Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Posts Tagged ‘tu do’

Thạnh Hóa, Long An: Dân Oan Mất Đất Biểu Tình

Posted by Webmaster on February 12, 2015

Công an huyện Thạnh Hóa Long An đàn áp dân cướp đất vào 22 tháng chạp năm Giáp Ngọ tức ngày 10/02/2015 vừa hôm qua.

Advertisements

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »

‘Việt Nam giam tù chính trị nhiều nhất Đông Nam Á’

Posted by Webmaster on March 9, 2014

06.03.2014 – Trà Mi -VOA

Công an canh gác bên ngoài trại giam Thanh Xuân, Hà Nội. Theo thống kê của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH, Việt Nam là nhà tù lớn nhất tại khu vực Đông Nam Á giam giữ tù nhân chính trị.

Việt Nam là nhà tù lớn nhất tại khu vực Đông Nam Á giam giữ tù nhân chính trị, theo thống kê được Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH có trụ sở tại Châu Âu công bố hôm nay.

FIDH nói ước tính hiện có ít nhất 212 nhà bất đồng chính kiến đang bị Hà Nội giam cầm và nhiều người khác đang bị quản thúc tại gia.

Trong số này có những luật sư, các blogger, các nhà hoạt động vì quyền đất đai, các nhà sư Phật giáo, ký giả, văn nghệ sĩ, các nhà hoạt động công đoàn, các nhà vận động dân chủ, thành viên các nhóm sắc tộc và tôn giáo thiểu số như Hmong, Phật giáo Khmer Krom, và người Thượng Cơ Đốc giáo.

FIDH, Liên đoàn gồm 178 tổ chức phi chính phủ bảo vệ nhân quyền tại hơn 100 quốc gia trên thế giới, chỉ ra rằng nhiều nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam đang phải thi hành các bản án tù dài hạn trong các điều kiện giam giữ hết sức tồi tệ, sức khỏe bị suy kiệt, rất cần được chăm sóc y tế khẩn cấp.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

TIỂU SỬ VIỆT DZŨNG

Posted by Webmaster on December 23, 2013

Calitoday – Cập nhật: 22/12/2013 23:57.

Việt Dzũng: 'Hãy giúp tôi nói lên sự thật ở VN hiện nay' Suốt hơn ba mươi năm nay, Việt Dzũng là một cái tên quen thuộc với hầu hết mọi người Việt đang sinh sống ở hải ngoại, kể cả rất nhiều người dân trong nước cũng biết đến tên anh. Nhưng cho tới nay vẫn chưa có ai viết cho thật đầy đủ về người nghệ sĩ đa tài này và những đóng góp to lớn của anh trên nhiều lãnh vực khác nhau, nhất là trong địa hạt ca nhạc và truyền thông đại chúng. 

Việt Dzũng tên thật là Nguyễn Ngọc Hùng Dzũng, sinh ngày 8 tháng 9 năm 1958 tại Sàigon, Việt Nam. Anh là con trai thứ 3 trong gia đình. Ba của anh là bác sĩ Nguyễn Ngọc Bảy, cựu Dân Biểu của nền đệ nhị cộng hoà Việt Nam và cũng là Thiếu Tá Y sĩ trưởng Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH. Mẹ của anh là bà Nguyễn Thị Nhung, giáo sư trường nữ trung học Gia Long ở Sài Gòn. Từ nhỏ anh đã là một học sinh xuất sắc của trường Lasalle Tabert ở Sài Gòn, cũng như anh trai và đứa em trai kế của anh. Người chị lớn của anh thì đang du học bên Nhật Bản về ngành giáo dục. Việt Dũng đã yêu thích âm nhạc từ khi còn rất trẻ và được các sư huynh ở trường Lasalle Tabert chỉ dạy rất tận tình. Trong lúc gia đình mong cho anh sau này trở thành Bác sĩ để nối nghiệp cha, thì Việt Dzũng lại đam mê ca hát, văn nghệ. Anh thường cùng các bạn học trình diễn ca nhạc ở những buổi văn nghệ liên trường. Việt Dzũng đã từng chiếm giải nhất ở cuộc thi văn nghệ của trường Tabert và đại diện trường đi tham dự các buổi hát ủy lạo chiến sĩ VNCH, cũng như tham dự vào những đại hội nhạc trẻ khắp nơi bên cạnh những tên tuổi nổi danh thời bấy giờ như Trường Kỳ, Nam Lộc, Jo Marcel, Tùng Giang, Đức Huy, Elvis Phương.v.v.. Đó là khoảng thời gian từ năm 1971 cho tới tháng tư năm 1975.

Biến cố 30 tháng tư năm 1975 cùng với sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam đã đưa Việt Dzũng rời xa quê hương mà cho đến nay chưa một lần nào anh đặt chân trở lại. Cùng với 36 người chen chúc nhau trên một chiếc tàu nhỏ bé, mong manh, Việt Dzũng và bà ngoại của anh đã vĩnh viễn rời xa gia đình và đất nước Việt nam. Sau 22 ngày trên biển khi không còn thức ăn, nước uống, cũng như phải chứng kiến biết bao nhiêu cảnh đau thương trên biển cả, tàu của họ mới cập được bến Singapore. Nhưng liền sau đó, tất cả lại bị chuyển qua một chiếc tàu khác và thẳng đường tới trại tị nạn Subic ở Phi Luật Tân. Tại trại tạm cư Subic, chàng thanh niên trẻ Việt Dzũng tạm quên đi những kỷ niệm thật đẹp ở quê nhà mà bắt tay ngay vào đời sống mới. Với số vốn Anh ngữ học được ở trung học và tính tình hoạt bát, Việt Dzũng liền tham gia hoạt động trong ban tổ chức và điều hành trại, đón tiếp và giúp đở nhiều chuyến tàu tị nạn lần lượt cặp bến Subic cho đến khi trại này đóng cửa. Rời trại tị nạn này, Việt Dzũng cùng bà ngoại được đưa sang đảo Guam, rồi chuyển sang trại Ft. Chaffee ở tiểu bang Arkansas. Trong thời gian này Việt Dzũng hoạt động không ngừng nghỉ, từ việc đón tiếp đồng bào tị nạn mới tới, sinh hoạt trong hội Hồng Thập Tự, hội USCC, cộng tác với tờ báo của trại, chương trình phát thanh của trại, làm thông dịch viên giúp đỡ rất nhiều người chung quanh. Chính những kinh nghiệm sống trên đường vượt biển tìm tự do này đã khiến cho anh sáng tác rất thành công các ca khúc để đời sau này, mà tiêu biểu nhất vẫn là “Lời Kinh Đêm” với những câu ca: “Thuyền trôi xa … về đâu ai biết ? Thuyền có về …ghé bến tự do ? Trời cao xanh … hay trời oan nghiệt Trời có buồn … hay trời vẫn làm ngơ ?…Người buông xuôi về nơi đáy nước Người có mộng một nấm mồ xanh ? Biển ngây ngô hay biển man rợ Biển có buồn hay biển chỉ làm ngơ …?”

Việt Dzũng - Kẻ Mang Nặng Những Khổ Đau Cùng Đất Nước.
Ở lại trại gần đến ngày cuối cùng trước khi trại đóng cửa, anh được Đức cha Bernard Law, Giám Mục địa phận Springfield, Missouri, bảo trợ và gởi đến tạm trú trong một gia đình người Mỹ. Năm 1976, Việt Dzũng tiếp tục học lớp 11 ở trường trung học St. Agnes, Missouri và tự trau dồi thêm về âm nhạc theo như sở thích và đam mê từ nhỏ của anh. Tại đây, anh bắt đầu sinh hoạt ca hát với các anh chị em thuộc cộng đồng Việt Nam. Anh cũng từng xuất hiện trên đài truyền hình KOZK21 ở Springfield. Một năm sau (1977), Việt Dzũng được đoàn tụ với gia đình ở Wood River, tiểu bang Nebraska. Năm đó anh tốt nghiệp trung học tại trường Wood River.
Năm 1978, Việt Dzũng chính thức bước vào lãnh vực âm nhạc khi cùng một người bạn học chung trường tên là Vernon Larsen lập ban song ca để hát theo lối du ca (troubrador) của Mỹ, tên “Firebirds” (Chim Lửa). Đôi song ca này chuyên hát nhạc đồng quê của Hoa Kỳ (American country music). Việt Dzũng sử dụng tây ban cầm và cùng người bạn Mỹ đi trình diễn khắp nơi ở vùng Trung Mỹ, kể cả các club nhạc của dân địa phương. Nhiều người Mỹ đã tỏ ra rất ngạc nhiên khi thấy một thanh niên Á châu hát nhạc đồng quê rất thành thạo, trôi chảy nên đã dành cho anh thật nhiều thiện cảm.
Cũng năm 1978 này, Việt Dzũng đoạt giải nhất về sáng tác nhạc country music tại cuộc thi Iowa Grand Old Orphy. Thật ngạc nhiên khi anh là người Việt Nam đầu tiên, mà cũng là người Á châu đầu tiên chiếm giải nhất về bộ môn sáng tác country music với bài hát hoàn toàn bằng Anh ngữ. Ngay sau đó, một hãng dĩa về country music đã mời anh cộng tác để thực hiện một Album nhạc đồng quê, nhưng anh đã từ chối vì muốn tiếp tục học ở Đại học theo ý muốn của song thân. Cũng trong năm này, Việt Dzũng bắt đầu sáng tác nhạc Việt với bài hát đầu tiên là “ Sau Ba Năm Tỵ Nạn Tại Hoa Kỳ”, viết về thân phận người dân xa xứ với những đau đớn chia lìa. Bài hát thứ hai là “Một Chút Quà Cho Quê Hương” đã trở thành một ca khúc lẫy lừng nhất của Việt Dzũng,được mọi người yêu thích cho đến tận hôm nay. Đó là thời gian người Việt tỵ nạn bắt đầu gửi quà về cho thân nhân ở quê nhà, chia sẻ những khổ đau chất ngất, đọa đày dưới chế độ mới như những lời ca sau đây “Em gởi về cho anh dăm bao thuốc lá Anh đốt cuộc đời cháy mòn trên ngón tay … Gởi về cho mẹ dăm chiếc kim may Mẹ may hộ con tim gan quá đoạ đày. Gởi về cho chị hộp diêm nhóm lửa Chị đốt cuộc đời trong hoang lạnh mù sương Gởi về cho mẹ dăm gói trà xanh Mẹ pha hộ con nước mắt đã khô cằn ….Con gởi về cho cha một manh áo trắng Cha mặc một lần khi ra pháp trường phơi thây Gởi về Việt Nam nước mắt đong đầy Mơ ước một ngày quê hương sẽ thanh bình …”
 
Năm 1979, trong Hội Chợ Tết Nguyên Đán được tổ chức tại San Antonia, Texas, Việt Dzũng đã lên sân khấu, ôm đàn guitar trình bày hai ca khúc mà anh vừa sáng tác mang tên “Lời Kinh Đêm” và “Một chút quà cho quê hương”. Khi hát xong, nhìn xuống khán giả thì mọi người đã đầm đìa nước mắt và túa ra ôm ấy anh khi anh rời sân khấu. Việt Dzũng đã chinh phục bà con đồng hương nơi đây kể từ lúc này.
Năm sau 1980, Việt Dũng trình diễn tại một đại nhạc hội ở Omaha, Nebraska với Sĩ Phú và Mai Lệ Huyền. Sau đó anh đã hát với Khánh Ly, Hoàng Oanh, Trung Chỉnh ở Denver, Colorado những bài hát do anh sáng tác. Ngay lúc đó, Khánh Ly đã chọn ba bài hát của anh là: “Lời Kinh Đêm, Mời Em Về, Một Chút Quà Cho Quê Hương” đem về California thâu vào băng nhạc “Một Bông Hồng Cho Người Ngã Ngựa”. Ba bài hát này đã là những bài hát nằm lòng của hàng triệu người Việt nhiều năm sau đó (kể cả ở trong nước).
Thập niên 1980 cũng là năm mà số người Việt bỏ nước ra đi cao nhất, Việt Dzũng đã cho ra mắt cuồn băng nhạc đầu tay “Kinh Tỵ Nạn” do Trung Tâm Nhã Nhạc tại Houston, Texas thực hiện. Ngay tuần lễ đầu, băng nhạc này đã được đón nhận nhiệt liệt từ California đến tận Canada, số bán sau đó đã lên đến cả trăm ngàn ấn bản. Lúc đó, Việt Dzũng đã quyết định chính thức di chuyển qua California sinh sống và sinh hoạt văn nghệ để có thể phát triển tài năng của anh nhiều hơn. Đầu tiên, anh được nhạc sĩ Ngọc Chánh mời hát cho đại nhạc hội ở Orange County và tiếp tục lưu diễn khắp nơi. Anh cũng đã hoàn thành cuồn băng nhạc thứ nhì tên là “Lưu Vong Khúc” vào giai đoạn này.
Trước đó, vào năm 1978 anh đã gặp ca nhạc sĩ Nguyệt Ánh tại Đại Hội Thanh Niên Cách Mạng Việt tại thủ đô Washington DC và hai người liền kết nghĩa chị em. Cả hai cùng sáng tác và kết hợp thành một đôi song ca trình diễn khắp nơi trên thế giới, chỉ trừ các nước cộng sản mà thôi. Tại Mỹ, họ đã lưu diễn hầu hết 50 tiểu bang, kể cả những tiểu bang có rất ít người Việt sinh sống. Tại Á châu, họ đã hát ở Nhật hơn ba lần, hát cho các phái đoàn ngoại giao, tòa tổng lãnh sự, sứ quán Mỹ ở nhiều nước như Thái Lan, Mã Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân, v.v…Nhưng chuyến lưu diễn ở Âu Châu của Việt Dzũng và Nguyệt Ánh phải coi là một chuyến lưu diễn lịch sử.
Đã có hàng ngàn người Việt từ khắp nơi đón xe lửa đến gần địa điểm trình diễn, cắm trại nằm chờ trước hai ba ngày khai mạc để gặp hai thần tượng của họ. Ở Úc Châu khán giả cũng nhiệt liệt đón chào Việt Dũng và Nguyệt Ánh. Họ đã đi hết những thành phố có người Việt cư trú kể cả những nơi hẻo lánh như Perth và Darwin. Đã có nhiều bài báo và cả hai cuốn sách xuất bản ở Úc được viết ra để ca tụng cho lý tưởng đấu tranh chống cộng và ước mơ ngày về quang phục quê hương của đôi nghệ sĩ này. Ngay lúc đó, chính quyền Cộng Sản Việt Nam liền lên án Việt Dzũng và Nguyệt Ánh là hai kẻ phản động số một, tuyệt đối cấm phổ biến tất cả các nhạc phẩm của họ trong nước. Trong một phiên tòa sau đó, CSVN đã kết án tử hình khiếm diện hai nghệ sĩ này. Ngày 1 tháng Tư năm 1985, hai nghệ sĩ này đã kết hợp với những ca nhạc sĩ khác để thành lập Phong Trào Hưng Ca Việt Nam, dùng âm nhạc làm vũ khí đấu tranh chống lại kẻ thù. Cho đến nay, Phong Trào Hưng Ca Việt Nam vẫn còn hoạt động đều đặn với những tên tuổi khác như Huỳnh Lương Thiện, Trương Sĩ Lương, Xuân Nghĩa, Tuấn Minh, Tuyết Mai, Lưu Xuân Bảo..v.v..Trong suốt thời gian hơn 25 năm này, Việt Dzũng vẫn tiếp tục có những hoạt động đều đặn, liên tục và bền bỉ để tranh đấu cho người tị nạn Việt Nam. Từ những buổi văn nghệ gây quỹ cho các con tàu với người vượt biển như Cape D’Anamur, chương trình SOS Boat People, vận động chống lại chương trình cưỡng bách hồi hương người tị nạn, tranh đấu với quốc tế tại Genève, Thụy Sĩ, tại Liên Hiệp Quốc…Có thể nói, bất cứ nơi nào có người tị nạn Việt Nam là có bước chân Việt Dzũng mang tiếng đàn, tiếng hát của anh để binh vực cho họ, sưởi ấm tấm lòng của họ, mang niềm tin yêu và hy vọng cho họ vượt qua những khổ cực, đau buồn và mất mát trên đường vượt biên. Anh đã có mặt hầu hết các trại tị nạn ở vùng Đông Nam Á để thăm viếng, ủy lạo đồng bào, giúp đở trẻ em không thân nhân và hàng ngàn công tác xã hội khác mà không hề biết mệt.
Cũng trong năm 1985 này, Việt Dzũng đã cho ra đời một băng nhạc hoàn toàn bằng Anh ngữ “Children of the Ocean”. Đây cũng là album nhạc đầu tiên của người Việt hải ngoại bằng tiếng Anh. Các tờ báo Orange County Register, Los Angeles Times, Washington Post đều có những bài viết khen ngợi cuốn băng này. Riêng tờ Austin-American- Stateman đã gọi Việt Dzũng là “người nghệ sĩ nổi tiếng nhất của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, và là một tấm gương sáng giá, chứng tỏ là người tỵ nạn có thể hội nhập vào đời sống mới, trong khi vẫn giữ được nguồn gốc của quê hương mình.”
Về báo chí, Kể từ năm 1980, anh đã cộng tác với tờ Người Việt (trang song ngữ Tuổi Trẻ). Sau đó anh về làm Tổng Thư Ký cho tờ Nhân Chứng năm 1982. Tờ Tay Phải (của Du Tử Lê) năm 1983. Về Houston làm Tổng Thư ký cho tờ Việt Nam Thương Mại năm 1988. Trở lại California làm thư ký cho tờ Sài Gòn Nhỏ một thời gian và sau đó cộng tác với tờ tuần báo Diễm từ năm 1990. Năm 1992 trở thành Thư ký toà soạn cho tờ nguyệt san Hồn Việt cho đến bây giờ. Việt Dzũng cũng là cộng tác viên của nhiều cơ quan truyền thông khắp nước Mỹ như tờ Phố Nhỏ (Washington DC), Thế Giới Mới (Dallas, TX), Phương Đông (Seattle, WA), Mõ Magazine (San Jose, Sacramento, San Francisco & Oakland), Làng Văn (Canada), Nhân Quyền (Úc), Tin Điển (Đức) .v.v.
Về truyền thông, Việt Dzũng đã mở ra một cánh cửa khác để cho thấy một tài năng thiên phú và đa dạng ở anh. Sau một thời gian dài làm báo, tháng 7 năm 1993 Việt Dzũng được mời làm xướng ngôn viên chính cho chương trình phát thanh tiếng Việt đầu tiên ở Nam California, phát thanh 6 tiếng đồng hồ mỗi ngày là đài Little Saigon Radio. Cũng cần nhắc lại là trước đó các đài phát thanh đều làm chương trình theo kiểu ngày xưa, nghĩa là thâu thanh trước đàng hoàng, kỹ càng từng tiết mục và tới giờ là cho phát thanh lên. Nhưng lần đầu tiên, Việt Dzũng đã tạo ra một phong cách mới: anh đưa ra những chương trình trực tiếp truyện trò cùng thính giả  trong buổi phát thanh nên không khí rất vui nhộn và hào hứng, náo nhiệt vô cùng. Sau này các đài phát thanh ở Mỹ và ngay cả ở bên Việt Nam cũng bắt chước theo lối này. Kể cả các đài BBC, VOA phát thanh về Á Châu, cũng thay đổi cách làm việc như cho xướng ngôn viên được phép đùa giởn với thính giả chớ không đọc tin một cách nghiêm trang như ngày xưa.
Ngoài việc phổ biến tin tức, âm nhạc, thể thao cuối tuần, giải trí cuối tuần, tin tức Hollywood …Việt Dzùng còn thực hiện chương trình đặc biệt, nhất là chương trình “Tâm tình với nghệ sĩ” được rất nhiều thính giả ưa thích. Trong tất cả các chương trình phỏng vấn này, nóng bỏng nhất và đặc biệt nhất phải nói là chương trình phỏng vấn nữ ca sĩ Ngọc Lan. Vì từ trước tới nay, Ngọc Lan không nhận lời cho ai phỏng vấn cả (vào thời điểm đó), chỉ có một lần cô trả lời trên đài VOA; và Việt Dzũng là người duy nhất phỏng vấn được Ngọc Lan vào tháng 10 năm 1994.
Năm 1996, Việt Dzũng cùng các bạn đứng ra thành lập một chương trình phát thanh độc lập, đó là đài Radio Bolsa, phát thanh trên ba làn sóng khác nhau ở Nam California, Bắc California và Houston, Texas. Hiện nay , Radio Bolsa đang phát sóng trên 106.3 FM, 1190 AM (Nam California) và 1430 AM (San Jose) với Việt Dzũng và Minh Phương là hai xướng ngôn viên chủ lực cùng với các xướng ngôn viên khác như Nguyễn Phú, Uyên Thy, Mai Trang, Hoàng Trúc, Bích Huyền, Uyển Diễm.v.v. Việt Dzũng đã tạo sự gần gũi, thân mật giữa xướng ngôn viên với thính giả từ già đến trẻ, ở nhà cũng như đang lái xe đi làm với những chương trình đa dạng và phong phú hàng ngày.
Về mặt sáng tác âm nhạc, cho đến nay Việt Dzũng đã sáng tác hơn 450 bài hát về đủ mọi thể loại. Những bài hát về tỵ nạn đã được phổ biến rộng rãi trong hai tập nhạc “Kinh Tỵ Nạn (1980) và “Lưu Vong Khúc” (1982). Những bài hát này được viết ra như một thôi thúc về những điều phải nói ra trong những năm lạc lõng của đời lưu vong nơi xứ người. Sau đó là các ca khúc đấu tranh, quang phục quê hương. Nhưng nhiều nhất vẫn là tình ca, sáng tác rất nhiều nhưng chưa phổ biến hết. Những bản tình ca nổi tiếng của Việt Dzũng có thể kể ra như Bài Tango Cuối Cùng, Thung Lũng Chim Bay, Khóc Ru Đời Trinh Nữ, Bên Đời Hiu Quạnh, Có Những Cuộc Tình Không Là Trăm Năm, Và Em Hãy Nói Yêu Anh, Tình Như Cây Cà-Rem…
Năm 1990, Việt Dzũng thành lập riêng cho mình Trung Tâm Việt Productions, chuyên sản xuất các CD nhạc với tiếng hát của anh và bằng hữu như các CD: Ru Em Sông Núi Đợi Chờ, Thánh Ca Vào Đời, Hùng Ca Quật Khởi, Quê Hương Và Em, Mình Ơi Đưa Em Về Quê Hương, Thắp Lửa Yêu Thương, Lên Đường, Bên Em Đang Có Ta, Tuổi Trẻ Về Nguồn, Hát Cho Tự Do, Thắp Lửa Tự Do, Trái Tim Ở Lại, Anh Vẫn Còn Thương, Vuốt Mặt, Bên Bờ Đại Dương …Sau hai mươi năm hoạt động không ngừng nghỉ trên mọi lãnh vực và được nổi danh khắp nơi, được hàng triệu người ái mộ, nhưng cũng có lúc Việt Dzũng cảm thấy rất cô đơn. Anh đã từng bày tỏ cảm nghĩ của riêng anh trong một lần phỏng vấn năm 1995 với nhà báo Trường Kỳ như sau “Nhìn vào đời sống nghệ sĩ, ai cũng cũng chỉ thấy những rực rỡ của ánh đèn sân khấu, của những tràng pháo tay và của nhữNg rộn rịp âm thanh. Đời sống của nghệ sĩ không phải chỉ có vậy. Còn có những giọt nước mắt âm thầm mỗi đêm, những đắng cay tủi nhục và những cám dỗ chập chùng đi kèm. Cá nhân Việt Dzũng không bao giờ muốn trở thành ca sĩ. Chỉ muốn làm một nhạc sĩ ghi lại những nỗi suy tư của một đời người, và những rung động mà mình bất chợt tìm thấy. Vì thế, nên khi nghe một ca khúc, khi thưởng thức một nhạc phẩm nào, hãy nghe bằng sự rung động của chính tâm hồn mình. Bạn sẽ thấy người nhạc sĩ đó đang mang trái tim của họ trải rộng cho bạn nhìn, như một tấm tranh vẽ. Có thể bạn sẽ bắt kịp những nét chấm phá trong tranh. Có thể bạn chỉ ơ hờ lướt mắt qua rồi thôi. Nhưng dù gì đi nữa, mỗi ca khúc hay mỗi bức tranh vẫn là một hiện diện trong đời sống. Và hãy cảm ơn sự hiện diện đó, vì nếu không cuộc đời sẽ chỉ là những vô nghĩa kéo dài. (Việt Dzũng trong “Tuyển Tập Nghệ Sĩ”, 1995)
Thực ra, nỗi cô đơn ấy cũng chỉ thoáng qua mà thôi. Những dự án, kế hoạch vẫn được anh theo đuổi càng lúc càng nhiều, choáng ngộp. Việt Dzũng tâm sự là anh mong cho một ngày dài thêm 48 tiếng đồng hồ, thay vì chỉ có 24 giờ để anh có thể hoàn thành bao nhiêu công việc đang vây bủa lấy anh. Ngày tháng vẫn trôi nhanh, trôi nhanh. Những hoạt động của anh gần đây thì nhiều vô số kể. Chỉ nói riêng về sinh hoạt với Phong Trào Hưng Ca Việt Nam thôi, thì những lần công tác nổi bật nhất là:
Phát động chiến dịch “Tưởng Niệm 50 năm Hiệp Định Genève (1954-2004)”, biểu tình trước trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Genève (Thụy Sĩ) ngày 3-4-2004.
Đại nhạc hội Cứu Trợ Nạn Nhân Bão Lụt Katrina tổ chức ở Houston (17.9.2005), sau chương trình “Chén Gạo Tình Thương” do Phong Trào Hưng ca phát động từ ngày 9.9.2005.
Đại nhạc hội “Đêm Tình Thương” phối hợp với cộng đồng người Việt ở Dallas Fortworth va Trung Tâm ca nhạc Asia (tháng 9-2005).
Chương trình vận động cho Dân Oan và Hoà Thương Thích Quảng Độ tại quê nhà năm 2008.
Những chương trình Đại Nhạc Hội gây quỹ giúp Thương Phế Binh VNCH ở khắp nơi.
Đặc biệt là Chương trình Đại Nhạc Hội Cảm Ơn anh do Hội HO và Thương Phế Binh phối hợp cùng SBTN tổ chức trong suốt 7 năm liên tiếp, không hề vắng mặt anh, đã gây quỹ lên đến hang chục triệu mỹ kim cho những Thương Phế Binh bất hạnh tại quê nhà. Trong những chương trình gây quỹ từ thiện và văn nghệ đấu tranh đó, Việt Dzũng đã đến với đồng hương bằng cung cách rất bình dị thân thương. Luôn luôn có những bạn trẻ vây quanh, tíu tít thăm hỏi, chụp hình chung với anh. Có những bà mẹ già vẫy tay gọi anh lại gần chỉ để được nắm tay anh, nói vài ba câu thăm hỏi với niềm rưng rưng cảm xúc.
Nhưng tài năng đặc biệt nhất và nổi bật của anh là kể từ năm 1996, Việt Dzũng chính thức được mời về cộng tác với Trung Tâm Ca Nhạc Asia để biên soạn chương trình và đảm trách vai trò MC trong các chương trình video và đại nhạc hội trực tiếp thu hình. Rất nhiều chương trình Video của Asia có các chủ đề đầy tình người, không nhằm mục đích thương mại, nhưng rất thành công như “Người Lính”, “Những Tình Khúc Thời Chinh Chiến”, “Tình Ca Anh Bằng”. Vài năm gần đây lại có những chương trình Asia video thật giá trị như “Âm Nhạc Vòng Quanh Thế Giới”, “Tiếng Hát Trái Tim”, “Mùa Hè Rực Rỡ 2005″. Nhưng đặc biệt nhất là video “Hành Trình Tìm Tự Do”, khán giả đã thực sự xúc động khi thấy Việt Dzũng trở lại các đảo tị nạn ở Đông Nam Á để làm phóng sự video, gợi nhớ cảnh vượt biển của những thuyền nhân tỵ nạn liều chết ra đi tìm tự do ngày xưa.
Cũng chính những chương trình video này, khi được chuyển về Việt Nam cùng với các DVD khác như “Cuộc Đổi Đời Bi Thảm, Triệu Đóa Hồng Cho Người Phụ Nữ VN, Cuộc Khổ Nạn của Người VN (Dạ Lan), đặc biệt là Asia 50 “Vinh Danh Nhật Trường” và Asia 51 “Nhạc Vàng, Tình Khúc Sau Cuộc Chiến” … đã khiến nhà cầm quyền Việt Nam vô cùng tức tối, khi nhìn thấy Việt Dzũng vẫn tiếp tục xuất hiện trong vai trò làm MC. Nên vào ngày 18/9/2006 tờ báo Công An Thành Phố HCM đã bắt đầu đăng hai bài viết với đủ thứ ngôn từ hạ cấp nhằm mạ lỵ, phỉ báng và bôi nhọ cá nhân Việt Dzũng thật nặng nề. Có thể nói lần này là lần anh bị những người Cộng Sản VN “đánh” nặng nhứt từ trước đến nay. Nhưng cũng chính những bài báo này đã khiến cho mọi người càng thấy rõ bộ mặt nham hiểm, quỷ quyệt của Cộng Sản VN như thế nào và cũng làm cho nhiều người thông cảm, yêu mến và chia sẻ những oan khiên, thống khổ của người nghệ sĩ này nhiều hơn. Với tất cả những mũi tên tẩm thuốc độc bắn thẳng vào anh, Việt Dzũng chỉ im lìm, không lên tiếng biện minh hay viết bài đính chính. Anh vẫn âm thầm tiếp tục thực hiện những dự án và càng hăng say hoạt động, cống hiến tài năng của mình cho đồng hương như anh đã làm suốt hơn ba mươi năm nay. Anh vẫn tiếp tục con đường tranh đấu cho nhân quyền và quang phục quê hương trong niềm tin rằng chế độ Cộng sản sẽ cáo chung trong một tương lai rất gần.
Năm 2000, Việt Dzũng là một trong những sang lập viên của đài truyền hình Việt ngữ đầu tiên phát hình 24 giờ/ngày tại hải ngoại, SBTN, trong vai trò đào tạo xướng ngôn viên, phóng viên và ban biên tập tin tức hàng ngày của đài. Từ đó cho đến nay, Việt Dzũng đảm nhận vai trò chính trong việc biên soạn tin tức hàng ngày của đài SBTN.
Trong những năm tháng gần đây, dù phải đương đầu với căn bệnh tim và bệnh tiểu đường ngày càng trầm trọng, Việt Dzũng luôn sát cánh cùng nhạc sĩ Trúc Hồ, giám đốc SBTN trong các cuộc vận động cho nhận quyền cho Việt Nam qua các chiến dịch vận động ký thỉnh nguyện thư đến Toà Bạch Ốc và phong trào Triệu Con Tim-Một Tiếng Nói, nhằm kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc, lên tiếng yểm trợ cho các nhà đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam.
Suốt hơn ba mươi năm nay, Việt Dzũng là một cái tên quen thuộc với hầu hết mọi người Việt đang sinh sống ở hải ngoại, kể cả rất nhiều người dân trong nước cũng biết đến tên anh. Nhưng cho tới nay vẫn chưa có ai viết cho thật đầy đủ về người nghệ sĩ đa tài này và những đóng góp to lớn của anh trên nhiều lãnh vực khác nhau, nhất là trong địa hạt ca nhạc và truyền thông đại chúng. Bên cạnh đó, anh cũng thường xuyên là đề tài cho các tờ báo trong nước tấn công từ hơn hai chục năm nay, với những lời vu cáo, mạ lỵ nhằm dìm anh xuống đáy vực sâu. Nhưng người nghệ sĩ và chiến sĩ tranh đấu cho nhân quyền này vẫn mạnh dạn vượt qua tất cả những khổ nạn chập chùng, oan khiên chất ngất và càng ngày anh càng được nhiều người yêu mến anh thêm.
Ngày 20 tháng 12 năm 2013 vào lúc 10:35 sáng, Việt Dzũng đã đột ngột từ trần, hưởng dương 55 tuổi, Anh ra đi mang theo sự thương tiếc của hàng triệu người Việt tại hải ngoại và tại quê nhà.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Phân Ưu, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , | 1 Comment »

Đinh Nhật Uy bị truy tố theo điều 258

Posted by Webmaster on October 15, 2013

Dân Làm Báo – 2013/10/15

Đinh Nhật Uy bị truy tố theo điều 258
 
Viện Kiểm sát của đảng tại Tp. Tân An đã truy tố công dân yêu nước Đinh Nhật Uy về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” quy định tại Điều 258 Bộ luật hình sự.” Trong những tổ chức này là tập đoàn Viettel và VNPT.
 
Tội này lại được nhiều người… thích, like, hưởng ứng theo bản cáo trạng của đảng ta – nguyên văn: “Những hình ảnh, bài viết nêu trên có nhiều lượt người vào xem. Nhiều lượt người chia sẻ, đánh giá “like”, nhiều lượt người bình luận, trong đó có nhiều bài bình luận với lời lẽ nói xấu, bôi bác, xúc phạm đến nhà nước, tổ chức và công dân.”
 
Bản Cáo trạng của Viện trưởng Viện kiểm sát của đảng và Bản Kết luận điều tra của côn an tại Tân An không khác gì nhau lắm. Mời các bạn đọc lại bài viết: Bản Kết luận Điều tra Đinh Nhật Uy: Công an Long An… khéo léo vạch trần bản chất rừng rú của luật pháp Việt Nam để có cùng kết luận về nền pháp luật (rừng) của đảng bầy đàn – trong đó từ côn an cho đến viện kiểm sát của đảng ta vẫn nhất định, nhất trí, cương quyết tịch thu cho bằng được:
 
– 06 (sáu) áo thun có ghi dòng chữ: Hoàng Sa- Trường Sa- Việt Nam;
– 02 (hai) áo thun phía trước có ghi dòng chữ: No to U-Line! Yes to UNCLOS! Phía sau có ghi dòng chữ: “No_U FC; Xoá “Đường Lưỡi Bò” Bảo vệ biển đảo Việt Nam
 
Chắc để làm quà cho Lý Khắc Cường nhằm tiếp tục tăng cường, đẩy mạnh mối quan hệ rờ củsau cú Rủ Cờ vừa qua…

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Blogger trong nước trực diện đương đầu với cộng sản Việt Nam

Posted by Webmaster on September 29, 2013

Thang Nguyen Lan

Vietnam’s Social media

How to change Vietnam by social media…

Kính mời đọc giả xem thêm:

Mời thảo luận về Tuyên bố 258 trong tinh thần dân chủ đa nguyên

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Tình trạng hiện nay của bà Hồ Thị Bích Khương trong tù

Posted by Webmaster on December 4, 2012

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok – 2012-12-04

Bà Bích Khương trong phiên sơ thẩm hôm 29/12/2011.Tù nhân Hồ thị Bích Khương, một dân oan khiếu kiện trở thành một người công khai đấu tranh chống lại những bất công, tham nhũng tại Việt Nam, vừa được thân nhân đi thăm nuôi về sau khi một số tù mãn hạn cho biết vừa qua bà bị đánh đập nặng nề trong trại giam.

Bà Hồ thị Lan: Đi thăm từ hôm thứ bảy đến tối chủ nhật mới về.

Gia Minh: Khi đến trại bà có được gặp bà Hồ thị Bích Khương không? Những thông tin mà người ta cho bà biết trước đó có đúng như thực tế chứng kiến không?

Bà Hồ Thị Lan: Tôi đến đó đã gặp trực tiếp Khương và đã hỏi và Khương có gửi đơn tố cáo viết bằng tay về nữa. Cả ba gộp lại đều chứng minh chính xác.

Gia Minh: Tình hình của bà Hồ Thị Bích Khương mà bà tận mắt chứng kiến ra sao?

Bà Hồ Thị Lan: Bích Khương đã đỡ rồi nhưng đi tiểu vẫn buốt, và vẫn còn nằm trạm xá.

Gia Minh: Còn tay mà bà nói bị thương thế nào?

Bà Hồ Thị Lan: Về cái tay, thì Khương đòi đi chụp điện nhưng họ không cho đi.
Khương có nói nếu có đoàn nào đến để phỏng vấn được Khương trực tiếp thì sẽ chính xác hơn. Nhưng bây giờ không biết làm sao cả. Khương có nói ở đó là một chế độ rất khắc nghiệt. Nước sinh hoạt rất khó khăn. Chỉ một cái bể 8 mét, mà qui định gần 1000 phạm nhân chỉ tắm trong 30 phút. Làm sao mà tắm được: ai mà chen, ai mà lấy được nước. Họ qui định như thế để tạo điều kiện cho cán bộ, công nhân viên của Trại bán nước cho phạm nhân. Còn ăn uống thì khẩu phần bị bớt xén.

Chị Hồ thị Bích Khương đã nhiều lần bị đánh trong các lần đi khiếu kiện dân oan...RFA file
← Chị Hồ thị Bích Khương đã nhiều lần bị đánh trong các lần đi khiếu kiện dân oan…RFA file

Gia Minh: Còn thư bà Khương đưa ra thì nội dung bà đã đọc thế nào?

Bà Hồ Thị Lan:Bích Khương nêu ra những sai phạm của công an trong trại và chuyện Bích Khương bị đánh đập trong trại.

Gia Minh: Thư đó bây giờ được đưa đến đâu rồi?

Bà Hồ Thị Lan: Tôi đã gửi đến địa chỉ của Luật sư Nguyễn Văn Đài và nói đưa lên mạng.

Gia Minh: Trường hợp của bà Khương còn ba năm ở tù nữa, theo bà thấy qua chuyến đi này thì khả năng bà Khương có thể chịu đựng điều kiện khó khăn đến đâu?

Bà Hồ Thị Lan: Bà chịu khổ, chịu khó và rất  kiên cường. Trước đây khi người ta trình bày tình hình sức khỏe của Khương tôi rất lo, rất sợ. Nhưng khi đến đó, tôi nói với  Khương dẫu sao cũng phải giữ gìn sức khỏe để có ngày về mà nhìn ngó con. Ở nhà chị em cũng trông nhưng mức độ thôi. Nên phải sống chấp nhận thực tế một tý. Nhưng Khương nói không đúng không chấp nhận. Khương cho biết trong trại họ nói nếu chịu ký là sai thì sẽ được đặc xá.
Khương có nói nhờ cớ quan ngôn luận, báo chí truyền thông giúp đế Khương có thể vượt qua giai đoạn này, không bị đánh đập trong trại.

Gia Minh: Những người mà bà Khương giúp làm đơn trước đây và người quen biết có đến thăm hỏi, nhắm vào tù cho bà Khương không?

Bà Hồ Thị Lan: Có chứ. Chị Khương có một điều là tính thoáng quá. Những gì bên ngoài gửi vào thì Khương phân phát hết cho người khác. Người ta nói với tôi như thế thì tôi vào nói Khương và Khương cãi lại phải chia cho người ta chứ. Mình khổ, người ta cũng khổ chứ.

Gia Minh: Cám ơn bà.

Xin được nhắc lại, bà Hồ Thị Bích Khương quê xã Nam Anh, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Bà bị bắt lần đầu hồi tháng 5 năm 2005 khi đến văn phòng chính phủ khiếu kiện việc chính quyền địa phương tịch thu cửa hàng của bà và bị xử 6 tháng tù về tội gây rối trật tự.

Bà bị bắt lần thứ hai vào tháng tư năm 2007, và một năm sau bị xử hai năm tù về tội lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà Nước. Lần thứ ba bà bị bắt vào tháng giêng năm 2011. Phiên sơ thẩm vào cuối năm 2011 kết án bà 5 năm tù giam và 3 năm quản chế với tội danh tuyên truyền chống Nhà nước. Bản án vẫn giữ nguyên trong phiên phúc thẩm hồi tháng 5 năm nay.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Phương Uyên bị công an trại giam ép viết sai sự thật?

Posted by Webmaster on November 17, 2012

Phương Uyên bị công an trại giam ép viết sai sự thật?
VRNs – “Nhắn: Mẹ ơi, con nhận được rồi. Mẹ đừng lo cho con. Giữ gìn sức khỏe chờ gặp mặt đừng thăm con nữa.” Đó là những lời vỏn vẹn của nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên viết ở mục “người nhận” trên “Phiếu gửi quà” ngày 15/11/2012 do mẹ Nhung gửi vào.
Lặn lội từ Bình Thuận đến trại tạm giam công an tỉnh Long An ngày 15/11 để gửi đồ thăm nuôi và xin gặp mặt con gái là Nguyễn Phương Uyên, chị Nguyễn Thị Nhung bị từ chối cho gặp mặt mà chỉ cho gửi quà. Khi viết Phiếu gửi quà, chị Nhung để trống mục “Hành vi phạm tội” vì cho rằng con gái chị mới chỉ bị khởi tố mà chưa xét xử. Anh công an tên Niết (lần trước chị Nhung nghe nhầm là Triết) nhất định bắt chị viết vào “Tuyên truyền chống nhà nước” thì mới cho gửi quà. Sau đó công an Niết hỏi chị có cần ký nhận không. Chị Nhung trả lời “cần”. Khoảng hơn nửa tiếng sau, anh ta đi ra với chữ ký của Nguyễn Phương Uyên và lời nhắn trên.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Bộ Công An cấm tác giả Anh nhập cảnh

Posted by Webmaster on November 17, 2012

Bill Hayton – Gửi cho BBC từ London  –  Cập nhật: 15:02 GMT – thứ sáu, 16 tháng 11, 2012

Phóng viên Bill Hayton tại Bảo tàng Cách mạng ở Hà Nội khi còn là phóng viên BBCViệt Nam là đất nước cấm cửa các tác giả vì những gì họ viết ra.

Tôi biết điều này vì nó vừa xảy ra với tôi.

Cách đây hai tháng Học viện Ngoại giao mời tôi tới tham dự hội nghị thường niên về Biển Đông (dự kiến khai mạc 19/11 tại TPHCM).

Nay tôi đã từ bỏ hoàn toàn cố gắng tham dự.

Đây là sự thất vọng lớn vì nghị trình hội thảo rất hấp dẫn và nó đáng ra sẽ là cơ hội để hiểu đúng đắn quan điểm của Việt Nam về tranh chấp trên Biển Đông.

Nhưng giờ cuốn sách tôi viết về các tranh chấp này với các phỏng vấn ở Philippines, Singapore, Thái Lan cũng như ở Trung Quốc và Hoa Kỳ trong thời gian tới, sẽ không có cái nhìn của Việt Nam.

Tất cả chỉ vì Bộ Công an.

Tôi và một số người khác trong hai tháng qua đã gửi nhiều thư điện tử cũng như gọi điện thoại về vấn đề visa nhưng kết quả vẫn như lúc khởi đầu.

Trong tuần gần đây nhất, Học viện Ngoại giao đã cố gắng tìm giải pháp và trong vài ngày qua Đại sứ quán Anh ở Hà Nội cũng cố gắng giúp đỡ.

Và hôm nay có xác nhận là Bộ Công an đã từ chối cấp visa.

Chỉ vì cuốn sách?

Lý do duy nhất mà Bộ Công an có thể có để cấm tôi là họ không thích cuốn sách tôi viết cách đây hai năm về Việt Nam, cuốn ‘Vietnam: rising dragon’ (Việt Nam: con rồng trỗi dậy).

Đây là lý do duy nhất.

Vì tôi không có liên hệ với các tổ chức bất đồng chính kiến, tôi chưa từng có âm mưu lật đổ Nhà nước hay Đảng Cộng sản Việt Nam và tôi cũng chưa bao giờ vi phạm quy định xuất nhập cảnh.

Dĩ nhiên khi tôi là phóng viên BBC ở Hà Nội cách đây sáu năm, tôi thường xuyên vi phạm Luật Báo chí – nhưng mọi phóng viên nước ngoài ở Việt Nam đều vi phạm Luật Báo chí gần như hàng ngày.

Không phóng viên nước ngoài nào có thể hoạt động ở Việt Nam trong khuôn khổ các giới hạn hà khắc của Luật Báo chí.

Luật này yêu cầu mọi nhà báo nước ngoài phải báo trước với chính quyền năm ngày trước khi làm bất cứ động tác gì cho nghề báo, mọi cuộc phỏng vấn, điện thoại, mọi thư xin thông tin.

Tất nhiên điều đó là không thể thực hiện được, hạn chót đây cũng là bất khả thi. Vì vậy, mọi nhà báo nước ngoài tự nhiên cứ phải ‘phạm luật’ và chính quyền cũng nhắm mắt làm ngơ, cho đến khi nào phóng viên nước ngoài viết điều gì mà Bộ Công ai không hài lòng.

Đây là một trong những lý do Việt Nam nằm ở cuối các danh sách xếp hạng tự do báo chí.

Nhưng các nhà báo nước ngoài khác lại không bị cấm nhập cảnh cho dù phạm Luật Báo chí.

Vậy tại sao tôi lại là mối đe dọa đối với Bộ Công an? Liệu Bộ Công an có nghĩ rằng cuốn sách của tôi có thể hỏng vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam?

Đó là cuốn sách phản ánh Việt Nam hiện đại một cách trung thực, công bằng và chừng mực.

Nó bao gồm cả khen và chê, kể lại trung thực về hoạt động của hệ thống chính trị, cách Đảng duy trì quyền lực và họ quan hệ với thế giới bên ngoài ra sao?

Có rất ít điều trong sách có thể coi là mới với người Việt Nam bởi họ biết rõ hầu hết những điều tôi viết.

Tôi nghĩ tội của tôi là đã công khai các điều này bằng tiếng Anh để các chính phủ nước ngoài và các nhà tài trợ có thể đọc được.

Cuốn sách được nhiều người đón đọc. Ít nhất một trường đại học ở Mỹ khuyến cáo các sinh viên nghiên cứu về Đông Nam Á đọc sách này.

Chưa ai nói với tôi về bất cứ sai sót hay điều không chính xác nào và cũng không ai nói sách không công bằng hay thiên lệch.

Có lẽ đây là lý do sách không được phép in tại Việt Nam.

Có lẽ đây cũng là lý do mà giờ tôi bị cấm vào Việt Nam.

Dường như Bộ Công an coi viết sự thật về Việt Nam đương đại là một tội.

Và chuyện tôi viết bài này sẽ chỉ làm cho cái nhìn của Bộ Công an đối với tôi càng thêm thiếu thiện cảm.

Nhưng điều quan trọng là mọi người biết tới hành động ngăn cản tự do ngôn luận và cản trở việc công bố quan điểm của Việt Nam trong vấn đề Biển Đông của Bộ Công an.

Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của Bill Hayton trong vai trò tác giả và nhà nghiên cứu về Việt Nam. BBC Tiếng Việt đã liên hệ với Đại sứ quán Việt Nam ở London và nhận được bình luận rằng bài viết có “nội dung thiếu khách quan” và “không có lợi cho quan hệ BấmAnh-Việt“. 

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

“Văn hóa cấm chỉ” muôn năm!

Posted by Webmaster on November 17, 2012

Gần đến ngày nhà giáo, báo GDVN của Hiệp hội các trường đại học và cao đẳng ngoài công lập bỗng có sáng kiến đăng lên một bài ý kiến của độc giả, với tựa đề là “Cần phải chấm dứt ngay hoạt động của facebook tại VN”.

Bài đó vừa đăng lên thì ngay lập tức dư luận nóng hẳn lên. Trên facebook đã có ngay một hội những người phản đối báo GDVN vì đã đăng bài đó, và yêu cầu báo phải gỡ bài đó xuống, nếu không thì sẽ trừng phạt bằng cách kêu gọi mọi người tẩy chay tờ báo.

Trên báo GDVN thì phần phản hồi của độc giả (khác) cho độc giả vốn là tác giả của bài viết gây tranh cãi nói trên (hình như tên là Dũng) cũng có rất nhiều ý kiến phê phán rất gay gắt đối với ông Dũng, chủ của bài viết sặc mùi hồng vệ binh kia.

Ví dụ như thế này:

Andrew Nguyễn – 17/11/2012 06:02 
xin lỗi bạn,thực sự tôi đã phì cười khi đọc status này
nếu bạn muốn cấm thì xin mời bạn về năm 91,thời màn hình vuông
mỗi người có một lập luận của mình,miễn là không đi ngược lại với đường lối của XHCN Việt Nam là được
Còn bạn Dũng,tôi chân thành khuyên bạn đừng lãng phí thời gian để suy nghĩ về việc cấm hay không cấm cái gì đó
Xin hỏi bạn : nếu cấm FB,người dân chuyển sang dùng Twitter,liệu bạn có viết bài viết thứ 2 để yêu cầu cấm Twitter không  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

TTYN – TO nhỏ nhỏ TO – Việt Oan

Posted by Webmaster on November 11, 2012

Nhân dân kề tai nói nhỏ.

Trời ơi…biển đảo rất to.

Đảng cãi cho là chuyện nhỏ.

Mười sáu chữ vàng mới to…”

Published on Nov 10, 2012 by 

thơ: Sinh Viên Du Học Việt Nam
phổ nhạc: Việt Oan  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Liên hiệp quốc tố cáo Việt Nam vi phạm luật quốc tế

Posted by Webmaster on November 10, 2012

VOA Tiếng Việt  –  Trà Mi  –  9 tháng 11, 2012

Tran Huynh Duy Thuc, Nguyen Tien Trung, Le Cong DinhNhóm Hành động của Liên hiệp quốc Chống giam giữ tùy tiện (UNWGAD) xác định việc Hà Nội giam giữ 4 nhà dân chủ gồm Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, và Lê Thăng Long là tùy tiện, vi phạm luật quốc tế về quyền con người.

Văn kiện Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam có trụ sở tại Pháp vừa nhận được từ Nhóm Hành động của Liên hiệp quốc nêu rõ UNWGAD yêu cầu Việt Nam sửa sai thể hiện qua việc phóng thích vô điều kiện và đền bù thiệt hại cho các nhà hoạt động vừa kể theo quy định của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của công dân mà Việt Nam tự nguyện ký kết từ năm 1982.

Tháng giêng năm 2010, 4 nhà dân chủ này bị Hà Nội tuyên án từ 5 tới 16 năm tù với tội danh ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền’ theo điều 79 Bộ luật Hình sự vì các hoạt động ôn hòa cổ súy dân chủ, kêu gọi cải cách chính trị và đa đảng tại Việt Nam.

Trường hợp của họ được Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam đệ nạp lên Nhóm Hành động của Liên hiệp quốc Chống giam giữ tùy tiện tại Geneva.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | 1 Comment »

Phải Xây Thêm Bao Nhiêu Nhà Tù Cho Đủ ?

Posted by Webmaster on November 5, 2012

VN phải xây thêm bao nhiêu nhà tù cho đủ đây ? - Song Chi , Na Uy 2012/11/01Ngày 30/10 , lại thêm hai nhạc sĩ bị đưa ra toà xử về tội « tuyên truyền chống phá nhà nước » .

Lại thêm một phiên toà bôi bác diễn ra tại một trong hai thành phố lớn nhất VN – vẫn những trò hề cũ như trong những phiên toà tương tự xử những vụ án có liên quan đến yếu tố chính trị : công an chặn chốt các ngả đường dẫn đến toà án , không khí cực kỳ căng thẳng , phiên toà gọi là công khai nhưng chính thân nhân của bị can còn không được tham dự , người bị xử và cả luật sư vừa lên tiếng thì chánh án đã ngắt lời , không cho nói , không hề có tranh luận … Và cuối cùng là những bản án nặng nề : 10 năm tù cho hai nhạc sĩ , chưa kể mỗi người phải chịu thêm 2 năm quản chế .

Cũng lại là chuyện không có gì mới , đối với một nhà cầm quyền như nhà nước Cộng Sản VN .

Ngày càng nhiều người theo nhau bước chân vào nhà tù bởi tội danh « tuyên truyền chống phá » hoặc « âm mưu lật đổ nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa VN » .

Nhưng cũng có những điểm khác hơn : Thứ nhất , phạm vi người bị bắt ngày càng được mở rộng : không chỉ là luật sư , doanh nhân thành đạt , trí thức tên tuổi , mà cả những blogger , nhạc sĩ tự do , một cô sinh viên mới tuổi 20 .  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Các anh đang ở đâu? SAO KHÔNG XUỐNG ĐƯỜNG?

Posted by Webmaster on November 5, 2012

Thứ hai, 29-10-2012 09:16  –  Tác giả:  Nguyễn Thu Trâm

Vậy là ngày mai họ đưa hai người yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình ra tòa.

Lại một phiên tòa của những kẻ bán nước xét xử người yêu nước như nhiều phiên tòa từng diễn ra trên đất nước Việt Nam suốt từ 37 năm nay. Những phiên tòa phi lý vô nhân và bất công đã khiến cho hàng chục ngàn gia đình nát tan ly loạn vì người thân của họ vì quá yêu nước mà lụy vòng lao lý tù đày mà không ít người trong số đó, sau phiên toàn rồi không bao giờ trở về nữa.

Và ngày mai này đến lượt các anh phải ra tòa chỉ bởi các anh đã nói thay cho triệu người Việt Nam về nỗi ưu tư trước thảm họa mất nước, trước nguy cơ bị diệt vong hay đồng hóa của giống nòi.

Có đâu trên thế gian này lòng yêu nước cần phải được kín giấu, nếu không muốn bị xỉ vả, bị đấu tố, bị giam cầm tra tấn và bị tù đày?

Có đâu trên thế gian này sự gian trá, lường láo, bịp bợm và phản trắc lại được tôn vinh là quang vinh muôn năm, là đời đời sống mãi… ?

Truyền thuyết một mẹ trăm con của Việt Tộc khiến người Việt gọi nhau bằng hai tiếng “Đồng Bào” nghe gần gũi thân thương và cao cả quá, nhưng sao lại mỉa mai và nghịch lý đến thế này, sao lại vị bất đồng chủng mà quay lại giết hại đồng bào mình?

Sao lại “Quan san muôn dặm một nhà, bốn phương vô sản đều là anh em” mà lại không anh em với những người cùng mình sinh ra từ một bọc trứng?

Phải chăng vì đất nước này vốn tồn tại nhiều nghịch lý, nên con người ta cảm thấy bình thường trước nghịch lý và phản cảm trước những cái chân thiện  mỹ?

Đâu rồi những ngày sinh viên, trí thức, Phật tử miền nam xuống đường chống lại cuộc chiến tranh ngăn chặn làn sóng đỏ của chính thể Quốc Gia đang bảo vệ nền tự do cho đồng bào Nam Việt trước họa xâm lược của cộng quân Bắc Việt?

Đâu rồi phong trào “Hát cho đồng bào tôi nghe và nghe đồng bào tôi hát”? Đâu rồi phong trào vận động người dân đấu tranh đòi chấm dứt cuộc chiến chống cộng của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, phản đối sự hiện diện của quân đội đồng minh Hoa Kỳ trên đất nước Việt Nam trong cuộc chiến tranh Quốc-Cộng, đòi lật đổ chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, đòi Hoa Kỳ phải rút hết quân đội ra khỏi miền Nam Việt Nam, để cho “Bác cùng chúng cháu hành quân vào Sài Gòn…” đánh đổ giai cấp tư sản xanh để xây dựng nên giai cấp tư sản đỏ? Để rồi hàng hàng lớp lớp người dân Sài Gòn và cả Miền Nam phải đánh đổi hết cả gia sản và cả tính mạng của mình nữa để vượt biển đi tìm tự do, bởi những bài xích tự do của những sinh viên trí thức này.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Tường thuật trực tiếp phiên tòa xử Trần Vũ Anh Bình và Việt Khang

Posted by Webmaster on October 30, 2012

Đăng bởi pleikly lúc 7:26 Sáng 30/10/12

VRNs (30.10.2012) – Sài Gòn – Lúc 07:36 – Tại trước cổng tòa án, chưa thấy xe chở hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đến, nhưng đã có 100 công an mặc sắc phục đứng trước cổng tòa án. Ở công viên đối diện có khoảng 50 an ninh mặc thường phục đang đi tới đi lui, quan sát và gọi điện thoại, bộ đàm liên tục.

Lưu ý, trên trang www.youtube.com/chuacuuthe , chúng tôi sẽ cung cấp các video liên quan đến phiên tòa. Hiện đã có 3 video clip vừa được đưa lên là: Việt Khang: Tiếng hát bị cầm tùNhững người bạn nói về Trần Vũ Anh Bình, và Nước Nam rạng ngời đi tù.

– Lúc 07:09 – Trên các ngã đừơng từ DCCT đến Tòa án, số 131 Ngan Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý), quận 1, công an đã được bố trí ở các ngã tư rất đông. Mỗi ngã tư có từ 20 đến 25 công an và mật vụ mặc sắc phục lẫn thường phục.

Theo ghi nhận của VRNs, các trạm cảnh sát giao thông giao với đường Điện Biên Phủ (Phan Thanh Giản) công an đứng đông hơn. Ngã tư cắt dường Bà Huyện Thanh Quan (đường từ nhà thờ DCCT ra Tòa) và Trương Định là đông nhất. Ở các trạm cảnh sát giao thông này có cả hàng rào và những công cụ khác để phòng chống bạo động đang được nhân viên an ninh trong tư thế sẳn sàng đẩy ra đường, ngăn người đi bộ hành, diễu hành trên lề đường.

Theo VRNs, hôm nay không có đoàn nào xuất phát từ tu viện DCCT Kỳ Đồng cả, các phóng viên đã có mặt ở các vị trí của mình để làm việc từ tối hôm qua.

Chúng tôi sẽ tiếp tục tường thuật diễn tiến phiên tòa này.

Xin quý vị theo dõi.

http://www.chuacuuthe.com/?p=40650PV.VRNs

 

Con nhớ ba Bình

Trần Hạo Trương, con trai anh Trân Vũ Anh Bình và chị Trương Thị Mỹ DuyênVRNs (30.10.2012) – Sài Gòn – Vào ngày 26.10.2012, trước khi phiên tòa xét 2 Nhạc sĩ Phêrô Trần Vũ Anh Bình và Việt Khang, chúng tôi có cơ hội đến thăm và lắng nghe chị Trương Thị Mỹ Duyên, vợ anh Bình, chia sẻ về nỗi nhớ chồng của chị và lòng khao khát được nhìn thấy ba của bé Trần Hạo Trương, con trai anh Bình và chị Duyên.

Ước mơ đơn sơ, hồn nhiên và trong trắng ấy của bé Trương, một đứa bé vừa bước qua tuổi mẫu giáo và chập chững bước vào môi trường mới của cấp 1, là được nhìn thấy Ba, chờ đợi Ba quay trở về với Mẹ và Bé, được Ba chở đi học, đi chơi, và mua thật nhiều quà cho Bé…

Xin mạn phép ghi ghi lại những lời tâm sự của chị Duyên kể về nỗi nhớ của chị và bé Trương trong những ngày vắng Ba, theo cảm nhận riêng của cá nhân tôi.

———–

Ba Bình ơi!

Ba đi đâu mà không về với Con và Mẹ, hả Ba? Ba có biết, ngày nào, Con cũng mong Ba trở về với Con không? Con nhớ Ba và Con yêu Ba lắm, Ba ơi!

Con nhớ, những ngày Ba ở nhà, Ba đưa đón con đi học, nhưng bỗng nhiên, chiều hôm ấy, Con cứ đợi, cứ đợi và chờ đợi Ba ở trước cổng trường, nhưng Con không thấy Ba đâu cả!

Từ dạo ấy cho đến bây giờ, Mẹ và Con không được một lần nhìn thấy Ba nữa, Ba ơi!

Những ngày không có Ba,

Ở nhà, Con hỏi Mẹ: “Mẹ ơi, Ba đâu rồi, hả Mẹ? Mẹ ơi, Ba đi đâu rồi, sao Ba không đón và đưa Con đi chơi?…”

Mẹ chả biết nói gì. Mẹ chỉ biết ôm Con thật chặt vào lòng. Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt gầy gò của Mẹ kèm theo những tiếng nấc nghẹn. Mẹ ốm, bà nói mẹ mày rệu rạo, rã rời.

Mẹ Duyên cố gắng giải thích cho việc ba vắng nhà với con

Không có Ba, Con không biết làm gì để an ủi Mẹ đây. Lúc đó, Con chỉ ôm Mẹ và khóc. Mẹ cũng khóc với Con.

Ba Bình ơi, Ba đi đâu mà không về với Con và Mẹ, hả Ba?

Con vẫn ước mong Ba đưa Con đến trường. Tan trường, chờ đợi Ba trước cổng trường như mọi khi, để Ba đưa Con về, để Ba chở Con đi chơi và mua quà cho Con, vào những ngày không có Ba.

Con nhớ Ba lắm, Ba ơi! Nên đi đâu, Con cũng mang theo tấm hình của Ba. Để mỗi ngày, Con nhìn ngắm Ba, vào những ngày không có Ba.

Ở nhà, Mẹ khóc suốt. Có những lúc nửa đêm, Mẹ siết con vào lòng, hai hàng nước mắt của Mẹ lăn dài, ướt hết đôi vai của Con.

Nhà mình buồn, vắng, thiếu Ba.

Lúc bệnh, Mẹ nói: Mẹ biết, ở phương xa, Ba con cũng đang bị ốm đấy, Con à!

Chiếc xe Honda, hằng ngày vẫn đưa đón Con và Mẹ, bụi, dơ, không ai rửa.

Ba ơi, những ngày không có Ba, mỗi ngày, Mẹ vẫn đạp xe đi làm từ mờ sớm, nuôi Con, trông chờ Ba về.

Mẹ chưa học đạo, nhưng cứ đến hang đá Đức Mẹ ở nhà thờ cầu nguyện cho Ba về với Mẹ và Con.

Mẹ yêu mến Chúa, khao khát được vào Đạo lắm đó Ba.

Mẹ không biết chữ và mau quên, nhưng Mẹ dạy Con làm dấu, đọc kinh Lạy Cha, kinh Kính Mừng và kinh Sáng Danh. Mẹ nói Ba dạy Mẹ.

Mẹ nhút nhát, không nhanh nhẹn nhưng rất thương con, dạy Con sống làm những việc nhỏ nhặt trong nhà, âm thầm, không khóc nhè.

Và, những ngày không có Ba, mỗi ngày, Mẹ và Con vẫn đợi chờ Ba về.

Ba ơi, Mẹ và Con luôn luôn yêu Ba!

PV. VRNs

ghi lại tâm tình của bé Trương và lời kể của chị Duyên

Quốc Ca Việt Nam Cộng Hoàè http://youtu.be/9ZZ-1Rm296A

“Triệu Con Tim”. Nhạc và Lời: Trúc Hồè http://youtu.be/X75q92uM_1k

https://www.youtube.com/embed/X75q92uM_1k?feature=player_embedded

Anh Là Ai : Trúc Hồ, Mai Thanh Sơn, Quốc Khanh, Đoàn Phi, & Đan Nguyên http://youtu.be/6wkcu_2SSlo

VIỆT NAM TÔI ĐÂU – Đan Nguyên (HD exclusive clip from ASIA DVD 69) http://youtu.be/CTlOVxrdZ6U

Nhạc Phẩm Anh La Ai – Anh Là Ai http://youtu.be/R4L1grczk6E

Việt Nam Tôi Đâu – Anh Là Ai – NS Việt Khang http://youtu.be/GAI_gHTu5FM

DAP LOI SONG NUI – Hop Ca Asia 58 http://youtu.be/8Kt-28nXVMg

Thề không hề phản bội quê hương http://youtu.be/tCG0qWzBUcA

Vietnam Que Huong Ngao Nghe http://youtu.be/dXi3AXHT-kU

Hát Cho Ngày Sàigòn Quật Khởi _ Nguyệt Ánh & Việt Dzũng http://youtu.be/ZySwLPcBuxw

Cả Nước Ðấu Tranh http://youtu.be/glJjbIXsZ8U

Ngày Quân lực Việt Nam Cộng hòa http://youtu.be/GCANWgxlnTc

 

 

 

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Báo chí tự do: vũ khí của người dân

Posted by Webmaster on October 16, 2012

Đối Thoại biên dịch  –  Nguồn: Authentic journalism: weapon of the people

Báo chí tự do: vũ khí của người dânCon đường thoát khỏi cuộc khủng hoảng do báo chí thương mại gây ra đã được tìm thấy khi người dân lấy lại được sứ mạng báo chí mà các cơ quan truyền thông to lớn đã tuyên bố thất bại: Kể lại một cách trung thực và nhất quán

Các báo giấy đang phải giảm kích thước và rút dần khỏi thị trường. Các tổ chức lớn trong lĩnh vực truyền thông, đưa tin qua vệ tinh, đường cáp và phát sóng đều đang phải chuyển giao dần hoạt động cho nhân lực ở bên ngoài biên giới (outsourcing) và đóng bớt các văn phòng đại diện ở nước ngoài. Tính tin cậy và danh giá của báo chí thương mại đang ở mức thấp nhất từ trước đến nay. Cùng với những sự kiện đó là những than thở không ngừng kiểu “truyền thông đang gặp khủng hoảng” và những quan ngại xấu đối với dân chủ.
Khi nhìn lại thì thực sự chúng ta phải thấy: Báo chí đã mất đi uy tín, mất đi khán giả và thu nhập vì chính xác lại chỉ do cách ứng xử của ban biên tập đã góp phần làm cho báo chí tự tạo ra khủng hoảng và trở thành gánh nặng, chứ không phải thuận lợi, cho các nền dân chủ.
Ở Mỹ, chúng ta đã biết câu đùa cợt khi sự phàn nàn về “truyền thông” đã phổ biến tới mức là cả một ngành công nghiệp phụ của nghành phát hình thương mại qua cáp đã coi mối bất bình của công chúng là một nghách thị trường béo bở của riêng họ và họ đang cho các nhà quảng cáo thuê mua sự chú ý đó của công luận. Nước Mỹ – một quốc gia mà xuất khẩu ròng ít khi thặng dư kể cả ở lĩnh vực truyền thông và giải trí – đã có một ví dụ mới nhất vào tháng Mười vừa qua khi Jon Stewart và Stephen Colbert của kênh truyền hình cáp hài Comedy Central đã kéo được hàng trăm ngàn người tới dự buổi biểu diễn “Tập hợp vì Sức khỏe và/hoặc Sợ hãi” ở thủ đô Washington. Sự kiện đó đã được New York Times tả là “một hành động tốn kém nhưng hút hồn của việc phê bình truyền thông.”  đọc tiếp

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , | Leave a Comment »

Lời kêu gọi và cam kết tham gia phiên tòa xét xử những người yêu nước

Posted by Webmaster on August 1, 2012

Dân Làm Báo

Lời kêu gọi và cam kết tham gia phiên tòa xét xử những người yêu nước

Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, Công Lý Sự Thật – Tạ Phong Tần, Anhbasaigon – Phan Thanh Hải là những người yêu nước. Lòng yêu nước của các anh chị đã được thể hiện bằng hành động ngay từ những ngày đầu dân Việt xuống đường lên tiếng bảo vệ biển đảo và lãnh thổ Việt Nam vào năm 2007. Lòng yêu nước đã thể hiện qua tâm tư khắc khoải lo âu cho vận mệnh dân tộc được trang trải trên nhiều trang viết.
Lòng yêu nước đó đã và đang bị giam cầm và ngày 7 tháng 8, 2012 tới đây, lòng yêu nước của các anh chị lại một lần nữa bị đem ra xử tại Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh – 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường Bến Nghé, Quận 1.
Mỗi chúng ta – những người thiết tha với quê hương này – đều ấp ủ trong tim lòng yêu nước ấy, nung nấu dần theo năm tháng, mong mỏi tình yêu ấy được thoát ra khỏi lồng ngực, được tự do bày tỏ, được ôm lấy mảnh đất nghìn đời này mà yêu thương.
Bỏ tù, bắt giam, xử án và kết tội Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, Công Lý Sự Thật – Tạ Phong Tần,Anhbasaigon – Phan Thanh Hải chính là bỏ tù, bắt giam, xử án và kết tội lòng yêu nước của chính CHÚNG TA.
Vì vậy CHÚNG TA phải có mặt tại “phiên tòa kết tội lòng yêu nước”. Phải đồng hành với những người bạn yêu nước của CHÚNG TA.
Khi quyền tự do thiêng liêng nhất là quyền bày tỏ lòng yêu nước, quyền bảo vệ giang sơn, quyền góp phần quyết định vận mạng chung của đất nước bị tước đoạt, đe doạ, bỏ tù thì độc lập quốc gia sẽ không còn, tự do con người là nô lệ của sự xin cho và hạnh phúc nhân dân chỉ là bánh vẽ.
Tự do hay là chết! 
Có người đã nói như vậy.
Trong bóng đêm bành trướng của bá quyền phương bắc ngày hôm nay chúng ta có thể nói: Tự do hay là mất nước – Tự do hay mất cả sự hiện hữu của con người Việt Nam.
Ngày hôm nay, đất nước chúng ta tuy không bị xâm lăng toàn bộ như đã xảy ra nhiều lần trong lịch sử hơn 4000 năm. Tuy nhiên, chúng ta lại phải đối diện với một một kế hoạch xâm lấn lâu dài và tinh xảo. Hệ quả là Mẹ Việt Nam như một người bệnh ung thư đang bị gặm nhấm, mất đi từng phần của thân thể.
Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, biên giới Việt Bắc, Hoàng Sa Trường Sa và thềm lục địa Việt Nam đã nằm trong tay bá quyền phương Bắc.
Còn phải bao nhiêu phần thân thể của đất Mẹ bị cướp đi để Việt Nam chính thức trở thành ngôi sao hèn mọn thứ 5 trên lá cờ đại Hán?
Còn thêm bao nhiêu mất mát nữa để chúng ta tiếp tục chần chờ lưỡng lự trong nỗi sợ hãi và ngồi yên sống trong hy vọng vào bước chân và hy sinh của người khác.
Còn thêm bao nhiêu tủi nhục nữa để chúng ta tự ban cho mình đặc ân đứng bên lề cuộc bể dâu của đất nước vì hoàn cảnh kinh tế cá nhân, hạnh phúc gia đình mình?
Còn bao lâu nữa chúng ta có thể say sưa ăn mày hào khí Diên Hồng của ngàn năm trước, ngủ vùi với giấc mơ tự do, dân chủ, phú cường mà đôi chân tê cứng vì sợ hãi, đầu óc đông lạnh vì những tính toán được mất của cá nhân?
Còn bao lâu nữa chúng ta an phận với cuộc sống nô lệ bình an?
Chúng ta đã lỡ hẹn với con tàu yêu nước được khởi hành bởi những Phạm Thanh Nghiên, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần và nhiều người khác. Nếu tất cả chúng ta cũng như họ, thì có lẽ bạn bè ta đã không ngồi tù, vận mệnh của dân tộc đã khác.
Một người hy sinh cái giá phải trả sẽ vô cùng lớn; 1.000 người sẵn sàng đối diện với khó khăn, thử thách, giá phải trả sẽ thấp đi;10.000 người quên đi toan tính cá nhân, vận nước sẽ chuyển động; 100.000 người đứng lên, đất nước 90.000.0000 người sẽ hồi sinh. Chúng ta hãy là con số 1.000 người đầu tiên ấy.
Chúng tôi, những người bạn của Điếu CàyCông Lý Sự Thật và Anhbasaigon sẵn sàng chia sẻ với các anh chị ấy và những người yêu nước dũng cảm đang tranh đấu cho độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ hiện nay cái giá phải trả cho lòng yêu nước. Chúng tôi sẵn sàng là con số nhỏ nhoi ban đầu đó.
Và chúng tôi sẽ có mặt. 
Đây không chỉ là một lời kêu gọi mà là lời cam kết. 
Chúng tôi sẽ có mặt. 
Hãy cùng với chúng tôi vừa là nhân chứng của phiên toà bỏ tù lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam, vừa là những người bạn đồng hành của những người tù Việt Nam yêu nước.
Hãy cùng nhau không còn thấy cái tôi của từng người, nỗi sợ hãi lẽ loi mà chỉ có CHÚNG TAvà dáng đứng can đảm của Dân Tộc.
CHÚNG TA: những người con dân nước Việt không chấp nhận viễn ảnh nô lệ, Bắc thuộc lần thứ 5 đang dần trở thành hiện thực.
CHÚNG TA: những người không chấp nhận đầu hàng để “được” làm người “tự do” trong nhà tù lớn mang tên Việt Nam bây giờ để rồi con cháu ngày mai sẽ “được” làm người “tự do” trong nhà tù lớn mang tên Trung Quốc.
CHÚNG TA: những người khao khát Tự Do của ngày hôm nay sẽ cùng nhau viết tiếp nhật ký Ái Quốc trong đêm tối đại họa của dân tộc để luôn gìn giữ và phát huy niềm hãnh diện của các thế hệ trước đã để lại trong ta: CHÚNG TA LÀ NGƯỜI VIỆT NAM!
Những người bạn của Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, Công Lý Sự Thật – Tạ Phong Tần, Anhbasaigon – Phan Thanh Hải.
___________________________________________
Địa chỉ Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh:
131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, P. Bến Nghé, Q.1
Đt: (84-8) 8 292 448

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Phải Lên Tiếng / Speak Up Now! (Official Video)

Posted by Webmaster on December 20, 2011

Lời: Blogger Paulus Lê Sơn
Nhạc: DigiActive Toronto
Trình bày: Thanh niên Việt Nam khắp thế giới  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a Comment »