Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Ngày Quốc Hận 30/4 Nhớ nước Việt Nam Cộng Hòa – đau lòng con Quốc Quốc !

Posted by Webmaster on March 19, 2012

 

Tháng Ba 17, 2012 by BÁO TỔ QUỐC – Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Nhớ nước đau lòng con Quốc Quốc, Thương nhà mỏi miệng cái Gia Gia!Lời thơ của bà Huyện Thanh Quan, mỗi lần nhớ đến sao nghe như những nỗi lòng vọng tưởng cố hương vô cùng thống thiết của đa số người dân Việt Nam tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, cho dẫu rằng không được sống trong cảnh giàu sang, nhưng ai cũng có một cuộc sống tương đối đầy đủ; song tất cả vẫn khôn nguôi nỗi nhớ về một thuở được sống dưới chính chế Cộng Hòa Việt Nam!

Ba mươi bảy năm dài trôi qua, chúng ta đã thấm thía vì có ai ngờ rằng “một lần đi là một lần vĩnh biệt”; trong số ấy, có những người đã vĩnh viễn nằm yên trong lòng đất lạnh nơi xứ lạ, quê người, họ đã ôm ấp những ước mơ là được nhìn thấy lại quê hương cho đến phút cuối của cuộc đời, họ đã sống trong hy vọng, đợi chờ, và đã chết trong tuyệt vọng! 

Nhưng tất cả chúng ta, những người đã từng sống, từng được thở trong bầu không khí tự do, được cắp sách đến trường từ thời thơ ấu, cho đến các mái học đường khi đã trưởng thành dưới thể chế của nước Việt nam Cộng Hòa, mà có thể quên đi những bài học Sử Ký – Công Dân – Đức Dục từ bậc tiểu học: Yêu Nước – Chống Ngoại Xâm – Hiếu thảo với Ông Bà, Cha Mẹ – Kính trên nhường dưới.

Nhưng đau buồn thay! vì còn đâu hình ảnh của những mái đầu xanh, tay ôm cặp sách vở, tất cả đều dỡ bỏ nón, mũ, đứng trang nghiêm để chào những người lớn tuổi, hoặc trước một đám tang đang đi qua đám học sinh bé nhỏ. Những hình ảnh ấy, giờ đây, chỉ còn trong ký ức của những người lớn tuổi khi hoài niệm về dĩ vãng xa xôi; và biết đến bao giờ những hình ảnh đó mới được đem vào chương trình giáo dục cho tuổi thơ, để làm hành trang trên suốt con đường đời để phụng sự cho Chính Nghĩa – Quốc Gia – Dân tộc, khi đã được hun đúc bởi nền giáo dục rất đầy tình nhân ái và vị tha ấy?!

Đại đế Napoléon đã từng nói:

“Chúng ta phải có một quá khứ để tự hào, một hiện tại để hãnh diện, và một tương lai để hy vọng”.

Vậy, để biết được chính trong hiện tại, và cả tương lai nữa, thì xin mọi người, chúng ta hãy cùng nhau chiêm nghiệm về một quá khứ vàng son của một thuở thanh bình của nước Việt Nam Cộng Hòa qua bài hát:

Nắng Đẹp Miền Nam (xem video)

Đây trời bao la ánh nắng mai hé đầu ghềnh lan dần tới đồng xanh.
Ta cùng chen vai đem tay góp sức tăng gia cho người người vui hòa.
Đường cày hôm nay lên tràn bông lúa mới ôi duyên dáng đồng ơi!
Đến mai sẽ là ngày muôn hạt chín lả lơi 
Mình ngắm nhau cười.
Kìa đàn chim quê chim tung bay về đâu
mang tin rằng giờ đây ta sống với bình minh.
Tiếng ca trong lành tiếng hát lừng trời xanh
đẹp biết bao tâm tình..
Tình là tình nồng thắm
buộc lòng mình vào núi sông
tình mến quê hương.
Ngàn bóng đêm phai rồi
vầng dương lên soi đời làng ta nay rạng ngời!
Khi người lính chiến đã đấu tranh hiến hoà bình cho Đồng Tháp Cà Mau
Ta người nông thôn quên sương giógóp gian lao lo được mùa mong cầu.
Nhờ tình quân dân gây bao niềm thương ấm cúng non sông đón bình minh,
gắng lên với ngày này ta cùng tưới đồng xanh rồi sống no lành.
Đây quê hương thân yêu miền Nam
nắng lên huy hoàng đẹp mùa vui sang.

Nhưng than ôi! Những cảnh sống trong “Nắng đẹp miền Nam” còn đâu nữa! Mà nay, chỉ còn chẳng phải riêng cho người dân miền Nam, mà cả nước Việt Nam đã biến thành một xã hội hư nát, vong bản, phi nhân tính, không có cả tình thương giữa, ông bà, cha mẹ, anh chị em ruột thịt, thì còn mơ gì đến tình yêu nước, yêu dân và tha nhân nữa?! Một điều dễ nhận ra, đó là, khi đọc trên các trang mạng Internet, từ trong nước, thì mọi người đã biết, hầu hết các vụ án thương tâm giữa những người ruột thịt trong gia đình, con cháu đánh đập, giết chết ngay cả ông bà, cha mẹ, anh chị em ruột thịt; và những người này, đa số họ được sinh ra sau ngày 30/4/1975, hoặc trước ngày này họ chỉ trên dưới mười tuổi, và họ không được đi học, không biết đọc, không biết viết! Riêng đối với những người được đi học, thì đều đã được “giáo dục” dưới chế độ cộng sản Việt Nam. Một chế độ, chỉ “giáo dục” lớp trẻ “yêu nước là phải yêu chủ nghĩa xã hội”. Ngay từ bậc tiểu học, họ cũng bị bắt buộc phải học “tư tưởng bác Hồ” và “Mỹ-Ngụy”. Họ không được giáo dục thế nào là lòng yêu nước thực sự, vì yêu nước thực sự là phải đặt Tổ Quốc và Dân Tộc lên trên hết, phải bảo vệ nền tự chủ của quốc gia, bảo vệ giang sơn gồm lãnh thổ, lãnh hải và các hải đảo, mà đã do tiền nhân của chúng ta dày công dựng xây bằng cả núi xương sông máu. Vì thế, là con dân nước Việt, bằng mọi giá, trong đó, có cái giá phải đánh đổi, là phải hy sinh ngay chính cả mạng sống của mình để bảo vệ, không bao giờ để cho một tấc đất nào phải bị rơi vào tay của ngoại bang, như hiện nay, đảng cộng sản Việt Nam đã đem một phần biển đảo để hiến dâng cho lũ giặc Tầu.

Trong Nam Hoa Kinh – Trang Tử có viết:

“Thiết câu giả tru, thiết Quốc giả Hầu”. Nghĩa là: ăn cắp một chiếc móc (câu) thì bị án tử; còn ăn cắp – cướp cả nước, thì được là chư hầu.

Câu nói này, đã “ứng nghiệm” trong việc đảng cộng sản của nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” đã bất chấp những Hiệp ước như Hiệp định Paris, 1973, về Việt Nam, đã xua quân xâm lăng, và đã cướp được đất nước Việt Nam Cộng Hòa, để rồi chỉ xin được làm chư Hầu của lũ giặc Tầu, chứ chẳng phải vì một mục đích gì khác, khi đã đem cả máu xương của những thiếu niên, mà có những “bộ đội sinh Bắc tử Nam” là những trẻ em chỉ mới trên dưới mười tuổi. Họ đã bị đẩy vào các chiến trường miền Nam, còn tại miền Bắc, thì đã có những đội quân của Bắc Hàn, của Tầu cộng bảo vệ…, như các tài liệu đã công khai nói đến. Những tội ác đã đẩy trẻ em vào đội quân xâm lăng ở các trận chiến máu lửa, khi các em thiếu nhi, thiếu niên chưa ý thức gì về cuộc xâm lăng của đảng cộng sản của nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” như một Nông Văn Dèn (Dền), dân tộc Tày, khi chết chỉ mới vừa mười bốn tuổi, là một đại tội ác của nhân loại.

Và, cũng trên những trang báo ở trong nước, đã đăng những tin về những người đã và đang bị bại liệt, tàn tật, trong đó, có cả những “công an nhân dân”, để kêu gọi mọi người giúp đỡ, tài trợ cho các chương trình được gọi là “Nhịp cầu nhân ái”. Vậy, chúng ta phải tự hỏi, tại sao ba mươi bảy năm qua rồi, mà vẫn còn những trường hợp như thế sau ngày 30/4/1975, mà đảng cộng sản Việt Nam đã gọi là “giải phóng”. Và, tại sao những kẻ từng đã xin tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại đã trở về để xây trường học, nhà thương, lập những hội từ thiện???

Những kẻ này, có thật sự họ tự bỏ tiền túi ra để lập những “hội từ thiện”. Song hoặc giả như họ bỏ tiền ra, họ có lòng từ thiện thật sự, thì người viết bài này, xin nhắn với những kẻ ấy bằng một câu nói mà không nhớ là của ai, nhưng chỉ nhớ nội dung như sau:

“Nếu ta chỉ cho một người ăn xin một con cá, thì ta nuôi họ được có một ngày. Nhưng, nếu ta chỉ cho họ biết cách câu cá, thì ta đã chỉ cho họ biết tự nuôi lấy chính bản thân họ suốt cả một đời”.

Pháp quốc, 16/3/2012

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: