Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for October 3rd, 2012

Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó – Thơ Nguyễn Chí Thiện

Posted by Webmaster on October 3, 2012

Không có gì quý hơn độc lập tự do.”
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao

Nó đầu tiên đem râu nó bện vào
Hình xác lão Mao lông lá
Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá
Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa

Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa
Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu
Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga
Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó
Và tình nguyện làm con chó nhỏ
Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh
 

Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh
Học lối hung tàn của cha anh nó
Cuộc chiến tranh chết vợi hết thanh niên
Đương diễn ra triền miên ghê gớm đó
Cũng là do Nga giật Tàu co
Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó
Súng, Tăng, Tên lửa, Tàu bay
Nếu không, nó đánh bằng tay?

Ôi đó, thứ độc lập không có gì quý hơn của nó!
Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó là tên trùm đao phủ năm nào
Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
Ðộ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!
Ðường nó đi trùng điệp bất nhân
Hầm hập trời đêm nguyên thủy
Ðói khổ dựng cờ đại súy
Con cá lá rau nát nhầu quản lý
Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký
Tiếng thở, lời than đan họa ụp vào thân
Nó tập trung hàng chục vạn ngụy quân
Nạn nhân của đường lối “khoan hồng chí nhân” của nó.
Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó
Tự do, không thời hạn đi tù!
Mắt nó nhìn ai cũng hóa kẻ thù
Vì ai cũng đói món nhục nhằn cắn răng tạm nuốt
Hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt.

Ðất nó thầm câm cũng chẳng được tha
Tất cả phải thành loa
Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Ðảng nó
Ðó là thứ tự do không có gì quý hơn của nó !
Ôi, Ðộc lập, Tự do !
Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
Ðất Bắc mắc lừa mất vào tay nó
Nhưng nay mà vẫn có người mơ hồ nghe nó
Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to:
Hồ Chí Minh, chính mi loài quỷ dữ !

Nguyễn Chí Thiện

Advertisements

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Vĩnh biệt nhà thơ Nguyễn Chí Thiện

Posted by Webmaster on October 3, 2012

Thi sỹ Nguyễn Chí Thiện, nhà thơ được gọi là “Ngục sỹ” của Việt Nam vừa qua đời vì ung thư phổi vào sáng thứ Ba 2-10-2012 tại Quận Cam, California, nơi ông đã sống từ năm 2001 và tham gia vào nhiều sinh hoạt đấu tranh chống Cộng ở đây.VOA Tiếng Việt  –  Nguyễn Xuân Hoàng – 3-10-2012

Hôm thứ Năm tuần trước tôi đến Quận Cam để dự buổi họp mặt chúc mừng thọ của anh em ký giả Nhật báo Chính Luận trước năm 1975 và các thân hữu. Sáng thứ Sáu tôi gọi điện thoại cho Nguyễn Chí Thiện để mời anh đi ăn sáng nhưng không được. Tôi gọi cho anh Trần Phong Vũ. Tôi biết anh Trần Phong Vũ trong thời gian gần đây thường xuyên gần gũi Nguyễn Chí Thiện để đưa anh đi khám bệnh bác sĩ, đi ăn uống cũng như gặp gỡ tiếp xúc bạn bè thân hoặc lên đài truyền thanh, truyền hình.

Tôi vừa ngỏ lời, anh Trần Phong Vũ nói ngay: “Thiện đã vào bệnh viện cấp cứu. Tôi đang ở đó anh tới ngay nhé!”.

Tôi và bà xã vội phóng xe tới bệnh viện. Anh Thiện nằm tầng thứ 6. Anh Trần Phong Vũ và bác sĩ Nguyễn Văn Quát (tới thăm) đứng bên giường bệnh. Các cô y tá đang làm công việc đo nhịp tim và nghe phổi để sửa soạn đưa Thiện xuống phòng chuyên môn làm biopsy. Vì Thiện tim đập và nhịp thở quá yếu, người hoàn toàn mất sức, họ phải tiêm thuớc tăng lực và để anh nằm nghỉ một lúc. Tôi thấy mặt Thiện trắng bệch gầy guộc, đôi má hóp, lưỡng quyền nhô cao nhưng đôi mắt vẫn sáng. Anh nhận ra tôi ngay và đưa tay bắt. Anh cũng nhận ra bà xã tôi, mặc dầu mới gặp anh lần đầu cách đây dăm bẩy tháng. Khi các y tá đưa Thiện xuống phòng xét nghiệm, tôi mới có dịp hỏi Trần Phong Vũ về bệnh tình của anh. Anh Vũ cho biết: Thiện mắc bệnh phổi và vài bệnh khác từ lúc còn ở trong nhà tù cộng sản.

Sang Mỹ, Thiện rất ít lo việc chữa bệnh. Bạn bè hối thúc anh mới chịu đi. Nhưng cũng chỉ chữa qua loa, đỡ thì thôi. Trong vòng hơn năm trở lại đây, tuy thường xuyên ốm đau mệt mỏi, thân thể nhức nhối (khổ lắm) không ăn không ngủ được nhưng các đoàn thể hiệp hội gần xa mời anh tới dự hay nói chuyện anh vẫn cố gắng đi. Rồi các đài phát thanh, truyền hình địa phương liên tục mời anh tới phỏng vấn anh cũng đến với họ. Mấy tháng nay bệnh Thiện chuyển sang nặng, anh sống gần như khép kín trong căn phòng nhỏ nơi lầu 4 một chung cư ở Quận Cam. Anh ít tiếp xúc với mọi người. Anh mệt mỏi chán nản “hết muốn sống”. Anh nói với Trần Phong Vũ như vậy.

Trước nay Thiện ít tâm sự riêng tư với bạn bè nhưng có lẽ ngày càng cảm thấy cuộc đời trống rỗng mênh mông và cô đơn đến tận cùng nên anh giãi bầy với Trần Phong Vũ những nỗi niềm riêng (phải chăng anh linh cảm mình sắp lìa xa cõi thế?). Thiện sống khắc khổ trong đơn độc. Anh đi chợ nấu ăn lấy. Bạn bè tới mời ăn uống thì đi chứ cũng không mấy thích thú vì “ăn chẳng được bao nhiêu lại làm phiền bạn bè đưa đón” .

Tôi nhớ cách đây vài năm Nguyễn Chí Thiện đến San Jose tham dự đại hội gì đó, tôi mời anh về nhà ăn uống chuyện trò. Trong lúc vui câu chuyện tôi hỏi anh sao không lập gia đình. Sống nơi xứ người bọn mình nên có một người bạn đời giúp đỡ chăm nom săn sóc, nhất là với anh thân thể mang đầy bệnh hoạn. Tôi biết có nhiều cô nhiều bà cảm mến quý trọng anh, muốn sống chung với anh. Thiện trả lời ngay: “Tôi cũng muốn lắm nhưng gần 30 năm tù đầy khổ ải, thân thể đầy bệnh tật, nếu lập gia đình tôi biết mình sẽ không làm trọn vai trò người chồng. Tôi không muốn họ khổ lây vì mình nên đành phải sống cu ky một mình thôi”. Anh nghèo, tất nhiên (vì biết làm gì ra tiền). Ngoài số tiền trợ cấp hàng tháng của Sở Xã Hội, anh chẳng có một thu nhập nào. Làm thơ thì không có nhuận bút, hơn nữa từ khi sang Mỹ anh đâu còn làm thơ! Ngay cả tập thơ “Hoa Địa Ngục” người ta in tràn lan nhưng anh không được lấy một xu bản quyền. Chỉ có tập truyện ngắn viết trong 2 năm có tiền bản quyền thì đã ăn tiêu, nhất là gửi cho bạn bè hết từ lâu. Với số tiền trợ cấp hàng tháng của Nhà Nước chẳng có là bao, chi cho riêng mình còn thiếu. Thế mà anh vẫn nhịn ăn nhịn tiêu cóp nhặt từng đồng gửi về cho bạn bè đang sống khốn khổ trong nước.

Anh không nhận mình là thi sĩ. Anh nói là chỉ làm công việc ghép vần những câu chữ để nói lên sự phẫn uất căm hờn bọn lãnh tụ và chế độ cộng sản tàn ác và thân phận tù đầy trong địa ngục trần gian. 27 năm tù đầy và gần 20 năm trải qua bao nghiệt ngã nơi xứ người. Anh vẫn không nản lòng thối chí, vẫn “đường ta, ta cứ đi” .

Tôi đang viết những giòng này anh Trần Phong Vũ điện thoại cho biết sáng nay, khoảng 9 giờ, khi hay tin Thiện mất, anh vội vã tới Bệnh viện “gặp” Thiện và theo anh, một “dấu hiệu lạ” đã diễn ra: “Ông ấy nằm bất động đôi mắt mở lớn, tôi đưa tay vuốt nhẹ đôi mắt từ từ nhắm lại”. Nguyễn Chí Thiện từ chối mọi giải phẫu vì “không muốn kéo dài cuộc sống trong bệnh tật”. Bác sĩ đã không cho giây truyền kéo dài thêm ít giờ hấp hối để chờ người anh ruột là ông Nguyễn Công Dân từ Washington DC tới, vì “Thiện không muốn”.

Và anh qua đời để lại bao ngổn ngang dang dở việc đời. Anh chết vì bệnh phổi và bệnh tim. Ngày hôm trước Thiện nắm tay Trần Phong Vũ nói những lời trăn trối: Anh không muốn tham gia các tổ chức đoàn thể hoạt động chính trị. Anh muốn tự mình cống hiến trọn vẹn cuộc đời cho quốc gia dân tộc, cho đấu tranh tự do dân chủ. Khi chết anh muốn bạn bè tổ chức an táng đơn giản theo nghi thức công giáo (anh nhập đạo Công giáo mấy tháng trước).  Lễ hỏa táng Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện tổ chức vào ngày thứ Bảy 6.10.2012 tại Quận Cam, bang California.

Thế là chấm dứt cuộc đời một người làm thơ đầy vinh quang nhưng cũng đầy gian nan nghiệt ngã. Bây giờ linh hồn Nguyễn Chí Thiện đang bay bổng nơi cõi Thiên Đường hay lại trở về quê hương đất nước san sẻ nỗi đau cùng Quốc Gia Dân Tộc và tiếp tục làm thơ tranh đấu?

Chúng ta tặng Nhà Thơ một bông hoa và mãi nhớ thương quý mến con người suốt đời hy sinh tranh đấu cho lý tưởng cao đẹp và sáng ngời ý chí bất khuất. Anh Nguyễn Chí Thiện! Anh ra đi chúng tôi mất một người bạn hiền, một người bạn quý. Vĩnh biệt Anh, Nguyễn Chí Thiện! [Thanh Thương Hoàng]

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Nguyễn Chí Thiện: Nhờ “Tem phiếu thực phẩm” mà VC có ngày 30/4/75 !

Posted by Webmaster on October 3, 2012

Ông Nguyễn Chí Thiện nổi tiếng sau tập thơ "Hoa địa ngục"Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện:
“ Bắc Việt chiến thắng Miền Nam là nhờ…Tem Phiếu Thực Phẩm”.
 

Kinh thưa qúi vị,

Trong buổi Lễ Ra Mắt cuốn Bút ky’ “Trường Sơn-Trường Hận” tại Trung Tâm Công Giáo ngày 25/5/2008, thi sĩ Nguyễn Chí Thiện đã tiết lộ một sự thật lịch sử vô cùng quan trọng liên quan đến chiến thắng ngày 30/4/1975 của CS Bắc Việt như sau: 

Rất nhiều người ở Miền Nam, nhất là người ngoại quốc, đã không biết rằng hầu hết thanh niên Miền Bắc đã vượt Trừơng Sơn để tham gia cuộc chiến vừa qua, chẳng phải do lòng yêu nước, chẳng phải vì căm thù Đế quốc Mỹ hay là vì lý tưởng CS mà chỉ vì…miếng ăn.

Vào thời gian đó, tại Miền Bắc, chế độ “Tem Phiếu Thực Phẩm” đã được VC áp dụng vô cùng triệt để. Tất cả mọi nhu yếu phẩm, kể cả lúa gạo, đều bị Nhà nước thu gom triệt để rồi phân phối cho người dân qua các cửa hàng quốc doanh và bằng tem phiếu. Cho nên nếu đến tuổi “làm nghĩa vụ quân sự”nhưng không “xung phong” thì sẽ bị cắt hộ khẩu, cắt tem phiếu thực phẩm ngay và sẽ chết đói vì dù có tiền cũng không thể mua được lương thực bên ngoài vì không có ai bán cả.

Bị cắt tem phiếu thực phẩm, nghĩa là sẽ chết đói. Như vậy thanh niên Miền Bắc vào thời gian đó, chỉ có một con đường duy nhất để sống, đó là “xung phong xẻ dọc Trường Sơn”.

Phải chăng, việc tiết lộ “bí mật quân sự” sơ đẳng nhưng chủ chốt phũ phàng này đã như một giọt nước làm tràn ly, vì ngay sau thời gian đó, như mọi người đã biết,VC đã phát động một chiến dịch rộng lớn để vu cáo và bôi nhọ người thi sĩ can trường và tài hoa này.

Tuy nhiên, Trời có mắt, ngay sau khi tin Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện qua đời vừa được phổ biến, trên các hệ thống truyền thông tại hải ngoại, kể cả trên internet, một làn sóng phân ưu ngưỡng mộ đã tràn ngập khắp nơi. Hình như, trong lịch sử tị nạn VN, chưa hề có một cái chết của một nhân vật chính trị, một quân nhân, một nhà văn, nhà thơ và cả của một chức sắc tôn giáo cao cấp nữa…đã nhận được một phong trào tiếc thương ngưỡng mộ tự phát dồn dập và đều khắp như thế này.

Làn sóng này đã như là một cái tát nảy lửa vào mặt bọn VC trong nước, bọn tay sai và những kẻ a dua tại hải ngoại… Chúng đã trơ trẽn vu cáo và bôi nhọ người anh hùng can trường và tài hoa lỗi lạc này. Nhưng chúng đã thảm bại ê chề !
– Xin tiếp tục tràn ngập các Dien~ Đan` bằng những lời phân ưu và ngữơng mộ để biểu lộ trình độ nhận thức chính trị của chúng ta.

-Xin phổ biến chi tiết địa điểm và ngày giờ của tang lễ để một đám tang lịch sử sẽ tự phát diễn ra.

Đám tang này, cùng với làn sóng phân ưu ngưỡng mộ hiện đang còn tiếp diễn sẽ nói lên trình độ dân trí và nhận thức chính trị trưởng thành của Người Việt Tỵ nạn CS tại hải ngoại. Đó sẽ là một lời cảnh cáo đanh thép nữa mà CĐVN tỵ nạn chúng ta lại nhắn gửi cho bọn VC trong nước và bọn tay sai tại hải ngoại.

 
Ông Bà Vũ Linh Châu và bút ký Trường Sơn-Trường Hận thành kính phân ưu và vô cùng khâm phục ngưỡng mộ người thi sĩ tài hoa bất khuất Nguyễn Chí Thiện.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »