Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Những sách nhiễu bẩn thỉu – The Despicable Acts of Harassment

Posted by Webmaster on March 21, 2013

Huỳnh Thục Vy (Danlambao) – Translated by BuiQuan (Danlambao)

huynhthucvy-huynhngoctuan-huynhngochieu-Danlambao

Tuần trước, nhân viên của Lãnh sự quán Hoa Kỳ đã thông báo với tôi là: ngày thứ Tư 20 tháng 3 này Viên chức Chính trị của Lãnh sự sẽ đến thăm gia đình tôi.
Tôi đã cho họ biết là thông báo qua điện thoại thì công an sẽ biết ngay và sẽ rất khó khăn cho chuyến viếng thăm. Vì năm ngoái, khi họ thông báo như vậy với gia đình tôi, ngay lập tức những ngày sau đó liên lạc điện thoại giữa tôi và nhân viên Lãnh sự đã bị cắt. Tôi không thể gọi lại cho họ để hẹn địa điểm trò chuyện như đã hứa, còn an ninh lẫn công an giao thông Quảng Nam đã lập chốt canh mọi ngã đường vào nhà tôi đúng ngày hẹn. Vậy là chuyến thăm năm ngoái không thực hiện được.
Sau khi cân nhắc những thông tin mà tôi thông báo cho họ, vị viên chức Lãnh sự đã hồi âm là tiếp tục hủy chuyến thăm lần này và sẽ gặp gia đình tôi vào một dịp khác. Đội ngũ an ninh nghe lén đã không biết chuyện này vì chúng tôi liên lạc qua email, nên hôm nay công an xã và dân phòng vẫn rình rập xung quanh nhà tôi. 
Em gái tôi-Huỳnh Khánh Vy mới sinh em bé được 20 ngày. Em bé sinh thiếu tháng nên rất yếu và bị nhiễm trùng từ lúc mới sinh ra. Gia đình chúng tôi lại mới đưa em bé mới sinh nhập viện lần thứ hai ở Đà Nẵng cách đây hai ngày, vì sau khi về nhà cháu lại bị thiếu máu, nhiễm trùng rốn và vàng da. Các em tôi phải trở lại Đà Nẵng để chăm lo cho cháu bé.
Giữa lúc chúng tôi đang lo lắng cho sức khỏe của cháu bé và của em gái tôi Khánh Vy thì công an lại giở trò bẩn thỉu. Sáng nay, công an Đà Nẵng đã tới phòng trọ của Khánh Vy gây rối đòi Khánh Vy, Hiếu và Minh Đức xuất trình giấy tờ. Các em tôi không cho công an vào phòng trọ vì Khánh Vy chưa hết thời gian ở cử, rất yếu và dễ bị bệnh hậu sản. Họ đã quát tháo to tiếng và đe dọa sẽ bắt các em tôi vì tội chống người thi hành công vụ.
Sự sách nhiễu này của an ninh đã ảnh hưởng lớn đến sức khỏe của Khánh Vy. Bây giờ Khánh Vy đang bị chặn ở nhà trọ không lên bệnh viện thăm cháu bé được. Ngay lúc tôi viết những dòng này, an ninh Đà Nẵng đang làm việc với chủ nhà trọ. Trong những ngày sắp tới, không biết các em tôi sẽ ở đâu? Nếu không được lưu trú ở Đà Nẵng, Khánh Vy làm sao đến thăm em bé đang nằm bệnh viện? Những đàn áp xấu xa này nhắm vào sản phụ và trẻ sơ sinh đã cho thấy bộ mặt phi nhân cùng cực của Chính quyền Cộng sản Việt Nam.
Mấy ngày trước, Khánh Vy mới viết một bài để trình bày hoàn cảnh bị sách nhiễu của hai vợ chồng em. Đến hôm nay thì những trò bẩn của họ lại nhắm thẳng vào em gái tôi. Điều này cho thấy chính quyền độc tài đang rất cay cú, họ muốn dập tắt tiếng nói của em gái tôi từ lúc mới bắt đầu. Vì quyền tự do được bày tỏ quan điểm và thông tin, xin mọi người ủng hộ cho nỗ lực lên tiếng của em gái tôi.
Riêng ba tôi Huỳnh Ngọc Tuấn và tôi Huỳnh Thục Vy, thời gian gần đây không bị họ sách nhiễu trắng trợn như lúc trước vì chúng tôi được công luận bảo vệ. Nhưng thay cho những hành động đàn áp công khai thì họ lại lén lút hack tài khoản gmail của ba tôi và tôi. Sau khi kiểm soát tài khoản email của ba tôi, họ đã gởi đến các cơ quan truyền thông và thân hữu của gia đình tôi những thông tin sai lạc, làm bận tâm và mất thì giờ của những người mà chúng tôi trân trọng và tri ân.
Rồi họ mấy lần họ cho an ninh cả nam lẫn nữ, nửa đêm xuống giả vờ rình rập trước nhà tôi nhưng cố tình để chúng tôi biết sự hiện diện của họ chỉ nhằm phá giấc ngủ và không khí yên ổn của cả gia đình tôi. Nhà chúng tôi ở quê, không có tường cao, chỉ có bờ rào bằng cây bụi, nên người hàng xóm làm chỉ điểm cho an ninh lúc nào cũng sẵn sàng nhảy xổ qua nhà tôi để nói là “bắn chim” nhưng thực chất là để xem anh chị em tôi đang nói chuyện gì. Sau một năm, con gái ông ta, từ một giáo viên miền núi đã chuyển xuống dạy học ở một trường lớn của thị xã trong khi nhiều bạn bè của cô ta không tìm được việc làm.
Những rắc rối mà gia đình tôi gánh chịu từ Chính quyền độc tài thật không thể kể hết ra đây mà không làm mất thời gian theo dõi của quý vị độc giả. Những sách nhiễu đó âm thầm, nhỏ nhặt nhưng đã gây khó khăn rất nhiều cho gia đình tôi trong cuộc sống. Cuộc sống của gia đình chúng tôi không còn là cuộc sống của những người dân thường mà là cuộc sống của những người cứ ngày đêm canh chừng những tấn công bất ngờ từ chế độ và luôn ở tư thế sẵn sàng “chiến đấu”. Chúng tôi không chùn bước vì điều đó, nhưng đó không phải là cuộc sống đáng mong đợi, đặc biệt là gia đình tôi đã có thêm một thành viên bé nhỏ mới ra đời. Tôi tự hỏi liệu thế hệ tiếp theo của gia đình tôi phải sống và lớn lên như thế nào trong hoàn cảnh liên tục bị sách nhiễu như thế?
Sự trình bày về hoàn cảnh của gia đình tôi chỉ nhằm vạch bộ mặt xấu xa của chế độ cộng sản chứ không nhằm gieo rắc sợ hãi cho những tiếng nói đang có dự định cất lên. Một người hiền lành, ít nói như em gái tôi cuối cùng đã lên tiếng. Như một người anh trên Facebook đã nói, bất cứ cuộc đấu tranh cho những giá trị tiến bộ nào trong bất cứ quốc gia và thời đại nào, chúng ta phải có đủ những hy sinh và trả giá trước khi thành công. Một tương lai tốt đẹp hơn cho Việt Nam đòi hỏi mọi người Việt Nam trong mọi tầng lớp, tuổi tác, nghề nghiệp, giới tính, trình độ học vấn. Những trả giá của chúng ta hôm nay sẽ mang đến một tương lai tươi sáng hơn cho con cháu chúng ta. Điều đó hoàn toàn xứng đáng!
Tam Kỳ, ngày 20 tháng 3 năm 2013

The Despicable Acts of Harassment

bantay-danlambao
Last week, an officer from the American consulate notified me that a political affair officer from the consulate will pay our family a visit.
I let them know that the police would find out right away if the notification was done via telephone, and that they would make it very difficult for the visit. I know this because last year, when I was notified by phone, immediately the connection between me and the consulate got disconnected for days afterward. I could not call the consulate back to set up a meeting location as I had promised. On the day of the meeting, the security agents and the traffic police of QuangNam province blocked all routes leading to my house. So, the visit could not be carried out.
After thinking about the information I had given them, the officer from the consulate responded to me indicating that the visit had been canceled, and that they would see us at another time. The wiretapping agents did not know this because we were communicating by emails; therefore, today, local police and civil service agents are still watching my house.
My younger sister, Huynh Khanh Vy. just gave birth 20 days ago. The baby was born pre-matured, and, therefore was very weak and having infection. Two days ago, my family took the baby back to the hospital to get admitted for the second time because the baby was suffering from anemia, infection, and yellow skin. My sister and her husband needed to come back to Danang to take care of their baby.
While we all were worried about the health of the baby and my sister, the police were carrying out dirty tricks. This morning, the Danang police came into my sister’s hotel room demanding Khanh Vy, Hieu, and Minh Duc to show their Identifications. My sisters and brothers did not let the police into the room because my sister was still in her early postpartum period; she was still very weak, and prone to catch infection. The police yelled loudly and threatened to arrest my sisters and brothers for resisting police order.
This harassment of the security police had put a big impact in my sister’s health. Now, Khanh Vy is being held in the hotel room and cannot come to the hospital to see her baby. As of this writing, Danang police is working with the hotel owner. For the coming days, I don’t know where they are going to stay. If they are not allowed to temporarily stay in Danang, how Khanh Vy is going to see her baby in the hospital? These despicable acts of suppression aiming at a new mother and her newborn baby showed the extreme inhumanity of the Vietnamese Communist government.
A few days ago, Khanh Vy wrote an article to tell how she and her husband were being harassed. Today, these despicable acts were aiming directly toward my younger sister. This shows that this dictatorial government is being very revengeful; they want to stamp out my sister’s voice from the start. For the Right to Freedom of Expression, I would ask for your support of my sister’s effort to speak out.
My father, Huynh Ngoc Tuan and I, Huynh Thuc Vy, have not been harassed as much as before because we have the protection of public opinions; however, instead of openly attacking us, they surreptitiously hack our Gmail accounts. After obtaining our email accounts, they sent misleading information to the media and our friends causing concerns and loss of time to those we respect.
And, a few times, both male and female security officers, appeared in the front of our house pretending that they were watching us, with the purpose of preventing from us going to sleep, and of disturbing the peace of our family. Our home is in the country side, and does not tall walls; there are only bushy fences. A neighbor of ours, who acts as an informer, has regularly and intrusively been coming over to our house saying that he came over to “shoot birds”, but in reality he came over to listen our conversations. After one year, his daughter, a teacher in a remote country side, got promoted to a position in a large school in the city while many of her friends are still unable to find work.
The problems we have been going through from this dictatorial government are so many that I cannot list them all here without wasting the readers’ time. These untold, little acts of harassment have been causing extreme difficulties in our lives. Our lives are no longer the lives of ordinary people but the lives of those who are constantly on guard from the unexpected attacks of the government, and always taking a ready stand to “fight”. We do not back off because of this, but this is not the kind life we are looking forward to have, especially we have just added to our family a little new member who was recently born. I asked myself that how the next generations of our family were going to live and grow up in an environment with continuous acts of harassment such as this?
My telling about my family’s situation is to expose the ugliness of the communist government, not to mean to cause fears to those who wish to speak up. My younger sister, who is a quiet, good natured person, has finally spoken up. Like someone has said in Facebook, “There must be enough sacrifice and a price to pay before we can succeed in any fight for any advancement in any country and any era.” A brighter future for Vietnam requires the efforts of all Vietnamese of all ages, professions, genders, and education levels. The price we pay today will bring a brighter future for our children. And it is well worth it.
Tam Ky, March 3, 2013
 
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: