Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for September 10th, 2013

Ngoại bang & nước bạn

Posted by Webmaster on September 10, 2013

Đại diện Mạng lưới các bloggers Việt Nam trao Tuyên bố 258 cho Đại sứ quán Đức ở Hà Nội hôm 28 /8/2013 Tưởng Năng Tiến
2013-09-09

Cuối tháng rồi – từ Bangkok – biên tập viên Gia Minh (RFA) đã có lời tường thuật, với đôi chút băn khoăn:

“Đại diện Mạng lưới các bloggers Việt Nam hôm nay 28  tháng 8 tiếp tục đến trao Tuyên bố 258 cũng như trao đổi vấn đề nhân quyền ở Việt nam với Đại sứ quán Đức ở Hà Nội, sau khi họ vừa thực hiện được hoạt động đó hôm 23 tháng 8 với Đại sứ quán Úc.

Tuy nhiên việc làm đó có phải ‘thuận buồm, xuôi gió’ hay không?”

Câu hỏi này hoàn toàn xác đáng nhưng dường như lại không phải là nỗi bận tâm của một trong những người trong cuộc. Qua FB, blogger Phương Bích tâm sự:

“Là một trong những người ký vào bản tuyên bố 258, đương nhiên tôi nhận lời tham gia trao tuyên bố này cho sứ quán Đức, vào sáng ngày 28/8. Thú thực, tuy các cuộc trao tuyên bố 258 trước đó cho các sứ quán Thụy Điển, Úc, Mỹ đều diễn ra bình thường, nhưng tôi vẫn khá hồi hộp. Tôi chỉ nghĩ duy nhất về một điều: làm thế nào để đến được đó?

Đến gần sứ quán, từ xa đã thấy mấy người đàn ông cả Tây lẫn ta đang đứng trên vỉa hè, ngay trước cổng… Ngay lúc đó, tôi đã cảm thấy được che chở, mặc dù mình đang đứng ngay trên đất nước mình. Một cái gì đó ấm áp, tin cậy khiến tôi rất xúc động…

Vào đến phòng, qua giới thiệu, chúng tôi mới biết những người Đức đứng đợi chúng tôi ngoài cổng chính là tham tán và trưởng phòng văn hóa chính trị của sứ quán Đức. Thực sự tôi rất ngạc nhiên. Họ là đại diện cho một trong những đất nước được coi là văn minh hàng đầu thế giới, nhưng lại sẵn sàng đứng đợi những người dân thường như chúng tôi, để đón tiếp và lắng nghe những nguyện vọng tâm tư của những người chẳng có một chút địa vị nào trong xã hội. Đến bao giờ, quan chức Việt Nam mới đón tiếp người dân của mình được như thế này?

Bỗng nhiên tôi thấy tủi thân ghê gớm. Đất nước mình lúc nào cũng tự hào có 4000 năm lịch sử, vậy mà hôm nay con cháu Người vẫn nghèo khổ, vẫn thua xa thiên hạ một trời một vực. Bên cạnh họ, năm người phụ nữ chúng tôi đủ lứa tuổi, thật nhỏ bé và yếu đuối. Có lẽ những điều đang xảy ra với chúng tôi và những người dân Việt Nam đang phải chịu đựng, thật xa lạ và khó hiểu đối với họ…

Có thể ai đó cười mỉa mai, rằng sao phải cầu tới ngoại bang? Nếu vậy, xin hầu các quý vị vào dịp khác.”

Hậu vận của Phương Bích, và những bạn đồng hành – rồi ra – chưa chắc đã “thuận buồm xuôi gió” nên đợi “vào dịp khác” (e) bị hơi lâu. Trong lúc tôi lại quá rảnh, quá an toàn, và cũng hơi chán đời (hay nói theo kiểu Mỹ là đang rất boring) nên xin phép được tiếp nối ngay câu chuyện dở dang này, cho nó… đỡ buồn – chút đỉnh!

Tưởng gì chớ “cầu tới ngoại bang” – trong những năm gần đây – là chuyện đã diễn ra một cách rất hồn nhiên, và tuyệt nhiên chả thấy ai có chút băn khoăn nào ráo. Xin đơn cử một thí dụ, qua một lá đơn đề ngày 17 tháng 6 năm 2009:

ĐƠN TỐ CÁO

V/v Bắt giữ người và xe máy trái pháp luật,

lập hồ sơ giả, biên bản giả ép mẹ tôi đi tù

Kính gửi:UB Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, các cơ quan thông tin ngôn luận trong và ngoài nước.

Tên tôi là Nguyễn Thị Hưong, 23 tuổi, hộ khẩu tại Xóm Vàng, Hoàng Đan, Tam Dương, Vĩnh Phúc.

Tôi xin được trình bày với nội dung như sau:

…………

Với là đơn này, kính mong các quý cơ quan, ân nhân… hết sức lên tiếng cứu giúp mẹ tôi đang tuyệt thực trong nhà tù cộng sản, lên tiếng cứu giúp một người dân khiếu kiện lâu năm bị đàn áp và bắt bớ vô tội vạ.

Hà Nội, 17/6/2009

Nguyễn Thị Hương

(Liên lạc : +841223247067, Chị Khang +841673061848, chị Mai +84978105604)

Cũng đúng vào hôm mà cô Phương Bích, và các đại diện mạng lưới bloggers đang “trao đổi vấn đề nhân quyền ở Việt nam với Đại sứ quán Đức ở Hà Nội” thì một công dân Việt Nam (khác) lại tiếp tục đặt niềm “hy vọng mỏng manh” của mình, qua một tờ đơn khác:

Đơn Kêu Cứu

Phú Yên, ngày 28/8/2013

Kính gởi:

– Ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon

– Tổng Thống Hoa Kỳ Obama và Chính Phủ Các Nước Dân Chủ Trên Thế Giới

– Chủ Tịch Thượng Viện và Hạ Nghị Viện của Hoa Kỳ và các Nước

– Ủy Hội Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ

– Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam

– Các Tổ Chức Nhân Quyền Trên Thế Giới

– Các Cơ Quan Truyền Thông Thế Giới

– Các Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Hải Ngoại

– Ban Trị Sự Giáo hội PGHH Trung Ương tại Hải Ngoại

– Các cơ quan thông tấn trong và ngoài nước, đài RFA…

Tôi tên NGUYỄN THỊ KIM LAN, sinh năm 1957, hiện ngụ tại 17/6 Nguyễn Trãi, phường 5, thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên, Việt Nam. Số điện thoại nhà 01226606052. Hôm nay, tôi xin trình bày về sự việc chồng tôi bị công an tỉnh Phú Yên bắt tạm giam tại trại tam giam tỉnh Phú Yên đã 7 tháng nay mà cho tới nay chúng tôi vẫn chưa rõ thông tin…

Trong tình trạng vô cùng lo lắng cho tính mạng chồng tôi, và trong tình trạng người già lại mang trong người nhiều căn bệnh  như bệnh đau bao tử, huyết áp cao… tôi không biết tình trạng của chồng tôi như thế nào, tôi kính xin Liên Hiệp Quốc, Chính phủ các nước, các Tổ chức Nhân quyền, các Cơ quan Truyền thông, các Đoàn thể Người Việt Hải ngoại, các Cơ quan yêu chuộng tự do trên thế giới lên tiếng và can thiệp giúp chồng tôi, giúp tôi biết được tình hình chồng tôi, và được trả về sống với gia đình.

Tôi cùng gia đình xin hết lòng cám ơn sự giúp đỡ can thiệp của Quý Tổ Chức và Quý Vị.

Trân trọng kính chào

Cô Nguyễn Thị Hương và bà Nguyễn Thị Kim Lan, cũng như bao nhiêu triệu công dân Việt khác – rõ ràng – không còn chút tin tưởng (nhỏ nhoi) nào vào luật pháp và giới lãnh đạo ở đất nước này. Khi mất mẹ, mất chồng, hay mất xe (đạp) họ chỉ cầu mong đến sự “giúp đỡ” hay “can thiệp” của…Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc và các tổ chức nhân quyền trên thế giới!

Mọi người, xem chừng, đều… hướng ngoại. Hay nói theo cách dùng chữ của blogger Phương Bích là đều… “cầu tới ngoại bang”!

Sao lại kỳ vậy cà?

Sao một dân tộc vốn có truyền thống “chống ngoại bang” và “vẫn tự hào vì đã đánh thắng ba đế quốc to” đùng, lại đùng đùng đâm ra “hảo ngoại” (hay “vọng ngoại,” hoặc “sùng ngoại”) dữ vậy – Trời?

Câu trả lời có thể tìm được sau khi nghe (qua) một…  Tiếng dân kêu:

Hải phòng 16-8-2010

Kính gửi:Giáo sư Nguyễn Huệ Chi – trang mạng boxitvn.net

Tôi Bùi Thị Đóa 72 tuổi, văn hóa lớp 6 bổ túc, trú 550 Tôn đức Thắng HP. Xin được hỏi và nhờ ông giúp đỡ như sau:

Tôi kêu cứu theo Hiến pháp, luật pháp VN, từ quan chức thấp đến cao nhất của Nhà nước, cụ thể là:

1/  Bộ chính trị và UBTV quốc hội: 120 đơn

Ô. Mạnh  Tổng bí thư:                 19 đơn

Ô. Triết  Chủ tịch nước:               25 đơn

Ô.  Trọng Chủ tịch quốc hội:       17 đơn

Ô.   Dũng Thủ tướng CP:             23 đơn

Dù vốn là một kẻ rất vô tâm, và dù chưa đọc hết tờ đơn (xem nội dung “kêu cứu” chuyện gì) tôi cũng đã cảm thấy vô cùng… ái ngại. Tôi không ái ngại vì hàng trăm lá đơn không người nhận của bà Bùi Thị Đoá. Tôi cũng không ái ngại gì vì sự “vô tình” của ông Tổng Bí thư, ông Chủ tịch Nước, ông Chủ tịch Quốc hội, hay ông Thủ tướng. Tôi chỉ ái ngại cho người (duy nhất) chịu nhận tờ đơn là giáo sư Nguyễn Huệ Chi – một nhân vật mà tôi e rằng chưa chắc đã có thể bảo vệ được trang mạng, cũng như sinh mạng, của chính mình trong thời buổi (nhiễu nhương) này!

Vấn đề cũng không chỉ giới hạn ở từng cá nhân. Ở bình diện tập thể, hình ảnh “những người dân oan không còn biết cầu mong ở ai” này – cùng với những biểu ngữ viết bằng ngoại ngữ, sai lỗi chính tả tùm lum – cũng đã xuất hiện mỗi lúc một nhiều, ở khắp mọi nơi.

Thôi thì cũng xin giới lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam hai chữ “đại xá”, chả thèm chấp nhất làm chi với (cái) đám dân đen vốn “ngu quá lợn” ở xứ sở này. Tuy nhiên, nếu rảnh, tưởng quí vị cũng nên xem qua bản “Tuyên bố của Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền” và “Kháng thư của Khối 8406” về Nghị định 72 cho biết sự tình. Cả hai nhóm người (đạo cũng như đời) này đều “kính gửi” sự quan tâm của họ đến:

– Quý Chính phủ các Quốc gia tự do dân chủ

– Quý Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc

– Quý Tổ chức Nhân quyền hoàn vũ

– Quý Cơ quan truyền thông quốc tế và quốc nội…

Nói cách khác là mọi tầng lớp dân chúng đều đã đồng lòng…

* Bài viết trích từ trang blog của Tưởng Năng Tiến. Nội dung không phản ảnh quan điểm của RFA.

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Năng Tiến | Tagged: | Leave a Comment »

Bảo vệ Đinh Nhật Uy: Bảo vệ quyền con người của chúng ta

Posted by Webmaster on September 10, 2013

Nguyễn Văn Thạnh

Đinh Nhật Uy và mẹTrong một bài viết trước đây, sau khi nghiên cứu bản cáo trạng và bản án của anh Trần Huỳnh Duy Thức, tôi giật mình và tức giận. Giật mình và tức giận bởi lẽ tất cả những việc anh làm hoàn toàn là quyền con người. Là một người tự do, anh hoàn toàn có quyền làm những điều trên. Như tôi nói trong bài viết trước, đó chẳng những quyền của anh mà còn phúc đức cho dân tộc vì điều anh nói ra có lợi cho dân cho nước (dự đoán cuộc khủng hoảng kinh tế xảy ra, điều mà hiện nay đã đúng). Vậy mà anh bị kết án tù đến 16 năm giam và 5 năm quản chế.

Tôi nghĩ rằng có lẽ vì anh Thức là người có trí tuệ, họ nghĩ anh có thể đe dọa quyền lãnh đạo của họ và lúc đó mạng thông tin chưa phổ biến, xã hội dân sự chưa mạnh nên nhà cầm quyền làm càng, họ bất chấp luật pháp và dư luận, miễn tống anh vào tù là được.

Thời gian gần đây chứng kiến sự bùng nổ của mạng internet và các hoạt động phản kháng mang tầm quốc tế như việc mạng lưới blogger vận động bỏ điều luật 258, tôi nghĩ nhà cầm quyền Việt Nam sẽ hành xử văn minh hơn, pháp trị hơn để dân chúng và thế giới còn nhìn vào. Nhưng không, các bạn hãy đọc bảng cáo trạng của cơ quan điều tra tỉnh Long An về công dân Đinh Nhật Uy (tại đây). Phải nói là tôi hết sức ngạc nhiên và bất bình.

Tất cả những hoạt động đưa tin, bình luận trên facebook của Đinh Nhật Uy, tôi và các bạn đều làm hàng ngày. Nó là quyền con người trong tự do ngôn luận và trao đổi thông tin.

Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền năm 1948 đã nêu rõ:

Điều 19.

Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ ý kiến; kể cả tự do bảo lưu quan điểm mà không bị can thiệp; cũng như tự do tìm kiếm, tiếp nhận và truyền bá các ý tưởng và thông tin bằng bất kỳ phương tiện truyền thông nào,và không có giới hạn về biên giới.

Điều này được tái khẳng định trong công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đặt bút ký kết tham gia năm 1982.

Nếu những hành vi đó bị cơ quan chức năng khép vào tội theo điều luật 258 Bộ luật hình sự thì nó sẽ hủy diệt tự do ngôn luận, hủy diệt những tiếng nói phê phán xã hội.

Bảo vệ Đinh Nhật Uy là bảo vệ Quyền Con Người, bảo vệ lương tâm con người

Là một con người, chúng có những quyền tự nhiên mà không cần phải đợi ai ban phát cho. Nhờ có những quyền đó mà chúng ta là một con người theo đúng nghĩa mà không phải là tên nô lệ, hay loài động vật. Một trong các quyền đó là quyền được nói, quyền được thể hiện chính kiến. Quyền được mặc những chiếc áo có biểu tượng mà mình thích, mình ủng hộ. Nếu chúng ta không bảo vệ được những quyền này mà nhất nhất làm theo ý của nhà cầm quyền thì có thể một ngày nào đó lương tâm ta sẽ chết. Lương tâm ta chết vì khi lý trí mách bảo ta cho rằng đó là điều đúng nhưng ta không dám lên tiếng. Lương tâm ta chết, khi ta biết rằng đó là lãnh thổ cha ông đổ bao xương máu để truyền đời lại cho con cháu mà một dòng chữ trên áo-Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam-ta không dám mặc. Hãy tượng tượng xem ngày đó ta sẽ đau khổ đến nhường nào, liệu khi đó ta còn là con người nữa hay không?

Hiện, anh Đinh Nhật Uy, một đồng bào của chúng ta sử dụng quyền con người trong cuộc sống: anh lên tiếng chống lại bất công; anh nhận định những điều còn bất cập trong đất nước; anh mặc, sở hữu những chiếc áo, những cuốn sách làm thức tỉnh công dân về trách nhiệm với tổ quốc. Trên hết anh là một anh trai tuyệt vời trong gia đình, anh đã chiến đấu cho sự thật công lý cho em trai mình (điều gióp phần mang lại kết quả là một tòa án phúc thẩm có nhiều thay đổi trong tội danh), thế nhưng anh bị cơ quan chức năng bắt tạm giam, điều tra và buộc tội anh.

Lẽ nào chúng ta im lặng, lương tâm chúng ta không nhức nhối, không tổn thương khi nhìn một người anh yêu em hết mình, một công dân yêu tổ quốc hết mình bị giam, bị kết tội phi lý?

Bảo vệ Đinh Nhật Uy là góp phần bảo vệ quyền lợi của chính chúng ta!

Có một thực tế là rất nhiều người từ doanh nhân, sinh viên, trí thức, nông dân,… còn nhiều thờ ơ với tình hình đất nước. Họ nhìn đời, nhìn đất nước với ánh mắt bàng quang như là chuyện ai đó, không ảnh hưởng đến mình. Thế rồi một ngày đẹp trời, họ hay người thân họ bị gặp rắc rối: bị bắt giam tùy tiện, bị chết trong đồn công an sau khi được mời làm việc, công ty bị thanh tra-khám xét tùy tiện, bị lâm nạn dân oan mất đất, người thân bị chết oan do yếu kém của bệnh viện,… khi đó họ la toáng lên cầu cứu công luận lên tiếng giúp đỡ. Thật sự khi đó mọi việc đã muộn. Họ vừa đáng thương, vừa đáng trách.

Chúng ta là một người có lý trí, chúng ta nên thấy lợi ích chung trong một đất nước văn minh, luật pháp chuẩn mực, chính quyền tôn trọng và bảo vệ quyền con người. Muốn vậy chúng ta cần chung ta lên tiếng ủng hộ, giúp đỡ, bảo vệ người bị nạn khi sử dụng quyền con người như công dân Đinh Nhật Uy. Con đường anh đi là con đường mở lối cho chúng ta. Con đường anh đi, anh bị nạn nhưng nó tạo ra một tiền đề để xây dựng một tương lai tốt đẹp cho tất cả chúng ta.

Chân lý và QCN không thể đi xin hoặc tự nhiên mà có

Lịch sử của con người hàng ngàn năm đã chứng minh chân lý trên. Mỗi tiến bộ về quyền con người và công lý luôn thấm đẫm máu, nước mắt của nỗi khổ nhọc gian truân, thậm chí là hy sinh. Lẽ tự nhiên, không ai từ bỏ lợi ích của mình, nhóm cầm quyền hiện nay sẽ không thể thực hiện công lý, QCN, vì điều đó đồng nghĩa là thúc đẩy nền dân chủ, là đồng nghĩa với việc mất đi đặc quyền, đặc lợi.

Chỉ còn cách là những người dân thấp cổ bé họng như chúng ta phải đoàn kết, phải yêu thương nhau lên tiếng cho người bị nạn trong nền chính trị bạo quyền. Người có công thì góp công, người có của thì ủng hộ của.

Bảo vệ Đinh Nhật Uy cũng là bảo vệ quyền làm người của chúng ta.

Nguyễn Văn Thạnh

Dân Luận

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »