Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Posts Tagged ‘Hy Sinh’

Chuyện bây giờ mới kể: Bức tượng “Thương Tiếc”

Posted by Webmaster on August 23, 2014

 

Nguyễn Ngọc Chinh

CHỦ NHẬT, NGÀY 17 THÁNG 8 NĂM 2014

Bức tượng “Thương Tiếc”, nặng 10 tấn, cao hơn 6m,

Khi cuộc chiến leo thang khốc liệt, năm 1966 Nghĩa trang Quân đội tại Hạnh Thông Tây, Gò Vấp, bắt đầu không còn đủ đất để các tử sĩ VNCH yên nghỉ. Chính phủ nền Đệ nhị Cộng hòa của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phải tính đến việc thành lập một nghĩa trang mới và địa điểm được lựa chọn nằm dọc theo phía tay trái của xa lộ Biên Hòa (nay là xa lộ Hà Nội) nếu từ hướng Sài Gòn đi Biên Hòa.

Kiến trúc sư kiêm điêu khắc gia, Đại úy Nguyễn Thanh Thu, được lệnh của Tổng thống Thiệu lên đường đi Phi Luật Tân để nghiên cứu mô hình xây dựng Nghĩa trang Quân đội Hoa Kỳ tại Manila (American Cemetery in Manila), được coi là một nghĩa trang đẹp nhất Á châu.

Nghĩa trang Quân đội Hoa Kỳ tại Manila

 

Bức tượng “Thương Tiếc”, nặng 10 tấn, cao hơn 6m, được đặt tại cổng vào Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa  (Hình: vnrozier)

Năm 2003, tôi đã có dịp đến Phi Luật Tân và viếng Nghĩa trang Hoa Kỳ tại thủ đô Manilla [1]. Nghĩa trang có tên American Cemetery, đây là nơi chôn cất thi hài quân nhân Mỹ và đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến ở Thái Bình Dương vào thời thế chiến thứ hai.

Nghĩa trang mằn trên một khu đất rộng 615,000 mét vuông, trồng cỏ xanh rì vây quanh là những hàng cây rợp bóng mát. 17,206 ngôi mộ chiến sĩ được đánh dấu bằng các thập tự giá và xếp hàng thẳng tắp như một đội quân thầm lặng. Điểm xuyết cho nghĩa trang là một vài tượng đài kỷ niệm ghi những dòng chữ tưởng nhớ công ơn những vị anh hùng “vị quốc vong thân”.

Nghĩa trang Quân đội Hoa Kỳ tại Manila  (Hình tác giả chụp tại thủ đô Manila, năm 2003)

Sau chuyến đi tham khảo tại Phi Luật Tân, Đại úy Thu sẽ phải trình đề án lên Tổng thống Thiệu để giao cho công binh xây dựng một nghĩa trang mới mang tên Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa. Ông còn gợi ý phải có một tác phẩm điêu khắc tại cổng vào nghĩa trang để nói lên sự tri ân của mọi người tại hậu phương trước những tử sĩ được chôn cất tại đây.

Đại úy Nguyễn Thanh Thu xin 1 tuần để suy nghĩ về dự án và trước khi ra về anh còn được Tổng thống Thiệu nhắc nhở bằng những lời rất thân tình: “Anh cần chú ý đến ý nghĩa của nghĩa trang phải xoay quanh “cục nhưn” là bức tượng… Tôi đặt nhiều hy vọng vào anh…”.

Tất cả mọi chuyện chỉ bắt đầu một cách giản dị như vậy. Tuy nhiên, đối với nhà điêu khắc Nguyễn Thanh Thu đó là thời gian anh trăn trở nhiều nhất với những ý tưởng của một nghệ sĩ sáng tạo cho một công trình mang tầm vóc quốc gia nói lên lòng tri ân của mọi người đối với những chiến sĩ đã bỏ mình ngoài chiến trường.

Trong suốt một tuần lễ, hầu như ngày nào anh cũng có mặt tại nghĩa trang Hạnh Thông Tây để chứng kiến những cảnh tang tóc, đau thương của vợ con tử sĩ. Nhà chứa xác đầy nghẹt, những chiếc hòm chưa chôn còn mịt mù nhang khói tại những khu phải căng lều bạt chờ chôn… trong khi trực thăng vẫn hàng ngày tiếp tục chở xác về nghĩa trang.

Ngày cuối cùng của một tuần tìm ý tưởng là vào một buổi trưa Thứ Sáu trên đường từ Nghĩa trang Hạnh Thông Tây anh Thu ghé vào một quán nước gọi ly đá chanh. Và đây chính là giờ phút “định mệnh” khi anh nhìn thấy một người lính thuộc binh chủng Nhảy dù ngồi trước những chai bia và hai cái ly…

Anh lính ngồi nói chuyện với cái ly thứ hai trước sự ngạc nhiên của chủ quán lẫn khách uống nước. Hình như anh lính là người vừa thăm bạn được chôn cất tại Nghĩa trang Hạnh Thông Tây. Một ly anh cúng bạn và một ly anh uống. Anh ngồi vừa uống vừa nói chuyện với chiếc ly!

Cảm động trước hình ảnh một người lính khổ sở khi phải mất bạn, anh Thu cầm ly nước chanh bước qua bàn lảm quen. Anh lính ngước lên nhìn anh Thu với vẻ khó chịu vì sự riêng tư của mình bị người lạ làm phiền và tiếp tục trở về với ly bia “cúng” bạn.

Anh Thu cũng bị lúng túng vì thái độ “bất hợp tác” của anh lính nhảy dù. Mấy cô bán hàng lại cười khúc khích, có lẽ các cô nghĩ nãy giờ có một người “điên” ngồi uống bia nói chuyện với cái ly và bây giờ lại thêm người “điên” nữa lân la đến làm quen.

Người lính tiếp tục gục đầu ngồi độc thoại, phớt lờ những lời xã giao làm quen của anh Thu. Dường như anh tưởng bị quân cảnh hỏi giấy nên lẳng lặng móc bóp giấy tờ cho anh Thu mà không hề ngước mắt nhìn và tiếp tục uống!

 

Anh Thu cầm bóp trở về bàn mình và ghi lại tên anh lính: Võ Văn Hai, cấp bậc Hạ sĩ, binh chủng Nhảy dù, cả tên tiểu đoàn lẫn KBC (Địa chỉ Khu Bưu Chính của quân lực VNCH). Khi anh Thu trả lại giấy tờ, Hạ sĩ Võ Văn Hai nhét vào túi với vẻ bất cần, cũng không thèm ngước mặt nhìn lên.

Điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu

Khuya Thứ Sáu anh Thu mới bắt đầu vẽ để sáng Thứ Bảy trình Tổng thống. Từ 8g tối đến 6g sáng anh phác thảo được 7 bản vẽ trong tiếng súng và bom thỉnh thoảng vọng về Sài Gòn. Những ý nghĩ ở một hậu phương yên bình trong khi những người lính ngày cũng như đêm xả thân ngoài chiến trường khiến anh Thu dồn hết tâm trí vào những nét vẽ của anh.

Anh Thu hôm đó chỉ ngủ 2 tiếng thì bị đánh thức bởi tiếng chó sủa, thì ra theo lời của vợ anh: “Có người đến nhà mời anh đi trình dự án!”. Họ đến sớm để mời anh đi ăn sáng trước khi gặp Tổng thống Thiệu. Lần trước đây anh gặp Tổng thống để bàn về dự án tại Bộ Tổng tham mưu nhưng lần trình dự án lại là tại dinh Gia Long.

Lịch gặp Tổng thống vào lúc 9 giờ sáng nhưng vì Tổng thống còn đang tiếp khách nên anh Thu trong lúc đi lại trên hành lang dinh Gia Long bỗng nảy ra câu hỏi “Tại sao lại không vẽ Võ Văn Hai?”. Nghĩ là làm ngay. Anh tưởng tượng một bố cục dựa trên hình ảnh Hạ sĩ Hai ngồi nhớ bạn tại quán nước.

Anh trở ngay vào phòng Đại tá Cầm, tùy viên của Tướng Thiệu, chụp một cây bút nguyên tử, lấy trong giỏ rác một bao thuốc lá và rút mảnh giấy bọc bao thuốc trở ra hành lang ngồi vẽ lại hình ảnh Hạ sĩ Hai.

Một lần nữa, “định mệnh” lại ra tay: trong 7 bản vẽ mang theo, anh Thu thấy bản cuối cùng, một “tốc họa” trên bao thuốc lá tại dinh Gia Long, là bản anh ưng ý nhất. Đến khi vào gặp Tổng thống, anh trải 7 bản vẽ lên sàn nhà trước bàn làm việc, bản vẽ cuối cùng trên bao thuốc lá anh vẫn còn cầm trên tay.

Tổng thống Thiệu sau khi đi tới, đi lui ngắm 7 bản vẽ, ông nói: “Anh là “cha đẻ” của dự án này nên theo ý anh, bức nào làm anh hài lòng nhất”. Phải nói, anh Thu là người thật thà, chất phác, anh thẳng thắn trình bày:

“Thưa Tổng thống, nếu Tổng thống cho tôi chọn lại thì bản vẽ mới đây tôi vừa nghĩ ra và vẽ vội trên bao thuốc lá lại là bản vẽ tôi ưng ý nhất… nhưng tôi sợ mình quá vô lễ để đưa ra tại đây”.

Tổng thống Thiệu vui vẻ và đồng ý xem “tốc họa” trên bao thuốc lá. Ông cầm bản phác thảo Hạ sĩ Võ Văn Hai về ngồi trên ghế ngắm nghía, một lúc sau ông nói: “Anh Thu à, người nghệ sĩ hay lãng mạn lắm mà chiến sĩ của mình thực tế hơn, họ cần một cái tên cho đề tài, anh cho tôi biết đề tài của bức hình là gì đây?”.

Anh Thu lần lượt đề nghị các tên: (1) Khóc bạn, (2) Tình đồng đội, (3) Nhớ nhung, (4) Thương tiếc và (5) Tiếc thương. Cuối cùng Tổng thống chọn tên “Thương Tiếc” cho bức phác họa Hạ sĩ Võ Văn Hai ngồi nhớ bạn. Tổng thống còn nhắc nhở phải làm sao nói lên được ý nghĩa vừa thương tiếc bạn bè nằm xuống nhưng cũng phải thể hiện tinh thần chiến đấu của người lính VNCH lúc nào cũng vững tay súng.

Bất ngờ, Tổng thống yêu cầu anh vẽ một bản thứ hai lớn hơn, vẽ tại chỗ, ngay ở dinh Gia Long. Thế là với dụng cụ giấy vẽ, bảng đen và các loại màu được cung cấp ngay theo yêu cầu, anh Thu bắt đầu… “ra tay” trước mặt Tổng thống Thiệu và một số sĩ quan thân cận của ông.

Anh Thu có thêm yêu cầu cần một người ngồi làm mẫu… và trong số các sĩ quan hiện diện, chính Đại tá Cầm “xung phong” làm… người mẫu! Thực ra thì hình ảnh Đại tá Cầm mặc quân phục chỉnh tề, “ủi hồ láng cóng”, không thích hợp với hình ảnh người lính thật sự nhưng đó chỉ là một hình ảnh gợi ý để sáng tác cấp tốc.

Anh Thu còn xin thêm thêm 1 khẩu súng trường cho Đại tá Cầm để trên đùi, đó là khẩu Garant M1 đang được quân đội sử dụng trên chiến trường… Anh cũng đề nghị trong lúc anh vẽ, tất cả mọi người miễn đặt câu hỏi, vì nếu như thế anh sẽ mất sự tập trung trong sáng tác và sẽ thất lễ nếu anh không dừng vẽ để trả lời.

 

Khó khăn của anh Thu là phải hoàn thành tác phẩm trong một thời gian gấp rút, anh tâm sự: “Lúc bấy giờ, không biết có một điều xui khiến vô hình nào đó mà tôi xuất thần phóng bút vẽ lại Hạ sĩ Hai… Không biết là tôi vẽ hay là ai nữa!”.

Sau khi Tổng thống Thiệu ký tên vào bức “tốc họa”, anh Thu chỉ có 3 tháng để hoàn tất công trình tượng đài trước ngày 1/11/1967, ngày Quốc khánh của VNCH. Vấn đề trước mắt là đi tìm “người mẫu” Võ Văn Hai trong quán nước ngày trước tại Gò Vấp. Anh đã tìm đến đơn vị của Hạ sĩ Hai và gặp vị Thiếu tá phụ trách đơn vị.

Thoạt đầu khi nghe anh Thu trình bày vấn đề, vị Thiếu tá có vẻ băn khoăn, suy tính… nhưng khi thấy tận mắt bức họa có chữ ký của Tổng thống Thiệu, ông lại hãnh diện khi có người lính thuộc đơn vị nhảy dù của mình được chọn làm biểu tượng cho người lính VNCH tại nghĩa trang…

Vị Thiếu tá còn ra lệnh cho tập họp đại đội với súng ống đầy đủ để anh Thu chọn “người mẫu”, vì theo ông, trong đơn vị có nhiều người cao to tới 1,7 hoặc 1,8 mét, còn Hạ sĩ Hai chỉ cao chừng thước 1,6… Chính ông Thiếu Tá cũng chọn được 4 người lính lực lưỡng trong hàng đầu còn anh Thu thì chỉ réo tên Võ Văn Hai ở gần cuối hàng quân.

 

Anh Thu được giao 5 người lính nhảy dù để làm mẫu cho bức tượng Thương Tiếc trong vòng 3 tháng. Anh cũng nói riêng với các “người mẫu”, sự thật anh chỉ cần Hạ sĩ Hai, nhưng tất cả đều được nghỉ phép 3 tháng tại Sài Gòn với điều kiện chỉ được mặc quần áo dân sự để không bị quân cảnh làm khó dễ.

Anh Thu bên bản sao bức tượng “Thương Tiếc”

Chính hình ảnh Võ Văn Hai ngồi tiếc thương bạn trong quán nước đã ám ảnh anh Thu để sáng tạo ra bức tượng “Thuơng Tiếc” ngồi trước cửa Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa. Ngày ngày, anh Hai trong bộ quần áo dân sự đạp xe lên nhà anh Thu, tại đây anh thay bộ quân phục, với ba lô, súng đạn đầy đủ để ngồi làm mẫu.

Một hôm, khi bức tượng gần hoàn chỉnh chỉ còn thiếu chi tiết khuôn mặt, anh Thu đã cố tình để cho người lính ngồi một mình trong phòng, còn anh kín đáo quan sát qua bông gió trên tường. Đây là dụng ý của nhà điêu khắc muốn để anh ngồi một mình nhớ đến người bạn đã qua đời.

 

Anh Thu có thể thấy từng đường nét diễn biến trên khuôn mặt lúc anh lính ngồi buồn một mình và nhà điêu khắc đã phác họa lại trên giấy khuôn mặt anh. Phần mình, Hạ sĩ Võ Văn Hai lại sợ đã làm chuyện gì khiến Đại úy Nguyễn Thanh Thu phiền lòng nên cho anh về sớm mà không biết ông đã bí mật quan sát!

Khuôn mặt người lính “Thương Tiếc” bạn được tái hiện qua bức tượng trong cuộc phỏng vấn

Khoảng 3 giờ sáng anh Thu thức dậy để bắt đầu giai đoạn hoàn chỉnh cuối cùng của bức tượng: nét mặt của người lính. Anh dùng đèn cầy để lấy ánh sáng chiếu vào nhiều góc cạnh, qua đó anh có thể sửa lại nét mặt người lính theo những gì anh phác họa.

Loại ánh sáng nhân tạo qua ánh đèn cầy có tác dụng điều chỉnh các góc cạnh của tác phẩm theo hướng người nghệ sĩ di chuyển từ nhiều phía. Anh Thu hoàn toàn bị cuốn hút vào những cảm xúc trên khuôn mặt người lính. Đó là những giây phút chỉ mình anh và nhân vật của bức tượng trong ánh sáng mờ ảo của cây đèn cầy.

Sau một giấc ngủ ngắn, anh tỉnh dậy sáng hôm sau để quan sát và so sánh công trình của mình đêm qua dưới ánh đèn cầy với ánh sáng ban ngày. Anh mừng vì khuôn mặt của người lính giữa ánh sáng tự nhiên ban ngày và ánh sáng nhân tạo từ đèn cầy vẫn hiện lên một nét buồn ray rứt.

Như vậy là điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu có thể hài lòng với công trình nghệ thuật kéo dài 3 tháng của mình. Và chúng ta được chứng kiến pho tượng “Thương Tiếc” ngồi trước cổng vào Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa từ năm 1967 cho đến sau ngày 30/4/1975.

Bức tượng “Thương Tiếc” được đắp lại cho cuộc phỏng vấn

Chuyện bây giờ mới kể về bức tượng “Thương Tiếc” được viết lại theo nội dung cuộc phỏng vấn của Lê Xuân Trường với nhà điêu khắc Nguyễn Thanh Thu qua một video clip dài 36,57 phút vừa xuất hiện trên Youtube, bạn đọc có thể theo dõi qua địa chỉ:

https://m.youtube.com/watch?v=IJbgQGqBsCA&rdm=17jwyp50u&client=mv-google

Cuộc phỏng vấn của Nguyễn Xuân Trường với điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu

Trong clip này, ở phần cuối dài hơn 5 phút, có đề cập đến thời gian đi học tập cải tạo của Đại úy Nguyễn Thanh Thu. Anh tâm sự cuộc đời của mình dính liền với tác phẩm Thương Tiếc, từ “danh vọng” đến “thê thảm”. Tại trại cải tạo trong thời gian bị “biệt giam” 22 tháng trong “thùng conex” [2] với lời buộc tội: “Tướng lãnh, sĩ quan xong giặc rồi là hết, còn anh vẫn lưu lại tư tưởng phản động qua tác phẩm….”.

Cán bộ trong trại chắc cũng chưa từng thấy bức tượng “Thương Tiếc” mà chỉ nghe đồn qua người Sài Gòn vì bức tượng đã bị giật sập và nấu thành kim loại sau năm 1975. Khi ở trong trại được khoảng 8 tháng, có lần “quản giáo” trong trại đề nghị anh Thu khai chỉ đóng vai phụ giúp trong việc tạc tượng còn tác giả đã ra nước ngoài!

Anh Thu đã trả lời một cách khẳng khái rằng anh đã “làm” thì anh “chịu”, tàu chìm thì anh chìm theo, máy bay rớt thì anh rớt theo, tượng chết thì anh chết theo… chứ không thể nào khác được. Anh Thu đã phải trả giá về sự “ngoan cố” của mình, nhưng một “phép lạ” đã xảy ra trên đường ra pháp trường sử bắn…

Nguyễn Thanh Thu diễn tả lại cảnh vì sao anh bị… điếc

Người xem video clip này dễ dàng nhận thấy giữa người phỏng vấn Lê Xuân Trường và người được phỏng vấn, anh Nguyễn Thanh Thu, đôi lúc không có sự “ăn ý” trong đối thoại. Chỉ ở đoạn cuối mới có câu trả lời tại sao anh Thu đã bị “điếc” trong thời gian đi cải tạo khiến cho những đối thoại trong cuộc phỏng vấn không được “trơn tru” như bình thường.

Nguyên do tại sao xin bạn đọc theo dõi phần cuối câu chuyện bây giờ mới kể trên video clip đã dẫn.

Bức tượng Thương Tiếc sau 30/4/1975

***

Chú thích:

[1] Xem thêm bài viết “Phi Luật Tân thời hậu SARS” tại:

http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/10/phi-luat-tan-thoi-hau-sars.html

[2] Thùng Conex: loại thùng bằng sắt để chứa hàng hóa trong quân đội Mỹ ngày xưa, có kích thước khoảng 3 mét mỗi chiều. Ngày nay thường thấy loại thùng này lớn hơn được chuyên chở trên các xe container.

[3] Xem thêm bài viết “Nghĩa tử là nghĩa tận: Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa” tại:

http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/09/nghia-tu-la-nghia-tan-nghia-trang-quan.html ***

Advertisements

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân | Tagged: , , | Leave a Comment »

Mỹ cúp $1 triệu tìm MIA vì không có VNCH

Posted by Webmaster on October 3, 2011

Friday, September 30, 2011 7:21:45 PM

TNS Jim Webb muốn Nghĩa Trang Quân Ðội thành nơi thiêng liêng
Ðỗ Dzũng/Người Việt

WASHINGTON, DC (NV) – Thượng Nghị Sĩ Jim Webb vừa cho biết Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã thông báo với chính quyền Việt Nam là số tiền $1 triệu dành cho chương trình tìm kiếm quân nhân Việt Nam mất tích, gọi tắt là MIA, sẽ không được chuyển cho cơ quan USAID trừ khi được bảo đảm là chương trình này được áp dụng cho cả hai phía Việt Cộng và VNCH.

Ông cũng khẳng định sẽ tiếp tục làm việc để Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa ở Bình Dương thành một nơi thiêng liêng. đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại, Z đến A | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Để tưởng nhớ một người tù bất khuất: Trương Văn Sương

Posted by Webmaster on October 2, 2011

Người tù bất khuất Trương Văn Sương

Người tù bất khuất Trương Văn Sương

Posted on 02/10/2011 – Dân Làm Báo

Hoa Trang Kiều (danlambao) – “Cứ mỗi lần họ muốn thả tôi, họ luôn đưa cho tôi một mảnh giấy in sẵn, được gọi là “Giấy xin sự khoan hồng của Nhà nước”… nhưng tôi không ký, không xin một điều gì của họ cả, mà ngược lại tôi luôn ghi trên miếng giấy đó giòng chữ này: Người cần được khoan hồng là Đảng Cộng Sản VN, và chính thể do Đảng này lập nên. Chúng tôi, những người lính VNCH và dân tộc VN mới là người có đủ tư cách để khoan hồng cho các ông (Đảng CS), chứ các ông không có tư cách gì để khoan hồng cho chúng tôi. Chúng tôi cầm súng chiến đấu để bảo vệ hòa bình và tự do cho nhân dân miền Nam. Các ông đã hủy hiệp định, cướp lấy… và rồi sau bao nhiêu năm các ông gọi là giải phóng, các ông đã làm được gì cho nhân dân?…  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »

Vĩnh biệt anh Trương Văn Sương

Posted by Webmaster on September 18, 2011

Chết trong tù

05:17:am 18/09/11 | Tác giả: Huỳnh Ngọc Tuấn – DanChimViet

Mấy hôm nay, kể từ ngày anh Trương Văn Sương về cõi vĩnh hằng, có rất nhiều người thương tiếc anh, viết về anh trong đó có bài của luật sư Nguyễn Văn Đài và anh Nguyễn Ngọc Quang rất cảm động. Nhưng tôi vẫn bâng khuâng hình như thiếu vắng một cái gì đó.

Tôi thầm đếm lại thời gian, từ khi chúng tôi chia tay nhau ở trại giam Nam Hà. Đó là ngày 27 tháng 10 năm 2002- ngày cuối cùng trong mười năm tù khổ sai của tôi. Từ đó đến khi anh Sương được tạm rời nhà tù nhỏ về chữa bệnh là ngày 12/7 năm 2010 như vậy là tám năm, có nghĩa là kể từ 2002 đến năm 2010, anh đã trải qua một thời gian gần bằng bản án của tôi !.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »

CHIÊU HỒN QUÁI ĐIỂU

Posted by Webmaster on September 15, 2011

Thủy Quân Lục Chiến VNCH

Huy hiệu của Tiểu Đoàn 1 TQLC QLVNCH

Theo hồi ức của người cựu chiến binh, ĐĐP/ĐĐ2/TĐ1, những ngày cuối tháng Tư 1975 Bộ chỉ huy Tiểu Đoàn 1 nằm tại đầu dốc 47 (QL 15 Biên Hòa-Vũng Tàu).

Chiều 26/4/1975, Huấn khu Long Thành thất thủ (HKLT gồm trường SQ Bộ Binh Long Thành, trường Thiết Giáp, trung tâm huấn luyện Yên Thế / Biệt Kích).

Con đường từ ngã ba Thái Lan (TL) đến HKLT dài khoảng 4 km. ĐĐ 2/TĐ1 được lệnh trấn thủ trên đường này, bên phải,cách ngã ba TL cỡ 2 km. ĐĐ3 bên trái, cách con đường khoảng 100 thước, bung một Trung đội tiền đồn gần đường. ĐĐ4 phía sau ĐĐ2 và chếch về phải…

8 g tối 26/4/1975, ĐĐP/ĐĐ2 dẫn một Trung đội cùng hai chiến xa tiến lên trên khoảng 1 km thì phát giác VC đang chuyển quân (rất đông). Bắt đầu chạm súng. TĐP chỉ huy trên máy, nằm cầm cự đến sáng. ĐĐT/ĐĐ2 cho lệnh ĐĐP phối hợp với CX và 1 toán Nhảy Dù án ngữ tại chỗ.

Xin đọc tiếp trên website của Thủy Quân Lục Chiến QLVNCH (click here) .

Posted in Tác giả hải ngoại, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Email từ con gái của cố Hạm Phó Nguyễn Thành Trí – Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10

Posted by Webmaster on August 5, 2011

Hạm Phó Nguyễn Thành Trí , Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10From: thao nguyen >
To: k17sqhqnt@yahoogroups.com
Sent: Monday, August 1, 2011 5:50 AM
Subject: Về: [k17sqhqnt] Cố Hải Quân Thiếu Tá Ngụy Văn Thà

   Kính gửi các chú ,
     Cháu là con của Nguyễn Thanh Trí , cháu vừa xem xong bài báo mà các chú chuyển tiếp , bên này không có bài báo nào đưa tin về buổi lễ tưởng niệm về Hoàng Sa và Trường Sa , mấy ngày qua  cháu đã đón chờ xem không có 1 tin tức gì hết vậy mà tin tức lại lên mạng nước ngoài . Xem xong bài báo các chú có tự hỏi tại sao không có hình của gia đình cháu hay không ???
    Buổi tối trước ngày lể gia đình cháu có nhận được lời mời tham dự qua điện thoại , mời gia đình cháu và gia đình bác Thà dự lễ tưởng niệm những người hy sinh vì Hoàng Sa và Trườmg Sa , sẽ cho xe đến tận nhà để rước nhưng cháu từ chối với lý do là cháu không khỏe vì vừa mới uống phóng xạ vài ngày , trong người rất mệt , mẹ cháu phải chăm sóc cho cháu không đi dự được . Đây là sự thật nhưng bên cạnh đó cháu từ chối cũng vì cảm thấy buổi lễ tưởng niệm này hơi kỳ lạ , nó được tưởng niệm vào ngày “Thương binh liệt sĩ ” của Việt Nam , không lẻ ba cháu và bác Thà được vinh hạnh này sao . Nếu thật sự vinh hạnh như vậy tại sao không có 1 ai đem hoa đến đặt lên bàn thờ ba cháu ?  Cháu đã chờ suốt ngày đó và đến hôm nay luôn có thấy người nào đến vinh danh ba cháu đâu và cũng không thấy tin tức nào nói về buổi lễ này .
    Hôm nay check mail cháu mới biết tin được đưa ra nước ngoài .
    Cháu Thảo

Tình Trạng Gia Đình của Cố H.Q Thiếu Tá NGUYỄN THÀNH TRÍ, hạm phó Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ. 10

Địa chỉ:

Bà NGÔ THỊ KIM THANH 
409 Lô C – Chung Cư Trần Quốc Thảo
Phường 9, Quận 3,
Sàigòn, Nam Việt Nam..

ĐT: 84-931-2516

Kính thưa Quý anh chị,
 
Theo số điện thoại của anh Hùng Thế gởi, tôi mạn phép liên hệ đến nhà Bà Ngô Thị Kim Thanh, được biết bà Thanh và ông cố Thiếu tá Nguyễn Thành Trí có hai người con, một chị gái: Nguyễn Thị Thanh Thảo (sinh năm 1969) và một anh trai (sinh năm 1974, sau khi ông Trí hy sinh).
 
Chị Thảo hiện nay đang bệnh ung thư (cancer) và bà Thanh phải thường xuyên chăm sóc cho con gái, nên buổi lễ tưởng niệm vừa qua gia đình không đến được dù có được mời. Tôi cảm nhận hoàn cảnh gia đình bà Thanh cũng không tốt hơn bà Sinh – vợ cố Trung tá Ngụy Văn Thà, thậm chí còn khó khăn hơn vì người con gái đang mang trọng bệnh.
 
Tôi thật sự nói chuyện với bà Thành khó khăn vì bà rất thận trọng và e ngại (tất nhiên), sau đó tôi chuyển qua nói chuyện với chị Thảo thì Ok hơn, hai bên hiểu nhau hơn, nhưng sợ chị mệt vì vừa phải uống thuốc đặc trị. Tôi cũng giải thích công việc tôi làm là tự nguyện, nhằm kết nối gia đình và những đồng bào tại nước ngoài có lòng hảo tâm. Sau cùng, tôi cũng xin phép chị là tôi có thể phổ biến số điện thoại, địa chỉ để các vị ân nhân muốn giúp đỡ sẽ liên hệ trực tiếp và trách nhiệm của tôi đến đây là hết. Tuy nhiên, thỉnh thoảng tôi sẽ gọi điện để hỏi thăm sức khỏe của chị. Chị đồng ý. 
 
Kính tường,
 
Nguyễn Bắc Truyển

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Tác giả hải ngoại, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , , , , , , | 1 Comment »

Coi vậy mà không phải vậy!

Posted by Webmaster on August 2, 2011

Huy Phương

Nhà Văn Huy Phương

Bà quả phụ Ngụy Văn Thà (1) mặc áo bà ba ngồi ở hàng ghế thứ hai, “bị” mời lên thắp nhang trên bàn thờ “bác Hồ” vì không có bàn thờ nào dành cho anh hùng Ngụy Văn Thà, chồng của bà. Ðể kết thúc buổi lễ, người ta bắt bà cầm một tấm bảng có mấy chữ viết tay nguệch ngoạc “Phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc vi phạm biển đất thuộc chủ quyền Việt Nam” để chụp ảnh đưa lên “net.”
Saturday, July 30, 2011 2:00:19 PM
Tạp Ghi Huy Phương
Ngày 27 tháng 7, đài RFI vừa loan tin: “Nhân ngày kỷ niệm thương binh liệt sĩ ở Việt Nam, một số nhân sĩ, trí thức ở thành phố Hồ Chí Minh cùng với câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình đã tổ chức buổi lễ tưởng niệm tất cả những người đã ngã xuống trong các cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới và hải đảo.

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại, Z đến A | Tagged: , , , , , , , | Leave a Comment »

Bài phỏng vấn bà quả phụ hạm trưởng Ngụy Văn Thà

Posted by Webmaster on August 1, 2011

 

Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà và Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10, HQ/QLVNCH

Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà và chiến hạm HQ 10

Bà NVT: Nghe anh nói, cht hình nh anh Thà li hin đến trong tôi, bun lm! Thnh thong, xem hình hoc truyn hình, tôi vn thường t hào nói các con v hình nh hào hùng ca ba chúng là vy đó. Biết nói và nghĩ gì thêm na h anh? Quá kh đau thương đã chôn kín trong tôi bao ti nhc ca mt thi đáng sng. Thi gian đã xóa nhòa tt c. Nhưng có tưởng nh cũng ch là phút giây thôi ri hin ti li tr v. Ngày nay tui đi đã cao, tôi c sng nhng ngày còn li, thế thôi. L dĩ nhiên làm sao quên được hình nh chng tôi ngày trước, cũng trong b quân phc đó. Ch biết các anh đã mang li chút ít gì dĩ vãng đáng quý ca chng tôi.  đọc tiếp

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Tác giả hải ngoại, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , , , , , , , | Leave a Comment »

Bài Viết của Phu Nhân Tướng Lê Văn Hưng

Posted by Webmaster on April 27, 2011

Lê Văn HưngBài Viết của Phu Nhân Tướng Lê Văn Hưng 
gửi cho bà Đặng Thi Tuyết Mai và Nguyễn Cao Kỳ Duyên 
nhân dịp 30 tháng 4 / 2010 

Tôi chuyển đến cô bài viết này nhân dịp 30 tháng 4, 2010.
Cô hãy đọc và xin cô chuyển đến ba cô,cựu Thiếu Tướng Nguyễn cao Kỳ Phó TT VNCH 
như là một lời trần tình của một công dân VNCH 
gửi đến vị cựu Phó TT VNCH qua lời phát biểu của ông rằng:
“Từ TT Nguyễn văn Thiệu trở xuống đều ham sống sợ chết”.
Nếu nhận được hồi âm của cô hay ba cô thì tốt quá.
Vì không có địa chỉ email của ba cô, mong cô giúp tôi.
                                                          Cám ơn cô. đọc tiếp

Posted in Tác giả hải ngoại, Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , , , , | Leave a Comment »

Trung Tá Cảnh Sát Nguyễn Văn Long

Posted by Webmaster on April 21, 2011

Trung Tá Nguyễn Văn Long: Bảo Quốc Công Thần

Trung Ta LongKính mời quý vị xem bài của Duyên Anh:
Máu Trung Tá Long đã thấm xuống lòng đất mẹ


Tôi không hiểu, trong Dinh Độc Lập, Dương văn Minh và bọn hàng thần lơ láo đến mức độ nào trước ống kính xấc xược của bọn phóng viên cộng sản và trước những câu hạch hỏi hỗn láo của bộ đội giải phóng cấp tá. Họ có nghe những tiếng súng danh dự, trách nhiệm, tổ quốc của lính văn nghệ diệt T-54 ở cầu Thị Nghè, của lính nhẩy dù cách cổng Dinh Độc Lập chẳng bao xa? Chúng tôi vào trung tâm thành phố. Dân chúng đang bu kín công viên dựng hai người chiến sĩ thủy quân lục chiến Việt Nam họng súng nhắm thằng vào Hạ Viện. Những chiếc loa gắn trên cây cao đã oang oang giọng nói mới chào mừng giải phóng miền Nam. Bài hát Tiến vào Sài gòn ta quét sạch giặc thù muốn rung chuyển thành phố. Nhưng trời vẫn thiếu nắng. Cộng sản đã tiếp thu Đài phát thanh, Bưu điện… Giọng nói cầy cáo của Lý Quý Chung và ca khúc Nối vòng tay lớn không còn nữa. đọc tiếp

Posted in Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , , , , , , | 2 Comments »

Tưởng nhớ Đại Úy Không Quân Trần Thế Vinh

Posted by Webmaster on April 20, 2011

Mê Thần Tượng: Tưởng nhớ Đại Úy Không Quân Trần Thế Vinh
Darren Thăng(DD-2nd)

LTG: Tưởng nhớ Đại Úy phi công Trần Thế Vinh, đã vị quốc vong thân trên vùng trời Trị Thiên ngày 9 tháng 4 năm 1972.

Trong đời, ai ai cũng mơ mộng một thần tượng. Đôi khi không những là một, mà hai hay ba nữa không chừng… Nếu như được phỏng vấn, xin cho biết thần tượng của bạn là ai? Vậy bạn đã sẵn sàng để trả lời câu hỏi này chưa?

– Chắc có nhiều hứng thú để trả lời câu hỏi này lắm nhỉ!

Để người viết đoán thử xem nào? đọc tiếp

Posted in Tưởng Niệm - Tri Ân, Z đến A | Tagged: , , , , , , | 1 Comment »