Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Posts Tagged ‘QLVNCH’

Nguyễn Viết Dũng – Bản án của hận thù?

Posted by Webmaster on December 15, 2015

BBC Tiếng Việt – 2015 12 14

151215114623_nguyenvietdung_640x360_facebookfreedomfornguyenvietdung_nocredit

Bản án 15 tháng tù ngồi dành cho Nguyễn Viết Dũng, thanh niên mặc quân phục Việt Nam Cộng hòa, một lần nữa tố cáo nền luật pháp áp đặt lên người dân.

Hãy lo cho sức khỏe của Nguyễn Viết Dũng, tôi cũng từng bị chà đạp, đánh đập và khủng bố tinh thần đến tiều tụy. Tôi hiểu những người không nhận tội trong lao tù sẽ bị Hà Nội giở hết tất cả mọi thủ đoạn để ép người vô tội phải có tội, sức khỏe là một trong những thủ đoạn họ có thể nghĩ ra.

Bản án 15 tháng tù mà Dũng phải chịu như một chiếc cân đo trọng lực của nền Cộng Hòa đang dần được trỗi dậy. Đây cũng có thể là thước đo cho lòng dạ của chính quyền Hà Nội với lời kêu gọi hòa hợp hòa giải dân tộc. Trước sự bất lực của Hà Nội với tư tưởng của người dân đang dần mạnh mẽ và can đảm hơn.

‘Một sự trả thù’?

Một số ý kiến của người dân trong nước nói về bản án của Dũng thể hiện thái độ của họ về cái nhìn hòa giải dân tộc khá sâu sắc.

Ông Trần Quốc Tiến, người Sài Gòn, phân tích về bản án của Nguyễn Viết Dũng là như một sự trả thù của chế độ cộng sản với nền Cộng Hòa, ông nói vụ án của Nguyễn Viết Dũng là “một vụ án bất công”.

“Như chúng ta biết, Dũng là người đã mặc quân phục Việt Nam Cộng Hòa, và treo cờ vàng ba sọc của nhà nước Việt Nam miền Nam trước năm 75. Đây là một bản án thể hiện sự hận thù chế độ cộng sản đối với Việt Nam Cộng hòa sau hơn bốn mươi năm qua một người thanh niên trẻ yêu nước. Tôi cực lực phản đối và lên án phiên tòa bất công đối với chàng trai Nguyễn Viết Dũng. Tôi cũng cực lực phản đối tư tưởng hận thù của Hà Nội đối với Việt Nam Cộng hòa sau 40 năm vẫn còn hằn sâu trong họ.”

Ông chỉ rõ: “Nếu như họ nói hòa giải hòa hợp dân tộc thì tại sao nghĩa trang Biên Hòa của lính Việt Nam Cộng Hòa không được trùng tu sửa chữa, dù đã bao lần Hà Nội hứa giải quyết vấn đề này nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện. Vậy ngay cả những người lính đã chết ở bên chiến tuyến mà Hà Nội còn không hòa giải được, huống chị người còn sống.

Và ngày hôm nay chúng ta thấy một người trẻ như Nguyễn Viết Dũng là người miền Bắc nhưng đã tìm hiểu và biết sự thật về Việt Nam Cộng hòa vì thế anh yêu mến và mặc quân phục, treo cờ Việt Nam cộng Hòa thì anh đã bị nhà cầm quyền Hà Nội xử tù một cách bất công.”

15 tháng tù giam đối với một người trẻ thể hiện lòng yêu nước và có tinh thần hòa hợp hòa giải dân tộc như Dũng thì đó cũng là một điều đáng để giới trẻ và thanh niên của Việt Nam suy ngẫm.

nguyen_viet_dung

Anh Long, đang sống tại Hà Nội, nói rằng: “Nguyễn Viết Dũng vô tội, còn 15 tháng tù đó chẳng qua chỉ là một sự ngu ngốc mà Hà Nội đang tự vả vào mặt mình trước lời tuyên truyền về hòa giải dân tộc của chính họ. Là một người trẻ, tôi khâm phục anh Dũng và chũng tôi sẽ nối tiếp hành động của anh ấy.

Biết đâu đấy trong thời gian tới có rất nhiều cờ vàng ba sọc và cờ đỏ sao vàng cùng tung bay trên quê hương Việt Nam, nếu mà vì sự hòa hợp này mà chúng tôi bị cầm tù thì chúng tôi vui lòng và hạnh phúc vì điều đó hầu mong cho xã hội Việt Nam được phát triển và toàn dân Việt Nam được đùm bọc yêu thương nhau hơn.”

Ngày 14/12 có ba sự kiện diễn ra tại Hà Nội, Sài Gòn, Mỹ Tho.

Hà Nội xử Nguyễn Viết Dũng với mức án 15 tháng tù. Chính quyền TP Hồ Chí Minh câu lưu hơn một ngày đối với Nguyễn Phương Uyên.

Còn tại Mỹ Tho, nhạc sĩ Việt Khang được trở về với gia đình sau 4 năm tù vì anh sáng tác các bài hát chống Trung Quốc xâm lược và ca ngợi lòng yêu nước của nhưng người đấu tranh cho tự do nhân quyền.

Bản án của Dũng cùng sự bắt bớ một số người có thể là câu trả lời cho sự hòa hợp dân tộc và tình hình nhân quyền tại Việt Nam mà nhà cầm quyền muốn gởi đến người Việt trong và ngoài nước?

Paulus Lê Sơn là một nhà hoạt động tại Việt Nam. Ông là một trong 14 người bị bắt và phải ra tòa về tội “âm mưu lật đổ chính quyền”. Tháng 8/2015, ông được trả tự do sau 4 năm ngồi tù.

Advertisements

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước, Z đến A | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Chuyện bây giờ mới kể: Bức tượng “Thương Tiếc”

Posted by Webmaster on August 23, 2014

 

Nguyễn Ngọc Chinh

CHỦ NHẬT, NGÀY 17 THÁNG 8 NĂM 2014

Bức tượng “Thương Tiếc”, nặng 10 tấn, cao hơn 6m,

Khi cuộc chiến leo thang khốc liệt, năm 1966 Nghĩa trang Quân đội tại Hạnh Thông Tây, Gò Vấp, bắt đầu không còn đủ đất để các tử sĩ VNCH yên nghỉ. Chính phủ nền Đệ nhị Cộng hòa của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phải tính đến việc thành lập một nghĩa trang mới và địa điểm được lựa chọn nằm dọc theo phía tay trái của xa lộ Biên Hòa (nay là xa lộ Hà Nội) nếu từ hướng Sài Gòn đi Biên Hòa.

Kiến trúc sư kiêm điêu khắc gia, Đại úy Nguyễn Thanh Thu, được lệnh của Tổng thống Thiệu lên đường đi Phi Luật Tân để nghiên cứu mô hình xây dựng Nghĩa trang Quân đội Hoa Kỳ tại Manila (American Cemetery in Manila), được coi là một nghĩa trang đẹp nhất Á châu.

Nghĩa trang Quân đội Hoa Kỳ tại Manila

 

Bức tượng “Thương Tiếc”, nặng 10 tấn, cao hơn 6m, được đặt tại cổng vào Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa  (Hình: vnrozier)

Năm 2003, tôi đã có dịp đến Phi Luật Tân và viếng Nghĩa trang Hoa Kỳ tại thủ đô Manilla [1]. Nghĩa trang có tên American Cemetery, đây là nơi chôn cất thi hài quân nhân Mỹ và đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến ở Thái Bình Dương vào thời thế chiến thứ hai.

Nghĩa trang mằn trên một khu đất rộng 615,000 mét vuông, trồng cỏ xanh rì vây quanh là những hàng cây rợp bóng mát. 17,206 ngôi mộ chiến sĩ được đánh dấu bằng các thập tự giá và xếp hàng thẳng tắp như một đội quân thầm lặng. Điểm xuyết cho nghĩa trang là một vài tượng đài kỷ niệm ghi những dòng chữ tưởng nhớ công ơn những vị anh hùng “vị quốc vong thân”.

Nghĩa trang Quân đội Hoa Kỳ tại Manila  (Hình tác giả chụp tại thủ đô Manila, năm 2003)

Sau chuyến đi tham khảo tại Phi Luật Tân, Đại úy Thu sẽ phải trình đề án lên Tổng thống Thiệu để giao cho công binh xây dựng một nghĩa trang mới mang tên Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa. Ông còn gợi ý phải có một tác phẩm điêu khắc tại cổng vào nghĩa trang để nói lên sự tri ân của mọi người tại hậu phương trước những tử sĩ được chôn cất tại đây.

Đại úy Nguyễn Thanh Thu xin 1 tuần để suy nghĩ về dự án và trước khi ra về anh còn được Tổng thống Thiệu nhắc nhở bằng những lời rất thân tình: “Anh cần chú ý đến ý nghĩa của nghĩa trang phải xoay quanh “cục nhưn” là bức tượng… Tôi đặt nhiều hy vọng vào anh…”.

Tất cả mọi chuyện chỉ bắt đầu một cách giản dị như vậy. Tuy nhiên, đối với nhà điêu khắc Nguyễn Thanh Thu đó là thời gian anh trăn trở nhiều nhất với những ý tưởng của một nghệ sĩ sáng tạo cho một công trình mang tầm vóc quốc gia nói lên lòng tri ân của mọi người đối với những chiến sĩ đã bỏ mình ngoài chiến trường.

Trong suốt một tuần lễ, hầu như ngày nào anh cũng có mặt tại nghĩa trang Hạnh Thông Tây để chứng kiến những cảnh tang tóc, đau thương của vợ con tử sĩ. Nhà chứa xác đầy nghẹt, những chiếc hòm chưa chôn còn mịt mù nhang khói tại những khu phải căng lều bạt chờ chôn… trong khi trực thăng vẫn hàng ngày tiếp tục chở xác về nghĩa trang.

Ngày cuối cùng của một tuần tìm ý tưởng là vào một buổi trưa Thứ Sáu trên đường từ Nghĩa trang Hạnh Thông Tây anh Thu ghé vào một quán nước gọi ly đá chanh. Và đây chính là giờ phút “định mệnh” khi anh nhìn thấy một người lính thuộc binh chủng Nhảy dù ngồi trước những chai bia và hai cái ly…

Anh lính ngồi nói chuyện với cái ly thứ hai trước sự ngạc nhiên của chủ quán lẫn khách uống nước. Hình như anh lính là người vừa thăm bạn được chôn cất tại Nghĩa trang Hạnh Thông Tây. Một ly anh cúng bạn và một ly anh uống. Anh ngồi vừa uống vừa nói chuyện với chiếc ly!

Cảm động trước hình ảnh một người lính khổ sở khi phải mất bạn, anh Thu cầm ly nước chanh bước qua bàn lảm quen. Anh lính ngước lên nhìn anh Thu với vẻ khó chịu vì sự riêng tư của mình bị người lạ làm phiền và tiếp tục trở về với ly bia “cúng” bạn.

Anh Thu cũng bị lúng túng vì thái độ “bất hợp tác” của anh lính nhảy dù. Mấy cô bán hàng lại cười khúc khích, có lẽ các cô nghĩ nãy giờ có một người “điên” ngồi uống bia nói chuyện với cái ly và bây giờ lại thêm người “điên” nữa lân la đến làm quen.

Người lính tiếp tục gục đầu ngồi độc thoại, phớt lờ những lời xã giao làm quen của anh Thu. Dường như anh tưởng bị quân cảnh hỏi giấy nên lẳng lặng móc bóp giấy tờ cho anh Thu mà không hề ngước mắt nhìn và tiếp tục uống!

 

Anh Thu cầm bóp trở về bàn mình và ghi lại tên anh lính: Võ Văn Hai, cấp bậc Hạ sĩ, binh chủng Nhảy dù, cả tên tiểu đoàn lẫn KBC (Địa chỉ Khu Bưu Chính của quân lực VNCH). Khi anh Thu trả lại giấy tờ, Hạ sĩ Võ Văn Hai nhét vào túi với vẻ bất cần, cũng không thèm ngước mặt nhìn lên.

Điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu

Khuya Thứ Sáu anh Thu mới bắt đầu vẽ để sáng Thứ Bảy trình Tổng thống. Từ 8g tối đến 6g sáng anh phác thảo được 7 bản vẽ trong tiếng súng và bom thỉnh thoảng vọng về Sài Gòn. Những ý nghĩ ở một hậu phương yên bình trong khi những người lính ngày cũng như đêm xả thân ngoài chiến trường khiến anh Thu dồn hết tâm trí vào những nét vẽ của anh.

Anh Thu hôm đó chỉ ngủ 2 tiếng thì bị đánh thức bởi tiếng chó sủa, thì ra theo lời của vợ anh: “Có người đến nhà mời anh đi trình dự án!”. Họ đến sớm để mời anh đi ăn sáng trước khi gặp Tổng thống Thiệu. Lần trước đây anh gặp Tổng thống để bàn về dự án tại Bộ Tổng tham mưu nhưng lần trình dự án lại là tại dinh Gia Long.

Lịch gặp Tổng thống vào lúc 9 giờ sáng nhưng vì Tổng thống còn đang tiếp khách nên anh Thu trong lúc đi lại trên hành lang dinh Gia Long bỗng nảy ra câu hỏi “Tại sao lại không vẽ Võ Văn Hai?”. Nghĩ là làm ngay. Anh tưởng tượng một bố cục dựa trên hình ảnh Hạ sĩ Hai ngồi nhớ bạn tại quán nước.

Anh trở ngay vào phòng Đại tá Cầm, tùy viên của Tướng Thiệu, chụp một cây bút nguyên tử, lấy trong giỏ rác một bao thuốc lá và rút mảnh giấy bọc bao thuốc trở ra hành lang ngồi vẽ lại hình ảnh Hạ sĩ Hai.

Một lần nữa, “định mệnh” lại ra tay: trong 7 bản vẽ mang theo, anh Thu thấy bản cuối cùng, một “tốc họa” trên bao thuốc lá tại dinh Gia Long, là bản anh ưng ý nhất. Đến khi vào gặp Tổng thống, anh trải 7 bản vẽ lên sàn nhà trước bàn làm việc, bản vẽ cuối cùng trên bao thuốc lá anh vẫn còn cầm trên tay.

Tổng thống Thiệu sau khi đi tới, đi lui ngắm 7 bản vẽ, ông nói: “Anh là “cha đẻ” của dự án này nên theo ý anh, bức nào làm anh hài lòng nhất”. Phải nói, anh Thu là người thật thà, chất phác, anh thẳng thắn trình bày:

“Thưa Tổng thống, nếu Tổng thống cho tôi chọn lại thì bản vẽ mới đây tôi vừa nghĩ ra và vẽ vội trên bao thuốc lá lại là bản vẽ tôi ưng ý nhất… nhưng tôi sợ mình quá vô lễ để đưa ra tại đây”.

Tổng thống Thiệu vui vẻ và đồng ý xem “tốc họa” trên bao thuốc lá. Ông cầm bản phác thảo Hạ sĩ Võ Văn Hai về ngồi trên ghế ngắm nghía, một lúc sau ông nói: “Anh Thu à, người nghệ sĩ hay lãng mạn lắm mà chiến sĩ của mình thực tế hơn, họ cần một cái tên cho đề tài, anh cho tôi biết đề tài của bức hình là gì đây?”.

Anh Thu lần lượt đề nghị các tên: (1) Khóc bạn, (2) Tình đồng đội, (3) Nhớ nhung, (4) Thương tiếc và (5) Tiếc thương. Cuối cùng Tổng thống chọn tên “Thương Tiếc” cho bức phác họa Hạ sĩ Võ Văn Hai ngồi nhớ bạn. Tổng thống còn nhắc nhở phải làm sao nói lên được ý nghĩa vừa thương tiếc bạn bè nằm xuống nhưng cũng phải thể hiện tinh thần chiến đấu của người lính VNCH lúc nào cũng vững tay súng.

Bất ngờ, Tổng thống yêu cầu anh vẽ một bản thứ hai lớn hơn, vẽ tại chỗ, ngay ở dinh Gia Long. Thế là với dụng cụ giấy vẽ, bảng đen và các loại màu được cung cấp ngay theo yêu cầu, anh Thu bắt đầu… “ra tay” trước mặt Tổng thống Thiệu và một số sĩ quan thân cận của ông.

Anh Thu có thêm yêu cầu cần một người ngồi làm mẫu… và trong số các sĩ quan hiện diện, chính Đại tá Cầm “xung phong” làm… người mẫu! Thực ra thì hình ảnh Đại tá Cầm mặc quân phục chỉnh tề, “ủi hồ láng cóng”, không thích hợp với hình ảnh người lính thật sự nhưng đó chỉ là một hình ảnh gợi ý để sáng tác cấp tốc.

Anh Thu còn xin thêm thêm 1 khẩu súng trường cho Đại tá Cầm để trên đùi, đó là khẩu Garant M1 đang được quân đội sử dụng trên chiến trường… Anh cũng đề nghị trong lúc anh vẽ, tất cả mọi người miễn đặt câu hỏi, vì nếu như thế anh sẽ mất sự tập trung trong sáng tác và sẽ thất lễ nếu anh không dừng vẽ để trả lời.

 

Khó khăn của anh Thu là phải hoàn thành tác phẩm trong một thời gian gấp rút, anh tâm sự: “Lúc bấy giờ, không biết có một điều xui khiến vô hình nào đó mà tôi xuất thần phóng bút vẽ lại Hạ sĩ Hai… Không biết là tôi vẽ hay là ai nữa!”.

Sau khi Tổng thống Thiệu ký tên vào bức “tốc họa”, anh Thu chỉ có 3 tháng để hoàn tất công trình tượng đài trước ngày 1/11/1967, ngày Quốc khánh của VNCH. Vấn đề trước mắt là đi tìm “người mẫu” Võ Văn Hai trong quán nước ngày trước tại Gò Vấp. Anh đã tìm đến đơn vị của Hạ sĩ Hai và gặp vị Thiếu tá phụ trách đơn vị.

Thoạt đầu khi nghe anh Thu trình bày vấn đề, vị Thiếu tá có vẻ băn khoăn, suy tính… nhưng khi thấy tận mắt bức họa có chữ ký của Tổng thống Thiệu, ông lại hãnh diện khi có người lính thuộc đơn vị nhảy dù của mình được chọn làm biểu tượng cho người lính VNCH tại nghĩa trang…

Vị Thiếu tá còn ra lệnh cho tập họp đại đội với súng ống đầy đủ để anh Thu chọn “người mẫu”, vì theo ông, trong đơn vị có nhiều người cao to tới 1,7 hoặc 1,8 mét, còn Hạ sĩ Hai chỉ cao chừng thước 1,6… Chính ông Thiếu Tá cũng chọn được 4 người lính lực lưỡng trong hàng đầu còn anh Thu thì chỉ réo tên Võ Văn Hai ở gần cuối hàng quân.

 

Anh Thu được giao 5 người lính nhảy dù để làm mẫu cho bức tượng Thương Tiếc trong vòng 3 tháng. Anh cũng nói riêng với các “người mẫu”, sự thật anh chỉ cần Hạ sĩ Hai, nhưng tất cả đều được nghỉ phép 3 tháng tại Sài Gòn với điều kiện chỉ được mặc quần áo dân sự để không bị quân cảnh làm khó dễ.

Anh Thu bên bản sao bức tượng “Thương Tiếc”

Chính hình ảnh Võ Văn Hai ngồi tiếc thương bạn trong quán nước đã ám ảnh anh Thu để sáng tạo ra bức tượng “Thuơng Tiếc” ngồi trước cửa Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa. Ngày ngày, anh Hai trong bộ quần áo dân sự đạp xe lên nhà anh Thu, tại đây anh thay bộ quân phục, với ba lô, súng đạn đầy đủ để ngồi làm mẫu.

Một hôm, khi bức tượng gần hoàn chỉnh chỉ còn thiếu chi tiết khuôn mặt, anh Thu đã cố tình để cho người lính ngồi một mình trong phòng, còn anh kín đáo quan sát qua bông gió trên tường. Đây là dụng ý của nhà điêu khắc muốn để anh ngồi một mình nhớ đến người bạn đã qua đời.

 

Anh Thu có thể thấy từng đường nét diễn biến trên khuôn mặt lúc anh lính ngồi buồn một mình và nhà điêu khắc đã phác họa lại trên giấy khuôn mặt anh. Phần mình, Hạ sĩ Võ Văn Hai lại sợ đã làm chuyện gì khiến Đại úy Nguyễn Thanh Thu phiền lòng nên cho anh về sớm mà không biết ông đã bí mật quan sát!

Khuôn mặt người lính “Thương Tiếc” bạn được tái hiện qua bức tượng trong cuộc phỏng vấn

Khoảng 3 giờ sáng anh Thu thức dậy để bắt đầu giai đoạn hoàn chỉnh cuối cùng của bức tượng: nét mặt của người lính. Anh dùng đèn cầy để lấy ánh sáng chiếu vào nhiều góc cạnh, qua đó anh có thể sửa lại nét mặt người lính theo những gì anh phác họa.

Loại ánh sáng nhân tạo qua ánh đèn cầy có tác dụng điều chỉnh các góc cạnh của tác phẩm theo hướng người nghệ sĩ di chuyển từ nhiều phía. Anh Thu hoàn toàn bị cuốn hút vào những cảm xúc trên khuôn mặt người lính. Đó là những giây phút chỉ mình anh và nhân vật của bức tượng trong ánh sáng mờ ảo của cây đèn cầy.

Sau một giấc ngủ ngắn, anh tỉnh dậy sáng hôm sau để quan sát và so sánh công trình của mình đêm qua dưới ánh đèn cầy với ánh sáng ban ngày. Anh mừng vì khuôn mặt của người lính giữa ánh sáng tự nhiên ban ngày và ánh sáng nhân tạo từ đèn cầy vẫn hiện lên một nét buồn ray rứt.

Như vậy là điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu có thể hài lòng với công trình nghệ thuật kéo dài 3 tháng của mình. Và chúng ta được chứng kiến pho tượng “Thương Tiếc” ngồi trước cổng vào Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa từ năm 1967 cho đến sau ngày 30/4/1975.

Bức tượng “Thương Tiếc” được đắp lại cho cuộc phỏng vấn

Chuyện bây giờ mới kể về bức tượng “Thương Tiếc” được viết lại theo nội dung cuộc phỏng vấn của Lê Xuân Trường với nhà điêu khắc Nguyễn Thanh Thu qua một video clip dài 36,57 phút vừa xuất hiện trên Youtube, bạn đọc có thể theo dõi qua địa chỉ:

https://m.youtube.com/watch?v=IJbgQGqBsCA&rdm=17jwyp50u&client=mv-google

Cuộc phỏng vấn của Nguyễn Xuân Trường với điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu

Trong clip này, ở phần cuối dài hơn 5 phút, có đề cập đến thời gian đi học tập cải tạo của Đại úy Nguyễn Thanh Thu. Anh tâm sự cuộc đời của mình dính liền với tác phẩm Thương Tiếc, từ “danh vọng” đến “thê thảm”. Tại trại cải tạo trong thời gian bị “biệt giam” 22 tháng trong “thùng conex” [2] với lời buộc tội: “Tướng lãnh, sĩ quan xong giặc rồi là hết, còn anh vẫn lưu lại tư tưởng phản động qua tác phẩm….”.

Cán bộ trong trại chắc cũng chưa từng thấy bức tượng “Thương Tiếc” mà chỉ nghe đồn qua người Sài Gòn vì bức tượng đã bị giật sập và nấu thành kim loại sau năm 1975. Khi ở trong trại được khoảng 8 tháng, có lần “quản giáo” trong trại đề nghị anh Thu khai chỉ đóng vai phụ giúp trong việc tạc tượng còn tác giả đã ra nước ngoài!

Anh Thu đã trả lời một cách khẳng khái rằng anh đã “làm” thì anh “chịu”, tàu chìm thì anh chìm theo, máy bay rớt thì anh rớt theo, tượng chết thì anh chết theo… chứ không thể nào khác được. Anh Thu đã phải trả giá về sự “ngoan cố” của mình, nhưng một “phép lạ” đã xảy ra trên đường ra pháp trường sử bắn…

Nguyễn Thanh Thu diễn tả lại cảnh vì sao anh bị… điếc

Người xem video clip này dễ dàng nhận thấy giữa người phỏng vấn Lê Xuân Trường và người được phỏng vấn, anh Nguyễn Thanh Thu, đôi lúc không có sự “ăn ý” trong đối thoại. Chỉ ở đoạn cuối mới có câu trả lời tại sao anh Thu đã bị “điếc” trong thời gian đi cải tạo khiến cho những đối thoại trong cuộc phỏng vấn không được “trơn tru” như bình thường.

Nguyên do tại sao xin bạn đọc theo dõi phần cuối câu chuyện bây giờ mới kể trên video clip đã dẫn.

Bức tượng Thương Tiếc sau 30/4/1975

***

Chú thích:

[1] Xem thêm bài viết “Phi Luật Tân thời hậu SARS” tại:

http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/10/phi-luat-tan-thoi-hau-sars.html

[2] Thùng Conex: loại thùng bằng sắt để chứa hàng hóa trong quân đội Mỹ ngày xưa, có kích thước khoảng 3 mét mỗi chiều. Ngày nay thường thấy loại thùng này lớn hơn được chuyên chở trên các xe container.

[3] Xem thêm bài viết “Nghĩa tử là nghĩa tận: Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa” tại:

http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/09/nghia-tu-la-nghia-tan-nghia-trang-quan.html ***

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , | Leave a Comment »

Mùa Xuân Dậy Sóng

Posted by Webmaster on March 1, 2014

 Mùa Xuân Dy Sóng

          Mai Nguyn

Một mùa xuân dậy sóng

Trận hải chiến Hoàng Sa

Thiếu Tá Ngụy Văn Thà

Người chỉ huy Nhật Tảo      (1) Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10

Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10

Hy sinh biển đảo

Ngày 19 tháng giêng

Giặc phương Bắc láng giềng

Đưa đạo quân chiếm đánh

Đem cân bằng sức mạnh

Ta dũng khí hào hùng

Bảy mươi bốn cùng chung      (2) 74 chiến sĩ Hải Quân VNCH

Lòng hy sinh quyết giữ

Để ngàn năm lịch sử

Còn ghi lại Hoàng Sa

Hải Quân giữ sơn hà             (3) HQ/VNCH

Của non sông nước Việt

Việt Nam ta oanh liệt

Nước Việt Nam Cộng Hòa

Biển đảo dân tộc ta

Đi vào lòng lịch sử.

Mai Nguyn

 

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Những Người Thua Trận

Posted by Webmaster on June 12, 2012

Huy Phuong   –  June 12, 2012

Ði Georgia nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên tôi được viếng thăm Stone Mountain Park nơi có hòn núi đá lớn khắc hình ba vị lãnh tụ của miền Nam thua trận trong cuộc nội chiến của Hoa kỳ kéo dài bốn năm từ tháng 4, 1861 đến tháng 4, 1865.


Hình ảnh những người thua trận tại Stone Mountain Park. Từ trái, Tổng Thống Liên Minh Miền Nam Jefferson Davis,Tướng Tổng Tư Lệnh Liên Minh Robert E. Lee và Tư Lệnh Phó Thomas Jackson. (Hình: Huy Phương/Người Việt)

 

Ðó là hình Tổng Thống Liên Minh Miền Nam Jefferson Davis, Tướng Tổng Tư Lệnh Liên Minh Robert E. Lee và Tư Lệnh Phó Thomas Jackson. Tác phẩm điêu khắc này là do sáng kiến của “Hiệp Hội Những Người Con Gái của Liên Minh” (United Daughters of the Confederacy), khởi công từ năm 1962, sau bao nhiêu trắc trở, được hoàn thành năm 1972. Jefferson Davis chính là vị tổng thống lãnh đạo Liên Minh gồm 11 tiểu bang miền Nam ly khai chống lại chính sách giải phóng nô lệ da đen của Tổng Thống Abraham Lincoln lãnh đạo 25 tiểu bang miền Bắc. Ðược gọi là những người “ly khai,” “phản loạn,” cuối cùng họ vẫn được tôn vinh và tưởng nhớ trong lòng người dân Mỹ. Người thua trận mà cũng được vinh danh hay sao?

Cuộc chiến tranh tương tàn Nam Bắc kéo dài đúng bốn năm thiếu ba ngày, 750,000 quân hai phía và một số lượng thường dân thương vong không kiểm kê được, ước tính số người chết chiếm 10% toàn bộ số nam giới miền Bắc từ 20 đến 45 tuổi, và 30% đàn ông da trắng miền Nam trong độ tuổi từ 18-40.

Bị phong tỏa đường biển, thiếu tiếp vận, nhất là sau sự thất bại của trận Gettysburg tại ngay vùng đất của mình, cuộc nội chiến đẫm máu kết thúc vào ngày 9 tháng 4, 1865 khi Tướng Robert E. Lee, tư lệnh phe Liên Minh, ký nhận đầu hàng không điều kiện ở Appomattox Court House, Virginia, dưới sự chứng kiến của tướng miền Bắc Ulysses S. Grant. Tướng Lee đã an ủi quân sĩ của mình: “Sau 4 năm chiến đấu khó khăn, với sự can đảm và anh hùng chưa từng thấy, binh đoàn Bắc Virginia (của LM miền Nam) bị bắt buộc phải nhượng bộ một lực lượng và hậu thuẫn quá to lớn.”

Các điều kiện đầu hàng được soạn thảo hoàn tất vào khoảng 4 giờ chiều ngày 9 tháng 4. Khi Lee lên ngựa rời nơi ký văn kiện đầu hàng thì binh sĩ miền Bắc không giấu nỗi sự mừng rỡ đã reo hò, nhưng Grant nghiêm khắc ra lệnh ngưng ngay thái độ này. Ông nói: “Những người miền Nam bây giờ là đồng bào của chúng ta, và chúng ta không nên có thái độ đắc chí trên sự suy sụp của họ.” Hiệp ước Appomattox không có điều khoản nào giam giữ, kỳ thị với 200,000 tù binh miền Nam và phe thắng trận thi hành đúng những điều khoản này, sĩ quan thua trận được giữ vũ khí cá nhân của mình và tất cả đã được an lành trở về với gia đình trong sự tôn trọng của phe đối nghịch, được xem như là hiệp ước của những người hào hiệp (The Gentlemen’s Agreement). Theo lời yêu cầu Robert E. Lee, quân lính miền Nam được tiếp tục cho giữ lừa ngựa để trở về quê quán giúp họ trong công việc của nông trại, và được quân đội miền Bắc cấp ngay 25,000 khẩu phần lương thực vì những người lính thua trận đang bị đói khát mấy ngày hôm nay.

Trước đó, trong trận đánh nổi tiếng ở Gettysburg vào tháng 7, 1863, sau 3 ngày giao tranh, phe Liên bang miền Bắc chết 3,000 người, phe Liên Minh mất 4,000 người. Tổng thống Abraham Lincoln đã ra lệnh đem cả 7,000 thi hài của cả hai bên để an táng chung một nơi. Ngày 19 tháng 9, 1863, khánh thành nghĩa trang này, Lincoln đã đọc bài diễn văn công bố chiến trường Gettysburg là Nghĩa Trang Quốc Gia. 40 năm sau cuộc chiến, mở đầu cho giai đoạn hàn gắn vết thương chia rẽ của dân tộc, năm 1990, Tổng Thống William Mc Kinley đã cho thu thập khoảng 30,000 nấm mộ của tử sĩ Liên Minh Miền Nam trong trận Nội Chiến rải rác trong vùng Washington, cải táng đưa vào một khu đặc biệt trong nghĩa trang Arlington gọi là Confederate Section.

https://phunucovang.files.wordpress.com/2012/06/ntbh_057_tt_dangxay.jpg?w=202
Tượng THƯƠNG TIẾC nơi lối vào nghĩa Trang

Trước hết chúng ta nhìn lại cuộc đầu hàng miền Nam ngày 30 tháng 4, 1975 tại Dinh Ðộc Lập, Sài Gòn. Theo David Butler, tác giả cuốn The Fall of Saigon (1984), ghi lại tường thuật của phóng viên Neil Davis, một người Úc biết tiếng Việt làm việc cho đài truyền hình NBC của Mỹ, có mặt trong dinh lúc bấy giờ, thì khi xe tăng đã vào sân cỏ, hai bộ đội trẻ là Pham Huy Do và Pham Huy Nghe (ghi tên không có dấu tiếng Việt theo như trong sách), tay ôm súng, chạy vào trong dinh, sau khi kéo cờ Mặt Trận trên nóc, Nghe đi tìm Tổng Thống Dương Văn Minh, vừa chạy vừa quát to: “Ai là Dương Văn Minh? Dương Văn Minh hãy bước ra và quì xuống.” Vừa lúc thì Do dẫn vào bốn chính ủy, một người tự giới thiệu là Trung Tá Bùi Văn Tùng, chỉ huy đoàn chiến xa vào Dinh Ðộc Lập.

Sau này tài liệu của Cộng Sản ghi chép thì Bùi Văn Tùng có nói với Tổng Thống Dương Văn Minh là: “Ông không còn gì để bàn giao…” Nhưng sự thật, theo “Hồi Ký Dang Dở..” của cựu Ðại Tá Dương Hiếu Nghĩa ghi lại lời kể của Cựu Dân Biểu Nguyễn Văn Binh (nguyên Quận trưởng Gò Vấp) có mặt trong Dinh Ðộc Lập vào giờ ấy, thì:

“Thấy vị sĩ quan nầy đeo đầy sao vàng trên cầu vai nền đỏ, vì không biết cấp bậc của quân đội Miền Bắc, nên ông Minh tưởng rằng mình đang đứng trước một tướng lãnh cao cấp:

“Thưa quan sáu, tôi đã chờ ông từ ban sáng để trao quyền cho ông.”

Sĩ quan nầy dùng danh từ “mầy tao” xẵng giọng hách dịch và đanh đá lên tiếng:

“Mầy dám nói là trao quyền hả? Mầy chỉ là một kẻ cướp quyền và một bù nhìn. Mầy làm gì có ‘quyền’ nào để giao cho tao? Chúng tao lấy được quyền đó bằng khẩu súng nầy đây. Ngoài ra tao xác nhận với mầy là tao không phải là tướng mà chỉ là một trung tá ủy viên chính trị của một đơn vị chiến xa. Kể từ bây giờ tao cấm mầy không được ngồi xuống!”

Cũng với thái độ ấy, y nói với ông Nguyễn Văn Hảo, khi ông này ngỏ ý muốn trao “món quà” 16 tấn vàng cho Bắc Việt:

“Ðó không phải là quà mà là chiến lợi phẩm của chúng tao, tao phải tịch thu, mầy hãy trao ngay cho tao đi!”

Ðọc đến đây, thấy vừa buồn vừa nhục!

Đền Tử Sĩ lúc vừa hoàn thành

Ngày nay chúng ta đã rõ Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa và thân phận của người lính miền Nam đã bị đối xử như thế nào. Về người chết thì ngay khi Cộng Sản vào Saigon, ngày 3 tháng 5, Nghĩa Trang Quân Ðội Hạnh Thông Tây, Gò Vấp đã bị bọn Cộng Sản Bắc Việt dùng xe ủi đất san bằng hết ngay chiều ngày hôm đó. Về người sống thua trận, thì cũng trong “Hồi Ký Dang Dở,” Ông Dương Hiếu Nghĩa cho biết: “Ngay tại tỉnh Vĩnh Long, các ông cai tổng Nguyễn Văn Dần, Nguyễn Văn Xôm, Nguyễn văn Thêm đều bị họ kết án là ‘có tội với nhân dân’ mà không thông qua một tòa án nào, và bị hành quyết ngay khi bị bắt, bằng vũ khí thô sơ như búa, mã tấu… Riêng ngôi mộ của Trung Úy Dù Nguyễn Văn Ngọc ở xã Long Hồ, dù đã chết từ hơn một năm trước, vẫn bị họ đào mả lên, đưa cả quan tài ra giữa chợ Ngã Tư Long Hồ để cho phá nát bằng cốt mìn.”

Ở đây chúng ta không nói đến nguyên nhân của chiến tranh Việt Nam và cuộc nội chiến tại Mỹ, cũng không thể so sánh nếp sống và tư cách của tướng lãnh Mỹ với tác phong “rừng rú” của “bộ đội cụ Hồ” trong hai câu chuyện kể trên. Chỉ xin mượn lời nhà văn Dương Thu Hương để kết luận cho bài này:

“…Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ!”
Ðọc lịch sử, nhiều khi muốn khóc.

Tạp ghi Huy Phương

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại | Tagged: , | Leave a Comment »

Tìm thân nhân của 61 tử sĩ thuộc Liên Đoàn 3 BĐQ đã hy sinh tại An Lộc Bình Long

Posted by Webmaster on January 12, 2012

BAN TIN CUA TAP CHI DAN VAN – DANVAN MAGAZINE – 

POSTFACH 50 01 62
44871 BOCHUM – GERMANY                                    

Email: tapchidanvan@yahoo.de

 (XIN QUÝ V NHẬN ĐƯỢC TIN NÀY, TIẾP TAY PHỔ BIẾN THẬT RỘNG RÃI, CHÂN THÀNH CẢM TẠ)  đọc danh sách

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , | Leave a Comment »

Thông Báo Yểm Trợ TPB/VNCH Của Massachusetts

Posted by Webmaster on November 10, 2011

Boston Ngày 1 tháng 11, năm 2011

THÔNG BÁO

YỂM TRỢ TPB/VNCH CỦA MASSACHUSETTS 

   Nhân ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19 tháng 6 năm 2011. Cộng Đồng Người Việt tỵ nạn cộng sản tại tiểu bang Massachusetts, đã tổ chức bữa cơm tối gây quỹ yểm trợ Anh Em Thương Phế Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đang bị đối xử bất công tàn bạo dưới chế độ vô thần cộng sản ngay chính tại quê hương của mình.

Sau khi chi phí, số tiền thu được là; $13,662.84 (mười ba ngàn, sáu trăm sáu mươi hai đồng, tám mươi bốn xu).

Vào tháng 7 năm 2011. Chúng tôi đã gởi về yểm trợ cho 71 hồ sơ TPB, gồm có:

1 Hồ sơ đặc biệt quan tâm là $100 = $100.00

70 Hồ sơ còn lại là $50 cho mỗi hồ sơ = $3,500.00

Cước phí cho 71 hồ sơ là $143 = $143.00

Tổng cộng cho đợt gởi đầu tiên là $ 3,743.00

Vào tháng 10 năm 2011. Chúng tôi tiếp tục gởi về yểm trợ thêm 74 hồ sơ TPB.

74 Hồ sơ là $50 cho mỗi hồ sơ = $3,700.00

Cước phí cho 74 hồ là = $148.00

Tổng cộng cho đợt gởi lần hai là $3,848.00

Tổng cộng cho hai lần gởi là: $3,743.00 + 3,848.00 = $7,591.00

Trân trọng thông báo cùng quý đồng hương. Quỹ còn lại là $6,071.84 (sáu ngàn, 0 trăm bảy mươi mốt đồng, tám mươi bốn xu).

Mọi ý kiến đóng góp hoặc thắc mắc xin quý vị vui lòng liên lạc Ủy Ban cứu xét hồ sơ TPB/VNCH qua các số sau đây;

Ông Chiêm Thanh Hoàng (781) 899-5997, Ông Bùi Họp (617) 265-8615
Ông Nguyễn Thanh Bình (857) 222-5343, Ông Nguyễn Thiện Lý (617) 328-3019
Ông Nguyễn Văn Ngôn (781)324-1279, Ông Vũ Hữu Vy (781) 307-0697

Xin chân thành cảm ơn đến toàn thể quý đồng hương Người Việt Quốc Gia.

Chiêm Thanh Hoàng

Posted in Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Z đến A | Tagged: , , , , , | 1 Comment »

Tướng LÊ VĂN HƯNG Qua Ghi Chép Của Một Tình Báo Mỹ

Posted by Webmaster on October 13, 2011

Cố Thiếu Tướng Lê Văn Hưng

Cố Thiếu Tướng Lê Văn Hưng

Oct 10, 2011 20:17  – Cánh Thép

Không chê người đáng khen
Không khen người đáng chê

James E Parker Jr., tác giả cuốn sách “Last Man Out – A Personal Account of the Vietnam War”,” là một giới chức tình báo của CIA rời khỏi Việt Nam cuối cùng vào ngày 1 tháng 5 (1975) sau mười năm phục vụ, giai đoạn đầu với vai trò một quân nhân, và giai đoạn sau trong ngành tình báo Hoa Kỳ. Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, tác giả tự hào là “I was among the first men in and I was the last man out” và cuốn sách trên được Đô Đốc Elmo Zumwalt, vị Tư Lệnh Hải Quân Hoa Kỳ trẻ tuổi nhứt trong lịch sử hiện đại, đánh giá là “sống động và thuyết phục… Một bổ sung quan trọng cho nền văn học kỷ nguyên Việt Nam .” Được biết thêm, Đô Đốc Elmo Zumwalt trong thời kỳ cuộc chiến Việt Nam leo thang là chỉ huy trưởng Chiến Dịch SEALORDS (Southeast Asia Lake Ocean River and Delta Strategy) phát xuất từ Căn Cứ Năm Căn (Cà Mau). Và qua thời “Việt Nam hóa Chiến tranh,” ông đề xuất và thi hành kế hoạch ACTO (Accelerate Turnover to the Vietnam) nhằm chuyển giao và trang bị quân cụ hải quân nhanh chóng cho Việt Nam (Theo “Tự Điển Chiến Tranh Việt Nam” của Nguyễn Kỳ Phong).  đọc tiếp

Posted in Tác giả hải ngoại, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »

CHIÊU HỒN QUÁI ĐIỂU

Posted by Webmaster on September 15, 2011

Thủy Quân Lục Chiến VNCH

Huy hiệu của Tiểu Đoàn 1 TQLC QLVNCH

Theo hồi ức của người cựu chiến binh, ĐĐP/ĐĐ2/TĐ1, những ngày cuối tháng Tư 1975 Bộ chỉ huy Tiểu Đoàn 1 nằm tại đầu dốc 47 (QL 15 Biên Hòa-Vũng Tàu).

Chiều 26/4/1975, Huấn khu Long Thành thất thủ (HKLT gồm trường SQ Bộ Binh Long Thành, trường Thiết Giáp, trung tâm huấn luyện Yên Thế / Biệt Kích).

Con đường từ ngã ba Thái Lan (TL) đến HKLT dài khoảng 4 km. ĐĐ 2/TĐ1 được lệnh trấn thủ trên đường này, bên phải,cách ngã ba TL cỡ 2 km. ĐĐ3 bên trái, cách con đường khoảng 100 thước, bung một Trung đội tiền đồn gần đường. ĐĐ4 phía sau ĐĐ2 và chếch về phải…

8 g tối 26/4/1975, ĐĐP/ĐĐ2 dẫn một Trung đội cùng hai chiến xa tiến lên trên khoảng 1 km thì phát giác VC đang chuyển quân (rất đông). Bắt đầu chạm súng. TĐP chỉ huy trên máy, nằm cầm cự đến sáng. ĐĐT/ĐĐ2 cho lệnh ĐĐP phối hợp với CX và 1 toán Nhảy Dù án ngữ tại chỗ.

Xin đọc tiếp trên website của Thủy Quân Lục Chiến QLVNCH (click here) .

Posted in Tác giả hải ngoại, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Thư Mời Tham dự Lễ Vinh-danh Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa

Posted by Webmaster on May 13, 2011

Cộng Đồng Massachusetts

Boston, ngày 10 tháng 05 năm 2011

THƯ MỜI
***********
Tham dự Lễ Vinh-danh Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa và
Dạ tiệc gây quỹ giúp Thương phế binh VNCH tại Việt Nam

Kính Gởi:

  • Quý đồng hương Người Việt Quốc Gia
  • Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn-giáo
  • Quý hội đoàn, đoàn thể, đảng phái chính trị quốc gia
  • Quý bạn trẻ thuộc Tiểu bangMassachusetts

 Kính thưa quý liệt vị,

Thấm thoát đã 36 năm, kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi Cộng sản Bắc việt nhuộm đỏ miền Nam thân yêu, tạo nên một thảm họa lớn nhất trong lịch sử dân-tộc. Hàng triệu người đã bỏ nước ra đi, nhà tù được dựng lên khắp nơi trên toàn quốc, một chế độ lao tù khốc liệt nhất được áp đặt lên tất cả Quân, Cán, Chính Quân-lực Việt-Nam Cộng-hòa, người dân cả nước bị đẩy đến tận cùng của sự nghèo đói, cơ cực, lầm than! đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Tác giả hải ngoại, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »