Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Posts Tagged ‘Huynh Thuc Vy’

Việt Thức Phỏng Vấn Cô Huỳnh Thục Vy về Tuyên Cáo Thành Lập “Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam”

Posted by Webmaster on December 4, 2013

 – December 3, 2013

Cô Huỳnh Thục VyFairfax, VA, December 2, 2013.  Cô Huỳnh Thục Vy là một cây bút biên khảo xuất sắc,[1] đồng thời là một nhà hoạt động chính trị trẻ can trường có nhiều ảnh hưởng tại Việt Nam và được quý mến tại hải ngoại.  Cô là con gái của nhà văn bất đồng chính kiến Huỳnh Ngọc Tuấn và thường sinh hoạt chung với giới trí thức trẻ dấn thân cứu nước, trong đó có em trai là Huỳnh Trọng Hiếu.  Cô thường phát biểu lập trường văn hoá, chính trị, tôn giáo khác với quan điểm của chính quyền Việt Nam, do đó cô và gia đình luôn luôn bị sách nhiễu và trừng phạt tại Tam Kỳ, Sài Gòn, Hà Nội.

Ngày 25.11.2013, tổ  chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Namđược thành lập, với sự tham gia của các phụ nữ trên khắp nước và cô Huỳnh Thục Vy là một trong 9 sáng lập viên/vận động viên của Tổ chức.[2]

Việt Thức [1]: Xin cô Huỳnh Thục Vy cho độc giả Việt Thức biết những lý do và trong hoàn cảnh nào tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam được thành lập?

Huỳnh Thục Vy:

Trước tiên, xin cám ơn Việt Thức đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn quan trọng này. Hiện nay, Việt Nam có Hội Liên Hiệp phụ nữ Việt Nam, nhưng tổ chức này không mang giá trị dân sự, không độc lập và vì thế không thể thực sự bảo vệ quyền lợi của phụ nữ Việt Nam. Mục tiêu của tổ chức này là lừa mị dân chúng, lôi kéo những phụ nữ có tham vọng vào làm việc trong tổ chức này để thay mặt đảng giám sát các hoạt động có liên quan đến nữ giới trong xã hội. Nói chung, Hội phụ nữ hiện đang tồn tại ở Việt Nam là cơ quan ngoại vi của Đảng cộng sản, chỉ nhằm mục tiêu tối thượng là phục vụ quyền lợi chính trị của đảng cộng sản. Quyền  lợi của phụ nữ Việt Nam bị bỏ ngỏ. Nhu cầu khẩn thiết được đặt ra là phải có một tổ chức xã hội dân sự được thành lập và hoạt động thiện nguyện, phi chính trị nhằm bảo vệ phụ nữ Việt Nam trước những hành xử vi phạm Nhân quyền của chính quyền. Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam ra đời vì lý do đó. Việt Nam mới vừa trúng cử vào Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc, thế giới đang ở trong “16 ngày hành động” nhằm loại bỏ Bạo lực nhắm vào phụ nữ, và các tổ chức NGO quốc tế cũng như chính giới các quốc gia tự do hết sức quan tâm đến sự thiếu vắng một tổ chức dân sự ở Việt Nam thực sự vì phụ nữ Việt Nam. Trong bối cảnh đó, chúng tôi công bố sự ra đời của PNNQVN.

Việt Thức [2]: Xin cô cho biết vắn tắt về [b] Tôn Chỉ của tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam? [b] những ưu tiên khẩn thiết trong giai đoạn khai mở? và [c] những dự phóng quan trọng, khả thi trong tương lai?

Huỳnh Thục Vy:

Tôn chỉ của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam là phi lợi nhuận, phi chính trị, độc lập và chỉ làm việc liên quan đến Nhân quyền. Nhân quyền là điểm khởi đầu mà cũng sẽ là sợi chỉ xuyên suốt, kết nối tất cả các hoạt động của chúng tôi.

Những ưu tiên khẩn thiết trong giai đoạn khai mở này là kết nạp thêm thành viên, cả quốc nội lẫn hải ngoại. Tôi hy vọng rằng Việt Thức sẽ giúp chúng tôi truyền đạt nguyện vọng này của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam nhắm vào các phụ nữ hải ngoại quan tâm đến vấn đề nhân quyền trong nước. Chúng tôi tha thiết kêu gọi sự giúp đỡ về ngoại giao cũng như tài chính của đồng bào hải ngoại và sự tham gia làm thành viên của các chị em phụ nữ ở hải ngoại.

Mạng xã hội và internet đã kết nối mọi người Việt yêu nước lại với nhau, nhiều nhóm đã ra đời trên mạng ảo. Hoạt động giới thiệu của chúng tôi cũng nhờ thế giới ảo này mà được quảng bá. Thế nhưng, chị em chúng tôi vẫn chú trọng vào những hành động trong thế giới thật. Trong tương lai chúng tôi sẽ tổ chức nhiều buổi thảo luận offline để phổ biến kiến thức Nhân quyền cho chị em phụ nữ, tổ chức các buổi dã ngoại Nhân quyền hoặc đi phân phát các tài liệu và tin tức về Nhân quyền cho những phụ nữ chưa có điều kiện tiếp cận, chúng tôi cũng gây quỹ để hỗ trợ cho mẹ, vợ, con cái của những tù nhân lương tâm, đi viếng thăm các trường hợp phụ nữ vị sách nhiễu đàn áp nói chung…Và chúng tôi nghĩ rằng, nếu có được sự ủng hộ tài chính rộng rãi, đặc biệt từ đồng bào hải ngoại, để có một ngân quỹ vừa đủ, chúng tôi sẽ thực hiện thành công các hoạt động này.

Việt Thức [3]: Xin cô nói rõ [a] Tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam có phải qua một thủ tục đăng ký, khảo sát gì trước khi sinh hoạt?  [b] Liệu Tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam có liên hệ gì với Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam? [c] Hoặc Tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam có chịu ảnh hưởng, chỉ thị gì của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam? [d] Cô có nhận định gì chung về “thực trạng” hay “vấn nạn” này?

Huỳnh Thục Vy:

Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam là một mạng lưới nối kết các chị em phụ nữ quan tâm và muốn dấn thân cho quyền  lợi của phụ nữ Việt Nam. Với sự hiểu biết của mình về quyền tự do lập hội, chúng tôi biết chúng tôi có quyền ngồi lại với nhau trong một tổ chức xã hội dân sự như thế này bất chấp thái độ của chính quyền Việt Nam. Chúng tôi biết dù chúng tôi đăng ký, chính quyền sẽ không cấp giấy phép hoạt động nên chúng tôi chỉ thông báo cho họ biết một cách gián tiếp qua các hoạt động public relations trên mạng internet. Quyền tự do lập hội là quyền phổ quát mà Việt Nam đã có những cam kết quốc tế thực hiện nó. Quyền này không phải là một đặc ân để chúng tôi phải tự tạo ra mối quan hệ xin-cho với chính quyền.  Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam không có liên hệ gì vớiHội liên hiệp phụ nữ Việt Nam, càng không chịu ảnh hướng hoặc nhận chỉ thị từ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Xã hội dân sự là xu hướng phát triển tất yếu để một đất nước được dân chủ hóa và để đảm bảo quyền tự do của người dân. Hiện nay Việt Nam không thực sự có xã hội dân sự vì các tổ chức xã hội, tổ chức xã hội nghề nghiệp hoàn toàn nằm dưới ô dù của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và nhận lệnh từ đảng cộng sản VN. Người dân Việt Nam khao khát tự do phải tự tìm cách hình thành những tổ chức xã hội dân sự thực sự bảo vệ quyền và tự do của mình vào một thời điểm thích nào đó. Và chúng tôi nghĩ thời điểm đó đã bắt đầu.

Việt Thức [4]: Tại Việt Nam vào tháng 8/2013, luật gia Lê Hiếu Đằng đã đề xuất việc thành lập đảng Dân chủ Xã hội. [a] Cô nghĩ sao về hiện tượng “diễn biến” này? [b] Liệu có thật, đây là một đảng đối lập chân chính, bằng cớ?  hay cũng chỉ là một “đảng đối lập cuội” như các tổ chức chính trị ngoại vi dưới cái ô-dù phủ lớn [monolithic political umbrella] của đảng phiệt CSVN, theo đúng tiêu chuẩn: “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân (“có” hư danh) làm chủ”?

Huỳnh Thục Vy:

Dạ thưa, việc đề xuất thành lập và việc đi vào hoạt động là một quãng đường rất dài. Nếu không có nỗ lực thực tế, bản lĩnh chính trị và đạo đức, và sự ủng hộ đủ lớn thì đoạn đường này còn dài hơn, thậm chí khó đến đích. Tôi có gặp nhiều người trong nhóm 72, dù quan điểm chính trị của tôi và họ có khoảng cách đáng kể, tôi thực sự cảm nhận nhiều người trong số họ thực sự có tấm lòng đối với đất nước. Nhiều người chưa có đủ bản lĩnh để xé bỏ thẻ Đảng của mình và đó là một trong những trở ngại rất lớn mà nhóm trí thức xuất thân cộng sản này phải đối mặt. Riêng cá nhân tôi không ủng hộ lập trường chính trị kiểu “Dân chủ xã hội” vì xu hướng chính trị của tôi là Dân chủ tự do đặt trên nền tảng chủ nghĩa tự do, không phải chủ nghĩa xã hội. Chắc chắc đồng bào hải ngoại còn nhiều nghi ngờ về những trí thức cộng sản này, điều đó là hữu lý, xuất phát từ những vấn đề lịch sử. Nhưng tôi có thể khẳng định rằng rất nhiều người trong số họ thật lòng yêu nước.

Việt Thức [5]: Gần đây Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự (XHDS) được chính thức khai trương vào ngày 23-9-2013. Với cao trào xã hội dân sự đang phát khởi đúng lúc tại Việt Nam, liệu [a] tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam có ý định “liên kết” với các tổ chức bạn hay không? Xin  xác định danh sách các tổ chức XHDS hiện hữu trong thế “liên kết” đó, đồng thời cho biết [b] lý do phối hợp? [c] ưu điểm kết sinh bổ túc? hay trở ngại vì lập trường khác biệt?

Huỳnh Thục Vy:

Hiện tại, chúng tôi nỗ lực tìm kiếm sự liên kết với các NGO quốc tế, vì họ có đầy đủ kinh nghiệm tổ chức và làm việc có thể chia sẻ với chúng tôi. Sự liên kết  với các hội đoàn mới thành lập trong nước là cần thiết nhưng điều đó tùy thuộc vào mức độ khác biệt của tôn chỉ hành động. Tôn chỉ của chúng tôi là Nhân quyền và phi đảng phái, chúng tôi không muốn liên kết với những tổ chức có màu sắc chính trị. Diễn đàn xã hội dân sự có rất nhiều đảng viên Đảng cộng sản, đó là một trong những trở ngại lớn cho việc liên kết.

Việt Thức [6]: Song song với Tuyên Cáo Thành Lập Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam — Vietnamese Women For Human Rights, quý Tổ chức có đính kèm hình ảnh những cuộc gặp gỡ với bà Jenifer và hai đồng sự, Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Hà Nội ngày 18/11/2013; với ông Felix, Đại sứ quán Đức; với Ông David Skowronski, DSQ Australia; với Ông Jean-Philippe Gavois, DSQ Pháp; với các vị trong DSQ Thụy Điển, v.v. — trong sự vắng mặt của đại diện ngoại giao Nga, Trung Âu, Trung quốc, Bắc Hàn, Kampuchia, v.v. Phải chăngPhụ nữ Nhân quyền Việt Nam muốn [a] tỏ rõ lập trường nhân bản dân chủ tự do? [b] đồng thời vận động sự hưởng ứng của cộng đồng thế giới tự do? [c] và từ kênh đại sứ quán trên, tìm cách “liên kết” tương trợ với các tổ chức nhân quyền phi-chính-phủ [Non-Governmental Organizations] liên hệ?  [d] Ngoài ra, Cô có nghĩ người Việt tự do tại hải ngoại có thế giúp được gì cho sự phát triển của tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam — Vietnamese Women For Human Rights hay kh ông”?

Huỳnh Thục Vy:

Chúng tôi xác định rõ ràng rằng chỉ có những quốc gia có sự thực hành chính trị minh bạch, tự do và tôn trọng Nhân quyền ở chính quốc gia họ thì họ mới hưởng ứng và ủng hộ cho nỗ lực vận động Nhân quyền của chúng tôi. Chúng tôi còn dự định sẽ vận động nhiều cơ quan ngoại giao nước ngoài khác như Hàn Quốc, Nhật Bản… Nhưng chúng tôi không hy vọng gì vào thiện chí của các quốc gia là hung thần của Nhân quyền như Trung quốc, Bắc Hàn, Nga… Chúng tôi tìm cách liên hệ với các NGO quốc tế một cách trực tiếp hoặc gián tiếp qua các Đại sứ quán các quốc gia tự do, đặc biệt chúng tôi muốn làm partner với các tổ chức bảo vệ phụ nữ trên khắp thế giới. Đối với cộng đồng Việt Nam hải ngoại, chúng tôi nhận thức rằng nỗ lực của chúng tôi sẽ gặp rất nhiều khó khăn nếu không có sự ủng hộ và trợ giúp của quý vị. Vì vậy, chúng tôi tha thiết kêu gọi sự hỗ trợ, đồng hành của quý vị đặc biệt là sự tham gia làm thành viên của các chị em hải ngoại.

Việt Thức [7]: Với tư cách một người đấu tranh đòi dân chủ và sáng lập viên Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, Cô nghĩ sao [a] về hiện tượng Việt Nam, ngày 12 tháng 11 năm 2013, được “thắng cử” vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc giữa lúc những tai tiếng về vi phạm nhân quyền của Hà Nội vẫn tiếp tục leo thang? [b] Đó là việc đáng mừng, hay đáng lo ngại?

Huỳnh Thục Vy:

Việt Nam được vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp quốc là một sự sỉ nhục cho một định chế có mục tiêu bảo vệ nhân quyền. Ủy ban Nhân quyền LHQ từng thất bại và bị mất niềm tin vì đã bầu cho Lybia dưới thời Gaddafi làm chủ tịch Ủy ban Nhân quyền LHQ vào năm 2003. Đây là hai sự kiện tiêu biểu mà tôi xem là một cú vỗ mặt đối với những người đang dấn thân và bị đàn áp vì nỗ lực bảo vệ Nhân quyền của họ. Nhưng là một người hoạt động, với sự lạc quan bắt buộc phải có, tôi tạm tin rằng Hoa Kỳ và các quốc gia dân chủ tự do không thể lập ra một thiết chế mới, thay thế cho một thiết chế cũ đã thất bại, rồi lại dẫm lên vết xe đổ của Ủy ban Nhân quyền. Hoa Kỳ, trong giai đoạn này, phải chứng tỏ cho thế giới biết họ là người đàn anh về Quyền lực mềm trong nỗ lực thực sự về Nhân quyền trên thế giới. Nếu không có quyền lực mềm là các giá trị tự do dân chủ nhân quyền làm nền tảng, sức mạnh quân sự, kinh tế, chính trị chưa đủ để Hoa Kỳ lãnh đạo thế giới.

Việt Thức [8]: Với tư cách một nhà luật học, [a] Cô có đồng ý với Luật sư Trần Thanh Hiệp khi ông cho rằng “Việt Nam không có hiến pháp mà chỉ có cương lĩnh của đảng”?  Theo Cô [b] tình trạng 486/488 Đại biểu Quốc hội Nhà nước Cộng sản Việt Nam bỏ phiếu “ấn nút” chấp thuận [gần 100%] Hiến pháp sửa đổi vào ngày 28/11/2013 sẽ có hậu quả gì?

Huỳnh Thục Vy:

Dạ thưa, tôi không phải là một nhà luật học. Tôi chỉ được học cử nhân luật trong một trường Đại học tệ nhất trong các trường ở Việt Nam. Đam mê của tôi cũng không phải là luật pháp mà là Chính trị học [Political science]. Nhưng với kiến thức trung bình của mình, tôi đồng ý với ý kiến của luật gia Trần Thanh Hiệp, với những bằng chứng thực tế mà tất cả chúng ta đều biết.  Đảng cộng sản Việt Nam đã cho sửa đổi Hiến pháp để lặp lại gần như toàn bộ, trừ một số điều còn phản động hơn Hiến pháp cũ. Điều đó cho thấy Đảng này vẫn ngoan cố giữ chế độ độc tài và phụ thuộc hoàn toàn vào Trung cộng, bất chấp những biến động quan trọng trên thế giới. Điều đó theo tôi, là chỉ dấu cho sự xuất hiện một con hẻm cụt trước mặt đảng và chế độ cộng sản Việt Nam. Còn đối với người dân Việt Nam, từ trước nay Hiến pháp chẳng có ý nghĩa gì và Hiến pháp mới này cũng không nằm ngoài số phận đó.

Việt Thức [9]: Với tư cách một người đấu tranh đòi dân chủ, Cô nghĩ sao [a] về Nghị định 174/2013/NĐ-CP mới được ban hành, xử phạt nặngtừ 70 đến 100 triệu đồng, cáchành vi tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam và truyền bá tư tưởng phản động?  [b] Cô và gia đình có kinh nghiệm gì về cách “xử lý” trên của “nhà nước” và công an CSVN?

Huỳnh Thục Vy:

Nghị định 174 chỉ là một bước làm cụ thể hơn về mặt pháp lý để tạo điều kiện thuận lợi cho các hành xử tùy tiện của chính quyền Việt Nam. Thực tế thì trước khi có Nghị định này, ba người trong gia đình tôi đã phải chịu đựng những hành xử thô bạo, bất lương của chính quyền và an ninh cộng sản Việt Nam và nhiều tài sản của chúng tôi đã mất vào tay họ mà không có hy vọng được trả lại. Có hay không có Nghị định này cũng không có ý nghĩa gì lắm. Họ chỉ muốn hù dọa những người chưa có kinh nghiệm. Bởi, chỉ cần chính quyền này muốn, họ có thể lôi ra ở ngóc ngách nào đó một văn bản có thể chụp cho những người bất đồng chính kiến những hình phạt nặng nề nhất, một cách thuận tiện nhất. Vấn đề ở chỗ, họ có đủ sức mạnh để phạt, để bắt người hay không? Hay lại bắt tùy tiện để đến lúc phải đối mặt với tình huống tiếp tục nhốt cũng không xong mà thả thì bị mất mặt, mất uy.

Việt Thức [10]: Trong trường hợp Cô hay tổ chức “Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam” bị công an sách nhiễu đàn áp, hoặc bị cán bộ tuyên truyền nội tuyến [agit prop] bôi nhọ, xúi giục ly gián, Cô có biện pháp bảo toàn thanh danh mình và uy tín của tổ chức không?  Cô đã gặp trường hợp điển hình nào chưa?

Huỳnh Thục Vy:

Hiện tại chúng tôi chưa gặp phải sự sách nhiễu nào từ chính quyền. Nhưng chị em chúng tôi sẵn sàng đối mặt với tình huống đó. Chúng tôi không e ngại sự bôi nhọ thanh danh hay ly gián. Điều quan trọng là chị em chúng tôi phải đoàn kết trên tinh thần tôn trọng sự khác biệt, có đủ bản lĩnh để đối phó với khó khăn, và đặc biệt là minh bạch trong vấn đề tài chính. Nếu làm được như vậy chúng tôi không tin là an ninh cộng sản có cơ hội để làm ảnh hưởng đến thanh danh của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam. Nội lực luôn quan trọng nhất trong mọi tổ chức xã hội dân sự.

Việt ThứcChúng tôi cảm ơn Cô Huỳnh Thục Vy đã trả lời một cách ngay thẳng, chính xác về nội vụ và những vấn đề liên quan tới tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam.  Chúng tôi mong rằng Cô và tổ chức Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam sẽ không bỏ lỡ cơ hội chứng minh khả năng, bản lĩnh và uy tín trong sứ mạng góp phần xây dựng, khai triển và bảo trọng một xã hội dân sự chân chính, nhân bản, phục vụ quyền lợi và phẩm giá của người dân tại Việt Nam, hôm nay và ngày mai.

Trân trọng,

TS & LS Lưu Nguyễn Đạt
Chủ nhiệm Cơ Sở Việt Thức

Advertisements

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Hội Phụ Nữ Đầu Tiên Thực Sự Bảo Vệ Phụ Nữ

Posted by Webmaster on December 4, 2013

 – December 3, 2013

phunu nhanquyen vn

Ngày 25 tháng 11 hằng năm được chính thức công nhận là “Ngày quốc tế loại bỏ bạo lực đối với phụ nữ” từ ngày 17 tháng 12 năm 1999 theo Nghị quyết số 54/134 của Đại hội đồng Liên Hiệp quốc.

Ngày 25 tháng 11 vừa qua, để kỷ niệm Ngày quốc tế này, Tổng thứ ký Liên Hiệp quốc Ban Ki-moon đã “hoan nghênh nỗ lực đồng loạt kêu gọi chấm dứt việc sử dụng bạo lực theo ước tính nhắm vào một phần ba số phụ nữ trên thế giới”, “cổ vũ các nhà lãnh đạo nỗ lực ban hành và áp dụng luật pháp cũng như góp phần thay đổi não trạng”…

Và khoảng thời gian ngắn ngủi từ ngày 25 tháng 11 đến ngày 10 tháng 12 (Ngày quốc tế Nhân quyền) hằng năm được mệnh danh là “16 ngày hành động” chống lại việc sử dụng bạo lực đối với phụ nữ. Quả thật là một sự sắp xếp thích đáng khi kết nối  Ngày quốc tế xoá bỏ bạo lực đối với phụ nữ và Ngày quốc tế Nhân quyền bằng 16 ngày dành riêng cho phụ nữ này.

Thực vậy, cũng trong ý nghĩa đó, cuộc vận động cho quyền lợi của phụ nữ khắp thế giới không thể tách rời khỏi nỗ lực vận động bảo vệ Nhân quyền phổ quát. Quyền của nữ giới sẽ không bao giờ được tôn trọng và đảm bảo trong một xã hội mà Nhân quyền nói chung bị chà đạp. Vì thế, cuộc vận động cho Nhân quyền của phụ nữ Việt Nam là một mảng vô cùng quan trọng, gắn bó mật thiết với mọi nỗ lực vận động cả quốc nội và hải ngoại cho Nhân quyền ở Việt Nam.

Trong bối cảnh đầy ý nghĩa đó, ngày 25 tháng 11 năm 2013 vừa qua, tổ chức xã hội dân sự có tên Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam chính thức được thành lập, không ngoài mục tiêu bảo vệ tất cả phụ nữ Việt Nam- những người là nạn nhân của những vụ vi phạm Nhân quyền đang ngày một trở nên nghiêm trọng hơn tại xứ sở này.

Mặc dù, đã đang và sẽ tiếp tục đóng vai trò thứ yếu trong những đổi chác mang tính chính trị của ngoại giao quốc tế, Nhân quyền vẫn là giá trị phổ quát có khả năng gắn kết mọi cá nhân trên khắp thế giới bất chấp sự khác biệt về giới tính, chủng tộc, quốc gia, thể chế chính trị… Dó đó, ngày hôm nay, cuộc vận động cho Nhân quyền, đặc biệt là quyền của phụ nữ ở Việt Nam trở nên đặc biệt chính đáng và đầy uy tín quốc tế.

Như chúng ta đã biết, với sự tồn tại và hoạt động trên danh nghĩa và chỉ nhằm phục vụ quyền lợi của Đảng cộng sản Việt Nam, Hội Liên Hiệp phụ nữ Việt Nam chưa và sẽ không bao giờ thực sự mang giá trị tự thân đáng tự hào của một hội đoàn dân sự. Và việc hình thành những tổ chức dân sự thay thế vai trò của Hội này, nhằm gánh vác sứ mệnh bảo vệ quyền lợi của phụ nữ Việt Nam là một vấn đề mang tính lịch sử, cấp thiết và không thể tránh khỏi.  Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam là một tổ chức dân sự đầu tiên như thế.

Chúng ta có thể điểm lại vài nét trong bức tranh vi phạm Nhân quyền và chà đạp nhân phẩm phụ nữ rộng lớn của chính quyền Việt Nam. Công an cưỡng chế thu hồi đất lôi kéo những phụ nữ dân oan trần truồng giữ đất như súc vật;  quản giáo ngược các nhà nữ bất đồng chính kiến trong tù; dân phòng, an ninh thường phục đánh đập những nhà hoạt động nữ trong các cuộc biểu tình ôn hoà hay dã ngoại Nhân quyền; công an phường làm nhục người nữ đối kháng trong đồn công an phường… Đó là những sự kiện làm tổn thương lương tâm nhân loại và thực sự bất xứng đối với vị trí của một chính quyền là thành viên của Liên Hiệp quốc và có những cam kết quốc tế về bảo vệ Nhân quyền.

Sự ra đời của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, trong bối cảnh Việt Nam vừa trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp quốc bất chấp thực trạng Nhân quyền tồi tệ ở quốc gia này, là một phép thử kiểm tra thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam đối với các tiếng nói đòi tự do nhân quyền sau sự kiện này. Thứ hai, đây cũng là cơ hội cho nhà cầm quyền để điều chỉnh cách xử sự của họ, không phải vì thành tâm mà vì vận mệnh của chính họ.

Mặc dù vậy, chúng ta không bao giờ nên chủ quan đối với một nhà cầm quyền có bề dày về những kinh nghiệm giả trá và lừa bịp cả với người dân Việt Nam lẫn công luận quốc tế. Bản lĩnh, sự khôn ngoan và tình yêu dành cho nhau của những người phụ nữ Việt Nam sẽ giúp chúng ta cùng nhau vượt qua những khó khăn phía trước, nhưng chúng ta không thể hoạt động hiệu quả mà không có sự ủng hộ quốc tế.

Như chúng ta đã biết, Uỷ ban Nhân quyền của Liên hiệp quốc đã hoàn toàn thất bại trong cố gắng trung thành và theo đuổi mục tiêu mà nó đề ra ban đầu. Năm 2003, sự kiện Lybia dưới chế độ độc tài Gaddafi được bầu làm chủ tịch Uỷ ban này là một sự sỉ nhục không chỉ đối với Uỷ ban Nhân quyền mà còn là tai tiếng đối với cả cái thiết chế quốc tế Liên Hợp quốc.

Nếu Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc hôm nay không muốn đi vào lịch sử như một sự thất bại tiếp theo, Hội đồng này phải thay đổi triệt để. Bất cứ sự nhượng bộ nào của Hội đồng này đối với các chế độ độc tài sẽ biến nó trở thành sân chơi của những thế lực cơ hội chính trị tầm quốc tế và  giá trị Nhân quyền cao quý sẽ bị chà đạp ở chính nơi nhận nhiệm vụ quan sát và bảo vệ nó.

Với nhu cầu đó, Hoa Kỳ và các quốc gia tự do phải lãnh đạo Hội đồng Nhân quyền và thay đổi thực trạng này. Hoa Kỳ dẫn đầu thế giới về Quyền lực mềm, mà Quyền lực mềm ấy còn là gì nếu không có các giá trị Tự do, Dân chủ, Nhân quyền? Thời gian phía trước chính là cơ hội cho chính phủ các quốc gia tự do nói chung và Hoa Kỳ nói riêng thể hiện thái độ của mình một cách rõ ràng.

Trở lại vấn đề của chúng ta, với tôn chỉ hoạt động độc lập và chỉ liên quan đến lĩnh vực Nhân quyền, trong tình hình chính sự quốc nội đầy thù địch với những nhà hoạt động bảo vệ Nhân quyền, Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam nhận thức rõ những thách thức mà tổ chức dân sự này phải đối mặt. Dù một mặt chủ động xây dựng nội lực, Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam vẫn liên lạc chặt chẽ và kêu gọi chính phủ các quốc gia tự do hãy hành động có trách nhiệm sau khi đã bầu cho Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền.

Đặc biệt chúng ta sẽ chờ xem các động thái của Hoa Kỳ với tư cách là người đàn anh của thế giới tự do; vì chỉ mới đây, vào chính ngày thành lập Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry đã tuyên bố:” Ngày này là thời điểm để chúng ta tái khẳng định quyết tâm biến lời nói thành hành động, và chúng ta cam kết góp phần giúp thế giới thoát khỏi những hành xử tàn bạo đã tước đoạt cuộc sống bình đẳng và nhân phẩm từ những người đồng hương của chúng ta (phụ nữ)”.

Huỳnh Thục Vy
Sài Gòn ngày 3 tháng 12 năm 2013

http://vnwhr.net/2013/12/03/hoi-phu-nu-dau-tien-thuc-su-bao-ve-phu-nu/#more-301

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Vài suy nghĩ về ông Giáp

Posted by Webmaster on October 14, 2013

Cô Huỳnh Thục VyHuỳnh Thục Vy – Friday, 11 October 2013 19:26

Vị tướng được những người cộng sản xem là “khai quốc công thần” cuối cùng đã trở thành người thiên cổ vào ngày 4 tháng 10 vừa qua. Vậy là, biểu tượng sống về công lao “giành độc lập” và lý tưởng “cách mạng”, tượng đài hữu danh vô thực về một thời “hào hùng” của những người cộng sản đã trở về với cát bụi.

 

Vo Nguyen GiapÔng ta đã thực sự rời bỏ cuộc chơi, đã từ giã cõi nhân sinh điên đảo này. Không ai biết ông sẽ đi về đâu nhưng ông đã để lại di sản đầy đau đớn và nhiễu nhương, để lại cho tất cả chúng ta một Việt Nam với tiếng ai oán khắp nơi. Thôi thì cũng cầu chúc ông ra đi trong thanh thản, dù ông đã  lặng thinh một cách vô cảm trước biết bao người đã ra đi một cách bi thương  khác.

Là người đã có công khai sinh ra một Việt Nam cộng sản, thiết nghĩ không cần bàn đến chuyện ông có lý tưởng hay không lý tưởng và sự cần thiết hay không của những cuộc chiến tranh vô nghĩa mà ông đã đóng vai trò lãnh đạo quân sự tối cao, ông phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về sự im lặng của mình trước những trang lịch sử bất công, gian trá và đau thương mà người Việt Nam đã trải qua. 

Không ít người ca ngợi ông là một trí thức lớn, là nhà văn hoá. Tôi không muốn bàn những chuyện ấy nữa vì đã có nhiều tài liệu lịch sử có sẵn cho việc tìm hiểu, nghiên cứu về ông Giáp. Chỉ xin hỏi: Ông đã làm gì khi luật sư Nguyễn Mạnh Tường kêu gọi dân chủ pháp trị để rồi sau đó bị thất sủng? Nếu là một trí thức lớn thực sự, lẽ ra ông phải biết dân chủ pháp trị cần cho một quốc gia như thế nào trước cả cụ Tường bởi thực tế cho thấy chủ nghĩa cộng sản đã tàn phá quốc gia như thế nào? Nếu không nhận ra khiếm khuyết của một chế độ độc tài cộng sản, ông có xứng đáng với danh xưng một đại trí thức? Và cứ cho là ông không biết gì về độc tài- dân chủ nhưng khi luật sư Tường lên tiếng về xã hội dân chủ, ông không có động tĩnh gì, đó có phải là biểu hiện của một nhân cách lớn?

Lại nữa, ông đã ở đâu, đã làm gì khi những Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Hữu Loan bị đấu tố, bị đọa đày? Ông có chút tủi nhục, cảm thương hay phẫn nộ nào không khi hàng triệu người miền Nam bỏ nước ra đi trong tức tưởi khi Việt Nam Cộng Hoà bị cưỡng chiếm để rồi hàng trăm nghìn người trong số họ đã vùi thân ngoài biển cả? Ông nghĩ gì khi tướng Trần Độ đã dũng cảm lên tiếng rồi bị đàn áp? Ông đã làm gì khi cụ Hoàng Minh Chính đã tỏ thái độ đối kháng để rồi bị bỏ tù? Ông đã đứng bên lề bao biến cố đau thương của đất nước. Đó có phải là vị trí xứng đáng của một trí thức hay không?

Dù họ là ai, một người vừa mới qua đời nên được cầu nguyện cho sự ra đi bình an. Tôi đã rất phân vân khi viết những dòng này. Có nên viết những lời cay đắng cho một người chết không? Có nên kể tội họ khi họ đã mãi mãi không còn khả năng biện bạch? Nhưng quả tình, tôi không viết những dòng này nhắm vào tướng Giáp, tôi viết cho những người còn sống, cho những người  còn bị ám thị bởi cái ảo ảnh hào quang mà những người cộng sản đã tạo ra. Đa số thanh niên Việt Nam hiện nay sống trong sự lừa gạt đó mà không biết, và cũng không có ý chí vượt thoát ra.

Ông Giáp, vị “đại tướng quân” trong mắt nhiều thanh niên Việt Nam, là người góp công to lớn để tạo dựng và bảo vệ chế độ độc tài tàn bạo này. Ông đã sống quá xa cái tuổi “cổ lai hy” và ra đi trong tình thương yêu của gia tộc, trong sự ngưỡng vọng của nhiều người. Nhưng ông có biết đâu, một người có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác như ông lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục.

Đó chính là một Đặng Ngọc Viết hiền lành, siêng năng bị chính quyền cướp đất, phẫn uất cùng cực đến mức phải ra tay giết chết một quan chức tỉnh Thái Bình rồi tự sát bằng một viên đạn vào tim. Đó là một Thomas Nguyễn Tự Thành-một thuyền nhân bị cưỡng bách hồi hương về Việt Nam từ Thái Lan, bị sách nhiễu và phong toả kinh tế liên tục bởi chính quyền cộng sản đến nỗi uất ức quá phải tự vẫn bằng cách thắt cổ vào ngày 3 tháng 10, trước ngày ông Giáp chết một ngày. Tại sao ông lại được vinh danh khi chính ông là một phần nguyên nhân của những cái chết đau đớn ấy?

Tất nhiên, ông Giáp không còn là lãnh đạo đất nước từ lâu, các chính sách, hành động của chính quyền này ông không tham gia. Nhưng chính  cái quá khứ “oai hùng” và  cái hiện tại vô trách nhiệm của ông tạo nên tính chính đáng cho chế độ tàn ác này. Chế độ này vẫn lấy ông ra làm cái bệ đỡ để biện minh cho những hành động bán nước hại dân của họ. Ông là cái phao cứu sinh khi những người lãnh đạo cộng sản đối diện với sự căm phẫn của người dân vì sự tham quyền cố vị của họ. Vậy mà, không hiểu vì tuổi già làm tiêu hao ý chí, vì sự sợ hãi làm xói mòn lương tâm, hay vì danh lợi của con cháu làm tiêu tan tinh thần trách nhiệm mà cho đến những năm cuối đời ông Giáp vẫn lặng thinh trước hiện tình đất nước vật vã dưới chế độ độc tài, vẫn để cho nhà cầm quyền tiếp tục lợi dụng ông cho chế độ bất nhân của họ. (Chỉ có một lần ông lên tiếng yếu ớt cho vấn đề Boxite Tây nguyên)

Giá như ông lên tiếng cổ vũ cho Nhân quyền Tự do thì tiếng nói của ông đã tác động mạnh mẽ đến lương tâm tuổi trẻ và có thể xoay chuyển ý thức của biết bao người dân đang bị ám thị. Một ông Giáp đại tướng quân chắc chắn có khả năng thức tỉnh quần chúng, làm rúng động đảng cộng sản hơn hẳn một Lê Công Định, Phạm Hồng Sơn, Huỳnh Ngọc Tuấn, Phạm Thanh Nghiên hay Phương Uyên chứ? Thế nhưng, ông đã chọn cách sống trong sự co rút và chết trong cờ xí, kèn trống của chế độ cộng sản, hơn là cách sống trong sự phản tỉnh và chết như một chiến sĩ dân chủ. Đáng lẽ tuổi già phải là giới hạn cuối cùng của sự sợ hãi nhưng ông đã để nó đi cùng ông sang tận thế giới bên kia.

Có người nói: chúng ta không ở vị trí của ông nên không thể hiểu hết những gì ông phải đối mặt. Đúng. Chúng ta không hiểu hoàn cảnh và vị trí của ông. Nhưng chúng ta có thể hiểu được hoàn cảnh của những bạn sinh viên vì biểu tình yêu nước mà bị nhà trường đuổi học và  mất cả tương lai không? Chúng ta có từng đặt mình vào vị trí Phương Uyên, cô bé sinh viên phải chịu biết bao nhiêu sợ hãi, tổn thương tinh thần khi bị bắt và giam giữ chỉ vì cô bé biểu thị lòng yêu nước? Hay như hoàn cảnh gia đình tôi, ba tôi ở tù khi chị em chúng tôi còn thơ dại và mồ côi mẹ; mười mấy năm trời gia đình tôi sống trong cảnh bần hàn, thất học và sự khủng bố của chính quyền. Hoàn cảnh của ông Giáp có ngặt nghèo hơn hoàn cảnh của những người kể trên hay không? Hay để dễ hình dung hơn, tình huống của ông có khó khăn hơn tình huống của tướng Trần Độ, của cụ Hoàng Minh Chính hay không? Tôi cho rằng, vấn đề là ở lương tâm và bản lĩnh!

Ông đã ra đi để lại tất cả, một chế độ độc tài dai dẳng,  những mảnh đời oan khuất, những cuộc đàn áp tiếp diễn, những cái chết oan khiên… Nhưng những dòng này không phải để kể tội ông. Quả thật, thế giới này tồn tại trong trạng thái tương đối của mọi giá trị. Nhưng vẫn có cách để phân biệt những trí tuệ và nhân cách lớn CHÂN THẬT với  sự tô vẽ KHÔNG THẬT. Cầu cho ông ra đi được bình an và xin gởi tới ông sự cảm thương cho một kiếp người đa đoan trong thế giới vô minh này nhưng sự tôn kính thì tôi xin giữ lại cho những con người sống với lương tâm, trách nhiệm và ý chí và chết với nỗ lực lên tiếng cho sự thật. Việt Nam còn rất nhiều người để chúng ta thành tâm ca ngợi và kính ngưỡng, nhưng đó không phải là ông. 

HTV – Sài Gòn ngày 6 tháng 10 năm 2013
Đọc thêm:    Đàn Chim Việt – Vĩnh biệt huyền thoại

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | 1 Comment »

“Khôn Ngoan” Đến Mức Độ Nào?

Posted by Webmaster on May 29, 2013

   –  May 28, 2013

Huynh Thuc VyCuộc đấu tranh cho Dân chủ của người Việt hiện nay không nằm ngoài những giá trị và niềm tin đã phổ quát của nhân loại về cách hành xử bất bạo động. Dù vậy, mấy mươi năm nay chúng ta đã chứng kiến cuộc đấu tranh này bị đàn áp thô bạo đến thế nào.

Gần đây có một số ý kiến cho rằng chúng ta nên mềm mỏng với chính quyền để tránh bị đàn áp, không nên xem  cộng sản là mục tiêu của đấu tranh bất bạo động (có ai xem cộng sản là mục tiêu đâu?), không nên “đẩy mình vào thế chống đối, co cụm dẫn đến tình trạng bị cô lập”…Và ý kiến này có vẻ được nhiều người thụ động ủng hộ.

Tất cả những cách bày tỏ quan điểm, rồi thể hiện quan điểm thành hành động mà không cổ vũ bạo lực, không mang dụng tâm gây thù hằn dân tộc đều thuộc phương cách đấu tranh bất bạo động. Theo đó, việc viết lách, phát biểu, hội luận, các cuộc biểu tình chống ngoại xâm, việc phân phát các tài liệu Nhân quyền nơi công cộng, việc tập hợp dân oan đòi đất… đều là cách chúng ta đấu tranh ôn hòa cho những mục tiêu tốt đẹp.

Theo cách hiểu : “đối tượng” là thứ chúng ta muốn tác động vào để nó thay đổi cho tốt hơn, thì rõ ràng đối tượng của cuộc đấu tranh này là Nhân quyền,  hệ thống chính trị, đa nguyên đa đảng, luật pháp, chủ quyền lãnh thổ, y tế, giáo dục, tư hưu đất đai, xã hội dân sự … Những đối tượng này sẽ trải trên một diện rộng, bởi dưới chế độ độc tài, mọi thiết chế trong xã hội Việt Nam đều thối nát, rệu rã, không những cần thay đổi mà thậm chí cần làm lại hoàn toàn mới; có thế mới mong đảm bảo cho người dân chúng ta một cuộc sống đáng sống. Hiểu như thế, sẽ thấy dù tôi viết bài đả kích nhà cầm quyền gay gắt thì đối tượng  tôi nhắm đến không phải là họ, mà là tự do dân chủ kia.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: | Leave a Comment »

Những sách nhiễu bẩn thỉu – The Despicable Acts of Harassment

Posted by Webmaster on March 21, 2013

Huỳnh Thục Vy (Danlambao) – Translated by BuiQuan (Danlambao)

huynhthucvy-huynhngoctuan-huynhngochieu-Danlambao

Tuần trước, nhân viên của Lãnh sự quán Hoa Kỳ đã thông báo với tôi là: ngày thứ Tư 20 tháng 3 này Viên chức Chính trị của Lãnh sự sẽ đến thăm gia đình tôi.
Tôi đã cho họ biết là thông báo qua điện thoại thì công an sẽ biết ngay và sẽ rất khó khăn cho chuyến viếng thăm. Vì năm ngoái, khi họ thông báo như vậy với gia đình tôi, ngay lập tức những ngày sau đó liên lạc điện thoại giữa tôi và nhân viên Lãnh sự đã bị cắt. Tôi không thể gọi lại cho họ để hẹn địa điểm trò chuyện như đã hứa, còn an ninh lẫn công an giao thông Quảng Nam đã lập chốt canh mọi ngã đường vào nhà tôi đúng ngày hẹn. Vậy là chuyến thăm năm ngoái không thực hiện được.
Sau khi cân nhắc những thông tin mà tôi thông báo cho họ, vị viên chức Lãnh sự đã hồi âm là tiếp tục hủy chuyến thăm lần này và sẽ gặp gia đình tôi vào một dịp khác. Đội ngũ an ninh nghe lén đã không biết chuyện này vì chúng tôi liên lạc qua email, nên hôm nay công an xã và dân phòng vẫn rình rập xung quanh nhà tôi.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: , | Leave a Comment »

24-1-2013 Chương trình Kim Nhung Show với Blogger Huỳnh Thục Vy

Posted by Webmaster on February 6, 2013

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Nghĩa hay lợi?

Posted by Webmaster on October 18, 2012

Huỳnh Thục Vy
Huỳnh Thụy Vy
Việc cổ xúy đức trị thừa kế từ nền văn hóa Khổng Nho đã mở đường cho sự thâm nhập dễ dàng của nền “đức trị Cộng sản”. Văn hóa “đức trị” ấy đã “trao tặng” cho Việt Nam một Hồ Chí Minh thủ đoạn hơn người nhưng được tôn vinh thành “vị cha già dân tộc đại trí đại tâm”. Nền đức trị không bao giờ ngăn nổi người ta trở thành những kẻ độc tài tàn bạo; mà ngược lại còn “thánh hóa” kẻ độc tài ấy, và đưa đến khả năng chính danh hóa sự cai trị chuyên chế qua nạn sùng bái cá nhân bệnh hoạn…
 
*
“Phàm người ta làm mọi việc ở đời cũng chỉ vì nghĩa hay vì lợi… Người quân tử chỉ nghĩ đến điều nghĩa mà dốc lòng vào việc thiện. Dù việc thiện nhỏ thế nào cũng không bỏ qua. Kẻ tiểu nhân thì chỉ nghĩ đến điều lợi, hễ thấy lợi thì dù ác thế nào cũng thực hiện”. 
 
Đó là một câu ghi trên đài tưởng niệm liệt sĩ chống Pháp tại Phước Ninh, Đà Nẵng. Đọc câu nói mang nặng màu sắc Nho giáo này trong một bài viết, tôi đã suy nghĩ rất mông lung về những giá trị cổ xưa mà ông cha ta đã suy tôn trong hành trình “tự Hán hóa” của mình. Đối với nhiều người, có lẽ câu nói rất ấn tượng, mang tầm vóc một phương châm sống đầy giá trị và đậm chất luân lý. Nhưng theo tôi, không thể nhận thức đơn sơ về “nghĩa” hay “lợi” như thế.
1. Quân tử và nền đức trị
“Quân tử” trong cách hiểu cơ bản nhất của người Trung Hoa xưa, là người cai trị. Do đó, từ này nguyên khởi được dùng để chỉ những người thuộc tầng lớp thượng lưu của xã hội quân chủ Trung Hoa và một số quốc gia du nhập Hán học khác. Với quan điểm đức trị mà Khổng giáo ra sức truyền bá hay thậm chí là áp đặt, những người cai trị là những kẻ tài đức vẹn toàn, là những ông vua anh minh mang tầm vóc thánh nhân, là những ông quan phụ mẫu chi dân. Theo cách dùng ấy, chúng ta hiểu rằng, quân tử là những người tài đức xuất chúng và có khả năng thống soái thiên hạ. Sau này, “quân tử” còn được dùng để chỉ những người có trí tuệ, đức độ, chính trực và hay làm việc nghĩa.
Quả tình, tôi không thích Nho giáo, không thích cả những khái niệm của nó. Các giá trị Khổng Nho xa lạ và không gây ấn tượng tốt với tôi. Bởi trong nền văn hóa ấy, người ta luôn miệng nói về đạo đức nhưng không có bất cứ một định chế khả dĩ nào để bảo vệ những giá trị luân lý ấy. Cũng chính trong nền văn hóa ấy, nơi mà kẻ cai trị được mặc định là những người vừa có tài thao lược, vừa có đức hạnh, chúng ta chỉ thấy đầy dẫy những kẻ bất chấp thủ đoạn để thoán đoạt thiên hạ hoặc ích kỷ hại nhân. Nào là Lưu Bang giết Hàn Tín sau khi đã thâu tóm thiên hạ về một mối, Lý Thế Dân giết anh em để lên ngôi hoàng đế…
Thật vậy, đạo đức xã hội không bao giờ được giữ gìn bằng cách hô hào, mà chỉ bằng thể chế chính trị, bằng luật pháp và phần còn lại được giao phó cho những định chế xã hội khác như: tôn giáo, giáo dục… Ngày hôm nay chúng ta biết rằng, động cơ hành động của con người là tự lợi. Bởi nhận chân ra điều ấy, nhân loại mới tạo lập thể chế dân chủ pháp trị. Kẻ lãnh đạo không thể trở nên tài đức chỉ vì mang cái danh quân tử. Ngược lại, ngay từ đầu họ phải được giả định là kẻ xấu, có khả năng lạm quyền, tư lợi, và phải được kiềm chế bởi một cơ chế chính trị nghiêm khắc. Ở đó, họ bị đặt vào tình huống: nếu họ vi phạm những cam kết với người dân, hậu quả mà họ lãnh nhận sẽ lớn hơn nhiều so với mối lợi mà họ có được khi vi phạm. Nhân loại ngày hôm nay không tin tưởng vào những phẩm giá tốt đẹp được gán (một cách hão huyền) cho kẻ cầm quyền theo kiểu đức trị. Với thể chế chính trị tự do, người dân dõng dạc tuyên bố với kẻ cai trị rằng: “Các ông cứ tỏ ra tốt đẹp bề ngoài, còn chúng tôi không biết thâm tâm các ông mưu tính chuyện gì. Nhưng nếu các ông làm bậy, các ông sẽ nhận hậu quả nhãn tiền”.
 
2. Nghĩa hay lợi
Trở lại với câu nói đã được đề cập ở đầu bài viết, nó hoàn toàn đặt trên bình diện đức trị của Nho giáo, phản thực tế và phản khoa học. Theo đó, người ta chia con người thành hai loại: một, hành động vì nghĩa; hai, hành động vì lợi. Phân loại con người thô thiển như thế sẽ dẫn tới những ngộ nhận tai hại. Trong mỗi một con người, có cả bản năng vị kỷ và bản năng cộng đồng. Động cơ, hoài bão và hành động của con người là tổng thể những mối tương tác của các bản năng này chứ không thể phân biệt nhị nguyên như trên.
Như đã nói ở trên, trong thực tế, nhân loại có xu hướng hành động vì lợi ích. Bản thân việc hành động vì lợi không phải là việc xấu xa về luân lý. Việc xem lợi ích là một giá trị tiêu cực về đạo đức là đi ngược lại quy luật tự nhiên, và thậm chí là cản trở sự tiến bộ. Đối với nền văn hóa Khổng Nho, chỉ có những kẻ thấp kém về tư cách và tài năng mới hành động vì lợi, còn thánh nhân thì hành động vì nghĩa. Nhưng mặc cho những giáo điều mà họ rêu rao, con người là con người. Mặc cho những truyền giảng đạo đức to lớn của họ, những kẻ đứng đầu thiên hạ, những quân vương được lưu danh sử sách, luôn là những người hành động vì lợi. Ai nói những quân vương độc tài như Tào Tháo, Lưu Bị, Chu Nguyên Chương… hành động vì nghĩa? Thật trớ trêu, trong một nền văn hóa luôn xiển dương đạo đức, chính ở đó, đạo đức bị chà đạp thô bạo nhất, và hơn nữa bị lợi dụng để mang lại lợi ích cho kẻ cầm quyền độc tài.
Người ta quên mất rằng, điều quan trọng là cần phải xác định: “nghĩa” là nghĩa như thế nào, nghĩa đối với ai; còn “lợi” là lợi gì, lợi ích cho ai; chứ không phải chỉ nói “nghĩa” và “lợi” chung chung. Và việc đồng hóa “nghĩa” với “thiện”, “lợi” với “ác” như câu nói trên thật không thỏa đáng. Rất nhiều khi, cái “nghĩa” dành cho thiếu số sẽ là họa cho đa số còn lại (ví như: việc vì ơn mưa móc chúng ta từng có được từ đảng cộng sản làm cho chúng ta không thể lên tiếng chí trích đảng hoặc chỉ trích không tới nơi chỉ có thể là “nghĩa” với đảng thiểu số chứ chẳng thể là nghĩa đối với đa số còn lại); và cũng như thế, “lợi”(dù là tư lợi) cũng không bao giờ là đồng nghĩa với “ác” nếu cái lợi ấy đạt được bằng những phương tiện hợp pháp, hợp luân lý.
Ấy vậy mà, chữ “nghĩa” lòe loẹt ấy trong suốt thời quân chủ ở Trung Hoa và Việt Nam đã là cái gông đeo cổ cho toàn xã hội, đã là giá trị “sáng lòe” để nô lệ hóa cá nhân, để phục vụ cho những cá nhân cai trị mang danh tập thể. Đến thời kỳ Cộng Sản, chữ “nghĩa” lại bị lợi dụng để kéo hàng triệu thanh niên ngây thơ vào “cuộc chiến chống đế quốc” mà thực ra là cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Thế mới biết “nghĩa” không đứng trơ trọi một mình để bắt người ta phải hành động, phải hy sinh; cái “nghĩa” đó phải đi cùng với lợi ích to lớn và lâu dài của cộng đồng thì mới có giá trị, xứng đáng là “nghĩa” thật. “Nghĩa” mà không mang lại lợi ích thiết thực cho cá nhân hay cộng đồng thì việc chạy theo nó là điều vô ích. Cái “nghĩa” mà không đi kèm với sự suy xét chín chắn có khi lại gây họa cho bản thân và nghiêm trọng hơn là cho cộng đồng.
Xét đến chữ “lợi”, mỗi cá nhân là phần tử của xã hội, lợi ích dành cho mỗi cá nhân là góp phần vào lợi ích chung của xã hội. Bởi vậy, sự mưu cầu lợi ích cá nhân, mà không xâm hại đến lợi ích của các cá nhân khác và của xã hội là điều tốt đẹp và cần được phát triển. Còn đối với những trường hợp mang lại lợi ích cho xã hội, thì “lợi” này mới chính là “nghĩa” thật. Cái “lợi” ấy, bây giờ không chỉ mang ý nghĩa luân lý tích cực, mà còn là sự thể hiện của trí tuệ.
3. Sự cáo chung cần thiết của nền đức trị
Việc cổ xúy đức trị thừa kế từ nền văn hóa Khổng Nho đã mở đường cho sự thâm nhập dễ dàng của nền “đức trị Cộng sản”. Văn hóa “đức trị” ấy đã “trao tặng” cho Việt Nam một Hồ Chí Minh thủ đoạn hơn người nhưng được tôn vinh thành “vị cha già dân tộc đại trí đại tâm”. Nền đức trị không bao giờ ngăn nổi người ta trở thành những kẻ độc tài tàn bạo; mà ngược lại còn “thánh hóa” kẻ độc tài ấy, và đưa đến khả năng chính danh hóa sự cai trị chuyên chế qua nạn sùng bái cá nhân bệnh hoạn.
Trong cuộc đấu tranh hôm nay, chúng ta đấu tranh vì “nghĩa” sao? Điều đó không sai, nhưng chưa đủ, chúng ta đấu tranh vì “lợi” nữa chứ. Nền dân chủ tự do sẽ mang lại cho toàn thể quốc gia này cũng như mỗi một cá nhân trong xã hội những lợi ích to lớn. Chúng ta đấu tranh cho dân chủ không phải vì nó tốt chung chung theo kiểu mị dân, mà vì nó mang lại lợi ích thực tế đã được kiểm chứng trên thế giới cho cá nhân và xã hội, mang lại sự thăng tiến tất cả các mặt của đời sống chính trị xã hội. Chính cái lợi ích to lớn ấy đã mang lại cho cuộc đấu tranh cái danh diện chính nghĩa chứ không phải là những giáo điều xơ cứng, màu mè. Nói cách khác, cái danh “chính nghĩa” là “bộ áo” bên ngoài, còn lợi ích thật bên trong (hướng về thiểu số hay đa số) mới quyết định bản chất của “nghĩa”. Cộng sản đã khoác bộ áo “chính nghĩa” để tàn phá đất nước này đó thôi. Bởi thế khi đánh giá sự việc, ta không đánh giá qua “bộ áo chính nghĩa” ấy mà xét tận gốc rễ cái lợi ích mà nó mang lại sẽ thuộc về ai. Chúng ta mang lại lợi ích cho ai, điều đó sẽ cho thấy chúng ta là bậc đai phu hay kẻ tiểu nhân, chứ không phải chỉ nhìn nhận phân biệt đơn sơ giữa “nghĩa” và “lợi”.
Ngày hôm nay, chúng ta không hướng đến một xã hội có những cá nhân tỏa hào quang của thánh nhân mà là một xã hội với những định chế vững vàng và có khả năng kiềm tỏa quyền lực chính trị, bảo vệ tự do cá nhân. Sự hô hào đạo đức, nhân văn chẳng thể mang lại nhân văn, đạo đức thật; chỉ khi nào người ta bị buộc phải hành động như thế nếu không họ sẽ bị loại bỏ, trừng phạt thì lúc đó xã hội mới tiến bộ được. Vì vậy, xin hãy để tâm thức Khổng Nho cùng những giá trị mà nó xiển dương lùi vào quá khứ, nhường đường cho những giá trị mới.
Tam Kỳ, tháng 10 năm 2012
 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: | 2 Comments »

Người con gái suy tư cho tổ quốc

Posted by Webmaster on August 17, 2012

Nguyễn Thanh Giang

Huỳnh Thục Vy

Trong “Lời nói đầu” cuốn chính luận “Suy tư và Ước vọng” xuất bản ở nước ngoài cách đây hơn chục năm tôi đã viết:

… Dẫu rằng, vì những dòng Suy tư này mà tôi từng chịu bao nhiêu lao lung, khổ ải, tôi vẫn không thể quên lời nhà chí sỹ Phan Bội Châu:

Sinh vi nam tử yếu hy kỳ

Khẳng hứa càn khôn tự chuyển di!

Ư bách niên trung tu hữu ngã

Khởi thiên tải hậu cánh vô thùy

(Đã sinh ra làm trai thì cũng phải khác đời

Lẽ để trời đất muốn xoay vần tới đâu thì tới

Trong khoảng trăm năm đã có ta (thì ta phải gánh vác lấy công việc)

Còn như chuyện ngàn năm sau thì có người sắp tới) .

… Tôi vẫn Suy tư để tồn tại, để được Ước vọng cùng Nhân dân tôi, Đất nước tôi”.

Không thể nói tôi không kiên trì, không nhẫn nại nhưng, cho đến nay hầu như Suy tư của tôi chẳng đi đến đâu và Ước vọng hầu như chẳng còn gì. Chỉ còn lại “Mối sầu như tóc bạc/Cứ cắt lại dài ra!”. đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Những chia sẻ nho nhỏ

Posted by Webmaster on August 6, 2012

Huỳnh Thục Vy

Huỳnh Thục Vy

Ba giờ chiều ngày 4 tháng 8 năm 2012, anh chị em chúng tôi rời chỗ trọ ở đường Thanh Long, đi vòng theo các con phố Đà Nẵng hướng về Quảng Nam. Gia đình tôi có việc nhà nên cuối tuần ra đây, chúng tôi không có ý định biểu tình vì cho rằng sẽ không thể có một cuộc biểu tình ở thành phố nổi tiếng “yên tĩnh” này.

Đến đoạn đường đường Phan Chu Trinh thì có hai công an sắc phục và một an ninh thường phục ra đón đầu ba xe máy chúng tôi lại và đòi bắt giữ anh chị em chúng tôi. Chúng tôi phản đối quyết liệt, yêu cầu họ trình giấy tờ cá nhân và lý do bắt giữ chúng tôi. Tên an ninh thường phục ấp úng không trả lời được và mắt cứ hướng về phía sau lưng chờ người đến “tiếp viện”, trong khi người dân hai bên đường tập trung lại khá đông để xem sự việc. Chúng tôi nhanh chóng lách xe ra khỏi mấy tên an ninh đang bối rối với đám đông và chạy tiếp.

Đến đoạn đường 2-9 gần siêu thị Metro Đà Nẵng, Minh Đức chở Khánh Vy đi trước bị một xe công an thường và một xe cảnh sát 113 chặn lại đòi kiểm tra giấy tờ xe. Hiếu và tôi đi sau cũng bị hai tên công an chặn lại, rút chìa khóa xe đòi bắt giữ chúng tôi. Cô tôi (đi cùng xe với Hiếu) nhào vô giật lại hai chìa khóa xe và chúng tôi nhanh chóng tiến về chỗ Minh Đức và Khánh Vy đang giằng co với hai xe công an. Chúng tôi bị chặn lại vô lý và bất ngờ nên đâm ra giận dữ.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: | Leave a Comment »

Ô Cửa Nhỏ của Thục Vy

Posted by Webmaster on July 27, 2012

Diễn Đàn Việt Thức –   – July 24, 2012

“Qua ô cửa nhỏ nhìn ra bầu trời, 
tôi cảm thấy người dân mình 
cần tự do biết là bao nhiêu.”
(Huỳnh Thục Vy)

“Em sẽ dành cả cuộc đời này để thương yêu anh, cũng như chúng ta sẽ dành cả cuộc đời này để thương yêu đất nước này.”

Tôi nhớ đọc được câu ấy trong lá thư của một cô gái trẻ ở trong nước gửi cho người yêu cô; nói đúng hơn, gửi cho vị hôn phu cô. Đấy là lá thư tình (nếu vẫn gọi là thư tình) không giống bất cứ lá thư tình nào từ xưa đến giờ. Cô gái khá xinh đẹp, và tên cô chắc cũng không lạ gì với nhiều người ở trong và ngoài nước. Cô tên là Thục Vy.

“Em xin lỗi anh. Hãy tha lỗi cho em!”

“Tôi đọc lá thư ấy mà ứa nước mắt,” người bạn tôi nói. Anh ta chuyển lá thư ấy cho một người bạn. Người bạn anh cũng nói “Đọc mà ứa nước mắt”. Tôi không rõ có bao nhiêu người đã đọc và đã ứa nước mắt vì lá thư ấy.

Lá thư được Thục Vy viết ra ít hôm sau ngày 1 tháng 7, ngày cô và các bạn cô, như cô viết, “bị đạp, bị nắm tóc lôi lên xe khi tập trung biểu tình ở công viên 30-4”.  Trong số những người bị “lôi lên xe” ấy có anh, người chồng sắp cưới của cô.  “Anh bị đánh rất nhiều,” cô viết. “Anh đã hét to ‘Các anh có phải người Việt Nam không?’ và ‘Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam!’ trong nước mắt.”

“Các anh có phải người Việt Nam không?”, lẽ ra anh không cần hỏi câu ấy.  “Các anh” ấy cũng là người Việt Nam thôi.  “Các anh” ấy được trả lương để làm tốt công việc của mình. Đơn giản là như vậy.  Thục Vy hiểu rõ điều ấy nên cô không phản ứng như anh mà chỉ lặng lẽ để họ áp giải đi… Cô được thả về buổi tối cùng ngày. Thế nhưng mọi chuyện chưa kết thúc. Ít hôm sau, ngày 4 tháng 7, cô được mời lên “làm việc” ở đồn công an quận 7, Saigon, và sau đó cô bị áp giải lên xe một lần nữa, đưa về tận Quảng Nam. đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: , | Leave a Comment »

Chi tiết việc công an bắt giữ Blogger Huỳnh Thục Vy

Posted by Webmaster on July 7, 2012

Blogger Huỳnh Thục Vy và các bạn bị công an bắt giữ tại Sài Gòn trong lúc biểu tình chống TQ hôm 1/7/2012.Nhân Khánh, thông tín viên RFA – 2012-07-06

Sau khi bị công an Quảng Nam vào Sài Gòn bắt đưa lên xe giải đi, blogger Huỳnh Thục Vy đã được trả tự do vào tối thứ Năm 5/7. Vừa về đến nhà, Huỷnh Thục Vy đã dành cho Đài Á Châu Tự Do một cuộc phỏng vấn đặc biệt, thuật lại những gì đã xảy ra với Chị trong những ngày qua.

Khủng bố tinh thần

Nhân KhánhChào Blogger Huỳnh Thục Vy, vừa qua chúng tôi được biết chị bị công an bắt giữ tại phường Tân Quy, quận 7, Sài gòn. Chị có thể chia sẻ với thính giả Đài Á châu Tự do về những chi tiết của việc bắt bớ này hay không?

Huỳnh Thục Vy: Dạ, tôi xin chào tất cả quý vị thính giả Đài Á châu Tự do. Mọi việc diễn ra từ ngày 1/7 đến giờ quá nhiều, hầu như tôi nhớ rất ít, nhưng sẽ cố gắng chia sẻ với mọi người. Sáng ngày 4/7, tôi nhận được giấy mời lên làm việc ở đồn công an phường Tân Quy, quận 7, Sài Gòn. Sau khi tôi làm việc ở đó suốt 3 giờ đồng hồ, thì khoảng 11 giờ 30’ thì tôi với anh Duy (người chồng đã đăng ký kết hôn) định sẽ về.

Bước ra thì thấy 2 chiếc xe của công an Quảng Nam đậu ở đó, anh Duy thì kéo con về, người ta thì giằng tôi lại. Họ bỏ tôi lên xe, chở ra khỏi phường Tân Quy, rồi đi biệt luôn. Tôi không nhớ là mình đã đi qua đường nào, song cuối cùng tôi biết là đang trên quốc lộ hướng về Quảng Nam. đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Công an Quảng Nam đã thả Huỳnh Thục Vy

Posted by Webmaster on July 6, 2012

Huỳnh Thục Vy 10:52:am 05/07/12 | Tác giả: Đàn Chim Việt

Tin từ ông Huỳnh Ngọc Tuấn cho hay, vào khoảng 21 giời tối nay, 5/7/2012 công an Quảng Nam đã trả tự do cho Huỳnh Thục Vy. Cách họ thả cũng ‘du kích’ không khác gì cách họ bắt.

Xe công an đã chở Vy tới gần nhà rồi thả ở đó để cô tự đi bộ về nhà. Vẫn theo người cha, thì cô con gái mệt mỏi, gầy yếu. Gia đình sẽ đưa Vy đi kiểm tra sức khỏe vào ngày mai. Trước đó ít giờ, khoảng 14h cùng ngày, cô của Vy là Huỳnh Thị Thu Hồng đã đến cơ quan công an Quảng Nam hỏi thăm tình hình của cháu nhưng không được cơ quan này tiếp vì lý do “không có giấy mời”. Thậm chí, cơ quan công an còn nói, họ không giam giữ Vy, muốn tìm thì vào Sài Gòn mà hỏi.

Bản thân ông Huỳnh Ngọc Tuấn cũng nhiều lần gọi điện thoại tới hỏi thăm tình hình con gái nhưng không nhận được bất kỳ sự trả lời nào của công an Quảng Nam.

Trong lúc bắt Vy, một nhân viên an ninh đã buông lời đe dọa Lê Khánh Duy, chồng Vy rằng “con Vy vợ mày hết đường làm lại cuộc đời”, và “khó mà sinh đẻ được’.

Trước đó, hôm 1/7 Thục Vy cùng em gái, em rể, em trai đã bị bắt giữ thô bạo khi tham gia biểu tình tại Sài Gòn. Cô được thả vào tối khuya cùng ngày với nhiều vết thâm tím. Sáng 4/7 cô lên đồn công an phường Tân Quy, quận 7 Sài Gòn để làm việc theo giấy mời và bất ngờ bị bắt, đưa lên xe chở đi mất.

Sau đó, công an đã khám xét nơi trọ của Vy và em gái, thu giữ máy tính, điện thoại và nhiều dụng cụ làm việc, kể cả những thứ không phải của Thục Vy.

Hiện 3 thành viên trong gia đình họ Huỳnh vẫn bị lệnh cưỡng chế 270 triệu đồng treo lơ lửng trên đầu. Đây là số tiền xử phạt hành chính về công nghệ thông tin từ 1/2012.

© Đàn Chim Việt

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: | Leave a Comment »

Blogger Huỳnh Thục Vy bị bắt

Posted by Webmaster on July 5, 2012

Gia đình nói Blogger Huỳnh Thục Vy đã bị bắt đưa đi "mất tích"BBC Tiếng Việt  –  Cập nhật: 13:43 GMT – thứ tư, 4 tháng 7, 2012

Blogger Huỳnh Thục Vy bị công an tỉnh Quảng Nam bắt ở Sài Gòn và hiện không rõ đang ở đâu, gia đình cô nói với BBC.

Cả ba chị em Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Khánh Vy và Huỳnh Trọng Hiếu đều tham gia biểu tình chống Trung Quốc ở thành phố Hồ Chí Minh hôm 1/7 và đều bị bắt nhưng sau đó được thả ra trong cùng ngày.

Nói về vụ bắt cô Huỳnh Thục Vy hôm 4/7, ông Huỳnh Ngọc Tuấn, cha của cô Vy, nói:

“Khi mà cháu Vy đi làm việc trên đồn công an của phường Tân Quy, quận 7, Sài Gòn thì an ninh của Quảng Nam người ta vô người ta bắt ngay ở trong đồn đó.

“Sau đó người ta chuyển Vy đi đâu tôi không biết.

“Mà người ta cũng không thông báo cho mình là ai bắt. Chỉ có Lê Khánh Duy (hôn phu của Huỳnh Thục Vy) thấy mấy người đó là mấy người Quảng Nam.”

Ông Tuấn cũng nói nơi ở trọ mà cô Thục Vy sống chung với em gái Khánh Vy cũng bị khám xét:

“Sau khi bắt Vy thì người ta mới về chỗ trọ của Thục Vy, anh đó là Trung tá Phạm Trung Phương, an ninh của tỉnh Quảng Nam và anh Đặng Quang Thái, đại úy, cũng là an ninh tỉnh Quảng Nam, thì vô niêm phong lấy hai cái laptop và hai cái điện thoại di động.

“Nhưng mà hai cái đó không phải là tài sản của Thục Vy nhưng mà họ nói là làm theo lệnh cưỡng chế của tỉnh Quảng Nam.”

“Còn hiện nay thì Thục Vy đã đi đâu mất tích nhưng người ta cũng không báo gì cho chúng tôi biết,” ông Tuấn nói.

Bất ngờ

Ông Tuấn nói gia đình ông không hề được cảnh báo về chuyện Huỳnh Thục Vy sẽ bị bắt.

“Hoàn toàn không có một tín hiệu gì hết.

“Các cháu vẫn sinh hoạt bình thường.

“Người ta đến ngay nhà trọ của Thục Vy đó. Mười mấy công an, dân phòng người ta đến người ta canh cái nhà đó.

“Mình đi đâu thì họ đi theo vậy thôi. Cũng không có dấu hiệu gì là họ sẽ bắt Thục Vy hết,” ông Tuấn nói.

Một video thu lúc công an tới khám và tịch thu máy tính và điện thoại ở nhà trọ của Huỳnh Thục Vy cho thấy phía an ninh lấy đi các đồ vật trong nhà mà không cần chứng minh đó có phải là vật dụng của cá nhân cô hay không.

Trong video chỉ có tiếng, người ta có thể nghe thấy tiếng một nam giới mà ông Tuấn nói là của Đỗ Minh Đức, chồng của Huỳnh Khánh Vy, lên tiếng khi công an muốn lấy đi laptop trong nhà:

“Tôi có mỗi một cần câu cơm duy nhất các anh cầm mất của tôi.

“Tôi có chứng minh trong máy là đồ của tôi.”

Tuy nhiên một nhân viên an ninh nói “trong phạm vi này vẫn sử dụng chung với nhau” và vẫn lấy máy tính đi.

Xử phạt

Gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn cũng đang bị treo quyết định phạt hành chính 270 triệu đồng vì “vi phạm hành chính trong lĩnh vực công nghệ thông tin” khi viết những bài viết “chống phá Đảng” và “chống phá khối đại đoàn kết dân tộc”.

Tuy nhiên ông Tuấn nói gia đình ông đã nói ông và các con chỉ thực hiện “quyền tự do của công dân” đã được nêu trong Hiến Pháp của Việt Nam và công ước quốc tế.

Theo ông Tuấn, chính quyền không nhắc gì thêm tới quyết định xử phạt mà họ đưa ra từ cuối năm ngoái.

Chính quyền Việt Nam bị chỉ trích đã tăng cường trấn áp các nhà bất đồng chính kiến kể từ sau Đại hội XI của Đảng Cộng sản hồi tháng Một năm 2011.

Hà Nội thậm chí bị tổ chức Phóng viên Không Biên giới liệt vào danh sách các nước mà họ gọi là “Kẻ thù của Internet” do các đợt trấn áp bloggers.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »