Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for the ‘Người Việt – Nước Việt’ Category

Nước Pháp vinh danh nhà vật lý thiên văn Trịnh Xuân Thuận

Posted by Webmaster on June 5, 2012

Giáo sư vật lý thiên văn học TS Trịnh Xuân ThuậnTrọng Nghĩa – June 5 2012
Ngày 06/06/2012, tại Paris, Học viện Pháp Quốc Institut de France tổ chức lễ trao các giải thưởng lớn thường niên của mình, trong các lãnh vực y tế, khoa học, văn hóa, khảo cổ … Đặc biệt năm nay, một trong những giải này mang tên Prix mondial Cino del Duca – Giải thưởng Thế giới của Fondation Simone et Cino del Duca – lần đầu tiên được trao tặng cho một người Việt: Giáo sư vật lý thiên văn Trịnh Xuân Thuận – Đại học Virginia Hoa Kỳ. Điểm độc đáo là Giáo sư Thuận được vinh danh trong hai tư cách nhà khoa học và nhà văn.

Trong bản thông báo của mình, Institut de France nói rõ là mục tiêu của Giải Thế giới Cino del Duca – trị giá 300.000 euro – là nhằm khen thưởng « một tác giả Pháp hoặc ngoại quốc mà công trình, dù thuộc lãnh vực văn học hay khoa học, hàm chứa một thông điệp của tinh thần nhân văn hiện đại. »

Chính trong tinh thần đó, mà Học viện Pháp Quốc đã « quyết định trao Giải Thế giới năm 2012 cho Giáo sư Trịnh Xuân Thuận, một nhà vật lý thiên văn và nhà văn, về công trình phổ biến khoa học của ông bằng tiếng Pháp, một ngôn ngữ mà bản thân ông rất trân trọng ».

Được các viện sĩ hàn lâm Pháp vinh danh

Nói rằng Giáo sư Trịnh Xuân Thuận được Pháp vinh danh không ngoa chút nào vì Institut de France là biểu tượng của tinh hoa, trí tuệ nước Pháp hiện nay, nơi tập hợp tất cả những nhân vật đầu đàn trong các lãnh vực, thường được mệnh danh là « Nghị viện của các nhà bác học » Pháp.

Được hình thành từ năm 1795, Institut de France bao gồm 5 viện hàn lâm khác nhau của Pháp. Nổi tiếng nhất và lâu đời nhất là Viện Hàn lâm Pháp – Académie française – thành lập năm 1635, tập hợp các viện sĩ xuất thân từ nhiều ngành. Kế đến là các viện chuyên biệt hơn : Viện Hàn lâm Văn chương – Académie des inscriptions et belles-lettres, thành lập năm 1663, hiện chuyên trách lãnh vực ngữ văn và lịch sử ; Viện Hàn lâm Khoa học – Académie des sciences, thành lập năm 1666 ; Viện Hàn lâm Khoa học Đạo đức và Chính trị – Académie des sciences morales et politiques, thành lập năm 1795 ; và Viện Hàn lâm Mỹ thuật – Académie des beaux-arts – thành lập năm 1816.

Nhiệm vụ chính của Institut de France là góp phần một cách vô vị lợi vào việc trau giồi và phát huy văn học, nghệ thuật và khoa học. Trong tinh thần đó, về mặt hành chánh, có rất nhiều Hiệp hội (Fondation) hoạt động trong khuôn khổ của Học viện Pháp Quốc, chuyên trao tặng các phần thưởng hay cấp phát các khoản tài trợ để phục vụ cho mục tiêu kể trên.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Đường lên Hiên, lên Giàng

Posted by Webmaster on June 5, 2012

Vương Mộng Long: Đường lên Hiên, lên Giàng

Mon, 28 Jan 2008 | Published in Bút Ký, Một Thời Để Nhớ

(Hồi ký của Vương mộng Long k20, Viết để nhớ về bạn bè của tôi ở trung học Trần Quý Cáp Hội-An, và nhớ về những thuộc cấp của tôi trong binh chủng Biệt Động Quân/QLVNCH)


Gia đình tôi dọn về khu chùa Âm-Bổn, Hội-An khi tôi học xong Đệ Lục trung học Trần Quý Cáp. Tôi có bốn người bạn thân, Trần ngọc Lợi, Lê văn Bảy, Ngô Rân, và Lê hữu Mục. Năm đứa chúng tôi chơi với nhau từ Đệ Thất. Tối tối chúng tôi tụ họp trên lề xi măng sát bờ sông Thu-Bồn, trên đường Bạch-Đằng, đối diện với nhà bác Trần ngọc Mai, thân sinh của anh Trần ngọc Lợi. Chúng tôi tâm sự, chuyện vãn, học bài dưới ánh điện đường. Đôi khi cao hứng, chúng tôi ngâm nga những bài thơ vừa học trong giờ giảng văn, thơ Nguyễn Khuyến, thơ Tản Đà, thơ Xuân Diệu… vân vân. Thời cụ Diệm, đất nước thanh bình. Nhà, phố, ban đêm không cần khóa cửa. Tuổi trẻ hồn nhiên. Tâm hồn tôi thơ thới. Đời tôi chưa vướng chút âu lo gì về hòa bình hay chiến tranh. Có khi, Thứ Bảy, tôi và bạn quây quần bên nhau cho tới nửa đêm mới chia tay, ai về nhà nấy. Trừ những ngày nước lũ, mùa dông, dòng Thu-Bồn lúc nào cũng mờ mờ hơi khói sương, đầy nét mơ màng. Dòng sông ấy là một trong những dòng sông tôi yêu quý nhứt. Lớn lên, tôi sống xa Hội-An, nhưng mỗi khi có dịp ghé về, tôi thường lang thang nhiều giờ, bên bờ sông, nhìn những con đò ngang, đò dọc, nhìn bèo trôi, mây bay…  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Bác Kiệt

Posted by Webmaster on June 4, 2012

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến  – 06/05/2012 – 01:55
Các bà nội trợ chờ mua gạo tại cửa hàng lương thực phường 10, quận 5, TP.HCM (ảnh chụp ngày 15-10-1983) - Ảnh tư liệu báo Tuổi TrẻDân tộc này chưa xét đến công/tội của ĐCSVN. Chuyện đâu còn có đó. Không nên cứ lật đật phong thánh cho nhau, và cầm đèn chạy trước ô tô, như thế. Nó cán cho chết mẹ.

Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc …

Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây:

– Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh!

Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.

Thực ra thì “chưa” đâu. Tôi chưa bỏ mạng nhưng cuộc đời của tôi, kể từ giờ phút đó, cũng kể như … “rồi” – theo như chẩn đoán của những vị bác sĩ lo việc chữa trị cho tôi hồi đó:

-Thằng nhỏ ở dưới giếng cả buổi, thiếu oxy nên một số tế bào não đã đi đong . Mà loại tế bào này thì không tái tạo. Bởi vậy, cháu sẽ hơi bị… tửng và khó nuôi chút xíu nhưng ông bà ráng nuôi chắc cũng sống được chớ không đến nỗi nào đâu.

Dù đã được trấn an như vậy, ba má tui rõ ràng (và hoàn toàn) không an tâm gì cho lắm về cái khoản “hơi bị … tửng và khó nuôi chút xíu” như vậy. Ông bà hẳn cũng khổ tâm lắm vì cái tên gọi, nghe hâm thấy rõ, của đứa con … cầu tự!

Họ quyết định di chuyển đi nơi khác – nơi mà không ai biết là tôi đã từng bị té giếng, và té lầu (không lâu) sau đó. Bố mẹ tôi quyết tâm tạo cơ hội cho con có một cái lý lịch mới, trắng tinh, để làm lại cuộc đời.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Nguyễn Phú Trọng không đọc sách

Posted by Webmaster on June 3, 2012

Ngô Nhân Dụng

Nghe Tổng "Trọng" tụng kinhMột bài trên mạng VietNamNet mới phỏng vấn và nêu lên các con số cho thấy người Việt Nam hiện nay rất ít đọc sách. Theo bài này thì trung bình mỗi năm một người Việt Nam chưa “đọc hết” một cuốn sách. Đem tổng số sách (không kể sách giáo khoa) chia cho dân số, tính bình quân cứ mười người Việt đọc được bẩy cuốn sách. Trong số đó, phần lớn chỉ là sách giải trí mà không bồi bổ trí thức. Một giám đốc nhà sách bi quan hơn nữa, nghĩ rằng chắc số sách đọc còn ít hơn nữa. Những cuốn sách có giá trị trên thế giới, được dịch ra tiếng Việt chỉ in chừng 500 cuốn, trong một nước dân số 85 triệu. Có người so sánh, cho biết dân Thái Lan mỗi năm trung bình một người đọc khoảng năm cuốn sách, tức là đọc nhiều gấp bẩy lần một người Việt.

Người ta đọc sách nhiều thì chắc trình độ hiểu biết cao hơn, cách suy nghĩ cũng chín chắn hơn. Nói chung, việc đọc sách chắc chắn phải ích lợi cho cả nền kinh tế quốc dân. Các nhà nghiên cứu phát triển cho biết khi dân một nước đọc sách nhiều hơn thì họ dễ gia nhập vào đời sống kinh tế hiện đại hơn vì bây giờ làm nghề gì cũng phải có kiến thức. Ở các nước chậm tiến thì dân ít đọc sách. Nhưng việc đọc sách đem tới ích lợi kinh tế nhiều hơn khi phổ cập trong toàn thể xã hội chứ không tập trung trong một tầng lớp “ưu tú” ở các thành phố. Bài báo trên VietNamNet đã nêu thí dụ về nước Mỹ, nhận định: “Cái hay ở Mỹ là tri thức sách vở, kiến thức của mọi người được lan tỏa đến số đông hơn là chỉ một nhóm người như ở Châu Âu.” Vì trình độ kiến thức chung cao cho nên “Chỉ có nước Mỹ mới sinh ra những tỉ phú như Bill Gates, Steve Jobs… – những người sống bằng khoa học, trí tuệ.”  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Leave a Comment »

Obama đề cử 2 phụ nữ gốc Việt vào ban lãnh đạo Quỹ Giáo dục Việt Mỹ

Posted by Webmaster on June 1, 2012

Cuộc gặp mặt của các nghiên cứu sinh theo học bổng của Quỹ VEF (theo trang mạng duhoc.com)Trọng Thành – RFI – THỨ TƯ 30 THÁNG NĂM 2012

Trung tuần tháng 5 vừa qua, Chính phủ Hoa Kỳ ra thông cáo báo chí về việc Tổng Thống Obama quyết định đề cử vào Hội đồng quản trị Quỹ Giáo dục Việt Nam hai nhà hoạt động nhiều năm trong lĩnh vực giáo dục, bà Nguyễn Phúc Anh Lan và bà Vương Ngọc Quyên.

Quỹ Giáo dục Việt Nam – Vietnam Education Foundation – là một cơ quan do chính phủ liên bang Hoa Kỳ lập ra để hỗ trợ các hợp tác về giáo dục giữa Mỹ và Việt Nam, bắt đầu đi vào hoạt động từ năm 2003. Hàng năm Quốc hội Hoa Kỳ dành khoảng 5 triệu đô la cho Quỹ tới năm 2018. Cho đến nay, khoảng 400 nghiên cứu sinh Việt Nam đã và đang du học tại Hoa Kỳ với học bổng của VEF, bên cạnh đó khoảng 30 nhà nghiên cứu Việt Nam đã được sang Mỹ theo chương trình học giả của VEF, và nhiều giáo sư người Mỹ đã sang giảng dạy tại Việt Nam với tài trợ của VEF.

Các lĩnh vực nổi bật được VEF chú ý đến là các ngành khoa học, công nghệ mũi nhọn, với mục tiêu giúp cho các sinh viên Việt Nam có thể được đào tạo và nghiên cứu ở trình độ cao, sau khi trở về nước có khả năng đóng góp cho Việt Nam trong sự nghiệp giáo dục và khoa học, cũng như tăng cường các hợp tác giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Trong thời gian gần đây, theo thông tin của báo chí, việc tuyển chọn ứng viên sang Mỹ được chú ý điều chỉnh theo hướng chú ý đến nữ giới, các ngành nghề có nhu cầu cao ở Việt Nam, cân đối các vùng miền, và dự kiến sẽ tăng cường hỗ trợ cho các ngành mới và các khoa học xã hội – nhân văn. đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Khi Tổ quốc gọi ta…

Posted by Webmaster on June 1, 2012

Trịnh Kim Tiến: Khi Tổ quốc gọi ta...Dân Làm Báo
Trịnh Kim Tiến – Ngày 05/06/2011 là một ngày đáng nhớ đối với những người tham gia biểu tình yêu nước chống Trung Quốc và những ai căm phẫn, sôi sục trước sự bành trướng ngang ngược của Trung Quốc trên biển Đông. Tôi nghĩ, mỗi người đều có những cảm xúc khác nhau về ngày này, riêng cá nhân tôi, một người đã tham gia đoàn biểu tình, tôi thấy xao xuyến lắm. Khó mà tả được cái cảm giác lâng lâng, nuối tiếc, thèm thuồng và hy vọng.
Đã gần một năm qua đi kể từ ngày chung tay đều bước cất lên tiếng ca Việt Nam quê hương ta, “này người anh em”… đến hôm nay nhìn lại, bọn Tàu kia vẫn ngang nhiên cắt cáp dầu khí, bắt giữ tàu đánh cá, ngư dân Việt Nam, tàu của chúng tràn ngập biển Đông. Chúng tận lực khai thác ngay trên biển đảo quê hương ta mà nói đó là điều rất đỗi bình thường.  Máu căm hờn ai thấy cũng sục sôi, hào khí xưa con cháu Tiên Rồng, sự dồn nén, cam chịu khiến cho những người con nhìn về Tổ quốc, nhìn về nơi hải đảo xa xôi Hoàng Sa – Trường Sa yêu dấu trong nỗi uất nghẹn, đau buồn. Cảm xúc ứ đọng thành những giọt nước mắt nặng hạt đong đầy trong khóe mi cay.
Ngày này của năm trước, tôi không có can đảm viết và nói ra như ngày hôm nay. Có lẽ cũng do biến cố gia đình khiến tôi hiểu biết nhiều hơn. Nhưng rõ ràng là, nó không liên quan đến những gì mà tôi đã làm, không liên quan đến bước chân đồng hành trong đoàn biểu tình của những ngày hè oi ả, nắng cháy hăng say một năm trước.

Cũng có thể có nhiều người ác ý hay cố tình đánh tráo khái niệm cho rằng tôi đang mập mờ giữa hai chuyện đó. Nhưng họ quên đi một điều đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Tôi đã từng nói cũng như trả lời rất nhiều cuộc phỏng vấn để thể hiện rõ quan điểm cá nhân:

– Tôi đòi công lý cho bố mình với tư cách là một người con.
– Tôi tham gia biểu tình yêu nước với tư cách một người công dân.
Xin đừng đánh đồng những điều đó với nhau.
Không thể nói tôi tham gia vào hoạt động yêu nước là tôi phải vứt bỏ công việc của gia đình mình.
Càng không thể cho rằng tôi đấu tranh đòi sự công bằng minh bạch cho cái chết của bố mình thì tôi không được quyền yêu nước.
Và tôi cảm thấy rằng không ai có quyền chất vấn tôi khi không trực diện, thẳng thắn mà phải ẩn mình thông qua những người khác, những blog khác, bởi vì những gì tôi làm đều là trách nhiệm mà tôi nghĩ phải làm. Tôi không nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ làm điều gì sai, bởi phàm là con người thì khó có ai có thể tránh khỏi sai lầm. Nhưng tôi có thể chắc chắn một điều rằng: Tôi chưa làm sai điều gì đối với người khác, đối với gia đình, và đối với đất nước của tôi.
Khi tôi bước chân xuống đường tôi chưa hề nghĩ đến một ngày người ta biết tôi là ai, không nghĩ cuộc đời sẽ đưa đẩy tôi đến với những người bạn nào. Khi đọc được lời kêu gọi biểu tình yêu nước chống Trung Quốc trên mạng, qua tìm hiểu trên Facebook, tôi biết được đất nước tôi, quê hương tôi đang phải đối diện, trải qua những khó khăn, sự đe dọa, rình rập, xâm lược của tên hàng xóm xấu bụng mà báo chí vẫn gọi là “láng giềng tốt”. Tôi đã quyết định tham gia vào cuộc biểu tình khẳng định chủ quyền của dân tộc mình, khẳng định quyền của một công dân trong một đất nước độc lập với truyền thống yêu nước với bốn ngàn năm lịch sử.
Nhưng ngày 05/06 năm ngoái, tôi không có xuống đường. Tôi không bước từng bước, hô từng tiếng vang “Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam”, “Phản đối Trung Quốc xâm lược”. “Bảo vệ chủ quyền Việt Nam, bảo vệ toàn  vẹn lãnh thổ, bảo vệ ngư dân Việt Nam”…
Tôi có đi, tôi có đến chỗ mọi người biểu tình, có nhìn thấy những đoàn người từ nhiều ngả trên đường phố hô vang. Nhưng tôi đã không có can đảm bước xuống cùng họ. Tôi không có biết là xuống đó biểu tình rồi có sao không nữa, rồi có bị bắt, có bị xử phạt hay như thế nào đó không. Tôi không có kinh nghiệm cũng như sự hiểu biết nhiều trong việc đó, trong khi tôi lại đi xe, không biết gửi sao cho tiện. Tôi chỉ đi qua, dừng xe lại, cầm chiếc máy ảnh du lịch trên tay và bấm lấy những bức hình. Qua Bờ Hồ rồi vòng lên đường Hàng Bông, những đoàn người khác nhau, nhưng những giọt mồ hôi trên khuôn mặt của những người tham gia biểu tình như hoà cùng máu và nước mắt của cha ông đã đổ xuống vì quê hương thân yêu. Những tiếng hát, lời ca như bùng lên dữ dội trong sự kìm nén. Tôi nhìn họ bằng ánh mắt thèm thuồng, bằng sự ham muốn tột bậc, sự ham muốn được “YÊU NƯỚC”, chẳng có gì hơn, họ đã truyền cho tôi nghị lực và sức mạnh của lòng dũng cảm. Và tôi quyết định, một quyết định gan dạ và táo bạo, có thể nói như vậy với lúc bấy giờ, vào khoảng thời gian đó của tôi, tôi bước xuống đường, bước  ra khỏi những lý thuyết của sự sợ hãi, ngày 12/06 tôi đã xuống đường. Đó là sự kỳ diệu đối với tôi, đúng vậy, nhận thức là cả một quá trình. Vượt qua nỗi sợ hãi là cả một bài học.
Trong những buổi biểu tình, tôi có rất nhiều kỉ niệm, vui có, sợ có, lo lắng có, hoài nghi có, thậm chí đau lòng cũng có. Đau lòng là khi tôi chứng kiến, tôi nhìn thấy đồng bào tôi, những người đáng lẽ ra phải đứng về phía chúng tôi, bảo vệ chúng tôi, lại chĩa mũi nhọn, họng súng vào chúng tôi mà ngăn cản. Có khi thì tôi thấy thương yêu, thương những người mà tôi chưa gặp lần nào, khi họ bị bắt vì cũng như tôi đi biểu tình yêu nước mà đến tối mịt vẫn chưa được thả ra, đó là những anh chị em Sài Gòn ngày 17/07/2011 đã bị bắt, bị đánh. Tôi cũng thao thức như người thân của họ ngóng chờ họ trở về.  Về những  cô chú, anh chị em cùng tôi biểu tình ngoài Hà Nội thì rõ ràng tình cảm đó là chắc chắn, sự lo lắng và yêu thương khi họ bị bắt là không thể khác được với những nhịp đập hồi hộp của trái tim tôi vì ngoài chí hướng đồng  lòng của những con người cùng nhiệt huyết, chúng tôi còn có tình cảm chân tay, đồng đội mến thương, sẻ chia tiếp sức cho nhau trên con đường nắng cháy. Còn đây, những người kia là những người cách tôi cả ngàn cây số, tôi chưa bao giờ được tiếp xúc, hay nắm tay hô vang cùng họ một lần, vậy mà sao khi họ bị bắt đem đi, tôi lại thương lo họ đến vậy. Tất cả tình thương mến thương đó giữa chúng tôi, không hề có sự vụ lợi, toan tính hay nghĩ rằng mình làm để được gì cho bản thân, tất cả đều xuất phát từ một điểm duy nhất, đó là tình yêu  quê hương đất nước, tình yêu máu thịt đồng bào. Những con người không có trái tim và chỉ có những kẻ không có trái tim và bộ óc thì mới chối bỏ dân tộc mình, anh em mình, thì mới có thể nghĩ những giọt nước mắt, mồ hôi đang chảy của đồng bào mình là gian dối, là toan tính.
Ngày cũ đã qua đi, nhưng ngày mới sẽ lại tới, tôi tin rằng rồi một ngày, một ngày không  xa ấy, tất cả chúng ta, những con người Việt Nam, sẽ cùng “đứng chung đồng bào” để “Đáp lời sông núi”.
“Làm sao ngăn được tình yêu với quê hương, đi trên đường tay trong tay đều nhịp bước.
Để còn nhớ tiếng nói cha ông, giặc vào đây sẽ bại vong, còn ghi dấu Bạch Đằng Giang cuộn sóng.
Để ngày sau nhớ hôm nay người Việt Nam tay cầm tay. Tình yêu nước đến bên nhau đứng chung đồng bào.
Tổ Quốc gọi ta Hoàng Sa Trường Sa, rồi sẽ đến lúc chúng ta giành lại.
Nổi sóng biển đông, con cháu Tiên Rồng.
Này người anh em, nắm tay cùng tôi !”

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: | 1 Comment »

Tại sao là Miến Điện mà không phải Việt Nam?

Posted by Webmaster on June 1, 2012

Cô Huỳnh Thục Vy là một blogger được nhiều người biết

05:04:pm 31/05/12 | Tác giả: 

Đã gần hai tháng trôi qua nhưng dư âm của cuộc bầu cử Quốc hội bổ sung ở Miến Điện vẫn có sức lan tỏa lớn. Vẫn còn nhiều dè dặt, thậm chí là hoài nghi về những đổi thay chính trị chóng vánh ấy, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không được quyền tin tưởng vào một tương lai mới, tốt đẹp hơn cho xứ sở vàng này.

Miến Điện thay đổi, Việt Nam thì chưa

Nhiều nguyên nhân của sự thay đổi được nói đến: 1/do tác động của Hoa Kỳ và phương Tây lên chính quyền Miến Điện vì họ không muốn Miến Điện với vị trí địa chính trị quan trọng, rơi vào tay Trung cộng; 2/do sức ép về sự nghèo khổ, lạc hậu và ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc; 3/do tinh thần dân tộc và lòng yêu nước của những người lãnh đạo Miến Điện trước hiện trạng đất nước bị cô lập với thế giới ; 4/do sự đấu tranh ngoan cường của nhân dân Miến Điện dưới biểu tượng Aung San Suu Kyi, cùng với tác động của các cuộc nổi dậy ở Ả Rập khiến Nhà cầm quyền nhận thấy sự cần thiết phải nới lỏng chính sách cai trị “bàn tay sắt” của mình nếu không muốn chịu chung số phận với những kẻ độc tài đã ra đi ở Ả Rập…

Có thể mức độ tác động của những nhân tố này lên sự cải cách chính trị ở Miến Điện là không giống nhau, nhưng thiển nghĩ nguyên nhân của vấn đề nằm trong mối quan hệ cộng hưởng tất cả các nhân tố này. Không phải là cái này hay cái kia mà là tất cả; vấn đề là nhấn tố nào đóng vai trò cốt yếu, thúc đẩy các nhân tố còn lại.

Với nguyên nhân đầu tiên, tức là vị tri chiến lược của Miến Điện đã giúp họ, ta có thể đặt câu hỏi là Việt Nam với bờ biển dài nhìn ra một vùng biển chiến lược không quan trọng trong con mắt người phương Tây và Mỹ sao? Nếu căn cứ vào nguyên nhân thứ hai, tức tình trạng nghèo khổ và bị cô lập, thì ta ngỡ ngàng tự hỏi: Bắc Triều Tiên không nghèo khổ và bị cô lập với thế giới ư? Về nguyên nhân thứ ba, nếu tập đoàn độc tài Miến Điện yêu nước thì sao lại khiến Miến Điện kiệt quệ như thế rồi mới đổi ý, tại sao mới đây họ vẫn đàn áp đẫm máu các cuộc biểu tình năm 2007; lâu nay họ vẫn cai trị bằng chính sách khắc nghiệt, tại sao bỗng nhiên trở nên đầy lương tri như thế? Và với nguyên nhân cuối cùng, ta có thể nhận thấy rằng, người Mỹ và phương Tây chỉ can thiệp vào những nơi mà tự nó đã có một phong trào vững mạnh và cũng chính sự phản kháng mạnh mẽ ấy của người dân Miến mới là điều gợi lên trong tâm trí những kẻ cầm quyền ý muốn thay đổi nhiều nhất, vì họ cảm thấy thực sự bất an về tương lai của mình. Với kiến thức hạn hẹp của mình, tôi nghĩ, đây mới là nguyên nhân nền tảng, là điều kiện tiên quyết, ảnh hưởng đến các nguyên nhân còn lại.

Miến Điện phản kháng mạnh mẽ, Việt Nam thì chưa

Từ cách nhìn nhận rằng một phong trào quần chúng phản kháng bền vững và mạnh mẽ là vô cùng quan trọng, nhiều câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tôi, và có lẽ cũng ám ảnh khá nhiều người. Tại sao ngay từ năm 1974 đã có những cuộc biểu tình lớn ở Miến Điện, và năm 1988 đã có nửa triệu người tham gia meeting nghe bà Aung San Suu Kyi đọc diễn văn? Tại sao năm 2007, hơn 20.000 người bao gồm các nhà sư và dân chúng Miến Điện đi biểu tình, còn Việt Nam vào năm 2011, số người đi biểu tình chỉ bằng 1/10 con số ấy vào lúc cao điểm (dù ở ta, chỉ là biểu tình phản đối Trung Quốc chứ không phải là biểu tình đòi tự do dân chủ-một đòi hỏi tiến bộ, quan trọng và cũng nhạy cảm hơn nhiều)?

Người Miến Điện không sợ hãi sao? Không, đã là con người không ai muốn mang sự an toàn và sinh mạng của mình ra thách đố, đặc biệt là thách đố những kẻ cai trị có vũ trang. Người Miến Điện cũng vậy. Bằng chứng là theo các phóng viên quốc tế có mặt tại Miến Điện, sau những tuyên bố cải cách của chính quyền, nhiều người dân còn rất dè dặt, có người còn không dám dừng lại nhìn ảnh Aung San và con gái quá lâu vì họ e ngại những sự “cởi trói” này là giả dối (kiểu như năm 1986 Nguyễn Văn Linh “cởi trói văn nghệ sĩ “).

Người Miến Điện dám dấn thân vì họ từng có kinh nghiệm với nền dân chủ ư? Đồng ý kinh nghiệm về một nền dân chủ là điều kiện thúc đẩy lòng kháo khát được sống tự do. Nhưng người dân bình thường rất dễ quên, trong một khoảng thời gian đủ dài bị cai trị quá khắt nghiệt, họ sẽ quên mất mình từng được hưởng điều gì; huống chi lớp người đã từng kinh qua nền dân chủ ở Miến Điện vào thời điểm năm 1988 đã già và những người hăng hái đấu tranh nhất trong cuộc nổi dậy 8888 lại là những người trẻ. Và một câu hỏi quan trọng được đặt ra ở đây là: người miền Nam Việt Nam không có kinh nghiệm với dân chủ sao?

Hay vì dân Miến Điện quá đói khổ và thiếu thốn mọi phương tiện khiến họ phải đấu tranh, còn ở Việt Nam dù sao vẫn còn có thể chịu đựng được? Chúng ta hãy nhớ lại, năm 1962 khi Ne Win thiết lập chế độ độc tài, thì đến năm 1974, tức là 12 năm sau, đã có những cuộc biểu tình phản kháng chế độ. Còn ở miền Bắc Việt Nam, từ năm 1954 trải qua cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu cùng thời kỳ tem phiếu bao cấp đói khổ cùng cực, cho đến năm 1986 là hơn ba mươi năm, thành thị và làng quê tan hoang nhưng không có cuộc phản kháng nào xảy ra cả. Ở miền Nam, từ năm 1975 đến 1986 trải qua thời kỳ bao cấp quằn quại cũng gần 12 năm nhưng mọi thứ vẫn im ắng. Bởi vậy, sự nghèo đói không thể là động lực giúp dân chúng vượt qua sợ hãi để đứng lên, nếu không muốn nói là nó có thể làm kiệt quệ tinh thần phản kháng.

Vậy thì tại sao Miến Điện có một phong trào phản kháng mạnh mẽ như thế, còn chúng ta thì không? Có lẽ nếu muốn đơn giản hóa vấn đề, ta chỉ cần quy kết cho vận mệnh mỗi dân tộc. Nhưng dù sao trước tiên chúng ta hãy tự cho mình cơ hội suy nghĩ một chút về vấn đề này.
Người Miến Điện giữ được nội lực, Người Việt Nam thì đã mất nội lực

Từ trước khi bà Aung San Suu Kyi về nước năm 1988, những cuộc biểu tình lớn đã nổ ra; nhưng không thể phủ nhận sự tham gia và lãnh đạo của bà đối với Liên Đoàn quốc gia vì Dân chủ đã làm phong trào đấu tranh dân chủ Miến Miến có thêm sức mạnh và sự gắn kết. Nhận định và đánh giá cao vai trò của bà-con gái một vị anh hùng dân tộc trong việc kết nối mọi thành phần đấu tranh, các trưởng lão dày dạn kinh nghiệm đã mời bà tham gia và trở thành người lãnh đạo Liên đoàn cũng như phong trào đối lập, dù trước đó bà chưa có kinh nghiệm chính trị nào. Tôi thật sự khâm phục những con người khả kính này, những con người đã đặt quyền lợi dân tộc lên trên cái tôi hão huyền để có được một người lãnh đạo có uy tín, một biểu tượng của phong trào-điều mà những người đối lập ở Việt Nam chưa có được. Bởi, như một người bạn mà tôi quý trọng đã nói rằng: “những người hoạt động ở Việt Nam có một tâm lý rất lạ: một mặt họ chống lại lãnh đạo (hiểu theo nghĩa lãnh tụ), mặt khác họ hành xử đầy tính lãnh tụ”. Vậy là ngay từ bước đầu tiên này chúng ta đã không thể sánh với người Miến Điện; còn chuyện thế nào là lãnh đạo, thế nào là lãnh tụ và vai trò của người lãnh đạo, tôi xin được nói trong một bài khác.

Có một người lãnh đạo nhiều uy tín là một điều quan trọng, nhưng sẽ là vô ích nếu người dân không hưởng ứng. Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây, khi nói về sự lớn mạnh của phong trào phản kháng ở Miến Điện chính là cái NỘI LỰC của họ. Dù sợ hãi chế độ độc tài, người Miến Điện đã có được một thứ NỘI LỰC mà người Việt Nam không có. NỘI LỰC ấy nằm ở sức mạnh văn hóa.

Mặc dù dưới những năm cầm quyền của mình, Ne Win muốn học tập Trung Quốc, định hướng cho Miến Điện theo con đường XHCN. Nhưng nhìn chung Miến Điện không bị áp đặt một chủ thuyết nào lên toàn bộ hệ thống chính trị, xã hội, kinh tế. Chế độ cầm quyền ở đó là quân phiệt chứ không phải cộng sản như Việt Nam. Một chính thể độc tài không mang theo mình một chủ thuyết độc hại như chủ nghĩa cộng sản thì bản chất nó cũng gần giống với một nền quân chủ chuyên chế; nó có thể làm cho xã hội trì trệ và lạc hậu, nhân cách xuống cấp ở một mức độ nào đó nhưng ít ra nó không phá hủy triệt để những giá trị văn hóa truyền thống của xã hội, để thay vào đó là một loại văn hóa, loại mô hình xã hội bệnh hoạn, duy ý chí như trường hợp Việt Nam, Trung Quốc.

Ở Miến Điện, văn hóa, đạo đức và tôn giáo vẫn giữ được giá trị nội tại, đời sống văn hóa tinh thần của người dân vẫn nhân văn và thuần phác. Một nền luân lý Phật giáo đúng nghĩa đứng ở vị trí trung tâm trong đời sống tinh thần của họ. Như những nhà báo quốc tế ghi nhận thì, người dân Miến tuy sống nghèo khổ nhưng rất hiền lành, đa số họ thiền định mỗi ngày. Nghèo khổ và lạc hậu ở họ không đồng nghĩa với sự hèn nhát và sự xuống dốc về văn hóa và đạo đức. Chính vì giữ được sức mạnh tinh thần ấy, chính vì đứng trên cái trụ văn hóa nhân bản, trong đói khổ, đàn áp và sợ hãi, người dân Miến không ngừng phản kháng, đòi tự do, dân chủ.

Trái lại, dưới chế độ cộng sản Việt Nam, văn hóa, đạo đức và các truyền thống tôn giáo tốt đẹp đã gần như bị hủy hoại tận gốc rễ. Một xã hội hiện đại nửa mùa, một nền văn hóa mới theo kiểu Tây phương chưa xây dựng được (mà chỉ bắt chước người ta những thói xấu), còn cội nguồn văn hóa truyền thống thì đã biến thái thành những thứ quái dị. Những nhân đức hiền lành, chất phác, lòng yêu nước thiết tha biến thành những mánh mung, lừa đảo, vị kỷ. Một tôn giáo truyền thống từng góp phần to lớn xây dựng nên khí chất Việt Nam, bây giờ đã trở thành một thứ mê tín dị đoan. Đã mấy mươi năm sống dưới một chế độ độc tài hủy diệt văn hóa, bóp méo ý chí lành mạnh và làm thui chột năng lực tinh thần thì lúc đói khổ chúng ta chỉ lo miếng cơm, lúc sung túc chúng ta chỉ lo hưởng thụ. Mất cái gốc tinh thần (văn hóa, luân lý) chúng ta đang lâm vào một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng về ý chí và nhân cách. Cái gốc của mọi hành động là tinh thần, ý chí yếu đuối, tinh thần bạc nhược, thì chẳng thể làm những việc lớn lao (nếu không có những điều kiện đột biến làm đòn bẩy).

Vì thế, giáo dục dân trí thông qua những luận bàn nghiêm túc về văn hóa (kể cả văn hóa chính trị), đạo đức, xã hội, chính trị… sẽ là cực kỳ cần thiết để vực dậy cái nội lực đã hư hao ấy; để chính sự phục hồi này, nếu không tạo được một biến cố cho sự đổi thay thì nó cũng giúp cho một thể chế tiến bộ trong tương lai dễ vận hành hơn. Và như John Stuart Mill đã nói: “Một dân chúng có thể còn chưa sẵn sàng cho một thiết chế tốt đẹp, nhưng việc nhen nhóm lên lòng mong ước có được thiết chế ấy phải là phần việc cần thiết cho sự chuẩn bị”. Văn hóa suy đồi, tinh thần khiếp nhược chính là những thứ chúng ta phải chung tay từng giờ để tháo gỡ, hầu mang lại một nội lực mới cho dân tộc. Có nội lực ấy rồi, không những chúng ta có thể dễ dàng xóa bỏ chế độ độc tài, mà còn có thể tiến vào chế độ dân chủ tự do không chút trở ngại.

Sài Gòn, ngày 25 tháng 5 năm 2012

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: , | 1 Comment »

Lý Tống phủ nhận tin đã ăn trở lại của báo Mercury News

Posted by Webmaster on May 29, 2012

Việt Vùng Vịnh  –  SUNDAY, 27 MAY 2012 21:34

Lý Tống từ trong tù sáng hôm nay đã gọi về nhà cho cô Lam Hương và cô cho biết:

Lý Tống phủ nhận tin báo San Jose Mercury News đăng lời viên trung sĩ cảnh sát nói rằng ông đã ăn trở lại và sức khỏe tốt.  Lý Tống còn cho biết ông đã bị chuyển xuống phòng giam của tù nhân bị bệnh nặng.  Ông cho biết thêm cô ý tá nói với ông rằng, “Bất cứ lúc nào ông cảm thấy chịu không nổi, thì hãy báo ngay cho chúng tôi để chúng tôi trói ông lại và chích thuốc cho ông được sống.”

Freedom Fighter Ly Tong

Thông Báo Của Tổng Hội Cựu QN QL VNCH Úc Châu Tiếp Tục Ủng Hộ , Hậu Thuẫn Tinh thần Lý Tống

TỔNG HỘI CỰU QUÂN NHÂN QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA  ÚC CHÂU

THÔNG BÁO

Xét rằng:

Lý Tống là người có những phẩm chất đặc biệt, làm được những việc đặc biệt, khiến nhiều người ngưỡng mộ coi ông như một anh hùng; và ngay cả những người không đồng  ý với ông, dù có muốn làm như ông cũng không thể làm được hoặc không dám làm. Hầu hết những việc ông làm từ xưa đến nay, đều vi phạm pháp luật không của quốc gia này thì cũng của quốc gia khác. LýTống biết rõ điều đó, nhưng ông vẫn dám làm, vì theo ông, tiếng gọi lương tâm của một người Việt tỵ nạn cộng sản và trách nhiệm của một người lính QLVNCH đôi khi quan trọng hơn việc tuân thủ luật pháp của một quốc gia;

Nửa thế kỷ trước, nhà đấu tranh nhân quyền người da đen nổi tiếng thế giới, được trao giải Nobel Hòa Bình năm 1964, là Martin Luther King, Jr. đã tuyên bố: “Một cá nhân dám phạm luật và sẵn sàng chấp nhận ngồi tù để đánh thức lương tâm mọi người trước sự bất công, cá nhân đó đã thực sự thể hiện tinh thần thượng tôn pháp luật ở mức cao nhất” (An individual who breaks a law and willingly accepts the penalty of imprisonment in order to arouse the conscience of the community over its injustice, is in reality expressing the highest respect for the law);

Nay Tổng Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH Úc Châu minh định lập trường:

1. Việc Bồi Thẩm Đoàn tòa án San Jose, Hoa Kỳ kết án ông Lý Tống có tội là căn cứ trên sự kiện thực tế chiếu theo theo luật pháp Hoa Kỳ. Chúng tôi tôn trọng phán quyết đó;

2. Từ trước đến nay, mỗi khi có hành động anh hùng, bản thân ông Lý Tống biết rõ hành động của ông là phạm luật nhưng ông vẫn làm vì ông đã hành xử theo tiếng gọi lương tâm của người Việt tỵ nạn CS và trách nhiệm của một người CQN/QLVNCH. Chúng tôi ngưỡng mộ những hành động anh hùng của ông;

3. Xưa nay, mỗi khi có hành động anh hùng, ông LT đều quyết định không nhận tội cho dù phải lãnh bản án nặng nề hơn, vì ông muốn dùng diễn đàn tại tòa án để tố cáo tội ác của chủ nghĩa cộng sản nói chung và CSVN nói riêng; đồng thời qua phiên xử, ông đánh thức lương tâm, trách nhiệm của người Việt yêu nước và những người yêu tự do trên toàn thế giới. Chúng tôi ngưỡng mộ quyết định can đảm và tinh thần hy sinh vì đại nghĩa của ông;

4. Trước việc làm của LT, mỗi người Việt yêu nước đều có quyền tự do ca ngợi ông hoặc phê phán ông một cách chân thành, hiểu biết và xây dựng. Chúng tôi tôn trọng quyền tự do đó trong tinh thần: Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm của người lính QLVNCH;

5. Trong tình huynh đệ chi binh và lòng ngưỡng mộ ông, chúng tôi tiếp tục ủng hộ, hậu thuẫn tinh thần Lý Tống và cố gắng noi gương lòng yêu nước, yêu tự do và chống cộng kiên quyết của ông trong tinh thần Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm của người lính QLVNCH; và tinh thần thượng tôn pháp luật, tuỳ theo khả năng, hoàn cảnh cụ thể của mỗi người.

TM. Ban Chấp Hành Tổng Hội

HuỳnhBáPhụng

ChủTịch

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , | Leave a Comment »

Vì sao Philippines không sợ Trung Quốc?

Posted by Webmaster on May 29, 2012

Dân chúng Philippines tập trung hàng trăm người biểu tình trước tòa đại sứ Trung Quốc ở Manila hôm 7 tháng 5 vừa qua.Thanh Quang, phóng viên RFA – 2012-05-28

Khác với thái độ nhún nhường của Việt Nam, Philippines đã mạnh mẽ công khai đối đầu với Trung Quốc trong tranh chấp Biển Đông.

Giữa lúc người dân Philippines – nói theo lời blogger JB Nguyễn Hữu Vinh – “tuy không có được sự lãnh đạo sáng suốt của đảng cộng sản…(nhưng) vẫn hiên ngang chống bành trướng”, thì tác giả Ngô Văn Lang lưu ý “TQ hoàn toàn hiểu rằng người VN suy yếu là do sợ hãi”.

Sự sợ hãi lẫn nhau

Qua bài “4 tố chất của xã hội VN trở thành 4 cơ hội để TQ thôn tính”, được nhiều mạng nhật ký phổ biến, tác giả Ngô Văn Lang nhấn mạnh rằng chính nỗi sợ hãi ấy của người dân Việt là điều kiện thuận lợi cho Bắc Kinh có thể thôn tín VN. Nhưng, tác giả minh định rằng người dân Việt không sợ TQ, mà “lại rất sợ chính quyền của mình, không dám đi ngược lại các phán quyết của chính quyền” ngoại trừ một số rất ít, “đếm trên đầu ngón tay” dám bày tỏ lòng ái quốc để rồi trước sau gì cũng lâm cảnh tù đầy. Theo phân tích của tác giả Ngô Văn Lang:

“Trung Quốc hiểu rằng, không có thời cơ nào tốt hơn hiện nay, khi chính quyền và người dân Việt Nam sợ hãi lẫn nhau, khi thông tin bị bưng bít, người dân thờ ơ với vận mệnh đất nước, lãnh đạo bằng mọi giá bảo vệ quyền lợi cá nhân…. Trung Quốc hiểu rằng nhân dân Việt Nam đang mất lòng tin vào chính phủ. Bởi những biểu hiện hèn nhược của chính phủ và sự kém cỏi của chính phủ trong việc giải quyết tất cả mọi vấn đề…

Chữ “nhẫn” của Tàu được bày bán đầy ở Văn Miếu mỗi dịp xuân về, nhắc cho người Việt Nam biết rằng nhẫn nhục là con đường sống của họ. Họ tưởng rằng như vậy là khôn ngoan, nhưng kết cục là nhà nhà nhẫn nhục, người người nhẫn nhục sẽ có một quốc gia nhẫn nhục…  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Đời sống quanh ta | Tagged: , , | Leave a Comment »

Lý Tống: “Chiến Sĩ Tranh Đấu Cho Tự Do” Bị Kết Án Có Tội, và Bị Tống Giam.

Posted by Webmaster on May 25, 2012

Bài diễn văn Lý Tống dự định sẽ đọc sau khi tòa tuyên án

Bài tường trình của Tracy Kaplan trên San Jose Mercury ngày 24/5/2012 – Nguyễn Minh Tâm dịch.

Mặc dù có rất  nhiều cảm tình, và hết sức kính trọng ông Lý Tống, người  “chiến sĩ tranh đấu cho tự do” gốc Việt, song hôm thứ Năm 24/5/2012, Bồi Thẩm Đoàn đã kết tội ông về tất cả các tội danh, ngoại trừ tội nặng nhất là tội tấn công người khác bằng vũ khí chết người. Ông Lý Tống bị đưa ra toà vì ông đã xịt hơi cay vào người ca sĩ đến từ Việt Nam để phản đối chủ nghĩa cộng sản.

Do lời yêu cầu của biện lý công tố, ông Lý Tống, nhà tranh đấu nổi tiếng ở San Jose  bị bà thẩm phán Andrea Y. Bryan tống giam tức khắc.

Một bồi thẩm đoàn gồm sáu đàn ông, bốn phụ nữ, đã tha không kết tội người phi công miền Nam Việt Nam về  tội đánh người. Tội danh này khá nặng, được kể như một hình tội  trong điều luật rất nghiêm khắc của California tên là “Three Strike Law”. (Ba lần phạm hình tội là tù chung thân). Tuy nhiên, Bồi Thẩm Đoàn xét rằng ông Lý Tống đã phạm hai khinh tội (misdemeanor): đó là tấn công (nhẹ) người khác (simple assault), và kháng cự lệnh bắt giữ của nhân viên công lực. Ngoài ra, ông Lý Tống cũng phạm hai hình tội (felony). Trong đó có tội sử dụng hơi cay, và tội ăn trộm cấp hai (second degree burglary) với ý  định phạm tội. Cộng đồng người Việt từ Orange County (Quận Cam) đến Úc Châu và San Jose theo dõi rất sát vụ xử án ông Lý Tống. San Jose là thành phố có 10% dân số là người Việt.

Một vị Bồi Thẩm phát biểu cảm nghĩ sau khi có phán quyết như sau: “Nói chung Ông Tống là một người tốt. Quyền tự do ngôn luận là quyền cơ bản ở đất nước Mỹ này. Chỉ phải tội là ông ấy đã bước quá lằn mức của định nghĩa về quyền tự do ngôn luận.”.

Một vị Bồi Thẩm khác còn bầy tỏ thiện cảm với ông Lý Tống nồng hậu hơn, ông nói: “Đối với chúng tôi, việc ông Tống làm giống như tội “jaywalking” tức là tội đi băng qua đường không đúng chỗ dành cho người đi bộ. Nhưng tiếc thay tất cà chúng ta đều phải tuân theo sự qui định của luật lệ.”.

Lời kết án của Bồi Thẩm Đoàn đưa ra trễ, vào lúc xế chiều ngày thứ Năm. Lúc bấy giờ, hầu hết phái đoàn tháp tùng ông Lý Tông đã ra về, đa số là những vị bô lão ủng hộ việc làm của ông Tống. Để lại một mình người chiến sĩ tranh đấu cho tự do, nét mặt ngơ ngác,vô cảm,  bị dẫn đi trong bộ đồ bay, với chiếc áo jacket dành cho phi công.

Ông Lý Tống có thể bị kết án tù tối đa là ba năm, tám tháng. Tuy nhiên, có lẽ chánh án sẽ kết hợp hai hình thức ngồi tù trong nhà giam, và trả tự do sớm với sự giám sát của cơ quan quản chế. Bản án sẽ được quyết định vào ngày 22 tháng Sáu.

Trong bồi thẩm đoàn có hai người Mỹ gốc Á châu, không có một người Việt nào. Họ bất đồng ý kiến với nhau về điểm không rõ nhà hoạt động chống Cộng của San Jose đã dùng hơi cay (pepper spray), hay dung dịch nước mắm pha với  dầu thơm để tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng  vào ngày 18 tháng Bảy năm 2010 tại hí viện Santa Clara Convention Center. Tuy nhiên, họ đồng ý rằng dù là hơi cay “pepper spray” hay nước mắm cả hai đều không phải là vũ khí làm chết người. Họ cũng không chịu kết luận rằng dung dịch nước mắm pha dầu thơm không đủ tiêu chuẩn luật định bị coi là hơi cay, bởi vì nó chỉ làm cho mắt và da của người ca sĩ bị khó chịu tạm thời, và đó chính là chủ đích của ông Lý Tống.

Khoảng phân nửa bồi thẩm đoàn nghĩ rằng ông Lý Tống đã dùng một bình hơi cay để xịt vào người ca sĩ. Ông  Tống mang theo trong người hai bình hơi cay. Phân nửa thành viên còn lại nghĩ rằng mục đích chính của ông Tống là chỉ muốn làm sỉ nhục tên ca sĩ bẳng nước mắm, môt loại nước chấm của người Việt có mùi hôi nồng nặc. Trước đây, tên ca sĩ này đã từng bị ném nước mắm vào mặt.

Ông Lý Tống gỉai thích rằng ông phải mang hai bình hơi cay trong người để tự vệ, phòng ngưà những “tên tay sai”, tức những kẻ thân cộng tổ chức đêm trình diễn văn nghệ, làm hỗn với ông sau khi ông tấn công tên ca sĩ. Tuy nhiên, ông mới đưa ra câu chuyện ông dùng nước mắm vào giờ chót, lúc ông phải cung khai trước toà lần đầu. Tức là cả mấy năm sau khi ông trả lời cuộc phỏng vấn trên đài Little Saigon TV và nhiều hệ thống truyền thông khác. Ông nói rằng ông đã dùng hơi cay “pepper spray”.

Ông Lý Tống được nhiều người điạ phương biết đến qua vụ ông tuyệt thực một tháng trời trong năm 2008, để tranh đấu cho việc đặt tên Little Saigon khu vực có nhiều cửa tiệm Việt Nam trên đường Story Road. Người Việt ở San Jose muốn đặt tên khu vực này là Little Saigon để tưởng nhớ thủ đô cũ của quê hương.

Một vài vị bồi thẩm áy náy khi thấy ông Lý Tống có thể phải ngồi tù hơn một năm. Họ nói rằng họ dự tính sẽ viết thư xin bà chánh án cho một cái án nhẹ tay đối với ông Lý Tống.

 

Bài tường trình của Tracy Kaplan trên San Jose Mercury ngày 24/5/2012

Nguyễn Minh Tâm dịch.

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: | Leave a Comment »

BÙI CÔNG TỰ – TÔI ĐI GUỐC TRONG BỤNG CÁC QUÝ VỊ!

Posted by Webmaster on May 19, 2012

Submitted by X-Cafevn.org on Sun, 05/20/2012 – 03:49

Bùi Công Tự.

Thưa quý vị!

Tôi tuy không cùng hội với quý vị nhưng vì Tổ quốc tôi, nhân dân tôi đang đặt dưới quyền sinh, quyền sát của các quý vị cho nên tôi buộc phải có vài lời.

Nghe cái tivi nói các quý vị vừa khai hội lần thứ V, sau ngót chục ngày làm việc “khẩn trương, nghiêm túc, trong không khí dân chủ, đổi mới và đã thành công tốt đẹp”.

Ấy là cái tivi nó nói thế. Còn tôi sau khi tiếp nhận các thông tin, tôi nhận thấy cuộc tụ tập của các quý vị chả đưa ra được cái gì mới, cho dù có tới “750 lượt ý kiến phát biểu tâm huyết, sâu sắc”.

Đầu tiên là bàn về sửa đổi bổ sung hiến pháp 1992. Năm ngoái tôi đọc được ý kiến của ông Nguyễn Văn An, nguyên Chủ tịch Quốc hội – người bậc đàn anh của các vị – nói rằng trong các bản hiến pháp của nước ta thì bản 1946 là tiến bộ nhất. Sau đó có các bản 1959, 1980, 1992. Bản sau sửa chữa, bổ sung bản trước. Nhưng cũng lời ông Nguyễn Văn An nói thì càng sửa chữa hiến pháp của ta càng lạc hậu thêm, bản sau lạc hậu hơn bản trước. Tôi cũng được biết là các bản hiến pháp 1959, 1980 của ta sao chép nhiều từ hiến pháp Liên Xô cũ mà bây giờ nước người ta vất vào sọt rác lâu rồi. Ông Nguyễn Văn An thì nhận xét như trên, còn vị lãnh đạo cao nhất thì nói: “Hiến pháp 1992 (được sửa chữa bổ sung năm 2001) là thành quả rất to lớn của cách mạng, là bước phát triển nhận thức, tư duy đổi mới … tạo nên những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử”. Thật chả biết tin ai. Đọc đi đọc lại thì toàn thấy những thứ đã nói từ năm nảo năm nào (như đất đai thuộc sở hữu toàn dân, kinh tế nhà nước là chủ đạo, v.v. Chẳng thấy tòa án hiến pháp đâu, tam quyền phân lập đâu cả. Thế thì bao giờ dân ta mới thoát vòng nô lệ.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ được đề cử giải thưởng

Posted by Webmaster on May 18, 2012

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ03:34:pm 17/05/12 | Tác giả: Đàn Chim Việt

Dublin (17.05.2012): Ban giám khảo (bao gồm các nghị sĩ quốc hội Irland: ông Pat Breen TD, Thượng nghị sĩ Averil Power, Bộ trưởng Bộ Giáo dục, ông Ruairi Quinn TD, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp, Thực phẩm và Hàng hải, ông Simon Coveney TD và bà Noeline Blackwell Giám đốc Free Legal Aid Centres) đã thông báo danh sách 5 đề cử viên chọn lọc cho giải FRONT LINE DEFENDERS AWARD 2012.

Giải thưởng Nhân quyền FRONT LINE DEFENDERS AWARD được trao hàng năm cho cá nhân hoặc nhóm người có những đóng góp xuất sắc cho sự nghiệp đấu tranh vì nhân quyền. Năm nay giải thưởng FRONT LINE DEFENDERS AWARD nhận được tổng cộng 107 đề cử từ 46 quốc gia.

Các ứng cử viên lọt vào danh sách chọn lọc giải thưởng năm nay là:

Ivonne Mallezo Galano (Cuba)
Rafiq Hazat (Malawi)
Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ (Việt Nam)
Mona Seif (Ai Cập)
Ms Razan Ghazzawi (Syria)

Giải thưởng sẽ chính thức được công bố tại Dublin City Hall vào ngày 08 Tháng Sáu.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Đời sống quanh ta | Tagged: , | Leave a Comment »

Dân biểu Mỹ chất vấn ngành ngoại giao

Posted by Webmaster on May 15, 2012

Vụ tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân được các dân biểu Mỹ quan tâmTrần Đông Đức – Tường thuật từ Washington DC, Hoa Kỳ  –  Cập nhật: 21:37 GMT – thứ ba, 15 tháng 5, 2012

Cuộc điều trần về nhân quyền vào hôm 15 tháng 5 tại Quốc hội Hoa Kỳ đã đòi Bộ Ngoại giao tăng sức ép với trường hợp tiến sĩ toán học Nguyễn Quốc Quân bị bắt ở Việt Nam gần đây.

Dân biểu Frank Wolf, đồng chủ tịch Ủy ban Nhân quyền Tom Lantos, đã khiến ông Michael Posner, Phụ Tá Ngoại Trưởng đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động, trải qua những giây phút căng thẳng.

Nhân cuộc điều trần chất vấn, dân biểu Frank Wolf đã trực tiếp yêu cầu đại sứ Mỹ tại Việt Nam phải đích thân hành động – ít nhất bằng một cử chỉ thăm viếng nhà tù, nơi tiến si Nguyễn Quốc Quân bị giam giữ.

Ông Posner trả lời chất vấn trong tinh thần hợp tác và đầy đủ nhưng cũng tìm cách bảo vệ quan điểm của Bộ Ngoại giao về những thương lượng đang còn diễn ra trong bí mật.

Cuộc điều trần diễn ra trong vòng hai tiếng với đại diện của nhiều tổ chức nhân quyền. Nhưng nó tựu chung vẫn chú trọng mạnh mẽ vào truờng hợp của tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân bị nhà cầm quyền Việt Nam điều tra về tội danh khủng bố.

Sự hiện diện của bà Ngô Mai Hương, vợ ông Quân, làm nhân chứng dường như để lại một cảm thông khiến ông phụ tá bộ truởng Posner hứa sẽ có sự quan tâm sâu sắc về chuyện này.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , | Leave a Comment »

Buổi điều trần trước Uỷ hội nhân quyền Hạ viện Tom Lantos

Posted by Webmaster on May 15, 2012

Dân biểu Frank R.Wolf, đồng chủ tịch TLHRCViệt-Long, RFA – 2012-05-15

Sáng thứ ba 15 tháng 5 tại toà nhà Cannon của Quốc hội Liên Bang Hoa Kỳ đã diễn ra buổi điều trần do Uỷ hội nhân quyền Tom Lantos của Hạ viện tổ chức, với mục đích để Uỷ hội tham khảo ý kiến bộ ngoại giao Hoa Kỳ và một số nhân vật người gốc Việt hoạt động cho tự do nhân quyền ở Việt Nam. Sau đó Uỷ hội sẽ có những đề nghị đệ nạp Hạ viện và Thượng Viện Liên bang để có biện pháp bảo vệ nhân quyền, tự do tôn giáo cho người Việt Nam, đồng thời thúc đẩy hành pháp có hành động về vấn đề này.

RFA photo
←Dân biểu Frank R.Wolf, đồng chủ tịch TLHRC

Chủ toạ buổi điều trần, cũng là đồng chủ tịch Uỷ Hội nhân quyền Tom Lantos của Hạ viện Liên bang Hoa Kỳ, dân biểu Frank Wolf, tuyên bố rằng những quyền lợi chung về an ninh và kinh tế đã khiến Hoa Kỳ và Việt Nam củng cố nền bang giao trên nhiều lãnh vực, nhưng cùng lúc, chính quyền Việt Nam càng gia tăng đàn áp tôn giáo và nhân quyền ở trong nước. Hà Nội dùng những luật lệ mơ hồ đề đàn áp những người tranh đấu cho dân chủ và tôn giáo, đàn áp những luật gia bênh vực nhân quyền và những nhà báo công dân.
Uỷ hội mở cuộc điều trần hôm nay nhằm thu thập ý kiến từ nhữngviên chức, tổ chức có liên quan đến vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo, tự do phát biểu ở Việt Nam, để trình bày với Quốc hội và tìm biện pháp sau này.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , | Leave a Comment »

Ngày Nhân Quyền Việt Nam 2012 tại Washington D.C.

Posted by Webmaster on May 12, 2012

Ψ

Hôm nay, 11 tháng 5, kỷ niệm Ngày Nhân quyền Cho Việt Nam. Một buổi lễ đánh dấu kỷ niệm năm thứ 18 tại Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam đã được tổ chức ngày hôm qua 10-5 tại building tòa nhà Hart của Thượng Viện Hoa Kỳ.
Trách nhiệm tổ chức Ngày Nhân quyền cho Việt Nam năm nay được trao cho Cộng đồng Người Việt tiểu bang Maryland, DC & Virginia, với sự tiếp tay của Tổ chức Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản. Theo ông Đỗ Hồng Anh, Chủ tịch Cộng đồng Việt Nam vùng Washington DC, Maryland & Virginia, buổi lễ năm nay được sự bảo trợ của rất nhiều Thượng nghị sĩ, Dân biểu Hoa Kỳ, đặc biệt là Thượng nghị sĩ John Cornyn từ Texas. Ngoài các vị dân cử, chúng ta còn có nhiều sắc dân bạn đã tham gia tích cực trong ngày lễ nhân quyền này.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Chàng trai Việt lau dọn vệ sinh trở thành nhà khoa học vệ tinh không gian của Mỹ

Posted by Webmaster on May 11, 2012

Tiến sĩ Nguyễn Mạnh TiếnTrà Mi – Thứ Sáu, 11 tháng 5 2012 – VOA

← Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tiến nhận ‘Giải thưởng Người Mỹ gốc Á của năm’ vào năm 2000 từ tay Cựu Thứ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ, Tiến sĩ Pete Alridge

Tinh thần hiếu học và phấn đấu vượt khó đã giúp một chàng trai lau dọn vệ sinh ở khách sạn, rửa bát, dọn bàn ở nhà hàng trở thành một nhà khoa học về vệ tinh và không gian tại Mỹ với 2 bằng Tiến sĩ, 4 bằng Thạc sĩ cùng nhiều giải thưởng vinh dự và hơn chục văn bằng sáng chế trong lĩnh vực vệ tinh, truyền thông di động, và các hệ thống radar.

Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tiến từng làm việc cho phòng thí nghiệm sức đẩy phản lực của NASA, một trong những phòng thí nghiệm quan trọng nhất của cơ quan không gian Hoa Kỳ. Trong thời gian này, ông là đại biểu của NASA trong Ủy ban Tiêu chuẩn Quốc tế chuyên Tư vấn về Hệ thống Dữ kiện, đóng góp rất nhiều trong lĩnh vực hệ thống tiêu chuẩn quốc tế, với rất nhiều công trình nghiên cứu trở thành tiêu chuẩn quốc tế. Ông cũng phát minh ra phương pháp tính toán tối ưu hóa đường dây tín hiệu từ quả đất lên tới phi thuyền và từng được Cơ quan Không gian Châu Âu mời cộng tác để ứng dụng phương pháp đó cho các vệ tinh phóng sâu vào trong không gian. Ông thuộc nhóm khoa học gia đầu tiên tham gia vào chương trình dùng máy bay và trực thăng liên lạc truyền thông với vệ tinh trong không gian tại Mỹ. Rời NASA, ông về cộng tác với tập đoàn hàng không vũ trụ danh tiếng Aerospace Cooperation, làm ra một số chương trình vệ tinh tiên tiến. Hiện ông là kỹ sư trưởng, quản lý một số chương trình của hãng Raytheon, tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới chuyên cung cấp các thiết bị điện tử tiên tiến phục vụ công tác điều khiển và giám sát trong quốc phòng.

Đến với Tạp chí Thanh Niên hôm nay, Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tiến từ tiểu bang California, Hoa Kỳ, sẽ kể cho chúng ta nghe câu chuyện thành công đáng nể của ông .  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Đời sống quanh ta | Leave a Comment »

Lễ kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Việt Nam tại Quốc hội Hoa Kỳ

Posted by Webmaster on May 11, 2012

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Vợ Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân: Vì Sao Tôi Chấp Nhận Gian Nan

Posted by Webmaster on May 11, 2012

Ông Bà Nguyễn Quốc QuânTác giả : Ngô Mai Hương – (10 tháng 5, 2012)

(LTS: Tác giả Ngô Mai Hương là phu nhân của Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân, nhà hoạt động dân chủ bất bạo động vừa bị nhà nước CSVN bắt ngày 17/4/2012 khi tới phi trường Tân Sơn Nhất và sẽ bị khởi tố vì “khủng bố.” TS Quân cũng vừa được 6 Dân Biểu Mỹ ký tên chung, kêu gọi CSVN trả tự do tức khắc cho Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân vì chủ trương hoạt động bất bạo động chứ không có gì bạo lực. Việt Báo trân trọng cảm ơn tác giả Ngô Mai Hương đã chia sẻ những cảm xúc trong bài tùy bút sau.)

Buổi sáng trời mưa bụi, tôi rời khỏi nhà một mình, tôi đi lại con đường tôi và anh Quân vẫn dẫn mẹ tôi đi bộ mỗi sáng. Trí còn ngủ, chắc Khoa cũng vậy, các con chưa biết bố bị bắt rồi. Tôi nhìn lên bầu trời đầy mây xám, tôi nhớ những cánh hoa sao cô đơn, quay tròn trên con đường dẫn vào ngôi trường Trưng Vương.

Tôi nhớ 37 năm về trước, sau ngày 30/4 tôi trở về lại nhà, bố tôi đã đi mất. Những đám khói từ đống quần áo lính ai đốt ngoài ngõ còn âm ỉ cháy, và cái hình ảnh người lính nằm chết bên vệ đường cứ vương vất mãi trong trí óc tôi. Tôi đã trốn vào một góc tối và khóc một mình. Sau này khi đã ra hải ngoại, có đêm tôi đã nằm mơ thấy lại cảnh ấy. Và lạ lùng trong giấc mơ tôi lại thấy bố tôi về. Bố tôi quàng vai tôi và nói: “Đừng khóc con, bố không sao đâu”. Thực sự tôi đang cần được nghe một câu nói tương tự. Tôi đang cần nghe chồng tôi nói câu đó, như anh đã nói với tôi nhiều lần trước khi đi: “Đừng sợ, đừng lo, anh không sao đâu”. Anh đâu biết rằng đêm qua cái cảm giác lo sợ lại tràn đến quật tôi ngã. Tôi cảm thấy đau toàn thân, tôi cuộn tròn trong bóng đêm cố nghĩ đến những điều anh đã dặn: “Nếu lỡ có gì xảy ra cho anh, nếu anh bị bắt, phải xa gia đình một thời gian, thì H phải coi đó là sự xa cách của không gian, của khoảng cách, anh vẫn luôn ở cạnh bên H”.

Thu Hương, cô em gái anh Quân lại gọi cho tôi và khóc. Thu Hương lo sợ cho anh và nghĩ dại. Không biết Thu Hương có trách tôi là đã không ngăn cản anh Quân không? Tôi làm sao giải thích cho Thu Hương hiểu được lòng tôi. Khi mình thương ai, mình muốn người đó làm được điều họ mong ước.

Mấy lần tôi cản anh, anh đã nói với tôi: “Anh sống đủ rồi, cho anh được đóng góp chính mình cho sự đổi thay của đất nước”. Mà đâu phải chỉ mình anh, còn những anh em khác nữa, và còn biết bao nhiêu người đang chịu tù đày trong nước. Còn chính tôi thì sao? Tôi có thật sự muốn đóng góp phần của mình không? Khi nhìn thấy người lính nằm chết bên vệ đường, tôi chỉ mới 15 tuổi. Lúc đó, tôi không làm được gì cả cho anh, nhưng bây giờ tôi có thể. Dù đóng góp ấy nhỏ bé so với những hy sinh của họ.

Mỗi buổi sáng, khi tôi đang loay hoay nấu ăn sáng cho mẹ tôi, thế nào cũng nghe anh Quân nói mấy câu: “Giờ này hai vợ chồng mình chắc đã đi bộ hết cánh đồng, rồi ghé qua nhà bác Ba, bác Bảy gì đó…”

Hoặc anh nói về cái cư xá sinh viên dành cho học sinh nghèo; mà anh dự định thực hiện khi đất nước có dân chủ. Những ước mơ của anh về cuộc sống tương lai của hai vợ chồng ở Long Xuyên, Rạch Giá… Những nơi tôi chưa từng sống qua, ngoại trừ một tháng ngồi tù vượt biên tại trại tù Tà Niên, Rạch Sỏi.

Năm năm dạy học tại Rạch Giá là khoảng thời gian in đậm nhất trong lòng anh. Khi chúng tôi mới cưới nhau, anh thường kể cho tôi nghe chuyện về thời gian đó, về học trò của anh.

Anh Quân không phải là người làm chính trị, và anh sẽ không bao giờ trở thành một người làm chính trị. Anh chỉ là một thầy giáo, một người thầy rất thương học trò. Anh rất ngại ngùng khi được khen tặng, và ngại nhất là phải đeo vòng hoa. Lần đón anh về năm 2007, nhiều người quí mến anh, đi đón, tặng hoa, đeo vòng hoa lên cổ cho anh là anh lại tìm cách tháo xuống ngay; tôi đứng bên cạnh cứ sợ anh làm buồn lòng họ. Vậy mà, anh đã làm tôi ngạc nhiên hôm anh dắt tôi đi dự buổi tiệc họp mặt của trường Kiên Thành. Hôm đó, các thầy cô giáo ai nấy đều được tặng một vòng hoa lan tím đeo trên cổ. Thoạt đầu, nhiều học trò các khoá sau, không nhận ra anh nên anh không có một vòng hoa nào cả. Anh gọi một anh học trò đến gần và nói: “Em cho thầy xin một vòng hoa, thầy là một thầy giáo”. Trước đôi mắt ngạc nhiên của tôi anh bảo: “ Học trò làm cho mình, không vì bất cứ lý do gì mà mình không đeo, lát nữa sau tiệc họ cũng vất hết, mà tội cho tấm lòng của học trò”.

Mặc dù luôn trấn an tôi, nhưng tôi thấy cung cách của anh giống như anh đang chuẩn bị cho một chuyến đi hơi lâu. Anh dặn dò tôi đủ thứ điều, người mà anh lo lắng quan tâm nhất lại chính là tôi. Thật ra, anh biết tánh hai cháu rất giống bố, với cái cứng cỏi và gan lì, cả ba bố con hay làm mẹ buồn; nhất là những gan lỳ và dại dột của những năm tuổi teen của các cháu. Lập gia đình với anh Quân, ngay từ lúc ban đầu chúng tôi đã gặp nhiều sóng gió. Tôi là một “daddys girl” rất thương bố. Ngày sắp rời VN, sắp gặp lại ông; tôi tự hứa với lòng rằng tôi sẽ không bao giờ cãi bố tôi, sẽ làm tất cả theo nguyện vọng của ông. Vậy mà rồi tôi thất hứa khi nhận lời cầu hôn của anh Quân. Bố mẹ tôi không bằng lòng anh, vì sợ lấy anh, tôi sẽ khổ, và cũng vì anh đến cùng lúc với một người khác có tương lai hơn. Những ngày ấy, chẳng biết tại sao Chicago trời cứ đầy mưa gió và sấm sét. Ngày nhận bó hoa đầu tiên anh tặng, là lúc San Francisco bị động đất lớn, tôi không thể nào liên lạc được với anh vì đường dây điện thoại bị gián đoạn. Rồi tiếp theo là những ngày buồn bã, đầy sóng gió trong gia đình do chuyện của chúng tôi. Sau này tôi có ghi lại trong một bài thơ viết tặng anh:

Vì em lỡ cãi mẹ lấy anh
Có bầu trời đầy sao chứng giám
Có chiều mưa và những ngày u ám
Nên đất trời biết mình yêu nhau.

Như đã nói ở trên, anh Quân là một thầy giáo và anh là một ông thầy rất nghiêm khắc. Khi về làm vợ anh cũng là lúc tôi chập chững bước vào đời. Những khó khăn trong công việc ở sở, khi đem chia sẻ với anh, lúc nào anh cũng ân cần, nhưng nghiêm trang bảo tôi: “Những khó khăn đó H phải tự vượt qua, nếu không H cũng sẽ gặp ở nơi khác”. Tánh anh không chiều chuộng, anh quí trọng những con người vượt khó, nên chờ đợi điều đó ngay cả đối vợ con mình. Có nhiều đêm tôi đã thầm oán trách anh và chỉ mong sao được chạy về với mẹ mình. Cho đến khi tôi trở thành một nhân viên danh dự của sở, cho đến khi tôi đứng vững trên đôi chân của mình tôi mới hiểu được bài học của anh đã cho tôi.

Năm 2007, anh ở tù chung với một em trai ở Tây Ninh. Em đã 22 tuổi mà không biết đọc. Khi trại giam đưa bản cáo trạng cho em ký, em mới thú nhận với anh là em mù chữ. Vậy là anh gỡ vôi trên tường làm phấn để dạy em học mỗi đêm trên bản luận tội của em. Có lúc em lười biếng, muốn trốn học, em làm bộ đọc thuộc làu làu câu: Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam… trên đầu trang giấy và xin được nghỉ sớm. Em tưởng là em có thể qua mắt được ông thầy của em; em đâu biết rằng ngày xưa thầy cũng đã từng ở ngôi thứ ba – nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò. Thầy chỉ cần bịt tay vào một vài chữ, rồi bắt em đọc chữ kế tiếp là cậu học trò ngớ mặt ra ngay, thế là em lại phải ngồi ngay ngắn lại để học.

Tánh anh Quân gan lì nhưng nhiều tình cảm. Một lần nghe một em bé Mỹ lai hát vọng cổ cũng làm anh ràn rụa nước mắt. Anh quan tâm nhiều đến giáo dục, đến lớp người trẻ. Những ngày ngồi tù ở Nguyễn Văn Cừ, nhìn những quản giáo trẻ đi lại ngoài hành lang, anh bảo với tôi là anh thấy rất thương họ. Anh ngồi tù bên trong nhưng thân phận của họ cũng chẳng khác gì anh. Anh mong những việc anh làm có thể phần nào đóng góp vào sự đổi thay của đất nước để chính những người công an này thấy được một cuộc sống tốt hơn cho chính bản thân họ và cho đồng bào họ.

Trước năm 2007, anh về VN để kiếm người phụ anh làm phần mềm dịch tự động từ tiếng Anh sang tiếng Việt. Trong dịp này, anh đã dẫn cô bé gái, con học trò cũ của anh từ Rạch Giá lên Sài Gòn đi theo anh khắp nơi. Anh bảo: “Cháu 16 tuổi mà trông như một cô bé lọ lem, đen đủi, ốm yếu. Hễ mở miệng ra là lại nói về bác Hồ, anh dẫn cháu đi cho cháu làm quen với các anh chị sinh viên trên Sài Gòn, cho cháu nhìn thấy một thế giới khác”. Chính những tình cảm dạt dào của anh, chính con người rất thầy giáo trong anh, đã làm cho tôi có thể chấp nhận mọi gian nan để anh được làm tròn những điều anh mong ước.

Có người bảo rằng con người là sinh vật cô đơn nhất trên hành tinh này. Tôi đang một mình nhưng tôi không cô đơn, tôi biết tôi sẽ còn buồn, sẽ còn lo, nhưng tôi sẽ vượt qua được tất cả. Có lần anh Quân bảo tôi, ở trong tù có những lúc anh đã tìm cách nói chuyện với tôi, anh tin là thần giao cách cảm sẽ giúp anh làm được điều đó, và nhiều đêm anh đã dặn tôi từ rất xa là tôi hãy yên lòng, hãy an tâm.

Tôi không biết lúc này, anh có nghe được tôi nói hay không, nhưng tôi muốn đọc một text message mà Khoa gởi về cho mẹ. Anh về lại Sacto thăm con trước ngày đi, anh đã nói thật với con về chuyến đi của mình. Khoa kể lại cho mẹ nghe rằng: hai bố con đi ăn phở, rồi vì mãi dặn dò con, gọi phở ra mà anh chẳng ăn miếng nào. Tôi thầm đọc cho anh nghe những điều Khoa viết. Tôi muốn anh biết rằng con đã lớn, đã trưởng thành. Khoa viết những điều này cho mẹ sau hai ngày anh rời Mỹ: “Hi mom, I just wanted to say that I really respect and love both you and dad. I know that dad being away scares you, but you should know that I will always be there for you and try my hardest to make sure you have a comfortable life. I want our family to fulfill our dreams and live happily anh I know dad wanted too. Please, dont be afraid, I love you”.

Không biết bố đã nói gì với Khoa về ước mơ của bố, nhưng một lát nữa đây khi về đến nhà tôi sẽ phải báo tin cho các con tôi là công an Việt Nam đã giữ bố. Chắc Khoa, Trí sẽ buồn nhưng các cháu sẽ hiểu. Và nếu các cháu chia sẻ được những khó khăn với bố mẹ trong lúc này, các cháu cũng biết được những giá trị về trách nhiệm của bố mẹ đối với quê hương, đối với cội nguồn của mình.

Ngô Mai Hương

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại, Z đến A | Tagged: | Leave a Comment »

Những Chuyện Trong Ngày: Thứ năm, 10-5-2012

Posted by Webmaster on May 9, 2012

Xin bấm vào tựa bài để đọc trọn bài từ nguồn trích dẫn.

VOA Tiếng Việt  –  Hàng trăm công an dùng võ lực cưỡng chế đất ở Nam Định

Công an cưỡng chế nông dân xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, 9/5/2012Hàng trăm công an ngày 9/5 sử dụng võ lực cưỡng chế hàng trăm nông dân xã Liên Minh huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, trong vụ tịch thu đất cho dự án khu công nghiệp Bảo Minh.

Một nông dân không muốn nêu tên có mặt tại hiện trường thuật lại:

“6 giờ sáng hôm nay hơn 100 nông dân đứng giữ đất. Lực lượng cảnh sát khoảng 300, 400 người. Họ dồn chúng tôi ra khỏi đám ruộng ấy. Dân ném đất, ném cát. Còn lực lượng cảnh sát cứ dùng dùi cui đánh dân. Họ phá vỡ được hàng rào dân ra, xông vào bắt 5 người đàn ông, đánh họ hộc máu mũi máu mồm. Có hai phụ nữ nằm ngay lề đường, một cụ 70 tuổi bị đánh vào đầu nằm vật ra giữa đường. Mười lăm, hai mươi phút sau người ta mới gọi xe cấp cứu đưa đi. Tới 7 giờ, người ta giải tán hết chúng tôi về. Nếu đây là công trình an ninh quốc phòng hay trọng điểm của nhà nước thì chúng tôi hoàn toàn nhất trí. Đây là công trình của một công ty cổ phần. Giá đền bù đất cho chúng tôi quá rẻ, có 27 ngàn đồng/mét vuông suốt từ năm 2008 tới giờ. Bà con không đồng ý nên mới đứng lên để giữ đất. Chúng tôi đã kiến nghị lên huyện, lên tỉnh, người ta chả nghe. Lên tận văn phòng Trung ương đảng, người ta lại đưa về tỉnh, tỉnh đưa về huyện. Huyện cứ thế họ làm. Chúng tôi giờ chả biết làm sao. Chúng tôi sẽ phản đối tới cùng theo đúng chủ trương của pháp luật.”

Ψ

RFI Tiếng Việt  –  Giới blogger Việt Nam kiên quyết thực hiện quyền tự do thông tin

Trọng Nghĩa – Thứ tư 09 Tháng Năm 2012

Từ Tiên Lãng đến Văn Giang, và hiện nay là Nam Định, các vụ chính quyền Việt Nam dùng nhân viên công lực để trục xuất cư dân ra khỏi những vùng đất bị trưng thu càng lúc càng thu hút mối quan tâm của công luận. Trong một bản tin hôm nay, 09/05/2012, hãng thông tấn Pháp AFP đã ghi nhận vai trò càng lúc càng quan trọng của giới blogger Việt Nam trong việc đưa tin, bất chấp các biện pháp đe dọa và trấn áp của chính quyền.

Theo AFP, trên một đất nước mà báo chí truyền thống bị Nhà nước kiểm soát, internet đã mang lại cho giới blogger một phương tiện thông tin hữu hiệu, và họ ngày càng mạnh dạn và sáng tạo hơn trong công việc của mình.

Ψ

Đàn Chim Việt  –  Cách Hoa Kỳ nhìn về Việt Nam: Một thay đổi rõ nét

Nguyễn Đình Thắng – 03:54:pm 09/05/12

Nhân ngày Tự Do Báo Chí 3 tháng 5 vừa qua, Tổng Thống Obama nêu trường hợp của Blogger Điếu Càyđể báo động tình trạng đàn áp tự do báo chí và kêu gọi các chính quyền tôn trọng quyền tự do này.

Chúng ta không được qu ên những người… như Blogger Điếu Cày, mà việc bắt bớ năm 2008 trùng với cuộc trấn áp hàng loạt nhắm vào nền báo chí công dân ở Việt Nam”, TT Obama nói.

Chúng ta hoan hỉ về sự kiện này vì nó biểu lộ mối quan tâm của Hoa Kỳ không những đối với cá nhân Blogger Điếu Cày mà đối với chính sách bóp nghẹt tự do báo chí ở Việt Nam nói chung. Quả vậy, TT Obama nhắc đến Việt Nam như một trong các trường hợp nổi bật về vi phạm tự do báo chí trên thế giới, đồng hạng với các quốc gia Syria, Eritrea, Ecuador, Belarus, và Cuba.

Nếu chúng ta hiểu rằng mỗi bài phát biểu của Tổng Thống Hoa Kỳ đều có sự tham khảo, góp ý của nhiều cơ quan, phải qua nhiều vòng duyệt và chuẩn bởi nhiều giới chức hữu trách về chính sách, thì việc chọn Blogger Điếu Cày và Việt Nam làm điểm nhấn cho lời phát biểu không phải là một quyết định bâng quơ mà nó thể hiện sự đồng tâm trong nội bộ Hành Pháp Obama.

Đây là một bước ngoặt đáng kể về chính sách và mỗi người ký thỉnh nguyện thư đều có thể tự tin rằng mình đã góp phần cho thành quả ấy.

Tôi biết chắc điều này vì hai lẽ.

Thứ nhất, cách đây hơn hai năm, ngày 21 tháng Giêng năm 2010, khi Bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton tuyên bố chính sách của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ về tự do internet, thì Việt Nam không thuộc các quốc gia mà Bộ Ngoại Giao đặc biệt quan tâm. Khi tôi hỏi về các bloggers bị bắt bớ và xử tù ở Việt Nam, Bà Ngoại Trưởng không biết, không chuẩn bị nên trả lời loanh quanh.

Điều này cho thấy rằng các thuộc cấp hữu trách đã không đặt nặng cuộc đàn áp các Bloggers đang diễn ra ở Việt Nam trong các bản phúc trình gởi cho Bà; Việt Nam đã không nằm trong trọng tâm về nhân quyền trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ.

Nhờ những cuộc vận động hậu trường liên tục của một số tổ chức, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ bắt đầu quan tâm hơn về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam, nhưng chính sách của họ vẫn rất dè dặt. Nhóm chủ trương nhân nhượng và bao che cho Việt Nam có vẻ mạnh thế hơn các giới chức thực sự quan tâm về nhân quyền.

Chính bởi vậy chúng ta cần và đã lên tiếng trực tiếp với Toà Bạch Ốc qua một chiến dịch thỉnh nguyện thư ồ ạt. Và chúng ta có thể kết luận, tiếng nói của chúng ta đã đến tai Tổng Thống Hoa Kỳ và đã tạo được sự quan tâm của cả Hành Pháp.

Lý do thứ hai để khẳng định điều này là: Nội dung thỉnh nguyện thư gởi TT Obama nêu đích danh Blogger Điếu Cày.

Với sự tự tin về thành quả đạt được này, tập thể người Việt ở Hoa Kỳ cần đẩy xa hơn nữa nỗ lực đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam.

Tôi đã viết loạt bài hướng dẫn để chúng ta từng bước một thực hiện điều này (trên machsong.org)

Các link liên quan:

http://gcepbd.ning.com/profiles/blogs/hillary-rodham-clintons

http://iipdigital.usembassy.gov/st/english/texttrans/2012/05/201205035037.html#axzz1uEmHUVbJ


(Tác giả gửi đăng trên Đàn Chim Việt)

Posted in Người Việt - Nước Việt, Những Chuyện Trong Ngày, Tác giả hải ngoại, Z đến A | Tagged: , | Leave a Comment »

Thư ngỏ của Câu lạc bộ Báo chí nước ngoài của Hoa Kỳ gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Posted by Webmaster on May 9, 2012

Kính thưa ngài:
Câu lạc bộ Báo chí nước ngoài của Hoa Kỳ, một tổ chức đã bảo vệ tự do báo chí và tự do ngôn luận hơn 70 năm qua, rất lấy làm đau buồn bởi tình trạng ngày càng gia tăng bóp nghẹt tự do, đặc biệt là đối với các bloggers ở đất nước của ngài.
Các ví dụ gần đây nhất của sự đàn áp truyền thông là bản cáo trạng đối với 3 nhà báo bị giam giữ trong nhà tù Việt Nam suốt nhiều tháng qua. Các cáo buộc đối với ông Nguyễn Văn HảiPhan Thanh Hải và bà Tạ Phong Tần liên quan đến tổng cộng 421 bài báo mà họ đã viết và đăng trên blog cá nhân, được cho là đã “phỉ báng nhà nước”. Cả ba người có thể phải lãnh án tù lên đến 20 năm nếu bị kết tội theo quy định của Điều 88, khoản 2 của Bộ luật hình sự Việt Nam với cáo buộc “tuyên truyền chống phá nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.”
 Ông Nguyễn Văn HảiTheo tờ báo New York Times, ông Nguyễn Văn Hải, 60 tuổi, còn được gọi là Nguyễn Hoàng Hải, đã bị cầm tù từ năm 2008 về tội danh “trốn thuế”, trên thực tế thì sự “vi phạm” của ông là “viết về những vấn đề nhạy cảm của quyền con người, tham nhũng tại Việt Nam và chỉ trích tình trạng nhân quyền của Trung Quốc” ở trên blog chính trị mang tên Điếu Cày. Vào ngày dự kiến được trả tự do sau khi hoàn thành bản án 30 tháng tù về tội “trốn thuế” vào năm 2010, gia đình ông đã bị đánh thức bởi một cuộc đột kích của cảnh sát trước bình minh, và vợ của ông đã bị đánh đập bởi cảnh sát và nói rằng ông sẽ không được thả ra và chờ những cáo buộc mới. Tổ chức Ân xá quốc tế đã báo cáo rằng ông ta bị bệnh và đã mất sụt cân rất nhiều.
Phan Thanh Hải, 43 tuổi, bút danh Anh Ba Sài Gòn, đã bị bắt vào tháng 10 năm 2010 bằng lệnh tạm giam 4 tháng và đã bị giam giữ bắt Ông Phan Thanh Hải, bút danh Anh Ba Sài Gònkhông xét xử trong 18 tháng qua. Ông đã viết về các vấn đề chính trị nhạy cảm trên blog của ông, bao gồm tranh chấp với Trung Quốc về biên giới trên biển, một vụ bê bối liên quan đến nợ nần của một công ty đóng tàu của nhà nước, dự án khai thác bauxite nhiều tranh cãi và những nghiên cứu về trường hợp của những người bất đồng chính kiến nổi tiếng. Trớ trêu thay, ông cũng đã đăng một bài viết kêu gọi việc bãi bỏ Điều 88 vì ông tin rằng nó đã vi phạm Điều 69 của hiến pháp (đảm bảo quyền tự do ngôn luận) và Điều 53 tôn trọng các quyền của mọi công dân tham gia thảo luận các vấn đề của quốc gia và vùng miền.
Tạ Phong Tần, 44 tuổi, ghi chép những bất công xã hội và tố cáo tham nhũng trên blog của bà là Sự Thật và Công Lý. Bà bắt đầu sự nghiệp viết lách như là một nhà báo tự do, viết cho nhiều tờ báo chính thống ở Việt Nam và BBC Tiếng Việt. Bà đã lập trang blog vào tháng 10 năm 2006, viết về các vấn đề xã hội như sự ngược đãi trẻ em, tham nhũng trong guồng máy, bất công trong thuế phí, tịch thu đất đai bất hợp pháp bởi các quan chức địa phương, cũng như sự lạm dụng quyền lực lan tràn bởi công an tại Việt Nam. Là một nữ công an trước đây, bà bị bắt vào ngày 05 tháng 9 năm 2011.

 Bà Tạ Phong TầnTại tất cả các quốc gia tân tiến, các nhà báo có nhiều chức năng quan trọng, trong đó góp phần nâng cao dân trí để người dân có thể tham gia hiệu quả vào các thảo luận của các vấn đề của đất nước, như được ghi rõ trong Điều 53 của Hiến pháp. Một vai trò quan trọng khác của nhà báo là điều tra đã phát hiện ra tham nhũng để các sai trái có thể bị truy tố. Ví dụ, Nguyễn Văn Khương, bút hiệu Hoàng Khương, đã vạch trần tình trạng tham nhũng của cảnh sát giao thông tham nhũng trong phóng sự điều tra của ông cho Báo Tuổi Trẻ. Đây cũng là một thể hiện đầy tính nhạo báng khi phóng sự của ông về nhân viên cảnh sát nhận hối lộ để bỏ qua hành vi vi phạm giao thông lại dẫn đến việc ông bị bắt giam vào ngày 02 tháng 01, 2012, để điều tra ông về hành vi hối lộ cảnh sát.
 Thưa ngài, thật là kinh ngạc khi tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) đã xếp Việt Nam vào hạng 172 trong 179 nước được khảo sát về Chỉ số Tự do báo chí hàng năm. Chỉ có bảy quốc gia đã được báo cáo là đàn áp truyền thông hơn so với Việt Nam. Theo RSF, hiện Việt Nam bỏ tù 5 nhà báo và 18 blogger.
Những thành viên của Ủy Ban Tự Do cho Báo Chí của Câu lạc bộ Báo chí Nước ngoài kêu gọi ngài trả tự do ngay lập tức cho các nhà báo, các blogger và thực hiện ngay các bước có thể để bảo vệ quyền tự do phát biểu, đảm bảo bởi Điều 69 của Hiến pháp của nước Việt Nam và Điều 19 của  Bản Tuyên ngôn Nhân quyền.
Trân trọng,

Susan R. Schorr
Larry Martz
Ủy ban Tự do Báo chí
Gửi đến:

Chủ tịch Trương Tấn Sang

Văn phòng Chủ tịch
1 Hoàng Hoa Thám
Hà Nội
Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Fax: (011.84.4) 823,1872
cc:
H.E. Nguyễn Tấn Dũng
Thủ tướng Chính phủ
Văn phòng của Thủ tướng Chính phủ
1 Bách Thảo
Hà Nội
Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
H.E. Nguyễn Quốc Cường
Đại sứ Việt Nam tại U.S.A.
Đại sứ quán nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
1233 20th Street, NW (Suite 400)
Washington, DC 20036
Fax: (202) 861.0917
Đại sứ Lê Hoài Trung
Đại diện thường trực
Công cán thường trực của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc
866 United Nations Plaza, Suite 435
New York, NY 10017
Fax: (212) 644.5732
H.E. David B. Shear
Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam
Đại sứ quán Hoa Kỳ
7 Láng Hạ
Quận Ba Đình
Hà Nội
Việt Nam
Fax: (011.84.4) 38.50.50.10
Maria Otero
Trợ lý ngoại giao cho Dân Chủ và Quan hệ quốc tế
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ
2201 C Street, N.W.
Washington, DC 20520
*
Dân Làm Báo lược dịch
http://danlambaovn.blogspot.com/
*

Nguyên văn tiếng Anh:

H.E. Truong Tan Sang
President
Office of the President
1 Hoang Hoa Tham
Hanoi
Socialist Republic of Vietnam
Fax: (011.84.4) 823.1872
Your Excellency:
The Overseas Press Club of America, which has defended press freedom and freedom of expression for more than 70 years, is greatly saddened by your country’s growing reputation for suppression of this freedom, particularly in regard to the bloggers in your country.
The most recent examples of your country’s oppression of the media were the charges brought against three journalists who have already been incarcerated in Vietnam’s jails for several months. The charges against Nguyen Van Hai, PhanThanhHai and Ta Phong Tan involve a total of 421 articles that they wrote and posted on their blogs, which are said to have “denigrated the state.” All three could face jail terms of up to 20 years if convicted of the charges, brought under Article 88.2 of the Vietnamese Criminal Code, which addresses “spreading propaganda against the Socialist Republic of Vietnam.”
According to The New York Times, Nguyen Van Hai, 60, also known as Nguyen Hoang Hai, has been imprisoned since 2008 on the trumped-up charge of property tax evasion when his real “offense” was “writing on sensitive human rights and corruption issues in Vietnam and criticizing China’s human rights record” in his political blog Dieu Cay (Peasant’s Pipe). On the day of his scheduled release following completion of his 30-month sentence on the tax evasion charge in 2010, his family was awakened by a pre-dawn police raid, and his wife was beaten by police and told that he would not be released pending new charges. Amnesty International has reported that he is ill and has lost a lot of weight.
Phan Thanh Hai, 43, who wrote under the pen name, Anh Ba Saigon (Saigon Brother Three), was arrested in October 2010 under a provisional four-month arrest order and held without charge for the past 18 months. He had reported on politically sensitive issues on his blog, including a dispute with China over maritime boundaries, a scandal involving a debt-laden state-owned shipbuilder, a controversial bauxite project and case studies of famous dissidents. Ironically, he also posted an article calling for the repeal of Article 88, believing it to violate Article 69 of your country’s Constitution (which guarantees freedom of expression) and Article 53 which enshrines the right of all citizens to participate in the discussion of problems of the country and region.
Ta Phong Tan, 44, documented social injustice and denounced corruption on her blog, Congly&Suthat (Justice and Truth). She began her writing career as a freelance journalist, writing for many mainstream newspapers in Vietnam and the BBC’s Vietnamese service. She founded her blog in November, 2006, writing about social issues such as the mistreatment of children, official corruption, unfair taxation, illegal land confiscations by local officials, as well as the widespread abuse of power by the police in Vietnam. A former policewoman, she was arrested on September 5, 2011.
In every modern country, journalists have many critical functions, which include helping to educate a country’s populace so that they can participate effectively in the discussions of problems of the country, as described in Article 53 of your Constitution. Another important role is that of the investigative journalist who uncovers corruption so that the wrongdoers can be prosecuted. For example, Nguyen Van Khuong, who writes as Hoang Khuong, exposed traffic police corruption in his investigative reporting for the newspaper, TuoiTre. It is an exercise in cynicism that his stories about police officers who take bribes to ignore traffic violations resulted in his own arrest on January 2, 2012, so that he could be investigated for bribing police officers.
Your Excellency, it is shocking that Reporters Without Borders (RSF) ranks Vietnam 172nd of the 179 countries surveyed in its annual Press Freedom Index. Only seven countries were reported to be more repressive of the media than Vietnam. According to RSF, currently resident in Vietnam’s jails are five journalists and 18 bloggers.
The members of the Overseas Press Club of America’s Freedom of the Press Committee urge you to free these journalists and bloggers immediately and to take all possible steps to protect freedom of expression, guaranteed both by Article 69 of your Constitution and by Article 19 of the Universal Declaration of Human Rights.
Respectfully yours,
Susan R. Schorr
Larry Martz
Freedom of the Press Committee
cc:
H.E. Nguyen Tan Dung
Prime Minister
Office of the Prime Minister
1 Bach Thao
Hanoi
Socialist Republic of Vietnam
H.E. Nguyen Quoc Cuong
Ambassador of Vietnam to the U.S.A.
Embassy of the Socialist Republic of Vietnam
1233 20th Street, NW (Suite 400)
Washington, DC 20036
Fax: (202) 861.0917
Ambassador Le Hoai Trung
Permanent Representative
Permanent Mission of the Socialist Republic of Vietnam to the United Nations
866 United Nations Plaza, Suite 435
New York, NY 10017
Fax: (212) 644.5732
H.E. David B. Shear
U.S. Ambassador to Vietnam
Embassy of the United States of America
7 Lang Ha
Ba Dinh District
Hanoi
Vietnam
Fax: (011.84.4) 38.50.50.10
Maria Otero
Under Secretary of State for Democracy and Global Affairs
U.S. Department of State
2201 C Street, N.W.
Washington, DC 20520

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại, Z đến A | Tagged: | Leave a Comment »