Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for January, 2014

Thương nhớ Hoàng Sa

Posted by Webmaster on January 13, 2014

Tưởng nhớ anh linh Thiếu tá Nguyễn Thành Trí, Hạm phó chiến hạm HQ 10 – QLVNCH

Tưởng nhớ anh linh Hải Quân Thiếu tá Nguyễn Thành Trí, Hạm phó chiến hạm HQ 10 – QLVNCH.  Hạm Phó Nguyễn Thành Trí đã cùng Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà hy sinh theo chiến hạm trong trận hải chiến Hoàng Sa với quân thù Trung Cộng vào tháng 1/1974.

Tưởng nhớ anh linh Thiếu tá Nguyễn Thành Trí, Hạm phó chiến hạm HQ 10 – QLVNCHĐừng khóc nữa! Em ơi, đừng khóc nữa
Anh đã về trong màu trắng chinh y
Đôi cầu vai nhuộm sóng gió biên thùy
Vàng vẫn rực một màu cờ trên nón
Lau đi em! Giòng lệ tràn ai oán
Nghiến chặt răng mà nén khúc phân ly
Như ngày xưa em đã tiễn anh đi
Gửi thương nhớ lên ngàn trùng sóng nước
Là chinh phu, thân trai nào hẹn ước
Mộng tương phùng trong khói lửa binh đao
Khi quê hương đang khắc khoải nghẹn ngào
Gót xâm lược đạp lên đầu trăm họ
Anh – đời trai lấy biển sông làm nợ
Sóng tang bồng trải ngàn dặm biên cương
Thì em ơi! Dù ly biệt âm dương
Là trách nhiệm cuối cùng cho tổ quốc
Mẹ yêu ơi! Xin vì con, đừng khóc
Chút máu đào – Mẹ hiến cho non sông
Cho quê hương – cho gấm vóc Lạc Hồng
Cho “Thành Trí” trong lòng trai thế hệ
Đừng khóc nữa, Em – Đừng khóc nữa, Mẹ .
Nguyen thanh tri hs4

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Tiếc nhớ anh Trầm Kha Nguyễn Văn Đồng

Posted by Webmaster on January 13, 2014

Hải Quân Trung úy  Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974.

Hải Quân Trung úy  Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974.
HT Nguyễn (Danlambao) –  Ngày 28 tết, tôi năm ấy 13 tuổi không còn nhỏ, nhưng cũng chưa lớn để hiểu mọi chuyện. Tôi kể lại những gì tôi còn nhớ về ngày ấy, khi anh trai tôi là trung úy hải quân Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa.

Sáng hôm ấy, như mọi năm, gần tết là việc làm đậu để bán của nhà tôi rất bận rộn. Mẹ tôi đị chợ từ sáng. Tôi dọn bếp xưởng xong, đang tắm thì nghe thấy tiếng bà nội khóc từ ngoài cổng vào. Tôi vẫn ở trần mặc quần đùi chạy ra thì thấy Hiệp, con trai chú Hy dìu bà nội đi vào, đi cùng là một anh lính HQ. Bà nội vừa khóc vừa nói anh Đồng mày chết rồi cháu ơi. Tôi sợ cũng khóc rống lên nhưng thật sự cũng không hiểu vì sao lại có tin đó. Thực ra từ năm 1968, anh Đồng đi Võ Bi Đà Lạt 4 năm, ra trường là vào hải quân ngay, nên hầu như không ở nhà. Thỉnh thoảng có lần về phép cũng không vào dịp Tết nên ấn tương trong tôi từ lúc 8, 9 tuổi là anh rất nghiêm. Mỗi lần về phép anh bắt chúng tôi học cả tiếng Anh và rèn chúng tôi lau quét nhà như trong lính. Vậy mà…
Bố tôi lúc ấy chạy ra thì anh lính báo miệng nói rõ anh Đồng hy sinh ngày hôm qua (19/1) ở Hoàng Sa, hiện thi thể đưa về quàn tại Tổng Y viện Duy Tân Đà Nẵng. Bố không khóc, ông cũng là lính mặc dù chỉ là lính văn phòng đã giải ngũ nhưng ông hiểu sự tình. Đúng lúc ấy thì chú Hy đến, chú chỉ là Hạ sĩ quan nhưng làm vận tải nên đã xin một chuyến xe quân đội cấp tốc đi ngay vào Đà Nẵng để nhận thi thể anh tôi. Cùng đi có chị gái tôi là chị Thu Hương.
Hải Quân Trung úy  Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974.
Còn lại ở nhà, anh Chu tôi, cùng mấy bác hàng xóm chuẩn bị dọn dẹp sắp xếp để đón anh về. Gần trưa, mẹ tôi hay tin, vứt cả quang gánh bỏ buổi chợ chạy về nhà khóc con.
Tôi cũng xin giải thích vì sao tin báo tử lại về nhà chú tôi ở 3 LTĐ. Nguyên do là nhà tôi ở trong hẻm đường Hàm Nghi nên việc gửi thư rất khó khăn, anh tôi xin địa chỉ nhà chú Hy để tiện liên lạc. Do vậy khi anh hy sinh đơn vị đã cử người về đó báo tin.
Đáng lẽ, như mọi năm nhà tôi cũng đang chuẩn bị đón Tết, vậy mà năm ấy toàn một màu tang tóc. Cành mai trắng (anh Minh cho) cũng được đem ra để ở ngoài sân. Ông Chính, người hàng xóm thuận tay định chặt cây mai vàng trồng chính giữa cửa nhà. Ông bảo trồng như thế xấu và cản trở việc tang lễ nhưng mẹ tôi khóc không cho chặt cây. Cả nhà tôi khóc và cùng ngồi chờ. Hàng xóm cũng ra vào và ngóng chờ.
Trưa hôm sau (29 Tết), xe đưa thi thể anh tôi về nhà. Tiếng khóc vang. Những người lính đi hộ tống khiêng quan tài anh tôi vào đặt giữa nhà. Cả nhà tập trung lại, hàng xóm cũng rất đông. Nắp quan tài mở ra, thân xác anh tôi đã được tẩm quấn vải trắng, khuôn mặt chừa lại nhìn như người đang ngủ. Anh vẫn rất đẹp trai như khi còn sống. Sau này, bố tôi kể lại khi vào nhà xác nhận thi thể anh, thấy anh chết nhưng thân thể vẹn toàn, chỉ có một vết thương cỡ một ngón tay ở thái dương nên quyết định cho tẩm liệm nhưng không đóng chặt nắp quan tài để về mở ra cho mọi người nhìn anh lần cuối.
Hải Quân Trung úy  Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974.
Buổi tẩm liệm bắt đầu, Trung tá Thông, Giang đoàn trưởng Giang đoàn 32 xung phong đóng ở Huế đọc diễn văn truy điệu và thừa ủy nhiệm tổng thống gắn lon truy thăng Đại úy, truy tặng Bảo quốc huân chương đệ ngũ đẳng và Anh dũng bội tinh nhành dương liễu. Từ lúc đó 2 bên quan tài luôn có 6 người lính trang phục chỉnh tề đứng nghiêm.
Trung úy Phú, người cùng học VBQG Đà Lạt và rồi cùng chiến đấu trên HQ5 với anh Đồng kể lại: Lúc chiến sự nổ ra, anh Đồng là sỹ quan trưởng khẩu pháo lớn nhất và quan trọng nhất của tàu HQ 5 Trần Bình Trọng. Anh chỉ huy trên pháo tháp và bắn cháy tàu Trung Cộng, HQ5 cũng bị bắn trả dữ dội. Khoảng 11 giờ, chiến sự ác liệt, thuộc cấp có vẻ nao núng thì anh Đồng hét to“Không sợ, có chết tao chết trước”, vừa dứt lời thì một phát đạn trúng pháo tháp, anh ngã xuống hy sinh cùng lúc có cả người lính xạ thủ. Có người kêu lên, thằng Đồng chết rồi và vài người khiêng xác anh xuống để vào vị trí quàn thi thể. Cuộc chiến tiếp tục. Chiều tối đó tàu được lệnh quay về Đà Nắng, nhờ vậy mà thi thể anh được về với đất mẹ không phải thủy táng. Anh Phú mang về trao kỷ vật cho gia đình, một ít tiền, nhiều sách thơ văn của anh, một cái nhẫn Võ Bị K25, một đồng hồ Seiko 5, và một cái ná dây thun, ít quần áo.
Cả đêm hôm đó mọi người có mặt đều không ngủ.
Sáng hôm sau, 30 Tết, lễ động quan và di quan đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Tang lễ diễn ra theo quân cách, 2 hàng lính hải quân, lục quân trang phục chỉnh tề tiễn đưa và khi hạ huyệt có bắn mấy phát súng chỉ thiên. Anh nằm lại ở nghĩa trang xã Thủy Phước, Tỉnh Thừa Thiên Huế bấy giờ.
Cuộc đời anh dừng lại ở tuổi 26, tuy vậy anh cũng để lại nhiều ký ức. Năm 1968 anh là sinh viên Luật, tham gia Thanh niên thiện chí, có sáng tác thơ văn và hoạt động văn nghệ. Khi vào trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, anh cũng là cây bút sung sức viết nhiều cho Đa hiệu và các tap chí Văn khác với bút hiệu TRẦM KHA. Anh có một tập thơ Đông Phương đã chuẩn bị xong nhưng chưa kịp in, bản thảo đưa về gia đình, chiến sự năm 1975 bản thảo bị thất lạc.
Năm nay, nhân 40 năm ngày anh mất, tôi viết lại những dòng này để tiếc nhớ thương anh.
Hải Quân Trung úy  Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974.

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Thân Mẫu Của Đỗ Thị Minh Hạnh Sẽ Điều Trần Trước Quốc Hội Hoa Kỳ Ngày 16 tháng 1, 2014

Posted by Webmaster on January 12, 2014

Ngày 8 tháng 1, 2013 – Machsong.org

Thân Mẫu Của Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam Sẽ Điều Trần Trước Quốc Hội Hoa Kỳ

Cô Đỗ Thị Minh HạnhTại buổi điều trần ở Quốc Hội ngày 16 tháng 1 tới đây về vấn đề tù nhân lương tâm trên thế giới, một nhân chứng người Việt sẽ nêu tình trạng tù nhân lương tâm ở Việt Nam và kêu gọi trả tự do cho họ.

Qua sự phối hợp với BPSOS, Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos đã mời bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, ra điều trần.

Các nhân chứng khác sẽ điều trần về tình trạng tù nhân lương tâm ở Nga, Trung Quốc, và Bahrain.

Tháng 10 năm 2010, Cô Đỗ Thị Minh Hạnh bị tuyên án 7 năm tù vì đã tranh đấu cho “dân oan” bị lấy đất và các công nhân bị bóc lột.

Theo Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc BPSOS, hồ sơ này được đề cử với Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos vì là giao điểm của 3 nỗ lực mà BPSOS đang tiến hành song song.

Nỗ lực thứ nhất là Chiến Dịch Đòi Tự Do Cho Tù Nhân Lương Tâm, do BPSOS phát động ngày 24 tháng 7 nhân dịp Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang đến Hoa Kỳ.

“Mục đích tối hậu của chiến dịch gồm 3 giai đoạn này là đòi tự do cho mọi tù chính trị và tù lương tâm; giai đoạn đầu tập trung vào 16 hồ sơ, trong đó có Đỗ Thị Minh Hạnh,” Ts. Thắng giải thích.

Các hồ sơ khác bao gồm Ts. Cù Huy Hà Vũ, blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Hồ Thị Bích Khương, Nguyễn Tiến Trung, Lm. Nguyễn Văn Lý, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, blogger Tạ Phong Tần, doanh gia Trần Huỳnh Duy Thức, nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, nhạc sĩ Việt Khang Võ Minh Trí, Nguyễn Văn Lía, Trần Hoài An, Mục Sư Dương Kim Khải, Lê Văn Sơn, và Nguyễn Phương Uyên.

Nỗ lực thứ hai là Chiến Dịch Xoá Bỏ Tra Tấn Ở Việt Nam đã được chuẩn bị từ hơn 3 năm nay và sẽ được chính thức phát động cùng ngày với cuộc điều trần của Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos. Theo thông tin từ gia đình, Đỗ Thị Minh Hạnh đã từng bị đánh đập và tra tấn trong nhà tù.

Về nỗ lực thứ ba, Ts. Thắng giải thích: “Chúng tôi đang vận động cài điều kiện nhân quyền, trong đó có quyền lao động, vào cuộc thương thảo Xuyên Thái Bình Dương, tức TPP, giữa Hoa Kỳ và Việt Nam; Đỗ Thị Minh Hạnh đi tù vì bênh vực quyền và lợi ích của người lao động.”

Ngày hôm nay, tại buổi họp về vấn đề TPP với phái đoàn người Việt do BPSOS phối hợp, Dân Biểu Chris Van Hollen (Dân Chủ, Maryland) tỏ ra sốt sắng trước đề nghị là đỡ đầu cho Đỗ Thị Minh Hạnh trong Chiến Dịch Đòi Tự Do Cho Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam.

Buổi điều trần ngày 16 tháng 1, bắt đầu lúc 10 giờ sáng, sẽ là buổi điều trần đầu tiên trong năm 2014 của Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos và sẽ diễn ra tại phòng HVC 210 trong Congress Visitors Center (tầng dưới của Điện Capitol). Đây là nơi đã diễn ra Ngày Vận Động Cho Việt Nam năm 2013.

Chúng tôi kêu gọi đồng hương trong vùng và các cơ sở truyền thông Việt ngữ tham gia buổi điều trần này để yểm trợ công cuộc tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam.

Cần thêm thông tin, xin liên lạc: bpsos@bpsos.org hoặc gọi cô Kim Cúc: 703-538-2190.

Dưới đây là thông cáo báo chí của Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos.

Cô Đỗ Thị Minh HạnhTom Lantos Human Rights Commission

Defending Freedoms Hearing

Highlighting the Plight of Prisoners of Conscience around the World

Thursday, January 16, 2014

10:00 AM – 12:00 PM     –    Room    HVC 210

In December 2012 the Tom Lantos Human Rights Commission (TLHRC), in conjunction with the U.S. Commission on International Religious Freedom (USCIRF) and Amnesty International USA (AIUSA), launched the Defending Freedoms Project (DFP) with the aim of supporting human rights and religious freedom throughout the world with a particular focus on prisoners of conscience.

At the height of the Cold War it was not uncommon for prominent political prisoners to be household names. Robust advocacy campaigns took root in the West—perhaps best represented by the American Jewish community’s efforts on behalf of Soviet Jewry. While political prisoners and prisoners of conscience are still very much a reality today, too often their stories are not known, their cases are rarely highlighted in high-level diplomatic talks, and, ultimately, little progress is made in pursuit of their release and eventual freedom.

The Lantos Commission’s first hearing of 2014 will address the plight of prisoners of conscience, who are currently unjustly detained by repressive governments around the world. By highlighting several such cases, the hearing will explore strategies for securing the release of prisoners of conscience, the need to shine a bright light on some lesser known cases, the historical precedent for effective advocacy campaigns and the importance of human rights as a central factor in U.S. foreign policy.

The hearing will feature several witnesses including Mr. Natan Sharansky, the noted human rights activist who spent nine years in the Soviet Gulag for his political activities and later authored The Case for Democracy: The Power of Freedom to Overcome Tyranny and Terror.

Witnesses who will testify:

Panel I:

Dr. Robby George, Chair, U.S. Commission on International Religious Freedom
Mr. Frank Jannuzi, Deputy Executive Director, Advocacy and Policy Department, Head of Washington DC Office

Panel II:

Mr. Natan Sharansky, Chairman of the Executive, The Jewish Agency for Israel
Ms. Geng He, Wife of Imprisoned Chinese Human Rights Lawyer Gao Zhisheng, Accompanied by Mr. Jared Genser, Founder, Freedom Now and Pro Bono Counsel for Gao Zhisheng
Mr. Josh Colangelo-Bryan, Pro Bono Attorney on behalf of Imprisoned Bahraini Human Rights Activist Nabeel Rajab
Mrs. Tran Thi Ngoc Minh, Mother of Imprisoned Vietnamese Labor Activist Do Thi Minh Hanh
Mr. Gal Beckerman, author, When They Come for Us We’ll be Gone; The Epic Struggle to Save Soviet Jewry

*Witness list subject to change

For any questions, please contact the Tom Lantos Human Rights Commission at 202-225-3599 or tlhrc@mail.house.gov.

James P. McGovern, Co-Chair Frank R. Wolf Co-Chair,

Theo BPSOS
Machsong.org

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Những chuyện trong ngày – Chúa Nhật 12-1-2014

Posted by Webmaster on January 12, 2014

Những chuyện trong ngày

Đến lượt Nhật Bản lên án Trung Quốc cấm tàu cá nước ngoài vào Biển Đông

Người Việt trong và ngoài nước hưởng ứng Quỹ Nhịp Cầu Hoàng Sa

Ý kiến: Tham nhũng vì người hay thể chế?

Nhựt Thắng, Trung Cộng Thua

Posted in Những Chuyện Trong Ngày | Tagged: | Leave a Comment »

Những chuyện trong ngày – Thứ bảy 11-1-2014

Posted by Webmaster on January 11, 2014

Những chuyện trong ngày

Các nhóm nhân quyền ở Việt Nam vận động sứ quán phương Tây

Nhật Bản tranh giành ảnh hưởng với Trung Quốc tại Châu Phi

Vụ Dương Chí Dũng : Khởi tố vụ án làm lộ bí mật Nhà nước

Dương Chí Dũng khai Thứ trưởng Công an đã mật báo để ông bỏ trốn

Cầu Phú Mỹ thất bại, thành cục nợ

Posted in Những Chuyện Trong Ngày | Leave a Comment »

Con ngựa quý của ông thủ tướng

Posted by Webmaster on January 10, 2014

Ông Dương Chí Dũng, ​​56 tuổi, cựu chủ tịch của Vinalines nghe tuyên án tại Toà án nhân dân Hà Nội ngày 16 tháng 12, 2013.Đài Á Châu Tự Do RFA – Nguyễn Ngọc Già gửi RFA từ VN  – 2014-01-10

Dương Chí Dũng chọi “quả lựu đạn” 500 ngàn đô la Mỹ, vào ông quan mang hàm Thứ trưởng Bộ Công An – Phạm Quý Ngọ, làm toàn bộ thiên hạ từ trên lề (bất kể trái, phải) cho đến những người đang ở ngay lòng đường, đều lặng người vài phút rồi ùn ùn kéo nhau ra coi những miểng đạn văng tới đâu và trúng vào những ai.

Sở dĩ gọi “gói hối lộ” là quả lựu đạn, bởi vì 500 ngàn đô Mỹ thật ra không phải lớn nếu nói về nghĩa đen khi đem ra so với nhiều vụ liên quan đến tiền và càng không thể xem là quả bom, nếu nói về nghĩa bóng, khi cái chức thứ trưởng bộ Công an cũng chưa phải là gì quá ghê gớm, so với những cái ghế cao nhất ở thượng tầng kiến trúc xã hội cộng sản.
Tuy nhiên, câu chuyện làm không khí lạnh lẽo cuối năm trở nên nhộn nhịp hơn, ồn ã hơn đối với bá tánh và xôn xao hơn, nháo nhác hơn đối với phần còn lại mà lâu lắm rồi trong cái thể chế – ông thủ tướng vừa đòi đổi – buồn tẻ, bất công và tàn bạo lại có dịp chứng kiến công khai.

Nếu những bộ quần áo cùng cảnh trí, trang thiết bị hiện đại tại Việt Nam hiện nay được thay bằng những gì của 500 năm về trước, có thể làm nhiều người giật mình để ngẫm nghĩ, đó chẳng qua thể hiện bối cảnh một triều đại phong kiến đang rữa nát chính từ sự suy đồi về mọi mặt của nó gây ra. Bất kỳ độc giả nào còn nghi ngờ, xin mời xem bài viết dưới đây [1], để thấy những con người hiện đại ngày hôm nay, bàn luận câu chuyện thuộc thế kỷ 21, vẫn chẳng chút ngại ngần viện dẫn những tư tưởng thuộc phạm trù đạo đức phong kiến đã quá lạc hậu để biện minh cho một vụ án thời hiện tại.

Từ Phạm Quý Ngọ…   đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: , , | Leave a Comment »

Tố giác tướng Ngọ: chỉ mới mở cửa rào

Posted by Webmaster on January 10, 2014

Đài Á Châu Tự Do RFA – Nam Nguyên, phóng viên RFA – 2014-01-10.

Ai là người đứng sau?

Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ (bìa trái) vừa được thăng cấp bậc hàm Thượng tướng Công an hôm 23/07/2013.Cuộc đấu của các nhóm lợi ích kinh tế chính trị ở Việt Nam được cho là đã mở màn với lời khai của tử tội Dương Chí Dũng, dẫn tới quyết định khởi tố một vụ án mới “cố ý làm lộ bí mật công tác”. Dư luận đặt ra nhiều câu hỏi về những nhân vật cao cấp đứng phía sau Thứ trưởng Công an Phạm Quý Ngọ, người bị tố giác là đã báo tin để ông Dương Chí Dũng bỏ trốn.

Trả lời Nam Nguyên, TS Phạm Chí Dũng một nhà nghiên cứu độc lập ở TP.HCM nhận định rằng, mọi việc đã không diễn ra một cách ngẫu nhiên:

“Khi kết thúc vụ xử Dương Tự Trọng và kết thúc quá trình làm nhân chứng của Dương Chí Dũng hội đồng xét xử tòa án đồng thời ra quyết định khởi tố luôn vụ án làm lộ bí mật công tác nhà nước. Có nghĩa là tất cả mọi thứ dường như đã được chuẩn bị sẵn rồi và chỉ chờ Dương Chí Dũng khai ra, chỉ chờ Viện Kiểm sát Nhân dân đề nghị là hội đồng xét xử quyết định khởi tố luôn. Tôi nghĩ Ban Nội chính Trung ương có vai trò đặc biệt quan trọng trong quá trình vụ xét xử này và kể cả vấn đề cá nhân vai trò của ông Nguyễn Bá Thanh. Nhân vật này có thể nói ‘hốt hết bắt hết’ ở đâu đó và không đi tới đâu cả, nhưng việc này tôi có cảm giác là sau chuyến đi Bắc Kinh về thì dường như ông có quyết tâm hơn; dường như vụ án xử Dương Chí Dũng, Dương Tự Trọng ở Việt Nam có hình bóng nào đó liên quan tới hệ trục Bạc Hy Lai – Dương Lập Quân ở Trung  Quốc năm 2012-2013.”

Theo cách so sánh của TS Phạm Chí Dũng có thể hiểu rằng Trung Quốc kết án Bạc Hy Lai là để loại bỏ không chỉ một mình nhân vật này và việc này có khả năng tương tự ở Việt Nam.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Biển Đông : Bước leo thang mới của Trung Cộng nhắm vào Việt Nam và Philippines ?

Posted by Webmaster on January 10, 2014

RFI Tiếng Việt – Trọng Nghĩa – Thứ năm 09 Tháng Giêng 2014.

Tàu cá của Việt Nam tại Biển Đông. Ảnh minh họa. ReutersSự kiện chính quyền tỉnh Hải Nam âm thầm biến khu vực bên trong đường lưỡi bò của Trung Quốc trên Biển Đông thành nơi có thể gọi là « vùng cấm tàu cá nước ngoài », đã bị giới phân tích đánh giá là phi pháp, có nguy cơ làm tình hình Biển Đông thêm căng thẳng. Theo một số quan sát viên, quy định mới này chủ yếu nhắm vào hai đối tượng : Việt Nam và Philippines, hai nước ở tuyến đầu trong cuộc tranh chấp chủ quyền mà Trung Quốc đòi hỏi trên Biển Đông.

 Theo trang mạng Washington Free Beacon, đã loan tin rất sớm (ngày 07/01/2014) về quy định này, đây là lần đầu tiên mà Trung Quốc luật hóa một cách rõ ràng đòi hỏi chủ quyền của họ trên vùng Biển Đông đang tranh chấp với Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei…

Nhiều nhà phân tích, theo trang mạng nói trên, nhận định rằng động thái Trung Quốc sẽ làm dấy lên những căng thẳng mới trong khu vực. Chuyên gia về Trung Quốc John Tkacik, cựu quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ, thẩm định : « Đây là một diễn biến thực sự có ý nghĩa, nhưng không phải là bất ngờ ».

Theo chuyên gia này, quyết định của tỉnh Hải Nam nằm trong chiến lược từng bước xiết chặt quyền kiểm soát của Trung Quốc trên vùng Biển Đông, mà bước trước đây chính là việc công khai hóa tấm bản đồ hình lưỡi bò rất mơ hồ về mặt pháp lý. Biện pháp cấp tỉnh vừa được ban hành, theo ông Tkacik, có thể là một quả bóng nhằm thăm dò phản ứng của khu vực và quốc tế.

Đối với giáo sư Carl Thayer, chuyên gia kỳ cựu về Biển Đông tại Học viện Quốc phòng Úc, quyết định của chính quyền tỉnh Hải Nam có thể được coi là « một hành động leo thang quan trọng của Trung Quốc trong việc áp đặt quyền tài phán của họ trên các vùng mà họ đòi chủ quyền của họ ở Biển Đông », có mục tiêu hợp pháp hóa một loạt những vụ chặn bắt, bắn phá, tịch thu tài sản, bắt nộp phạt mà Trung Quốc đã tiến hành từ trước đây đối với ngư dân Việt Nam và Philippines.

Theo Giáo sư Thayer, chỗ yếu trong các quy định mới của Trung Quốc chính là tính chất pháp lý. Nếu Trung Quốc thực hiện công việc mà họ gọi là thực thi luật pháp trong vùng hải phận quốc tế ở Biển Đông, thì các hành vi đó sẽ bị đồng hóa với hoạt động cướp biển do một Nhà nước tiến hành.

Một số chuyên gia đã ghi nhận tính chất bao quát của khu vực nơi Trung Quốc áp dụng các quy định mới. Phải chăng là đối tượng mà Trung Quốc nhắm tới không phải là mọi nước, mà chỉ tập trung vào một số quốc gia ?

Đây chính là ý kiến của ông Lâm Úc Phương (Lin Yu-fang), một dân biểu thuộc Quốc Dân Đảng Đài Loan. Theo nhân vật này, được báo chí Đài Loan trích dẫn hôm 08/01, động thái của Trung Quốc nhắm cụ thể vào Việt Nam và Philippines, vốn bắt đầu tăng cường khả năng quân sự của mình trong khu vực trong những năm gần đây.

Lập luận của dân biểu Đài Loan phải chăng đã được thực tế chứng minh ? Bản tin trên tờ Washington Free Beacon ghi nhận là chỉ mới hôm 03/01, một chiếc tàu tuần tra Trung Quốc đã tấn công một tàu cá Việt Nam gần quần đảo Hoàng Sa . Đối với tờ báo, đây là hành động đầu tiên của lực lượng cảnh sát biển Trung Quốc nhằm áp dụng quy định mới.

Trong những ngày tới đây, tình hình Biển Đông chắc chắn sẽ sôi sục trở lại, vì khó có thể nghĩ rằng các láng giềng của Trung Quốc sẽ răm rắp tuân lệnh của chính quyền tỉnh Hải Nam.

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Biển Đông : Philippines, Việt Nam, Mỹ phản đối quy định mới của Trung Cộng về đánh cá

Posted by Webmaster on January 10, 2014

RFI Tiếng Việt – Thanh Phương – Thứ sáu 10 Tháng Giêng 2014.

Ảnh minh họa : Đánh cá ở Biển Đông giờ phải xin phép Trung Quốc ? ReutersHôm nay, 10/01/2014, Philippines, Việt Nam và hôm qua Hoa Kỳ đã lên án các quy định mới của Bắc Kinh buộc các tàu đánh cá nước ngoài phải xin phép chính quyền địa phương Trung Quốc khi hoạt động ở phần lớn vùng Biển Đông. Các quy định nói trên đã được thông qua từ năm ngoái và đã bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày 01/01.

Trong một tuyên bố đưa ra hôm nay, Bộ Ngoại giao Philippines cho biết đã yêu cầu phía Trung Quốc ngay lập tức làm rõ những quy định mới về đánh cá mà chính quyền tỉnh Hải Nam vừa đưa ra. Đối với Manila, luật mới này củng cố đòi hỏi chủ quyền của Bắc Kinh trên phần lớn vùng Biển Đông, còn được gọi là bản đồ đường lưỡi bò, nằm lấn sang lãnh hải của Việt Nam và Philippines.

Bản tuyên bố của Bộ Ngoại giao Philippines khẳng định hành động nói trên của Trung Quốc là một sự « vi phạm thô bạo » công pháp quốc tế, làm gia tăng căng thẳng, làm phức tạp thêm tình hình trên Biển Đông, đe dọa hòa bình và ổn định khu vực. Ngoài ra, theo Manila, luật mới của Trung Quốc còn vi phạm nghiêm trọng quyền tự do lưu thông hàng hải và tự do đánh cá của tất cả các quốc gia trên vùng biển sâu, như quy định của Công ước LHQ về Luật biển ( UNCLOS ).

Về phần Việt Nam, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị hôm nay cũng đã phản đối quy định mới của Trung Quốc về đánh cá trên Biển Đông, cũng như phản đối thông báo ngày 24/12/2013 của Trung Quốc về thời gian nghỉ đánh bắt cá tại một số khu vực thuộc chủ quyền Việt Nam ở Biển Đông.

Theo ông Lương Thanh Nghị những hoạt động nêu trên của phía Trung Quốc là « bất hợp pháp và vô giá trị, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam ở Biển Đông theo Công ước của Liên Hợp quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS 1982) ».

Theo tin báo chí trong nước hôm nay, Hội Nghề cá Việt Nam cũng vừa có văn bản phản đối việc Trung Quốc cản trở ngư dân đánh cá trên vùng biển thuộc chủ quyền biển đảo Việt Nam.

Chủ tịch Trung ương Hội nghề cá Việt Nam Nguyễn Việt Thắng nói : « Trước đây, Trung Quốc đã dùng vũ lực xâm lược quần đảo Hoàng Sa (vào tháng 1/1974). Sự việc lần này thể hiện rõ ý đồ hợp lý hóa việc xâm lược trước đây của Trung Quốc và đây là ý đồ lâu dài cho việc tiếp tục mở rộng xâm lược vùng biển của Việt Nam. »

Còn Hoa Kỳ hôm qua cũng đã lên án những quy định mới của Trung Quốc về đánh cá trên Biển Đông là « mang tính khiêu khích và nguy hiểm tiềm tàng ». Theo phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ, luật mới này làm nhằm khẳng định đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc trên phần lớn vùng Biển Đông, mà Bắc Kinh không hề đưa ra giải thích nào, cũng như không dựa trên pháp lý quốc tế nào. Bắc Kinh hôm nay, qua lời phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh, đã bác bỏ lời chỉ trích nói trên của Mỹ.

Theo hãng tin AP, chính quyền “thành phố Tam Sa” ngày 01/01 vừa qua đã mở một cuộc diễn tập huy động 14 tàu và 190 người thuộc nhiều lực lượng, với kịch bản là ngăn chận những hoạt động đánh cá « trái phép ».

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Trung cộng bắt tàu cá nước ngoài phải xin phép khi vào Biển Đông

Posted by Webmaster on January 9, 2014

Bản đồ Biển ĐôngQua một hành động bị gọi là « leo thang » trong chiến lược độc chiếm Biển Đông, Trung Quốc vừa loan báo hai quyết định song song : Tăng cường quyền hạn cảnh sát của họ tại vùng Biển Đông, và bắt buộc tàu đánh cá nước ngoài phải xin phép khi vào hoạt động bên trong vùng biển mà Bắc Kinh nhận là của mình. Quyết định do tỉnh Hải Nam ban hành – có hiệu lực từ ngày 01/01/2014 – gây quan ngại vì bị đánh giá là một hành vi khiêu khích mới nhắm vào các láng giềng đang bị Trung Quốc tranh chấp chủ quyền tại khu vực Biển Đông.

 Theo hãng thông tấn Mỹ AP, các quy định mới của Trung Quốc yêu cầu tàu thuyền nước ngoài phải xin phép khi đi vào đánh bắt cá hoặc khảo sát trong vùng biển do tỉnh Hải Nam quản lý. Được tỉnh này thông qua vào cuối tháng 11/2013, các quy định mới chỉ nói chung chung là đơn xin phép phải được gởi đến các « ban ngành có liên quan » của chính quyền Trung Quốc.

Một dấu hiệu cho thấy là Trung Quốc có thái độ ngày càng lấn lướt : Luật của họ cho phép tịch thu không chỉ sản lượng mà ngư dân nước ngoài đánh bắt được, cũng như thiết bị trên tàu bị chặn bắt, mà còn nâng mức tiền phạt người vi phạm lên thành 500.000 nhân dân tệ (tương đương với 83.000 đô la).

Vấn đề là trên nguyên tắc, tỉnh đảo Hải Nam lại là địa phương được Bắc Kinh trao quyền quản lý hầu như toàn bộ vùng Biển Đông mà Trung Quốc cho là thuộc chủ quyền của họ, nằm bên trong tấm bản đồ hình lưỡi bò được chính thức công bố vào năm 2009.

Tính ra, vùng biển mà Trung Quốc muốn độc chiếm trải rộng trên hai triệu km vuông của vùng Biển Đông, bao gồm các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và một số nơi khác tranh chấp với Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei, Đài Loan. Đơn vị hành chánh trực tiếp « điều hành » Biển Đông là thành phố Tam Sa mà Bắc Kinh đặt trụ sở ngay trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa, đã bị Trung Quốc chiếm đoạt từ tay Việt Nam vào năm 1974.

Như để phô trương uy lực dằn mặt các láng giềng, hôm 01/01/2014, vào đúng ngày các quy định kể trên có hiệu lực, chính quyền Tam Sa đã tổ chức một cuộc tập trận chung, huy động 14 chiếc tàu và 190 người thuộc các đơn vị biên phòng và các cơ quan thực thi pháp luật khác nhau.

Truyền thông Trung Quốc đã dẫn lời một quan chức cho biết cuộc tập trận đã xử lý một số kịch bản nhằm đối phó với tình « tàu cá nước ngoài vi phạm tràn lan » luật lệ của Trung Quốc.

Đối với hãng tin Mỹ AP, các quy định mới trên đây là một động thái mới nhằm áp đặt chủ quyền của Trung Quốc tại toàn bộ các vùng đang tranh chấp. Quyết định này đã nối tiếp theo thông báo cuối tháng 11/2013, áp đặt vùng phòng không mới trên Biển Hoa Đông, bao trùm lên vùng quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đang tranh chấp với Nhật Bản.

Nếu tại Biển Đông, tàu đánh cá ngoại quốc đi vào bên trong đường lưỡi bò phải xin phép Trung Quốc, thì tại vùng Hoa Đông, máy bay nước ngoài khi đi qua khu vực vùng phòng không đó, cũng phải báo trước cho Bắc Kinh.

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Người vọng phu Hoàng Sa

Posted by Webmaster on January 9, 2014

Nguyễn Minh (Motthegioi) DanLamBao.com

Người vọng phu Hoàng Sa
“Hôm ấy là 27 tết, cả nhà đang chuẩn bị đón năm mới thì được tin anh Thà tử trận trong khi chiến đấu giữ đảo. Trời đất dưới chân tôi sụp đổ, nếu không có ba đứa con thơ chắc có lẽ tui đã chết theo anh ấy…”, bà Huỳnh Thị Sinh, vợ của cố thiếu tá Ngụy Văn Thà, hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo HQ10 của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa, người đã tử trận trong trận hải chiến năm 1974, bắt đầu câu chuyện với chúng bằng một sự kiện được xem là bước ngoặt của đời mình.
Mối tình thơ mộng của người lính biển
Sinh năm 1948 trong một gia đình gốc Bạc Liêu di cư lên Sài Gòn.
Thời thiếu nữ, bà Sinh nổi tiếng là xinh đẹp và học giỏi.
“Khoảng năm 1963, thông qua một vài người bạn, tôi và anh Thà quen nhau. Lúc đó anh Thà là sinh viên hải quân mới ra trường, công tác tại một giang đoàn đóng quân ở Vĩnh Long”, bà Sinh nhớ lại.
Sau lần gặp nhau ở Sài Gòn vào đầu năm 1963, hai người bắt đầu thư từ qua lại với nhau.  đọc tiếp

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , | Leave a Comment »

Chích ngừa cúm (Flu Shot) miễn phí cho dân chúng vùng Dorchester Massachusetts.

Posted by Webmaster on January 6, 2014

Tin tức do ông Lê Đạo phổ biến:Chương trình Thứ Tu, 29 tháng 1, năm 2014  –  Tù 11:00 giờ sáng dến 03:00 giờ chiều sẽ được tiến hành.

Ngày giờ:  Thứ Tu, 29 tháng 1, nam 2014  –  Tù 11:00 giờ sáng dến 03:00 giờ chiều.

Địa điểm: Fields Corner Public Library,
                1520 Dorchester Avenue, Dorchester, MA 02122
Điện thoại: (617)436-2155.  * Đầu ngỏ đường vô chùa  LỤC HÒA, Dorchester

Đối Tương Được Chích Ngừa: Trẻ em từ 3 tuổi trở lên…đến ông bà cao niên chống gậy…, là cư dân Boston hoặc các thành phố lân cận Boston; Mạnh khỏe; không bị nóng sốt trong ngày chích ngừa.  Đồng bào vui lòng cho biết:  Tên họ, ngày tháng năm sinh, địa chỉ, thành phố, tiểu bang, zip code, số điện thoai để thư ký (nói tiếng VIỆT NAM) điền “Giấy Chích Ngừa”  đúng theo quy định của Bộ Y Tế Liên Bang & Tiểu Bang.

Chương trình chích ngừa miễn phi này do nhóm “Dorchester Public Health Group”, tên Việt là “Nhóm Thiện Nguyện Viên Y Tế Công Cộng Dorchester” thực hiện.  Nhóm đã đăng bộ hợp pháp với Secretary of State of Massachusetts, số ID: 001120883, ngày 13 tháng 11, năm 2013.

Đọc giả nào cần biết thêm chi tiết hoặc có câu hỏi, xin liên lạc:  Lê Văn Đạo (617-417-9579) hay Dung (781-350-8745)

Posted in Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England | Tagged: , , | Leave a Comment »

Thực hư tưởng niệm Hoàng Sa và chiến tranh Việt-Trung?

Posted by Webmaster on January 3, 2014

Nam Nguyên, phóng viên RFA – 2014-01-03

Chiến hạm HQ4 của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa tham gia bảo vệ Hoàng Sa năm 1974.Mặc dù dư luận có nhiều hoài nghi, nhưng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ghi điểm khi ông cho biết Chính phủ lên kế hoạch kỷ niệm 40 năm sự kiện Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam (1974) và 35 năm sự kiện tháng 2 năm 1979-chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc. Hơn nữa Thủ tướng còn chỉ đạo đưa các vấn đề này vào sách giáo khoa.

Trích lời Thủ tướng cũng bị gỡ?

Hai bản tin trên mạng chiều 30/12/2013 của Thanh Niên Online và Việt NamNet có trích lời Thủ tướng về vấn đề liên quan sau đó đã bị gỡ xuống. Đây chính là điều gây ra những nghi vấn. Người đứng đầu Chính phủ Việt Nam đã có những phát biểu rất đặc biệt, trong dịp ông đến thăm Hội Khoa học Lịch sử ở Hà Nội vào buổi chiều cuối năm.

Dù đã bị gỡ xuống, nhưng các thông tin này đã được sao chép đầy trên mạng. VietnamNet trích lời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về việc đưa chủ quyền Hoàng Sa Trường Sa vào sách giáo khoa : “Đấu tranh bảo vệ chủ quyền là vấn đề khác, bằng các giải pháp hòa bình, còn lịch sử là lịch sử, sự thật là sự thật”. Trong khi đó Thanh Niên bản điện tử  chạy tít lớn với dẫn nhập: “Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng cho biết, hiện Bộ Ngoại giao đang lên kế hoạch kỷ niệm 40 năm sự kiện (1974) Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và 35 năm sự kiện tháng 2 năm 1979-chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.”

Trả lời Nam Nguyên vào tối 2/1/2014, TS Nguyễn Quang A thuộc nhóm chủ trương Diễn đàn Xã hội Dân sự nói rằng, vị thế của Việt Nam khiến cho chính phủ Việt Nam hiện tại và mai sau đều cần có chính sách hữu hảo với Trung Quốc nhưng Việt Nam phải giữ sự tự chủ của mình. Ông nói:

“Kỷ niệm 40 năm Hoàng Sa là việc rất nên làm và rất tốt bởi vì đấy là một sự kiện lịch sử và người dân Việt Nam phải được ghi nhớ. Tất nhiên là quan hệ với Trung Quốc có thể căng thẳng nhưng mà mình cần có cách làm phù hợp, hoặc là kỷ niệm sự kiện 1979 chẳng hạn. Đã là sự kiện lịch sử thì phải luôn luôn được kỷ niệm ở trong mức độ tùy hoàn cảnh từng thời gian. Nhưng lãng quên những sự kiện ấy là một tội đối với dân tộc.”

Nhà báo Nguyễn Quốc Thái, nguyên Tổng thư ký báo Doanh Nghiệp hiện nghỉ hưu ở TP.HCM cho biết đã đọc được thông tin liên quan trên báo mua ở sạp. Ông nói:

“Theo tôi những vấn đề như Hoàng Sa Trường Sa, nếu mà tin trên mạng bị gỡ xuống là có thể do phản ứng ngoại giao mà những cơ quan chức năng của Chính phủ đề nghị những tờ báo mạng đó gỡ xuống…Những bản báo in rồi thì làm sao thu hồi được, mà cũng không nên thu hồi một cách trắng trợn như vậy bởi vì đây là một sự thật lịch sử do Thủ tướng một quốc gia nói, không phải sự vu cáo hoặc lăng mạ một vùng lãnh thổ hoặc quốc gia nào đó. Thủ tướng tuyên bố ‘sự thật là sự thật, lịch sử là lịch sử’ một công dân của một quốc gia có lòng tự trọng nói về một hoàn cảnh của quốc gia mình đó là điều đáng quí trọng.”

Mâu thuẫn nội bộ?

Các trang mạng xã hội bày tỏ nhiều hoài nghi, các nhà báo công dân nhắc lại sự kiện trong quá khứ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thường đưa ra các phát biểu chính trị vào những thời điểm thích hợp để vực dậy uy tín đã mất do điều hành kinh tế thất bại.

Nhiều người tự hỏi là những kế hoạch kỷ niệm 40 năm Hoàng Sa thất thủ và 35 năm chiến tranh biên giới phía Bắc mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công bố, có phải là một chủ trương nhất quán của Bộ Chính trị và Trung ương Đảng hay không. TS Nguyễn Quang A nêu ra hai giả thiết:

“Giả thiết thứ nhất ông Thủ tướng thực lòng nói như thế và muốn làm như thế. Nhưng mà ở trong nội bộ lãnh đạo, thí dụ Tổng Bí thư hay lực lượng khác lại cản trở ông ấy. Giả thiết này nó phản ánh sự mâu thuẫn nội bộ, nếu mà nó đúng như thế thì tôi nghĩ cũng là chuyện bình thường và qua mấy hội nghị của Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam về vấn đề kiểm điểm người về vấn đề kỷ luật này khác thì chúng ta thấy là sự mâu thuẫn nội bộ đã bộc lộ không cần phải che dấu nữa. Nếu giả thiết này đúng thì tôi nghĩ người dân nên ủng hộ những người có tư tưởng tiến bộ cải cách thí dụ trong trường này là ông Thủ tướng.

Giả thiết thứ hai là ông ấy chỉ nói như vậy thôi để lấy lòng dân, củng cố uy thế của mình trong hàng ngũ lãnh đạo. Ở trường hợp giả thiết thứ hai thì tôi nghĩ là một điều rất tồi tệ…không thể bình luận và không thể biết sự thật thế nào.”

Trở lại buổi viếng thăm Hội Khoa học Lịch sử chiều cuối năm ở Hà Nội, Theo VietnamNet, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói rõ là kỷ niệm sự kiện biên giới phía Bắc, Hoàng Sa thì phải tổ chức thế nào cho vừa đạt yêu cầu đối nội, vừa đạt yêu cầu đối ngoại. Đó cũng là lợi ích nhân dân. Bộ Chính trị rất quan tâm đến việc kỷ niệm này.”

Như vậy đối với sự kiện Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa sau trận hải chiến đánh bại Hải quân VNCH ngày 17/1/1974, Hà Nội sẽ nhìn nhận thế nào đối với 74 chiến sĩ trận vong trong đó có Hạm trưởng Thiếu tá Ngụy Văn Thà đã chết theo con tàu của mình. TS Nguyễn Quang A nhận định:

“Quân đội ở dưới bất kỳ chế độ nào cũng là để bảo vệ quốc gia. Những chiến sĩ VNCH đã hy sinh trong cuộc bảo vệ Hoàng Sa là những anh hùng của dân tộc Việt Nam này. Tôi nghĩ là bất luận chính thể nào cũng phải trân trọng và tôn vinh những người như thế. Khi mà một chính phủ, một chế độ không làm được điều ấy thì trong người dân người cũng làm việc đó, có lúc thì âm thầm có lúc thì công khai. Những chuyện ấy rất là bình thường và lịch sử nhân dân Việt Nam sẽ luôn luôn ghi nhớ những người ấy như là những người con thân yêu của đất nước.”

Trong cùng ý nghĩa mà TS Nguyễn Quang A vừa chia sẻ, nhà báo Nguyễn Quốc Thái nhắc lại sự kiện 27/7/2011 tại Saigon, lúc đó Câu lạc bộ Phao Lô Nguyễn Văn Bình tổ chức lễ tưởng niệm đồng bào chiến sĩ hy sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc, phía Tây Nam và Hoàng Sa Trường Sa. Ông Nguyễn Quốc Thái phát biểu:

“Hôm đó tôi nhớ có bà quả phụ Ngụy Văn Thà đến dự. Việc Hoàng Sa bị đánh chiếm, lịch sử đã ghi nhận, báo chí toàn cầu đã ghi nhận không thể phủ nhận được. Giải thích bằng cách nào thì cũng phải hiểu rằng đó là một phần lãnh thổ Việt Nam bị nước ngoài xâm chiếm. Ngày đó là một ngày lịch sử chúng ta tưởng niệm thì chẳng có gì chúng ta phải sợ hãi. Tôi rất khinh những người sợ hãi khi nói đến những vụ xâm chiếm của nước ngoài, xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa. Đất nước bị xâm chiếm thì phải lên tiếng, phải bảo vệ và tìm cách lấy lại. Tôi không biết lấy lại bằng cách nào nhưng điều đó không thể thiếu vắng trong tâm khảm của chúng ta mỗi ngày.”

Những phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hội Khoa học Lịch sử chiều 30/12/2013 ở Hà Nội về việc tổ chức kỷ niệm sự kiện Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa vào ngày 17/1/1974, lúc đó thuộc chủ quyền VNCH, cũng như kỷ niệm cuộc chiến tranh biên giới Việt Trung 1979 mà hàng vạn liệt sĩ đã bị lãng quên được mô tả là một sự thay đổi tư duy hợp lòng dân. Nhưng lời nói có đi đôi với việc làm hay không thì phải chờ thời gian trả lời.

Mời quý đọc giả xem bản tin liên hệ trên SBTN TV, từ phút 11:22.

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Tự truyện của ​Việt Dzũng: Giấc Mơ Trăng Và Đá

Posted by Webmaster on January 3, 2014

Việt Dzũng.

Viet-dzung TrangVaDaTrong tôi, sự quyến rũ về Trăng và Đá đến từ trí tưởng lãng mạn qua những huyền thoại dã sử. Hình ảnh những tráng sỹ nhung y gọn ghẽ ngồi mài kiếm dưới trăng, nung nấu ý chí can trường và sẵn sàng nhảy lên lưng chiến mã, lao vào bóng đêm mịt mùng để hoàn thành sứ mạng bí mật, là những giấc mơ rực rỡ, chan hòa suốt tuổi thơ tôi. Ngay cả sau cơn sốt định mệnh làm tê liệt đôi chân mà giấc mơ tráng sỹ mài kiếm dưới trăng vẫn còn tức tưởi. Giấc mơ đó đậm nét đến nỗi mọi ước muốn nào đẹp đẽ, tôi đều gọi chung là “Giấc mơ trăng và đá”. Thậm chí, đôi lúc tôi cảm thấy sự tan vỡ về giấc mơ huyền thoai kia đã làm tôi đau đớn hơn cả những thiệt thòi, cô độc mà một cậu bé bẩy tuổi phải chịu khi ngồi trên xe lăn, nhìn đám bạn cùng tuổi vui chơi nhảy nhót.

Ngày đó, tôi chưa ý thức đủ những bất hạnh lớn lao khi đôi chân không còn giúp ích gì cho những phần thân thể khác. Tôi chỉ buồn vì không theo các bạn chạy nhảy, nô đùa được nữa. Tôi cũng không thấy được ánh mắt thương hại của những người xung quanh.

Nhưng năm tháng trôi qua, chiếc xe lăn và cặp nạng gỗ gần gũi với tôi hơn cả cha mẹ, anh chị em, càng gần hơn bạn bè, quyến thuộc Tôi tự tách rời tới một cõi riêng lúc nào không hay. Nỗi đau buồn không lối thoát lăn tròn trong cõi lòng trống trải như những viên đá cuội lạnh lẽo, vô hồn. Những viên đá bất lực chờ cơn giông bão cuốn lăn theo sườn núi, rơi xuống thác ghềnh, trôi ra sông rộng… Tôi nghe thấy bao nhiêu là âm thanh sống động trên đường đi của đá; những âm thanh lúc khẩn thiết, khi reo vui, lúc trầm mặc đợi chờ, khi chan hòa hoan lạc….

Âm thanh ám ảnh tôi không ngừng.

Tôi tìm mua sách nhạc về, tự học và dành hầu hết thì giờ với cây đàn guitar. Một ngày của đứa trẻ tật nguyền có quá nhiều thì giờ rảnh rỗi để học những điều muốn học. Những ngón tay tôi quá nhỏ so với phím đàn, nhưng có hề gì! Giòng âm thanh cuồn cuộn trong tâm hồn tôi là sức mạnh vũ bão, bật ra mười đầu ngón rớm máu. Những buồn tủi, uất nghẹn từ những đường gân rũ liệt ở đôi chân theo âm thanh man rợ, vỡ ra trên từng sợi giây đàn….

– Vũ Thanh! Vũ Thanh! Con đàn cái gì vậy? Giây đàn đứt rồi kìa! Trời! Tay con chảy máu nữa!

Mẹ tôi chạy lại, giằng cây đàn, quăng xuống đất. Mẹ cầm hai bàn tay tôi rớm máu và nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm lệ.

Tôi như người vừa tỉnh cơn mơ, nhìn xuống đôi tay mình, nhìn giòng nước mắt mẹ hiền, tôi cảm thấy, không chỉ đôi chân mình rũ liệt mà toàn thân tôi như đều đã rũ liệt theo…

Tôi ngã vào lòng mẹ, khóc như con gái.

Từ hôm đó, tôi khám phá ra nguồn an ủi vô biên là chuyện trò với chính mình bằng thế giới trầm bổng của âm thanh.

Lạ lùng thay, tôi truyền đạt dễ dàng những cảm nghĩ, những rung động của mình xuống đôi tay rồi bật ra trên sáu sợi giây đàn. Ngồi trên xe lăn, trong phòng học, ôm cây đàn guitar trong tay, tôi say sưa hát. Không, phải diễn giải cho đúng là tôi say sưa NÓI-BẰNG-NHẠC, mà sáu sợi giây đàn đã cùng tôi hòa hợp thành âm thanh trầm bổng. Tôi NÓI về tuổi thơ mình bất hạnh, NÓI về niềm khát khao của cánh chim trời được vỗ cánh tung bay, NÓI về những giòng nước mắt không thể chảy khi niềm đau đã tới tột cùng nhức buốt.

Tôi nói dễ dàng, nói miên man, và những ngón tay tôi chạy trên giây đàn, bật lên những cung tơ….

Tôi đang viết nhạc mà tôi không biết! Tôi đang mượn âm thanh ghi lại cảm nghĩ mình mà tôi không hay! Tôi ngạc nhiên thấy cha mẹ quan tâm về những trường canh ghi vội trên khuông nhạc. Tôi còn nghe thấy loáng thoáng, đôi lần, cha mẹ nói với nhau về những thiên khiếu tiềm tàng nơi đứa con trai tật nguyền.

Một buổi chiều, chống nạng đứng ở cuối vườn, tôi bỗng nghe một tiếng chim kêu thảng thốt lạ thường; rồi bất ngờ, một con chim cu đất bay loạng quạng, té nhào xuống bên luống cải. Tôi khập khễnh đôi nạng tới thì con chim sợ hãi chúi mình vào lá rau. Nó không còn bay được nữa. Chắc hẳn nó đã gẫy chân? Hay nó quá non nớt, chưa bay xa được?
Tôi buông nạng, ngồi bệt trên nền đất, vừa quơ tay tìm nó, vừa vỗ về: “Không sao! không sao! để ta băng bó cho”.
Tôi bắt được nó không khó. Nó run bần bật trong tay tôi. Nhìn mỏ nó, tôi biết không phải nó quá non mà là đã quá già. Đôi mắt bé tí của nó như có một lớp màng đục che phủ. Nó đã mù rồi chăng? Tội nghiệp! con chim quá già không còn bay nổi, đành ngã nhào xuống đất chờ chết!
Tôi còn lúng túng ôm nó trong tay thì đã nghe thấy tiếng con chim cu đất khác trên cành cây bã đậu trước nhà như đang thảm thiết khóc bạn. Một lát, nó bay đảo vòng khu vườn sau, nơi nó biết chim bạn vừa ngã xuống. Nhiều lần như thế, rồi nó vỗ cánh bay đi. Tôi nghĩ, nó đã bỏ cuộc.
Ủ con chim thương tích trong vạt áo, tôi mong hơi ấm giúp nó hồi tỉnh nhưng thân thể nhỏ bé của nó bỗng giật từng hồi. Tôi biết nó sắp chết. Tiếng kêu thảm thiết của loài cu đất chợt vang động trên cao, Thì ra, con chim mất bạn bay đi gọi đồng loại tới cứu. Chúng bay rợp cả khu vườn, vừa bay, vừa kêu thương. Trong tay tôi, con chim già đã hóa kiếp! Nước mắt tôi chợt ứa ra. Tôi cũng khóc theo bầy chim trên cây, cùng với chúng, tiễn đưa một linh hồn.
Sau đó, tôi bỏ xác chim vào một hộp giấy nhỏ rồi hì hục đào đất bên gốc hồng, định sẽ chôn nó, Nhưng phút giây, mắt tôi đang nhìn chiếc hộp giấy nhỏ, bỗng không còn hộp giấy mà chợt biến thành chiếc quan tài! Bên trong đó không phải xác chim mà là xác đứa trẻ bị tê liệt đôi chân!!!
Không! tôi không muốn khi chết, tấm thân tàn tật này sẽ phải vùi sâu dưới lòng đất. Tôi cũng thù hận đôi chân vô dụng này, ngay cả khi chết đi tôi vẫn chưa rời bỏ nó được sao?!?! Không! khi chết, tôi muốn được đốt tan thành tro bụi, thoát kiếp tật nguyền, cho tôi hóa thân thành trăng và đá. Ôi! Trăng và Đá, giấc mơ thiên thần tuổi nhỏ giờ trở thành định mệnh khốc liệt trong tôi.
Lửa cháy từ hộp giấy, bén vào lá khô, lan tới đống củi mục. Lửa reo vui như thiên thần, lửa sôi sục vạc dầu hỏa ngục…
– Cháy! Cháy! Trời ơi, Vũ Thanh!
Tiếng mẹ tôi gọi giật, tiếng các em tôi lao xao rồi vòng tay cứng rắn của cha nâng bổng tôi lên. Nước từ bốn phía tạt vào góc vườn hồng ướt đẫm.
– Con làm gì ngoài đó, hả? hả? Tại sao lửa cháy rực trước mặt mà con vẫn ngồi yên?
– Con đốt xác chim. Con giúp nó được thành tro bụi.
Cha tôi giận dữ, quát to:
– Trời! Chính con làm lửa cháy hả? Nếu em con không thấy khói bốc để cả nhà chạy kịp ra thì con biết điều gì sẽ xảy ra không? Đốt xác chim? Thật quái đản! Sao con không sống bình thường được hả?
Tôi ngước nhìn cha. Hình như có những giòng phún thạch đang chảy rần rần trong máu tôi, chảy ào ạt, sôi sục về tim, dồn lên não bộ, chực chờ phun lửa!
Có lẽ cha tôi biết đã nói lỡ lời. Đôi mắt người dịu xuống, nhưng đã trễ. Âm thanh câu nói “Sao con không sống bình thường được hả?” như những nhát búa tàn nhẫn đập liên hồi trên vết thương mưng mủ. Tôi gào lên:
– Sống bình thường, tốt quá! nhưng làm sao? làm sao tôi sống được bình thường? Giúp tôi đi! các người giúp tôi đi! Bảo đôi chân rũ liệt này đứng dậy, bước đi đi! rồi tôi sẽ sống bình thường. Nào! Đôi chân đứng dậy coi!
Tôi chống tay, vùng lên! Đôi chân khốn khổ gập xuống như tầu lá. Tôi lăn tròn trên nền gạch, Mẹ tôi bật khóc, nhào tới, nhưng tôi trừng mắt, lạnh lùng:
– Đừng, đừng thương hại. Cả nhà hãy để tôi yên.
Phút giây đó, dường như toàn thân tôi biểu lộ sự quyết liệt tột cùng. Mọi người lặng lẽ quay vào nhà.
Tôi chống nạng, về phòng, và ngồi lặng suốt buổi chiều cho tới khi căn phòng tràn ngập bóng tối thì bất chợt tôi cảm thấy như hồn mình bỗng lung linh ánh sáng huyền ảo của trăng sao. Tôi với tay, lấy cây đàn, bấm bâng quơ vài âm thanh rời rạc. Âm thể ngũ cung buông rơi lãng đãng quanh phòng mà bóng tối đang vỗ về một hồn-thơ-kẻ-lạ. Không phải là tôi nữa vì tôi chưa bao giờ làm thơ. Vậy mà, tôi đang nghe thấy giòng thơ tuôn chảy trong hồn. Làm sao tôi bắt kịp cảm xúc này? Làm sao tôi ghi kịp? Làm sao tôi giữ lại được đây? Mười ngón tay tôi run rẩy, quấn quýt trên sáu sợi giây đàn. Và âm thể ngũ cung đưa tôi tìm gặp hồn thơ. Tôi nghe thấy mình hát lao xao theo nỗi bi thương của cánh chim lẻ bạn, hay chính là sự chia biệt theo lẽ hợp tan của nhân thế:
“Lửa cuồng tim tháng Hạ
Gọi tên người năm xưa
Chỉ ta, cùng cõi lạ
Chờ hoài nắng trong mưa
Chỉ ta, cùng cõi nhớ
Một góc trời rưng rưng
Áo xiêm ai thuở nọ
Còn ngát dậy trầm hương
Chỉ ta, cùng cõi vắng
Vết đau hằn trăm năm
Tóc xanh từng sợi bạc
Suối cạn giòng ăn năn
Chỉ ta, cùng cõi khuất
Sương khói mờ chân mây
Quẩn quanh đời vô ngã
Tri kỷ bình rượu cay
Chỉ ta, cùng cõi chết
Đốm lửa hồng que diêm
Cành khô dăm nhánh gẫy
Chút tro than vô tình…” (*)
Một trăm hai chục trường canh ghi vội từ hồn thơ chợt tới, không sửa chữa, không dũa gọt; khi đàn và hát lên, tôi biết được một điều. Đó là niềm tự tin mãnh liệt, RẰNG TÔI SẼ ĐỨNG DẬY ĐƯỢC Tôi đứng dậy, không bằng đôi chân mà bằng ý chí quyết đi tìm lại giấc mơ Trăng và Đá, giấc mơ thiên thần tuổi thơ đã vỡ vụn theo số phận tật nguyền!
Có phải định mệnh đã dành cho tôi một con đường, như đã dành cho quê hương tôi khúc quanh nghiệt ngã nơi cuối Tháng Tư Đen, để tôi góp phần mọn mình, ghi lại những trang thống hận.
Rời quê trên chiếc ghe nhỏ, tôi đã biết đêm và bão tố, biển cả và đói lạnh, nỗi chết và oan khiên. Là nhân chứng, tôi ôm đàn, chống nạng tới những nơi có đồng bào tôi trôi giạt về. Bằng âm nhạc, tôi nói với thế giới về người Việt Nam vượt biển tìm tự do:
“Đêm nằm nghe bão tố
Tan tác mảnh lòng đau
Sóng cuồng điên phẫn nộ
Xác con giạt về đâu?
Đêm nằm nghe dao nhọn
Rạch nát cùng châu thân
Vết nhơ hằn tủi nhục
Hoen ố đời đoan trinh!
Đêm nằm nghe bóng tối
Dầy đặc nẻo tương lai
Đêm nằm chờ thế giới
Gửi tặng cỗ quan tài!” (*)
Bằng âm nhạc, tôi hát cho những người tù trên quê hương:
“Từ Trảng Bom, Trảng Lớn
Qua An Dưỡng, Hàm Tân
Thanh Phong, Ca Yên Hạ
Sống, chết đã bao lần
Đòn thù, hằn tơi tả
Huyết thổ từng bụm tươi
Xương gẫy dăm ba đốt
Da thịt ghẻ tanh hôi…” (*)
Bằng âm nhạc, tôi nói với người bản xứ về một địa ngục bên kia bán cầu. Đó là quê hương tôi sau cơn hồng thủy:
“Từng ngày, dân chết đói
Từng ngày, tù chết oan
Từng ngày, người ra biển
Từng ngày, tình ly tan…” (*)
Tôi có mặt với cụ già, với sinh viên, với những người còn nuôi dưỡng tình yêu Quê Hương, Dân Tộc để kêu gọi:
“Người đi thôi,
Người đi thôi,
Kìa những lực tàn vẫy gọi
Máu đã loang hồng biển khơi
Mạn thuyền vỡ nát,
Bập bềnh muôn xác nổi trôi
Người đi thôi,
Người đi thôi
Quê nhà xa thẳm
Mẹ chờ trong bóng chiều rơi
Một nắng hai sương
Ruộng cằn sỏi đá
Lúa ngô không mọc, hoa cỏ nào tươi
Đất mẹ đầm đìa nước mắt mồ hôi…” (*)
Bằng âm nhạc, tôi cũng hát lên nỗi thất vọng trước sự hắt hủi, lạnh lùng của thế giới tự do đối với những đồng bào trôi giạt tới sau lệnh đóng cửa trại tỵ nạn. Nào là em bé:
“Cha vùi thây chốn rừng thiêng
Bọn cuồng dâm hại mẹ hiền ngoài khơi
Em bơ vơ giạt xứ người
Chúa ơi! Phật hỡi! Lượng trời ở đâu?” (*)
Nào là cụ già:
“Lìa quê vì khát tự do
Quyết không mang nhục ấm-no-ăn-mày
Chỉ mong khi hiến thân này
Thắp lên được ánh lửa gầy trong đêm” (*)
Nào là trại giam, trại cấm:
“Cùng trên trái đất loài người
Nơi sang tột đỉnh, nơi rơi vực lầy
Rúc chui hang hốc đọa đầy
Ai rao giảng thế kỷ này văn minh???” (*)
Mười sáu năm, tôi tự nguyện làm nhân chứng về những bất hạnh triền miên của dân tộc mình. Dù muốn nhận hay không, tôi đã được đồng bào thương mến gọi là “Nghệ sỹ”. Nghệ sỹ có nhiều địa hạt, tùy ở cơ duyên. Tôi là người nghệ sỹ được sinh ra để gắn liền với định mệnh của lịch sử, của dân tộc. Nếu hiểu cho như thế, hẳn khán thính giả của tôi đã nhiều phần không còn thắc mắc là “Sao nhạc Vũ Thanh thiếu chất thơ mộng, ngọt ngào mà chỉ chất chứa đau thương, uất nghẹn”. Lại càng không ai biết, từ lâu, tôi giữ cho mình một niềm riêng, rất riêng. Đó là đôi mắt của cô bé có gương mặt búp bê Nhật Bản. Tôi thấy cô bé thấp thoáng ở hầu hết các buổi tổ chức có tính cách xã hội, đặc biệt là vấn đề tranh đấu cho nhân quyền ở Việt Nam. Cô bé làm phóng viên bán thời gian cho một vài tờ báo. Cô chụp hình phóng sự, viết bài tường thuật những buổi tham dự. Có lần, tình cờ gặp cô sau hậu trường, cô nói:
– Lần nào nhìn anh Vũ Thanh đứng hát trên sân khấu em cũng muốn khóc.
Giọng cô chân thực, vậy mà tôi suýt nói “Sao vậy? Tại thấy tôi tật nguyền, tội nghiệp quá hả?” Nhưng tôi đã kịp giữ lại. Tôi giận mình vô cùng. Từ lâu, tôi đã vượt qua được mặc cảm tàn tật với mọi người, sao với cô bé, tôi lại để cho mình tủi thân như thế? Tôi ngượng ngùng khi biết mình hay ra vẻ tình cờ ghé tới các tòa báo, nơi cô làm việc, nhưng tới nơi thì lại mong đừng gặp. Điều gì đó, đang xôn xao trong trái tim hai mươi chín tuổi; nhưng lý trí cứng cỏi dập tắt ngay chút mơ mộng chưa nhen nhúm. Lý trí bảo tôi rằng, đừng nhầm lẫn giữa tình yêu và ngưỡng mộ, nhất là với phái nữ, Tôi biết thế, nhưng đôi mắt trong sáng và gương mặt búp bê của cô bé vẫn không buông tha,
Một lần, không hiểu các hội đoàn mời tôi tới buổi họp báo này để làm gì vì chương trình không thấy ghi có phần văn nghệ. Nhưng quý ban tổ chức, tôi cũng chống nạng tới và ngồi dưới hàng ghế khán giả. Mắt tôi không rời bóng dáng cô bé đeo máy hình, nhấp nhô giữa đám đông. Hình như có lúc cô thấy tôi. Cô giơ máy về phía tôi, bấm, rồi mỉm cười. Trên bục gỗ, chủ tọa đoàn tường trình sự việc về những tổ chức ma, đang lũng đoạn sinh hoạt chung với mục đích làm mất chính nghĩa đi tìm tự do của người Việt hải ngoại. Sau đó, ban tổ chức mời đồng bào hiện diện phát biểu ý kiến.
Thật không ngờ cô bé là người đầu tiên bước lên. Cầm máy vi âm, cô nói ngắn và gẫy gọn:
– Tôi thấy thực xấu hổ cho những kẻ lành lặn mà chỉ bước quanh quẩn trong vòng danh lợi phù du, trong khi có những người tàn tật không ngớt xả thân phục vụ lý tưởng tự do và đã bước những bước sâu đậm vào hồn dân tộc.
Cô bé bước xuống trong tiếng vỗ tay.
Mắt tôi cay quá! Và lòng tôi thổn thức quá!
Tôi có được quyền chủ quan để nghĩ rằng, lời phát biểu vừa rồi cô đã dành phần cuối cho tôi không? Nếu có, thì cô bé đã không chỉ nhìn tôi qua lớp hào quang khán thính giả đã cho tôi, mà chính cô đang thắp ngọn nến nhỏ, khởi từ chính nỗi bất hạnh tối tăm của một kẻ tàn tật.
Người đốt đuốc đi trong đêm không phải là người chỉ đi tìm bạn, mà là đi tìm tri kỷ.
Thơ Nhạc ơi, trái tim đau đớn triền miên của tôi có còn đủ thanh xuân để lại dệt cho mình một giấc mơ Trăng và Đá?
(*) thơ DT

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: | Leave a Comment »

Sài Gòn: Vang dội lời hô “đả đảo cộng sản” trong ngày đầu năm mới 2014

Posted by Webmaster on January 2, 2014

Sài Gòn: Biểu tình lớn trong ngày đầu năm mới 2014.
CTV Danlambao 

Sáng ngày 1/1/2014, hàng trăm dân oan các tỉnh miền Nam mang theo xoong chảo, băng rôn, biểu ngữ… bất ngờ đổ về khu vực công viên 30/4 (Bên hông Nhà thờ Đức Bà) để biểu tình chống tham nhũng, cướp đất. Trước khi bị công an đàn áp, cuộc biểu tình vào lúc cao trào đã thu hút sự quan tâm của khoảng một ngàn người dân Sài Gòn đang có mặt tại khu vực trung tâm.
Đáng chú ý, trong cuộc biểu tình đầu năm mới xuất hiện một tấm biểu ngữ lớn có nội dung “Vô cùng thương tiếc cố ca nhạc sĩ Việt Dzũng”. Việc làm này của bà con dân oan nhằm tri ân người nhạc sĩ đã hy sinh trọn cả cuộc đời cống hiến cho phong trào đấu tranh đòi nhân quyền tại Việt Nam.
Biểu ngữ lớn có nội dung “Vô cùng thương tiếc cố ca nhạc sĩ Việt Dzũng” được công khai xuất hiện tại Sài Gòn để tưởng nhớ người nhạc sĩ tài hoa đã hy sinh cả cuộc đời để cống hiến cho phong trào đấu tranh đòi nhân quyền tại Việt Nam
Cuộc biểu tình bắt đầu lúc 08 giờ sáng ngày 1/1/2014, đông đảo bà con dân oan đã đi bộ tuần hành từ trụ sở tiếp dân của Trung ương Đảng và Nhà nước tại TP.HCM (Địa chỉ: 210 Võ Thị Sáu) qua nhiều ngả đường để đến khu vực công viên 30/4.
Cuộc biểu tình có sự tham dự của hàng trăm dân oan các tỉnh miền Nam như: Vũng Tàu, Tiền Giang, Long An, Sài Gòn, Đồng Tháp, Bình Dương… Với nhiều băng-rôn, biểu ngữ tố cáo đích danh nhiều quan chức tham nhũng, cướp đất dân nghèo.
Biểu ngữ lớn có nội dung “Vô cùng thương tiếc cố ca nhạc sĩ Việt Dzũng” được công khai xuất hiện tại Sài Gòn để tưởng nhớ người nhạc sĩ tài hoa đã hy sinh cả cuộc đời để cống hiến cho phong trào đấu tranh đòi nhân quyền tại Việt Nam.
Trong cuộc biểu tình sáng nay có sự xuất hiện của chị Trần Ngọc Anh, dân oan Bà Rịa Vũng Tàu. Trong cuộc biểu tình sáng nay có sự xuất hiện của chị Trần Ngọc Anh, dân oan Bà Rịa Vũng Tàu.
Là một phụ nữ đấu tranh kiên cường suốt nhiều năm nay, chị Trần Ngọc Anh trong chiếc áo dài trắng quen thuộc đã mạnh mẽ tố cáo tội ác của nhà cầm quyền đảng cộng sản Việt Nam cướp đất, tham nhũng, đẩy nhân dân vào tình cảnh khốn cùng.
Một đoạn video clip được phổ biến trên facebook cho thấy hình ảnh chị Trần Ngọc Anh vạch mặt một viên công an chìm đang theo dõi đoàn người biểu tình. Theo lời Ngọc Anh, tên mật vụ này là kẻ đã từng ngông cuồng thách thức: “ĐM mày, tao theo dõi mày đó, mày làm con k** gì được tao!”  
Sau hơn 2 tiếng, cuộc biểu tình có lúc thu hút sự chú ý của một ngàn người dân Sài Gòn đang có mặt tại khu vực Nhà thờ Đức Bà. Đến 11 giờ trưa, công an huy động lực lượng kéo đến đàn áp, bắt mọi người lên xe ô tô một cách thô bạo.
Trong lúc bắt bớ, một nhóm công an – mật vụ nhân cơ hội này để trả thù, đánh đập, thay nhau đạp vào bụng của chị Trần Ngọc Anh một cách dã man. Hậu quả là sau trận đòn thù của công an mật vụ, chị Ngọc Anh đã phải nhập viện cấp cứu với nhiều vết thương vùng bụng.
Khoảng 30 dân oan khác bị bắt lên xe chở về quê, nhiều người bị đánh đập, xây xát khắp người.
Hiện nay, chị Ngọc Anh đang nằm tại bệnh viện Sài Gòn (Địa chỉ: 125 Lê Lợi, phường Bến Thành, Quận 1). Bên ngoài, công an vẫn đang tiếp tục theo sát. Tình trạng hiện nay của chị Trần Ngọc Anh vẫn còn đang rất nguy hiểm và sẽ được Danlambao cập nhật trong bản tin tiếp theo.
Bất chấp đàn áp, cuộc biểu tình đúng vào ngày đầu năm mới tại Sài Gòn như một tiếng pháo nổ vang trời báo hiệu một năm đầy sôi động và nhiều biến cố đối với cuộc đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho nhân dân Việt Nam.
Chị Trần Ngọc Anh tố cáo một tên an ninh, mật vụ côn đồ
Chị Trần Ngọc Anh tố cáo một tên an ninh, mật vụ côn đồ

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Tiếc thương Anh Việt Dzũng

Posted by Webmaster on January 1, 2014

HÒAI HƯƠNG

Một người trẻ ,sáng ngời trong vườn trẻ .
Một bông hoa rực rở buổi bình minh .
Tuôi thanh niên với khát vọng hòa bình .
Đem tiếng nhạc ,lời ca ra tranh đấu .

Bằng hơi thở yêu thương và gắn bó .
Với quê hương đang khốn khó đọa đày .
Trái tim Anh đang khắc khoải từng ngày .
Mong giành lại Nhân Quyền cho dân tộc .

Còn cộng sản là còn tang tóc .
Phải làm sao tiêu diệt lũ cộng nô .
Thế mới mong xây dựng lại cơ dồ .
Cho dân Việt ấm no và Hạnh Phúc .

Đừơng đấu tranh còn đang sôi sục .
Anh ra đi với bao nổi tiếc thương .
Hởi cao xanh sao ông nở đọan trừơng .
Đã lấy mất một Anh Hùng xung kích .

Việt Dzũng ơi ! tôi xin cầu chúc .
Linh hồn Anh về đến cỏi vĩnh Hằng .
Giúp Anh Em vựơt mọi khó khăn .
Cùng tranh đấu cho dân mình Hạnh phúc .

Lòng chân thành tôi luôn cầu chúc ,
Linh hồn Anh ngự tại bến Bình An .
Và quyện theo gió núi mây ngàn .
Về bên cạnh Hồn thiêng sông núi .

Mẹ Việt Nam không còn buồn tủi .
Vì mẹ còn đứa trẻ như Anh .
Chí làm trai luôn mãi Tung Hòanh .
Thật xứng đáng chàng trai HÙNG DZŨNG .

BÁI BIỆT ANH .

Ngày buồn Quí Đông (20.12.2013) .
HÒAI HƯƠNG .

 

 

 

Posted in HPNCV/NE, Phạm Hoài Hương | Tagged: | Leave a Comment »

MỘT VÒNG HOA CHO VIỆT DZŨNG

Posted by Webmaster on January 1, 2014

 Lại Tư Mỹ.

Việt Dzũng, người con yêu quý của Tổ Quốc Việt Nam        Buổi chiều, thứ sáu, 20 tháng 12 năm 2013, trong khi đang lúi húi trang trí những dây đèn trước nhà, chuẩn bị đón mừng Chúa Giáng Sinh, anh Phạm Lê Rô,  anh Nguyễn Thanh Bình, rồi những người anh em thân thiết, điện thoại tới tấp hỏi thăm về tin Việt Dzũng đã qua đời tại California. Tôi bàng hoàng, xúc động, vội điện thoại ngay về Cali để xác nhận hung tin này ! Và đau đớn thay điều đó là sự thực !

          Sự ra đi của Việt Dzũng, ngay sau đó được loan tải rộng rãi trên khắp các cơ quan truyển thông đại chúng, một chương trình live được hệ thống đài SBTN trực tiếp truyền hình trên 4 tiếng đồng hồ, biết bao người không cầm được nước mắt ! Việt Dzũng! Anh là ai, mà sự ra đi của Anh làm bao người xúc động, tiếc thương !

          Tại Tiểu Bang Massachusetts chúng tôi, anh về đây sinh hoạt với đồng hương, trên dưới khoảng 10 lần, nhưng mà sao thân thiết, gắn bó đến thế! Anh Lê Răng, nhớ lại thời sinh hoạt trong Hội Phụ huynh học sinh Boston, còn nhớ mãi kỷ niệm Việt Dzũng khi anh về đây giúp cho buổi Lễ trao giải học sinh xuất sắc của Hội, những buổi gây qũy yểm trợ Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, sự hiện hiện của anh làm cho cả Hội trường sôi động, hình ảnh anh em cựu quân nhân chúng tôi cùng anh trên sân khấu, phất cao ngọn Cờ Vàng thân yêu, cất cao những bản hùng ca, nhớ qúa, kỷ niệm đẹp không thể mờ phai !! Anh cũng không vắng mặt trong những lần gây qũy yểm trợ bão lụt Miền Trung, rồi một vài buổi Hội luận Chính trị do Phong trào Giáo Dân Việt nam hải ngoại/ Cơ sở Boston tổ chức, sự hiện diện của anh, những lời phát biểu của anh, nói không qúa lời, được đồng hương trông đợi và đón chào nhiều nhất .

          Ngay ngày thứ bảy, 21 tháng 12, phóng viên đài SBTN/ Boston đã làm một phóng sự đặc biệt để tưởng niệm anh, đại diện Tổ chức Cộng Đồng Việt Nam tại Massachusetts, Anh Ngô Triệu Vũ ( Phó Chủ Tịch Nội vụ ) đã gởi lời phân ưu đến tang quyến, nhắc lại những kỷ niệm đẹp về anh trong những dịp anh về sinh hoạt tại Boston, Phóng viên đài đã ghi nhận được những hình ảnh, tâm tư người dân địa phương trước tin anh ra đi, có người không cầm được nước mắt! nức nở, nghẹn ngào khi phát biểu ! Những bạn trẻ đang cộng tác, xướng ngôn viên cho đài SBTN Boston nhắc nhớ những công lao anh đã huấn luyện, chỉ bảo để ngày nay, tự tin, thành công trên phương diện phục vụ truyền thông. Buổi tối Thứ bảy 28 tháng 12 vừa qua, Hội Thanh Niên Thăng Long/ Boston cũng long trọng tổ chức Lễ Vinh Danh và Tưởng Niệm anh tại IBEW Hall, số 256 Freeport St, Dorchester, Boston. Tôi nhớ  những lời nói chí tình của anh khuyến khích các bạn trẻ tham gia vào dòng chính của xã hội Hoa Kỳ :” Hãy mạnh dạn ứng cử trong các chức vụ dân cử, anh sẽ về đây gây qũy tranh cử cho các em.” hoặc, những lời nói, việc làm nhằm tạo sự đoàn kết để cùng tranh đấu cho một quê hương Việt Nam Tự Do, Dân Chủ.

          Giờ đây, Việt Dzũng đã yên nghỉ trong lòng đất, người Việt khắp nơi đã tiễn đưa anh, bằng sự hiện diện, hay bằng hướng tâm hồn mình từ khi trái tim anh ngừng đập,và cùng hiện diện với anh tại Nhà quàn Peek Family Funeral Home, Nhà Thờ Thánh Linh, cho đến Nghĩa trang Chúa Chiên Lành .

           Giây phút cuối cùng, 9 giờ 30 sáng ngày 30 tháng 12 năm 2013, thi hài anh được đưa sang Nhà Thờ Thánh Linh trong sự nghiêm trang, chờ đợi của khoảng 2,000 người đứng dọc hai bên đến cửa Giáo đường, do đích thân Giám mục Mai Thanh Lương, Giám mục phụ tá Giáo Phận Orange Chủ Lễ, cùng với trên 25 Linh Mục đồng tế . Hiện diện trong Thánh Lễ an táng, gồm đủ mọi thành phần từ các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, các cấp chính quyền , thân hào, nhân sỹ, truyền thông, báo chí, những người yêu mến và tiếc thương anh. Trong bài giảng, Giám mục Mai Thanh Lương  chia sẻ kỷ niệm về chàng thanh niên kém may mắn : Việt Dzũng, 17 tuổi lạc lõng trên xứ lạ, quê người, ước ao sống cuộc đời tu trì, rồi thành lập đài Radio Voice of Refugee cho người tỵ nạn, đến những phong trào mà anh tạo ra cho Cộng đồng hải ngoại, đến những phấn đấu vượt bực mà Giám mục Mai Thanh Lương phải xác nhận :” Cuộc đời anh, tuy chỉ ngắn ngủi 55 năm , nhưng đã làm được những điều mà những người khác không thể làm được… Anh sống đời của người tử đạo, tâm tư sống vì dân tộc .”

          Nghi thức hạ huyệt vào lúc 1 giờ 00 PM, khi chiếc quan tài bằng gỗ của anh được đặt vào trong một chiếc quan tài mầu trắng, lớn hơn. Linh Mục Hà Đăng Thuy dâng trầm hương, đọc lời nguyện , tiễn đưa và phó thác Linh Hồn Giuse Gioan Kim Nguyễn Ngọc Hùng Dũng vào tay Thiên Chúa nhân lành, xin Ngài đón nhận. Bà Hoàng Anh, đặt trên quan tài chồng một chiếc đàn nhỏ và cánh hoa đầu tiên, sau đó, trên hai ngàn người, xếp thành hai hàng, lần lượt chào người qúa cố lần cuối . Những cánh hoa tiếc thương phủ đầy quan tài, chiếc xe xúc cát tiến vào, lấp quan tài anh dưới lớp đất bụi, những vòng hoa tiễn đưa phủ đầy ngôi mộ mới ! Có người nhớ đến thói quen của anh, đốt một điếu thuốc cắm trên ngôi mộ !

          ” Đám tang lớn nhất từ trước đến nay tại hải ngoại .” đó là tựa đề bài  viết của ký gỉa Thiên An trên báo Người Việt. Tôi lại muốn viết thêm : ” Đám tang lớn nhất từ trước đến nay và, có lẽ cả sau này tại hải ngoại .”

          Tôi cứ tự hỏi, một con người kém may mắn, quá nhiều nghiệt ngã của cuộc sống từ thủa ấu thơ, lại vững vàng trên đôi nạng gỗ, trở thành điểm tựa cho biết bao con người ? Anh thực sự đa tài, nhưng thiếu gì người làm văn nghệ, lo việc bác ái , tranh đấu cho tự do, dân chủ nhân quyền đâu thua kém anh ?!! Có lẽ, anh chỉ có một điểm son nổi bật nhất : Anh vì mọi người, vì quê hương dân tộc và … không nghĩ đến bản thân mình ! Người tài thì rất nhiều, người giỏi cũng không hiếm, nhưng người như anh, không dễ tìm gặp trong cuộc sống hôm nay !

          Và tôi nghiệm ra một chân lý sáng ngời : những ai yêu mến quê hương mình, ước mơ một cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, nhân phẩm cho đồng bào mình, tranh đấu không mệt mỏi cho sự tiêu vong của chế độ cộng sản vô thần trên quê hương mình , người đó, luôn có một vị trí xứng đáng trong trái tim mỗi người dân Việt nam .

          Việt Dzũng, người con yêu quý của Tổ Quốc Việt Nam

          Hãy yên nghỉ ! Anh xứng đáng nhận lãnh một vòng hoa của MẸ VIỆT NAM

                                                                            

                                                             Lại Tư Mỹ      

Posted in Lại Tư Mỹ, Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »