kỳ, an ninh khu vực và tự do hàng hải trong vùng biển quốc tế. Nếu Bắc Kinh tiếp tục khiêu khích mà không gặp phải phản ứng mạnh mẽ nào từ cộng đồng quốc tế đặc biệt là từ Hoa Kỳ, Trung Quốc có thể xem đó như là một lời mời gọi cho các hành động ngang ngược hơn đối với Việt Nam, Philippines, Nhật Bản và các quốc gia yêu chuộng hòa bình khác.

Trong những năm qua, nhân dân Việt Nam đã cố gắng phản đối sự xâm lược của Trung Quốc bằng những biện pháp ôn hòa, đồng thời vận động dư luận của thế giới. Nhưng điều không may là Trung Quốc đang có nhiều ảnh hưởng đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, nên những nỗ lực của chúng tôi đã bị chính quyền cộng sản Hà Nội quấy nhiễu, đàn áp và bắt bớ. Nhiều nhà hoạt động lẫn người dân Việt Nam bình thường đã bị kết án tù vì những hoạt động chống đối sự xâm lấn của Trung Quốc.

Hai nhà cầm quyền Cộng sản tại Việt Nam và Trung Quốc đang gây trở ngại và thiệt hại cho nhân dân Việt Nam và tất cả những ai hỗ trợ cho một Đông Nam Á thịnh vượng và độc lập. Điều đó hiển nhiên cho thấy là chế độ độc tài cộng sản Hà Nội không đại diện cho ý muốn và quyền lợi của nhân dân Việt Nam.

Vì vậy, các thành viên của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, các tổ chức ủng hộ dân chủ và xã hội dân sự Việt Nam cùng kêu gọi Hoa Kỳ hãy có những biện pháp mạnh nhất để giải tỏa tình trạng căng thẳng hiện nay, và ngăn chặn Trung Quốc tiếp tục theo đuổi những tham vọng phi lý của họ về lãnh thổ và lãnh hải. Ngoài ra, chúng tôi cũng kêu gọi Hoa Kỳ hãy sát cánh cùng nhân dân Việt Nam trong công cuộc tranh đấu xây dựng một đất nước Việt Nam tự do và dân chủ, góp phần làm nền tảng cho nhân quyền, sự thịnh vượng và ổn định trong vùng.

Trân trọng,

Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam

  • Công Giáo:
    • Linh Mục Đinh Hữu Thoại
    • Linh Mục Phan Văn Lợi
    • Linh Mục Lê Ngọc Thanh
  • Phật Giáo:
    • Hòa Thượng Thích Không Tánh
    • Thượng Tọa Thích Viên Hỷ
  • Cao Đài Giáo:
    • Chánh Trị Sự Hứa Phi
    • Chánh Trị Sự Nguyễn Kim Lan
    • Chánh Trị Sự Nguyễn Bạch Phụng
  • Phật Giáo Hòa Hảo:
    • Cụ Lê Quang Liêm
    • Ông Phan Tấn Hòa
    • Ông Tống Văn Chính
    • Ông Hà Văn Duy Hồ
  • Tin Lành:
    • Mục Sư Nguyễn Hoàng Hoa
    • Mục Sư Nguyễn Trung Tôn
    • Mục Sư Nguyễn Mạnh Hùng
    • Mục Sư Lê Quang Du

Ban Trị Sự Cao Đài
Ban Trị Sự Phật Giáo Hoà Hảo Richmond, Virginia
Ban Tù Ca Xuân Điềm
Báo Điện Tử Vietinfo
Báo Điện Tử Việt Vùng Vịnh
Báo Văn Nghệ Tiền Phong Washington DC
Bên Em Đang Có Ta Foundation
Biệt Đoàn Văn Nghệ Lam Sơn Bắc Cali
Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt San Diego
Câu Lạc Bộ Văn Hóa & Truyền Thông Quận Cam
Câu Lạc Bộ Văn Học & Nghệ Thuật Hoa Thịnh Đốn / Nhà Việt Nam
Chùa Kỳ Viên Davenport, Iowa
Cộng Đồng Người Việt Louisville, Kentucky
Cộng Đồng Người Việt Pomona Valley
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Arizona
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc California
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Buffalo
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Central Virginia
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Charlotte & Vùng Phụ Cận
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Illinois
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam New Jersey
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Pennsylvania
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Philadelphia & Vùng Phụ Cận
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia South Carolina
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tampa Bay
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Washington
Cộng Đồng Người Việt Vùng Greater Vancouver, Canada
Cộng Đồng Việt Nam Nam Cali
Cộng Đồng Việt Nam Raleigh
Cộng Đồng Việt Nam San Diego
Cộng Đồng Việt Nam Tự Do Hawaii
Cộng Đồng Việt Nam Washington DC, Maryland, & Virginia
Đại Học Nhân Quyền Việt Nam
Đài Phát Thanh Đáp Lời Sông Núi
Đài Radio Chân Trời Mới
Đài Radio Người Việt Wichita
Đài Radio Tiếng Nuớc Tôi Houston .
Đài Radio Tiếng Nước Tôi tại Hoa Kỳ: San Diego, San Jose, Sacramento, Atlanta, Austin, Kansas City, Boston, Phoenix
Đài Radio Tiếng Nước Tôi tại Úc: Adelaide, Melbourne, Brisbane, Sydney
Đài Radio Tiếng Nước Tôi Vancouver
Đài Truyền Hình BYN
Đài Truyền Hình SBTN
Đài Truyền Hình SET
Đại Việt Cách Mạng Đảng
Đảng Dân Chủ Nhân Dân
Đảng Tân Đại Việt
Đảng Việt Tân
Diễn Đàn Giáo Dân
Diễn Đàn Hội Luận Phỏng Vấn Hiện Tình VN
Đoàn Du Tăng Thế Giới
Đoàn Nữ Quân Nhân Quân Lực VNCH Hải Ngoại
Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu Toronto
Gia Đình Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn Bắc California
Gia Đình Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn Louisiana
Gia Đình Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn Vùng Hoa Thịnh Đốn & Phụ Cận
Gia Đình cựu Quân Cán Chinh Việt Nam Cộng Hòa tại Georgia
Gia Đình Mũ Đỏ Bắc Cali Và Vùng Phụ Cận
Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo – Hội Đồng Trị Sự Trung Ương
Giáo Hội Phật Giáo Tăng Già Khuất Sĩ VN
Hạ Uy Di Thời Báo Honolulu
Hiệp Hội Đoàn Kết Công – Nông Việt Nam
Hiệp Hội Người Mỹ Gốc Việt Quận Hạt Marine
Hội Ái Hữu Cựu Sinh Viên Học Sinh Di Cư 54
Hội Ái Hữu Cựu Tù Nhân Chính Trị Pennsylvania
Hội Ái Hữu Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Vùng Đông Vịnh
Hội Ái Hửu Cựu Tù Nhân Chính Trị Louisville, Kentucky
Hội Ái Hữu Gia Đình Người Việt Cao Niên Hawaii
Hội Ái Hữu Hải Quân VNCH Ontario
Hội Ái Hữu Không Quân Miền Trung California
Hội Ái Hữu Lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia Bắc Cali
Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam
Hội Anh Em Dân Chủ Việt Nam
Hội Bảo Vệ Quyền Tự Do Tôn Giáo Việt Nam
Hội Cao Niên Diên Hồng Oakland
Hội Cựu Khoá Sinh Trường Hạ Sĩ Quan QLVNCH Bắc California
Hội Cựu Quân Nhân & Chiến Sĩ Quốc Gia Wichita
Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực VNCH Ontario
Hội Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Nam California
Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Võ Bị Quốc Gia Bắc California
Hội Cựu Sinh Viên Võ Bị Quốc Gia Bắc Cali
Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Võ Bị Đà Lạt Hoa Thịnh Đốn
Hội Cựu Thiếu Sinh Quân Bắc Cali
Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Arizona
Hội Đền Hùng San Diego
Hội Địa Phương Quân – Nghĩa Quân Bắc Cali
Hội Đoàn Truyền Thông & Nghệ Thuật – VietMedia Đan Mạch
Hội Đồng Hương Thừa Thìên Huế Philadelphia-NewJersey-Delaware
Hội Đồng Hương Trị Thiên Arizona
Hội Đồng Phát Triển Văn Hoá – Xã Hội Champa
Hội Giáo Chức Việt Mỹ Tây Nam Hoa Kỳ
Hội HO San Francisco
Hội Hải Quân Bạch Đằng Bắc Cali
Hội Hỗ Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH
Hội Hùng Vương Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
Hội Kỵ Binh Thiết Giáp Bắc Cali
Hội Lực Lượng Đặc Biệt Bắc Cali
Hội Ngư Nghiệp Buras, Louisiana
Hội Người Việt Cao Niên Vùng Hoa Thịnh Đốn
Hội Người Việt Cao Niên Vùng Vịnh Cựu Kim Sơn
Hội Người Việt Tự Do Đan Mạch
Hội Người Việt Tự Do Vùng Quad Cities Illinois-Iowa
Hội Nha Kỷ Thuật Bắc Cali
Hội Nữ Quân Nhân San Jose
Hội Phan Rang Hải Ngoại
Hội Pháo Binh Quân Lực VNCH Houston
Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England
Hội Phụ Nữ Vì Nhân Quyền
Hội Phụ Nữ Việt Mỹ Thiện Nguyện Bắc California
Hội Phụ Nữ Việt Nam Colorado
Hội Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại Bắc California
Hội Phụ Nữ Việt Nam Oakland
Hội Phụ Nữ Việt Nam Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
Hội Quân Cảnh Bắc Cali
Hội Thân Hữu Lực Lượng Đặc Biệt Bắc Cali
Hội Thân Hữu Quảng Đà Miền Đông Bắc Hoa Kỳ
Hội Thân Hữu Quốc Gia Quảng Ngãi
Hội Thanh Thiếu Niên Việt Nam Paris
Hội Thủy Quân Lục Chiến Bắc Cali
Hội Thơ Ảnh Hoa Thịnh Đốn
Hội Tương Trợ Thương Phế Binh VNCH Bắc Cali
Human Rights For Vietnam PAC
Không Quân Khoá 73A Phi Hành Bắc Cali
Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Hawaii
Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Houston
Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Louisiana
Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc California
Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam Cali
Liên Hội Cựu Quân Nhân VNCH Bắc Cali
Liên Hội Người Việt Canada
Liên Minh Dân Chủ Việt Nam
Liên Minh Dân Chủ Việt Nam Thuần Túy
Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai
Little Saigon San Diego Foundation
Lực Lượng Đặc Biệt/QLVNCH Charlotte, North Carolina
Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc
Lực Lượng Sỹ Quan Thủ Đức Bắc California
Lực Lượng Trừ Bị Thiện Nguyện USA/VSC Charlotte, North Carolina
Mặt Trận Dân Tộc Cứu Quốc
Nationwide Viet Radio
Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt Hoa Kỳ
Nguyệt San Ngày Mói Illinois
Nhóm Lời Thề
Nhóm Người Việt Quốc Gia Ottawa
Nhóm Tinh Thần Việt Dzũng Charlotte
Nhóm Trẻ Sóng Việt Sydney
Nhóm Văn Nghệ Đấu Tranh Colorado
Nhóm Ý Thức San Jose
Nhóm Yểm Trợ Dân Chủ Oregon
No-U Sài Gòn
Phật Giáo Dấn Thân Úc châu
Phòng Thương Mại Việt Nam San Diego
Phong Trào Con Đường Việt Nam
Phong Trào Giáo Dân VN Pennsylvania
Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam
Sinh Viên Cờ Vàng
Thành Đảng Bộ Việt Nam Quốc Dân Đảng Washington DC & Vùng Phụ Cận
Thanh Niên Sinh Viên Cờ Vàng Bắc Cali
Thánh Thất Cao Đài New Orleans
Tổ Chức Hưng Việt
Tổ Chức Kết Nghĩa Dân Chủ Dallas
Tổ Chức Phong Trào Thanh Niên Dân Chủ
Tổ Chức Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ
Tổng Hội Cảnh Sát Quốc Gia
Tổng Hội Không Lực
Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Liên Bang Úc Châu
Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Miền Nam Cali
Trung Tâm Cộng Đồng Việt Nam Mississauga
Trung Tâm Điều Hợp Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Vùng Đông Nam Hoa Kỳ
Trung Tâm Huấn Luyện Vovinam Việt Võ Đạo Toronto
Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Pháp Vân Canada
Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Tăng Già Thế Giới
Truyền Thông Chúa Cứu Thế Việt Nam
Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ San Jose
Ùy Ban Bảo Toàn Đất Tổ Tây Bắc Hoa Kỳ
Ủy Ban Chống Cộng Bắc Cali
Ùy Ban Cờ Vàng Oakland
Ủy Ban Quốc Tế Vận Nhân Quyền & Tự Do Tôn Giáo Cho VN
Ủy Ban Vận Động Bảo Toàn Đất Tổ Houston
Ủy Ban Yểm Trợ Dân Chủ & Nhân Quyền Việt Nam Illinois
Ủy Ban Yểm Trợ Đấu Tranh Dân Chủ Quốc Nội Sacramento
Ùy Ban Yểm Trợ Đấu Tranh Tự Do Dân Chủ Quốc Nội Florida
Ủy Ban Yểm Trợ Phong Trào Tự Do Dân Chủ tại Việt Nam Aarhus, Đan Mạch
Ủy Ban Yểm Trợ Quốc Nội Houston
Ùy Ban Yểm Trợ Quốc Nội San Jose
Viện Chủ Chùa Điều Ngự
Viện Chủ Chùa Pháp Vân
Viện Hành Đạo GHPGTGKS
Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng
Viet Toon
Vietnamese American Association of Michigan
Vietnamese American Roundtable
VOICE
VOICE Canada
Voice of Vietnamese Americans

untitled (4)

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, HPNCV/NE, Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Sinh hoạt | Tagged: , , , , , , , | Leave a Comment »

Ngày Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người

Posted by Webmaster on July 9, 2014

hat-cho-bien-dong-6-7-2014_thumb_medium612_273

Ngày 8 tháng 7, 2014
Liên lạc:  sbtn@sbtn.tv This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

Ngày Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người
Đoàn Kết Người Việt Yêu Nước Khắp Nơi
Hơn 200 đoàn thể cùng gửi thư chung đến Tổng Thống Obama

Ngày “Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người” tại Washington DC vừa kết thúc trong tinh thần và nhiệt huyết đấu tranh cao độ của hơn 3.000 đồng bào đến từ hơn 20 tiểu bang Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác.

Ngày sinh hoạt bắt đầu với khoảng 2.000 đồng bào biểu tình trước Tòa đại sứ Trung Cộng và CSVN. Sau đó tại quảng trường Freedom Plaza, thêm nhiều đồng bào đã nhập cuộc để cùng hát và tuần hành cho Biển Đông và quyền con người.

Đặc biệt trong chương trình là sự tham dự của các đoàn thể và các nhà đấu tranh từ Quốc Nội qua những tiếng thu âm “nguyện cùng đồng bào hải ngoại bảo vệ chủ quyền đất nước và quyền con người”. Những tiếng nói từ Quốc Nội cất lên giữa lòng Thủ đô Washington D.C. đã làm đồng bào khắp nơi ấm lòng và vững tin.

Đại diện của các cộng đồng bạn như Philippines, Indonesia, Tây Tạng, và Trung Hoa cũng có mặt để hỗ trợ nỗ lực đấu tranh của người Việt Nam và tất cả đều đồng ý rằng dân chủ, nhân quyền là điều kiện tất yếu cho sự hòa bình và ổn định trên Biển Đông.

Cao điểm của ngày sinh hoạt là cuộc tuần hành quy mô đến Tòa Bạch Ốc. Đoàn người dài 1 cây số, dẫn đầu bởi các anh chị em Ban Tổ Chức và các nghệ sĩ Trung Tâm ASIA đã gửi thông điệp “China, Get Out of Vietnam!” một cách rất rõ ràng đến với dư luận Hoa Kỳ.

Một thành quả đặc biệt của Ngày Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người là lá thư chung của hơn 200 hội đoàn, tổ chức tôn giáo, cộng đồng, chính đảng, và cơ quan truyền thông trong và ngoài nước gửi đến Tổng thống Obama.

Lá thư chung kêu gọi hành động mạnh mẽ hơn từ chính phủ Hoa Kỳ với thông điệp rõ ràng: “Hai nhà cầm quyền Cộng sản tại Việt Nam và Trung Quốc đang gây trở ngại và thiệt hại cho nhân dân Việt Nam và tất cả những ai hỗ trợ cho một Đông Nam Á thịnh vượng và độc lập. Điều đó hiển nhiên cho thấy là chế độ độc tài cộng sản Hà Nội không đại diện cho ý muốn và quyền lợi của nhân dân Việt Nam.” Ban Tổ Chức đã trao lá thư chung này đến Hội Đồng An Ninh Quốc Gia (NSC) của chính phủ Obama.

Một ngày trọn vẹn với nhiều sinh hoạt tố cáo hành động phi pháp và ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Cộng và sự nhu nhược của nhà cầm quyền CSVN, Ngày Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người chỉ là sự khởi đầu cho nhiều nỗ lực vận động trong những ngày tới.

Ban Tổ Chức xin chân thành cảm tạ hơn 200 hội đoàn, tổ chức tôn giáo, cộng đồng, chính đảng, cơ quan truyền thông cùng hàng ngàn đồng bào và các mạnh thường quân đã tham gia và hỗ trợ hết lòng để Ngày Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người được thành công mỹ mãn.

Trân trọng,

Ban Tổ Chức

Ban to chuc

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, HPNCV/NE, Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Sinh hoạt, Z đến A | Tagged: , , , , , , | 1 Comment »

Hát Cho Biển Đông và Quyền Con Người tại D.C. ngày 6 tháng 7, 2014

Posted by Webmaster on July 7, 2014

 

.. từ Boston, Worcester, Leominster ... Massachusetts

.. từ Boston, Worcester, Leominster … Massachusetts

Trước tòa đại sứ Tàu cộng

Trước tòa đại sứ Tàu cộng

DSCN5048

trước tòa đại sứ vc Trước tòa đại sứ Việt cộng

Trúc Hồ và các ca sĩ Asia

Trúc Hồ và các ca sĩ Asia – văn nghệ đấu tranh tại Freedom Plaza

Triệu Con Tim - Một Tiếng Nói

Triệu Con Tim – Một Tiếng Nói

Biễu tình tuần hành đến The White House DSC08335

Biễu tình tuần hành đến The White House

Biễu tình tuần hành đến The White House

Sản xuất biểu ngứ

 

 

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Leave a Comment »

Thành lập Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam

Posted by Webmaster on July 4, 2014

BBC Tiếng Việt – Thứ sáu, 4 tháng 7, 2014

Hội Nhà báo Độc lập, một tổ chức dân sự mới, vừa tuyên bố thành lập hôm thứ Sáu 4/7 tại TP HCM “nhằm thực hiện quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí”.
Lễ ra mắt Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam tại Sài Gòn 4/7

Lễ ra mắt được tiến hành vào buổi sáng tại Nhà thờ Chúa Cứu thế tại Sài Gòn. Chủ tịch Hội, nhà báo tự do Phạm Chí Dũng, nói với BBC rằng việc thành lập hội là “hoàn toàn phù hợp với xu thế hoạt động dân sự” trong nước.

Hội Nhà báo Độc lập là “tổ chức xã hội dân sự nằm trong xã hội dân sự Việt Nam”, có tôn chỉ “vì một Việt Nam tiến bộ xã hội, dân chủ và đa nguyên, văn minh và giàu mạnh”, theo tuyên bố thành lập.

Tổ chức này ban đầu có 42 thành viên, với ban lãnh đạo gồm 5 người là các cây viết Phạm Chí Dũng, Anton Lê Ngọc Thanh, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Minh Quốc và Ngô Nhật Đăng.

Trong giai đoạn đầu, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam có bốn chi hội ở cả ba miền đất nước và ở hải ngoại.

Ông Phạm Chí Dũng nói với BBC: “Chúng tôi thành lập với mục tiêu phản ánh trung thực sự thật trong nước, giúp nhà nước điều chỉnh các chính sách và phản biện chính sách chứ không phải cái gọi là thế lực phản động”.

Hiện chưa có phản ứng gì từ phía giới chức về sự kiện này.

‘Phản biện xã hội’Mục đích của Hội Nhà báo Độc lập được tuyên bố trước hết là: “Phản ánh trung thực và sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước; Phản biện đối với những chính sách bất hợp lý của nhà nước liên quan đến quản lý xã hội và tự do báo chí và Tổ chức trao đổi, đối thoại với các cấp chính quyền về tự do báo chí và quản lý xã hội khi có điều kiện, đồng thuận với những chính sách, giải pháp hợp lòng dân và có lợi cho đất nước”.

Tổ chức này cũng cam kết “Lên tiếng và có hành động cần thiết để bảo vệ những người làm báo vì tiến bộ xã hội, nhưng bị sách nhiễu, bắt bớ, tù đày, khủng bố… Đấu tranh yêu cầu Nhà nước Việt Nam hủy bỏ những điều luật mơ hồ của Bộ Luật Hình sự được dùng để áp chế tự do báo chí như Điều 258, 88…”

Hội Nhà báo Độc lập sẽ sinh hoạt định kỳ với các tọa đàm và hội thảo về các chủ đề thời sự, đồng thời cho ra một tờ báo mạng dành cho các nhà báo và cộng tác viên độc lập.

Trước đó, một tổ chức tập hợp các cây viết với mục tiêu phản biện xã hội có tên gọi ‘Văn đoàn Độc lập’ đã được tuyên bố thành lập nhưng cho tới nay chưa có hoạt động gì đáng kể.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

‘Tôi sẽ tiếp tục con đường mình đã chọn’

Posted by Webmaster on July 2, 2014

Bà Hạnh được trả tự do hôm 26/6BBC Tiếng Việt – Thứ ba, 1 tháng 7, 2014
Nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh khẳng định sẽ tiếp tục con đường đấu tranh của mình, trong lúc Ân xá Quốc tế gọi quyết định trả tự do cho bà là một ‘bước đi tích cực’.

Bà Hạnh bị tuyên án 7 năm tù hồi năm 2010 vì hành vi “xúi giục” công nhân một nhà máy giày ở Trà Vinh đình công.

Bà được trả tự do hôm 26/6 sau khi nhận quyết định ‘đặc xá’.

Trả lời BBC ngày 1/7, bà Hạnh khẳng định đã được phóng thích ‘vô điều kiện’.

“Giấy xác nhận đặc xá không nêu lý do vì sao tôi được trả tự do,” bà cho biết.

“Họ nói là không hề có điều kiện nào cả”.

Khi được hỏi về điều kiện giam giữ, bà cho biết những năm qua đã bị một số trại giam “đánh đập, sử dụng bạo lực”.

“Nhà tù cộng sản Việt Nam vô cùng mất nhân đạo, đặc biệt là đối với những tù nhân chính trị, và tôi chỉ là một trong những người bị đối xử tàn bạo như vậy,” bà nói.

‘Không dừng lại’

Bà Hạnh, sinh năm 1985, bị bắt giữ hồi đầu năm 2010 cùng với hai người khác là các ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương.

Cả ba bị cáo buộc “xúi giục” công nhân của một công ty giày da tỉnh Trà Vinh tổ chức đình công.

Tòa sơ thẩm ngày 26/10/2010 tuyên án ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù giam, bà Đỗ Thị Minh Hạnh và ông Đoàn Huy Chương 7 năm tù giam vì tội ‘Phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân’ theo Điều 89 Bộ Luật Hình sự.

Tòa phúc thẩm tỉnh Trà Vinh sau đó quyết định y án đối với cả ba nhà hoạt động trong phiên tòa ngày 18/03.

“Thực sự tôi cảm thấy rất lo lắng cho cả hai anh”, bà Hạnh nói.

“Tuy nhiên, việc được trả tự do cũng nhóm lên cho tôi hy vọng rằng các anh sẽ sớm được chính phủ xem xét để trao trả tự do. Không những hai anh mà còn các tù nhân chính trị khác nữa.”

Bà cũng khẳng định những năm ở trong tù không làm bà thay đổi con đường mình đã chọn.

“Trước khi tôi được biết mình đặc xá, có hai người giấu tên của Bộ Công an xuống trại giam gặp tôi và đe dọa ‘nếu tiếp tục con đường này thì biết hậu quả xảy ra sẽ thế nào rồi đấy’.”

“Những tôi không bao giờ dừng lại trên con đường mình đã chọn. Vì nó đã ăn sâu vào trong máu, trong tim tôi.”

“Tuy nhiên, tôi cần có thời gian để thu thập, học hỏi những thông tin đã bỏ lỡ trong thời gian bị cầm tù để có định hướng chính xác nhất cho con đường của mình, nhằm góp phần xây dựng quê hương đất nước.”

‘Bước đi tích cực’

Nhiều nhà hoạt động vẫn đang bị giam giữ tại Việt NamTrong một tuyên bố ngày 30/6, tổ chức nhân quyền Ân xá Quốc tế gọi quyết định trả tự do cho bà Hạnh là một ‘bước đi tích cực’.

Tuy nhiên, tổ chức này cũng nhấn mạnh nhà cầm quyền Việt Nam cần “tiếp tục trả tự do cho nhiều nhà hoạt động ôn hòa khác đang bi giam giữ”.

“Chúng tôi tất nhiên là phấn khởi trước việc trả tự do cho Đỗ Thị Minh Hạnh. Tuy nhiên việc bắt giữ bà lẽ ra không nên có ngay từ đầu,” ông Rupert Abbott, Phó giám đốc của Ân xá Quốc tế tại châu Á Thái Bình Dương nói.

“Thật quái gở khi một người bị tuyên án 7 năm tù vì rải truyền tờ rơi. Đó là một minh chứng đáng buồn về hành động đàn áp tiếng nói bất đồng đã có từ lâu nay của chính quyền Việt Nam.”

“Nhà cầm quyền cần tiếp tục trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho tất cả những người bị giam giữ chỉ vì đã thực thi quyền con người của mình một cách ôn hòa.”

Ông Abbott cũng kêu gọi Hà Nội “hủy bỏ những đạo luật hà khắc mà họ đang sử dụng để trừng phạt những tiếng nói bất đồng ôn hòa”.

“Chỉ sau khi chính quyền trả tự do cho những người mà họ đã cầm tù chỉ vì cất lên tiếng nói riêng, đất nước này mới có thể bắt đầu gỡ bỏ những tai tiếng của một trong những quốc gia đàn áp quyền tự do biểu đạt tồi tệ nhất Đông Nam Á,” tuyên bố của Ân xá Quốc tế nói.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , , , , , | Leave a Comment »

Dân Hồng Kông rầm rộ xuống đường đòi dân chủ thật sự

Posted by Webmaster on July 2, 2014

RFI Tiếng Việt – Tú Anh – Thứ ba 01 Tháng Bẩy 2014.

Dân Hồng Kông rầm rộ xuống đường đòi cải cách dân chủ, 01/07/2014 Vào lúc 16 giờ chiều nay, 01/07/2014, giờ địa phương, quảng trường Victoria đã đông nghẹt người. Ban tổ chức dự kiến số người biểu tình hôm nay sẽ đạt kỷ lục mới sau khi gần 800.000 cử tri đã bỏ phiếu trưng cầu dân ý bán chính thức đòi Bắc Kinh phải thi hành lời hứa dân chủ hóa toàn diện tại Hồng Kông.

Từ khi Hồng Kông được Anh Quốc trả lại chủ quyền cho Hoa Lục ngày 01/07/ 1997, mỗi năm đến ngày này đều có biểu tình không phải để ăn mừng. Theo AFP, chính sách « một quốc gia , hai chế độ » không được Bắc Kinh tôn trọng mà còn siết chặt kiểm soát hơn đã gây bất bình cho dân Hồng Kông.

Chưa đến giờ tuần hành mà quảng trường Victoria, điểm xuất hành, đã tràn ngập rừng dù với biểu ngữ « Chúng tôi muốn dân chủ thật sự » và « Tất cả đại biểu phải dân bầu ».

Nhiều người biểu tình cất tiếng hát « Anh có nghe lời ca của dân hay không ? » bằng tiếng Quảng Đông mà nguyên gốc là bản nhạc phim Những Kẻ Khốn Cùng (Les Misérables, của đại văn hào Victor Hugo).

Những thành phần trẻ than phiền là tình hình tự do tương đối tại Hồng Kông càng ngày càng giống Hoa lục. Nhiều nhà báo Hồng Kông bênh vực tự do ngôn luận bị hành hung. Đầu tháng 6, Bắc Kinh ra sách trắng cảnh cáo dân Hồng Kông không được vượt quá giới hạn của một khu tự trị làm dân cư địa phương phải liên tưởng đến tình trạng Tân Cương và Tây Tạng.

Ban tổ chức hy vọng số người tham gia tuần hành năm nay sẽ đông hơn con số kỷ lục nửa triệu của năm 2003 đã làm chế độ phải rút lại một dự luật về an ninh bị xem là phản dân chủ.

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , , , | Leave a Comment »

“It takes a world” (“cần cả một thế-giới”) hay trường-hợp Đỗ Thị Minh Hạnh

Posted by Webmaster on July 1, 2014

̣Đỗ Thị Minh HạnḥĐã không ít người khóc khi được tin Đỗ Thị Minh Hạnh được CS thả ra hôm 26/6 vừa qua. Ca Dao ở Pháp cũng khóc, chị Hương ở Houston, TX, cũng khóc, và Chương-trình VanhoaNBLV (Văn-hóa Nhân-bản Lạc Việt) phỏng vấn một số người ở Cali, cũng có người như Nguyên Dung khóc.

Mà không khóc sao được! Ta hãy nghe Ca Dao nói về trường-hợp gặp Hạnh với [Nguyễn Hoàng Quốc] Hùng như thế nào: “Năm 2009, khi tiếp xúc với công nhân bên Mã Lai, tôi thấy họ tội nghiệp quá, ngây thơ quá, họ như thân nhọng phơi mình trước nỗi bất công của xã hội, giữa đàn áp của bọn chủ ác ôn. Và gặp Hạnh với Hùng. Cô cho tôi xem những tấm hình cô và Hùng lên tận Bauxit Tây Nguyên chụp về, cô kể về những buổi tối đi gặp dân oan… Sự nhiệt tình và lòng thương người của cô bé ấy đã làm tôi xấu hổ. Tôi sống an nhiên trong cái tháp ngà của mình trong khi quê hương còn bao nỗi!!! Kể từ đó, tôi quyết định ở lại với Lao Động Việt.”

Thế rồi Đỗ Thị Minh Hạnh, cô bé 25 tuổi, trở về VN lao mình vào Phong trào Lao Động Việt, làm việc với công-nhân VN để tạo được một cuộc đình công thuộc hàng lớn nhất ở VN, tới 10 nghìn người ở hãng giầy Mỹ Phong, Trà Vinh, đòi được một số quyền lợi như tăng lương và cải tiến các điều kiện làm việc. Nhưng rồi Hạnh và Hùng và Đoàn Huy Chương đã phải trả giá cho sự thành công của mình: sau khi bị bắt, Hùng đã lãnh án 9 năm tù giam, Chương và Hạnh mỗi người 7 năm.

Cả thế-giới lên tiếng

Chính-quyền CS tưởng đã bẻ gẫy được ý-chí của Hạnh. Ra tòa, Hạnh không chỉ hiên-ngang, khi tòa tuyên án, Hạnh đã cất tiếng hát và nói: “Để em hát cho hai anh nghe!” Vào tù, bị đưa vào sống chung với những người tù hình-sự có bệnh HIV-AIDS và dù bị quản-giáo xúi giục những người kia đánh Hạnh, Hạnh vẫn một lòng rộng lượng chia xẻ cơm quà cho họ, và tuy nhỏ người, Hạnh vẫn tìm cách bảo bọc cho bà Mai Thị Dung, một tín-đồ Hòa Hảo bất khuất. Chuyện về Hạnh, kể không hết được. Vì được những bạn tù khác thương yêu, Hạnh đã viết được một bức thư dài trên 10 trang gửi về cho ba Hạnh kể hết những chuyện gì đã xảy ra cho Hạnh. Khi Hạnh từ chối lao-động cưỡng bức (bóc hột điều để phải phỏng các ngón tay), Hạnh bị chúng đánh đến điếc một bên tai. Khi Hạnh thấy có u ở ngực, các quản giáo cũng không cho Hạnh đi khám

Bà Trần Thị Ngọc Minh

Bà Trần Thị Ngọc Minh

bác-sĩ. Những chuyện xảy ra cho Hạnh biến người mẹ hiền lành, sợ sệt là bà Trần thị Ngọc Minh, trở thành một con hổ dữ, một con hùm mẹ quyết trốn khỏi VN để đi khắp thế-giới cầu cứu cho con. Sau khi được Ba-lan cung-cấp giấy tờ tỵ nạn, bà đã sang Mỹ, Canada, Úc-châu, Đức, đến đâu bà cũng không ngần ngại ra trước Quốc-hội các nước nói lên tiếng nói bênh vực cho Chương-Hùng-Hạnh.

 

Và kết-quả thì như ta đã thấy, theo blog của Phạm Chí Dũng ở Sài-gòn: “Được biết hồ sơ Đỗ Thị Minh Hạnh được nêu ra trong quá trình thương thuyết gia nhập Hiệp Định Xuyên Thái Bình Dương (TPP) giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Đỗ Thị Minh Hạnh được biết tới như một nhà đấu tranh bảo vệ quyền lợi của người công nhân tại Việt Nam. Cô bị bắt năm 2010, khi đó mới 25 tuổi, với cáo buộc “xúi giục” công nhân của một công ty giày da tỉnh Trà Vinh tổ chức đình công. Cô bị xử 7 năm tù giam với tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo điều 89 Bộ luật Hình sự, vì đã rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, đình công.

“Đây là một điều đáng mỉa mai, vì Đảng CSVN – đại diện trung thành cho lợi ích của giai cấp lao động – là người người bắt giữ Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương. Trong khi chính phủ Hoa Kỳ, đại diện cho ‘chủ nghĩa đế quốc và chủ nghĩa tư bản bóc lột’ người lao động, lại là người can thiệp để Việt Nam phải trả tự do cho Hạnh và đòi hỏi một hệ thống công đoàn thực sự độc lập và thực sự vì quyền lợi của người công nhân được thiết lập ở Việt Nam.

“Trong 4 năm bị giam cầm, Hạnh vẫn tiếp tục đấu tranh phản kháng sự áp bức bóc lột sức lao động của các tù nhân từ công an trại giam. Vì lý do này cô đã bị đối xử tàn tệ, bị đánh đập và chuyển trại ra miền Bắc – xa gia đình, rất khó khăn cho việc thăm nuôi. Sức khỏe của Hạnh cũng suy yếu nhiều, dù năm nay cô mới 29 tuổi.

“Hai tuần trước đã có tin Hạnh sẽ được trả tự do, nhưng cuối cùng điều đó đã không thành sự thật vì Hạnh từ chối ký giấy tờ cơ quan công an ép cô ký. Chúng tôi mong rằng lần này Hạnh sẽ được trả tự do thực sự, và xin gửi lời chúc mừng tới Hạnh và gia đình!

“Không còn là tin đồn nữa. Khi chính một nữ cựu tù nhân lương tâm còn trong vòng quản chế như Phạm Thanh Nghiên nghẹn ngào cho tôi biết, và chính anh Đỗ Ty – cha của Hạnh – xác nhận qua điện thoại, thì mọi ngờ vực đều tan biến.

“Chiều muộn ngày 27/06/2014, Đỗ Thị Minh Hạnh – cánh chim báo bão những năm về trước – đã làm cộng đồng dân chủ trong nước và hải ngoại tràn ngập một niềm vui khó tả: cô vừa được tự do!

“Hạnh đang trên đường về nhà!

“Hầu tương tự như trường hợp của “người tù xuyên thế kỷ” Nguyễn Hữu Cầu, những tin tức đầu tiên về việc Minh Hạnh có thể được “cho về” đã xuất hiện cách thời điểm trả tự do khoảng một tháng. Và trong khoảng thời gian một tháng ấy, “họ cố ép tôi ký bản nhận tội, nhưng tôi nói rõ với họ là tôi không ký vì tôi không có tội gì hết!” – tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu thản nhiên thuật lại và còn ngâm nga bài thơ “Con bò kéo xe” của ông.

“Cách đây chưa đầy một tuần, những thông tin từ gia đình Đỗ Thị Minh Hạnh và người mẹ vận động không mệt mỏi cho cô như đã cảnh báo về ý đồ “giấy nhận tội”. Lẽ đương nhiên, ai cũng hiểu đó là quán tính của một chính thể chưa thể quen với quán tính bắt buộc phải thừa nhận sai lầm khi bắt người, nhất là khi người đó lại chỉ đấu tranh cho quyền lợi của công nhân Việt Nam chứ chẳng hề nhắm tới động cơ lật đổ chế độ hiện hành.

“Vào buổi sơ khai của phong trào đấu tranh công nhân, hành động chính quyền bắt ba người tranh đấu Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng tràn sắt máu nguyên thủy. Không một ai được thanh minh, cũng chưa từng có một dấu hiệu thỏa hiệp nào của Nhà nước Việt Nam với nhu cầu công đoàn độc lập quá sức bức bối.”

Khác hẳn với giờ đây…

“Giờ đây, gần 1.000 cuộc đình công của công nhân diễn ra hàng năm tại nhiều vùng ở Việt Nam đã đủ chứng minh cho tính “ưu việt” đến thế nào của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam – một cơ quan công quyền nhưng trung gian để trực tiếp hưởng 2% trên tổng quỹ lương doanh nghiệp và cũng ăn vào công sức lao động của công nhân, một tổ chức “đại diện cho quyền lợi của công nhân” song đã chưa từng chấp nhận bất kỳ một cuộc đình công nào trên toàn quốc, ngược hẳn với mối giao hảo chung chịu của họ với giới chủ doanh nghiệp.

“Giờ đây và khác hẳn với thời kỳ làn sóng công nhân tranh đấu bị đàn áp, chính thể cầm quyền ở Việt Nam đang phải dần chấp nhận đòi hỏi về định chế công đoàn độc lập do người Mỹ và phương Tây đặt lên bàn đàm phán Hiệp định TPP. Không phải vô cớ mà cũng vào tháng Sáu này, hơn 150 dân biểu quốc hội Mỹ đã đồng gửi thư kiến nghị cho Đại diện thương mại Hoa Kỳ về “không TPP nếu không có công đoàn độc lập”“Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Đỗ Thị Minh Hạnh”.

“Cũng không phải vô cớ mà kịch bản cánh chim báo bão Đỗ Thị Minh Hạnh được trả tự do vô điều kiện không chỉ là niềm vui bất ngờ của cô và gia đình, mà còn khiến bật lên một tia hy vọng lớn lao hơn nhiều: đã có tín hiệu về một khả năng nào đó tổ chức công đoàn độc lập được chính quyền “thí điểm” ở Việt Nam trong vài năm tới.

“Hãy khóc…

“Nếu có thể nhớ lại, hãy nên so sánh những bước chân của Hạnh bần thần ra khỏi phòng giam với không khí òa vỡ của đám đông vào tháng 8/2013, khi nữ sinh áo trắng Phương Uyên đột ngột được phóng thích ngay tại tòa Long An. Để sau tháng Tám ấy là một sự chuyển mùa dân chủ ở Việt Nam, nơi mà tiếng chim hót dân sự đã không còn bị vùi dập quá tàn nhẫn.

“Cánh chim báo bão Minh Hạnh hẳn cũng như vậy thôi. Phía trước không chỉ là bầu trời tự do với riêng cô, mà một chân trời mới đang hé rạng cho các tổ chức xã hội dân sự ở đất nước đầy cam go này, nơi mà mới đây 16 tổ chức dân sự đã tiếp bước Hạnh để ra một tuyên bố về sự cần kíp xây dựng tổ chức công đoàn độc lập cho 5 triệu công nhân Việt Nam.

“Hạnh hãy khóc đi, những giọt nước mắt siết bao ơn nghĩa với Người Mẹ và Dân Tộc…”

Và cuối cùng, để kết, chúng tôi xin cho in lại như một thứ phụ-lục bản Thông Cáo Báo Chí của Lao Động Việt tổng-kết tất cả những nỗ lực của người Việt hải-ngoại trong thời-gian Đỗ Thị Minh Hạnh bị cầm tù, để thấy rằng chúng ta là một cộng-đồng thật đoàn-kết khi chúng ta có những gương sáng như Đỗ Thị Minh Hạnh và Chương-Hùng soi con đường đi tới của tuổi trẻ Việt-nam.

Thông Cáo Báo Chí của Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (Lao Động Việt) về việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam buộc phải trả tự do cho thành viên Lao Động Việt Đỗ Thị Minh Hạnh

Ngày hôm nay, 28 tháng 6 năm 2014, sau hơn 4 năm 4 tháng bị cầm tù trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, Đỗ Thị Minh Hạnh, một trong những người sáng lập “Phong Trào Lao Động Việt”, thành viên Lao Động Việt đã được về tới nhà sau khi được trả tự do từ trại tù ở miền Bắc.

Đây là kết quả của cuộc tranh đấu kiên quyết, không ngừng của rất nhiều tổ chức, cá nhân có uy tín quốc tế; của rất nhiều tổ chức, cá nhân trong cộng đồng người Việt trong nước và hải ngoại, ngay sau khi Đỗ Thị Minh Hạnh bị bắt và bị kết án tù cùng hai người bạn là Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.

Lao Động Việt xin chân thành cảm ơn quý vị đã đồng hành, chia sẻ những khó khăn với LĐV trong thời gian qua và xin quý vị tiếp tục hỗ trợ các nhóm thành viên trong liên minh Lao Động Việt tranh đấu cho Chương, Hùng, cùng các tù nhân lương tâm khác và cho quyền nghiệp đoàn của người Việt tại Việt Nam.

Danh sách rất dài, không thể liệt kê đầy đủ, LĐV chỉ xin nêu những tổ chức, cá nhân và những hoạt động điển hình trong nỗ lực tranh đấu cho Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng trong hơn 4 năm qua.
NĂM 2010

Chỉ vài ngày sau khi Chương-Hùng-Hạnh bị bắt, các ông Tony Sheldon, Paul Howes, và Barry Tubner đã huy động các nghiệp đoàn của họ ở Úc (vận tải TWU, xưởng máy AWU, may mặc TCFUA) cũng như vận động với các liên đoàn thế giới ITF, IMF, v.v… Từ đó đến nay, họ tiếp tục giúp đỡ các nhóm thành viên trong Lao Động Việt để tranh đấu cho Chương-Hùng-Hạnh. Họ cũng hỗ trợ LĐV để một số công nhân VN tại Mã Lai thành lập được một số nghiệp đoàn hoặc gia nhập nghiệp đoàn của Mã Lai – đó cũng là ý muốn của Hạnh khi cô đến Mã Lai năm 2009.

Ông Joe De Bruyn, TTK, huy động nghiệp đoàn SDA ở Úc của ông, vận động với liên đoàn thế giới ngành bán lẻ UNI, và lên tiếng với Ngoại Trưởng Úc.

Đức Tổng Giám Mục George Pell ở Sydney lên tiếng với ngoại trưởng Úc sau khi ngài được thông báo bởi ông Paul Howes và ông Andrew Casey, viên chức AWU.

Nhóm LabourStart tung ra chiến dịch online năm 2010, và trong đại hội ở Sydney của họ năm 2012 cũng nhắc lại trường hợp Chương-Hùng-Hạnh.

Hưởng ứng chiến dịch online của LabourStart, 4.189 người ký tên trong thư chung, và 2.533 người ghi danh trên Facebook Cause của LS. Họ là thành viên hoặc viên chức các nghiệp đoàn khắp thế giới (New Zealand, Do Thái, Hong Kong, v.v.).

Human Rights Watch và Amnesty International, các tổ chức này lên tiếng nhiều lần bằng thông cáo, bản tường trình, hoặc khi vận động với QH các nước.

Tổng Liên Đoàn ACTU của Úc chính thức ra Nghị Quyết, vận động với chính quyền Úc, với ITUC, hỗ trợ chiến dịch của LabourStart, và muốn gởi phái đoàn ACTU đến VN để thăm 3 gia đình, nhưng Hà Nội không cấp chiếu khán.

Cuối năm này, Anh Đoàn Huy Chương được Mạng Lưới Nhân Quyền VN trao Giải Nhân Quyền năm 2010.

Chính quyền Úc bắt đầu lên tiếng với Hà Nội. Năm 2013, sau khi đích thân lên tiếng trong cuộc họp riêng với CSVN, Ngoại Trưởng Bob Carr viết tweet trên Twitter để lên tiếng trên công luận, việc này rất hiếm khi xảy ra.

NĂM 2011

Liên đoàn thế giới ngành vận tải (ITF), ngành xưởng máy (IMF), và tổng liên đoàn thế giới ITUC (Intenational Trade Union Confederation) lên tiếng, qua các bản báo 2010 và 2011 của ITUC, qua thư gởi Hà Nội, hoặc trong các bản tin nội bộ.

Nghiệp đoàn xưởng máy của Nhật, IMF-JC, một thành viên của liên nghiệp đoàn IMF, gởi viên chức Shinya Iwai đến VN thăm 3 gia đình. Sau khi về Nhật, ông báo cáo trong tờ báo nội bộ của IMF-JC.

Cuối năm, Đỗ Thị Minh Hạnh đã được trao Giải Nhân Quyền của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam ở Úc.

NĂM 2012

Tuần lễ từ 17 đến 24 tháng Sáu 2012, Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt họp Đại Hội lần thứ ba ở Mỹ. Trong thời gian Ủy Ban có mặt ở Washington (19 đến 24/6), Ủy Ban đã đi vận động ráo riết cho Chương-Hùng-Hạnh, như gặp Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Human Rights Watch, Amnesty International U.S.A., và nhất là tổ chức Freedom Now. Các luật sư thiện nguyện của Freedom Now sau đó đã nộp hồ sơ lên WGAD (Working Group on Arbitrary Detention – Nhóm Đặc Trách về Giam Vô Cớ của LHQ) về trường hợp của Chương-Hùng-Hạnh, FN cũng ráo riết vận động với Quốc Hội và hành pháp Hoa Kỳ.

Khối 1706 và đài Việt Nam Sydney Radio cấp tốc tổ chức cuộc biểu tình ngay khi biết tin phái đoàn CSVN đến xin ACTU viện trợ, trưng hình của 3 người này, và qua đó đã thông tin cho nhiều viên chức nghiệp đoàn ở Sydney về Chương-Hùng-Hạnh.

NĂM 2013

Dân Biểu Chris Hayes ở Úc lên tiếng, và từ đó đến nay không ngừng nghỉ.

Trả lời đơn của Freedom Now, đầu năm 2013 WGAD ra bản Tuyên Bố bác bỏ lời bào chữa của
Hà Nội, đòi trả tự do vô điều kiện, và đòi bồi thường cho Hùng-Hạnh-Chương.

Chủ Tịch Thượng viện Borusiewic của Cộng Hòa Ba Lan đòi trả tự do cho Hùng Hạnh Chương khi một phái đoàn CSVN do Chủ Tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đến viếng thăm.

Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, họp ở Paris, trao Giải thưởng Nhân Quyền năm 2013 cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, bạn của Hạnh.

NĂM 2014

Một số DB Mỹ – Frank Wolf, James McGovern, Michael Honda, Randall Hultgren, Zoe Lofgren, Loretta Sanchez, Christopher Smith, Sheila Jackson Lee, Chris Van Hollen, Alan Lowenthal, George Miller – ký thư chung. Bản tin của Freedom Now nói 11 DB đã nêu đích danh Chương-Hùng-Hạnh, đòi CSVN trả tự do cho họ.

BPSOS vận động với lập pháp và hành pháp Mỹ, tạo ra nhiều kết quả, trong đó có DB Chris Van Hollen đã đỡ đầu cho Hạnh sau khi nghe bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Hạnh, điều trần về tình trạng của Chương-Hùng-Hạnh.

Tháng 4- 2014, tổ chức VETO tại Cộng Hòa Liên Bang Ðức ðã cùng bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Hạnh, vận động tại QH Đức. Nữ dân biểu Sabine Bätzing-Lichtenthäler nhận đỡ đầu cho Hạnh.

Cuối tháng 5 năm 2014 , 153 dân biểu Mỹ đồng ký tên vào lá thư gởi cho đại diện thương mại Hoa Kỳ yêu cầu lên tiếng đòi trả tự do cho nhà hoạt động công đoàn trẻ tuổi này.

Khối 8406 ở Úc đã tổ chức chuyến đi vòng quanh nước Úc cho bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Hạnh. Hàng ngàn đồng hương đã tham dự và hỗ trợ.

Dân Biểu Luke Donnellan cùng 6 DB khác thuộc Nghị Viện Victoria của Úc viết thư chung đến Hà Nội đòi thả Đỗ Thị Minh Hạnh.

VP Melbourne của Ân Xá Quốc Tế cho hay rằng VP trung ương tại Luân Đôn đang chuẩn bị để tung ra chiến dịch tranh đấu cho Hùng – Hạnh – Chương.

Một lần nữa, Lao Động Việt cám ơn tất cả những hội đoàn, các cơ quan truyền thông, các cá nhân đã âm thầm vận động và giúp đỡ cho Hạnh về tinh thần cũng như vật chất.

Lao Động Việt

(Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do – gọi tắt: Lao Động Việt, web: laodongViet.or – là liên minh của một số tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt, Công Đoàn Độc Lập, và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam).

© Tâm Việt

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , , , , | Leave a Comment »