Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Posts Tagged ‘Hồng Kông’

Tâm tình của một cô gái Việt từ Hong Kong

Posted by Webmaster on October 8, 2014

hinh 5Day 0
Hồng Kông đón tôi thân thiện lạ thường. Trời hừng hực cái nóng miền nhiệt đới, phố xá chật chội chen chúc nhau san sát. Những con đường nhỏ xíu mà tới 2 làn xe chạy. Và người, cứ đan vào dòng xe đi mãi. Hongkong bé tẻo teo nên nhà cửa cứ thi nhau vươn đến tận trời xanh. Giữa ngổn ngang nhà hàng, tiệm thuốc bắc, và cơ man nào là tả phí lù hàng quán, tôi thấy thấp thoáng một Chợ Lớn của Việt Nam mình. Nếu cộng thêm tiếng còi xe inh ỏi và tiếng người mình gọi nhau í ới, thì đúng là Việt Nam mất rồi! Lại nghĩ … giá như …
 Taxi đưa tôi vào khu trung tâm rồi … bỏ rơi tôi ở đó. Chẳng cần nhắc, HongKong cũng “tặng” cho tôi một cơn mưa bất chợt, hên, tôi đã kịp “tậu” xong một chiếc dù. Mưa, và tôi, giữa phố mênh mang. Nghe như vùng ký ức nào vẫy gọi. Nhớ một thủa xa xôi, có tôi và những cơn mưa cuối hạ. Giữa lòng đường trống, nhìn những con người hối hả lướt ngang, trong khoảnh khắc tôi đã ngỡ mình đang ở giữa Sài Gòn. Để rồi cay đắng nhận ra, có giống nhau nhiều đấy, nhưng quê hương … sẽ còn lâu lắm …
 Ngẫm cũng hay, mọi con đường ở HK đều dùng song ngữ, và người HK nào cũng đều nói được hai thứ tiếng Anh – Hoa. Nên cái đứa ngờ nghệch từ bên kia quả địa cầu này chẳng khó khăn gì để tìm đến được ngay “điểm nóng”.
hinh 1

Phần 1


Dù đã được báo trước là các bạn trẻ ở đây biểu tình … trên cả tuyệt vời, tôi vẫn không ngờ được những gì diễn ra trước mắt mình. Các bạn trẻ trong hình, tôi gọi vui là “tổ charge phone”. Một đội hoàn toàn tự phát gồm các bạn sinh viên thay phiên nhau lại trực, bất cứ khi nào cũng có ít nhất 6, 7 bạn “có mặt tại hiện trường”. Các bạn mang theo đầy đủ thiết bị, dây charge cho các loại phone thông dụng. Có cả một hệ thống sổ sách để ghi lại số phone của những người gửi. Người chụp chung với tôi trong hình là bạn trưởng nhóm, tên Sirius Lee. Sirius nói với tôi, bạn đọc được trên báo rằng mọi người than phiền chuyện phone hết pin nên đã tự nguyện mang đồ ra đây charge free. 
 
Ở đây có nhiều bạn trực xuyên đêm. Ngủ gục ngay tại chỗ. Nhiều bạn đã “đóng đô” ở đây nhiều ngày liên tục. Hôm qua đến nơi, tôi đã ở lại nói chuyện với các bạn ấy đến tận khuya, và cũng gục tại đây một lúc 🙂
 
Vô cùng thật thà, trật tự, và hiếu khách, các bạn đón tôi như đón 1 người bạn thân 🙂
 
hinh 2

Phần 2

Bước ra khỏi “tổ charge phone” để đến khu biểu tình, tôi tiếp tục bị … choáng tập hai. Trên tất cả các “ngõ vào” tự phát giữa các bức ngăn bê tông, là các bậc thang … cũng tự phát nốt. Mọi người góp thùng, ghế, bất cứ vật liệu gì, để làm thành các bậc thang cho mọi người tiện bước qua. Tại tất cả các ngõ vô tự phát này, là các bạn sinh viên thay nhau đứng giúp đỡ người khác qua an toàn. Mỗi một ngõ vô luôn có từ 2 đến 3 bạn sinh viên chỉ đứng làm nhiệm vụ nâng, và đỡ người bước qua hàng rào chắn, để đảm bảo không có tai nạn sảy ra.

Bên trong khu vực biểu tình là vô số những lều tiếp tế. Họ dự trữ chủ yếu là nước uống, ruy băng vàng, ít thức ăn nhẹ, các dụng cụ cứu hộ y tế, và nhất là … dù, rất nhiều dù. Các bạn chỉ phát không, nhưng tôi không có thói quen nhận miễn phí nên đã đề nghị trả tiền. Các bạn thẳng thắn: tất cả đều là đồ của người dân thành phố, chúng tôi không lấy tiền. Vâng. Tất cả đều là đồ của người dân HK tiếp vận cho các bạn trẻ. Rất nhiều người bảo tôi, mấy ngày nay đóng đường, việc đi lại khó khăn, tôi đi làm rất vất vả, NHƯNG HK CẦN NHƯ THẾ, PHẢI NHƯ THẾ, tôi không phiền.
 
Các bạn trẻ luôn luôn tự bảo nhau dọn rác và giữ bình tĩnh. Luôn luôn là như thế, trên mọi khẩu hiệu về tự do, dân chủ, phổ thông đầu phiếu, tranh đấu vì tương lai, là những khẩu kêu gọi nhau giữ bình tĩnh, và dọn rác. 
 
 HongKong ngày mai sẽ rất khác HK của ngày hôm nay. HK ngày mai, sẽ là 1 thế hệ hệ những con người có ý thức cao bậc nhất thế giới.
 hinh 3
h
hinh 4

Phần 3

HongKong là một miền đất lạ lùng. Những người khởi xướng đầu tiên hết, cho một phong trào đòi dân chủ làm chấn động cả thế giới hôm nay, lại là những người rất rất trẻ. Trẻ đến nỗi theo “cái nhìn VN” thì các bậc phụ huynh có lẽ sẽ bảo các bạn ấy nên về bú cho xong bình sữa. Nói thế để biết rằng, thưa các bạn sinh viên, thanh niên VN, các bạn không hề là quá nhỏ cho cuộc chơi chính trị. ĐỪNG BAO GIỜ cho phép bất cứ ai bảo với bạn rằng “nhãi con biết gì”, hay “đã có người lớn lo!” vì chính các bạn cũng hiểu rằng tất cả những điều đó đều là ngụy biện!

Các bạn nên nhớ, các bạn có quyền bỏ phiếu từ năm 18 tuổi, điều đó đồng nghĩa với việc, mỗi cá nhân từ 18 tuổi trở lên đều đã đủ trưởng thành, trước pháp luật, trong suy nghĩ và nhận thức. Đừng bao giờ cho phép bất cứ ai, cá nhân, hay tổ chức nào bảo các bạn còn quá nhỏ. Nếu ai đó nói các bạn chưa đủ trưởng thành, hay hỏi họ câu này: Tổng bí thư thứ nhất của đảng CSVN tham gia chính trị lúc mấy tuổi, và được bổ nhiệm chức vụ tổng bí thư lúc mấy tuổi? Không ai, không cá nhân hay tổ chức nào được quyền bảo các bạn còn quá trẻ. Và, nên nhớ, các bạn không hề là quá trẻ để thay đổi vận mệnh đất nước này, dân tộc này.

Đừng bao giờ nghĩ, đã có người khác lo, dân Việt nam đến 90 triệu con người cơ mà. Vì chính các bạn cũng hiểu, nếu không phải là bản thân các bạn, thì sẽ chẳng là ai cả. Chín mươi (90) triệu người VN là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay. Vâng, chính khối óc, chính bàn tay này, sẽ phải là khối óc, và bàn tay làm nên cuộc đổi thay. Không phải là ai khác, không phải là thế hệ nào khác.

Đừng bao giờ để bất cứ ai bảo với bạn rằng, VN nhỏ bé, phải đối đầu với TQ một cách khôn ngoan. Bởi chính các bạn hiểu sâu sắc rằng: Đó cũng là nguỵ biện! HK không có đến 1 người lính của riêng mình. Nhưng chính trong khó khăn đó, HK làm cả thế giới nghiêng mình ngả mũ. Đừng bao giờ cho phép bất cứ ai bảo các bạn hãy bỏ cuộc chỉ vì VN yếu hơn TQ nhiều lần. Vì chính các bạn biết rằng sức mạnh của tập thể còn mạnh mẽ gấp trệu cần súng đạn.

 Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ, vì đó, là phần Người nhất trong mỗi một con người.

 Ngày hôm nay HK xuống đường, bao giờ sẽ đến Việt Nam?

Phần 4

Bạn biết không, đôi khi, những điều phi thường nhất lại được diễn tả bằng những điều bình thường nhất trong cuộc sống.

 Ngay từ khi tới, HongKong đã nắm lấy tay tôi, đưa tôi đi giữa phố phường chen chúc, thăm cơ man nào là khuôn mặt, những khuôn mặt làm cả thế giới xúc động, có khi nghẹn ngào. Chỉ đến khuya nay, khi ngồi lại bên nhau trong bữa tối, nhìn các bạn và vội vài miếng cơm trong cơn đói mèm. Tôi ngắm họ ăn say sưa đến quên cả trời đất, mới chợt nhớ ra một điều mình đã quên mất từ lâu: các bạn ấy cũng chỉ là những con người.

 Thế giới nói về sinh viên HK như những chiên binh, những người hùng. Còn tôi, tôi thấy họ Người lắm, như chính tôi, NHƯ CHÍNH BẠN. Họ bảo với tôi, họ không hề gan dạ, quả cảm như báo chí ca ngợi. Họ cũng hèn nhát, cũng sợ hãi, Đại Lục có tất cả, còn họ, họ có gì? Họ thừa nhận hết, rằng họ cũng sợ bị thanh trừng, sợ từ nay về sau, có thể cuộc sống của họ sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Rồi học hành, rồi công việc, rồi cả mẹ cha… Họ nói với tôi, như chưa từng được nói với bất kỳ ai khác, những trăn trở rất con người mà truyền thông không bao giờ thèm đếm xỉa tới. Có vài người đã khóc. Trong giọt nước mắt không đủ nặng để lăn trên gò má, chỉ đủ để làm khoé mắt long lanh dưới ánh đèn siêu thị, tôi thấy được những cuộc đời trần trụi. Rồi họ nhìn tôi, kiên nghị: Nếu bảo chúng tôi không sợ hãi, thì đó là nói láo, nhưng nếu HongKong cần, chúng tôi cũng vẫn sẽ dấn thân, bời vì, HongKong cần chúng tôi.

 Ở HK, tôi thấy được sự vĩ đại của những con người bình thường. Và chính sự bình thường đó, làm nên điều vĩ đại.

 “Bởi vì HongKong cần chúng tôi!” Tôi nghe khoé mắt mình cay, và ruột gan như có ai đem dao đến cứa. “Bởi vì HongKong cần chúng tôi!” lẽ đơn giản như thế, mà sao với dân tôi nó xa xôi nhường vậy…

 Việt Nam ơi! … Hãy tỉnh dậy đi!

 Nancy Nguyen

Theo FB Nancy Nguyen (Bánh Ngọt)

Advertisements

Posted in Z đến A | Tagged: , , , | Leave a Comment »

‘Nếu Joshua Wong ở Việt Nam…’

Posted by Webmaster on October 2, 2014

Biểu tình ủng hộ Hong Kong tại London

Biểu tình ở thủ đô nước Mỹ ủng hộ Hong Kong

Đường phố Hong Kong ‘như lễ hội’

 

1 tháng 10 2014

Nhà vận động dân chủ Joshua Wong (Hoàng Chi Phong - giữa) năm nay 17 tuổi

Nhà vận động dân chủ Joshua Wong (Hoàng Chi Phong – giữa) năm nay 17 tuổi  ↑

Mấy ngày này ngoài công việc, có bao nhiêu thời gian rảnh thì tôi lại vào mạng và chăm chú hướng về Hong Kong, nơi có các bạn trẻ đang tranh đấu đòi dân chủ cho quê hương mình.

Qua các bài báo, thông tin, hình ảnh và qua xem trực tiếp trên link YouTube có thể thấy các bạn trẻ Hong Kong rất có ý thức tổ chức và hành động rất nhịp nhàng. Mỗi một bạn trẻ là một thủ lĩnh tiềm năng và sẳn sàng đứng lên thay thế nên chiêu “bắt nhốt, cô lập những người đứng đầu” của chính quyền đã không thể dập tắt được các cuộc biểu tình diễn ra.

Các bạn trẻ không đập phá, đốt xe cảnh sát, không chửi bới nhục mạ khiêu khích cảnh sát, không đập phá hôi của. Các bạn thu gom rác, giữ sạch sẽ nơi công cộng. Các bạn nhanh nhạy cập nhật thông tin lên internet và dùng nước mắt cùng lòng kiên định của mình để đối phó với dùi cui và hơi cay.

Và các bạn đã cho chính quyền, người dân và cả thế giới thấy việc các bạn đang làm là đúng đắn. Các bạn kêu gọi sự ủng hộ của mọi giới, mọi nước từ chính hành động của mình.

Người dân Hong Kong ủng hộ các bạn, cha mẹ các bạn ủng hộ các bạn và tất cả đã làm nên một sức mạnh to lớn. Vì sao các bạn làm được những điều ấy?

Vì các bạn có một môi trường phát triển tốt, các bạn được nuôi dạy để trở thành những công dân xã hội đầy trách nhiệm và nhân bản.

Ngậm ngùi cho Việt Nam

Ngưỡng mộ cùng khâm phục các bạn trẻ Hong Kong, nhìn lại đất nước mình, thế hệ trẻ ở đất nước mình mà không khỏi ngậm ngùi. Đất nước này không hề thiếu những thanh niên nhiệt huyết như Joshua Wong. Đã có những bạn trẻ phải vào tù vì hành động yêu nước, đòi dân chủ cho quê hương.

Những cuộc biểu tình, xuống đường của các nhóm xã hội dân sự khởi xướng thường không thu hút được nhiều người tham gia.

Những người tham gia biểu tình dễ dàng bị đàn áp, bắt bớ, đánh đập và các cuộc biểu tình nhanh chóng bị phá vỡ. Lần hồi chìm ngấm.

Khi có các cuộc biểu tình lớn nổ ra thì lại xảy ra tình trạng đập phá, hôi của, đốt phá quá tàn tệ. Người dân không tham gia hưởng ứng và không ủng hộ biểu tình dưới mọi hình thức.

Biểu tình lớn ở Việt Nam nổ ra với cảnh đập phá, hôi của

Biểu tình lớn ở Việt Nam nổ ra với cảnh đập phá, hôi của ↑

Và cũng chính người dân xuống đường biểu tình dưới hình thức xin-cho khi và chỉ khi quyền lợi chén cơm manh áo sát sườn bị đụng đến. Các nhà hoạt động xã hội dân sự cô đơn, chia rẻ và không tập hợp được lực lượng. Bên cạnh đó họ còn phải chịu đựng áp lực từ gia đình, người thân, bạn bè và có nguy cơ tù đày bất cứ lúc nào.

Tôi tự hỏi, nếu Joshua Wong ở Việt nam, bạn làm được gì? Có thể bạn sẽ bị bắt, bị nhốt ngay khi bạn vừa có ý đồ thành lập nhóm. Hoặc giả ba mẹ bạn sẽ chửi mắng bạn và quyết liệt ngăn cản bạn bằng mọi biện pháp và họ biện minh đó là vì họ “yêu” bạn. Họ không cho bạn sống với ước mơ của mình, họ không để bạn tự do làm điều bạn muốn và khi bạn tham gia hoạt động xã hội..họ sẽ chửi bạn là thằng con ngu dại.

Bạn bè của bạn sẽ xa lánh bạn, bạn không thể tập hợp được những bạn bè cùng chí hướng để lập kế hoạch cho bất cứ việc gì ngoại trừ chơi. Nhà trường sẽ tạo áp lực buộc bạn phải đi theo lề và nếu bạn bất tuân họ sẽ ném bạn ra khỏi cổng trường ra ngoài xã hội-cái xã hội nơi chỉ biết có tiền và thân thế. Bạn sẽ thất nghiệp, vật vờ và ý chí bị bẻ gẫy.

Gia đình bạn sẽ gào lên và cho rằng thật nhục nhã khi có một thằng con như bạn! Bạn sẽ cô đơn vô cùng vô tận trong một xã hội mà ở đó người ta chỉ biết nghĩ và sống cho mình, không có mấy người làm tròn trách nhiệm một công dân xã hội.

Những ngày này, tôi thấy rất nhiều sự so sánh giới trẻ Hong Kong và giới trẻ Việt Nam.

Càng ngưỡng mộ giới trẻ Hong Kong bao nhiêu thì người ta lại càng ngậm ngùi và không ít trách mắng giới trẻ Việt Nam bấy nhiêu.

Càng ngưỡng mộ giới trẻ Hong Kong bao nhiêu thì người ta lại càng ngậm ngùi và không ít trách mắng giới trẻ Việt Nam bấy nhiêu.

Tuy nhiên, khi ngồi nhìn lại mọi sự, tôi thấy thông cảm hơn là trách giới trẻ Việt Nam. Người tôi muốn trách là các bậc làm cha làm mẹ ở Việt Nam.

Các vị đã làm hỏng chính đất nước này khi đi theo một con đường mà chính các vị cũng tù mù không biết nó dắt dân tộc về đâu. Cứ coi như là lúc đó các vị không biết và tin tưởng vào lý tưởng của các vị đi nhưng trải qua mấy chục năm càng ngày càng thụt lùi, càng ngày càng xuống cấp về mọi mặt mà các vị vẫn im lặng và mặc nhiên chấp nhận thì trách nhiệm của các vị với xã hội nằm ở đâu?

Bên cạnh đó các vị lại góp sức cùng với hệ thống giáo dục nhồi sọ, tuyên truyền hoang đường bằng thói gia trưởng, áp đặt theo hủ tục hoặc bảo bọc quá đáng làm hỏng hết thế hệ trẻ này đến thế hệ trẻ khác.

Cha mẹ câm lặng và sợ hãi

Gia đình là tế bào của xã hội. Những bậc làm cha mẹ là tấm gương cho con cái nhưng các vị luôn sợ hãi và câm lặng, bàng quan trước bất công sai trái thì những đứa trẻ trong gia đình lớn lên cũng sẽ như thế.

Chính quyền độc tài tuyên truyền nhồi sọ và triệt tiêu tư duy, cho ra những sản phẩm cúi đầu tuân phục và các bậc cha mẹ luôn nhiệt tình hưởng ứng đầu độc, giết hại tâm hồn con trẻ từ khi nó mới sinh ra.

Mùa thi: phụ huynh học sinh Việt Nam phá cổng tràn vào trường

Mùa thi: phụ huynh học sinh Việt Nam phá cổng tràn vào trường ↑

Tôi nói như thế có quá nặng nề không? Xin thưa không. Hãy nhìn lại chính mình từ những điều nhỏ nhất. Đã có bao giờ các vị ngăn cản con mình tự do leo trèo, tự do chơi bẩn, tự do cắt dán, vẽ viết thay vì hướng dẫn chúng chơi đúng cách?

Đã có bao giờ các vị cấm đoán hoặc tước bỏ quyền được thử nghiệm các trò chơi cảm giác mạnh của bọn trẻ mà các vị cho là nguy hiểm thay vì dạy cho chúng cách an toàn. Thấy hồ nước các vị cấm trẻ lại gần thay vì dạy chúng biết bơi.

Thấy bạn của chúng “hư hỏng” (theo nhận định của các vị) thì các vị cấm con mình chơi cùng thay vì các vị dạy con mình nên tìm hiểu và giúp con mình quan tâm giúp đỡ bạn… Ví dụ nhiều vô cùng, kể sao cho xiết. Thế hệ này nối tiếp thế hệ kia với một cái khuôn quái gở ra đời, tồn tại, tiếp nối.

Hi vọng gì? Các vị kêu gào Việt Nam tụt hậu, không sản xuất nổi cái đinh gỉ nhưng cũng chính các vị sẳn sàng đánh đập bầm dập một đứa trẻ nếu nó tháo cái radio của các vị ra “nghiên cứu”.

Chờ mong gì? Chính các vị đã giết chết sự sáng tạo, tìm tòi học hỏi của con trẻ và nhồi cho nó những điều không tưởng hoặc thói yêu-thương-có-điều-kiện.

Một xã hội có thay đổi hay không, có phát triển hay không là nhờ vào những con người trong xã hội đó. Giới trẻ Việt Nam ngày nay là sản phẩm tất yếu của cái xã hội nơi mà mọi giá trị văn minh, văn hóa, đạo đức bị bào mòn và mất dần. Chúng không thể phát triển bình thường và trở thành công dân xã hội trong một môi trường bị đầu độc từ nhà cho đến trường và xã hội như thế.

h5

Chúng ta muốn thay đổi, chúng ta muốn được hưởng phồn vinh, tự do dân chủ, yên bình nhưng chúng ta không chấp nhận hi sinh, đánh đổi trả giá thì mãi mãi chúng ta chỉ là những con cừu trong một đất nước ngày càng lùi dần về mông muội.

Thay đổi thể chế, thay đổi giáo dục để xây dựng lại mọi thứ, đào tạo lại con người? Vâng, điều đó lại cũng cần đến sự chấp nhận hi sinh, thay da đổi thịt-một quá trình đau đớn-mà không phải ai cũng sẳn sàng.

Khi nào có được đám đông ý thức được trách nhiệm của chính mình đối với xã hội thì lúc đó chúng ta mới có thể làm nên cuộc đổi thay. Hãy vứt bỏ những tự hào ảo tưởng và nhìn lại chính mình.

Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất, thay đổi tư duy chính mình và người khác từ gia đình ra xã hội.

Cùng nhau trao đổi vấn đề và tìm giải pháp là bạn đang thực hiện trách nhiệm công dân của mình.

Tri thức không tự dưng mà có, dân chủ, tự do, văn minh và phát triển không từ trên trời rơi xuống nếu chúng ta không đứng lên giành lấy và thực hiện quyền cũng như trách nhiệm của mình.

Bài đã đăng trên trang Facebook cá nhân, thể hiện quan điểm riêng của tác giả Bích Ngà, hiện sống tại Hà Nội.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Hong Kong tiếp tục biểu tình ngày quốc khánh

Posted by Webmaster on October 2, 2014

BBC Tiếng Việt – 1-10-2014

hong kong 1

Phe đấu tranh dân chủ ở Hong Kong tiếp tục biểu tình và hy vọng thu hút thêm người ủng hộ trong ngày Quốc khánh Trung Quốc 1/10.

Hàng chục nghìn người đã có mặt trên nhiều ngả đường của thành phố bốn ngày hôm nay.

Họ đòi Trung Quốc rút kế hoạch bầu chọn ứng viên cho chức Hành chính Trưởng quan của đặc khu vào năm 2017.

Lãnh đạo hiện tại, CY Leung (Lương Chấn Anh), đã kêu gọi người biểu tình rút lui, trong khi Chủ tịch Tập Cận Bình tái khẳng định ảnh hưởng của Bắc Kinh tại Hong Kong.

Hôm thứ Ba 30/9, ông Tập nói với các lãnh đạo Đảng Cộng sản tại Bắc Kinh rằng chính phủ của ông sẽ “kiên trì bảo vệ sự thịnh vượng lâu dài và ổn định ở Hong Kong và Macau”.

Ông Leung cũng bác kêu gọi từ chức mà người biểu tình đưa ra cho ông.

Sáng thứ Tư, ông đã tham dự một buổi lễ ở Hong Kong để kỷ niệm ngày Quốc khánh 1/10.

Lễ thượng cờ diễn ra hòa bình, và các sinh viên biểu tình chỉ đứng quan sát.

Chính quyền Hong Kong tuy vậy đã hủy lễ bắn pháo hoa vào buổi tối.

Giữ lập trường

Trong khi đó, Hoa Kỳ tái khẳng định lập trường của mình, rằng bầu chọn thực chất lãnh đạo sẽ làm tăng uy tín của Hành chính Trưởng quan.

Cuộc biểu tình hiện tại bắt đầu vào cuối tuần, và cảnh sát đã có lúc phản hồi bằng hơi cay. Cảnh sát chống bạo động sau đó đã rút đi và kể từ sáng thứ Hai tình hình yên ắng hơn.

Trong hôm thứ Ba, phố xá Hong Kong khá yên tĩnh cho tới buổi tối, khi hàng nghìn người xuống đường.

Người biểu tình, gồm các sinh viên, người ủng hộ của phong trào bất tuân dân sự Occupy Central và các nhóm khác, tỏ ra tức giận về phản ứng của cảnh sát và tuyên bố sẽ gia tăng biểu tình vào thứ Tư.

hong kong 2

Lãnh đạo phong trào Occupy Central Ed Chin nói với hãng AFP ông trông đợi con số người tham gia biểu tình vào thứ Tư sẽ là hơn 100.000 người.

Lãnh đạo sinh viên Lester Shum thì tuyên bố trước đám đông: “Chúng ta không sợ cảnh sát chống bạo động… Chúng ta sẽ không rút lui chừng nào CY Leung chưa từ chức.”

Hong Kong có dân số 7,2 triệu người và tuy số người trên đường phố khá đông, mức độ ủng hộ trong cộng đồng cho người biểu tình hiện còn chưa rõ ràng.

Một số người dân lo ngại rằng biểu tình sẽ ảnh hưởng quan hệ với Bắc Kinh hoặc gây thiệt hại cho nền kinh tế.

Anh quốc đã chuyển giao Hong Kong lại cho Trung Quốc năm 1997 với mô hình xã hội bảo đảm các quyền tự do khác với ở đại lục, như quyền tự do ngôn luận và biểu tình.

Các cuộc biểu tình hiện nay được xem như thách thức trực tiếp cho sự kiểm soát của Bắc Kinh đối với nền chính trị của Hong Kong.

Giới quan sát cho rằng lãnh đạo Đảng CSTQ lo ngại rằng lời kêu gọi dân chủ có thể lan rộng ra các nơi trong Hoa lục.

Tin tức về đợt biểu tình này bị kiểm duyệt gắt gao ở Trung Quốc, báo chí nhà nước nói có bàn tay của “lực lượng đối lập cực đoan” trong vụ này.

Hoa Kỳ thì nhiều lần kêu gọi Trung Quốc kiềm chế trong phản ứng với biểu tình.

Hôm 30/9, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Jen Psaki nói Ngoại trưởng John Kerry sẽ thảo luận chủ đề này với Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị khi hai người gặp nhau vào thứ Tư này.

 

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Dân Hồng Kông rầm rộ xuống đường đòi dân chủ thật sự

Posted by Webmaster on July 2, 2014

RFI Tiếng Việt – Tú Anh – Thứ ba 01 Tháng Bẩy 2014.

Dân Hồng Kông rầm rộ xuống đường đòi cải cách dân chủ, 01/07/2014 Vào lúc 16 giờ chiều nay, 01/07/2014, giờ địa phương, quảng trường Victoria đã đông nghẹt người. Ban tổ chức dự kiến số người biểu tình hôm nay sẽ đạt kỷ lục mới sau khi gần 800.000 cử tri đã bỏ phiếu trưng cầu dân ý bán chính thức đòi Bắc Kinh phải thi hành lời hứa dân chủ hóa toàn diện tại Hồng Kông.

Từ khi Hồng Kông được Anh Quốc trả lại chủ quyền cho Hoa Lục ngày 01/07/ 1997, mỗi năm đến ngày này đều có biểu tình không phải để ăn mừng. Theo AFP, chính sách « một quốc gia , hai chế độ » không được Bắc Kinh tôn trọng mà còn siết chặt kiểm soát hơn đã gây bất bình cho dân Hồng Kông.

Chưa đến giờ tuần hành mà quảng trường Victoria, điểm xuất hành, đã tràn ngập rừng dù với biểu ngữ « Chúng tôi muốn dân chủ thật sự » và « Tất cả đại biểu phải dân bầu ».

Nhiều người biểu tình cất tiếng hát « Anh có nghe lời ca của dân hay không ? » bằng tiếng Quảng Đông mà nguyên gốc là bản nhạc phim Những Kẻ Khốn Cùng (Les Misérables, của đại văn hào Victor Hugo).

Những thành phần trẻ than phiền là tình hình tự do tương đối tại Hồng Kông càng ngày càng giống Hoa lục. Nhiều nhà báo Hồng Kông bênh vực tự do ngôn luận bị hành hung. Đầu tháng 6, Bắc Kinh ra sách trắng cảnh cáo dân Hồng Kông không được vượt quá giới hạn của một khu tự trị làm dân cư địa phương phải liên tưởng đến tình trạng Tân Cương và Tây Tạng.

Ban tổ chức hy vọng số người tham gia tuần hành năm nay sẽ đông hơn con số kỷ lục nửa triệu của năm 2003 đã làm chế độ phải rút lại một dự luật về an ninh bị xem là phản dân chủ.

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , , , | Leave a Comment »