Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Posts Tagged ‘Dân Làm Báo’

“Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô”

Posted by Webmaster on October 12, 2014

Bạch Hóa Hội Nghị Thành Đô

Bạch Hóa Hội Nghị Thành Đô

Lời kêu gọi thực thi Quyền Được Biết của người dân:

“Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô”

Để tiếp tục thực hiện điều “Chúng Tôi Muốn Biết”, một văn bản “Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô” sẽ được trao cho Quốc hội vào ngày:

Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014, tại:

Ban Dân Nguyện – 22 Hùng Vương, quận Ba Đình, Hà Nội

Văn phòng Quốc hội – 56-58 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận, Sài Gòn.

Cho đến thời điểm này, tại Hà Nội và Sài Gòn đã lựa chọn ra một số đại diện để trực tiếp đi trao bản yêu cầu cho Ban Dân Nguyện và Văn Phòng Quốc Hội vào ngày 15/10 sắp tới.

Quyền Được Biết là một quyền phổ quát của mọi công dân và Hội nghị Thành Đô có những ảnh hưởng nghiêm trọng đến vận mệnh của dân tộc. Do đó, chúng tôi xin kính mời mọi người hưởng ứng tham gia vào việc trao yêu cầu này.

Thời gian tập trung tại 2 địa điểm nêu trên là vào lúc 9 giờ sáng.

Đại diện:

Phạm Thanh Nghiên

Nguyễn Phương Uyên

Nguyễn Xuân Nghĩa

Sau đây là nội dung của bản yêu cầu:

Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô

Vào ngày 4 tháng 9 năm 1990, tại thành phố Thành Đô (Trung Quốc) những người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam và đảng cộng sản Trung Quốc đã ký kết nhiều điều khoản liên quan đến quan hệ giữa hai nước, đặc biệt đến vận mệnh của Tổ quốc Việt Nam. Đến nay, sau gần một phần tư thế kỷ, nhân dân Việt Nam vẫn hoàn toàn không biết nội dung của hội nghị này.

Tuy nhiên, kể từ sau Hội nghị Thành Đô, nhân dân Việt Nam đã chứng kiến:

– Trên đất liền: Việt Nam mất vào tay Trung Quốc hàng trăm ki lô mét vuông lãnh thổ do xương máu tiền nhân để lại và hàng ngàn hecta rừng đầu nguồn chiến lược dưới các dự án cho thuê dài hạn hơn 50 năm. Bất chấp can ngăn của rất nhiều trí thức và nhà quản lý tâm huyết, đảng chỉ đạo chính phủ cố tình thực hiện dự án khai thác bauxite lỗ lã, gây hiểm họa khôn lường đối với môi trường sống Tây Nguyên và Đông Nam Bộ, hàng ngàn người Tàu vào chiếm ngự vùng chiến lược hiểm yếu Tây Nguyên.

– Ngoài biển Đông: Hàng ngàn ki lô mét vuông vùng biển giàu tài nguyên và huyết mạch giao thương của Việt Nam rơi vào tay Trung Quốc. Ngư dân Việt Nam mưu sinh trên ngư trường truyền thống bị lính Trung Quốc xua đuổi, bắt bớ, đánh đập, giam cầm, sát hại, cướp đoạt tàu thuyền, ngư cụ. Các đảo Gạc Ma, Chữ Thập… của Việt Nam bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép và đang bị biến thành những căn cứ quân sự nguy hiểm, nhằm mở rộng tham vọng xâm lược của Bắc Kinh đối với biển Đông.

– Về kinh tế: Kinh tế Việt Nam bị lệ thuộc sâu sắc vào Trung Quốc. Bắc Kinh nắm 90% gói thầu các dự án kinh tế trụ cột, chế ngự kinh tế Việt Nam; hiểm họa đội quân người Trung quốc đi kèm, ăn ở, lập làng, lấy vợ, sinh con đẻ cháu khắp 3 miền ngày càng gia tăng. Máy móc thiết bị lạc hậu, hàng hóa độc hại Trung Quốc tràn ngập Việt Nam.

– Về chính sách đối với chiến sĩ và nhân dân: Để lấy lòng Bắc Kinh, sự kiện Trung Quốc xâm lược Việt Nam vào các năm 1979 và 1988, tàn sát dã man đồng bào và chiến sĩ nước ta bị cấm đề cập trong sách vở, báo chí; mọi hoạt động tưởng niệm đều bị cấm đoán và đàn áp thô bạo; bia liệt sĩ bị chỉ đạo đục bỏ. Mọi cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, phản đối đường lưỡi bò bạo ngược, đều bị đàn áp dã man. Những người dân tập Pháp Luân công ở Việt Nam cũng bị bắt bớ, tra tấn, khủng bố.

– Về ngoại giao: Nhà nước Việt Nam đã tỏ ra e ngại kiện hành vi xâm lược trắng trợn của Bắc Kinh ra các cơ quan tài phán quốc tế, kể cả vụ giàn khoan HD-981. Cờ Trung Quốc thêm sao (5+1 sao) ngang nhiên tràn ngập trong các dịp tiếp tân lãnh đạo Bắc Kinh do Bộ Ngoại giao Việt Nam tổ chức, và trình chiếu công khai trên đài truyền hình trung ương.

Hội nghị Thành Đô có những nội dung gì? Những ai đã thỏa thuận những gì để gây ra những hậu quả vô cùng tai hại trên, dẫn đến những Hiệp định phân định biên giới trên bộ Việt-Trung, Hiệp định phân định Vịnh Bắc Bộ bất bình đẳng? Còn những gì khác đã được bí mật thỏa thuận, uy hiếp sự tồn vong của dân tộc mà chúng ta chưa biết?

Nếu không có sự minh bạch thì không chính phủ nào có thể bị quy trách nhiệm. Phải chăng đây là lý do mà nhân dân bị tước đoạt quyền được biết để những người nắm quyền lãnh đạo trốn tránh trách nhiệm trước lịch sử dân tộc?

Những ai đã cam tâm bán rẻ xương máu tiền nhân và chiến sĩ đồng bào cả nước? Những ai đang rắp tâm tiếp tục mặc cả với giặc trên lưng nhân dân? Nhân dân phải được biết!

“Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra…” không thể chỉ là một khẩu hiệu tuyên truyền suông mà phải được thực thi. Do đó, trong vai trò những người dân làm chủ đất nước, chúng tôi yêu cầu các đại biểu Quốc hội, phải bạch hóa ĐẦY ĐỦ VÀ CHÍNH XÁC TOÀN BỘ NỘI DUNG của Hội nghị Thành Đô.

Nếu yêu sách chính đáng này của những người dân yêu nước, muốn bảo vệ quyền tự chủ và độc lập của nước nhà không được đáp ứng, thì điều đó chứng tỏ rằng quả thật Hội nghị Thành Đô đã bán đứng tài nguyên, lãnh thổ, lãnh hải và nền độc lập của Tổ Quốc. Sự im lặng của Quốc hội sẽ là câu trả lời rõ ràng nhất cho toàn thể nhân dân về nội dung tệ hại và nguy hiểm của Hội nghị Thành Đô.
Do đó, chúng tôi tin rằng Quốc hội sẽ trả lời nhanh chóng và nghiêm túc những yêu cầu bạch hóa Hội nghị Thành Đô. Chúng tôi tin rằng trong Quốc hội vẫn còn có những đại biểu chưa quên những hy sinh xương máu của những chiến sĩ đã nằm xuống ở các trận chiến biên giới Việt-Trung, Hoàng Sa, Trường Sa… để hành xử đúng lương tâm người Việt Nam yêu nước.

 

Dân Lám Báo

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Sự vỗ ngực kể công vô lối

Posted by Webmaster on February 9, 2014

Một đảng của chính trường Việt Nam đã đưa đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam đến những nổi đau mất mát lớn như vậy mà vẫn thản nhiên vỗ ngực kể công “đã tổ chức và lãnh đạo nhân dân giành những thắng lợi vĩ đại” được sao?
Phạm Đình Trọng (Danlambao) – Từ khi có được chính quyền, đảng Cộng sản Việt Nam liền tự huyễn hoặc bằng một khẩu hiệu mang đầy đủ sự kiêu ngạo cộng sản, mang cả vẻ lấp lóa vàng son của những ngai vàng trung cổ và mang âm hưởng tiếng tung hô của những vương triều phong kiến: Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm.
Năm nay, mùa xuân thứ 84 đất nước chìm trong hận thù giai cấp, chia rẽ dân tộc bởi cuộc cách mạng giai cấp sắt máu khi đảng cộng sản lấy giai cấp thống trị dân tộc, xã hội đang xao xác vì tham nhũng làm trống rỗng, kiệt quệ nền kinh tế đất nước, người dân đang xót xa nhận ra máu xương và năm tháng cuộc đời bấy lâu nay họ đã mang cống hiến cho một giá trị giả và đang vô cùng hoang mang vì họ vẫn bị buộc phải theo đuổi cái giá trị giả mù mịt đó “đến cuối thế kỉ này chưa chắc đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện” như lời của chính ông Tổng bí thư đảng Cộng sản đã nói với họ, thì đảng Cộng sản lại đưa ra khẩu hiệu mà giá trị thực tế còn kém xa cả giá trị thực tế của chủ nghĩa xã hội: Đảng Cộng sản Việt Nam – người tổ chức và lãnh đạo nhân dân giành những thắng lợi vĩ đại!

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »

Về sự quan trọng của tiếng Anh

Posted by Webmaster on September 29, 2012

Thoát Vòng Nô Lệ (DLB)
 Hôm nay blog dan lam bao có đăng một bài viết bằng tiếng Anh hay và có ý nghĩa về nhiều mặt. Đây là sự tình cờ khá trùng hợp với sự suy nghĩ của bản thân tôi từ bấy lâu nay, nhất là sau khi nhà cầm quyền đưa ra những bản án khắc nghiệt cho các bloggers, những bản án tàn ác và man rợ nhất từ trước tới nay trong lịch sử Việt Nam và loài người.
Trong vụ việc gây chấn động này, ngoại trừ các tổ chức chính thống vẫn theo dõi tình trạng nhân quyền ở VN từ trước đến nay như Human Rights Watch, RFI, Amnesty International…, thì các mạng xã hội Twitter, Facebook (tiếng Anh), các báo mạng như CNN, Yahoo và hàng trăm ngàn nơi khác,…đã không hề hoặc đề cập rất ít đến bản ác khắc nghiệt dành cho các bloggers Việt Nam. Như vậy, nhìn chung, có phải chúng ta đã thất bại trong công cuộc ngoại vận, thất bại trong việc đánh động lương tâm của toàn thế giới, đặc biệt là cộng đồng nói tiếng Anh ở các nước dân chủ phương Tây? Có phải đây là một trong những mắc xích cuối cùng phải gỡ trong công cuộc tranh đấu giành lại tư do dân chủ cho đất nước?  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Tòa thì kín nhưng lột áo, đánh đập, đe dọa thì công khai

Posted by Webmaster on September 29, 2012

Nguyễn Hoàng ViNguồn: DLB

Sáng ngày 24.09.2012, chúng tôi có mặt ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế – Sài Gòn cầu nguyện và cùng nhau đi tham dự phiên tòa xử 3 blogger Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do. Ngay từ sáng sớm, các ngã tư dẫn đến nhà thờ đều bị rào chắn và có rất đông lực lượng an ninh, công an,… chốt ở các ngã tư. Taxi không được lưu thông vào khu vực này, vì thế, chúng tôi quyết định đi bộ từ nhà thờ ra tới tòa án. Chúng tôi đi bộ trên lề đường rất trật tự, lực lượng an ninh, công an, CSGT, dân phòng,… đi theo dày đặc dưới lòng đường, trên lề đường,… khiến cho đường sá vốn đã đông đúc nay lại càng thêm mất trật tự.

Trên đường đến tòa án, CSGT đã 2 lần chặn xe máy chở linh mục Anton Lê Ngọc Thanh để kiếm chuyện, câu lưu, kéo dài thời gian đến tòa, thậm chí họ còn cướp băng rôn, biểu ngữ của chúng tôi. Khi đoàn người đi đến trước khách sạn Victory ở ngã tư đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và Võ Văn Tần thì lực lượng an ninh, công an, dân phòng, trật tự đô thị, bảo vệ du lịch, hội phụ nữ,… gần 200 người mà dẫn đầu là ông Trần Song Nam – trưởng Công an P6 Q3 vây quanh, cô lập, chặn đường chúng tôi. Họ hỏi chúng tôi đi đâu và khuyên chúng tôi trở về. Với quan điểm, đây là một phiên tòa công khai, người dân có quyền đến tham dự để hiểu thêm về pháp luật, chúng tôi nhất quyết từ chối đề nghị vô lý của họ. Không đủ lý lẽ để ngăn cản chúng tôi đến tham dự phiên tòa, ông Trần Song Nam ra lệnh cho cấp dưới cưỡng chế tất cả chúng tôi về đồn, trừ linh mục Anton Lê Ngọc Thanh và linh mục Guise Đinh Hữu Thoại. Họ đã xô đẩy, lôi kéo chúng tôi. Họ cho 4-5 người khiêng 1 người chúng tôi, họ hành xử rất thô bạo với chúng tôi chẳng khác gì loài cầm thú.

Trong đồn Công an Phường 6, Quận 3 – Công an bảo kê cho thành phần bất minh ăn cướp tài sản của người dân:

Sau khi khiêng chúng tôi vào đồn, họ tách chúng tôi ra nhiều phòng khác nhau. Tôi, nhà thơ Bùi Chát, Dũng Aduku và chị Phượng (dân oan Vườn Rau Lộc Hưng) bị đưa vào một nhà kho. Được một lúc thì họ mời Bùi Chát qua 1 phòng khác làm việc, rồi đến tôi cũng được mời qua phòng khác làm việc. Viên công an lấy giấy bắt tôi viết tường trình, tôi hỏi:

– Tôi đang đi bộ ngoài đường vì sao các anh bắt tôi vào đây? Bây giờ lại bắt tôi phải viết tường trình là thế nào? Tôi không viết.

Viên công an biết là không thể nào làm việc được với tôi, bèn đưa tôi trở lại nhà kho.

Một lúc sau, một tên mặc thường phục vào bắt tôi phải đưa điện thoại cho họ. Tôi đưa, tên này nhào tới tính giật điện thoại, tôi liền nói:

– Anh là ai, có quyền gì mà bắt tôi phải giao nộp điện thoại cho anh?

Hắn liền gọi một viên công an mặc sắc phục vào để tịch thu điện thoại của tôi. Tôi nói với họ:

– Các anh là công an. Các anh hiểu biết pháp luật. Các anh phải tôn trọng và hành xử theo đúng pháp luật chứ. Các anh muốn thu điện thoại của tôi thì phải có biên bản đàng hoàng chớ. Có đâu mà nhào nhào tới giật như ăn cướp vậy.

Thế là, viên công an mời tôi sang phòng khác, lấy biên bản ra để tịch thu điện thoại của tôi. Tôi đổi ý, nói với viên công an:

– Tôi nghĩ lại rồi. Điện thoại là tài sản của cá nhân tôi, là quyền tự do thông tin cá nhân của tôi. Tôi không việc gì phải cho các anh tịch thu hay xem bất cứ thông tin gì trong điện thoại của tôi cả.

– Sao lúc nãy cô nói lập biên bản đàng hoàng thì cô cho tịch thu điện thoại.

– Lúc nãy khác, giờ tôi suy nghĩ lại rồi. Tôi không đồng ý cho các anh tịch thu điện thoại của tôi.

– Chúng tôi tình nghi cô vi phạm pháp luật. Chúng tôi phải tịch thu điện thoại của cô để điều tra.

– Anh nói tôi vi phạm pháp luật là vi phạm cái gì? Anh phải nói cho rõ ràng à nghen.

– Cô tập trung đông người, gây rối trật tự công cộng.

– Tôi không gây rối trật tự công cộng. Tôi đang đi bộ trên lề đường rất là trật tự, các anh tập trung đông người, ngăn chặn đường tôi đi rồi còn cưỡng chế một cách vô lý chúng tôi vào đây. Chính các anh mới là người gây rối trật tự công cộng. Bây giờ các anh muốn ăn cướp tài sản của tôi rồi vu khống cho tôi là vi phạm pháp luật à?

Họ không còn lý lẽ gì để nói với tôi, bèn chửi bới tôi rồi giật lấy ví tiền của tôi lục lọi. Lục lọi chán chê, họ quẳng ví lại cho tôi, tôi liền mở ra kiểm tra lại ngay thì toàn bộ số tiền mang theo phòng thân (khoảng 300-400 ngàn đồng) mất sạch. Tôi nói:

– Các anh lấy ví của tôi lục lọi, giờ mất hết tiền của tôi rồi. Các anh là đồ ăn cướp.

– Tiền mày mang về cho cha, cho mẹ mày hết rồi chứ ai lấy tiền của mày.

Nói rồi, họ tiếp tục trấn áp người tôi để lấy cho bằng được chiếc điện thoại của tôi. Xong, họ lại tống tôi về nhà kho.

Một lúc sau thì họ cho xe đến chở tôi về công an Phường Phú Thạnh, Quận Tân Phú (nơi tôi cư ngụ).

Như vậy, tại đồn Công an Phường 6, Quận 3, tôi đã bị cướp mất tiền bạc và điện thoại di động.

Tại trụ sở Công an Phường Phú Thạnh, Quận Tân Phú – Tôi bị bỏ đói, bỏ khát, bị lột áo, bị đe dọa bỏ tù, bị đánh đập và hành hạ đến thân tàn ma dại:

Tại trụ sở Công an Phường Phú Thạnh, Quận Tân Phú, họ – những thanh niên mặc thường phục mà tôi quen mặt vì luôn canh gác trước nhà, theo dõi cũng như những lần trước bắt tôi lên đồn công an – bắt tôi làm việc. Tôi trả lời thẳng thắn:

– Tôi và các anh, tuy tôi thực sự không biết tên tuổi các anh là gì nhưng chẳng lạ gì nhau, tôi chẳng lạ gì cách bắt cóc người giữa đường rồi lôi vào đồn công an của các anh cũng như các anh chẳng lạ gì cách làm việc của tôi: Sẽ không có việc tôi phải hợp tác làm việc hay trả lời bất kỳ câu hỏi nào của các anh. Tốt nhất là đừng làm mất thời gian của nhau. Còn các anh muốn làm gì thì làm. Tôi sẽ không nói thêm bất cứ điều gì.

– Không làm việc thì em cũng phải ngồi đây thôi chứ không được về nhà hay đi đâu hết.

Và họ bỏ mặc tôi với căn phòng, không cho tôi nước uống, cũng chẳng cho tôi thức ăn.

Tôi xếp các ghế lại với nhau rồi nằm nhắm mắt cho đỡ mệt.

Trong lúc tôi nằm, họ tưởng là tôi đã ngủ, những thanh niên mặc thường phục mà vẫn tự xưng là an ninh tụm lại nói chuyện với nhau. Họ nói về những vấn đề trong mối quan hệ yêu đương của họ mà không quên quăng ra những lời bình luận, nhận xét về phụ nữ rất tục tĩu và thô bỉ. Và họ nói về tiêu chuẩn lấy vợ của họ đều giống nhau là phải chọn những cô gái gia đình giàu có chỉ để mai mốt cưới về, họ khỏi phải làm gì vẫn có cái để mà ăn chơi sung sướng. Tôi không hiểu ngành công an, an ninh đã dạy cho những thanh niên đó những gì mà họ lại có tư tưởng ăn chơi, hưởng thụ trên mồ hôi, nước mắt của kẻ khác chứ không hề có một chút ý thức “Lao động là vinh quang” như Đảng và Nhà nước vẫn tuyên truyền trong nhân dân (hay đây chỉ là lời dụ dỗ để nhân dân tăng gia lao động để có cái cho các anh hưởng thụ???). “Rường cột của Tổ quốc” là đây sao?

Đến khoảng 3h chiều, họ lại lôi tôi lên một căn phòng ở lầu 3 chỉ vỏn vẹn khoảng 6 met vuông. Họ nói với tôi:
– Những người mà em ủng hộ, tòa đã tuyên án họ trên 10 năm rồi. Bây giờ, em thay cái áo này (áo đen FREE ĐC, TPT, A3SG) ra, để áo này ở lại rồi về nhà.

Trong một lúc, tôi bất ngờ vì sao phiên tòa lại diễn ra nhanh đến thế, vì sao các blogger bị tuyên án nặng đến thế… Rồi tôi lấy lại bình tĩnh nói với họ:

– Cho dù tòa có kết án họ, tôi vẫn mặc áo này để ủng hộ họ. Áo này là áo của tôi, các anh chị không được quyền lấy nó và các anh chị cũng không có quyền gì bắt tôi không được mặc nó cả.

Một phụ nữ trẻ tuổi nói với tôi:

– Nhưng họ đã bị kết án, em mặc áo này trong thời điểm “nhạy cảm” này là không được.

– Nếu chị đã nói vậy thì cho em xin cái văn bản nào chỉ đạo cấm không cho mặc áo này trong thời điểm “nhạy cảm”. Nếu có văn bản chỉ đạo, em sẽ không mặc áo này nữa. Còn chị nói miệng không không, em cũng chẳng biết chị là ai, sao em có thể nghe theo được chứ.

Nói đến đây, 7-8 phụ nữ (chẳng biết thuộc thành phần gì) nhào vô lột áo tôi đang mặc rồi tròng vào người tôi 1 chiếc áo khác. Sau khi lột áo tôi, họ khuyên nhưng thực chất là muốn đe dọa tôi:

– Em về mà lo cho gia đình đi, đừng lo những việc này nữa. Em còn trách nhiệm với mẹ già, còn trách nhiệm với con em, nếu em còn làm những việc này nữa, em đi tù rồi ai lo cho mẹ em, ai lo cho con em?

– Trách nhiệm lo cho gia đình, tôi vẫn phải lo, tôi đâu có nhờ mấy người lo giúp. Nhưng ngoài trách nhiệm với gia đình, tôi còn phải có trách nhiệm với xã hội, với đất nước. Việc tôi đi tham dự 1 phiên tòa công khai để hiểu biết thêm pháp luật chẳng có điều gì là sai trái, đáng phải đi tù cả. Nếu vì việc này mà tôi phải đi tù thì chính những người bỏ tù tôi mới là những người vi phạm pháp luật, là những người gián tiếp gây ra tội ác với gia đình tôi, khiến cho mẹ tôi, con tôi không người chăm lo. Chính những người đó mới là tội đồ chứ chẳng phải tôi. Còn việc mấy người muốn bỏ tù tôi bao nhiêu lâu cũng được, tôi không quan tâm và với tôi nó chẳng có nghĩa lý gì cả. Chính những người bỏ tù tôi mới là tội đồ chứ chẳng phải tôi.

Tôi vừa nói xong, họ – khoảng 15 người xông vô túm lấy người tôi, đánh tơi bời. Mười mấy người trong một căn phòng chật hẹp đè tôi xuống đất, đánh tôi khiến tôi không có một chút không khí để thở. Tôi nói “Tôi khó thở”, họ vẫn không buông tha tôi, họ vẫn đánh tôi túi bụi, xô tôi đập đầu vào tường. Đến khi tôi ngã khụy xuống đất, họ mới buông tôi ra và bảo tôi về nhà đi.

Đến đây, tôi không thể nào chấp nhận nổi những hành động vô lý, man rợ, phi nhân của họ, tôi yêu cầu họ phải làm rõ vụ việc bắt tôi vào đồn công an cướp tài sản của tôi, bỏ đói, bỏ khát, lột áo, đánh đập tôi một cách dã man như vậy rồi bảo tôi về. Như vậy là sao? Dù là tội phạm, họ cũng phải tôn trọng nhân phẩm và không được đánh đập, tra tấn, huống chi tôi là một công dân tự do. Họ phải làm rõ vấn đề và bồi thường thiệt hại về tài sản, sức khỏe, tinh thần và danh dự của tôi.

Khi tôi yêu cầu như vậy, họ đã cho người khiêng tôi từ trong phòng lầu 3 xuống đất, tống tôi vào một chiếc taxi rồi cho 3 tên thanh niên mặc thường phục kè tôi về nhà. Taxi dừng đầu hẻm, họ khiêng tôi vô hẻm cách nhà tôi vài căn, họ quẳng mạnh tôi xuống đất đầy bùn lầy do trời mưa.

Thấy tôi về nhà trong bộ dạng thê thảm đó, mẹ tôi không khỏi xót xa. Người nhà gọi taxi chở tôi đi bệnh viện, chờ đợi rất lâu không có xe, tổng đài gọi lại báo rằng khu vực nhà tôi ở đã hết xe. Người nhà chở tôi ra bãi đậu taxi cách nhà chưa tới 500m thì thấy taxi đậu đầy trong bãi, mẹ đưa tôi đi bệnh viện. Trên đường đến bệnh viện, rất đông an ninh mặc thường phục chạy theo taxi. Tôi và mẹ phải ghé vô nhà thờ tránh việc họ kiếm chuyện gây sự giữa đường. Khi tôi và mẹ vào nhà thờ thì an ninh vẫn đứng canh dày đặc bên ngoài nhà thờ. Sức khỏe tôi từ hôm đó cho đến nay: cơ thể kiệt sức, đầu sưng một cục, đau nhức dữ dội, chóng mặt, nôn ói liên tục, ăn uống không nổi,…

Để tôi được tịnh dưỡng hoàn toàn và tránh sự quấy rầy của những người nhân danh là an ninh nhưng chuyên đi gây mất an ninh xã hội, các Cha trong DCCT đã bố trí cho tôi được nghỉ tạm ở nhà khách của nhà dòng để bác sĩ và y tá chăm sóc để tôi mau chóng hồi phục sức khỏe. Chính vì các Ngài đã nâng đỡ, cứu giúp tôi trong lúc hoạn nạn mà an ninh đã giả danh bịa chuyện để bôi nhọ các Ngài.

Tôi kể lại những chuyện này những chuyện này chỉ với mục đích duy nhất: để cho mọi người biết thêm một câu chuyện nhỏ trong ngàn câu chuyện lớn trên đất nước của tôi. Nó không phải chỉ là một câu chuyện của riêng cá nhân tôi mà còn là câu chuyện của nhiều người, đã xảy ra trong quá khứ, hiện tại và phần kết luận của nó chưa biết sẽ chấm dứt lúc nào ở tương lai.

Nguồn:DLB

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Lời kêu gọi và cam kết tham gia phiên tòa xét xử những người yêu nước

Posted by Webmaster on August 1, 2012

Dân Làm Báo

Lời kêu gọi và cam kết tham gia phiên tòa xét xử những người yêu nước

Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, Công Lý Sự Thật – Tạ Phong Tần, Anhbasaigon – Phan Thanh Hải là những người yêu nước. Lòng yêu nước của các anh chị đã được thể hiện bằng hành động ngay từ những ngày đầu dân Việt xuống đường lên tiếng bảo vệ biển đảo và lãnh thổ Việt Nam vào năm 2007. Lòng yêu nước đã thể hiện qua tâm tư khắc khoải lo âu cho vận mệnh dân tộc được trang trải trên nhiều trang viết.
Lòng yêu nước đó đã và đang bị giam cầm và ngày 7 tháng 8, 2012 tới đây, lòng yêu nước của các anh chị lại một lần nữa bị đem ra xử tại Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh – 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường Bến Nghé, Quận 1.
Mỗi chúng ta – những người thiết tha với quê hương này – đều ấp ủ trong tim lòng yêu nước ấy, nung nấu dần theo năm tháng, mong mỏi tình yêu ấy được thoát ra khỏi lồng ngực, được tự do bày tỏ, được ôm lấy mảnh đất nghìn đời này mà yêu thương.
Bỏ tù, bắt giam, xử án và kết tội Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, Công Lý Sự Thật – Tạ Phong Tần,Anhbasaigon – Phan Thanh Hải chính là bỏ tù, bắt giam, xử án và kết tội lòng yêu nước của chính CHÚNG TA.
Vì vậy CHÚNG TA phải có mặt tại “phiên tòa kết tội lòng yêu nước”. Phải đồng hành với những người bạn yêu nước của CHÚNG TA.
Khi quyền tự do thiêng liêng nhất là quyền bày tỏ lòng yêu nước, quyền bảo vệ giang sơn, quyền góp phần quyết định vận mạng chung của đất nước bị tước đoạt, đe doạ, bỏ tù thì độc lập quốc gia sẽ không còn, tự do con người là nô lệ của sự xin cho và hạnh phúc nhân dân chỉ là bánh vẽ.
Tự do hay là chết! 
Có người đã nói như vậy.
Trong bóng đêm bành trướng của bá quyền phương bắc ngày hôm nay chúng ta có thể nói: Tự do hay là mất nước – Tự do hay mất cả sự hiện hữu của con người Việt Nam.
Ngày hôm nay, đất nước chúng ta tuy không bị xâm lăng toàn bộ như đã xảy ra nhiều lần trong lịch sử hơn 4000 năm. Tuy nhiên, chúng ta lại phải đối diện với một một kế hoạch xâm lấn lâu dài và tinh xảo. Hệ quả là Mẹ Việt Nam như một người bệnh ung thư đang bị gặm nhấm, mất đi từng phần của thân thể.
Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, biên giới Việt Bắc, Hoàng Sa Trường Sa và thềm lục địa Việt Nam đã nằm trong tay bá quyền phương Bắc.
Còn phải bao nhiêu phần thân thể của đất Mẹ bị cướp đi để Việt Nam chính thức trở thành ngôi sao hèn mọn thứ 5 trên lá cờ đại Hán?
Còn thêm bao nhiêu mất mát nữa để chúng ta tiếp tục chần chờ lưỡng lự trong nỗi sợ hãi và ngồi yên sống trong hy vọng vào bước chân và hy sinh của người khác.
Còn thêm bao nhiêu tủi nhục nữa để chúng ta tự ban cho mình đặc ân đứng bên lề cuộc bể dâu của đất nước vì hoàn cảnh kinh tế cá nhân, hạnh phúc gia đình mình?
Còn bao lâu nữa chúng ta có thể say sưa ăn mày hào khí Diên Hồng của ngàn năm trước, ngủ vùi với giấc mơ tự do, dân chủ, phú cường mà đôi chân tê cứng vì sợ hãi, đầu óc đông lạnh vì những tính toán được mất của cá nhân?
Còn bao lâu nữa chúng ta an phận với cuộc sống nô lệ bình an?
Chúng ta đã lỡ hẹn với con tàu yêu nước được khởi hành bởi những Phạm Thanh Nghiên, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần và nhiều người khác. Nếu tất cả chúng ta cũng như họ, thì có lẽ bạn bè ta đã không ngồi tù, vận mệnh của dân tộc đã khác.
Một người hy sinh cái giá phải trả sẽ vô cùng lớn; 1.000 người sẵn sàng đối diện với khó khăn, thử thách, giá phải trả sẽ thấp đi;10.000 người quên đi toan tính cá nhân, vận nước sẽ chuyển động; 100.000 người đứng lên, đất nước 90.000.0000 người sẽ hồi sinh. Chúng ta hãy là con số 1.000 người đầu tiên ấy.
Chúng tôi, những người bạn của Điếu CàyCông Lý Sự Thật và Anhbasaigon sẵn sàng chia sẻ với các anh chị ấy và những người yêu nước dũng cảm đang tranh đấu cho độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ hiện nay cái giá phải trả cho lòng yêu nước. Chúng tôi sẵn sàng là con số nhỏ nhoi ban đầu đó.
Và chúng tôi sẽ có mặt. 
Đây không chỉ là một lời kêu gọi mà là lời cam kết. 
Chúng tôi sẽ có mặt. 
Hãy cùng với chúng tôi vừa là nhân chứng của phiên toà bỏ tù lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam, vừa là những người bạn đồng hành của những người tù Việt Nam yêu nước.
Hãy cùng nhau không còn thấy cái tôi của từng người, nỗi sợ hãi lẽ loi mà chỉ có CHÚNG TAvà dáng đứng can đảm của Dân Tộc.
CHÚNG TA: những người con dân nước Việt không chấp nhận viễn ảnh nô lệ, Bắc thuộc lần thứ 5 đang dần trở thành hiện thực.
CHÚNG TA: những người không chấp nhận đầu hàng để “được” làm người “tự do” trong nhà tù lớn mang tên Việt Nam bây giờ để rồi con cháu ngày mai sẽ “được” làm người “tự do” trong nhà tù lớn mang tên Trung Quốc.
CHÚNG TA: những người khao khát Tự Do của ngày hôm nay sẽ cùng nhau viết tiếp nhật ký Ái Quốc trong đêm tối đại họa của dân tộc để luôn gìn giữ và phát huy niềm hãnh diện của các thế hệ trước đã để lại trong ta: CHÚNG TA LÀ NGƯỜI VIỆT NAM!
Những người bạn của Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, Công Lý Sự Thật – Tạ Phong Tần, Anhbasaigon – Phan Thanh Hải.
___________________________________________
Địa chỉ Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh:
131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, P. Bến Nghé, Q.1
Đt: (84-8) 8 292 448

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

“Đổi mới”

Posted by Webmaster on June 28, 2012

Không nói đổi mới cái gì, thứ gì, khiến người ta hiểu đổi mới toàn diện mạng nội dung cải tổ. Ứng nghĩa với cải tổ là Pérestroika. Theo thuật ngữ của người Hy Lạp, Pérestroika là xây dựng lại cái đã xây dựng không còn phù hợp, kể cả con người.
Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ trương không đổi mới toàn diện (cải tổ) mà chỉ đổi mới về kinh tế – từ kinh tế XHCN tập trung bao cấp sang kinh tế thị trường.
Người ta lấy làm lạ là từ nền kinh tế thị trường vốn có ở Nam Việt Nam, Đảng Cộng Sản Việt Nam chê nó, cải tạo nó thành nền kinh tế XHCN dẫn đến thất bại, giờ đây trở lại kinh tế thị trường rồi gọi là đổi mới, thật là kỳ lạ – Đổi cũ mới đúng chớ?  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: | Leave a Comment »

Hệ lụy của một nền văn hóa toàn trị

Posted by Webmaster on May 9, 2012

 

Nguyên Thạch (Danlambao) – Hơn 60 năm cho miền Bắc, 37 năm cho cả nước, một chuỗi thời gian khá dài nếu đem so với tuổi đời của con người. Dòng thời gian này đã chứng minh cũng như cống hiến cho phần lớn trong chúng ta những nét nhìn, những cảm nhận thực tiễn về một Việt Nam trong bức tranh toàn diện của nó.
Bức tranh này hàm chứa nhiều chi tiết và nội dung rộng lớn như: Kinh tế, quốc phòng, sự vẹn toàn lãnh thổ, chính trị, xã hội, dân sinh, y tế, môi trường… mà phạm vi bài viết không thể đề cập một cách chi li. Người viết mong cùng quí vị độc giả, bất luận là nông dân, công nhân, học sinh sinh viên, đảng viên, doanh nhân hay trí thức… Chúng ta hãy cùng nhau bàn luận hầu đi đến kết luận về nền văn hóa độc đạo, mụ mị, gian dối, bóp méo sự thật hầu phục vụ cho những ý đồ… cùng nhiều bi hệ lụy của vấn đề đã đang và sẽ biến chúng ta là những nạn nhân thê thảm dưới một thể chế độc tài.
Ông Hồ, người của mọi nguyên nhân đã chỉ thị và sự đáp ứng là nhiều băng rôn trưng khắp “Vì lợi ích mười năm trồng cây, trăm năm trồng người”. Ý tưởng này, đối với hàng dân dã thì cho rằng cây thì trồng là đúng nhưng người mà cũng trồng ư?. Còn đối với lớp trí thức thì đã thấy được cái ghê gớm của một thứ chủ nghĩa tuy hoang tưởng nhưng có đầy tham vọng với chủ đích biến đỏ toàn thể xã hội. Yếu tố con người, với họ thì cũng như cây, cây tốt (theo tiêu chí của cs) thì chăm bón cho sinh sôi nảy nở đơm bông XHCN, kết trái CNXH, cây xấu èo uột thì phải bứng nhổ vứt đi.
Một thứ giáo dục mà ngay cả những trẻ thơ lớp mẫu giáo, lớp một, lớp hai cũng bị ép phải noi gương và yêu thương Bác Hồ!. Một thứ giáo dục thay vì phải “Tiên học lễ, hậu học văn”, dạy về công dân giáo dục thì “2 viên đạn bắn chết 2 kẻ thù, 5 viên đạn thì giết được bao nhiêu kẻ thù?!
Một thứ văn hóa con tố cha, vợ tố chồng, hàng xóm nghi kỵ tố giác lẫn nhau qua “Cải cách ruộng đất” đã là một trái bom với sức tàn phá khốc liệt, đã hủy hoại nền đạo lý tốt đẹp có từ ngàn đời mà hệ lụy của nó như là một di sản tồi tệ kéo mãi cho tới ngày hôm nay. Ngay như Trường Chinh khi đương chức là những thủ lãnh số một số hai của chế độ cũng phải buột miệng chửi bới thóa mạ và xưng hô mày tao với chính cha mẹ ruột của mình.
Một thứ văn hóa mà cũng trong “Cải cách ruộng đất” đã đào tận gốc bốc tận rễ, không ngần ngại khởi phát súng đầu tiên vào đầu một phụ nữ, bà Nguyễn Thị Năm, người đã từng là ân nhân che chở nuôi dưỡng Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ…
Một thứ văn hóa đã triệt tiêu con người vói tình yêu, với nhân bản như “Nhân Văn Giai Phẩm” đã hãm hại biết bao người thiện như Phùng Quán, Trần Dần, Hữu Loan…
Một nền văn hóa đã gây chia rẽ và kích động hận thù giữa giai cấp công nông với các thành phần khác trong xã hội. Tạo bất ổn lo âu cho mọi người khiến ai cũng nơm nớp lo sợ với đầy mặc cảm không biết rằng mình, gia đình con cháu mình có phải là những tội phạm của chế độ mỗi khi ta thán hoặc nói lên nếp suy tư chân thật của chính mình.
Trải qua dòng thời gian ngột ngạt khó thở, người dân bình thường đã là thế nhưng với tuổi trẻ học sinh sinh viên cũng không thể tránh khỏi sự nhồi nhét, cưỡng bức tư tưởng qua các chính sách giáo dục dưới mái trường xã hội chủ nghĩa để rồi phải kéo dài những chuỗi ngày đau đớn căm hận khi biết mình đã bị lừa. Nhưng tiếc thay, sự nhận thức và những phản ứng ấy hãy còn bị giới hạn trong một con số khiêm nhường!. Còn lại, đại đa số vẫn nằm trong trạng thái phân vân hoặc mê muội bởi đã bị nhồi sọ quá lâu, không dễ gì mà trong một sớm một chiều có thể tẩy sạch.
Từ sự cầm nắm được tỉ lệ nhận thức đó trong giới trẻ, ta mới thấy quí hóa và trân trọng những tâm hồn tươi sáng can đảm như Huỳnh Thục Vy, Trịnh Kim Tiến, Như Quỳnh (Mẹ Nấm), Nguyễn Tiến Trung… Họ là những mầm non cho tương lai của Tổ quốc, họ là những vườn hoa đẹp trên mọi nẻo đường, những gương anh thư kiên cường cho thế hệ, hoặc lớn tuổi hơn nữa: Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Đỗ Nam Hải, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Bùi Thị Minh Hằng, Phương Bích, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần… và nhiều nữa. Họ rất xứng đáng là những người lãnh đạo đất nước trong tương lai khi quê hương không còn cộng sản.
Ai cũng biết rằng tuổi trẻ là rường cột của quốc gia bởi thế chúng ta sẽ rất đau lòng khi nhìn thấy thế hệ của đất nước đã hay còn đang sa lầy trong nhận thức lệch lạc, yếm thế, ích kỷ, cầu an, thờ ơ trước tiền đồ của dân tộc. Họ chưa thấy rằng đảng đã cố tình đào tạo ra những lớp người như vậy, không gì hả hê cho bằng khi thấy dưới tầm quyền lực của mình là một đám ngu dân hèn mạt cúi đầu chỉ biết vâng dạ… và chỉ có những người u tối thì họ mới dễ cai trị với mục đích là thực hiện những gì họ muốn mà không gặp sự phản đối nào. Không có sự sung sướng và an tâm nào bằng khi nhà cầm quyền không phải đối mặt với sự chống đối hoặc tố giác những việc làm sai trái của họ.
Sự đánh giá về tuổi trẻ trong hoàn cảnh thực tế ở Việt Nam của người viết, có thể sẽ gây nhiều phản ứng, tác giả sẽ chấp nhận những phản ứng nông nổi nhất thời đó để là một mũi chích tê điếng khiến họ phải tỉnh thức mà vươn lên, để trở thành những tinh hoa cho Việt tộc còn hơn là trông thấy họ trong lớp ngủ vùi bởi sự đầu độc quá tinh vi và lâu dài của đảng.
Tuy trong một hoàn cảnh bi đát như thế, may mắn thay xã hội và đất nước vẫn còn những lớp người đi trước, những nhân tố đã dạn dày kinh nghiệm trong cuộc sống cũng như trong nhận thức mà chỉ bảo, khuyên nhủ cùng dẫn dắt… Bằng không xã hội Việt Nam sẽ là một địa ngục trần gian đầy dẫy tàn ác và phi lý…
Có thể hôm qua, ngày nay tuổi trẻ chưa nhận thức và trân quí những tinh hoa cố bám đất mà góp ý của lớp người đi trước nhưng hy vọng rằng ngày mai khi trưởng thành cùng với tai nghe mắt thấy bao điều thực tế, họ sẽ thay đổi tư duy mà cảm thông cũng như tri ân những ân nhân đã luống tuổi và qua đời.
Cuộc đấu tranh cho một Việt Nam Tự Do Dân Chủ Nhân Bản và phú cường rất cần sự đóng góp của mọi thành phần trong xã hội nhưng quan trọng hơn, vẫn là sự dìu dắt của những bậc trưởng thượng, những con người am hiểu sáng suốt, không cục bộ, không cực đoan, những con người đã chín chắn trong nhận thức cũng như trong hành động. Người xưa đã dạy “Không thầy, đố mày làm nên”.
Một nền văn hóa mang tính chuyên chế và toàn diện bao trùm xã hội, hơn 700 báo đài, loa phát thanh bủa giăng khắp hang cùng ngõ tận tựa như thời “công xã tập trung” và kết quả của nó vô cùng thảm khốc, góp phần đưa đến một Việt Nam hôm nay khiến mọi người phải lắc đầu chán ngán.
Thực thể hình ảnh trên, như nhiều người đã biết, đạo lý suy đồi gần như toàn diện, tham nhũng bất trị, tội ác, nhũng nhiễu lan tràn tham lam nông nỗi, đánh mất cả lương tâm và trách nhiệm… Sự thể bi đát này, nếu không kịp thời chấn chỉnh bằng cách vùng dậy đấu tranh thì đất nước và xã hội sẽ chìm vào trong sự vô vọng trong một ngày không xa.
Tất cả hãy can đảm để nhìn vào sự thật rằng đất nước, đồng bào của chúng ta đã sống và chịu đựng biết bao bất công oan nghiệt cũng như đang sa lầy vào vòng tụt hậu và nô lệ để có những hành động thực tế cần thiết và thỏa đáng.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: | Leave a Comment »