Diễn Đàn Việt Thức – Lê Hữu – July 24, 2012
“Qua ô cửa nhỏ nhìn ra bầu trời,
tôi cảm thấy người dân mình
cần tự do biết là bao nhiêu.”
(Huỳnh Thục Vy)

“Em sẽ dành cả cuộc đời này để thương yêu anh, cũng như chúng ta sẽ dành cả cuộc đời này để thương yêu đất nước này.”
Tôi nhớ đọc được câu ấy trong lá thư của một cô gái trẻ ở trong nước gửi cho người yêu cô; nói đúng hơn, gửi cho vị hôn phu cô. Đấy là lá thư tình (nếu vẫn gọi là thư tình) không giống bất cứ lá thư tình nào từ xưa đến giờ. Cô gái khá xinh đẹp, và tên cô chắc cũng không lạ gì với nhiều người ở trong và ngoài nước. Cô tên là Thục Vy.
“Em xin lỗi anh. Hãy tha lỗi cho em!”
“Tôi đọc lá thư ấy mà ứa nước mắt,” người bạn tôi nói. Anh ta chuyển lá thư ấy cho một người bạn. Người bạn anh cũng nói “Đọc mà ứa nước mắt”. Tôi không rõ có bao nhiêu người đã đọc và đã ứa nước mắt vì lá thư ấy.
Lá thư được Thục Vy viết ra ít hôm sau ngày 1 tháng 7, ngày cô và các bạn cô, như cô viết, “bị đạp, bị nắm tóc lôi lên xe khi tập trung biểu tình ở công viên 30-4”. Trong số những người bị “lôi lên xe” ấy có anh, người chồng sắp cưới của cô. “Anh bị đánh rất nhiều,” cô viết. “Anh đã hét to ‘Các anh có phải người Việt Nam không?’ và ‘Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam!’ trong nước mắt.”
“Các anh có phải người Việt Nam không?”, lẽ ra anh không cần hỏi câu ấy. “Các anh” ấy cũng là người Việt Nam thôi. “Các anh” ấy được trả lương để làm tốt công việc của mình. Đơn giản là như vậy. Thục Vy hiểu rõ điều ấy nên cô không phản ứng như anh mà chỉ lặng lẽ để họ áp giải đi… Cô được thả về buổi tối cùng ngày. Thế nhưng mọi chuyện chưa kết thúc. Ít hôm sau, ngày 4 tháng 7, cô được mời lên “làm việc” ở đồn công an quận 7, Saigon, và sau đó cô bị áp giải lên xe một lần nữa, đưa về tận Quảng Nam. đọc tiếp

Tôi sinh trưởng sau năm 1975 và gia đình tôi không có liên quan gì nhiều đến cả hai phía trong cuộc chiến tranh Việt Nam vì thế mối tương quan tình cảm của tôi với những sự kiện lịch sử và hoàn cảnh chính trị xã hội trong cuộc chiến hầu như rất ít nếu không muốn nói là không có. Những gì ít ỏi mà tôi được hiểu biết về nó chỉ đơn thuần là kiến thức. Đứng trong vị thế đó, tôi tạm thời có thể yên tâm rằng lập trường của tôi, và những gì tôi nói ra sau đây sẽ được hiểu một cách thiện chí và không bị gán ghép hay chụp mũ. Tôi không sợ bị chụp mũ, nhưng thiết nghĩ điều đó cùng với những nguỵ biện không có lợi cho sự tiến bộ.