Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Posts Tagged ‘Ngô Thanh Hải’

Đạo Luật S-219: Bản cáo trạng dành cho CSVN

Posted by Webmaster on April 25, 2015

 

nns

Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sẵng (Danlambao)  Đạo luật S-219 là một thắng lợi không những của người tranh đấu ở hải ngoại, mà cũng là thắng lợi của những nhà tranh đấu và đồng bào trong nước. Vì đó là Bản Cáo Trạng mà người cộng sản không thể nào chối cãi được, kèm theo những chứng tích của thuyền nhân tại Mã Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân. Đó là những bằng chứng hùng hồn về những vi phạm thô bạo về nhân quyền, tự do, dân chủ khi họ cai trị Việt Nam…

 
*
Thưa quí vị,
Hôm qua ngày 23 tháng tư năm 2015, dự luật S-219 đã trở thành đạo luật và được vị Toàn Quyền Canada, đại diện Nữ Hoàng ký và ban hành.
Có lẽ chúng ta cũng nên quên đi những tranh luận, nhiều lúc, một số người có những lời lẽ nặng nề với người đề xướng dự luật, Thượng Nghị Sĩ Canada gốc Việt, ông Ngô Thanh Hải. Quên đi để đừng tạo thêm rạn nứt giữa những người tranh đấu cho tự do, dân chủ cho đồng bào nơi quê nhà. Quên đi để cùng nhau hướng về đồng bào ruột thịt thân yêu đang chịu cay đắng, nghèo khó, bị mất nhà cửa ruộng đất đang lâm cảnh màng trời chiếu đất nơi đầu đường, xó chợ ở quê nhà. Quên đi để người cộng sản biết rằng khối người tranh đấu hải ngoại tranh cãi quyết liệt, nhưng họ vẫn đặt quyền lợi của quốc gia, dân tộc trên hết. Khác với người cộng sản đấu đá nhau quyết liệt vì quyền lợi cá nhân và phe nhóm họ.
Đạo luật S-219 là một thắng lợi không những của người tranh đấu ở hải ngoại, mà cũng là thắng lợi của những nhà tranh đấu và đồng bào trong nước. Vì đó là Bản Cáo Trạng mà người cộng sản không thể nào chối cãi được, kèm theo những chứng tích của thuyền nhân tại Mã Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân. Đó là những bằng chứng hùng hồn về những vi phạm thô bạo về nhân quyền, tự do, dân chủ khi họ cai trị Việt Nam.
Đạo luật được ban hành từ quốc gia đã từng tham gia vào Ủy Ban Kiểm Soát Đình Chiến Việt Nam, quốc gia từng được xem như là nước trung lập thì làm sao người cộng sản Việt Nam chối cãi, chạy tội được sau khi chế độ sụp đổ và bị người dân Việt Nam kiện họ ra toà án quốc tế.
Đây là bản cáo trạng hùng hồn về những hành vi tàn bạo của họ khi họ kiêu hãnh với chiến thắng và xem người bại trận, dân chúng miền Nam như cỏ rác, dân thuộc địa nên người thắng trận có toàn quyền làm điều gì họ cần, họ muốn bất chấp luật lệ và đạo lý tối thiểu của con người. Họ hả hê đem người thua trận đi cầm tù, họ chiếm đoạt của cải, tài sản người miền Nam, đuổi người miền Nam lên chốn rừng thiêng nước độc sinh sống để lấy nhà cửa, ruộng vườn chia cho bọn họ, gia đình, thân nhận họ từ miền Bắc tràn vào chiếm.
Tiếng oán than ngút trời, nước mắt người miền Nam ướt đất, không nổi oan khiêng nào sánh nổi. Sau khi vơ vét tràn túi, đầy nhà, họ xây cung đình, sống xa hoa như bậc đế vương thời phong kiến, kể cả những lãnh tụ các nước tư bản giàu có cũng không có được cuộc sống, gia sản như họ. Những người cùng đinh, khố rách bỗng chốc trở thành đại tư bản, thì thử họi người dân bị cướp bóc đến ngần nào, đến bậc nào. Người dân vô cùng cực khổ để tạo được cái ao, miếng vườn, chúng đem quân tới đánh chiếm, rồi Đoàn Văn Vương, chủ mảnh đất tạo bằng mồ hôi, nước mắt của vợ con, anh em bỗng chốc mất sạch và vô tù. Trời Phật Chúa nào dung tha họ được.
Vợ chồng con cái anh chị Nguyễn Trung Can, Mai Thị Kim Hương chỉ có ngôi nhà nhỏ tạm mưa trú nắng tại Thạnh Hoá, Long An, nhưng ở nhằm vị trí tốt chúng cũng không tha. Ngày 14 tháng 4 năm 2015 một lực lượng cưỡng chế hùng hậu đến giật sập nhà để chiếm đất. Cả xóm không thể nén nổi uất hận, họ liều chết, dùng bom xăng và axit để tự vệ, để giữ ngôi nhà lá xiêu vẹo để còn có chỗ che nắng che mưa. Tất cả đều bị CA đánh đập tàn tệ trong lúc bắt giữ. Đến ngày 15/4/2015, ít nhất 7 dân oan hiện vẫn đang bị nhà cầm quyền CSVN giam giữ gồm có: Phùng Thị Ly, Nguyễn Trung Can, Mai Thị Kim Hương, Phùng Văn Tuân, Nguyễn Trung Tài, Nguyễn Trung Linh, Mai Văn Đạt. Toàn bộ căn lều tạm bợ của vợ chồng ông bà Nguyễn Trung Can, Mai Thị Kim Hương đã bị thiêu rụi. Hiện CA đã dùng tôn quây xung quanh, bít toàn bộ lối ra vào (theo Dân Làm Báo). Không còn cảnh nào trên thế gian nầy tàn bạo hơn cảnh nầy!!
Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đau lòng với nỗi đau của đồng bào, tôi nghĩ ông âm thầm soạn thảo dự luật không phải để hàng năm tới ngày 30 tháng Tư đem ra kỷ niệm, than khóc rồi về, thế là xong một năm. Năm sau đem ra diễn lại. Không, ông không làm việc vô nghĩa đó, mà dụng ý sâu sắc của ông là tạo nên một đạo luật quốc gia để ghi lại tội ác của người cộng sản để chính đạo luật đó là bản cáo trạng kết tội mà người cộng sản không thế nào phủ nhận được. Vì việc lớn nên ông kiên nhẫn nghe không biết bao nhiêu ngôn từ không phù hợp từ một số người mà không hề phản ứng, dù ông có đủ phương tiện làm những người nầy chấm dứt những phỉ báng đó. Ông Hải không muốn làm rạn nứt thêm tình đoàn kết giữa những người tranh đấu, điều đó vô cùng bất lợi cho chúng ta, tôi nghĩ.
Cũng chính vì vậy mà người cộng sản phản ứng rất quyết liệt. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng gởi thơ phản đối đến Thủ Tướng Harper của Canada; Họ triệu Đại sứ Canada tại Việt Nam để phản đối Canada thông qua đạo luật S-219 xem ngày 30/4 là “Ngày Hành Trình Đến Tự Do”. Họ vung tiền ra mướn những nhóm vận động hành lang (lobby) chuyên nghiệp để thuyết phục quốc hội Canada đừng thông qua dự luật; họ tập họp nhóm Canada thân cộng vào quốc hội để phản bác dự luật, nhưng lẽ phải bao giờ cũng được tôn trọng từ những người văn minh, xã hội văn minh. Chỉ trong vòng vài ngày tới đây thôi, tin vui nầy sẽ loan truyền đi khắp năm châu. Câu hỏi mà tôi xin mạo muội nêu lên là: Canada làm được, còn Mỹ, Âu Châu, Úc Châu thì sao? Những người tranh đấu trong và ngoài nước hy vọng thấy được từ ngữ YES, WE CAN từ quí vị.
Đây cũng là lúc những gia đình có người vượt biên, vượt biển chết, mất tích đứng ra thành lập Hội Nạn Nhân Cộng Sản, sưu tập bằng chứng để kiện cộng sản Việt Nam ra toà án quốc tế vì chánh sách vô nhân đạo của họ gây ra cái chết của thân nhân mình.
Đồng bào quốc nội đang kiên cường đứng lên bức xiềng xích cộng sản để giành lại tự do, dân chủ và quyền làm người. Đồng bào hải ngoại phải quyết liệt hơn nữa để không phụ lòng tin yêu của đồng bào quê nhà.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Đời sống quanh ta | Tagged: , , | Leave a Comment »

CSVN tức tối vì Canada thông qua đạo luật ‘Ngày Hành trình đến Tự do’

Posted by Webmaster on April 25, 2015

Nhà cầm quyền CSVN đã tỏ ra tức tối trước việc Quốc Hội Canada vừa chính thức thông qua đạo luật S-219 ‘Ngày Hành trình đến Tự do’. Đây là đạo luật có ý nghĩa công nhận ngày 30/4 hàng năm là ngày quốc lễ Canada để tưởng nhớ những nạn nhân của đảng CSVN đã phải liều chết vượt biên tìm tự do.

Chiều ngày 24/4/2015, người phát ngôn bộ ngoại giao VN, ông Lê Hải Bình mạnh mẽ chỉ trích đạo luật S-219 là ‘sai trái’, ‘xuyên tạc’ và ‘xúc phạm’.

Cùng ngày, bộ ngoại giao CSVN tuyên bố đã ‘triệu tập’ đại sứ quán Canada tại Việt Nam để phản đối.

Harper2015
Thủ tướng Canada, Stephen Harper. Hình Thời báo Toronto.


Thông tấn xã Việt Nam trích lời ông Lê Hải Bình nói: “S-219 là một đạo luật hoàn toàn sai trái, chứa đựng nhiều nội dung xuyên tạc lịch sử cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước của nhân dân Việt Nam đã được cộng đồng quốc tế, trong đó có Canada ủng hộ. Việt Nam kiên quyết phản đối việc Canada thông qua đạo luật này.”

Người phát ngôn CSVN gọi đây “là bước lùi trong quan hệ giữa hai nước, gây ảnh hưởng tiêu cực tới quan hệ đang phát triển tốt đẹp giữa Việt Nam và Canada, xúc phạm tình cảm của nhân dân Việt Nam cũng như một bộ phận lớn cộng đồng người Việt tại Canada.”
 
Ông Lê Hải Bình cũng đồng thời cảnh báo Canada phải “nhận thức rõ ảnh hưởng tiêu cực” “có các biện pháp khắc phục, không để xảy ra những sự việc tương tự” đối với đạo luật S-219.

Theo báo chí Canada, hồi cuối năm 2014, thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã trực tiếp gửi thư cho thủ tướng Canada, ông Stephen Harper để bày tỏ nỗi ‘bức xúc’ trước đạo luật S-219.

Điều 2, đạo luật S-219 nêu rõ: “Khắp đất nước Canada, hàng năm và mỗi năm, ngày thứ Ba mươi của tháng Tư (30/4) sẽ được biết đến như là “Ngày Hành trình đến Tự do”.
Đạo luật ‘Ngày Hành trình đến Tự do’ được sự bảo trợ của thượng nghị sỹ gốc Việt, ông Ngô Thanh Hải.
Chiều ngày 22/4/2015, đạo luật đã chính thức được quốc hội Canada biểu quyết thông qua, đúng vào thời điểm dánh dấu 40 năm cộng sản cưỡng chiếm miền Nam.
Hiện có khoảng 300 ngàn người gốc Việt đang sinh sống tại Canada, đa số đều là những người tị nạn phải bỏ nước ra đi sau ngày 30/4/1975.
Đây là một tin vui lớn đối với cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản khắp nơi trên thế giới, đồng thời cũng là minh chứng cho sức mạnh và sự trỗi dậy của cộng đồng người Việt tại Canada.

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Đời sống quanh ta | Tagged: , , | Leave a Comment »

40 Năm Người Việt Tại Canada Và Dự Luật S-219

Posted by Webmaster on February 6, 2015

 

Mặc Lâm – RFA  – 2015-02-06

TNS Ngô Thanh Hải, CanadaMặc Lâm: Thưa TNS Ngô Thanh Hải, xin ông cho biết mục đích mà ông soạn thảo Dự luật S-219 ban đầu có tên là Tháng Tư đen, sau đổi lại là “Ngày hành trình tới tự do” nhằm nói lên điểu gì thưa ông?

TNS Ngô Thanh Hải: Đó là dự luật để tưởng nhớ tới hơn hai triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi với tư cách là tị nạn, là thuyền nhân. Thứ hai là để tưởng nhớ 250 ngàn người Việt Nam đã bỏ mình trên biển cả hoặc là bị cướp, bị bão hay điều gì đó. Thứ ba nữa dự luật này nhằm cám ơn chính phủ Canada đã nhận một trăm hai chục ngàn người Việt Nam tỵ nạn vào cuối thập niên 70 đầu thập niên 80 rồi sau này lên tới 300 ngàn người. Đồng thời cũng là cám ơn chính phủ Canada đã mở rộng vòng tay để đón nhận thuyền nhân tỵ nạn của chúng ta tại đây. Thứ tư nữa là cám ơn chính phủ, nhân dân Canada đã sponsor từ cá nhân, nhà thờ đến các cơ quan thiện nguyện đã bảo trợ giúp đỡ cho chúng ta. Thứ năm là Canada là một quốc gia mà trong thập niên đó, cuối 70 đầu 80 thì Canada là quốc gia đầu tiên trên thế giới đã nhận người tỵ nạn do đó mà Cao Ủy Tỵ Nạn (UNHCR) Canada đã trao giải Nansen cho Canada. Đạo luật này dựa trên 5 điều đó thôi.

Mặc Lâm: Thưa, ông là một dân cử gốc Việt tại Canada với chức vụ Thượng Nghị Sĩ liên bang, đời sống của người Việt nam hôm nay vừa đúng 40 năm kỷ niệm ngày ra đi của họ thì ông thấy có sự thành tựu nào đáng kể nơi xứ tạm dung mà bây giờ đã trở thành quê hương thứ hai của họ hay không?

TNS Ngô Thanh Hải: Thưa bây giờ thì mình thấy rằng cộng đồngViệt Nam mình tại Canada sau 40 năm thì phát triển rất mạnh. Tôi thấy Việt Nam mình đóng góp cho xứ sở, xã hội Canada rất nhiều, chính phủ Canada cũng đã công nhận sự đóng góp của người Việt tại đây và họ đã để ý rất nhiều chẳng hạn như cách đây ba năm chính phủ Canada của Đảng Bảo thủ đã nhận hết những người tỵ nạn tại Phi Luật Tân còn lại, khoảng hai trăm mấy chục người đã nhận rồi và đồng thời mới đây cũng hai năm rồi chính phủ đã chính thức chấp nhận tất cả người Việt tỵ nạn còn lại tại Thái Lan và Cao Miên (Campuchia). Trong tháng vừa rối bốn mươi mấy gần năm chục người tỵ nạn tại Thái đã qua tới Canada. Hy vọng cuối năm nay hết một trăm mấy chục người đó sẽ đến Canada để chấm dứt giai đoạn chót của người tỵ nạn chúng ta đã ra đi hơn mấy chục năm nay.

Mặc Lâm: Thưa ông nhìn chung vấn đề người Việt tỵ nạn khắp nơi được chính phủ Canada mở rộng vòng tay để đón họ và ông là người đại diện cho người Việt ở đó ông có cảm thấy sự thành tựu của họ trên lĩnh vực kinh tế, kiến thức hay khoa học thì lĩnh vực nào thành công nhất thưa ông?

TNS Ngô Thanh Hải: Cộng đồng của mình thì anh thấy chẳng hạn như tại Montreal thì đa số người Việt mình là bác sĩ, dược sĩ ở Montreal. Tại vùng Ontario thì bác sĩ, kỹ sư đủ hết mọi ngành chuyên môn, luật sư bây giờ cũng đông lắm. Vùng Calgary thì kỹ sư rất nhiều vì tỉnh bang đó có rất nhiều dầu mỏ thành ra Việt Nam mình ở trên xứ Cadana này thành công rất nhiều. Không những như thế mà cộng đồng người Việt mình cũng đã đứng ra để nhận lãnh nếu kể ra thì hai trăm mười mấy người bên Phi Luật Tân và một trăm mấy chục người bên Thái và Cao Miên. Chính cộng đồng bỏ tiền ra đóng góp mua vé máy bay, bảo hiểm sức khỏe cho khoảng 400 người tỵ nạn cuối cùng của cái lớp đã bỏ đi từ 75 tới giờ.

Không những như thế mà cộng đồng còn đứng ra bảo lãnh những người đó qua để mà tiếp tay với chính phủ đã từng làm cho chúng ta nên bây giờ phải đáp lại bằng cách yễm trợ và bảo trợ người Việt Nam tỵ nạn còn lại của chúng ta. Đa số những người này bị kẹt từ hai tới ba mươi năm ở Phi và Thái Lan.

Mặc Lâm: Vâng, thưa ông bên cạnh những thành tựu nhất định đó thì chắc chắn bất cứ một cộng đồng nào cũng đều có những trở ngại khó khăn. Ông có thể cho biết cộng đồng Việt Nam tại Canada thì những trở ngại khó khăn ấy cụ thể là gì?

TNS Ngô Thanh Hải: Tôi thấy thì những trở ngại của cộng đồng không có gì lắm bởi vì đa số thế hệ thứ nhất cũng đã thành công rồi còn thế hệ thứ hai, thứ ba thế hệ con cháu chúng ta đã hội nhập vào xã hội Canada từ nhỏ cho tới lớn. Thành ra theo tôi nghĩ, tôi không biết chỗ nào khác nhưng riêng Canada này thì những trở ngại của cộng đồng nếu mà có thì cũng nho nhỏ thôi, chẳng hạn như con cái của chúng ta lớn lên thì vấn đề tiếng Việt của mình nó hơi khó khăn. Trường học dù có mở lớp tiếng Việt dạy cho con em của chúng ta nhưng chắc con em mình nó đã thấm nhuần xã hội Canada nói tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt thành ra đó là cái mà tôi lo ngại nhất. Tôi hy vọng văn hóa Việt Nam mình sẽ tồn tại tới thế hệ thứ ba, thứ tư và ngay cả về sau này nữa. Đó là điểu mà tôi lo ngại thôi chứ ngoài ra thì tôi thấy cộng đồng người Việt riêng tại Canada thành công rất nhiều. Trở ngại thì văn hóa và tiếng mẹ đẻ của con em chúng ta lớn lên ở đây thì nó hơi khó khăn trong vấn để đó

Mặc Lâm: Xin cám ơn TNS Ngô Thanh Hải.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »

Ủy Ban Nhân Quyền và Sắc Tộc của Thượng Nghị Viện Canada

Posted by Webmaster on January 23, 2014

Thơ Chúc Tết của Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải

                  Gởi Đồng Bào Trong Nước

 

Kính thưa bà con, cô bác, anh chị em,

Nhân dịp Tết Nguyên Đán năm Giáp Ngọ 2014, đại diện cho Ủy Ban Nhân Quyền và Sắc Tộc của Thượng Nghị Viện Canada,và cộng đồng người Việt mà tôi đại diện,  tôi xin thân ái gởi đến toàn thể đồng bào một năm mới an khang, hạnh phúc và may mắn.

Dù cầu mong cho đồng bào được an khang, nhưng tôi vẫn biết an khang thế nào được khi người tu hành không được quyền tự do tín ngưỡng.  Tín đồ các tôn giáo vẫn liên tục bị áp chế, tài sản của các tôn giáo vẫn bị nhà cầm quyền Việt Nam chiếm đoạt, tín đồ  bị ngăn cản, đánh đập  khi tổ chức, tham dự đản sanh các Đấng Giáo Chủ của họ.

Hạnh phúc nào đến đ ược với những gia đình mà những người con gái phải chấp nhận lấy chồng ở nơi nào mình không hề biết để cứu gia đình trong cơn quẫn bách.  Cả nước hiện có khoảng 600 ngàn phụ nữ lấy chồng ở Đài loan, Hàn Quốc, Trung Quốc (theo Tin Tức Pháp Luật do Ngọc Hà và Nguyễn Xoài) mà trong những ngày Tết thiêng liệng không về được để xum họp với cha mẹ gìa cùng bầy em thơ đang mỏi mắt mong chờ.

Dù không ở quê nhà, tôi cũng hình dung ra được các bà mẹ quê trong những ngày giáp Tết đang đứng tựa cửa chờ con từng giờ, mong những đứa con lấy chồng xa xứ kia về xum vầy trong ba ngày Tết.  Nhưng những đứa con thương yêu vẫn biền biệt phương trời nào, không biết ấm lạnh ra sao.  Những bà mẹ không ngăn được những giọt nước mắt nhớ con trong những ngày Tết cổ truyền của dân tộc. Ai làm ra thảm cảnh nầy?

Những người Cha Việt Nam, người gánh vác cuộc sống gia đình, giờ nầy đành bó tay nhìn đứa con gái thương yêu của mình rời bàn tay bảo bọc của mình lên đường về nơi vô định để cứu gia đình thay mình.  Không nổi đau nào lớn hơn nổi đau nầy của người cha Việt Nam.  Ai làm ra thảm cảnh nầy?

Hạnh phúc nào đến với người dân oan mà trong ba ngày Tết vẫn lang thang trên công viện, trước cổng dinh thự nguy nga, lộng lẫy của tham quan, cường quyền để đòi lại nhà đất bị chúng cướp.  Nhà đâu để rước ông bà về chiều ngày Ba Mươi Tết? đât dâu, ruộng vườn đâu để sinh sống, thì làm sao có mùa xuân?  Ai ăn cướp tài sản, ruộng vườn của người nông dân hiền hoà, cuộc sống chỉ bám vào đất?

Hạnh phúc thế nào khi những bà mẹ có con đang trong nhà tù vì tranh đấu cho quyền công dân, quyền làm người, tranh đấu chống bọn bành trướng Trung Cộng đang từng bước lấn chiếm quê hương mà tiền nhân đã đổ xương máu gìn giữ bao đời.  Con cái đang trong vòng lao tù thì cha mẹ nào thấy được mùa xuân!

May mắn gì khi cả xứ Huế trong những ngày Tết là ngày tang chung cho hầu hết gia đình nạn nhận của Tết Mậu Thân mà người cộng sản vung tay giết gần 6000 người dân vô tội.  Ngày Tết là ngày Giỗ Tập Thể cho những người con xứ Huế.  May gì khi nổi thảm sát kinh hoàng còn in hằng trong tâm can của những thân nhân còn sống?

Dân Miền Bắc cũng chung niềm đau, khi ngày 25 tháng Chạp họ không còn biết đâu là mồ của cha, chồng, con để đi tảo mộ, thấp nén hương cho người quá cố.  Xương cốt của cha tôi đâu? xương cốt của chồng tôi đâu? xương cốt con tôi đâu? Đang rải khắp Trường Sơn hay bên góc núi, ven đường, bên những vạc ruộng hoang tàn miền Trung, hay trên những cách đồng còi ngập nước Nam bộ?  Ai biết nổi đau nầy của họ trong những ngày Tết?

Đảng đang tận hưởng sang giàu trên nổi đau, những mất mát không gì có thể đền bù được của cha mẹ, vợ/chồng, con nạn nhân đã gục chết để làm ra giàu sang cho họ hưởng và họ không buồn đoái hoài tới bà Mẹ Liệt Sĩ đang đói rách đâu đó ở xó hẻm, ven đồng hoặc trong những căn nhà tồi tàn ngồi nhìn mảnh bằng Liệt Sĩ với vô vàn đau thương, hối tiếc.

Hỡi bà Mẹ Việt Nam, hỡi người  hiền phụ  Việt Nam, tôi có cùng nổi đau của quí bà mà trong những ngày Xuân phải tay xách, nách mang vào nhà tù để nuôi đứa con thân yêu, nuôi người chồng trụ cột của gia đình mình trong tù vào những ngày Tết chỉ vì họ dám tranh đấu cho quê hương, cho dân tộc nầy.

Hỡi người Cha Việt Nam, tôi thấu hiểu nổi đau xót trước sự bất lực của quí vị, khi ngăn giọt lệ tiễn đưa con mình về quê chồng mà nơi nào quí vị không hề biết.  Tôi là cha của các con gái tôi, tôi là người Việt Nam, tôi thấu hiểu nổi đau nầy.

Hỡi người dân xứ Huế thân yêu, tôi biết những gịot nước mắt rơi âm thầm trong những ngày Tết để đau xót cho cái chết tức tưởi, oan khiêng của thân nhân mình mà nơi suối vàng họ vẫn còn réo gọi thân nhân giải oan cho họ.

Mùa xuân chan hoà nước mắt, nỗi đau của đồng bào, nhưng là thời gian đem lại niềm vui, hoan lạc tràn trề, như bất tận cho những cán bộ, đảng viên cộng sản đang ngự trị trên quê nhà.  Mùa xuân là dịp họ tung bạc tỉ ra để ăn nhậu, đãi đằng, đĩ điếm trong nổi đau của những bà mẹ xa con, vợ xa chồng, người cha đau đớn nhìn con bán thân về xứ lạ quê người.

Trong lá thư nầy tôi cũng xin chúc đồng bào hải ngoại một năm mới được an khang, thịnh vượng để góp phần vào cuộc tranh đầu cho đồng bào ruột thịt nơi quê nhà.

Cùng nổi đau của đồng bào ba miền Nam Trung Bắc, tôi sẽ dùng mùa xuân năm nay để đi gặp đồng bào hải ngoại để nói lên những thống khổ của bà con nơi quê nhà, để kêu gọi họ tích cực hơn nữa trong việc tranh đấu đòi lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho đồng bào.

Trân trọng kính chào đồng bào.

Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải

 

 

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: | 1 Comment »

Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải lên tiếng ủng hộ buổi Dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người

Posted by Webmaster on May 5, 2013

Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải
Rạng sáng ngày 5/5/2013, tức chỉ vài tiếng trước giờ G, Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đã chính thức lên tiếng ủng hộ tuổi trẻ Việt Nam tham gia buổi Dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người diễn ra tại 3 Thành Phố Sài Gòn, Hà Nội và Nha Trang.
Trong bức thư gửi đến Danlambao, vị Thượng nghị sĩ đại diện cho vùng Ottawa (Canada) cho biết: dù ở xa, nhưng bản thân ông rất ‘thèm gặp’ và muốn tham gia buổi dã ngoại để nói chuyện cùng tuổi trẻ Việt Nam. Qua thư, ông gửi gắm niềm hy vọng:
“Thật vận mệnh đất nước còn có hồi phục hưng lại từ những con người can trường như các bạn. Chúng tôi kính phục sự quả cảm, lòng can trường của các bạn cho dù các bạn có khiêm nhường từ chối”
Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải từng là một sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, vượt biên tỵ nạn tại Canada sau năm 1975. Vào tháng 9/2012, ông là người gốc Việt đầu tiên tại Canada được chỉ định làm Thượng nghị sĩ đại diện cho cùng Ottawa.
Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải là người kiên trì theo đuổi mục tiêu đấu tranh cho một đất nước Việt Nam tự do, dân chủ. Hiện ông là Chủ tịch Liên Minh Dân Chủ Việt Nam, một tổ chức tranh đấu lâu đời và rất có uy tín do cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy thành lập.
Danlambao xin được trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bức thư của Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải gởi đến các Công Dân Tự Do, những người đã can đảm tham gia buổi dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người:
*
Thơ gởi các anh em dân chủ trong nước nhân dịp các bạn tổ chức buổi dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người.
Các bạn thân mến,
Đọc tin thấy các bạn tổ chức buổi dã ngoại để trao đổi về quyền con người, vì cách xa cả đại dương nên không thể tham dự được cho dù rất thèm gặp và nói chuyện với các bạn. Thôi đành gởi vài hàng tâm tình giữa người trẻ và người gìa, người trong nước và người ngoài nước. Nhưng cho dù ở đâu, làm gì chúng ta cùng một mục tiêu là tranh đấu cho dân tộc Việt Nam có được tự do, dân chủ và có quyền làm người như những con người khác trên thế giới.
Tôi vô cùng khâm phục các bạn, những người đứng trước còng số tám của công an, trước những đạo luật hàm hồ của nhà cầm quyền Hà Nội, để có thể dùng để kết án bất cứ ai, và với bất cứ lý do gì họ muốn, mà các bạn dám làm. Làm chớ không phải chỉ nói suông như một số người. Làm trước gông cùm, tù đày mà vẫn thản nhiên. Thật vận mệnh đất nước còn có hồi phục hưng lại từ những con người can trường như các bạn. Chúng tôi kính phục sự quả cảm, lòng can trường của các bạn cho dù các bạn có khiêm nhường từ chối.
Chúng tôi không chỉ nói suông những lời cảm phục với các bạn, hay ca tụng xã giao các bạn, mà cá nhân tôi và những chiến hữu của tôi trong Liên Minh Dân Chủ Việt Nam do cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy thành lập, vẫn luôn trung thành với lập trường tranh đấu, hỗ trợ cho những phong trào tranh đấu trong nước để mang tự do, dân chủ và quyền làm người cho toàn dân tộc.
Gương mặt rạng rỡ, đầy cương nghị của Phương Uyên làm chúng tôi vững tin hơn cho tiền đồ dân tộc, nhưng không thể dấu được nỗi xót xa khi nghe:
“Nhận tin từ mẹ của Phương Uyên cho biết, em bị đánh trong tù khiến cho bạn bè, anh chị em, chú bác cô dì cậu mợ, ông bà cha mẹ dù không cùng huyết thống cật ruột nhưng thấm tình dân tộc, đậm nghĩa đồng bào không ai bị đánh… sao nghe đau nhói ở trong lòng!”
Trong nỗi đau đó có tôi và những chiến hữu của tôi, nhưng chúng ta biết dùng nỗi đau thương đó làm hành trình đi đến ngày tự do cho đất nước. Ngày đó không xa đâu Phương Uyên!
Còn rất nhiều người muốn cùng nối bước trong hành trình đó với chúng ta như Phạm Thanh Nghiên, nhưng Thanh Nghiên nói: “còn tôi trong hoàn cảnh của một người bị quản chế, không thể hội ngộ với bạn bè của mình tại những nơi đã hẹn”. Thanh Nghiên không tới được, nhưng lòng Thanh Nghiên đang cùng chúng ta, cùng tranh đấu với chúng ta, cùng đốt lên ngọn lửa để làm sáng những ước vọng tha thiết của đồng bào.
Không phải chỉ có người Việt Nam mình tranh đấu cho lẽ phải, cho công lý cho người mình, mà người ngoại quốc cũng đồng lòng với mình vì đó là đều thiêng liêng được áp dụng trên thế giới, ngoại trừ những nước độc tài, cộng sản. Họ quan tâm đến chúng ta, họ quan tâm đến sự an nguy của người tranh đấu. Hãy nghe Nguyễn Hoàng Vi nói:
“Ông Faubrice Maurice, Tổng Lãnh Sự Pháp (ở Sài Gòn) đã đặc biệt quan tâm là với những đàn áp của nhà cầm quyền, điều gì đã làm cho những Công Dân Tự Do không sợ hãi và công khai tổ chức Buổi dã ngoại trao đổi về Quyền con người vào ngày Chủ Nhật 5/5/2013.
 
Blogger Nguyễn Hoàng Vi đã trả lời rằng:
 
“Nhân quyền cần phải được thể hiện công khai và quyền con người sẽ không có nếu nó chỉ được thể hiện trong sự sợ hãi hoặc lén lút.” (Dân Làm Báo)
Đúng, khẳng khái. Đáng mặt anh thư thời đại. Tôi rất hãnh diện với các bạn và đồng bào trong nước đang kiên cường lật trang sử đau thương và nhục nhã của dân tộc.
Tôi xin mượn bốn câu thơ sau đây, (trong dòng thơ Việt và xin lỗi, sửa vài chữ) để tặng các bạn:
Ta vùng vẫy với xích xiềng cộng sản,
Mấy chục năm khổ nhục vẫn kiêu hùng.
Việt sử thăng trầm, bao chương bừng chiếu,
Sáng những khoảng mịt mùng, nặng trĩu đau thương.
Tôi mường tượng nỗi vui mừng khôn xiết khi gặp lại các bạn trong ngày đất nước không còn cộng sản.
Thân mến chào các bạn,

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »