Tháng Ba 17, 2012 by BÁO TỔ QUỐC – Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
Nhớ nước đau lòng con Quốc Quốc, Thương nhà mỏi miệng cái Gia Gia!Lời thơ của bà Huyện Thanh Quan, mỗi lần nhớ đến sao nghe như những nỗi lòng vọng tưởng cố hương vô cùng thống thiết của đa số người dân Việt Nam tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, cho dẫu rằng không được sống trong cảnh giàu sang, nhưng ai cũng có một cuộc sống tương đối đầy đủ; song tất cả vẫn khôn nguôi nỗi nhớ về một thuở được sống dưới chính chế Cộng Hòa Việt Nam!
Ba mươi bảy năm dài trôi qua, chúng ta đã thấm thía vì có ai ngờ rằng “một lần đi là một lần vĩnh biệt”; trong số ấy, có những người đã vĩnh viễn nằm yên trong lòng đất lạnh nơi xứ lạ, quê người, họ đã ôm ấp những ước mơ là được nhìn thấy lại quê hương cho đến phút cuối của cuộc đời, họ đã sống trong hy vọng, đợi chờ, và đã chết trong tuyệt vọng! đọc tiếp
