Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for June, 2012

Nhân Quyền VN: Đi Xa Hơn Trong Công Tác Quốc Tế Vận

Posted by Webmaster on June 6, 2012

Bản Tin Nhân Quyền Việt NamTUESDAY, 05 JUNE 2012 05:35 – WRITTEN BY MẠCH SỐNG
Bản Tin Nhân Quyền Việt Nam Số 2, bằng hai thứ tiếng Anh và Pháp, đã được gởi đến tất cả các thành viên của Quốc Hội Hoa Kỳ, Canada, Úc, và Âu Châu, cũng như một số giới chức Hành Pháp và Lập Pháp Đài Loan. Bản tin cũng được gởi đến hàng trăm tổ chức nhân quyền trong khối ASEAN và quốc tế.

“Đối tượng của bản tin nhân Quyền việt Nam là giới chức chính quyền và tổ chức nhân quyền quốc tế,” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành của BPSOS, giải thích.

Theo Ông, mục tiêu của bản tin là tạo ý thức trong công luận quốc tế về tình trạng vi phạm nhân quyền ngày càng trầm trọng ở Việt Nam.

“Việt Nam đã thay thế Miến Điện trong vị trí quốc gia vi phạm nhân quyền trầm trọng nhất và thiếu dân chủ nhất trong toàn vùng Đông Nam Á”, Ts.Thắng nói.

Ts. Thắng nhận xét rằng cho đến nay, ngoại trừ một số ít tổ chức nhân quyền quen thuộc như Human Rights Watch, Amnesty International, Freedom House…, phần lớn các tổ chức nhân quyền khác trên thế giới chưa chú tâm đến Việt Nam.

Mục tiêu thứ hai của bản tin là tạo diễn đàn để đưa tiếng nói của thành phần dân chủ và nhân quyền đến với công luận quốc tế. Theo Ts. Thắng, cho đến nay các giới chức chính quyền cũng như số ít tổ chức nhân quyền quốc tế quan tâm đến Việt Nam vẫn chưa có tập quán vấn ý và nêu quan điểm của các thành phần dân chủ và nhân quyền ở trong nước Việt Nam. Thay vào đó, họ thường chỉ vấn ý các thành phần người Việt ở hải ngoại.

“Đây là một hiện tượng bất lợi cho công cuộc tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam vì không có tiếng nói đối trọng với chính quyền trên trường quốc tế,” Ts. Thắng nhận định. “Tại các diễn đàn quốc tế về dân chủ và nhân quyền, hầu như không có tiếng nói của các nhà đấu tranh trong nước.”

Theo Ông, hiệu quả của Bản Tin Nhân Quyền Việt Nam có thể đo lường qua các thành quả dự trù, gồm có: (1) số chính quyền quan tâm đến tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam sẽ gia tăng, (2) số giới chức chính quyền quốc tế đối thoại trực tiếp với các thành phần dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam sẽ gia tăng, (3) số tổ chức nhân quyền lên tiếng về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam sẽ gia tăng, và (4) các thành phần dân chủ và nhân quyền Việt Nam sẽ có tiếng nói ở các diễn đàn ASEAN và quốc tế.

“Sau ba tháng, sáu tháng chúng ta có thể đối chiếu kết quả của công việc so với các thành quả dự trù kể trên để đánh giá công tác quốc tế vận này.”

Bản Tin Nhân Quyền Việt Nam là đề án chung của hai tổ chức Nghị Hội Người Việt Toàn Quốc Tại Hoa Kỳ (NCVA) và BPSOS. Đầu năm nay BPSOS thành lập toán nghiên cứu để góp phần cho bản tin này.

“Chúng tôi mong rằng tất cả các tổ chức và cá nhân người Việt trên thế giới tuỳ nghi sử dụng bản tin này cho nỗ lực quốc tế vận ở các quốc gia tự do”, Ts. Thắng chia sẻ. “Đồng thời chúng tôi cũng xin mọi người cung cấp cho chúng tôi những địa chỉ email của các giới chức chính quyền hay tổ chức nhân quyền trên thế giới để gởi bản tin.”

Bài Liên Quan:

Bản Tin Nhân Quyền Việt Nam Ra Mắt:
http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2402

Đẩy Mạnh Công Tác Quốc Tế Vận:
http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2415

Hợp Sức Cho Quốc Tế Vận:
http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2407

Làm Việc Gốc:
http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2341

===============

Vietnam Human Rights Bulletin
A Cooperative Project of NCVA and BPSOS
May 2012 Vol I, No 2  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Những Chuyện Trong Ngày: Thứ tư, 6-6-2012

Posted by Webmaster on June 6, 2012

Xin bấm vào tựa bài để đọc trọn bài từ nguồn trích dẫn.

VOA Tiếng Việt  –  Giới lập pháp Mỹ tiếp tục kêu gọi VN phóng thích Nguyễn Quốc Quân

Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân bị bắt giam ngày 17/4 vừa qua khi ông vừa tới phi trường Tân Sơn NhấtTrà Mi  – 06.06.2012

Hai thượng nghị sĩ Hoa Kỳ là Barbara Boxer và Dianne Feinstein ngày 5/6 gửi thư yêu cầu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam phóng thích ngay lập tức tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, nhà hoạt động người Mỹ gốc Việt bị bắt tại phi trường Tân Sơn Nhất từ ngày 17/4 và bị cáo buộc tội ‘khủng bố’ vì các tài liệu về đấu tranh ôn hòa trong máy tính xách tay.

Thư viết rằng vụ việc của tiến sĩ Quân hết sức đáng quan ngại đặc biệt trong bối cảnh hai nước Việt-Mỹ đang tìm cách mởr ộng các mối quan hệ song phương. Hai đồng tác giả của bức thư nhấn mạnh rằng cho dù họ ủng hộ mối quan hệ Việt-Mỹ vững mạnh và những tiến bộ mà hai nước cùng đạt được, nhưng họ cực kỳ quan ngại trước việc Hà Nội bắt giữ những nhà hoạt động như tiến sĩ Quân, những người chỉ bày tỏ quan điểm chính trị một cách ôn hòa.

Ψ

RFI Tiếng Việt  –  Thêm một nhà bất đồng chính kiến bị kết án tù ở Việt Nam

Bản đồ Việt NamThanh Phương – Thứ tư 06 Tháng Sáu 2012

Theo báo chí trong nước, trong phiên xử sơ thẩm hôm nay, 06/06/2012, Tòa án Nhân dân tỉnh Ninh Thuận vừa tuyên phạt 5 năm tù giam ông Phan Ngọc Tuấn, ngụ tại Phan Rang, với tội danh « truyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam », một tội danh vẫn thường được sử dụng để bỏ tù các nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam.

 Theo bản cáo trạng, ông Phan Ngọc Tuấn bị cho là đã đã « móc nối, nhận tiền » của một số tổ chức, cá nhân « phản động » tại nước ngoài để tàng trữ, phát tán các tài liệu có nội dung « vu khống, nói xấu Đảng và Nhà nước ». Ông Phan Ngọc Tuấn còn bị cáo buộc là đã vào khu vực chợ Bến Thành, Sài Gòn, cũng như ra tận Hà Nội, để rải truyền đơn « chống phá Nhà nước ».

Ông Phan Ngọc Tuấn cũng bị buộc tội là đã nhiều lần phát tán nhiều tờ rơi có nội dung « nói xấu lãnh đạo Đảng, lãnh đạo chính quyền địa phương » tại Phan Rang. Cũng theo bản cáo trạng, ông Tuấn còn đã « lôi kéo » con trai là Phan Nguyễn Ngọc Tú tung lên mạng những clip video có nội dung « chống phá Nhà nước ».

Trong phiên xử, ông Phan Ngọc Tuấn đã không nhận tội và chính vì thái độ bị cho là « ngoan cố » này mà toà đã tuyên phạt bị cáo 5 năm tù giam, cộng thêm 3 năm quản chế sau khi ra tù, trong khi Viện Kiểm sát chỉ đề nghị mức án từ 36 đến 42 tháng tù giam.

Trong những tháng gần đây, nhiều người đã bị cầm tù ở Việt Nam cũng với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước. Các tổ chức nhân quyền vẫn thường tố cáo chính quyền Hà Nội sử dụng các điều luật về an ninh quốc gia để bịt miệng các nhà đối lập và bỏ tù những người hoạt động tích cực nhất trong số này.

Theo tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International), kể từ cuối năm 2009, khi chính quyền Việt Nam tung chiến dịch đàn áp quyền tự do ngôn luận, hàng chục nhà hoạt động ôn hoà đã bị kết án tù nặng nề ở Việt Nam.

Ψ

Bill Clinton: Mitt Romney thành tổng thống là một thảm họa

Tuesday, June 05, 2012 5:25:12 PM

NEW YORK (AP) – Cựu Tổng Thống Bill Clinton nói rằng nếu ông Mitt Romney đắc cử tổng thống thì sẽ là một “thảm họa” cho nước Mỹ và thế giới.

Ðứng bên cạnh Tổng Thống Obama trong một buổi tiệc gây quỹ ở New York tối Thứ Hai, ông Clinton đã nêu đích danh Romney với lời phê phán nặng nề hơn bất cứ ai trong ban vận động tranh cử của Tổng Thống Obama. Theo ông, Tổng Thống Obama xứng đáng được bầu vào nhiệm kỳ thứ hai vì đã đưa nền kinh tế thoát qua một hoàn cảnh “khốn khó” mà “theo ý kiến tôi, một lựa chọn khác sẽ là thảm họa cho nước Mỹ và thế giới.”

Cựu Tổng Thống Clinton cho rằng chính sách kinh tế của ông Romney có thể sẽ bắt chước những chương trình khắc khổ ở một số nước Âu Châu mà cho đến lúc này không tỏ ra đạt hiệu quả. Ông nói: “Có ai bao giờ nghĩ rằng những người Cộng Hòa từ nhiều chục năm qua đã từng chế riễu Âu Châu cổ hủ, nay lại muốn đi theo đường lối kinh tế của họ không?”

Lời chỉ trích mạnh mẽ của cựu Tổng Thống Clinton làm một số quan sát viên ngạc nhiên vì mới chỉ mấy ngày trước ông đã khen Romney là một nhà kinh doanh “có phẩm chất” và không đồng ý với ban vận động của Tổng Thống Obama phê phán ông ta khi lãnh đạo công ty cổ phần tư nhân Bain Capital.

Tổng Thống Obama nói trong buổi gây quỹ cho rằng tình trạng kinh tế khó khăn khiến cho một số cử tri có thể muốn “thử lại điều mà họ đã biết rõ từ trước là như thế nào.” Ðề cập về đảng Cộng Hòa, ông cho rằng, “Họ đã đi từ những giải pháp kinh tế thị trường tới chuyên chế, với sự tin tưởng mọi quy định đều là không được và rằng chính phủ không có vai trò gì ở đó.” (HC)

Posted in Những Chuyện Trong Ngày | Tagged: | Leave a Comment »

Nước Pháp vinh danh nhà vật lý thiên văn Trịnh Xuân Thuận

Posted by Webmaster on June 5, 2012

Giáo sư vật lý thiên văn học TS Trịnh Xuân ThuậnTrọng Nghĩa – June 5 2012
Ngày 06/06/2012, tại Paris, Học viện Pháp Quốc Institut de France tổ chức lễ trao các giải thưởng lớn thường niên của mình, trong các lãnh vực y tế, khoa học, văn hóa, khảo cổ … Đặc biệt năm nay, một trong những giải này mang tên Prix mondial Cino del Duca – Giải thưởng Thế giới của Fondation Simone et Cino del Duca – lần đầu tiên được trao tặng cho một người Việt: Giáo sư vật lý thiên văn Trịnh Xuân Thuận – Đại học Virginia Hoa Kỳ. Điểm độc đáo là Giáo sư Thuận được vinh danh trong hai tư cách nhà khoa học và nhà văn.

Trong bản thông báo của mình, Institut de France nói rõ là mục tiêu của Giải Thế giới Cino del Duca – trị giá 300.000 euro – là nhằm khen thưởng « một tác giả Pháp hoặc ngoại quốc mà công trình, dù thuộc lãnh vực văn học hay khoa học, hàm chứa một thông điệp của tinh thần nhân văn hiện đại. »

Chính trong tinh thần đó, mà Học viện Pháp Quốc đã « quyết định trao Giải Thế giới năm 2012 cho Giáo sư Trịnh Xuân Thuận, một nhà vật lý thiên văn và nhà văn, về công trình phổ biến khoa học của ông bằng tiếng Pháp, một ngôn ngữ mà bản thân ông rất trân trọng ».

Được các viện sĩ hàn lâm Pháp vinh danh

Nói rằng Giáo sư Trịnh Xuân Thuận được Pháp vinh danh không ngoa chút nào vì Institut de France là biểu tượng của tinh hoa, trí tuệ nước Pháp hiện nay, nơi tập hợp tất cả những nhân vật đầu đàn trong các lãnh vực, thường được mệnh danh là « Nghị viện của các nhà bác học » Pháp.

Được hình thành từ năm 1795, Institut de France bao gồm 5 viện hàn lâm khác nhau của Pháp. Nổi tiếng nhất và lâu đời nhất là Viện Hàn lâm Pháp – Académie française – thành lập năm 1635, tập hợp các viện sĩ xuất thân từ nhiều ngành. Kế đến là các viện chuyên biệt hơn : Viện Hàn lâm Văn chương – Académie des inscriptions et belles-lettres, thành lập năm 1663, hiện chuyên trách lãnh vực ngữ văn và lịch sử ; Viện Hàn lâm Khoa học – Académie des sciences, thành lập năm 1666 ; Viện Hàn lâm Khoa học Đạo đức và Chính trị – Académie des sciences morales et politiques, thành lập năm 1795 ; và Viện Hàn lâm Mỹ thuật – Académie des beaux-arts – thành lập năm 1816.

Nhiệm vụ chính của Institut de France là góp phần một cách vô vị lợi vào việc trau giồi và phát huy văn học, nghệ thuật và khoa học. Trong tinh thần đó, về mặt hành chánh, có rất nhiều Hiệp hội (Fondation) hoạt động trong khuôn khổ của Học viện Pháp Quốc, chuyên trao tặng các phần thưởng hay cấp phát các khoản tài trợ để phục vụ cho mục tiêu kể trên.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Đường lên Hiên, lên Giàng

Posted by Webmaster on June 5, 2012

Vương Mộng Long: Đường lên Hiên, lên Giàng

Mon, 28 Jan 2008 | Published in Bút Ký, Một Thời Để Nhớ

(Hồi ký của Vương mộng Long k20, Viết để nhớ về bạn bè của tôi ở trung học Trần Quý Cáp Hội-An, và nhớ về những thuộc cấp của tôi trong binh chủng Biệt Động Quân/QLVNCH)


Gia đình tôi dọn về khu chùa Âm-Bổn, Hội-An khi tôi học xong Đệ Lục trung học Trần Quý Cáp. Tôi có bốn người bạn thân, Trần ngọc Lợi, Lê văn Bảy, Ngô Rân, và Lê hữu Mục. Năm đứa chúng tôi chơi với nhau từ Đệ Thất. Tối tối chúng tôi tụ họp trên lề xi măng sát bờ sông Thu-Bồn, trên đường Bạch-Đằng, đối diện với nhà bác Trần ngọc Mai, thân sinh của anh Trần ngọc Lợi. Chúng tôi tâm sự, chuyện vãn, học bài dưới ánh điện đường. Đôi khi cao hứng, chúng tôi ngâm nga những bài thơ vừa học trong giờ giảng văn, thơ Nguyễn Khuyến, thơ Tản Đà, thơ Xuân Diệu… vân vân. Thời cụ Diệm, đất nước thanh bình. Nhà, phố, ban đêm không cần khóa cửa. Tuổi trẻ hồn nhiên. Tâm hồn tôi thơ thới. Đời tôi chưa vướng chút âu lo gì về hòa bình hay chiến tranh. Có khi, Thứ Bảy, tôi và bạn quây quần bên nhau cho tới nửa đêm mới chia tay, ai về nhà nấy. Trừ những ngày nước lũ, mùa dông, dòng Thu-Bồn lúc nào cũng mờ mờ hơi khói sương, đầy nét mơ màng. Dòng sông ấy là một trong những dòng sông tôi yêu quý nhứt. Lớn lên, tôi sống xa Hội-An, nhưng mỗi khi có dịp ghé về, tôi thường lang thang nhiều giờ, bên bờ sông, nhìn những con đò ngang, đò dọc, nhìn bèo trôi, mây bay…  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Bác Kiệt

Posted by Webmaster on June 4, 2012

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến  – 06/05/2012 – 01:55
Các bà nội trợ chờ mua gạo tại cửa hàng lương thực phường 10, quận 5, TP.HCM (ảnh chụp ngày 15-10-1983) - Ảnh tư liệu báo Tuổi TrẻDân tộc này chưa xét đến công/tội của ĐCSVN. Chuyện đâu còn có đó. Không nên cứ lật đật phong thánh cho nhau, và cầm đèn chạy trước ô tô, như thế. Nó cán cho chết mẹ.

Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc …

Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây:

– Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh!

Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.

Thực ra thì “chưa” đâu. Tôi chưa bỏ mạng nhưng cuộc đời của tôi, kể từ giờ phút đó, cũng kể như … “rồi” – theo như chẩn đoán của những vị bác sĩ lo việc chữa trị cho tôi hồi đó:

-Thằng nhỏ ở dưới giếng cả buổi, thiếu oxy nên một số tế bào não đã đi đong . Mà loại tế bào này thì không tái tạo. Bởi vậy, cháu sẽ hơi bị… tửng và khó nuôi chút xíu nhưng ông bà ráng nuôi chắc cũng sống được chớ không đến nỗi nào đâu.

Dù đã được trấn an như vậy, ba má tui rõ ràng (và hoàn toàn) không an tâm gì cho lắm về cái khoản “hơi bị … tửng và khó nuôi chút xíu” như vậy. Ông bà hẳn cũng khổ tâm lắm vì cái tên gọi, nghe hâm thấy rõ, của đứa con … cầu tự!

Họ quyết định di chuyển đi nơi khác – nơi mà không ai biết là tôi đã từng bị té giếng, và té lầu (không lâu) sau đó. Bố mẹ tôi quyết tâm tạo cơ hội cho con có một cái lý lịch mới, trắng tinh, để làm lại cuộc đời.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Những Chuyện Trong Ngày: Thứ ba, 5-6-2012

Posted by Webmaster on June 4, 2012

 Xin bấm vào tựa bài để đọc trọn bài từ nguồn trích dẫn.

BBC Tiếng Việt  –  VN muốn Mỹ bỏ cấm vận vũ khí

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ tiếp xúc với Thủ tướng Việt Nam hôm June 6 2012Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Hoa Kỳ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam trong buổi gặp Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta.

Người đứng đầu chính phủ Việt Nam cũng yêu cầu Washington “đóng góp tích cực hơn nữa trong việc giải quyết hậu quả chiến tranh”, ám chỉ vấn đề chất da cam.

Tại buổi gặp ở Hà Nội hôm nay, ông Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh Hoa Kỳ là “đối tác hàng đầu có ý nghĩa rất quan trọng”.

Ông liệt kê các lĩnh vực mà hai nước có thể thúc đẩy hợp tác như kinh tế, khoa học, giáo dục, chống khủng bố, an toàn và an ninh biển…

Ông nói hợp tác phải tiến hành “trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền của nhau”.

Việt Nam luôn chỉ trích các phúc trình về nhân quyền của các chính phủ và tổ chức nước ngoài, xem đây là “can thiệp công việc nội bộ”.

Điều kiện bán vũ khí

Tại buổi họp báo trước đó cùng ngày, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh xác nhận Việt Nam muốn mua vũ khí của Mỹ.

Còn ông Leon Panetta không bình luận về việc bán vũ khí, nhưng nói “trợ giúp” cho Việt Nam sẽ đi kèm điều kiện.

“Sự trợ giúp bổ sung phụ thuộc một phần vào tiến bộ về nhân quyền và các cải cách khác,” ông Panetta cho hay.

Ψ

RFI Tiếng Việt  –  Trung Quốc đàn áp sinh hoạt tưởng niệm thảm sát Thiên An Môn

Trên quảng trường Thiên An Môn ngày 04/06/2012, nhiều người đi dạo mang áo màu đen, màu tang tóc, để tưởng niệm vụ thảm sát Thiên An Môn cách đây 23 năm. REUTERS/David GrayTú Anh – Thứ hai 04 Tháng Sáu 2012

Hàng trăm người bị chận bắt, hệ thống internet bị kiểm duyệt, công an và dân phòng bố trí tại quảng trường Thiên An Môn và ở các thành phố lớn từ 24 giờ qua. 23 năm sau ngày phong trào dân chủ Mùa Xuân Bắc Kinh bị quân đội « giải phóng » đàn áp trong biển máu, chế độ độc tài Trung Quốc làm mọi cách để xóa sạch ký ức của người dân.

 Theo các hãng thông tấn Tây phương, chính quyền Trung Quốc tăng cường kiểm duyệt trên internet, ngăn chận những chữ và số có liên quan đến ngày 4 tháng 6, ngày tưởng niệm 23 năm vụ thảm sát tại Thiên An Môn. Mục đích của chính quyền Trung Quốc là bóp nghẹt mọi toan tính của người dân kêu gọi biểu tình hay phổ biến hình ảnh tưởng niệm các nạn nhân bị quân đội Trung Quốc giết hại.

Vào đêm mùng 3 rạng mùng 4 tháng 6 năm 1989, Đặng Tiểu Bình và Lý Bằng đã ra lệnh điều một đơn vị quân đội từ Nội Mông về Bắc Kinh để dẹp phong trào sinh viên thanh niên chống vật giá leo thang và đòi dân chủ.

Nhân ngày tưởng niệm hôm nay, giới blogger kêu gọi xuống đường « đi dạo ». Hình ảnh hàng ngàn người « đi dạo » tại Trùng Khánh đã được đưa lên mạng xã hội. Công an địa phương từ chối trả lời câu hỏi kiểm chứng của AFP về thông tin 10 ngàn người biểu tình và nhiều công ty đình công.

Các tổ chức nhân quyền Trung Quốc đặt cơ sở tại Hong Kong cho biết là hàng chục nhà ly khai, cựu tù nhân lương tâm đã bị câu lưu trong những ngày trước. Ở Sơn Đông, nhiều luật sư tưởng niệm vụ thảm sát 4/6/1989 bằng tuyệt thực.

Tinh thần phản kháng của người dân Trung Quốc được biểu lộ bằng nhiều cách để vượt qua hàng rào kiểm duyệt và trấn áp.

Thông tín viên Stéphane Lagarde tường thuật :

Giờ hẹn được ấn định là vào lúc 14 giờ trưa nay. Địa điểm là tại những khu phố có thể đi dạo ở các thành phố lớn. Tại Bắc Kinh, truyền đi thông điệp hẹn nhau tại công viên trước nhà ga xe lửa phía nam. Người tham dự mặc áo  màu đen, màu tang lễ.

Sáng kiến mặc áo đen đi dạo xuất phát từ các hiệp hội tranh đấu từ Hoa Kỳ dựa theo phong trào Hoa Lài hồi tháng hai năm 2011. Rất có thể, lời kêu gọi này không tới được nhiều người, vì cần phải có phương tiện vượt tường lửa kiểm duyệt mới nhận được thông tin.

Tại quảng trường Thiên An Môn hôm nay, máy camera, công an đồng phục và thường phục túc trực canh chừng. Tại các nẻo đường, dân phòng mang băng đỏ sẵn sàng báo cáo mọi hành vi , cử chỉ mà họ cho là bất thường.

Mạng internet bị theo dõi rất chặt chẽ.Từ chiều hôm qua, từ Hong Kong, không thể gửi hình ảnh qua mạng xã hội. Một cuộc chạy đua nước rút đang diễn ra giữa công dân và cán bộ kiểm duyệt thông tin. Những thông điệp dù được ngụy trang mật mã không tồn tại được lâu trên mạng. Sáng kiến của người dân Trung Quốc phải nói là linh động không kém gì kháng chiến quân Pháp trong thời chống Đức Quốc Xã từ Luân Đôn gửi thông điệp về trong nước . Điển hình là lời kêu gọi « sáng nay, tôi mua một con cua, một bên có 4 càng, một bên có 6 càng ». Đó là tín hiệu để nhắc đến ngày thảm sát Thiên An Môn 4 tháng 6.

Ψ

RFA Tiếng Việt  –  Dân nâng thuyền, dân có thể lật thuyền?

Người dân tập trung trước UBND xã Phú Túc hôm 17-04-2012, đòi chính quyền thả người bị công an bắt giữ.Thanh Quang, phóng viên RFA – 2012-06-04

Blogger Nguyễn Thế Thịnh trích dẫn lời Khổng Tử rằng “Dân nâng thuyền, dân có thể lật thuyền? Dân không định lật thuyền nhưng tự mỗi ông trong các ông đã đục một lổ thủng dưới đáy thuyền đang chở chính mình”.

Kiện cáo trong tuyệt vọng

Qua bài tựa đề “Hố Đen”, blogger Thùy Linh báo động rằng “Sự kêu gào, đề nghị khẩn thiết, kiện cáo tuyệt vọng của người dân trước sự bất công khủng khiếp mà họ phải gánh chịu, cụ thể là những vụ khiếu kiện kéo dài nhiều tháng năm, thậm chí cả tự tử và lột truồng trước mắt thiên hạ trong tuyệt vọng điên cuồng cũng không làm chính quyền động lòng và cũng bị “hố đen” vô hình nuốt chửng”.

 Tình trạng giới cầm quyền trong nước không một mảy may động lòng trước “sự bất công khủng khiếp” mà người dân phải gánh chịu ấy hẳn là chuyện dài quê hương, nhưng một trong những sự bất công hãy còn đậm nét nhất, gây xôn xao công luận nhất – và khó phai nhòa – là biến cố Đoàn Văn Vươn diễn ra cách nay 5 tháng, qua đó – nói theo lời blogger Thùy Linh, “Luật pháp không đứng về dân đen, kẻ thất thế, không quyền lực. Trong khi chính quyền được bảo trợ rất nhiều bởi các nghị định, kể cả luật pháp. Các quyết định ở cấp nào cũng có thể sáng tác và thực thi, từ TW, tỉnh, huỵên, thậm chí là xã dựa trên cái gọi là pháp luật, cụ thể là sở hữu toàn dân về đất đai. Và người ta coi đó là làm đúng pháp luật”.
Ψ

Posted in Những Chuyện Trong Ngày | Tagged: | Leave a Comment »

Nguyễn Phú Trọng không đọc sách

Posted by Webmaster on June 3, 2012

Ngô Nhân Dụng

Nghe Tổng "Trọng" tụng kinhMột bài trên mạng VietNamNet mới phỏng vấn và nêu lên các con số cho thấy người Việt Nam hiện nay rất ít đọc sách. Theo bài này thì trung bình mỗi năm một người Việt Nam chưa “đọc hết” một cuốn sách. Đem tổng số sách (không kể sách giáo khoa) chia cho dân số, tính bình quân cứ mười người Việt đọc được bẩy cuốn sách. Trong số đó, phần lớn chỉ là sách giải trí mà không bồi bổ trí thức. Một giám đốc nhà sách bi quan hơn nữa, nghĩ rằng chắc số sách đọc còn ít hơn nữa. Những cuốn sách có giá trị trên thế giới, được dịch ra tiếng Việt chỉ in chừng 500 cuốn, trong một nước dân số 85 triệu. Có người so sánh, cho biết dân Thái Lan mỗi năm trung bình một người đọc khoảng năm cuốn sách, tức là đọc nhiều gấp bẩy lần một người Việt.

Người ta đọc sách nhiều thì chắc trình độ hiểu biết cao hơn, cách suy nghĩ cũng chín chắn hơn. Nói chung, việc đọc sách chắc chắn phải ích lợi cho cả nền kinh tế quốc dân. Các nhà nghiên cứu phát triển cho biết khi dân một nước đọc sách nhiều hơn thì họ dễ gia nhập vào đời sống kinh tế hiện đại hơn vì bây giờ làm nghề gì cũng phải có kiến thức. Ở các nước chậm tiến thì dân ít đọc sách. Nhưng việc đọc sách đem tới ích lợi kinh tế nhiều hơn khi phổ cập trong toàn thể xã hội chứ không tập trung trong một tầng lớp “ưu tú” ở các thành phố. Bài báo trên VietNamNet đã nêu thí dụ về nước Mỹ, nhận định: “Cái hay ở Mỹ là tri thức sách vở, kiến thức của mọi người được lan tỏa đến số đông hơn là chỉ một nhóm người như ở Châu Âu.” Vì trình độ kiến thức chung cao cho nên “Chỉ có nước Mỹ mới sinh ra những tỉ phú như Bill Gates, Steve Jobs… – những người sống bằng khoa học, trí tuệ.”  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Leave a Comment »

Obama đề cử 2 phụ nữ gốc Việt vào ban lãnh đạo Quỹ Giáo dục Việt Mỹ

Posted by Webmaster on June 1, 2012

Cuộc gặp mặt của các nghiên cứu sinh theo học bổng của Quỹ VEF (theo trang mạng duhoc.com)Trọng Thành – RFI – THỨ TƯ 30 THÁNG NĂM 2012

Trung tuần tháng 5 vừa qua, Chính phủ Hoa Kỳ ra thông cáo báo chí về việc Tổng Thống Obama quyết định đề cử vào Hội đồng quản trị Quỹ Giáo dục Việt Nam hai nhà hoạt động nhiều năm trong lĩnh vực giáo dục, bà Nguyễn Phúc Anh Lan và bà Vương Ngọc Quyên.

Quỹ Giáo dục Việt Nam – Vietnam Education Foundation – là một cơ quan do chính phủ liên bang Hoa Kỳ lập ra để hỗ trợ các hợp tác về giáo dục giữa Mỹ và Việt Nam, bắt đầu đi vào hoạt động từ năm 2003. Hàng năm Quốc hội Hoa Kỳ dành khoảng 5 triệu đô la cho Quỹ tới năm 2018. Cho đến nay, khoảng 400 nghiên cứu sinh Việt Nam đã và đang du học tại Hoa Kỳ với học bổng của VEF, bên cạnh đó khoảng 30 nhà nghiên cứu Việt Nam đã được sang Mỹ theo chương trình học giả của VEF, và nhiều giáo sư người Mỹ đã sang giảng dạy tại Việt Nam với tài trợ của VEF.

Các lĩnh vực nổi bật được VEF chú ý đến là các ngành khoa học, công nghệ mũi nhọn, với mục tiêu giúp cho các sinh viên Việt Nam có thể được đào tạo và nghiên cứu ở trình độ cao, sau khi trở về nước có khả năng đóng góp cho Việt Nam trong sự nghiệp giáo dục và khoa học, cũng như tăng cường các hợp tác giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Trong thời gian gần đây, theo thông tin của báo chí, việc tuyển chọn ứng viên sang Mỹ được chú ý điều chỉnh theo hướng chú ý đến nữ giới, các ngành nghề có nhu cầu cao ở Việt Nam, cân đối các vùng miền, và dự kiến sẽ tăng cường hỗ trợ cho các ngành mới và các khoa học xã hội – nhân văn. đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Những Chuyện Trong Ngày: Thứ bảy, 2-6-2012

Posted by Webmaster on June 1, 2012

Xin bấm vào tựa bài để đọc trọn bài từ nguồn trích dẫn.

BBC Tiếng Việt  –  Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện ‘bị điều tra’

Chính quyền không hài lòng về blog của ông Nguyễn Xuân DiệnThứ sáu, 1 tháng 6, 2012

Trang blog của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện đóng chiều nay 1/6 còn ông vẫn đang bị Sở Thông tin – Truyền thông Hà Nội điều tra.

Theo giấy hẹn, vị tiến sĩ công tác ở Viện Hán Nôm, nhưng được biết nhiều qua blog với chủ đề chính trị – xã hội, đã đến văn phòng Thanh tra Sở Thông tin – Truyền thông Hà Nội lúc 13h30 hôm nay.  Cùng đi với ông Diện có bà Lê Hiền Đức và luật sư Hà Huy Sơn.

Kể lại với BBC tối nay giờ Hà Nội, luật sư Sơn cho hay tại văn phòng có chánh thanh tra Nguyễn Văn Minh, và cả một số nhân viên an ninh.  Cơ quan nhà nước yêu cầu bà Đức và luật sư Sơn ra ngoài.
“Tôi nói theo luật, công dân có quyền được hỗ trợ pháp lý. Sau khi tôi trình thẻ luật sư, họ lại yêu cầu giấy giới thiệu của văn phòng.”
“Vì đi vội, tôi không có giấy này. Họ lấy lý do đó để buộc tôi ra ngoài,” luật sư Sơn cho biết.

Điều tra trang blog

Theo vị luật sư, đến khoảng 5 giờ chiều, ông Nguyễn Xuân Diện mới ra khỏi phòng làm việc.
“Anh ấy kể là bà Đức không đồng ý ra ngoài. Khoảng bốn bảo vệ vào khiêng bà đi, nghe nói có xô xát.”
“Họ có ghi lại biên bản, nói bà Đức xông vào cơ quan. Bà Đức vẫn ở trong văn phòng Sở, yêu cầu gọi công an phường đến lập biên bản.”

Luật sư Sơn nói đến khoảng 7h tối giờ Việt Nam, ông được tin bà Đức vẫn còn kiên quyết ở lại trong văn phòng của thanh tra Sở.

Ψ

BBC Tiếng Việt  –  TQ ‘né tránh’ đối thoại an ninh vùng?

Hồng Nga – BBCVietnamese.com, Singapore – Cập nhật: 10:13 GMT – thứ sáu, 1 tháng 6, 2012

Những ai theo dõi diễn đàn an ninh khu vực mang tên Đối thoại Shangri-La (theo tên của khách sạn ở Singapore, nơi tổ chức hội nghị) nhiều năm liên tục chắc không khỏi thắc mắc khi biết tin Trung Quốc đột ngột ‘giáng cấp’ thành phần tham dự.

Tại Shangri-La lần thứ 10 năm ngoái, trưởng đoàn Trung Quốc là Bộ trưởng Quốc phòng Lương Quang Liệt, cấp cao nhất từ năm 2007, khi nước này bắt đầu tham gia diễn đàn thường niên.

Năm 2010, Trung Quốc cử Phó Tổng tham mưu trưởng Mã Hiểu Thiên tham dự hội nghị.

Năm nay, cũng là năm thứ 11 của Đối thoại Shangri-La, đoàn Trung Quốc do Trung tướng Nhiệm Hải Tuyền, Phó giám đốc Học viện Khoa học Quân sự Trung Quốc dẫn đầu.

Ông Nhiệm về danh chính ngôn thuận chỉ là quan chức cấp vụ và nghiêng về học thuật nhiều hơn.

Thành phần đoàn Trung Quốc tương phản một cách gần như đối nghịch với đoàn Hoa Kỳ. Giống như năm ngoái, Mỹ cử tới Singapore một đoàn hùng hậu, đứng đầu là Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta.

Bên cạnh ông Panetta, là hai chỉ huy quân đội – Tướng Martin Dempsey, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân; và Đô đốc Sam Locklear, Tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương.

Lẽ dĩ nhiên, việc Bộ trưởng Lương Quang Liệt không tới Đối thoại Shangri-La gây ra nhiều đồn đoán.

Đọc thêm:  

TQ bắt nghi phạm gián điệp cho Mỹ

Ψ

RFA Tiếng Việt  –  Lỗi hệ thống

Một trong những con tàu của VinalinesVụ sụp đổ Vinashin rồi bê bối thua lỗ ở Vinalines cùng nhiều tập đoàn tổng công ty nhà nước đã phơi bầy sự hư hỏng lớn, kèm theo mối quan ngại sâu xa cho khu vực xương sống nền kinh tế.

Vòng luẩn quẩn

Giám đốc quốc gia Ngân hàng thế giới tại Việt Nam bà Victoria Kwakwa tuyên bố hôm 23/5 tại Hà Nội: “Càng ngày càng có thêm bằng chứng cho thấy, sẽ vẫn còn những vụ Vinashin khác và cần có những phương thức đáng tin cậy để xem xét các vấn đề của doanh nghiệp Nhà nước.”
Đảng Cộng sản Việt Nam hồi trung tuần tháng 5 tái khẳng định chế độ tập quyền xã hội chủ nghĩa và do Đảng lãnh đạo. Về chế độ kinh tế, Việt Nam tiếp tục phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo.

GSTS Nguyễn Thế Hùng hiện sống và làm việc ở Đà Nẵng sử dụng ngôn từ kỹ thuật để ví von tính bất cập của thể chế ở Việt Nam:

“Bây giờ bệnh mà không chữa tận gốc thì chết. Cũng giống như một cái máy bị lỗi hệ thống thì phải chữa từ cái lỗi gốc của nó…Một cái hệ thống mà quyền hành tập trung, anh vừa đá bóng vừa thổi còi thì làm sao có một trận đá bóng gọi là công bằng được… Montesquieu ngày xưa đã nói có quyền sẽ sinh ra lạm quyền…quyền hành và tham nhũng nó quấn quýt với nhau như bóng với hình cho nên chuyện này chúng ta cứ mãi luẩn quẩn như thế.”

Posted in Những Chuyện Trong Ngày | Tagged: | Leave a Comment »

Khi Tổ quốc gọi ta…

Posted by Webmaster on June 1, 2012

Trịnh Kim Tiến: Khi Tổ quốc gọi ta...Dân Làm Báo
Trịnh Kim Tiến – Ngày 05/06/2011 là một ngày đáng nhớ đối với những người tham gia biểu tình yêu nước chống Trung Quốc và những ai căm phẫn, sôi sục trước sự bành trướng ngang ngược của Trung Quốc trên biển Đông. Tôi nghĩ, mỗi người đều có những cảm xúc khác nhau về ngày này, riêng cá nhân tôi, một người đã tham gia đoàn biểu tình, tôi thấy xao xuyến lắm. Khó mà tả được cái cảm giác lâng lâng, nuối tiếc, thèm thuồng và hy vọng.
Đã gần một năm qua đi kể từ ngày chung tay đều bước cất lên tiếng ca Việt Nam quê hương ta, “này người anh em”… đến hôm nay nhìn lại, bọn Tàu kia vẫn ngang nhiên cắt cáp dầu khí, bắt giữ tàu đánh cá, ngư dân Việt Nam, tàu của chúng tràn ngập biển Đông. Chúng tận lực khai thác ngay trên biển đảo quê hương ta mà nói đó là điều rất đỗi bình thường.  Máu căm hờn ai thấy cũng sục sôi, hào khí xưa con cháu Tiên Rồng, sự dồn nén, cam chịu khiến cho những người con nhìn về Tổ quốc, nhìn về nơi hải đảo xa xôi Hoàng Sa – Trường Sa yêu dấu trong nỗi uất nghẹn, đau buồn. Cảm xúc ứ đọng thành những giọt nước mắt nặng hạt đong đầy trong khóe mi cay.
Ngày này của năm trước, tôi không có can đảm viết và nói ra như ngày hôm nay. Có lẽ cũng do biến cố gia đình khiến tôi hiểu biết nhiều hơn. Nhưng rõ ràng là, nó không liên quan đến những gì mà tôi đã làm, không liên quan đến bước chân đồng hành trong đoàn biểu tình của những ngày hè oi ả, nắng cháy hăng say một năm trước.

Cũng có thể có nhiều người ác ý hay cố tình đánh tráo khái niệm cho rằng tôi đang mập mờ giữa hai chuyện đó. Nhưng họ quên đi một điều đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Tôi đã từng nói cũng như trả lời rất nhiều cuộc phỏng vấn để thể hiện rõ quan điểm cá nhân:

– Tôi đòi công lý cho bố mình với tư cách là một người con.
– Tôi tham gia biểu tình yêu nước với tư cách một người công dân.
Xin đừng đánh đồng những điều đó với nhau.
Không thể nói tôi tham gia vào hoạt động yêu nước là tôi phải vứt bỏ công việc của gia đình mình.
Càng không thể cho rằng tôi đấu tranh đòi sự công bằng minh bạch cho cái chết của bố mình thì tôi không được quyền yêu nước.
Và tôi cảm thấy rằng không ai có quyền chất vấn tôi khi không trực diện, thẳng thắn mà phải ẩn mình thông qua những người khác, những blog khác, bởi vì những gì tôi làm đều là trách nhiệm mà tôi nghĩ phải làm. Tôi không nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ làm điều gì sai, bởi phàm là con người thì khó có ai có thể tránh khỏi sai lầm. Nhưng tôi có thể chắc chắn một điều rằng: Tôi chưa làm sai điều gì đối với người khác, đối với gia đình, và đối với đất nước của tôi.
Khi tôi bước chân xuống đường tôi chưa hề nghĩ đến một ngày người ta biết tôi là ai, không nghĩ cuộc đời sẽ đưa đẩy tôi đến với những người bạn nào. Khi đọc được lời kêu gọi biểu tình yêu nước chống Trung Quốc trên mạng, qua tìm hiểu trên Facebook, tôi biết được đất nước tôi, quê hương tôi đang phải đối diện, trải qua những khó khăn, sự đe dọa, rình rập, xâm lược của tên hàng xóm xấu bụng mà báo chí vẫn gọi là “láng giềng tốt”. Tôi đã quyết định tham gia vào cuộc biểu tình khẳng định chủ quyền của dân tộc mình, khẳng định quyền của một công dân trong một đất nước độc lập với truyền thống yêu nước với bốn ngàn năm lịch sử.
Nhưng ngày 05/06 năm ngoái, tôi không có xuống đường. Tôi không bước từng bước, hô từng tiếng vang “Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam”, “Phản đối Trung Quốc xâm lược”. “Bảo vệ chủ quyền Việt Nam, bảo vệ toàn  vẹn lãnh thổ, bảo vệ ngư dân Việt Nam”…
Tôi có đi, tôi có đến chỗ mọi người biểu tình, có nhìn thấy những đoàn người từ nhiều ngả trên đường phố hô vang. Nhưng tôi đã không có can đảm bước xuống cùng họ. Tôi không có biết là xuống đó biểu tình rồi có sao không nữa, rồi có bị bắt, có bị xử phạt hay như thế nào đó không. Tôi không có kinh nghiệm cũng như sự hiểu biết nhiều trong việc đó, trong khi tôi lại đi xe, không biết gửi sao cho tiện. Tôi chỉ đi qua, dừng xe lại, cầm chiếc máy ảnh du lịch trên tay và bấm lấy những bức hình. Qua Bờ Hồ rồi vòng lên đường Hàng Bông, những đoàn người khác nhau, nhưng những giọt mồ hôi trên khuôn mặt của những người tham gia biểu tình như hoà cùng máu và nước mắt của cha ông đã đổ xuống vì quê hương thân yêu. Những tiếng hát, lời ca như bùng lên dữ dội trong sự kìm nén. Tôi nhìn họ bằng ánh mắt thèm thuồng, bằng sự ham muốn tột bậc, sự ham muốn được “YÊU NƯỚC”, chẳng có gì hơn, họ đã truyền cho tôi nghị lực và sức mạnh của lòng dũng cảm. Và tôi quyết định, một quyết định gan dạ và táo bạo, có thể nói như vậy với lúc bấy giờ, vào khoảng thời gian đó của tôi, tôi bước xuống đường, bước  ra khỏi những lý thuyết của sự sợ hãi, ngày 12/06 tôi đã xuống đường. Đó là sự kỳ diệu đối với tôi, đúng vậy, nhận thức là cả một quá trình. Vượt qua nỗi sợ hãi là cả một bài học.
Trong những buổi biểu tình, tôi có rất nhiều kỉ niệm, vui có, sợ có, lo lắng có, hoài nghi có, thậm chí đau lòng cũng có. Đau lòng là khi tôi chứng kiến, tôi nhìn thấy đồng bào tôi, những người đáng lẽ ra phải đứng về phía chúng tôi, bảo vệ chúng tôi, lại chĩa mũi nhọn, họng súng vào chúng tôi mà ngăn cản. Có khi thì tôi thấy thương yêu, thương những người mà tôi chưa gặp lần nào, khi họ bị bắt vì cũng như tôi đi biểu tình yêu nước mà đến tối mịt vẫn chưa được thả ra, đó là những anh chị em Sài Gòn ngày 17/07/2011 đã bị bắt, bị đánh. Tôi cũng thao thức như người thân của họ ngóng chờ họ trở về.  Về những  cô chú, anh chị em cùng tôi biểu tình ngoài Hà Nội thì rõ ràng tình cảm đó là chắc chắn, sự lo lắng và yêu thương khi họ bị bắt là không thể khác được với những nhịp đập hồi hộp của trái tim tôi vì ngoài chí hướng đồng  lòng của những con người cùng nhiệt huyết, chúng tôi còn có tình cảm chân tay, đồng đội mến thương, sẻ chia tiếp sức cho nhau trên con đường nắng cháy. Còn đây, những người kia là những người cách tôi cả ngàn cây số, tôi chưa bao giờ được tiếp xúc, hay nắm tay hô vang cùng họ một lần, vậy mà sao khi họ bị bắt đem đi, tôi lại thương lo họ đến vậy. Tất cả tình thương mến thương đó giữa chúng tôi, không hề có sự vụ lợi, toan tính hay nghĩ rằng mình làm để được gì cho bản thân, tất cả đều xuất phát từ một điểm duy nhất, đó là tình yêu  quê hương đất nước, tình yêu máu thịt đồng bào. Những con người không có trái tim và chỉ có những kẻ không có trái tim và bộ óc thì mới chối bỏ dân tộc mình, anh em mình, thì mới có thể nghĩ những giọt nước mắt, mồ hôi đang chảy của đồng bào mình là gian dối, là toan tính.
Ngày cũ đã qua đi, nhưng ngày mới sẽ lại tới, tôi tin rằng rồi một ngày, một ngày không  xa ấy, tất cả chúng ta, những con người Việt Nam, sẽ cùng “đứng chung đồng bào” để “Đáp lời sông núi”.
“Làm sao ngăn được tình yêu với quê hương, đi trên đường tay trong tay đều nhịp bước.
Để còn nhớ tiếng nói cha ông, giặc vào đây sẽ bại vong, còn ghi dấu Bạch Đằng Giang cuộn sóng.
Để ngày sau nhớ hôm nay người Việt Nam tay cầm tay. Tình yêu nước đến bên nhau đứng chung đồng bào.
Tổ Quốc gọi ta Hoàng Sa Trường Sa, rồi sẽ đến lúc chúng ta giành lại.
Nổi sóng biển đông, con cháu Tiên Rồng.
Này người anh em, nắm tay cùng tôi !”

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: | 1 Comment »

Tại sao là Miến Điện mà không phải Việt Nam?

Posted by Webmaster on June 1, 2012

Cô Huỳnh Thục Vy là một blogger được nhiều người biết

05:04:pm 31/05/12 | Tác giả: 

Đã gần hai tháng trôi qua nhưng dư âm của cuộc bầu cử Quốc hội bổ sung ở Miến Điện vẫn có sức lan tỏa lớn. Vẫn còn nhiều dè dặt, thậm chí là hoài nghi về những đổi thay chính trị chóng vánh ấy, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không được quyền tin tưởng vào một tương lai mới, tốt đẹp hơn cho xứ sở vàng này.

Miến Điện thay đổi, Việt Nam thì chưa

Nhiều nguyên nhân của sự thay đổi được nói đến: 1/do tác động của Hoa Kỳ và phương Tây lên chính quyền Miến Điện vì họ không muốn Miến Điện với vị trí địa chính trị quan trọng, rơi vào tay Trung cộng; 2/do sức ép về sự nghèo khổ, lạc hậu và ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc; 3/do tinh thần dân tộc và lòng yêu nước của những người lãnh đạo Miến Điện trước hiện trạng đất nước bị cô lập với thế giới ; 4/do sự đấu tranh ngoan cường của nhân dân Miến Điện dưới biểu tượng Aung San Suu Kyi, cùng với tác động của các cuộc nổi dậy ở Ả Rập khiến Nhà cầm quyền nhận thấy sự cần thiết phải nới lỏng chính sách cai trị “bàn tay sắt” của mình nếu không muốn chịu chung số phận với những kẻ độc tài đã ra đi ở Ả Rập…

Có thể mức độ tác động của những nhân tố này lên sự cải cách chính trị ở Miến Điện là không giống nhau, nhưng thiển nghĩ nguyên nhân của vấn đề nằm trong mối quan hệ cộng hưởng tất cả các nhân tố này. Không phải là cái này hay cái kia mà là tất cả; vấn đề là nhấn tố nào đóng vai trò cốt yếu, thúc đẩy các nhân tố còn lại.

Với nguyên nhân đầu tiên, tức là vị tri chiến lược của Miến Điện đã giúp họ, ta có thể đặt câu hỏi là Việt Nam với bờ biển dài nhìn ra một vùng biển chiến lược không quan trọng trong con mắt người phương Tây và Mỹ sao? Nếu căn cứ vào nguyên nhân thứ hai, tức tình trạng nghèo khổ và bị cô lập, thì ta ngỡ ngàng tự hỏi: Bắc Triều Tiên không nghèo khổ và bị cô lập với thế giới ư? Về nguyên nhân thứ ba, nếu tập đoàn độc tài Miến Điện yêu nước thì sao lại khiến Miến Điện kiệt quệ như thế rồi mới đổi ý, tại sao mới đây họ vẫn đàn áp đẫm máu các cuộc biểu tình năm 2007; lâu nay họ vẫn cai trị bằng chính sách khắc nghiệt, tại sao bỗng nhiên trở nên đầy lương tri như thế? Và với nguyên nhân cuối cùng, ta có thể nhận thấy rằng, người Mỹ và phương Tây chỉ can thiệp vào những nơi mà tự nó đã có một phong trào vững mạnh và cũng chính sự phản kháng mạnh mẽ ấy của người dân Miến mới là điều gợi lên trong tâm trí những kẻ cầm quyền ý muốn thay đổi nhiều nhất, vì họ cảm thấy thực sự bất an về tương lai của mình. Với kiến thức hạn hẹp của mình, tôi nghĩ, đây mới là nguyên nhân nền tảng, là điều kiện tiên quyết, ảnh hưởng đến các nguyên nhân còn lại.

Miến Điện phản kháng mạnh mẽ, Việt Nam thì chưa

Từ cách nhìn nhận rằng một phong trào quần chúng phản kháng bền vững và mạnh mẽ là vô cùng quan trọng, nhiều câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tôi, và có lẽ cũng ám ảnh khá nhiều người. Tại sao ngay từ năm 1974 đã có những cuộc biểu tình lớn ở Miến Điện, và năm 1988 đã có nửa triệu người tham gia meeting nghe bà Aung San Suu Kyi đọc diễn văn? Tại sao năm 2007, hơn 20.000 người bao gồm các nhà sư và dân chúng Miến Điện đi biểu tình, còn Việt Nam vào năm 2011, số người đi biểu tình chỉ bằng 1/10 con số ấy vào lúc cao điểm (dù ở ta, chỉ là biểu tình phản đối Trung Quốc chứ không phải là biểu tình đòi tự do dân chủ-một đòi hỏi tiến bộ, quan trọng và cũng nhạy cảm hơn nhiều)?

Người Miến Điện không sợ hãi sao? Không, đã là con người không ai muốn mang sự an toàn và sinh mạng của mình ra thách đố, đặc biệt là thách đố những kẻ cai trị có vũ trang. Người Miến Điện cũng vậy. Bằng chứng là theo các phóng viên quốc tế có mặt tại Miến Điện, sau những tuyên bố cải cách của chính quyền, nhiều người dân còn rất dè dặt, có người còn không dám dừng lại nhìn ảnh Aung San và con gái quá lâu vì họ e ngại những sự “cởi trói” này là giả dối (kiểu như năm 1986 Nguyễn Văn Linh “cởi trói văn nghệ sĩ “).

Người Miến Điện dám dấn thân vì họ từng có kinh nghiệm với nền dân chủ ư? Đồng ý kinh nghiệm về một nền dân chủ là điều kiện thúc đẩy lòng kháo khát được sống tự do. Nhưng người dân bình thường rất dễ quên, trong một khoảng thời gian đủ dài bị cai trị quá khắt nghiệt, họ sẽ quên mất mình từng được hưởng điều gì; huống chi lớp người đã từng kinh qua nền dân chủ ở Miến Điện vào thời điểm năm 1988 đã già và những người hăng hái đấu tranh nhất trong cuộc nổi dậy 8888 lại là những người trẻ. Và một câu hỏi quan trọng được đặt ra ở đây là: người miền Nam Việt Nam không có kinh nghiệm với dân chủ sao?

Hay vì dân Miến Điện quá đói khổ và thiếu thốn mọi phương tiện khiến họ phải đấu tranh, còn ở Việt Nam dù sao vẫn còn có thể chịu đựng được? Chúng ta hãy nhớ lại, năm 1962 khi Ne Win thiết lập chế độ độc tài, thì đến năm 1974, tức là 12 năm sau, đã có những cuộc biểu tình phản kháng chế độ. Còn ở miền Bắc Việt Nam, từ năm 1954 trải qua cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu cùng thời kỳ tem phiếu bao cấp đói khổ cùng cực, cho đến năm 1986 là hơn ba mươi năm, thành thị và làng quê tan hoang nhưng không có cuộc phản kháng nào xảy ra cả. Ở miền Nam, từ năm 1975 đến 1986 trải qua thời kỳ bao cấp quằn quại cũng gần 12 năm nhưng mọi thứ vẫn im ắng. Bởi vậy, sự nghèo đói không thể là động lực giúp dân chúng vượt qua sợ hãi để đứng lên, nếu không muốn nói là nó có thể làm kiệt quệ tinh thần phản kháng.

Vậy thì tại sao Miến Điện có một phong trào phản kháng mạnh mẽ như thế, còn chúng ta thì không? Có lẽ nếu muốn đơn giản hóa vấn đề, ta chỉ cần quy kết cho vận mệnh mỗi dân tộc. Nhưng dù sao trước tiên chúng ta hãy tự cho mình cơ hội suy nghĩ một chút về vấn đề này.
Người Miến Điện giữ được nội lực, Người Việt Nam thì đã mất nội lực

Từ trước khi bà Aung San Suu Kyi về nước năm 1988, những cuộc biểu tình lớn đã nổ ra; nhưng không thể phủ nhận sự tham gia và lãnh đạo của bà đối với Liên Đoàn quốc gia vì Dân chủ đã làm phong trào đấu tranh dân chủ Miến Miến có thêm sức mạnh và sự gắn kết. Nhận định và đánh giá cao vai trò của bà-con gái một vị anh hùng dân tộc trong việc kết nối mọi thành phần đấu tranh, các trưởng lão dày dạn kinh nghiệm đã mời bà tham gia và trở thành người lãnh đạo Liên đoàn cũng như phong trào đối lập, dù trước đó bà chưa có kinh nghiệm chính trị nào. Tôi thật sự khâm phục những con người khả kính này, những con người đã đặt quyền lợi dân tộc lên trên cái tôi hão huyền để có được một người lãnh đạo có uy tín, một biểu tượng của phong trào-điều mà những người đối lập ở Việt Nam chưa có được. Bởi, như một người bạn mà tôi quý trọng đã nói rằng: “những người hoạt động ở Việt Nam có một tâm lý rất lạ: một mặt họ chống lại lãnh đạo (hiểu theo nghĩa lãnh tụ), mặt khác họ hành xử đầy tính lãnh tụ”. Vậy là ngay từ bước đầu tiên này chúng ta đã không thể sánh với người Miến Điện; còn chuyện thế nào là lãnh đạo, thế nào là lãnh tụ và vai trò của người lãnh đạo, tôi xin được nói trong một bài khác.

Có một người lãnh đạo nhiều uy tín là một điều quan trọng, nhưng sẽ là vô ích nếu người dân không hưởng ứng. Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây, khi nói về sự lớn mạnh của phong trào phản kháng ở Miến Điện chính là cái NỘI LỰC của họ. Dù sợ hãi chế độ độc tài, người Miến Điện đã có được một thứ NỘI LỰC mà người Việt Nam không có. NỘI LỰC ấy nằm ở sức mạnh văn hóa.

Mặc dù dưới những năm cầm quyền của mình, Ne Win muốn học tập Trung Quốc, định hướng cho Miến Điện theo con đường XHCN. Nhưng nhìn chung Miến Điện không bị áp đặt một chủ thuyết nào lên toàn bộ hệ thống chính trị, xã hội, kinh tế. Chế độ cầm quyền ở đó là quân phiệt chứ không phải cộng sản như Việt Nam. Một chính thể độc tài không mang theo mình một chủ thuyết độc hại như chủ nghĩa cộng sản thì bản chất nó cũng gần giống với một nền quân chủ chuyên chế; nó có thể làm cho xã hội trì trệ và lạc hậu, nhân cách xuống cấp ở một mức độ nào đó nhưng ít ra nó không phá hủy triệt để những giá trị văn hóa truyền thống của xã hội, để thay vào đó là một loại văn hóa, loại mô hình xã hội bệnh hoạn, duy ý chí như trường hợp Việt Nam, Trung Quốc.

Ở Miến Điện, văn hóa, đạo đức và tôn giáo vẫn giữ được giá trị nội tại, đời sống văn hóa tinh thần của người dân vẫn nhân văn và thuần phác. Một nền luân lý Phật giáo đúng nghĩa đứng ở vị trí trung tâm trong đời sống tinh thần của họ. Như những nhà báo quốc tế ghi nhận thì, người dân Miến tuy sống nghèo khổ nhưng rất hiền lành, đa số họ thiền định mỗi ngày. Nghèo khổ và lạc hậu ở họ không đồng nghĩa với sự hèn nhát và sự xuống dốc về văn hóa và đạo đức. Chính vì giữ được sức mạnh tinh thần ấy, chính vì đứng trên cái trụ văn hóa nhân bản, trong đói khổ, đàn áp và sợ hãi, người dân Miến không ngừng phản kháng, đòi tự do, dân chủ.

Trái lại, dưới chế độ cộng sản Việt Nam, văn hóa, đạo đức và các truyền thống tôn giáo tốt đẹp đã gần như bị hủy hoại tận gốc rễ. Một xã hội hiện đại nửa mùa, một nền văn hóa mới theo kiểu Tây phương chưa xây dựng được (mà chỉ bắt chước người ta những thói xấu), còn cội nguồn văn hóa truyền thống thì đã biến thái thành những thứ quái dị. Những nhân đức hiền lành, chất phác, lòng yêu nước thiết tha biến thành những mánh mung, lừa đảo, vị kỷ. Một tôn giáo truyền thống từng góp phần to lớn xây dựng nên khí chất Việt Nam, bây giờ đã trở thành một thứ mê tín dị đoan. Đã mấy mươi năm sống dưới một chế độ độc tài hủy diệt văn hóa, bóp méo ý chí lành mạnh và làm thui chột năng lực tinh thần thì lúc đói khổ chúng ta chỉ lo miếng cơm, lúc sung túc chúng ta chỉ lo hưởng thụ. Mất cái gốc tinh thần (văn hóa, luân lý) chúng ta đang lâm vào một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng về ý chí và nhân cách. Cái gốc của mọi hành động là tinh thần, ý chí yếu đuối, tinh thần bạc nhược, thì chẳng thể làm những việc lớn lao (nếu không có những điều kiện đột biến làm đòn bẩy).

Vì thế, giáo dục dân trí thông qua những luận bàn nghiêm túc về văn hóa (kể cả văn hóa chính trị), đạo đức, xã hội, chính trị… sẽ là cực kỳ cần thiết để vực dậy cái nội lực đã hư hao ấy; để chính sự phục hồi này, nếu không tạo được một biến cố cho sự đổi thay thì nó cũng giúp cho một thể chế tiến bộ trong tương lai dễ vận hành hơn. Và như John Stuart Mill đã nói: “Một dân chúng có thể còn chưa sẵn sàng cho một thiết chế tốt đẹp, nhưng việc nhen nhóm lên lòng mong ước có được thiết chế ấy phải là phần việc cần thiết cho sự chuẩn bị”. Văn hóa suy đồi, tinh thần khiếp nhược chính là những thứ chúng ta phải chung tay từng giờ để tháo gỡ, hầu mang lại một nội lực mới cho dân tộc. Có nội lực ấy rồi, không những chúng ta có thể dễ dàng xóa bỏ chế độ độc tài, mà còn có thể tiến vào chế độ dân chủ tự do không chút trở ngại.

Sài Gòn, ngày 25 tháng 5 năm 2012

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: , | 1 Comment »

Những Chuyện Trong Ngày: Thứ sáu, 1-6-2012

Posted by Webmaster on June 1, 2012

Xin bấm vào tựa bài để đọc trọn bài từ nguồn trích dẫn.

VOA Tiếng Việt  –  Đan Mạch hủy bỏ các dự án tài trợ cho Việt Nam vì có gian lận

Bộ trưởng Bộ Phát triển Đan Mạch Christian Friis BachĐan Mạch hủy bỏ các khoản viện trợ để giúp Việt Nam ứng phó với hiện tượng biến đổi khí hậu, và nói rằng các ngân khoản này đã bị sử dụng sai trái.

Bản tin của The Copenhagen Post hôm nay loan tin là Bộ trưởng Phát triển Đan Mạch, Christian Friis Bach, đã đưa ra quyết định đó sau khi tin tức tường trình về nhiều hành động gian lận.

Bộ trưởng Friis đã cắt nguồn tài trợ cho tất cả 3 dự án giúp Việt Nam, sau khi một cuộc điều tra độc lập của công ty Price Waterhouse Coopers phát hiện ra vô số “những điểm bất thường.”

Viết trên trang web của Bộ Phát triển Đan Mạch, Bộ trưởng Friis nói rằng: “Điều quan trọng là phải hành động chống những kẻ đã sử dụng sai mục đích các quỹ viện trợ của Đan Mạch để chứng tỏ rõ rệt về hệ quả của các hành động đó. Những kẻ đã có hành động gian lận phải bị ngăn chận và trừng phạt.”

Ψ

BBC Tiếng Việt  –  ‘VN cần nghiêm túc về nhân quyền’

Ông McCain nói quan hệ Việt Mỹ có thể gần gũi hơn nếu Hà Nội cải thiện nhân quyềnCập nhật: 14:17 GMT – thứ năm, 31 tháng 5, 2012

Thượng Nghị sỹ John McCain của Hoa Kỳ lên tiếng thúc giục Việt Nam ‘nghiêm túc hơn nữa’ trong vấn đề nhân quyền để có thể kết thân thêm với Hoa Kỳ.

Trả lời câu hỏi của BBC trong buổi họp báo hôm 31/5 tại Malaysia, nơi ông McCain đang ở thăm trước khi sang Singapore dự Hội nghị Thượng Đỉnh An ninh Châu Á, vị Thượng Nghị sỹ trước hết nói về bước tiến trong quan hệ Việt – Mỹ:

“Thông điệp của tôi cho Việt Nam là chúng ta đã đạt những tiến bộ lớn.

“Chúng tôi tự hào đã hàn gắn những vết thương của cuộc chiến ghê gớm nhất trong lịch sử Hoa Kỳ chỉ trừ cuộc nội chiến của chúng tôi.

“Quan hệ của chúng tôi với Việt Nam là tuyệt vời. Có nhiều đầu tư của Hoa Kỳ ở đó.”

Nhưng ông McCain không giấu sự không hài lòng của Hoa Kỳ về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam.

“Hiện vẫn có sự thật, mà tôi đã nói thẳng với các người bạn Việt Nam, là vẫn có sự đàn áp những người thiểu số, các tín đồ Phật giáo, Thiên Chúa giáo, những người thiểu số sống tại các vùng cao và chúng tôi mong đợi có tiến bộ về nhân quyền.

“Chúng tôi mong đợi tiến bộ chứ không phải là thay đổi tức thì.”

Ông McCain là tù nhân có tiếng nhất trong cuộc chiến Việt Nam sau khi máy bay của ông bị bắn hạ trên bầu trời Hà Nội.

Kể từ khi Việt Nam và Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ hồi năm 1994, ông McCain đã nhiều lần tới thăm Việt Nam và là người có quan điểm ôn hòa hơn so với nhiều dân biểu Hoa Kỳ khác trong vấn đề nhân quyền.

Cũng trong họp báo tại Malaysia, ông McCain nói:

“Thực tế là chúng tôi tin rằng quan hệ của chúng tôi là gần gũi và có thể gần gũi hơn.

“Nhưng những vấn đề đó [quyền con người] phải được chính quyền Việt Nam xem xét nghiêm túc hơn và chúng tôi hy vọng họ sẽ làm điều đó.”

‘Chuyển trọng tâm

BBC cũng hỏi ông McCain về sự ‘trở lại Châu Á’ của Hoa Kỳ và ông nói đây không phải là sự thay đổi bước ngoặt mà là chuyện Hoa Kỳ “tái khẳng định cam kết” với khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.

Máy bay chiến đấu của Hoa Kỳ trên Khu trục hạm USS John S. McCain← Các tàu chiến của Hoa Kỳ trong đó có cả tàu mang tên ông McCain đã tăng cường tới Châu Á trong vài năm qua

Ông McCain nhắc lại rằng Hoa Kỳ đã hiện diện ở khắp Châu Á – Thái Bình Dương trong hơn 100 năm qua và nói thêm:

“Một trong những lý do thuyết phục [cho việc tái khẳng định cam kết với Châu Á – Thái Bình Dương] là kinh tế thế giới đã chuyển trọng tâm sang Châu Á – Thái Bình Dương và chỉ lý do này không thôi đã buộc chúng tôi phải có thêm hoạt động ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.”

Ông McCain cũng nói chuyện cam kết nhiều hơn với Châu Á không có nghĩa là Hoa Kỳ bỏ rơi những người bạn Châu Âu như một số người nghĩ.

Thượng Nghị sĩ Joseph Lieberman, người cùng tham dự họp báo với ông McCain, bổ sung thêm rằng Hoa Kỳ vẫn tiếp tục chú tâm tới những khu vực quan trọng khác trên thế giới trong đó có Trung Đông.

Posted in Những Chuyện Trong Ngày | Tagged: | Leave a Comment »