Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for the ‘Người Việt – Nước Việt’ Category

Nghĩa hay lợi?

Posted by Webmaster on October 18, 2012

Huỳnh Thục Vy
Huỳnh Thụy Vy
Việc cổ xúy đức trị thừa kế từ nền văn hóa Khổng Nho đã mở đường cho sự thâm nhập dễ dàng của nền “đức trị Cộng sản”. Văn hóa “đức trị” ấy đã “trao tặng” cho Việt Nam một Hồ Chí Minh thủ đoạn hơn người nhưng được tôn vinh thành “vị cha già dân tộc đại trí đại tâm”. Nền đức trị không bao giờ ngăn nổi người ta trở thành những kẻ độc tài tàn bạo; mà ngược lại còn “thánh hóa” kẻ độc tài ấy, và đưa đến khả năng chính danh hóa sự cai trị chuyên chế qua nạn sùng bái cá nhân bệnh hoạn…
 
*
“Phàm người ta làm mọi việc ở đời cũng chỉ vì nghĩa hay vì lợi… Người quân tử chỉ nghĩ đến điều nghĩa mà dốc lòng vào việc thiện. Dù việc thiện nhỏ thế nào cũng không bỏ qua. Kẻ tiểu nhân thì chỉ nghĩ đến điều lợi, hễ thấy lợi thì dù ác thế nào cũng thực hiện”. 
 
Đó là một câu ghi trên đài tưởng niệm liệt sĩ chống Pháp tại Phước Ninh, Đà Nẵng. Đọc câu nói mang nặng màu sắc Nho giáo này trong một bài viết, tôi đã suy nghĩ rất mông lung về những giá trị cổ xưa mà ông cha ta đã suy tôn trong hành trình “tự Hán hóa” của mình. Đối với nhiều người, có lẽ câu nói rất ấn tượng, mang tầm vóc một phương châm sống đầy giá trị và đậm chất luân lý. Nhưng theo tôi, không thể nhận thức đơn sơ về “nghĩa” hay “lợi” như thế.
1. Quân tử và nền đức trị
“Quân tử” trong cách hiểu cơ bản nhất của người Trung Hoa xưa, là người cai trị. Do đó, từ này nguyên khởi được dùng để chỉ những người thuộc tầng lớp thượng lưu của xã hội quân chủ Trung Hoa và một số quốc gia du nhập Hán học khác. Với quan điểm đức trị mà Khổng giáo ra sức truyền bá hay thậm chí là áp đặt, những người cai trị là những kẻ tài đức vẹn toàn, là những ông vua anh minh mang tầm vóc thánh nhân, là những ông quan phụ mẫu chi dân. Theo cách dùng ấy, chúng ta hiểu rằng, quân tử là những người tài đức xuất chúng và có khả năng thống soái thiên hạ. Sau này, “quân tử” còn được dùng để chỉ những người có trí tuệ, đức độ, chính trực và hay làm việc nghĩa.
Quả tình, tôi không thích Nho giáo, không thích cả những khái niệm của nó. Các giá trị Khổng Nho xa lạ và không gây ấn tượng tốt với tôi. Bởi trong nền văn hóa ấy, người ta luôn miệng nói về đạo đức nhưng không có bất cứ một định chế khả dĩ nào để bảo vệ những giá trị luân lý ấy. Cũng chính trong nền văn hóa ấy, nơi mà kẻ cai trị được mặc định là những người vừa có tài thao lược, vừa có đức hạnh, chúng ta chỉ thấy đầy dẫy những kẻ bất chấp thủ đoạn để thoán đoạt thiên hạ hoặc ích kỷ hại nhân. Nào là Lưu Bang giết Hàn Tín sau khi đã thâu tóm thiên hạ về một mối, Lý Thế Dân giết anh em để lên ngôi hoàng đế…
Thật vậy, đạo đức xã hội không bao giờ được giữ gìn bằng cách hô hào, mà chỉ bằng thể chế chính trị, bằng luật pháp và phần còn lại được giao phó cho những định chế xã hội khác như: tôn giáo, giáo dục… Ngày hôm nay chúng ta biết rằng, động cơ hành động của con người là tự lợi. Bởi nhận chân ra điều ấy, nhân loại mới tạo lập thể chế dân chủ pháp trị. Kẻ lãnh đạo không thể trở nên tài đức chỉ vì mang cái danh quân tử. Ngược lại, ngay từ đầu họ phải được giả định là kẻ xấu, có khả năng lạm quyền, tư lợi, và phải được kiềm chế bởi một cơ chế chính trị nghiêm khắc. Ở đó, họ bị đặt vào tình huống: nếu họ vi phạm những cam kết với người dân, hậu quả mà họ lãnh nhận sẽ lớn hơn nhiều so với mối lợi mà họ có được khi vi phạm. Nhân loại ngày hôm nay không tin tưởng vào những phẩm giá tốt đẹp được gán (một cách hão huyền) cho kẻ cầm quyền theo kiểu đức trị. Với thể chế chính trị tự do, người dân dõng dạc tuyên bố với kẻ cai trị rằng: “Các ông cứ tỏ ra tốt đẹp bề ngoài, còn chúng tôi không biết thâm tâm các ông mưu tính chuyện gì. Nhưng nếu các ông làm bậy, các ông sẽ nhận hậu quả nhãn tiền”.
 
2. Nghĩa hay lợi
Trở lại với câu nói đã được đề cập ở đầu bài viết, nó hoàn toàn đặt trên bình diện đức trị của Nho giáo, phản thực tế và phản khoa học. Theo đó, người ta chia con người thành hai loại: một, hành động vì nghĩa; hai, hành động vì lợi. Phân loại con người thô thiển như thế sẽ dẫn tới những ngộ nhận tai hại. Trong mỗi một con người, có cả bản năng vị kỷ và bản năng cộng đồng. Động cơ, hoài bão và hành động của con người là tổng thể những mối tương tác của các bản năng này chứ không thể phân biệt nhị nguyên như trên.
Như đã nói ở trên, trong thực tế, nhân loại có xu hướng hành động vì lợi ích. Bản thân việc hành động vì lợi không phải là việc xấu xa về luân lý. Việc xem lợi ích là một giá trị tiêu cực về đạo đức là đi ngược lại quy luật tự nhiên, và thậm chí là cản trở sự tiến bộ. Đối với nền văn hóa Khổng Nho, chỉ có những kẻ thấp kém về tư cách và tài năng mới hành động vì lợi, còn thánh nhân thì hành động vì nghĩa. Nhưng mặc cho những giáo điều mà họ rêu rao, con người là con người. Mặc cho những truyền giảng đạo đức to lớn của họ, những kẻ đứng đầu thiên hạ, những quân vương được lưu danh sử sách, luôn là những người hành động vì lợi. Ai nói những quân vương độc tài như Tào Tháo, Lưu Bị, Chu Nguyên Chương… hành động vì nghĩa? Thật trớ trêu, trong một nền văn hóa luôn xiển dương đạo đức, chính ở đó, đạo đức bị chà đạp thô bạo nhất, và hơn nữa bị lợi dụng để mang lại lợi ích cho kẻ cầm quyền độc tài.
Người ta quên mất rằng, điều quan trọng là cần phải xác định: “nghĩa” là nghĩa như thế nào, nghĩa đối với ai; còn “lợi” là lợi gì, lợi ích cho ai; chứ không phải chỉ nói “nghĩa” và “lợi” chung chung. Và việc đồng hóa “nghĩa” với “thiện”, “lợi” với “ác” như câu nói trên thật không thỏa đáng. Rất nhiều khi, cái “nghĩa” dành cho thiếu số sẽ là họa cho đa số còn lại (ví như: việc vì ơn mưa móc chúng ta từng có được từ đảng cộng sản làm cho chúng ta không thể lên tiếng chí trích đảng hoặc chỉ trích không tới nơi chỉ có thể là “nghĩa” với đảng thiểu số chứ chẳng thể là nghĩa đối với đa số còn lại); và cũng như thế, “lợi”(dù là tư lợi) cũng không bao giờ là đồng nghĩa với “ác” nếu cái lợi ấy đạt được bằng những phương tiện hợp pháp, hợp luân lý.
Ấy vậy mà, chữ “nghĩa” lòe loẹt ấy trong suốt thời quân chủ ở Trung Hoa và Việt Nam đã là cái gông đeo cổ cho toàn xã hội, đã là giá trị “sáng lòe” để nô lệ hóa cá nhân, để phục vụ cho những cá nhân cai trị mang danh tập thể. Đến thời kỳ Cộng Sản, chữ “nghĩa” lại bị lợi dụng để kéo hàng triệu thanh niên ngây thơ vào “cuộc chiến chống đế quốc” mà thực ra là cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Thế mới biết “nghĩa” không đứng trơ trọi một mình để bắt người ta phải hành động, phải hy sinh; cái “nghĩa” đó phải đi cùng với lợi ích to lớn và lâu dài của cộng đồng thì mới có giá trị, xứng đáng là “nghĩa” thật. “Nghĩa” mà không mang lại lợi ích thiết thực cho cá nhân hay cộng đồng thì việc chạy theo nó là điều vô ích. Cái “nghĩa” mà không đi kèm với sự suy xét chín chắn có khi lại gây họa cho bản thân và nghiêm trọng hơn là cho cộng đồng.
Xét đến chữ “lợi”, mỗi cá nhân là phần tử của xã hội, lợi ích dành cho mỗi cá nhân là góp phần vào lợi ích chung của xã hội. Bởi vậy, sự mưu cầu lợi ích cá nhân, mà không xâm hại đến lợi ích của các cá nhân khác và của xã hội là điều tốt đẹp và cần được phát triển. Còn đối với những trường hợp mang lại lợi ích cho xã hội, thì “lợi” này mới chính là “nghĩa” thật. Cái “lợi” ấy, bây giờ không chỉ mang ý nghĩa luân lý tích cực, mà còn là sự thể hiện của trí tuệ.
3. Sự cáo chung cần thiết của nền đức trị
Việc cổ xúy đức trị thừa kế từ nền văn hóa Khổng Nho đã mở đường cho sự thâm nhập dễ dàng của nền “đức trị Cộng sản”. Văn hóa “đức trị” ấy đã “trao tặng” cho Việt Nam một Hồ Chí Minh thủ đoạn hơn người nhưng được tôn vinh thành “vị cha già dân tộc đại trí đại tâm”. Nền đức trị không bao giờ ngăn nổi người ta trở thành những kẻ độc tài tàn bạo; mà ngược lại còn “thánh hóa” kẻ độc tài ấy, và đưa đến khả năng chính danh hóa sự cai trị chuyên chế qua nạn sùng bái cá nhân bệnh hoạn.
Trong cuộc đấu tranh hôm nay, chúng ta đấu tranh vì “nghĩa” sao? Điều đó không sai, nhưng chưa đủ, chúng ta đấu tranh vì “lợi” nữa chứ. Nền dân chủ tự do sẽ mang lại cho toàn thể quốc gia này cũng như mỗi một cá nhân trong xã hội những lợi ích to lớn. Chúng ta đấu tranh cho dân chủ không phải vì nó tốt chung chung theo kiểu mị dân, mà vì nó mang lại lợi ích thực tế đã được kiểm chứng trên thế giới cho cá nhân và xã hội, mang lại sự thăng tiến tất cả các mặt của đời sống chính trị xã hội. Chính cái lợi ích to lớn ấy đã mang lại cho cuộc đấu tranh cái danh diện chính nghĩa chứ không phải là những giáo điều xơ cứng, màu mè. Nói cách khác, cái danh “chính nghĩa” là “bộ áo” bên ngoài, còn lợi ích thật bên trong (hướng về thiểu số hay đa số) mới quyết định bản chất của “nghĩa”. Cộng sản đã khoác bộ áo “chính nghĩa” để tàn phá đất nước này đó thôi. Bởi thế khi đánh giá sự việc, ta không đánh giá qua “bộ áo chính nghĩa” ấy mà xét tận gốc rễ cái lợi ích mà nó mang lại sẽ thuộc về ai. Chúng ta mang lại lợi ích cho ai, điều đó sẽ cho thấy chúng ta là bậc đai phu hay kẻ tiểu nhân, chứ không phải chỉ nhìn nhận phân biệt đơn sơ giữa “nghĩa” và “lợi”.
Ngày hôm nay, chúng ta không hướng đến một xã hội có những cá nhân tỏa hào quang của thánh nhân mà là một xã hội với những định chế vững vàng và có khả năng kiềm tỏa quyền lực chính trị, bảo vệ tự do cá nhân. Sự hô hào đạo đức, nhân văn chẳng thể mang lại nhân văn, đạo đức thật; chỉ khi nào người ta bị buộc phải hành động như thế nếu không họ sẽ bị loại bỏ, trừng phạt thì lúc đó xã hội mới tiến bộ được. Vì vậy, xin hãy để tâm thức Khổng Nho cùng những giá trị mà nó xiển dương lùi vào quá khứ, nhường đường cho những giá trị mới.
Tam Kỳ, tháng 10 năm 2012
 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả trong nước | Tagged: | 2 Comments »

Mất tích vì làm thơ chống Trung Quốc?

Posted by Webmaster on October 18, 2012

BBC Tiếng Việt  –   Thứ năm, 18 tháng 10, 2012

Sinh viên Nguyễn Phương Uyên (phải) bị 'mất tích' từ hôm 14/10Mẹ của nữ sinh viên bị “mất tích” Nguyễn Phương Uyên, người mà gia đình nói đã bị công an Quận Tân Phú, TP Hồ Chí Minh, đưa đi từ hôm 14/10/2012 nói gia đình hiện đang rất “hoang mang” và muốn nhận được sự giúp đỡ của cộng đồng, nhất là các luật sư để tìm con gái của bà.

Trả lời phỏng vấn BBC hôm 18/10 từ nhà riêng ở tỉnh Bình Thuận, bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của nữ sinh viên được cho là đã bị bắt vì làm thơ bài Trung Quốc, cho hay nữ sinh đang học tại Đại học Công nghiệp Thực phẩm TP Hồ Chí Minh đã bị công an Phường Tây Thạnh, Quận Tân Phú đưa đi cùng ba người bạn cùng trọ phòng khác ở TP Hồ Chí Minh.

Tuy nhiên, bà Nhung, người cho rằng sinh viên, học sinh yêu nước là chuyện bình thường, nói ba người cùng trọ phòng đã được trả về, còn con gái của bà thì không.

Bà Nhung cho hay, chồng của bà và là cha đẻ của sinh viên Phương Uyên đã tới công an Phường Tây Thạnh thuộc công an Quận Tân Phú để tìm con gái, nhưng không tìm thấy nữ sinh viên sinh năm 1992 này.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »

Phản đối Việt Nam ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền LHQ

Posted by Webmaster on October 18, 2012

Trà Mi  –  VOA Tiếng Việt  –  18.10.2012

Một cuộc họp của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại GenevaCác tổ chức bảo vệ nhân quyền của người Việt trong và ngoài nước cùng lên tiếng phản đối việc Hà Nội ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc nhiệm kỳ 2014-2016.

Trong bản lên tiếng vừa được phổ biến ra công luận, các tổ chức đồng ký tên bao gồm Ủy ban Nhân quyền Việt Nam và Những Người Bảo Vệ Nhân Quyền Việt Nam có trụ sở ở Việt Nam cùng với Qũy Tù nhân Lương tâm, Tập hợp Vì Nền Dân Chủ, và Ủy ban Cứu người Vượt biển BPSOS có trụ sở ở Mỹ và Australia khẳng định Việt Nam chưa xứng đáng đứng vào cơ cấu liên chính phủ của Liên hiệp quốc có nhiệm vụ xem xét các vụ vi phạm nhân quyền trên toàn thế giới.

Cả thế giới đều thấy rằng chính quyền Hà Nội vi phạm rất trắng trợn quyền tự do lên tiếng của người dân, điển hình như các vụ xử blogger như Điếu Cày, Tạ Phong Tần, AnhbaSG, hoặc đàn áp các cuộc biểu tình của dân oan hay của những người muốn lên tiếng về chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa…
Bác sĩ Nguyễn Ðan Quế.
Bản lên tiếng nêu rõ với những thành tích chà đạp nhân quyền trầm trọng, chính quyền Việt Nam không đủ tư cách của một thành viên hiểu và tôn trọng đầy đủ các quyền con người để phân xử sự vi phạm nhân quyền của các nước khác.

đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Hội nghị trung ương 6: Sự thất bại của đảng?

Posted by Webmaster on October 18, 2012

Mặc Lâm, biên tập viên RFA – 2012-10-16

Hội nghị lần thứ 6 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN khóa 11, hôm 02/10/2012.Hội nghị Trung Ương 6 kết thúc với sự thất vọng lẫn cay đắng lan tỏa khắp nơi và người có quan tâm cho rằng đây là thời kỳ đen tối nhất của lịch sử đảng Cộng sản Việt Nam.

Mặc Lâm phỏng vấn GS Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Xã Hội Việt Nam để biết thêm ý kiến của một đảng viên lão thành trước diễn tiến cũng như kết quả của Hội nghị 6.

Kết quả là số không

GS Tương Lai: Ai cũng biết rằng thực chất hội nghị này là để giải quyết một vấn đề nổi cộm và muốn qua đó kỷ luật một anh mà xét về mặt hiện tượng thì nó đã tạo nên sự phẫn nộ trong dân chúng về hành vi tham nhũng, độc đoán, vội vã gây nên những hệ lụy rất tai hại. Nếu làm được điều này thì có nghĩa là lấy lại được uy tín cho ông Tồng bí thư, cho Bộ chính trị, cho Ban chấp hành Trung ương và nói chung cho thể chế chính trị mà ông Nguyễn Phú Trọng đang là người đứng mũi chịu sào.

Mặc Lâm: Thưa GS, tuy nói thế nhưng cuối cùng thì nhân vật mang tên “một đồng chí trong bộ chính trị” vẫn không nhận bất cứ kỷ luật hay chế tài nào. Như vậy thì kết quả của hội nghị có thanh công như Tổng bí thư khẳng định hay không?

GS Tương Lai: Kết quả là số không! Đây là một sự thất bại thảm hại. Bởi vì Ban chấp hành Trung ương là cơ quan quyền lực cao nhất của đảng. Thực ra Đại hội là cơ quan cao nhất nói về mặt đảng, Bộ Chính trị chỉ là cơ quan điều hành thôi, nhưng mà lâu nay người ta biến nơi đó thành một thứ đảng, phải nói là siêu đảng.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Việt Nam: Nhạc sĩ Việt Khang ra tòa ngày 30/10

Posted by Webmaster on October 18, 2012

RFI Tiếng Việt  –  Thanh Phương  –  Thứ tư 17 Tháng Mười 2012

Nhạc sĩ Việt KhangTheo tin từ trang mạng Truyền thông Chúa Cứu Thế, hôm qua, 16/10/2012, Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vừa thông báo là ngày 30/10 tới sẽ đưa ra xét xử hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, với tội danh “ tuyên truyền chống Nhà nước”.

Nhạc sĩ Việt Khang được nhiều người biết đến qua một số nhạc phẩm thể hiện lòng yêu nước trước những hành động xâm lấn của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa “ Anh là ai” và “ Việt Nam tôi đâu”. Anh đã từng tham gia các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vào mùa hè năm 2011.

Còn nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình là thành viên một ca đoàn thuộc Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, do các cha Dòng Chúa Cứu Thế phụ trách. Theo Truyền thông Chúa Cứu Thế, những tác phẩm của Trần Vũ Anh Bình được nhiều bạn trẻ yêu thích, như Người Việt Nam, Rạng Ngời Nước Nam, . . .

Cả hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đều bị bắt giam từ tháng 12 năm 2011. Nếu bị tuyên án vì tội “ tuyên truyền chống Nhà nước”, hai nhạc sĩ này có thể lãnh án tù từ 10 đến 20 năm.

Vụ bắt giữ nhạc sĩ Việt Khang đã làm dấy lên làn sóng phản đối từ cộng đồng người Việt hải ngoại, đặc biệt là tại Hoa Kỳ, với chiến dịch “Thỉnh nguyện thư” đòi trả tự do cho anh và các tù chính trị khác, gởi lên chính phủ các nước như Mỹ, Canada,… từ đầu năm nay.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Dũng Mất Hay Còn

Posted by Webmaster on October 16, 2012

Vi Anh – October 13, 2012

Thủ Tướng Dũng, một Việt Cộng mất hay còn trong cuộc “hợp đồng tác chiến”Thủ Tướng Dũng, một Việt Cộng mất hay còn trong cuộc “hợp đồng tác chiến”do CS Bắc Việt cầm đầu đang diễn ra trong Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN lần thứ 6, một hội nghị tổ chức sớm hơn định kỳ và dài hơn theo thông lệ.

Mới đọc câu chủ đề, ắt không khỏi có người thắc mắc, ủa sao kỳ lạ vậy. CS ở Bắc thời Chiến tranh VN Mỹ gọi là CS Bắc Việt, và CS ở Nam, Mỹ gọi là Việt Cộng cũng là, đều là CS Việt Nam, thì hà cớ gì lại tấn công nhau. Nhưng chịu khó nhìn lại lịch sử của CS ở Việt Nam, địa phương tính đóng vai trò không nhỏ. Thời hoạt động bí mật, nếu có Bắc kỳ, Trung kỳ Cộng sản Đảng thì cũng có Nam kỳ CS Đảng. Thời cướp được chánh quyền cả nước, sau 30 tháng 4 năm 1975, CS Bắc Việt bóp mũi Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam là con đẻ do họ tạo ra – một cách không thương tiếc.

Bóp mũi không chưa đủ, CS Bắc Việt còn đi xa hơn. Họ giải tán luôn Khu Đông Nam bộ, Tây Nam bộ của chính đảng CSVN, sáp nhập các tỉnh phía Nam, như Trà Vinh, Vĩnh Long, Bạc Liêu, Cà mau thành một, để bớt số trung ương ủy viên Đảng ở Miền Nam, hầu giành thế đa số cho trung ương ủy viên cho CS Bắc Việt.

Cùng chủ đề:

Trần Thanh Nhiệm – Tổng bí Thư Trọng khóc

Lê Diễn Đức – Tạm hạ màn và “sự im lặng của bầy cừu”

đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Nguyễn Ngọc Già – Tên trộm chó và 175 thằng ăn cướp

Posted by Webmaster on October 16, 2012

Nguyễn Ngọc Già /Dân Luận 

“Người cộng sản là những tổ sư chuyên về phá hoại. Họ có thể biến cái hồ cá thành tô súp cá dễ như chơi. Cái mà chúng tôi phải đối đầu hôm nay là biến tô súp cá đó lại trở thành cái hồ cá” – Lech Walesa, giải Nobel Hòa bình, cựu chủ tịch Công đoàn Đoàn Kết.

Có thể đó là Cộng sản Ba Lan. Cộng sản Việt Nam thì không được như thế.

Mọi thứ ở Việt Nam hiện nay tệ hơn nồi cám heo – nồi cám kiểu chăn nuôi xưa của người nông dân Việt Nam với tất cả những gì hổ lốn nhất, tạp nham nhất, tất nhiên không dành cho con người, chỉ dành cho Heo.

Nếu nồi cám heo không được “nên thơ”, chúng ta có thể thay thế bằng hình ảnh: một thành phố hoang tàn, đổ nát và đìu hiu, vắng lặng vào một buổi chiều tà ảm đạm, sau một cuộc chiến tàn khốc!

Thử hỏi, dù có một kiến trúc sư tài ba đi chăng nữa, ông ta sẽ làm gì khi đứng trước một đống hoang phế thể hiện bằng những khối nhà nham nhở, ma quái, sần sùi và ghê rợn, trong khi những chủ nhân vẫn luyến tiếc, không chịu đập nát hết để làm lại từ đầu?

Thử hỏi, nếu có chăng, một Kiến trúc sư như thế ở Việt Nam, người đó là ai?  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Leave a Comment »

“VN cần trả tự do cho những nhà hoạt động về quyền của Người Lao Động”

Posted by Webmaster on October 16, 2012

Việt Hà, phóng viên RFA – 2012-10-15

Từ trái qua: Anh Đoàn Huy Chương, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và chị Đỗ Thị Minh HạnhHôm 11 tháng 10 vừa qua Tổ chức Nhân quyền có tên Freedom Now kết hợp với công ty luật Woodley McGillivary đã gửi một thỉnh nguyện thư lên Nhóm làm việc về bắt giữ người tùy tiện của Liên Hiệp Quốc.

Freedom Now can thiệp …

Thỉnh nguyện thư đề nghị xem xét trường hợp của ba nhà hoạt động xã hội, đó là anh Đoàn Huy Chương, chị Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Những người này đã bị chính quyền Việt Nam bắt giữ vào đầu năm 2010 sau khi tổ chức đình công cho các công nhân nhà máy sản xuất giày Mỹ Phong. Những người này sau đó bị kết án tù từ 7 đến 9 năm tù giam với tội danh đe dọa an ninh quốc gia. Việt Hà phỏng vấn ông Patrick Griffith, luật sư đại diện của tổ chức Freedom Now về thỉnh nguyện thư này.

Việt Hà: Thưa ông, ba nhà hoạt động cho quyền của người lao động đã bị bắt và xử án từ năm 2010, xin ông cho biết lý do vì sao Freedom Now nộp thỉnh nguyện thư cho ba trường hợp vào lúc này?

Patrick Griffith: Thường phải mất một thời gian nhất định để Freedom Now có thể xem xét các trường hợp … chúng tôi thường xuyên được tiếp cận với các trường hợp hoặc tự bản thân chúng tôi cũng đi tìm  hiểu. Chúng tôi  chỉ là một tổ chức nhỏ với khả năng hạn chế. Chúng tôi lựa ba trường hợp này vì thấy rằng đây là đại diện cho một phần lớn các trường hợp bị hạn chế trong việc lập hội tại Việt Nam. Những cá nhân này đại diện cho tình hình chung ở Việt Nam. Rất tiếc đây chỉ là một trong rất nhiều trường hợp như vậy, khi quyền của người lao động không được tôn trọng. Và đó là lý do chúng tôi chọn 3 trường hợp này cho việc nộp đơn lần này.

Việt Hà: Ông có thể giải thích cho biết về quá trình xem xét hồ sơ của Nhóm làm việc. Đến khi nào chúng ta có thể có được quyết định từ Nhóm làm việc?

Patrick Griffith: Nhóm làm việc của Liên Hiệp Quốc về bắt giữ người tùy tiện là một nhóm bao gồm những chuyên gia về pháp lý. Họ gặp nhau định kỳ hàng năm để xem xét các trường hợp được nộp lên cho họ để xác định liệu việc bắt giữ các cá nhân đó có vi phạm luật pháp quốc tế. Chúng tôi nghĩ là 3 trường hợp này sẽ được xem xét vào cuối đông năm nay, đầu xuân sang năm.

Nhóm làm việc sẽ gặp nhau vào tháng 11 này và tôi không hy vọng là 3 trường hợp này sẽ được xem xét ngay lúc đó, mà có thể trong cuộc họp tiếp theo. Về quá trình tiếp theo, chúng tôi đã gửi thỉnh nguyện thư và các bạn có thể thấy trên website. Chính phủ Việt Nam có từ 60 đến 90 ngày để phản hồi với cách nhìn của họ về các trường hợp này theo luật pháp. Chúng tôi là những người gửi thình nguyện thư, sau đó sẽ có nhận xét về giải thích của chính phủ Việt Nam.

Cuối cùng, Nhóm làm việc sẽ có quyết định liệu việc bắt giữ những người này là sự vi phạm trách nhiệm của Việt nam trước quốc tế.

Chúng tôi hy vọng là họ sẽ xem xét trong mùa đông, sau đó có trả lời của chính phủ Việt Nam, và trao đổi với những người nộp thỉnh nguyện thư. Vì thế chúng tôi hy vọng là vào cuối mùa xuân chúng tôi sẽ có được quyết định từ Nhóm làm việc. Tôi hy vọng là thời gian mà chúng tôi tính toán là đúng và đó là tình huống tốt nhất có thể xảy ra. Chúng tôi cũng hy vọng là Nhóm làm việc sẽ thấy rằng đây là sự vi phạm nhân quyền trong việc bắt giữ 3 người này vì họ đã tập trung công nhân, sau đó buộc tội họ đe dọa an ninh quốc gia, trong khi không có những quá trình, thủ tục hợp lý. Vì vậy đây là một trường hợp vi phạm khá nghiêm trọng. Và tôi rất tin là Nhóm làm việc sẽ đồng ý với ý kiến của chúng tôi về các trường hợp này.

… và hy vọng thành công

Việt Hà: Liệu có thể xảy ra khả năng là chính phủ Việt Nam sẽ lờ đi mà không trả lời hay không?

Patrick Griffith: Hoàn toàn có thể xảy ra khả năng là chính phủ Việt Nam sẽ lờ đi không phúc đáp Nhóm làm việc. Việc trả lời hoàn toàn không mang tính bắt buộc. Tôi hiểu là trong quá khứ chính phủ Việt Nam đã có phản hồi với Nhóm làm việc về một trường hợp khác. Một số chính phủ chọn trả lời Nhóm làm việc, một số khác chọn không trả lời. Đó là lựa chọn của họ. Nhưng việc họ trả lời hay không là do quyền lợi của họ. Tôi nghĩ đây là một cơ hội tốt cho chính phủ để có thể giải thích về các trường hợp này.

Việt Hà: Nếu như quyết định của Nhóm làm việc cũng giống như ý kiến đưa ra trong thỉnh nguyện thư là chính phủ Việt Nam đã vi phạm quyền con người thì quyết định này có ý nghĩa gì với chính phủ Việt Nam?

Patrick Griffith: Quyết định của Nhóm làm việc không có ý nghĩa bắt buộc về pháp lý. Vì vậy nên không có những trừng phạt từ Nhóm làm việc lên Việt Nam vì những vi phạm nhân quyền hay tiếp tục vi phạm nhân quyền. Họ cũng không thể bắt chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho những người này. Nhưng đây là một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, một cơ quan cần phải được tôn trọng.

Hoàn toàn có thể xảy ra khả năng là chính phủ Việt Nam sẽ lờ đi không phúc đáp Nhóm làm việc. Việc trả lời hoàn toàn không mang tính bắt buộc. 
Patrick Griffith

Những người trong nhóm này là các chuyên gia độc lập trên toàn thế giới. ý kiến của họ có ý nghĩa quan trọng trên thế giới. Và nếu họ thấy là việc bắt giữ những người này là tùy tiện thì nó sẽ giúp cho Freedom Now và các tổ chức nhân quyền khác trên thế giới có thể gây sức ép lên chính phủ Việt Nam để khiến họ phải tuân thủ nghĩa vụ quốc tế của mình và tuân thủ những ý kiến được đưa ra bởi Nhóm làm việc.

Việt Hà: Freedom Now đã từng thành công trong các trường hợp gửi thỉnh nguyện thư nào trước kia với Việt Nam hay chưa?

Patrick Griffith: Chúng tôi cũng đã gửi thỉnh nguyện thư lên Nhóm làm việc cho trường hợp của linh mục Nguyễn  Văn Lý trong hai lần khác nhau. Chúng tôi chỉ ra trường hợp của cha Lý là thực tế việc xử án có vấn đề, linh mục không có luật sư bào chữa, không được phát biểu ý kiến của mình để bảo vệ mình. Mặc dù trường hợp của cha Lý khác với các trường hợp lần này nhưng thực tế là ông đã bị bắt vì thực hiện các quyền người dân của mình thì cũng giống như  các trường hợp lần này, và vì vậy tôi tin là lần này chúng tôi sẽ thắng.

Việt Hà: Xin cảm ơn ông đã dành cho chúng tôi phỏng vấn này.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , | Leave a Comment »

Nghĩa muội Tạ Phong Tần

Posted by Webmaster on October 12, 2012

04:02:am 12/10/12 | Tác giả: 

“Đã qua rồi cái thời người dân chỉ được biết những gì nhà cầm quyền muốn cho họ biết, và không được biết những gì nhà cầm quyền muốn bưng bít, giấu nhẹm bằng cách quản lý chặt chẽ toàn bộ hệ thống báo chí trong nước…”

Tạ Phong Tần

Quãng đời ấu thơ của tôi buồn bã, và trơ trọi. Anh kế tôi, Tưởng Đăng Trình, qua đời lúc mới vừa lên chín. Tôi được sinh ra – có lẽ – chỉ để bù đắp (phần nào) cho sự mất mát quá lớn lao, và bất ngờ đã đến với bố mẹ mình.

Và vì thế giữa tôi và người chị kế là khoảng cách khá xa về thời gian, cũng như tình cảm. Chị hơn tôi đến gần mười tuổi. Chúng tôi, tất nhiên, không có thú vui nào có thể chia sẻ với nhau. Chị lớn của tôi thì lấy chồng rất sớm, và ở rất xa. Cả ngày tôi đành chơi lủi thủi mỗi mình, giữa đồi núi bao la và hoang dại, ở Tây Nguyên. Quanh tôi chả có ai ngoài hoa bướm, chim chóc, và sóc chồn.

Sự đơn độc này, xem chừng, đã ảnh hưởng không ít đến đời sống của tôi mãi mãi về sau. Như để bù đắp vào sự thiếu thốn của những ngày thơ ấu, trên đường đời, tôi hay kết nghĩa anh em với những người mà mình qúi mến.

Tạ Phong Tần là một trong những người này. Tôi “kết” em ngay sau khi đọc bài viết khai bút (“Mỗi Blogger Hãy Là Một Nhà Báo Công Dân”) vào ngày đầu năm 2008:

“Đã qua rồi cái thời người dân chỉ được biết những gì nhà cầm quyền muốn cho họ biết, và không được biết những gì nhà cầm quyền muốn bưng bít, giấu nhẹm bằng cách quản lý chặt chẽ toàn bộ hệ thống báo chí trong nước…”

“Khi bạn đưa thông tin lên blog của bạn, tức bạn đã đem sự hiểu biết của bạn truyền tải cho người khác để mọi người cùng được biết, qua đó, mọi người cùng bàn luận, cùng kiểm tra xem, dùng quyền công dân của mình đòi hỏi công chức Nhà nước phải thực hiện đúng chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn mà luật pháp quy định.”

“Có thể sự hiểu biết của bạn chỉ là một phần nhỏ nào đó trong đời sống xã hội, nhưng nhiều người góp lại sẽ tạo nên một bức tranh hiện thực xã hội hoàn chỉnh. Khi tự mình làm một nhà báo công dân, chính bạn đã góp phần công khai, minh bạch hóa xã hội, cùng chung sức xây dựng một xã hội dân sự cho đất nước chúng ta...”

Tuyển Tập Tạ Phong Tần

Quan niệm tích cực vừa nêu, tiếc thay, đã không được chia sẻ bởi những kẻ đang nắm quyền lực ở Việt Nam. Với bản chất phá hoại và đa nghi, giới người này có khuynh hướng xem blog (nói riêng) và web (nói chung) chỉ là “âm mưu của những con nhện” – những kẻ đang toan tính …“diễn biến hoà bình” – cần phải bị giam giữ và trừng phạt nặng nề.

Tạ Phong Tần bị họ bắt giam vào ngày 5 tháng 9 năm 2011, đưa ra toà vào ngày 24 tháng 9 năm 2012 (cùng với hai thành viên khác của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do) và đã bị kết án hàng chục năm tù, với tội danh rất mơ hồ (và hàm hồ) là “tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.”

Và điều này đã được Tạ Phong Tần dự đoán trước đó, khá lâu:

Anh à, trong trường hợp em gặp nạn, em ủy thác cho anh công bố công khai tất cả những bài viết em đã đăng báo dưới bút danh khác là bài của em. Để cho thế giới thấy rằng chúng đang đàn áp một nhà báo bình thường với với những bài viết rất bình thường, nhưng vì là nhà báo tự do nên phải như thế.”

 

Anh à, trong trường hợp em gặp nạn, em ủy thác cho anh công bố công khai tất cả những bài viết em đã đăng báo dưới bút danh khác là bài của em.

Thể theo ý nguyện này, tôi đã liên lạc và được ban biên tập tuần báo Trẻ đồng ý phụ trách xuất bản Tuyển Tập Tạ Phong Tần (*). Đây là một cuốn sách mỏng chỉ bao gồm một số những bài viết về thời sự của tác giả trong hai năm 2010 và 2011 nhưng thể hiện được đầy đủ những nỗ lực – cũng như quan niệm – của em tôi về vai trò của một blogger: “Dùng quyền công dân của mình đòi hỏi công chức Nhà nước phải thực hiện đúng chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn mà luật pháp quy định.”

Cái đám “công chức” của “Nhà Nước Pháp Quyền CHXHCNVN” đã phản ứng điên dại bằng cách tuyên án mấy chục năm tù và hàng chục năm quản chế cho ba bloggers:Tạ Phong Tần, Nguyễn Văn Hải, và Phan Thanh Hải. Đây là bản án khắc nghiệt dành cho chính chế độ hiện hành, chứ không phải cho nghĩa muội của tôi, và hai người bạn đồng hành.

Tự nó đã tố cáo sự bất lực và lo sợ của nhà đương cuộc Hà Nội trước ảnh hưởngt sâu rộng của những bloggers ở Việt Nam. Họ đang xử dụng  những phương tiện truyền thông tân kỳ, của thời đại thông tin, để để cổ vũ tự do và dân chủ cho xứ sở. Nó cũng khiến cho bất cứ ai còn mơ hồ về bản chất (bất lương và đê tiện) của chế độ hiện hành nhận ra điều giản dị này: thể chế hiện nay không thể nào thay đổi mà phải được thay thế. Ngoài ra nó còn phơi bầy một sự thực rõ ràng và phũ phàng là  “ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÃ CHỌN LỰA DỨT KHOÁT THÀ MẤT NƯỚC CÒN HƠN MẤT ĐẢNG, ĐỨNG VỀ PHÍA TRUNG QUỐC TRÊN BÀN CỜ CHÍNH TRỊ THẾ GIỚI” – theo như nhận định của blogger Song Chi.

Biếm họa Babui. Đàn Chim ViệtVới sự “lựa chọn” ngu xuẩn này, tôi không nghĩ rằng những người cầm quyền hiện tại vẫn có thể tiếp tục tại vị ngang với thời gian bản án mà họ đã cho Tạ Phong Tần. Và tôi tin chắc rằng cái ngày mà mình có thể cầm Tuyển Tập Tạ Phong Tần để đứng đón người em kết nghĩa, trước cổng trại giam, sẽ không còn bao lâu nữa.

Nhân đây, tôi xin được thay mặt nghĩa muội của mình để cảm ơn tất cả qúi vị đã chào đón tác phẩm đầu tay của em. Tôi cũng xin được gửi lời cảm ơn chân thành đến ban biên tập của tuần báo Trẻ trong việc xuất bản và phát hành Tuyển Tập Tạ Phong Tần.

Cho ra đời một cuốn sách ở một nơi mà tiếng Việt bị coi như là ngoại ngữ, và giữa lúc mà mọi ấn phẩm đang mất dần người đọc, là một việc làm đòi hỏi ít nhiều hy sinh của những người phụ trách. Tuy nhiên, có nhiều sự kiện cần phải được ghi lại rõ ràng bằng giấy trắng mực đen. Tuyển Tập Tạ Phong Tần là một trong những ghi nhận cần thiết như thế cho thời điểm hiện tại, cũng như cho lịch sử của dân tộc mai sau.

© Đàn Chim Việt

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tưởng Năng Tiến | Tagged: | Leave a Comment »

Cả nước nháo nhào vì “Quan Làm Báo”! Sự lạc hậu trong tư duy

Posted by Webmaster on October 5, 2012

Blogger Hàn Times – X-Cafe – 10/04/2012 – 22:36

Vừa mới xem cái phóng sự của VTV – chương trình thời sự đêm trung thu mới thấy cái lèo lá của báo chí, cái khát vọng minh bạch thông tin nó phải lách như thế nào? Nó phải đúng chủ trương như thế nào!

Cả nước nháo nhào vì Quan Làm Báo! Thật anh không hiểu nổi? Tại sao lại phải sợ Quan Làm Báo? Tại sao phải ngăn chặn những trang mạng có thông tin độc hại. Người ta có ai thích uống thuốc độc đâu? Trừ khi muốn tự tử.

Tại sao lại cứ bắt báo chí phải tiến hành nhiệm vụ định hướng thông tin, định hướng dư luận xã hội theo đúng quan điểm của Đảng và Nhà nước? Như thế thì đời nào, đời nào mới có minh bạch thông tin cho được? Mà không minh bạch thông tin nghĩa là có khuất tất.

Nghĩa là sợ dư luận!

Sao đến giờ này rồi mà Đảng vẫn muốn người ta chỉ biết nói tốt cho mình. Thế thì phê và tự phê cái đéo gì không biết?

Mấy ông quan cách mạng cần nhớ cho rằng nếu muốn dân không tin độc hại, trước hết mấy ông phải khiến dân tin mình – bằng hành động, việc làm cụ thể chớ đéo phải bằng một thiết chế độc tài. Muốn thế chính các ông đừng có biến mình thành độc hại.

Tại sao Quan Làm Báo tung hoành bá đạo được? Đó là bởi Báo chí đã tháo chạy khỏi những yêu cầu bức thiết của thời đại. Đó là thời thế, sức mạnh cơ chế đã khiến báo chí “vị thân bỏ nước”.

Giờ không nghiêm túc nhìn chính mình thì làm sao tiến bộ được? Phê tự Phê cái gì? Trên làm dưới cãi à?

Cha Tổng biên tập báo Quân Đội Nhân Dân chém gió về việc cung cấp thông tin khách quan minh bạch cho báo giới, để báo giới có những bình luận sắc sảo. Tôi nói thật, trước khi chém gió ông nên xem lại tờ báo của ông đi, những bài chính luận của báo ông dở như cứt. Thứ lỗi đấy là tôi nói thật. Nó khó ngửi đến mức không chịu đựng nổi?

“Suy nghĩ đúng đắn” theo ông nó là cái gì? Là tuyệt đối phải tin Đảng à? Là không chệch đường lối à?

“Bác bỏ đường lối của chúng ta” thì sao? Không tin Đảng thì sao? Thì phạm tội à? Thì phải bắt tống tù à? Vô lý quá đi!! Đến bao giờ Việt Nam mới có được cái Đa nguyên về tri thức, mới tôn trọng cái quyền được nói khác của công dân.

Đèo mẹ, định hướng cái đéo gì không biết!!

Nhiều Blogger viết blog bày tỏ các quan ngại chính trị của mình chẳng vì một vụ lợi nào cả. Nhưng họ yêu blog hơn yêu báo, thậm chí yêu blog còn nhiều hơn yêu cả những tòa báo mà họ cộng tác hoặc công tác. Đó là tại sao?

Tại bởi blog khiến họ là chính họ, được nói thật những suy nghĩ của mình. Có phải thằng đéo nào cũng được tiền tài trợ của “thù địch” đâu? Họ cày bục mạng ở không gian thật chỉ để được nói thật trên không gian ảo (tức là Internet), không phải lo ông này ông kia chỉnh đốn, sửa đổi. Blog cho họ được nói thật, thể hiện khát khao nói thật (dù đúng dù sai).

Chống đối cái gì?

Thế nào là kích động thóa mạ, vu khống, bôi xấu lãnh đạo Đảng Nhà nước, cá nhân phải làm rõ ra. Có luật rõ ràng, công dân có quyền kiện chính quyền thì chính quyền cũng có quyền kiện công dân. Pháp luật phải tạo ra cái hành lang đó chứ không phải đẻ ra pháp luật để khẳng định uy quyền, hăm dọa và bịt miệng dân.

– Vua coi bề tôi là trâu ngựa, bề tôi coi vua là người dưng. Vua coi bề tôi là cỏ rác bề tôi coi vua là kẻ thù. Với Đảng với Dân cũng thế thôi!!

Xem cái “tư duy ông quan” của các vị mà sôi máu quá đi! Biết thế thì đừng có xem nữa.

Nguồn: Han Times

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

VN: Lục soát tìm tung tích Quanlambao?

Posted by Webmaster on October 4, 2012

12:15:pm 03/10/12 | Tác giả: Đàn Chim Việt

Luật sư Quân trong một lần đi biểu tìnhNguồn tin từ gia đình luật sư Lê Quốc Quân cho hay, văn phòng của em luật sư Quân là Lê Quốc Quyết vừa bị lục soát thô bạo, thu giữ nhiều giấy tờ, tài liệu và dữ liệu máy tính.

Ông Quyết là chủ công ty VietnamCredit chuyên về thông tin tín nhiệm và xếp hạng doanh nghiệp, có trụ sở tại đường Nguyễn Chí Thanh, Tp. HCM.

Việc khám xét cũng diễn ra tại văn phòng tại Hà Hội, nơi người em thứ 2 của luật sư Lê Quốc Quân là Lê Đình Quản đang điều hành. Ở cả 2 nơi, các nhân viên đều bị lùa ra ngoài mà không có bất kỳ một giải thích nào.

Những người tới khám xét không xuất trình lệnh khám và cả 2 văn phòng đều phải ngừng hoạt động. Hai người em của luật sư Quân đều bị đưa đi làm việc và gia tư sau đó cũng bị lục soát.

Liên quan tới Quanlambao?

Công an không cho gia đình ông Quân cũng như công ty biết rõ lý do khám xét, nhưng một nhân viên của văn phòng có nghe được một câu nói của công an trong lúc lục soát là “liên quan tới Quanlambao”.

Đây là trang mạng mới xuất hiện chừng hơn nửa năm nay và nhanh chóng thu hút một lượng người đọc khổng lồ, lên tới vài chục triệu lượt truy cập. Trang này cung cấp những thông tin chưa được kiểm chứng liên quan tới hàng loạt quan chức chóp bu trong chính quyền và gia đình họ, cũng như những hoạt động của thế giới ngầm và những đấu đá tranh giành quyền lực của các phe nhóm hay cá nhân…

Tháng trước, thủ tướng Dũng đã nêu đích danh Quanlambao và một vài trang mạng khác như những blog phản động, có nội dung độc hại và cần phải diệt trừ.

Mặc dù các em của ông Quân đều không liên quan tới những hoạt động của anh trai nhưng công ty của họ liên tục trở thành đối tượng quấy nhiễu, kiểm tra của các cơ quan chức năng trong nhiều năm qua.

© Đàn Chim Việt

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Nguyễn Chí Thiện – Hoa Địa Ngục

Posted by Webmaster on October 4, 2012

Hoa địa ngục tưới bằng xương máu thịt 
Trộn mồ hôi chó ngựa, lệ ly tan 
Hoa trưởng sinh trong tù bệnh, cơ hàn 
Hương ẩm mốc, mầu nhở nham, xám xịt.
Nguyễn Chí Thiện 1939-2012
Tôi nhắm mắt…
Tôi nhắm mắt nằm yên không ngủ
Kẻng báo rền vang, sáng tự bao giờ
Tôi nằm yên không nghĩ ngợi không mơ
Mà lịm chết trong bóng mờ ủ rũ:
Bóng mẹ cha già đớn đau hóa mụ
Đêm tối mênh mông đóm lửa vật vờ
Bóng cuộc đời tôi lặng vắng như tờ
Thất thểu, bơ vơ, khóc cười lỡ dở
Bóng nhợt xám vài mối tình khổ sở
Lảo đảo đi về, tuyệt vọng âm u
Bóng hình tôi ho ra máu, lưng gù
Mở mắt ra sừng sững bóng trại tù! (1969)

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Lại nói về Công hàm Phạm Văn Đồng 1958

Posted by Webmaster on October 4, 2012

Trương Nhân Tuấn – Gửi cho BBCVietnamese.com  –  Cập nhật: 13:06 GMT – thứ hai, 1 tháng 10, 2012

Trung Quốc muốn dùng công hàm 1958 để ép Việt Nam công nhận chủ quyền của mình trên Biển ĐôngHai bên Việt-Trung đã bắt đầu lên tiếng tranh chấp hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ năm 1909. Thế chiến thứ Hai làm tăng vai trò chiến lược của các đảo, vì nước nào chiếm giữ các đảo ở đây không chỉ có thể kiểm soát các hải đạo ở biển Đông mà còn có thể đặt các căn cứ quân sự khống chế các nước chung quanh.

Các thập niên sau sự tiến bộ về luật Biển đã khiến các đảo khu vực này mang thêm tầm quan trọng mới: các đảo có thể làm nền tảng để quốc gia đòi hỏi vùng biển chung quanh (có thể rộng đến 200 hải lý) cùng quyền sở hữu các tài nguyên trong cột nước, trên mặt và dưới thềm lục địa. Sau này, các túi dầu khí dưới thềm lục địa các đảo được khám phá, việc này làm cho Hoàng Sa và Hoàng Sa tăng thêm quan trọng về kinh tế chiến lược. Ngoài hai phía tranh chấp chính là Việt Nam – Trung Quốc (và Đài Loan), bắt đầu từ năm 1909, các nước chung quanh, thập niên 50 và 70, (Phi, Mã Lai…) cũng lần lượt lên tiếng đòi chủ quyền các đảo. Tranh chấp vì vậy mang tính địa chiến lược, do đó dẽ dàng lôi kéo các cường quốc ngoài khu vực tham dự.

Về bối cảnh ra đời, GS Joële Nguyễn cho rằng công hàm 1958 cần phải được xét trong bối cảnh “Trung Quốc có xung đột cao với Hoa Kỳ. Lại có cuộc chiến Triều Tiên năm 1950. Các cuộc tấn công các đảo Quemoy và MaTrường Sau năm 1954-1955 và năm 1958 để giải phóng Đài Loan, đã dẫn đến phản ứng của Hoa Kỳ bảo vệ Đài Loan.”

Thực ra Hoa Kỳ và Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan) đã ký hiệp ước an ninh hỗ tương từ ngày 2 tháng 12 năm 1954. Điều 5 xác định nghĩa vụ hai bên khi có các cuộc tấn công của nước thứ ba và phương cách đối phó tùy theo hiến pháp của hai nước. Điều 7 cho phép Hoa Kỳ được đặt các căn cứ bộ binh, không quân và hải quân trên đảo Đài Loan, quần đảo Bành Hồ và vùng chung quanh.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »

Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó – Thơ Nguyễn Chí Thiện

Posted by Webmaster on October 3, 2012

Không có gì quý hơn độc lập tự do.”
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao

Nó đầu tiên đem râu nó bện vào
Hình xác lão Mao lông lá
Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá
Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa

Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa
Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu
Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga
Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó
Và tình nguyện làm con chó nhỏ
Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh
 

Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh
Học lối hung tàn của cha anh nó
Cuộc chiến tranh chết vợi hết thanh niên
Đương diễn ra triền miên ghê gớm đó
Cũng là do Nga giật Tàu co
Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó
Súng, Tăng, Tên lửa, Tàu bay
Nếu không, nó đánh bằng tay?

Ôi đó, thứ độc lập không có gì quý hơn của nó!
Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó là tên trùm đao phủ năm nào
Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
Ðộ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!
Ðường nó đi trùng điệp bất nhân
Hầm hập trời đêm nguyên thủy
Ðói khổ dựng cờ đại súy
Con cá lá rau nát nhầu quản lý
Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký
Tiếng thở, lời than đan họa ụp vào thân
Nó tập trung hàng chục vạn ngụy quân
Nạn nhân của đường lối “khoan hồng chí nhân” của nó.
Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó
Tự do, không thời hạn đi tù!
Mắt nó nhìn ai cũng hóa kẻ thù
Vì ai cũng đói món nhục nhằn cắn răng tạm nuốt
Hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt.

Ðất nó thầm câm cũng chẳng được tha
Tất cả phải thành loa
Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Ðảng nó
Ðó là thứ tự do không có gì quý hơn của nó !
Ôi, Ðộc lập, Tự do !
Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
Ðất Bắc mắc lừa mất vào tay nó
Nhưng nay mà vẫn có người mơ hồ nghe nó
Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to:
Hồ Chí Minh, chính mi loài quỷ dữ !

Nguyễn Chí Thiện

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Vĩnh biệt nhà thơ Nguyễn Chí Thiện

Posted by Webmaster on October 3, 2012

Thi sỹ Nguyễn Chí Thiện, nhà thơ được gọi là “Ngục sỹ” của Việt Nam vừa qua đời vì ung thư phổi vào sáng thứ Ba 2-10-2012 tại Quận Cam, California, nơi ông đã sống từ năm 2001 và tham gia vào nhiều sinh hoạt đấu tranh chống Cộng ở đây.VOA Tiếng Việt  –  Nguyễn Xuân Hoàng – 3-10-2012

Hôm thứ Năm tuần trước tôi đến Quận Cam để dự buổi họp mặt chúc mừng thọ của anh em ký giả Nhật báo Chính Luận trước năm 1975 và các thân hữu. Sáng thứ Sáu tôi gọi điện thoại cho Nguyễn Chí Thiện để mời anh đi ăn sáng nhưng không được. Tôi gọi cho anh Trần Phong Vũ. Tôi biết anh Trần Phong Vũ trong thời gian gần đây thường xuyên gần gũi Nguyễn Chí Thiện để đưa anh đi khám bệnh bác sĩ, đi ăn uống cũng như gặp gỡ tiếp xúc bạn bè thân hoặc lên đài truyền thanh, truyền hình.

Tôi vừa ngỏ lời, anh Trần Phong Vũ nói ngay: “Thiện đã vào bệnh viện cấp cứu. Tôi đang ở đó anh tới ngay nhé!”.

Tôi và bà xã vội phóng xe tới bệnh viện. Anh Thiện nằm tầng thứ 6. Anh Trần Phong Vũ và bác sĩ Nguyễn Văn Quát (tới thăm) đứng bên giường bệnh. Các cô y tá đang làm công việc đo nhịp tim và nghe phổi để sửa soạn đưa Thiện xuống phòng chuyên môn làm biopsy. Vì Thiện tim đập và nhịp thở quá yếu, người hoàn toàn mất sức, họ phải tiêm thuớc tăng lực và để anh nằm nghỉ một lúc. Tôi thấy mặt Thiện trắng bệch gầy guộc, đôi má hóp, lưỡng quyền nhô cao nhưng đôi mắt vẫn sáng. Anh nhận ra tôi ngay và đưa tay bắt. Anh cũng nhận ra bà xã tôi, mặc dầu mới gặp anh lần đầu cách đây dăm bẩy tháng. Khi các y tá đưa Thiện xuống phòng xét nghiệm, tôi mới có dịp hỏi Trần Phong Vũ về bệnh tình của anh. Anh Vũ cho biết: Thiện mắc bệnh phổi và vài bệnh khác từ lúc còn ở trong nhà tù cộng sản.

Sang Mỹ, Thiện rất ít lo việc chữa bệnh. Bạn bè hối thúc anh mới chịu đi. Nhưng cũng chỉ chữa qua loa, đỡ thì thôi. Trong vòng hơn năm trở lại đây, tuy thường xuyên ốm đau mệt mỏi, thân thể nhức nhối (khổ lắm) không ăn không ngủ được nhưng các đoàn thể hiệp hội gần xa mời anh tới dự hay nói chuyện anh vẫn cố gắng đi. Rồi các đài phát thanh, truyền hình địa phương liên tục mời anh tới phỏng vấn anh cũng đến với họ. Mấy tháng nay bệnh Thiện chuyển sang nặng, anh sống gần như khép kín trong căn phòng nhỏ nơi lầu 4 một chung cư ở Quận Cam. Anh ít tiếp xúc với mọi người. Anh mệt mỏi chán nản “hết muốn sống”. Anh nói với Trần Phong Vũ như vậy.

Trước nay Thiện ít tâm sự riêng tư với bạn bè nhưng có lẽ ngày càng cảm thấy cuộc đời trống rỗng mênh mông và cô đơn đến tận cùng nên anh giãi bầy với Trần Phong Vũ những nỗi niềm riêng (phải chăng anh linh cảm mình sắp lìa xa cõi thế?). Thiện sống khắc khổ trong đơn độc. Anh đi chợ nấu ăn lấy. Bạn bè tới mời ăn uống thì đi chứ cũng không mấy thích thú vì “ăn chẳng được bao nhiêu lại làm phiền bạn bè đưa đón” .

Tôi nhớ cách đây vài năm Nguyễn Chí Thiện đến San Jose tham dự đại hội gì đó, tôi mời anh về nhà ăn uống chuyện trò. Trong lúc vui câu chuyện tôi hỏi anh sao không lập gia đình. Sống nơi xứ người bọn mình nên có một người bạn đời giúp đỡ chăm nom săn sóc, nhất là với anh thân thể mang đầy bệnh hoạn. Tôi biết có nhiều cô nhiều bà cảm mến quý trọng anh, muốn sống chung với anh. Thiện trả lời ngay: “Tôi cũng muốn lắm nhưng gần 30 năm tù đầy khổ ải, thân thể đầy bệnh tật, nếu lập gia đình tôi biết mình sẽ không làm trọn vai trò người chồng. Tôi không muốn họ khổ lây vì mình nên đành phải sống cu ky một mình thôi”. Anh nghèo, tất nhiên (vì biết làm gì ra tiền). Ngoài số tiền trợ cấp hàng tháng của Sở Xã Hội, anh chẳng có một thu nhập nào. Làm thơ thì không có nhuận bút, hơn nữa từ khi sang Mỹ anh đâu còn làm thơ! Ngay cả tập thơ “Hoa Địa Ngục” người ta in tràn lan nhưng anh không được lấy một xu bản quyền. Chỉ có tập truyện ngắn viết trong 2 năm có tiền bản quyền thì đã ăn tiêu, nhất là gửi cho bạn bè hết từ lâu. Với số tiền trợ cấp hàng tháng của Nhà Nước chẳng có là bao, chi cho riêng mình còn thiếu. Thế mà anh vẫn nhịn ăn nhịn tiêu cóp nhặt từng đồng gửi về cho bạn bè đang sống khốn khổ trong nước.

Anh không nhận mình là thi sĩ. Anh nói là chỉ làm công việc ghép vần những câu chữ để nói lên sự phẫn uất căm hờn bọn lãnh tụ và chế độ cộng sản tàn ác và thân phận tù đầy trong địa ngục trần gian. 27 năm tù đầy và gần 20 năm trải qua bao nghiệt ngã nơi xứ người. Anh vẫn không nản lòng thối chí, vẫn “đường ta, ta cứ đi” .

Tôi đang viết những giòng này anh Trần Phong Vũ điện thoại cho biết sáng nay, khoảng 9 giờ, khi hay tin Thiện mất, anh vội vã tới Bệnh viện “gặp” Thiện và theo anh, một “dấu hiệu lạ” đã diễn ra: “Ông ấy nằm bất động đôi mắt mở lớn, tôi đưa tay vuốt nhẹ đôi mắt từ từ nhắm lại”. Nguyễn Chí Thiện từ chối mọi giải phẫu vì “không muốn kéo dài cuộc sống trong bệnh tật”. Bác sĩ đã không cho giây truyền kéo dài thêm ít giờ hấp hối để chờ người anh ruột là ông Nguyễn Công Dân từ Washington DC tới, vì “Thiện không muốn”.

Và anh qua đời để lại bao ngổn ngang dang dở việc đời. Anh chết vì bệnh phổi và bệnh tim. Ngày hôm trước Thiện nắm tay Trần Phong Vũ nói những lời trăn trối: Anh không muốn tham gia các tổ chức đoàn thể hoạt động chính trị. Anh muốn tự mình cống hiến trọn vẹn cuộc đời cho quốc gia dân tộc, cho đấu tranh tự do dân chủ. Khi chết anh muốn bạn bè tổ chức an táng đơn giản theo nghi thức công giáo (anh nhập đạo Công giáo mấy tháng trước).  Lễ hỏa táng Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện tổ chức vào ngày thứ Bảy 6.10.2012 tại Quận Cam, bang California.

Thế là chấm dứt cuộc đời một người làm thơ đầy vinh quang nhưng cũng đầy gian nan nghiệt ngã. Bây giờ linh hồn Nguyễn Chí Thiện đang bay bổng nơi cõi Thiên Đường hay lại trở về quê hương đất nước san sẻ nỗi đau cùng Quốc Gia Dân Tộc và tiếp tục làm thơ tranh đấu?

Chúng ta tặng Nhà Thơ một bông hoa và mãi nhớ thương quý mến con người suốt đời hy sinh tranh đấu cho lý tưởng cao đẹp và sáng ngời ý chí bất khuất. Anh Nguyễn Chí Thiện! Anh ra đi chúng tôi mất một người bạn hiền, một người bạn quý. Vĩnh biệt Anh, Nguyễn Chí Thiện! [Thanh Thương Hoàng]

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Nguyễn Chí Thiện: Nhờ “Tem phiếu thực phẩm” mà VC có ngày 30/4/75 !

Posted by Webmaster on October 3, 2012

Ông Nguyễn Chí Thiện nổi tiếng sau tập thơ "Hoa địa ngục"Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện:
“ Bắc Việt chiến thắng Miền Nam là nhờ…Tem Phiếu Thực Phẩm”.
 

Kinh thưa qúi vị,

Trong buổi Lễ Ra Mắt cuốn Bút ky’ “Trường Sơn-Trường Hận” tại Trung Tâm Công Giáo ngày 25/5/2008, thi sĩ Nguyễn Chí Thiện đã tiết lộ một sự thật lịch sử vô cùng quan trọng liên quan đến chiến thắng ngày 30/4/1975 của CS Bắc Việt như sau: 

Rất nhiều người ở Miền Nam, nhất là người ngoại quốc, đã không biết rằng hầu hết thanh niên Miền Bắc đã vượt Trừơng Sơn để tham gia cuộc chiến vừa qua, chẳng phải do lòng yêu nước, chẳng phải vì căm thù Đế quốc Mỹ hay là vì lý tưởng CS mà chỉ vì…miếng ăn.

Vào thời gian đó, tại Miền Bắc, chế độ “Tem Phiếu Thực Phẩm” đã được VC áp dụng vô cùng triệt để. Tất cả mọi nhu yếu phẩm, kể cả lúa gạo, đều bị Nhà nước thu gom triệt để rồi phân phối cho người dân qua các cửa hàng quốc doanh và bằng tem phiếu. Cho nên nếu đến tuổi “làm nghĩa vụ quân sự”nhưng không “xung phong” thì sẽ bị cắt hộ khẩu, cắt tem phiếu thực phẩm ngay và sẽ chết đói vì dù có tiền cũng không thể mua được lương thực bên ngoài vì không có ai bán cả.

Bị cắt tem phiếu thực phẩm, nghĩa là sẽ chết đói. Như vậy thanh niên Miền Bắc vào thời gian đó, chỉ có một con đường duy nhất để sống, đó là “xung phong xẻ dọc Trường Sơn”.

Phải chăng, việc tiết lộ “bí mật quân sự” sơ đẳng nhưng chủ chốt phũ phàng này đã như một giọt nước làm tràn ly, vì ngay sau thời gian đó, như mọi người đã biết,VC đã phát động một chiến dịch rộng lớn để vu cáo và bôi nhọ người thi sĩ can trường và tài hoa này.

Tuy nhiên, Trời có mắt, ngay sau khi tin Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện qua đời vừa được phổ biến, trên các hệ thống truyền thông tại hải ngoại, kể cả trên internet, một làn sóng phân ưu ngưỡng mộ đã tràn ngập khắp nơi. Hình như, trong lịch sử tị nạn VN, chưa hề có một cái chết của một nhân vật chính trị, một quân nhân, một nhà văn, nhà thơ và cả của một chức sắc tôn giáo cao cấp nữa…đã nhận được một phong trào tiếc thương ngưỡng mộ tự phát dồn dập và đều khắp như thế này.

Làn sóng này đã như là một cái tát nảy lửa vào mặt bọn VC trong nước, bọn tay sai và những kẻ a dua tại hải ngoại… Chúng đã trơ trẽn vu cáo và bôi nhọ người anh hùng can trường và tài hoa lỗi lạc này. Nhưng chúng đã thảm bại ê chề !
– Xin tiếp tục tràn ngập các Dien~ Đan` bằng những lời phân ưu và ngữơng mộ để biểu lộ trình độ nhận thức chính trị của chúng ta.

-Xin phổ biến chi tiết địa điểm và ngày giờ của tang lễ để một đám tang lịch sử sẽ tự phát diễn ra.

Đám tang này, cùng với làn sóng phân ưu ngưỡng mộ hiện đang còn tiếp diễn sẽ nói lên trình độ dân trí và nhận thức chính trị trưởng thành của Người Việt Tỵ nạn CS tại hải ngoại. Đó sẽ là một lời cảnh cáo đanh thép nữa mà CĐVN tỵ nạn chúng ta lại nhắn gửi cho bọn VC trong nước và bọn tay sai tại hải ngoại.

 
Ông Bà Vũ Linh Châu và bút ký Trường Sơn-Trường Hận thành kính phân ưu và vô cùng khâm phục ngưỡng mộ người thi sĩ tài hoa bất khuất Nguyễn Chí Thiện.

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Thân nhân 17 nhà hoạt động trẻ VN gởi thỉnh nguyện thư kêu gọi quốc tế can thiệp

Posted by Webmaster on October 1, 2012

17 nhà hoạt động Công giáo trẻ có liên hệ với Dòng Chúa Cứu Thế bị bắt vì bị tố cáo vi phạm các điều luật như ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’ và ‘tuyên truyền chống nhà nước’Trà Mi – VOA – 01-10-2012

Thân nhân của 17 nhà hoạt động trẻ cổ võ cho nhân quyền đang bị giam cầm tại Việt Nam vừa trao thỉnh nguyện thư cho Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn, kêu gọi giới bảo vệ nhân quyền quốc tế can thiệp để nhà cầm quyền Việt Nam phóng thích những người đang bị giam giữ.

Đại diện các gia đình của 17 thanh niên Công giáo và Tin lành sáng ngày 1/10 gặp gỡ với giới chức tòa Lãnh sự Mỹ trình bày trường hợp bị giam cầm của các nhà hoạt động này và đệ nạp thư thỉnh nguyện quốc tế góp tiếng kêu gọi trả tự do cho thân nhân của họ.

Bà Đinh Thị Oanh, vợ nhà hoạt động Trần Xuân Anh, là một trong những người đại diện đi nộp đơn cho biết đã có buổi làm việc từ 11 giờ đến 12 giờ trưa nay với 4 giới chức của Lãnh sự quán Hoa Kỳ:

“Gồm Phó Tổng lãnh sự, Tùy viên văn hóa-báo chí, Trưởng phòng chính trị, và một người nữa đến sau nên tụi em không nhận được danh thiếp. Mục đích tụi em đến gặp các vị đó để nộp đơn kêu cứu trả tự do cho chồng em cũng như tất cả 17 thanh niên này. Bởi vì họ giam giữ hơn 1 năm qua rồi, không đưa ra xét xử, mà cũng không có một câu trả lời chính xác. Những người này không có tội. Chính quyền Việt Nam phải trả tự do cho họ. Chúng tôi đã rất nhiều lần gửi đơn lên chính quyền cấp cao ở Việt Nam. Thậm chí cuối tháng 8 vừa rồi cũng đã đến Văn phòng Chính phủ để nộp đơn, nhưng họ không giải quyết, cũng không trả lời. Cho nên, bây giờ không trông chờ gì ở chính quyền Việt Nam hết. Phải kêu cứu tới các nhà lãnh đạo thế giới thôi.”

Những người này không có tội. Chính quyền Việt Nam phải trả tự do cho họ. Chúng tôi đã rất nhiều lần gửi đơn lên chính quyền cấp cao ở Việt Nam …nhưng họ không giải quyết, cũng không trả lời. Cho nên, bây giờ không trông chờ gì ở chính quyền Việt Nam hết. Phải kêu cứu tới các nhà lãnh đạo thế giới thôi.” …
Đinh Thị Oanh, vợ nhà hoạt động Trần Xuân Anh.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , | Leave a Comment »

Làn Sóng Cộng Sản Tỵ Nạn Cộng Sản

Posted by Webmaster on October 1, 2012

Vi Anh – Việt Báo – 28-9-2012

Mới đọc qua tựa bài ắt có người thắc mắc, hỏi “ủa sao kỳ lạ vậy, Cộng sản mà lại đi tỵ nạn CS, bỏ nước ra đi hàng loạt thành phong trào”. Nhưng bình tâm tìm hiểu thí thấy chuyện tưởng như đùa mà lại có thật. Những con số vô hồn, những sự kiện lạnh lùng, những thông tin, nghị luận độc lập nói lên sự thật. Rất có, có rất nhiều, rất phổ biến thành phong trào người ở xứ CS bỏ nước ra đi tỵ nạn CS. Đang xảy ra thành phong trào, thành thời trang ở hai chế độ CS còn sót lại lớn nhứt ở Á châu: Trung Cộng và Việt Cộng.

Dưới nhiều hình thức nhưng tựu trung là hoặc là chánh thức cho người nhà dùng tiền xin nhập cư với visa đầu tư, visa du học rồi lấy vợ hay chồng ở lại, hoặc là chuyển tìền lậu ra ngoại quốc đề tẩu tán tài sản – theo phong tục của  rất Tàu “nhứt con nhì của”. Nhưng chỉ một mục tiêu  chuẩn bị nơi “hạ cánh an toàn”, nói theo kiểu Thủ Tướng VNCS nhận định về làn sóng này.

Hơn ai hết những người CS là những người biết rõ không thể cứu sống một xác chết là chủ nghĩa CS sau khi các nước CS Đông Âu và Liên xô đột quị, chết bất đắc kỳ tử. Việc lợi dụng cái xác ướp đó, “lộng kiếng” hình để lấy tư tưởng Hồ chí Minh, Mao trạch Đông để tiếp tục độc chiếm quyền hành, làm giàu cho cá nhân, gia đình và phe đảng bằng cách chuyển sang kinh tế thị trường theo định hướng “xã hội chủ nghĩa” nhưng giữ cái đuôi lòng thòng xã hội chủ nghĩa của con nòng nọc khiến nó không chuyển hóa thành con cóc, con nhái để có thế thấy trời cao đất rộng được.

Hơn ai hết những người CS biết xã hội CS là một xã hội bế tắc, tranh giành quyền lợi, chức vụ thường theo qui luật ai thắng ai, một mất một còn, “thịt nhau” bằng nhiều thủ đoạn chớ không tương nhượng.  đọc tiếp

Posted in Tác giả hải ngoại | Tagged: | Leave a Comment »

Về sự quan trọng của tiếng Anh

Posted by Webmaster on September 29, 2012

Thoát Vòng Nô Lệ (DLB)
 Hôm nay blog dan lam bao có đăng một bài viết bằng tiếng Anh hay và có ý nghĩa về nhiều mặt. Đây là sự tình cờ khá trùng hợp với sự suy nghĩ của bản thân tôi từ bấy lâu nay, nhất là sau khi nhà cầm quyền đưa ra những bản án khắc nghiệt cho các bloggers, những bản án tàn ác và man rợ nhất từ trước tới nay trong lịch sử Việt Nam và loài người.
Trong vụ việc gây chấn động này, ngoại trừ các tổ chức chính thống vẫn theo dõi tình trạng nhân quyền ở VN từ trước đến nay như Human Rights Watch, RFI, Amnesty International…, thì các mạng xã hội Twitter, Facebook (tiếng Anh), các báo mạng như CNN, Yahoo và hàng trăm ngàn nơi khác,…đã không hề hoặc đề cập rất ít đến bản ác khắc nghiệt dành cho các bloggers Việt Nam. Như vậy, nhìn chung, có phải chúng ta đã thất bại trong công cuộc ngoại vận, thất bại trong việc đánh động lương tâm của toàn thế giới, đặc biệt là cộng đồng nói tiếng Anh ở các nước dân chủ phương Tây? Có phải đây là một trong những mắc xích cuối cùng phải gỡ trong công cuộc tranh đấu giành lại tư do dân chủ cho đất nước?  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: | Leave a Comment »

Tòa thì kín nhưng lột áo, đánh đập, đe dọa thì công khai

Posted by Webmaster on September 29, 2012

Nguyễn Hoàng ViNguồn: DLB

Sáng ngày 24.09.2012, chúng tôi có mặt ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế – Sài Gòn cầu nguyện và cùng nhau đi tham dự phiên tòa xử 3 blogger Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do. Ngay từ sáng sớm, các ngã tư dẫn đến nhà thờ đều bị rào chắn và có rất đông lực lượng an ninh, công an,… chốt ở các ngã tư. Taxi không được lưu thông vào khu vực này, vì thế, chúng tôi quyết định đi bộ từ nhà thờ ra tới tòa án. Chúng tôi đi bộ trên lề đường rất trật tự, lực lượng an ninh, công an, CSGT, dân phòng,… đi theo dày đặc dưới lòng đường, trên lề đường,… khiến cho đường sá vốn đã đông đúc nay lại càng thêm mất trật tự.

Trên đường đến tòa án, CSGT đã 2 lần chặn xe máy chở linh mục Anton Lê Ngọc Thanh để kiếm chuyện, câu lưu, kéo dài thời gian đến tòa, thậm chí họ còn cướp băng rôn, biểu ngữ của chúng tôi. Khi đoàn người đi đến trước khách sạn Victory ở ngã tư đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và Võ Văn Tần thì lực lượng an ninh, công an, dân phòng, trật tự đô thị, bảo vệ du lịch, hội phụ nữ,… gần 200 người mà dẫn đầu là ông Trần Song Nam – trưởng Công an P6 Q3 vây quanh, cô lập, chặn đường chúng tôi. Họ hỏi chúng tôi đi đâu và khuyên chúng tôi trở về. Với quan điểm, đây là một phiên tòa công khai, người dân có quyền đến tham dự để hiểu thêm về pháp luật, chúng tôi nhất quyết từ chối đề nghị vô lý của họ. Không đủ lý lẽ để ngăn cản chúng tôi đến tham dự phiên tòa, ông Trần Song Nam ra lệnh cho cấp dưới cưỡng chế tất cả chúng tôi về đồn, trừ linh mục Anton Lê Ngọc Thanh và linh mục Guise Đinh Hữu Thoại. Họ đã xô đẩy, lôi kéo chúng tôi. Họ cho 4-5 người khiêng 1 người chúng tôi, họ hành xử rất thô bạo với chúng tôi chẳng khác gì loài cầm thú.

Trong đồn Công an Phường 6, Quận 3 – Công an bảo kê cho thành phần bất minh ăn cướp tài sản của người dân:

Sau khi khiêng chúng tôi vào đồn, họ tách chúng tôi ra nhiều phòng khác nhau. Tôi, nhà thơ Bùi Chát, Dũng Aduku và chị Phượng (dân oan Vườn Rau Lộc Hưng) bị đưa vào một nhà kho. Được một lúc thì họ mời Bùi Chát qua 1 phòng khác làm việc, rồi đến tôi cũng được mời qua phòng khác làm việc. Viên công an lấy giấy bắt tôi viết tường trình, tôi hỏi:

– Tôi đang đi bộ ngoài đường vì sao các anh bắt tôi vào đây? Bây giờ lại bắt tôi phải viết tường trình là thế nào? Tôi không viết.

Viên công an biết là không thể nào làm việc được với tôi, bèn đưa tôi trở lại nhà kho.

Một lúc sau, một tên mặc thường phục vào bắt tôi phải đưa điện thoại cho họ. Tôi đưa, tên này nhào tới tính giật điện thoại, tôi liền nói:

– Anh là ai, có quyền gì mà bắt tôi phải giao nộp điện thoại cho anh?

Hắn liền gọi một viên công an mặc sắc phục vào để tịch thu điện thoại của tôi. Tôi nói với họ:

– Các anh là công an. Các anh hiểu biết pháp luật. Các anh phải tôn trọng và hành xử theo đúng pháp luật chứ. Các anh muốn thu điện thoại của tôi thì phải có biên bản đàng hoàng chớ. Có đâu mà nhào nhào tới giật như ăn cướp vậy.

Thế là, viên công an mời tôi sang phòng khác, lấy biên bản ra để tịch thu điện thoại của tôi. Tôi đổi ý, nói với viên công an:

– Tôi nghĩ lại rồi. Điện thoại là tài sản của cá nhân tôi, là quyền tự do thông tin cá nhân của tôi. Tôi không việc gì phải cho các anh tịch thu hay xem bất cứ thông tin gì trong điện thoại của tôi cả.

– Sao lúc nãy cô nói lập biên bản đàng hoàng thì cô cho tịch thu điện thoại.

– Lúc nãy khác, giờ tôi suy nghĩ lại rồi. Tôi không đồng ý cho các anh tịch thu điện thoại của tôi.

– Chúng tôi tình nghi cô vi phạm pháp luật. Chúng tôi phải tịch thu điện thoại của cô để điều tra.

– Anh nói tôi vi phạm pháp luật là vi phạm cái gì? Anh phải nói cho rõ ràng à nghen.

– Cô tập trung đông người, gây rối trật tự công cộng.

– Tôi không gây rối trật tự công cộng. Tôi đang đi bộ trên lề đường rất là trật tự, các anh tập trung đông người, ngăn chặn đường tôi đi rồi còn cưỡng chế một cách vô lý chúng tôi vào đây. Chính các anh mới là người gây rối trật tự công cộng. Bây giờ các anh muốn ăn cướp tài sản của tôi rồi vu khống cho tôi là vi phạm pháp luật à?

Họ không còn lý lẽ gì để nói với tôi, bèn chửi bới tôi rồi giật lấy ví tiền của tôi lục lọi. Lục lọi chán chê, họ quẳng ví lại cho tôi, tôi liền mở ra kiểm tra lại ngay thì toàn bộ số tiền mang theo phòng thân (khoảng 300-400 ngàn đồng) mất sạch. Tôi nói:

– Các anh lấy ví của tôi lục lọi, giờ mất hết tiền của tôi rồi. Các anh là đồ ăn cướp.

– Tiền mày mang về cho cha, cho mẹ mày hết rồi chứ ai lấy tiền của mày.

Nói rồi, họ tiếp tục trấn áp người tôi để lấy cho bằng được chiếc điện thoại của tôi. Xong, họ lại tống tôi về nhà kho.

Một lúc sau thì họ cho xe đến chở tôi về công an Phường Phú Thạnh, Quận Tân Phú (nơi tôi cư ngụ).

Như vậy, tại đồn Công an Phường 6, Quận 3, tôi đã bị cướp mất tiền bạc và điện thoại di động.

Tại trụ sở Công an Phường Phú Thạnh, Quận Tân Phú – Tôi bị bỏ đói, bỏ khát, bị lột áo, bị đe dọa bỏ tù, bị đánh đập và hành hạ đến thân tàn ma dại:

Tại trụ sở Công an Phường Phú Thạnh, Quận Tân Phú, họ – những thanh niên mặc thường phục mà tôi quen mặt vì luôn canh gác trước nhà, theo dõi cũng như những lần trước bắt tôi lên đồn công an – bắt tôi làm việc. Tôi trả lời thẳng thắn:

– Tôi và các anh, tuy tôi thực sự không biết tên tuổi các anh là gì nhưng chẳng lạ gì nhau, tôi chẳng lạ gì cách bắt cóc người giữa đường rồi lôi vào đồn công an của các anh cũng như các anh chẳng lạ gì cách làm việc của tôi: Sẽ không có việc tôi phải hợp tác làm việc hay trả lời bất kỳ câu hỏi nào của các anh. Tốt nhất là đừng làm mất thời gian của nhau. Còn các anh muốn làm gì thì làm. Tôi sẽ không nói thêm bất cứ điều gì.

– Không làm việc thì em cũng phải ngồi đây thôi chứ không được về nhà hay đi đâu hết.

Và họ bỏ mặc tôi với căn phòng, không cho tôi nước uống, cũng chẳng cho tôi thức ăn.

Tôi xếp các ghế lại với nhau rồi nằm nhắm mắt cho đỡ mệt.

Trong lúc tôi nằm, họ tưởng là tôi đã ngủ, những thanh niên mặc thường phục mà vẫn tự xưng là an ninh tụm lại nói chuyện với nhau. Họ nói về những vấn đề trong mối quan hệ yêu đương của họ mà không quên quăng ra những lời bình luận, nhận xét về phụ nữ rất tục tĩu và thô bỉ. Và họ nói về tiêu chuẩn lấy vợ của họ đều giống nhau là phải chọn những cô gái gia đình giàu có chỉ để mai mốt cưới về, họ khỏi phải làm gì vẫn có cái để mà ăn chơi sung sướng. Tôi không hiểu ngành công an, an ninh đã dạy cho những thanh niên đó những gì mà họ lại có tư tưởng ăn chơi, hưởng thụ trên mồ hôi, nước mắt của kẻ khác chứ không hề có một chút ý thức “Lao động là vinh quang” như Đảng và Nhà nước vẫn tuyên truyền trong nhân dân (hay đây chỉ là lời dụ dỗ để nhân dân tăng gia lao động để có cái cho các anh hưởng thụ???). “Rường cột của Tổ quốc” là đây sao?

Đến khoảng 3h chiều, họ lại lôi tôi lên một căn phòng ở lầu 3 chỉ vỏn vẹn khoảng 6 met vuông. Họ nói với tôi:
– Những người mà em ủng hộ, tòa đã tuyên án họ trên 10 năm rồi. Bây giờ, em thay cái áo này (áo đen FREE ĐC, TPT, A3SG) ra, để áo này ở lại rồi về nhà.

Trong một lúc, tôi bất ngờ vì sao phiên tòa lại diễn ra nhanh đến thế, vì sao các blogger bị tuyên án nặng đến thế… Rồi tôi lấy lại bình tĩnh nói với họ:

– Cho dù tòa có kết án họ, tôi vẫn mặc áo này để ủng hộ họ. Áo này là áo của tôi, các anh chị không được quyền lấy nó và các anh chị cũng không có quyền gì bắt tôi không được mặc nó cả.

Một phụ nữ trẻ tuổi nói với tôi:

– Nhưng họ đã bị kết án, em mặc áo này trong thời điểm “nhạy cảm” này là không được.

– Nếu chị đã nói vậy thì cho em xin cái văn bản nào chỉ đạo cấm không cho mặc áo này trong thời điểm “nhạy cảm”. Nếu có văn bản chỉ đạo, em sẽ không mặc áo này nữa. Còn chị nói miệng không không, em cũng chẳng biết chị là ai, sao em có thể nghe theo được chứ.

Nói đến đây, 7-8 phụ nữ (chẳng biết thuộc thành phần gì) nhào vô lột áo tôi đang mặc rồi tròng vào người tôi 1 chiếc áo khác. Sau khi lột áo tôi, họ khuyên nhưng thực chất là muốn đe dọa tôi:

– Em về mà lo cho gia đình đi, đừng lo những việc này nữa. Em còn trách nhiệm với mẹ già, còn trách nhiệm với con em, nếu em còn làm những việc này nữa, em đi tù rồi ai lo cho mẹ em, ai lo cho con em?

– Trách nhiệm lo cho gia đình, tôi vẫn phải lo, tôi đâu có nhờ mấy người lo giúp. Nhưng ngoài trách nhiệm với gia đình, tôi còn phải có trách nhiệm với xã hội, với đất nước. Việc tôi đi tham dự 1 phiên tòa công khai để hiểu biết thêm pháp luật chẳng có điều gì là sai trái, đáng phải đi tù cả. Nếu vì việc này mà tôi phải đi tù thì chính những người bỏ tù tôi mới là những người vi phạm pháp luật, là những người gián tiếp gây ra tội ác với gia đình tôi, khiến cho mẹ tôi, con tôi không người chăm lo. Chính những người đó mới là tội đồ chứ chẳng phải tôi. Còn việc mấy người muốn bỏ tù tôi bao nhiêu lâu cũng được, tôi không quan tâm và với tôi nó chẳng có nghĩa lý gì cả. Chính những người bỏ tù tôi mới là tội đồ chứ chẳng phải tôi.

Tôi vừa nói xong, họ – khoảng 15 người xông vô túm lấy người tôi, đánh tơi bời. Mười mấy người trong một căn phòng chật hẹp đè tôi xuống đất, đánh tôi khiến tôi không có một chút không khí để thở. Tôi nói “Tôi khó thở”, họ vẫn không buông tha tôi, họ vẫn đánh tôi túi bụi, xô tôi đập đầu vào tường. Đến khi tôi ngã khụy xuống đất, họ mới buông tôi ra và bảo tôi về nhà đi.

Đến đây, tôi không thể nào chấp nhận nổi những hành động vô lý, man rợ, phi nhân của họ, tôi yêu cầu họ phải làm rõ vụ việc bắt tôi vào đồn công an cướp tài sản của tôi, bỏ đói, bỏ khát, lột áo, đánh đập tôi một cách dã man như vậy rồi bảo tôi về. Như vậy là sao? Dù là tội phạm, họ cũng phải tôn trọng nhân phẩm và không được đánh đập, tra tấn, huống chi tôi là một công dân tự do. Họ phải làm rõ vấn đề và bồi thường thiệt hại về tài sản, sức khỏe, tinh thần và danh dự của tôi.

Khi tôi yêu cầu như vậy, họ đã cho người khiêng tôi từ trong phòng lầu 3 xuống đất, tống tôi vào một chiếc taxi rồi cho 3 tên thanh niên mặc thường phục kè tôi về nhà. Taxi dừng đầu hẻm, họ khiêng tôi vô hẻm cách nhà tôi vài căn, họ quẳng mạnh tôi xuống đất đầy bùn lầy do trời mưa.

Thấy tôi về nhà trong bộ dạng thê thảm đó, mẹ tôi không khỏi xót xa. Người nhà gọi taxi chở tôi đi bệnh viện, chờ đợi rất lâu không có xe, tổng đài gọi lại báo rằng khu vực nhà tôi ở đã hết xe. Người nhà chở tôi ra bãi đậu taxi cách nhà chưa tới 500m thì thấy taxi đậu đầy trong bãi, mẹ đưa tôi đi bệnh viện. Trên đường đến bệnh viện, rất đông an ninh mặc thường phục chạy theo taxi. Tôi và mẹ phải ghé vô nhà thờ tránh việc họ kiếm chuyện gây sự giữa đường. Khi tôi và mẹ vào nhà thờ thì an ninh vẫn đứng canh dày đặc bên ngoài nhà thờ. Sức khỏe tôi từ hôm đó cho đến nay: cơ thể kiệt sức, đầu sưng một cục, đau nhức dữ dội, chóng mặt, nôn ói liên tục, ăn uống không nổi,…

Để tôi được tịnh dưỡng hoàn toàn và tránh sự quấy rầy của những người nhân danh là an ninh nhưng chuyên đi gây mất an ninh xã hội, các Cha trong DCCT đã bố trí cho tôi được nghỉ tạm ở nhà khách của nhà dòng để bác sĩ và y tá chăm sóc để tôi mau chóng hồi phục sức khỏe. Chính vì các Ngài đã nâng đỡ, cứu giúp tôi trong lúc hoạn nạn mà an ninh đã giả danh bịa chuyện để bôi nhọ các Ngài.

Tôi kể lại những chuyện này những chuyện này chỉ với mục đích duy nhất: để cho mọi người biết thêm một câu chuyện nhỏ trong ngàn câu chuyện lớn trên đất nước của tôi. Nó không phải chỉ là một câu chuyện của riêng cá nhân tôi mà còn là câu chuyện của nhiều người, đã xảy ra trong quá khứ, hiện tại và phần kết luận của nó chưa biết sẽ chấm dứt lúc nào ở tương lai.

Nguồn:DLB

Posted in Người Việt - Nước Việt | Tagged: , , | Leave a Comment »