Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England

Dân Tộc Việt Nam Tự Do – Quê Hương Việt Nam Trường Tồn

Archive for the ‘Z đến A’ Category

TT Philippines so sánh đòi hỏi chủ quyền của TQ với Đức Quốc xã

Posted by Webmaster on February 9, 2014

VOA Tiếng Việt – 05.02.2014

Tổng thống Philippines Benigno AquinoTổng thống Philippines Benigno Aquino đã lên tiếng kêu gọi thế giới ủng hộ Philippines chống lại những tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở biển Tây Philippines, tức biển Đông.

Trong cuộc phỏng vấn dài 90 phút với báo New York Times của Mỹ đăng tải hôm 4 tháng 2, ông Aquino so sánh những đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc ở biển Đông với việc Đức quốc xã trước Thế chiến II đã chiếm vùng đất Sudetenland của Tiệp Khắc trước sự phó mặc của phương Tây.

Ông Aquino cam đoan chính phủ của ông quyết tâm sẽ không đưa ra những nhượng bộ như vậy.

New York Times mô tả những nhận xét của ông Aquino là “sự bày tỏ lo ngại mạnh mẽ nhất từ trước tới giờ từ giới lãnh đạo châu Á về sự tăng cường quân sự và tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc.”

Ông Aquino cũng nói ông lạc quan rằng Philippines và Mỹ đang tiến rất gần đến một thỏa thuận tăng cường an ninh cho Philippines vốn bị trì hoãn từ lâu.

Trong một diễn biến khác, hãng thông tấn nhà nước Tân Hoa Xã của Trung Quốc hôm thứ Tư đã đăng bài xã luận đả kích những phát biểu của Tổng thống Philippines trên New York Times.

Bài xã luận nói những phát biểu của ông Aquino “phơi bày bản chất thật của một chính trị gia a-ma-tơ không biết gì về lịch sử và hiện thực.”

Bài xã luận cáo buộc ông Aquino “đạp đổ” cơ hội cải thiện quan hệ giữa Trung Quốc và Philippines ngay cả sau khi Trung Quốc đã đạt được đồng thuận quan trọng với các nước trong khu vực.

Tin liên hệ:

Trung Quốc vơ vét tài nguyên Châu Phi như những tên thực dân

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , , | Leave a Comment »

Vì sao phái đoàn ngoại giao VN đột nhiên bỏ chạy giữa trụ sở LHQ?

Posted by Webmaster on February 9, 2014

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , | Leave a Comment »

Ấn Độ, Nhật Bản tăng cường quan hệ để đối phó với Trung Quốc

Posted by Webmaster on February 2, 2014

Voa Tiếng Việt – Chủ nhật, 02/02/2014

Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe (giữa) nhìn các chiến đấu cơ của Ấn Độ bay biểu diễn trong buổi lễ mừng Ngày Cộng hòa của Ấn Độ. Ông là vị khách chính Ấn Độ mời đến thăm hôm 26/1/14Hai vị thủ tướng của Nhật Bản và Ấn Độ đã bày tỏ quyết tâm tăng cường các mối quan hệ chính trị và chiến lược. Từ New Dehli, nơi nhà lãnh đạo Nhật đang đến thăm, thông tín viên Anjana Parischa của đài VOA tường thuật rằng quan hệ giữa hai nước đang được tăng cường để đối phó với những hành động của Trung Quốc trong vùng Đông Á mà một số người cho là hung hãn.

Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đã xem một màn trình diễn về sức mạnh quân sự và sự đa dạng văn hóa của Ấn Độ tại buổi lễ mừng Ngày Cộng hòa ở New Dehli hôm Chủ nhật.

Một ngày trước đó, hai nước đã cam kết tăng cường quan hệ sau khi ông Abe nhóm họp với các nhà lãnh đạo Ấn Độ. Vị thủ tướng của Nhật nói rằng quan hệ Nhật-Ấn có “tiềm năng to lớn nhất của bất kỳ mối quan hệ song phương nào trên thế giới.”

Ông Abe nói rằng hai nước đã đồng ý tăng cường hợp tác về an ninh hải dương thông qua đối thoại và các chuyến viếng thăm và ông dự kiến sự hợp tác an ninh và chính trị sẽ được tăng cường thêm nữa. đọc tiếp

Posted in Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông, Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , , , | Leave a Comment »

VỪA TỈNH GIẤC LÀ TÀN ĐÔNG

Posted by Webmaster on January 25, 2014

Nguyễn Văn Thông

Qua ngày Ông Táo về Trời còn 7 ngày nữa thì đến Tết. Phần lớn nước Mỹ chìm trong băng giá. Đồng-bào trong nước còn trong cơn âm-ỉ vùng lên đòi nhân-quyền, nhân-phẩm và những giá-trị chiến-đấu gìn-giữ đất-đai biển đảo của các chiến-sĩ và nhân-dân VNCH. Tôi xin gởi chút tâm-tình đến quí bạn-bè thân-hữu và cả lời nhắn đến những người cộng-sản VN về một ngày Tết trên Quê Hương. NVT

VỪA TỈNH GIẤC LÀ TÀN ĐÔNG
Nguyễn Văn Thông

“Một buổi sáng vừa tỉnh giấc là tàn đông,
Liền vội đứng mở tung cánh chào đón Xuân…”

Tet Hoa daoLà bài hát xuân của ông nhạc-sĩ tài-danh Phạm Duy ám-ảnh tôi đã lâu. Kể ra thì cứ mỗi lần báo-chí đăng những lời tuyên-bố của ông nhạc-sĩ ấy thì tôi lại mất đi nhiều sự quí-mến ông. Nhưng nhiều bài hát của ông hay quá, không thể không hát được. Cái hay về lời làm cho nhạc của ông hay hơn. Thế mà không hiểu sao ông lại có những tuyên-bố không ăn-nhập gì với những tác-phẩm bất-hủ ông đã viết ra. Thành ra nhiều lần tôi thở dài đành lòng với cái triết-lí vụn rằng, ai đóng-góp được bao nhiêu quí bấy nhiêu, làm sao mình đòi ai cũng phải hoàn-hảo được? Ông chắc có cả chục bài hát về mùa xuân, mỗi bài diễn-tả một ý, làm cho mùa xuân có những tình-cảm phong-phú. Giữa các ý xuân, tôi cảm thấy bị giao-động nhất về hình-ảnh một buổi sáng vừa vươn vai thức dậy, nhìn ra đã thấy một trời đầy xuân rực-rỡ; mình vội mở tung cửa để xuân tràn vào.

            Bốn giờ rưỡi sáng, chuông nhà thờ đổ, tôi tung chăn bật dậy chui ra khỏi màn, không cần phải chờ bố mẹ gọi thúc đến ba bốn lần. Tiếng chuông ngày Tết nghe như rộn-rã hơn. Chị em tôi ra bờ giếng sau nhà súc miệng rửa mặt. Hồi ấy ở nhà quê còn quê lắm, chưa có kem đánh răng. Giữa nhà chỉ có chiếc đèn dầu để trên bàn mà nó sáng hơn mọi ngày. Ngọn đèn vàng rọi qua chiếc bóng thủy-tinh mới được chùi rửa trong suốt soi chúng tôi vây quanh chiếc bàn, xúng-xính trong những bộ quần áo mới.

            Con đường cát trắng dẫn đến nhà thờ chỉ lờ mờ dưới chân, nhưng tôi nghĩ cành lá hai bờ dậu bên đường đã xôn-xao thức dậy. Nhà thờ hôm nay thắp đèn măng-xông sáng rực, và đông người hơn cả lễ ngày Chúa nhật. Thế nào ca-đoàn cũng sẽ hát “Mùa đông đã tàn phai, mừng Xuân mới về đây…”.  Nhưng tôi chưa biết mùa đông như thế nào, chỉ nghe bố mẹ kể rằng, mùa đông ở “bên nhà” rét lắm, có năm rét cá chết nổi trắng mặt đồng. Bên Nam không có mùa đông nhưng vẫn có Tết. Sáng hôm nay mùng một Tết, cả làng chúng tôi xong lễ kéo vào nhà xứ mừng tuổi cha xứ. Cha sẽ mừng tuổi cho trẻ con thiếu-nhi mỗi đứa một đồng. Mấy anh chị lớn cũng ngồi xuống chen vào giơ tay lấy tiền mừng tuổi. Sau đó cả nhà chúng tôi về nhà ông bà nội để mừng tuổi ông bà, các cô bác chú dì, và nhận tiền mừng tuổi.

Chúng tôi đã mong ngày Tết cả tháng nay rồi, nhưng mấy ngày gần đây thì thời-gian đi mau quá, chẳng phải mong. Mới hôm qua cả nhà chúng tôi ở nhà ông bà nội với gia-đình các cô, các chú để Tết ông bà và chuẩn-bị cho ngày Tết. Mẹ tôi và các cô, thím lau, xếp bát đĩa ra những cái nia ở một góc nhà, rồi quay nước, rửa thau, nồi nhộn-nhịp bên bờ giếng. Bố tôi và các bác, chú làm một cái dàn để mâm. Các cháu giúp ông bà bổ cau, têm trầu, và đuổi nhau chạy loanh-quanh. Xong bữa cơm tối thì nồi bánh tet banh chungchưng cũng xong. Mọi người vây quanh chăm-chú nhìn từng chiếc bánh nghi-ngút khói được vớt ra. Mỗi chiếc bánh được giơ lên trước khi được xếp vào chiếc mẹt để ép thì đều có vài lời bình-phẩm. Đâu là chiếc bánh này ai gói, có đầy tay hay không, mối lạt buộc có chắc hay không. Đôi khi có ý-kiến chống-đối nhau nhưng bao giờ cũng chấm-dứt bằng ý-kiến của ông nội tôi. May mà cả nồi thế nào cũng có vài cái bánh xấu nhất nên chúng được bóc ra ngay, ông nội chia cho mỗi người một miếng. Thơm ngon hết sức, chẳng thấy ai chê. Sau bữa cơm tối đầm-ấm là bố mẹ tôi cùng các cô chú bác quây-quần thành từng nhóm. Chỗ này oang oác, cạp cạp tiếng gà vịt trước lúc bị cắt tiết. Chỗ kia những bàn tay thoăn-thoắt nhổ lông chung quanh nồi nước nghi-ngút khói. Chiếc cần quay nước trên miệng giếng quay kẽo-kẹt, nước đổ ào-ạt, rồi chiếc thùng lại được thả xuống vù vù. Ánh đèn chỉ thấp-thoáng từng chỗ trên sân nhưng mặt ai nấy rạng-rỡ tươi cười. Các chị, các cô của tôi nom đẹp lắm dù chưa trang-điểm cho ngày Tết. Khoảng Giao-thừa là mọi sự được chuẩn-bị tạm xong cho ngày mồng một Tết.

Xong bữa cơm ngày mồng một Tết, trẻ con chúng tôi theo mẹ bưng đồ lỡi đi Tết các cụ, các ông bà trong làng. Nhà nào cũng tiệc-tùng vui-nhộn. Chúng tôi chỉ cần tiền mừng tuổi và thích đốt pháo. Con gái cùng lớp tuổi của tôi nhiều đứa hôm nay nhìn đẹp quá chừng nhưng tôi chỉ nhìn chúng nó một tí rồi chạy đi chỗ có tiếng pháo. Giấc trưa, nắng đã vàng mặt đường nhưng không thấy ai than nóng như mọi ngày. Người ta đi lại, chào hỏi nhau trong những bộ quần áo ngày Tết trên khắp đường làng là một cảnh đẹp vô cùng. Làng tôi chỉ có những mái nhà tranh nâu ẩn hiện sau những hàng dậu và tàn cây xanh quen-thuộc, nhưng ngày Tết, nó được tô-điểm bằng những màu trắng, đỏ, vàng, tím… khác gì những bông hoa nở rộ. Xa xa, trên con đường từ ngoài quốc-lộ dẫn vào làng, một vài bóng áo mới di-động giữa cái nền xanh của cánh đồng, đẹp như một bức tranh.

Tôi yêu thương cái không-khí Tết trong làng tôi vì nó đẹp, và cũng vì cái tình thân-ái. Hình như trong làng tôi đều có họ-hàng với nhau. Nếu không mang đồ lỡi đi Tết thì bố mẹ tôi cũng đều ghé tất cả mọi nhà để chúc tuổi và ngồi chơi một chốc-lát. Chẳng có nhà nào mà tôi không nhận được tiền mừng tuổi. Trẻ con chúng tôi thỉnh-thoảng có đánh nhau nhưng đều cố dấu không cho bố mẹ biết. Đến Tết gặp nhau là coi như hòa. Người lớn mà cãi nhau đã là chuyện lớn ở làng. Một là cha xứ sẽ tới khuyên-can, hai là hai bên cùng quên đi để làm hòa. Tôi nghĩ, thiên-đàng hẳn là đẹp, nhưng không biết đẹp thế nào, chứ còn ở làng tôi, ngày Tết là đẹp lắm rồi.

Mong Tết bao nhiêu thì tôi lại sợ hết Tết bấy nhiêu. Sáng mồng hai, mồng ba thức dậy vẫn còn háo-hức, nhưng mùng bốn thức dậy tôi đã thấy hơi buồn. Tôi cầu cho Tết đừng đi, Tết cứ còn mãi. Gặp ai trong làng mặc quần áo lam-lũ ra đồng từ sớm là tôi buồn lắm, biết rằng Tết đang ra đi rồi. Tôi thích những tiếng pháo muộn vào những ngày này để gọi Tết trở lại. Tôi mừng khi thấy  vài người họ-hàng ở xa đến thăm, và bố mẹ tôi lại bắt gà vịt làm bữa ăn Tết. Nếu không phải khách nhà tôi thì khách bất cứ ai ở trong làng cũng được, chỉ cần bóng-dáng họ ở trong làng cũng giữ được cái không-khí Tết ở lại với chúng tôi.

Làng tôi chỉ có mặt và có tên trong một quận-lị Miền Nam từ năm di-cư 54 cho tới khi có biến-chuyển chiến-tranh. Ngôi làng ấy đã trở nên ngôi làng kỉ-niệm, yêu-thương, mơ-tưởng của đời tôi. Tôi đi mãi, qua nhiều mảnh đất quê-hương, cũng đẹp lắm, nhưng trong lòng không bao giờ phai được cảnh làng cũ. Ra khỏi nước, tôi càng nhớ hơn, mặc dù ở nơi đây có mùa xuân rực-rỡ và nhất là có mùa đông rét buốt rất rõ-ràng để tôi cảm-nhận khi hát “Mùa đông đã tàn phai”, và “Một buổi sáng vừa tỉnh giấc là tàn đông”. Tôi nghĩ phải nói rõ hơn một chút bạn mới tin là có sự thay-đổi nhanh-chóng chỉ qua một giấc ngủ như thế.

Chỗ tôi ở là vùng đông bắc nước Mỹ, mảnh đất định-cư đầu tiên của những người Pilgrims trên chiếc tầu Mayflower đi từ nước Anh tránh bão tuyết cập bến, rồi định-cư luôn, khoảng 400 năm trước. Đó cũng là lí-do vùng này được gọi là New England. Vùng đất này so với những vùng đất sau của nước Mỹ thì nhỏ bé nhưng lại màu mỡ, khí-hậu bốn mùa rành-rẽ, cây-cối xum-xuê. Có lẽ loại cây phổ-thông nhất ở vùng này là cây dương (maple) và bạch-dương (white birch). Mùa hè thì cành lá xum-xuê, và có điều đáng chú ý là từ đầu xuân đến cuối hè, cây-cối phát-triển nhanh như thổi, như ta có thể nhìn thấy chúng lớn lên.

Thu đến, lá đổi màu, cũng ào-ạt như thiên-nhiên được đổ màu lên. Vàng, đỏ, nâu lẫn với màu xanh còn sót lại như trải trên núi đồi tấm thảm hoa mênh-mông màu-sắc, biến những thung-lũng thành vườn hoa rực-rỡ. Đi dưới rừng cây có ánh nắng rọi, màu sắc rực lên lung-linh như lẫn vào không-gian. Một làn gió lay-động rắc những cánh lá chao nghiêng như đàn bướm. Hình như thiên-thai cũng là đây. Nhưng rồi những cơn mưa và những trận bão tuốt hết lá trên cây, chỉ còn cành trơ-trụi.

tet winter-new-englandBây giờ thiên-nhiên chỉ còn màu nâu ảm-đạm. Mặt trời buổi chiều cũng lặn đi vội-vã. Gió lạnh cắt da. Những trận tuyết đổ về mù-mịt. Thiên-nhiên chết cóng. Nhiều khi cả một rừng cây đóng băng như rừng nước đá. Thế nhưng thiên-nhiên không chết. Thiên-nhiên vẫn sống tiềm-tàng. Cách khoảng giữa những trận tuyết, các cành cây vẫn rung-rinh sức sống dù trơ-trụi. Ở các đầu cành, các búp cứ tròn dần. Một buổi sáng cuối đông, ngoài vườn còn lớp băng tuyết che kín, thế mà những búp thủy-tiên đã chui lên xòe cánh hứng ánh mặt trời.

Lúc này những búp trên đầu cành đã có màu. Cây anh-đào với hàng trăm, hàng ngàn búp loáng-thoáng hồng tạo nên đám mây hồng phủ trên tàn cây. Đám mây trắng trên tàn cây lê. Rồi mây xanh, mây tím đậu đó đây. Bỗng một ngày đầu xuân, một luồng gió ấm đẩy lùi cái lạnh của cuối đông, hàng trăm ngàn búp nụ đua nhau xòe cánh rực-rỡ.

Sự thay-đổi thời-tiết ở đây đột-ngột lắm, mỗi ngày có thể cách nhau đến vài chục độ. Một ngày ấm như mùa hè có thể xảy đến ở cuối đông. Đã có năm hoa thi nhau nở sớm, rồi bỗng bị một trận tuyết đổ xuống làm cả thiên-nhiên run-rẩy. Do những đột-ngột của thời-tiết như thế mà tôi cảm-nhận được rõ-ràng có những “buổi sáng vừa tỉnh giấc là tàn đông”. Thay-đổi lắm, rạo-rực lắm. Xung-quanh ta thế-giới cũ như không còn. Chúng ta đang bước vào một thế-giới mới, đang bước vào tương-lai.

Đã bao nhiêu mùa xuân tôi sống trong những cảm-nghĩ đó. Mùa đông, năm cũ, những cay-đắng, thất-bại và buồn-bực chỉ còn thuộc về quá khứ. Nắng xuân và tương-lai rực-rỡ đang ùa vào nhà, vào lòng. Nhưng có nỗi ư-tư như những mành tơ vướng-víu. Quê-hương Việt Nam của tôi có bao giờ, cho tới bao giờ có nắng xuân và tương-lai rực-rỡ tràn vào? Mấy chục năm qua, mấy chục cái Tết nhưng vẫn chỉ là những cái Tết đắng-cay. Con gái xa nhà vì phải bán thân phương xa. Chồng xa vợ xa con vì phải bán sức lao-động cho ngoại-bang. Con nít xa quê vì phải về thành-phố, nếu sống được lương-thiện nhất là đi ăn-xin hay bán vé số.

Tôi mơ một ngày quê-hương vừa tỉnh giấc đã thấy tàn đông, một ngày người cộng-sản đồng lòng tuyên-bố quay về với dân-tộc, quăng đi cái xã-hội chủ-nghĩa. Áp-bức, dối-trá, nghèo-đói, thiếu nhân-phẩm bị đẩy lùi về quá-khứ. Cánh cửa quê-hương mở tung ra để nắng ấm của chân-thực, của nhân-phẩm, tình yêu-thương, tự-do và tương-lai rực-rỡ ùa vào. Đó là cơ-hội duy-nhất và đẹp nhất người cộng-sản có thể làm cho quê-hương dân-tộc. Đồng-bào sẽ mở rộng vòng tay đón họ như đón những người con lầm-lạc trở về. Họ sẽ làm nên lịch-sử, và làm cho thế-giới phải ngưỡng-mộ nếu họ làm được như vậy. Hãy làm đi, những ngày dài tăm-tối, đông-giá trên quê-hương đã quá nhiều rồi. Hãy làm cho cả quê-hương và người Việt khắp năm châu một buổi sáng thức dậy thấy bừng ánh sáng tự-do tràn vào.  Hãy thổi nắng ấm cho quê-hương một mùa xuân. Hãy làm cho khắp đất nước một cái Tết đẹp tình thân-ái.

Để chờ ngày ấy, chúng ta hãy chuẩn-bị những búp sự thật, những nụ nhân-ái, nụ yêu-thương, và đọt mầm nhân-cách chuẩn-bị trong mùa đông để nở tung cánh tạo mùa Xuân cho quê-hương yêu-dấu, một mùa Xuân chắc-chắn sẽ đến.***

tet hoa vang

Posted in Người Việt - Nước Việt, Tác giả hải ngoại, Văn, Z đến A | Tagged: , | Leave a Comment »

Ủy Ban Nhân Quyền và Sắc Tộc của Thượng Nghị Viện Canada

Posted by Webmaster on January 23, 2014

Thơ Chúc Tết của Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải

                  Gởi Đồng Bào Trong Nước

 

Kính thưa bà con, cô bác, anh chị em,

Nhân dịp Tết Nguyên Đán năm Giáp Ngọ 2014, đại diện cho Ủy Ban Nhân Quyền và Sắc Tộc của Thượng Nghị Viện Canada,và cộng đồng người Việt mà tôi đại diện,  tôi xin thân ái gởi đến toàn thể đồng bào một năm mới an khang, hạnh phúc và may mắn.

Dù cầu mong cho đồng bào được an khang, nhưng tôi vẫn biết an khang thế nào được khi người tu hành không được quyền tự do tín ngưỡng.  Tín đồ các tôn giáo vẫn liên tục bị áp chế, tài sản của các tôn giáo vẫn bị nhà cầm quyền Việt Nam chiếm đoạt, tín đồ  bị ngăn cản, đánh đập  khi tổ chức, tham dự đản sanh các Đấng Giáo Chủ của họ.

Hạnh phúc nào đến đ ược với những gia đình mà những người con gái phải chấp nhận lấy chồng ở nơi nào mình không hề biết để cứu gia đình trong cơn quẫn bách.  Cả nước hiện có khoảng 600 ngàn phụ nữ lấy chồng ở Đài loan, Hàn Quốc, Trung Quốc (theo Tin Tức Pháp Luật do Ngọc Hà và Nguyễn Xoài) mà trong những ngày Tết thiêng liệng không về được để xum họp với cha mẹ gìa cùng bầy em thơ đang mỏi mắt mong chờ.

Dù không ở quê nhà, tôi cũng hình dung ra được các bà mẹ quê trong những ngày giáp Tết đang đứng tựa cửa chờ con từng giờ, mong những đứa con lấy chồng xa xứ kia về xum vầy trong ba ngày Tết.  Nhưng những đứa con thương yêu vẫn biền biệt phương trời nào, không biết ấm lạnh ra sao.  Những bà mẹ không ngăn được những giọt nước mắt nhớ con trong những ngày Tết cổ truyền của dân tộc. Ai làm ra thảm cảnh nầy?

Những người Cha Việt Nam, người gánh vác cuộc sống gia đình, giờ nầy đành bó tay nhìn đứa con gái thương yêu của mình rời bàn tay bảo bọc của mình lên đường về nơi vô định để cứu gia đình thay mình.  Không nổi đau nào lớn hơn nổi đau nầy của người cha Việt Nam.  Ai làm ra thảm cảnh nầy?

Hạnh phúc nào đến với người dân oan mà trong ba ngày Tết vẫn lang thang trên công viện, trước cổng dinh thự nguy nga, lộng lẫy của tham quan, cường quyền để đòi lại nhà đất bị chúng cướp.  Nhà đâu để rước ông bà về chiều ngày Ba Mươi Tết? đât dâu, ruộng vườn đâu để sinh sống, thì làm sao có mùa xuân?  Ai ăn cướp tài sản, ruộng vườn của người nông dân hiền hoà, cuộc sống chỉ bám vào đất?

Hạnh phúc thế nào khi những bà mẹ có con đang trong nhà tù vì tranh đấu cho quyền công dân, quyền làm người, tranh đấu chống bọn bành trướng Trung Cộng đang từng bước lấn chiếm quê hương mà tiền nhân đã đổ xương máu gìn giữ bao đời.  Con cái đang trong vòng lao tù thì cha mẹ nào thấy được mùa xuân!

May mắn gì khi cả xứ Huế trong những ngày Tết là ngày tang chung cho hầu hết gia đình nạn nhận của Tết Mậu Thân mà người cộng sản vung tay giết gần 6000 người dân vô tội.  Ngày Tết là ngày Giỗ Tập Thể cho những người con xứ Huế.  May gì khi nổi thảm sát kinh hoàng còn in hằng trong tâm can của những thân nhân còn sống?

Dân Miền Bắc cũng chung niềm đau, khi ngày 25 tháng Chạp họ không còn biết đâu là mồ của cha, chồng, con để đi tảo mộ, thấp nén hương cho người quá cố.  Xương cốt của cha tôi đâu? xương cốt của chồng tôi đâu? xương cốt con tôi đâu? Đang rải khắp Trường Sơn hay bên góc núi, ven đường, bên những vạc ruộng hoang tàn miền Trung, hay trên những cách đồng còi ngập nước Nam bộ?  Ai biết nổi đau nầy của họ trong những ngày Tết?

Đảng đang tận hưởng sang giàu trên nổi đau, những mất mát không gì có thể đền bù được của cha mẹ, vợ/chồng, con nạn nhân đã gục chết để làm ra giàu sang cho họ hưởng và họ không buồn đoái hoài tới bà Mẹ Liệt Sĩ đang đói rách đâu đó ở xó hẻm, ven đồng hoặc trong những căn nhà tồi tàn ngồi nhìn mảnh bằng Liệt Sĩ với vô vàn đau thương, hối tiếc.

Hỡi bà Mẹ Việt Nam, hỡi người  hiền phụ  Việt Nam, tôi có cùng nổi đau của quí bà mà trong những ngày Xuân phải tay xách, nách mang vào nhà tù để nuôi đứa con thân yêu, nuôi người chồng trụ cột của gia đình mình trong tù vào những ngày Tết chỉ vì họ dám tranh đấu cho quê hương, cho dân tộc nầy.

Hỡi người Cha Việt Nam, tôi thấu hiểu nổi đau xót trước sự bất lực của quí vị, khi ngăn giọt lệ tiễn đưa con mình về quê chồng mà nơi nào quí vị không hề biết.  Tôi là cha của các con gái tôi, tôi là người Việt Nam, tôi thấu hiểu nổi đau nầy.

Hỡi người dân xứ Huế thân yêu, tôi biết những gịot nước mắt rơi âm thầm trong những ngày Tết để đau xót cho cái chết tức tưởi, oan khiêng của thân nhân mình mà nơi suối vàng họ vẫn còn réo gọi thân nhân giải oan cho họ.

Mùa xuân chan hoà nước mắt, nỗi đau của đồng bào, nhưng là thời gian đem lại niềm vui, hoan lạc tràn trề, như bất tận cho những cán bộ, đảng viên cộng sản đang ngự trị trên quê nhà.  Mùa xuân là dịp họ tung bạc tỉ ra để ăn nhậu, đãi đằng, đĩ điếm trong nổi đau của những bà mẹ xa con, vợ xa chồng, người cha đau đớn nhìn con bán thân về xứ lạ quê người.

Trong lá thư nầy tôi cũng xin chúc đồng bào hải ngoại một năm mới được an khang, thịnh vượng để góp phần vào cuộc tranh đầu cho đồng bào ruột thịt nơi quê nhà.

Cùng nổi đau của đồng bào ba miền Nam Trung Bắc, tôi sẽ dùng mùa xuân năm nay để đi gặp đồng bào hải ngoại để nói lên những thống khổ của bà con nơi quê nhà, để kêu gọi họ tích cực hơn nữa trong việc tranh đấu đòi lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho đồng bào.

Trân trọng kính chào đồng bào.

Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải

 

 

 

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: | 1 Comment »

Báo VN đồng loạt gỡ bài đập tượng Lenin

Posted by Webmaster on December 12, 2013

BBC Tiếng Việt – Cập nhật: 03:55 GMT – thứ ba, 10 tháng 12, 2013

Biểu tình ở Kiev lật nhào tượng Lenin

Biểu tình ở Kiev lật nhào tượng Lenin

Một loạt báo trong nước đã phải gỡ bài tường thuật về biểu tình hôm 8/12 ở Ukraina, trong đó có phản ánh việc người dân lật đổ và đập vỡ tượng Lenin.

Các báo như Thanh Niên, Dân Trí, Pháp luật TP HCM, VietnamPlus… đều đã xóa bài và các đường link dẫn tới tin này đều báo lỗi.

Tuy nhiên các bài báo ngắn về cuộc biểu tình ở Kiev vẫn được lưu lại tại một số diễn đàn và blog riêng.

Hôm Chủ nhật 8/12, một nhóm người biểu tinh đã dùng dây và thanh sắt kéo đổ bức tượng Lenin tại Đại lộ Shevchenko ở Kiev. Cho tới tận tối muộn, họ vẫn tiếp tục dùng búa đập tượng.

Tượng đài lãnh tụ Cách mạng Nga Vladimir Iliytch Lenin được coi như biểu tượng cho quan hệ của Ukraina với nước Nga và thời kỳ Xô viết.

Những người tham gia biểu tình hô vang ‘Vinh quang cho Ukraina’ khi đập tan bức tượng Lenin to đẹp nhất thủ đô Kiev này.

‘Chỉ đạo miệng?’

Trong các bản tin mà báo Việt Nam đăng tải trước khi gỡ xuống, đa phần dịch từ tin của các hãng thông tấn quốc tế và còn bản lưu cache trên mạng, người biểu tình Ukraina bị gọi là “đám đông quá khích”.

Cũng có báo dẫn lời quan chức địa phương nói đây không phải chủ trương của chính quyền mà chỉ là ‘bạo động’.

Tuy nhiên dường như hình ảnh tượng vị lãnh tụ Cộng sản Nga bị đập tan một cách đau thương vẫn bị cho là khó có thể chấp nhận trên mặt các báo chính thống do nhà nước quản lý.

Nguồn tin trong ngành cho BBC hay biên tập một số tờ báo đã nhận ‘chỉ đạo miệng’ từ quan chức quản lý báo chí về việc phải dỡ bỏ bài về “lật đổ tượng Lenin”.

Lệnh chỉ đạo này không được thể hiện bằng văn bản, có thể vì sợ bị rò rỉ ra ngoài như một số trường hợp đã xảy ra trước đó.

Ban Tuyên giáo Trung ương, cơ quan phụ trách báo chí của Đảng, từng bị phản ánh đã “nhắc nhở, khiển trách, kỷ luật” các báo không tuân thủ chỉ thị của ban này.

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , | Leave a Comment »

Malaysia tăng cường võ trang đề phòng Trung cộng

Posted by Webmaster on October 23, 2013

RFI Tiếng Việt – Trọng Nghĩa – Thứ tư 23 Tháng Mười 2013

Cuộc tập trận chung Carat 2013 giữa quân đội Mỹ và Malaysia (Ảnh: @malaysiaflyingherald.wordpress.com)Bị Trung Quốc lấn lướt tại Biển Đông, Malaysia đã kín đáo phòng bị. Ngoài mặt, Kuala Lupur không có những tuyên bố hùng hồn, nhưng trong thực tế lại tăng cường võ trang với sự giúp đỡ kỹ thuật của Mỹ. Theo tiết lộ của nhật báo Úc The Australian số ra hôm nay, 23/10/2013, một trong những biểu hiện rõ ràng nhất của chiến lược đề phòng Bắc Kinh của Malaysia là việc thành lập lực lượng thủy quân lục chiến và kế hoạch xây dựng một căn cứ hải quân chỉ cách vùng bãi đá ngầm James ( James Shoal – thuộc Trường Sa) 100 km và bị Trung Quốc nhòm ngó.

Cho đến nay, trong số các quốc gia Đông Nam Á bị Trung Quốc tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông, Malaysia là nước luôn luôn giữ thái độ mềm mỏng, để khỏi gây tổn hại cho quan hệ kinh tế rất tốt đẹp giữa hai bên. Kuala Lumpur hầu như đều im lặng trước các động thái quyết đoán của Bắc Kinh, kể cả khi bị Bắc Kinh khiêu khích.

Hành động thô bạo nhất của Trung Quốc đối với Malaysia xẩy ra vào tháng Ba, vừa qua, khi Hải quân Trung Quốc cử một hạm đội hùng hậu – bao gồm tàu đổ bộ Tỉnh Cương Sơn cùng nhiều chiến hạm khác – đến tiến hành một cuộc tập trận quy mô lớn gần bãi ngầm James, ngoài khơi bờ biển phía Nam của bang Sarawak thuộc Malaysia, nằm ở phía bắc đảo Borneo.

Đây là một bãi cạn nằm ở cực nam Biển Đông, thường được gộp chung vào quần đảo Trường Sa, chỉ cách bang Sarawak của Malaysia khoảng 80 km, được Malaysia tuyên bố chủ quyền, nhưng lại bị Bắc Kinh tranh chấp, xem đấy là vùng cực nam của lãnh thổ Trung Quốc.

Trong lúc Bắc Kinh rầm rộ phô trương chuyến tiếp cận James Shoal của Hải quân Trung Quốc, Malaysia hầu như không có phản ứng. Thế nhưng, theo tiết lộ của chuyên san quốc phòng IHS Janes’s Defense Weekly hôm 15/10 vừa qua, về phương diện quốc phòng, Kuala Lumpur đã có phản ứng dứt khoát.

Nguồn tin trên cho biết là mới đây, Malaysia đã loan báo việc thành lập một căn cứ hải quân mới tại thành phố ven biển Bintulu, bang Sarawak, tức là cách bãi cạn James Shoal bị Trung Quốc tranh chấp không đầy 100 km. Mục tiêu của lực lượng đồn trú tại căn cứ này là bảo vệ khu vực, cũng như nguồn dự trữ dầu khí quốc gia trong vùng.

Mối đe dọa Trung Quốc trên James Shoal không được nói ra, nhưng Bộ trưởng Quốc phòng Malysia Hishammudin Tun Hussein đã tiết lộ việc quân đội sẽ thành lập tiểu đoàn thủy quân lục chiến đầu tiên của mình. Đơn vị mới này có nòng cốt là lính nhảy dù, và thu nhận thêm người từ lục quân, không quân và hải quân.

Theo Jane’s Defence Weekly, chính quyền Malaysia đã nhờ Mỹ giúp đỡ trong việc thành lập lực lượng thủy quân lục chiến, chủ yếu trong vấn đề huấn luyện cũng như trang bị. Kuala muốn mua lại một số thiết bị mà quân đội Mỹ sẽ không dùng tới sau khi triệt thoái khỏi Afghanistan.

Bên cạnh đó, Malaysia cũng dự kiến ​​mua trực thăng tấn công sử dụng trên biển, chẳng hạn như loại Apache hay Super Cobra của Mỹ, hay loại Tiger của tập đoàn Châu Âu Eurocopter.

Kuala Lumpur cũng tìm mua một chiếc tàu đổ bộ mới thay thế cho chiếc duy nhất của nước này đã bị cháy cách đây bốn năm. Theo Jane’s Defense Weekly, Malaysia đang đàm phán với Pháp – về chiếc Mistral – và Hàn Quốc về việc mua tàu đổ bộ. Hoa Kỳ cũng muốn bán chiếc Denver của họ cho Malaysia.

Giới quan sát đã gắn liền hai quyết định lập căn cứ Hải quân mới tại Bintulu và thành lập đơn vị thủy quân lục chiến của Malaysia với hàng loạt các vụ tàu hải quân và tuần duyên Trung Quốc xâm nhập vào vùng biển Malaysia ngoài khơi miền đông Malaysia và vùng quần đảo Trường Sa thuộc Malaysia.

Dù không phản đối công khai, như Việt Nam hay Philippines, nhưng rõ ràng Malaysia đang hết sức quan ngại trước các động thái của Trung Quốc tại Biển Đông. Một biểu hiện khác thể hiện thái độ lo ngại, đó là việc Kuala Lumpur đã cho tăng cường các cuộc tuần tra trên vùng biển có liên quan.

Tin liên quan:

Ấn Độ ủng hộ Philippines trong vụ kiện “đường lưỡi bò” Trung Quốc

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , , | 12 Comments »

Biểu Tình Chống Nguyễn Tấn Dũng Trước Trụ Sở Liên Hiệp Quốc, New York

Posted by Webmaster on October 10, 2013

Đỗ Anh Tuấn

chong NTD 1Vào ngày thứ sáu, 27 tháng 9 vừa qua, đáp lời kêu gọi của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York, khoảng trên 200 đồng hương từ nhiều tiểu bang đã kéo về tập họp ngay trước trụ sở Liên Hiệp Quốc ở Nữu Ước nhằm phản đối sự hiện diện của thủ tướng cộng sản Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, đồng thời mạnh mẽ tố cáo với thế giới về tình trạng bóp nghẹt nhân quyền tại Việt Nam.

Tuy tổ chức vào ngày làm việc, chúng tôi cũng ghi nhận được sự hiện diện đông đảo của các phái đoàn từ các tiểu bang xa gần như Georgia, Connecticut, Vùng Thủ Đô DC-MD-VA, New Jersey, Tennessee, New Hampshire, Florida và cả từ Toronto, Canada. Dĩ nhiên là có phái đoàn từ Massachusetts do ông chủ tịch Tổ Chức Cộng Đồng Việt Nam tại Massachusetts Nguyễn Thanh Bình hướng dẫn với sự tham dự của một số thành viên Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England và Gia Đình Hải Quân VNCH vùng New England.

Trong số gần 10 nhóm biểu tình trước LHQ, nhóm người Việt chúng ta đông nhất, nổi bật với một rừng Cờ Vàng, những tà áo dài vàng ba sọc đỏ. Những khăn quàng, mũ nón, dù che mưa cũng vàng tươi mầu cờ chính nghĩa.  Ông Đinh Văn Cận đến từ Toronto đã không ngừng điều động đoàn biểu tình hô to các khẩu hiệu bằng tiếng Anh với nội dung “đả đảo cộng sản Việt Nam; Nguyễn Tấn Dũng cút về đi; hãy thả các tù nhân lương tâm; đòi hỏi thực thi nhân quyền tại Việt Nam,… đã gây được chú ý của nhiều thành viên các phái bộ tại LHQ đi ăn trưa ngang khu vực biểu tình.
Ngoài ra, chúng ta còn nhận được sự yểm trợ của phái đoàn Tây Tạng khi họ xen kẻ vào những khẩu hiệu của họ câu “Human Rights for Vietnam” (Nhân Quyền Cho Việt Nam).

chong NTD 2Cuộc biểu tình được chấm dứt lúc 2 giờ chiều cùng ngày sau phần họp báo và phát biểu của đại diện các phái đoàn tham dự, và hẹn gặp lại nhau vào Ngày Quốc Tế Nhân Quyền tháng 12 tới đây trước tòa đại sứ Hà Nội tại Hoa Thịnh Đốn.
Một hình ảnh rất cảm động bên lề cuộc biểu tình là một thanh niên mất một cánh tay được một đồng hương lớn tuổi quàng giúp lá cờ vàng lên cổ.

Đỗ Anh Tuấn ghi nhận và sơ lược.

chong NTD 4

Posted in HPNCV/NE, Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Sinh hoạt, Z đến A | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Xông thẳng vào trụ sở, bắn cán bộ giải phóng mặt bằng

Posted by Webmaster on September 11, 2013

Trụ sở UBND Thành phố Thái Bình, nơi hung thủ gây án. Ảnh: CTV

Thứ tư, 11/9/2013 17:55 GMT+7

Chiều nay, một thanh niên đã dùng súng tự chế bắn vào 4 cán bộ thuộc Ban giải phóng mặt bằng, khiến 2 người bị thương nặng.

Khoảng 14h chiều nay 11/9, một nhóm gồm 4 người, trong đó có một thanh niên cầm súng tự chế đã xông thẳng vào trụ sở UBND thành phố Thái Bình và bắn vào 4 cán bộ thuộc Ban giải phóng mặt bằng (Phòng quản lý đất đai) của thành phố Thái Bình khiến 4 người bị thương, trong đó hai người bị thương nặng và được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Việt Đức.

4 người bị thương gồm anh Vũ Ngọc Dũng (Phó giám đốc Trung tâm phát triển quỹ đất thành phố), Nguyễn Thanh Dương, Bùi Đắc Xuân, Vũ Công Cương (là nhân viên).

Đại tá Trần Xuân Tuyết, Giám đốc Công an Thành phố Thái Bình xác nhận, nam thanh niên gây án là người ở thành phố Thái Bình và gia đình có mâu thuẫn về chuyện đền bù đất đai. Anh ta làm việc trong TP Hồ Chí Minh. Một tháng gần đây, người này trở lại quê làm việc và gây án. Hiện cơ quan chức năng đang điều tra và truy bắt đối tượng để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.

Thái Hùng – Bá Đô (VnExpress)

Posted in Z đến A | Leave a Comment »

Lại Tư Mỹ: Lễ Vinh Danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Tại Boston, Massachusetts

Posted by Webmaster on June 28, 2013

ltm 1Là quân nhân trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa, sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, tôi những tưởng cuộc đời mình đã khép lại trong chốn lao tù Cộng sản ! May thay, những biến chuyển chính trị trên chính trường Thế giới đã cho chúng tôi cơ may làm lại cuộc đời.
Những dịp chào lá cờ thân yêu trong những ngày đầu định cư tại Hoa kỳ, và ngay cả đến bây giờ, tôi không cầm được nước mắt, hạnh phúc và xót xa ! có ngờ đâu, lá cờ thân yêu của chúng ta, cho đến ngày hôm nay, mãi mãi tung bay trên khắp tận cùng trái đất, bất cứ nơi nào có người Việt tỵ nạn Cộng sản cư ngụ .
Chẳng những thế, Quân Lực mà chúng tôi phục vụ, tưởng đã tan đàn, rã gánh! ngờ đâu, ngày nay, khắp nơi đều kỷ niệm và vinh danh. Nhân dịp kỷ niệm 11 năm thành lập Hội Cựu Sinh viên Sĩ Quan Trừ bị Thủ Đức và Vinh Danh Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, cùng gây qũy yểm trợ anh em Thương Phế binh của chúng ta được tổ chức long trọng vào chiều ngày thứ Bảy, 15 tháng 6 năm 2013 tại Nhà hàng China Pearl , Thiếu Tướng Lê Minh Đảo đã khẳng định rằng, quân đội chúng ta là một một quân đội anh hùng, chiến đấu để bảo vệ những gía trị cao đẹp, phục vụ Tổ quốc và đồng bào mình một cách tích cực nhất. chiến đấu trong điều kiện khó khăn, thiếu thốn để chống lại 3 kẻ thù cùng một lúc: Cộng sản xâm lược, bọn ăn cơm Quốc gia, thờ ma Cộng sản, đâm sau lưng chiến sỹ và bọn phản chiến trong lực lượng đồng minh!! Cám ơn quý anh Cựu SVSQ/ Thủ Đức đã cho chúng tôi những giờ phút tìm lại kỷ niệm đời quân ngũ, cám ơn Thiếu Tướng Lê Minh Đảo đã cho tôi niềm hãnh diện và tự hào về cấp chỉ huy của mình, về một Tướng Lãnh trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa!
Ngày hôm sau, Chủ Nhật, 16 tháng 6 năm 2013, Cộng Đồng Việt Nam tại Massachusetts long trọng tổ chức Lễ Vinh Danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tại Townfield Park, số 1550 Dorchester Ave., thành phố Boston. Buổi Lễ năm nay do một thanh niên trẻ, Anh Nguyễn Hùng Khang, đương kim Hội trưởng Hội Thanh Niên Thăng Long trách nhiệm trong cương vị Trưởng Ban Tổ Chức. Chúc mừng Cộng đồng chúng ta, ngày càng có nhiều bạn trẻ, có khả năng và tràn đầy nhiệt tâm tham gia sinh hoạt.

ltm 2Chúng tôi có mặt tại địa điểm hành Lễ khi mọi việc đã chuẩn bị chu đáo và sẵn sàng, nhìn quý anh, quý chị trong bộ quân phục năm nao, lòng tôi bồi hồi xúc động! khán đài đã được trang hoàng rực rỡ, Cộng Đồng Việt nam Massachusetts, Vinh Danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, Yểm Trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa, Nhân quyền cho Việt Nam … tất cả đều in đậm nét trên các Banner khổ lớn, Ban Tổ chức còn chu đáo hơn, đã treo cờ khắp nơi từ ngày hôm trước trên các đoạn đường mà đoàn diễn hành sẽ đi qua.
Nghi thức chào cờ, do toán Quân Quốc kỳ phụ trách, ngoài hai lá đại kỳ Mỹ và Việt nam Cộng Hòa, Cờ Bộ Tổng Tham Mưu/ Quân Lực VNCH, cùng với Quân Trường Bộ Binh Thủ Đức, Cảnh sát Quốc Gia và Đại Học Chiến Tranh Chính Trị/Đà Lạt.
Giây phút đặt vòng hoa do Ông Nguyễn Thanh Bình, Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam/ Mass, Võ Bị Chiêm Thanh Hoàng, đại diện quân nhân và anh Nguyễn Hùng Khang, Trưởng Ban Tổ chức trang trọng tiến dâng lên trước bàn thờ Tổ Quốc với dòng chữ “Tổ Quốc Ghi Ơn” Mọi người cúi đầu, mặc niệm lắng nghe bài Văn Tế “Chiến sỹ Trận vọng” với giọng đọc trầm ấm và bi hùng của Võ Bị Nguyễn Xuân Cung và Ca Sỹ Ngọc Diễm, cộng thêm tiếng sáo véo von của Võ sư Tấn Nhật Bích, cùng với tiếng trống, tiếng chiêng của Bác sỹ Vũ Linh Huy và Anh Lê Rai, một thành viên trong Hội Đồng Quản Trị Cộng Đồng, tôi nghe đâu đây, những người anh em, đồng đội tôi trở về, hồn tử sỹ, gió ù ù thổi!!!! bạn ơi, hãy yên nghỉ!! hãy cầu nguyện cho Quê Hương, đồng bào mình!!! Mênh mang một cõi đi về…..ltm 3

Như một nghi thức vinh danh, đại diện các Quân binh chủng tiếp nhận vòng hoa từ các em gái hậu phương, năm nay chủ yếu do quý Chị trong Hội Phụ Nữ Cờ Vàng/ New England và các cháu Sinh Viên trao tặng.
Huỳnh Duyên Trinh, thành viên tích cực của Đoàn Thanh Niên Hướng Việt/ Worcester là MC cho buổi Lễ, Cô giới thiệu từng cá nhân phát biểu, lời chào mừng của Trưởng Ban Tổ Chức Nguyễn Hùng Khang, làm tôi xúc động, trong lòng các em, phải có một tình cảm trân quý như thế nào với Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nên các em mới dành nhiều thời gian và tâm sức để tổ chức buổi Lễ hôm nay, Kelly Thư, một cháu bé du sinh đang đi học, khi cháu lên phát biểu, cháu đi tay không, không giấy tờ, bài bản, có người bên cạnh tôi lo lắng, không chuẩn bị, làm sao nói?? nhưng mà, tôi cũng thực sự bối rồi, rồi đổi sang vui mừng, thì ra, cháu đã chuẩn bị trong đầu, những lời nói từ trái tim, đâu cần phải soạn sẵn! Thế hệ thứ 3 của chúng ta, đã đọc và đã hiểu lịch sử. Một câu nói trong bài phát biểu của ông Nguyễn Thanh Bình, Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam / Mass làm tôi nhớ mãi:” Xin để cho chúng tôi, những người dân được Vinh Danh quý vị, những Chiến Sỹ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, bởi quý vị xứng đáng để được Vinh Danh.” dịp này Ông cũng công bố Nghị quyết của Hội Đồng Thành Phố Boston, công nhận ngày 19 tháng 6 là ngày “Vinh Danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa” và xác định, nơi đây, chính tại vị trí này đã được Hội Đồng Thành Phố Boston cho phép xây dựng Kỳ Đài Mỹ & Việt Nam Cộng Hòa.
Đúng 1 giờ trưa, đoàn người bắt đầu cuộc diễn hành, cờ bay ngập trời trong tiếng quân nhạc thân thương và hào hùng năm nao, cùng những bản nhạc nói lên khát vọng cho tự do, dân chủ, nhân quyền cho quê hương Việt nam mến yêu, từ địa điểm hành Lễ, thẳng ngang qua đường Gibson, vòng qua Adams, tiến về Dorchester Ave. dân chúng bên đường hoan hô, cổ võ …. Kết thúc cuộc diễn hành, chúng tôi trở lại vị trí ban đầu, chào hỏi nhau, chụp hình lưu niệm, riêng anh em chúng tôi, những cựu SVSQ/ Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt hú nhau một tiếng, chương trình hậu vinh danh tại nhà tôi, anh em lại có dịp nói cười, ôn lại chuyện xưa, chuyện nay, buồn vui lẫn lộn!
Sẽ là thiếu sót, nếu không ghi nhận thành phần Ban Tổ chức cũng như các Hội Đoàn, Đoàn thể tham dự:

ltm 4Trưởng ban: Nguyễn hùng Khang
MC: Huỳnh duyên Trinh
Giới trẻ phát biểu: Kelly Thư (sinh viên du học)
Hội cựu SVSQ/ĐH/ CTCT/Đà Lạt
Cựu SVSQ/Thủ Đức Mass và Tổng Hội
Cựu SVSQ/Võ Bị Đà Lạt
Đồng Đế Nha Trang
Hội Ái Hữu CSQG Mass
Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Mass
Hội Ái Hữu Hải Quân NE
Gia Đình Mũ Đỏ NE
Hội Quân Cán chính Lowell
Hội PNCV Mass
Hội Phụ Nữ Mass và vùng Phụ cận
Hội Diên Hồng
Phong trào GDVN Hải Ngoại
Chùa Lục Hoà
Chùa Phật Giaó Boston
Hội Thanh Niên Thăng Long
Viet-Aid
Hội Thanh thiếu niên Hướng Việt
Đảng Việt Tân
LMDC Mass
Hội Ái Hữu TT Ngô Đình Diệm
Các cựu Quân nhân TQLC, BDQ…
Rado TNT
SBTN/TV Boston
Nghị viên John Connolly
Sinh viên các Đại học tại Mass
và rất đông đồng hương tham dự.
Cám ơn Cộng đồng Việt Nam/ Mass, cám ơn các bạn trẻ đã bỏ nhiều công sức để tổ chức buổi Lễ long trọng hôm nay. Tôi nhớ đến anh em mình trong đơn vị thân thương ngày nào, nhớ đến những người bạn cùng Trường cùng Khóa, cùng vui buồn trong đời quân ngũ, cùng chia ngọt sẻ bùi trong chốn lao tù Cộng Sản, cùng nâng đỡ nhau trên đất lạ quê người! Cám ơn tình cảm dành cho nhau: những người anh em cùng chung chiến tuyến tại Massachusetts.

Boston, ngày Quân Lực 2013
Lại tư Mỹ

 

cDSC04359

cDSC04368

cDSC04351

cDSC04338

Posted in HPNCV/NE, Lại Tư Mỹ, Người Việt - Nước Việt, Nhịp sống cộng đồng Boston/New England, Sinh hoạt, Z đến A | Tagged: , , | Leave a Comment »

Đồng hành tuyệt thực cùng TS Cù Huy Hà Vũ

Posted by Webmaster on June 10, 2013

RFA Tiếng Việt – Mặc Lâm, BTV RFA  2013-06-10

TS Nguyễn Quốc Quân tuyệt thực trước Tòa Bạch Ốc hôm 10-06-2013 để ủng hộ cho TS Cù Huy Hà Vũ đang tuyệt thực trong nhà tù Việt Nam.

TS Nguyễn Quốc Quân tuyệt thực trước Tòa Bạch Ốc hôm 10-06-2013 để ủng hộ cho TS Cù Huy Hà Vũ đang tuyệt thực trong nhà tù Việt Nam.
 Cuộc tuyệt thực của TS luật Cù Huy Hà Vũ đã được 15 ngày làm xúc động  nhiều người trong đó có Bác sĩ Phạm Hồng Sơn khiến ông quyết định đồng hành cùng TS Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực tại nhà riêng trong bảy ngày.

Việc làm này đã đánh động một vị TS khác là ông Nguyễn Quốc Quân và ông đã quyết định cùng với BS Phạm Hồng Sơn gióng lên tiếng chuống báo động về hiện trạng bất công trong tù đối với Cù Huy Hà Vũ bằng việc tuyệt thực trước Nhà Trắng, bắt đầu vào lúc 3 giờ chiều ngày 10 tháng 6 giờ DC. Mặc Lâm có cuộc trao đổi với cả hai ông Phạm Hồng Sơn và Nguyễn Quốc Quân về vấn đề này.

Mặc Lâm: Trước tiên xin BS Phạm Hồng Sơn cho biết ông bắt đầu tuyệt thực từ lúc nào và ông có thể cho biết cách tuyệt thực của ông như thế nào không?

BS Phạm Hồng Sơn: Trước hoàn cảnh người tù chính trị là anh TS luật Cù Huy Hà Vũ đang bị giam cầm tại trại giam số 5 Thanh Hóa, anh đã tuyệt thực để phản đối cách đối xử không pháp luật và thiếu tính nhân văn đối với anh cũng như gia đình anh. Tình trạng tuyệt thực đó cho đến bây giờ không có một dấu hiệu nào dừng lại. Bản thân tôi ngay tối hôm qua có liên lạc với bác sĩ tại trại giam số 5, tôi có hỏi cụ thể sức khỏe của anh Cù Huy Hà Vũ và qua cuộc trao đổi thì tôi nhận thấy bác sĩ trại giam hoàn toàn né tránh các câu hỏi của tôi về tình trạng sức khỏe của anh Vũ cũng như tình trạng tuyệt thực của anh ấy. Tôi thấy nguy cơ gây nên nguy hiểm rất trầm trọng đối với sức khỏe và tính mạng của anh ấy. Tôi là người đã trải qua nhà tù và cảm thấy hành xử của chính quyền Việt Nam gần đây có nhiều hành vi rất ngang ngược, độc đoán có tính chất chà đạp lên nhân quyền của con người không chỉ những người làm chính trị mà cả những người bình thường ngoài xã hội.

Chính quyền Việt Nam gần đây có nhiều hành vi rất ngang ngược, độc đoán có tính chất chà đạp lên nhân quyền của con người không chỉ những người làm chính trị mà cả những người bình thường ngoài xã hội.
-BS Phạm Hồng Sơn

Trong tinh thần đó tôi với tư cách là một công dân muốn đóng góp bằng cách tuyệt thực từ ngày mùng 10 tháng 6 và chấm dứt vào ngày 17 tháng 6. Cuộc tuyệt thực của chúng tôi rất đơn giản đó là ở nhà vẫn làm việc bình thường và từ chối không ăn thức ăn trong suốt 7 ngày 7 đêm để chia sẻ tinh thần với Cù Huy Hà Vũ ở trong trại giam số 5.

Mặc Lâm: Thưa TS Nguyễn Quốc Quân, chúng tôi được biết ông có dự định sẽ tuyệt thực trước cửa Tòa Bạch Ốc tức là Nhà Trắng thay vì trước tòa Đại sứ Việt Nam tại Washington DC như thông lệ. Xin ông cho biết tại sao ông lại chọn địa điểm này?

TS Nguyễn Quốc Quân: Trước nhất tôi đang có một công tác tại Washington DC và tôi đã gặp một vài phóng viên trong đó có anh Mặc Lâm và tôi muốn bày tỏ ý nguyện của mình trước hai người là Cù Huy Hà Vũ và Phạm Hồng Sơn. Thật ra tôi rất đồng cảm trước trình bày của BS Phạm Hồng Sơn về sự đối xử đối với những người có suy nghĩ riêng tư nhưng bị đàn áp như thế nào. Chính bản thân tôi cũng phải gánh chịu những điều đó thì tôi càng cảm thông hơn. Thực tình mà nói cá nhân tôi vừa phẫn nộ vừa xót xa khi mình không biết phải làm điều gì để đồng hành, chia sẻ và kêu gọi sự quan tâm của nhiều người khác. Tôi trong vai trò là người đang ở Hoa Kỳ muốn có sự quan tâm của thế giới nhiều hơn nữa đến trường hợp của TS Cù Huy Hà Vũ cũng như của rất nhiều người bất đồng chính kiến khác.

Tôi rất cảm ơn BS Phạm Hồng Sơn đã có quyết định này khiến tôi nảy ra ý định đồng hành với các nhà đấu tranh dân chủ trong nước để nêu bật lên trường hợp của TS Cù Huy Hà Vũ.

TS luật Cù Huy Hà Vũ tại phiên tòa phúc thẩm ở Hà Nội hôm 02-08-2011.

Khi tuyệt thực trước cửa Tòa Bạch Ốc, tức là Nhà Trắng, tôi muốn nói lên vai trò của một công dân Hoa Kỳ vì đất nước này đã tôn vinh và nêu lên rất nhiều vấn đề nhân quyền, dân chủ. Tôi muốn Bộ Ngoại Giao Hoa kỳ phải quan tâm hơn nữa bằng hành động cụ thể để thúc đẩy Việt Nam giải quyết vấn đề nhân quyền cũng như những giá trị tốt đẹp mà từ lâu nay cá nhân tôi cũng như đất nước Hoa Kỳ tôn vinh nó.

Mặc Lâm: Xin quay lại với BS Phạm Hồng Sơn. Thưa BS sau khi biết TS Nguyễn Quốc Quân quyết định đồng hành cùng BS để tuyệt thực thì cảm nhận của ông ra sao?

BS Phạm Hồng Sơn: Vâng, khi được anh Mặc Lâm cho biết là TS Nguyễn Quốc Quân sẽ tuyệt thực vào ngày hôm nay trước cửa Nhà Trắng tôi có cảm giác rất khó tả. Tôi chỉ xin ngắn gọn rằng đây là đáp ứng của một người đồng bào Việt Nam cùng yêu đất nước này, cùng khát khao tự do cho xã hội, cho dân tộc Việt Nam. Nó chứng tỏ dù bất kỳ nơi đâu cách xa đến mấy hoặc là khó khăn về phương tiện thông tin hay là bất kỳ một trở ngại nào nhưng chúng ta có lòng đồng cảm với tổ quốc có lẽ tâm tư tình cảm của chúng ta sẽ dễ dàng kết hợp với nhau.

Việc TS Nguyễn Quốc Quân có quyết định nhanh chóng như vậy tôi cho rằng đã chứng tỏ với thế giới dân tộc Việt Nam vẫn còn rất mạnh mẽ.

Mặc Lâm: Xin được quay lại với TS Nguyễn Quốc Quân. Thưa chúng tôi được biết ông quyết định tuyệt thực rất nhanh trong hoàn cảnh chưa chuẩn bị chu đáo cho công việc này. Ông có lo ngại sức khỏe của mình hay không?

TS Nguyễn Quốc Quân: Tiện đây tôi cũng xin chia sẻ là tôi không thể tuyệt thực liên tiếp 7 ngày vì công việc của tôi sắp tới. Tôi chỉ xin chia sẻ, đồng hành cùng anh Phạm Hồng Sơn hai hay ba ngày thôi. Nó mang ý nghĩa đồng cảm cùng anh Phạm Hồng Sơn vì tôi phải tiếp tục công việc rất cần thiết tại Âu châu.

Sức khỏe thì dĩ nhiên tôi có lo lắng nhưng nhà tôi càng lo lắng nhiều hơn. Tôi cố để hoàn tất công việc thôi cho nên mong mỏi hãy nhìn sự cố gắng đó như một khích lệ và tôi rất mong sự tiếp tay của nhiều người khác nữa. Ở Washington DC cũng như toàn thể Hoa Kỳ và các châu lục khác để mình cùng nếm thử những gian nan của đồng bào mình, của những người rất cần thiết cho tương lại của đất nước. Tôi chỉ chia sẻ được mối bức xúc, lo lắng của tôi đối với trường hợp nguy kịch của anh Cù Huy Hà Vũ.

Mặc Lâm: Một lần nữa xin cám ơn hai vị về cuộc trao đổi hôm nay.

Posted in Z đến A | Tagged: , , , , | 1 Comment »

RSF lên án vụ Việt Nam bắt giữ blogger Trương Duy Nhất

Posted by Webmaster on May 27, 2013

RFI Tiếng Việt – Thanh Hà – Thứ hai 27 Tháng Năm 2013

Trong bảng xếp hạng về tự do báo chí của Phóng Viên Không Biên Giới năm 2013, Việt Nam đứng hạng thứ 172 trên tổng số 179 quốc gia.« Vụ bắt giữ blogger Trương Duy Nhất đặc biệt đáng quan ngại vì điều này thể hiện thái độ cương quyết của chính quyền (Việt Nam) truy bức và kết tội tất cả những tiếng nói đối lập ». Trên đây là nội dung thông cáo đề ngày 27/05/2013 tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) có trụ sở tại Pháp.

Một ngày sau vụ nhà viết blog Trương Duy Nhất bị bắt tại Đà Nẵng và được chuyển ra Hà Nội, tổ chức bảo vệ tự do báo chí, Phóng viên Không biên giới kêu gọi chính quyền Việt Nam « trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Trương Duy Nhất, đồng thời chấm dứt mọi hành vi truy bức vô cớ ». Theo RSF hiện có 33 blogger và công dân mạng Việt Nam đang bị giam giữ trong nước. Ngày 23/05/2013, Tòa Phúc thẩm Việt Nam tại thành phố Vinh giữ y án từ 4 đến 13 năm tù với các blogger Hồ Đức Hòa, Paulus Lê Văn Sơn, Nguyễn Văn Duyệt, Hồ Văn Oanh, Nguyễn Đình Cường, Nguyễn Xuân Anh, Thái Văn Dũng và Trần Minh Nhật.

Trong bảng xếp hạng về tự do báo chí của Phóng Viên Không Biên Giới năm 2013, Việt Nam đứng hạng thứ 172 trên tổng số 179 quốc gia.

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Vì sao tôi không góp ý và ký kiến nghị sửa đổi Hiến pháp?

Posted by Webmaster on February 6, 2013

hienphap1992Tue, 02/05/2013 – 09:01 — Kami
Hôm vừa rồi có một anh bạn khoe với tôi là anh vừa ký vào bản Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992 do các trí thức, nhân sĩ yêu nước soạn thảo trên trang Bauxite. Và anh hỏi tôi rằng “Ông có tham gia ký không?”. Tôi trả lời ngay mà không cần suy nghĩ “Tôi chẳng bao giờ mất thì giờ cho những trò bịp bợm và hữu danh vô thực như thế!”.
Cái trò bịp bợm và hữu danh vô thực mà tôi nói đến ở đây là việc góp ý hay ký kiến nghị cho bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Câu trả lời của tôi chắc không làm anh bạn tôi hài lòng, có thể anh nghĩ tôi vô trách nhiệm với những vấn đề trọng đại của đất nước? Không có thời gian và cơ hội để giải thích cùng anh ngay lúc đó, song trong bụng tôi lúc ấy nghĩ rằng sẽ tìm cách để giải thích để anh bạn và những người khác hiểu vì sao tôi không ký. Trước hết xin đọc câu chuyện “Ở đây Có Bán Cá Tươi” rồi sẽ hiểu vì sao?

Chuyện rằng: “Một cửa hàng bán cá làm cái biển đề mấy chữ to tướng: “Ở ĐÂY CÓ BÁN CÁ TƯƠI”. Biển vừa treo lên, có người qua đường xem, cười bảo: – Nhà này xưa nay quen bán cá ươn hay sao mà bây giờ lại phải đề là “cá tươi”! Nhà hàng nghe nói, xoá ngay chữ “tươi” đi. Hôm sau, có người đến mua cá, cũng nhìn lên biển, cười bảo: – Người ta chẳng nhẽ đến hàng hoa mua cá hay sao mà phải đề là: “Ở đây”! Nhà hàng nghe có lý, xóa hai chữ “Ở đây” đi. Cách vài hôm, lại có một người khách đến mua cá, cũng nhìn lên biển, cười bảo: – Ở đây chẳng bán cá thì bày cá ra để khoe hay sao mà phải đề là “có bán”! Nhà hàng nghe nói, lại bỏ ngay hai chữ “có bán” đi. Thành ra trên biển chỉ còn có mỗi chữ “cá”! Anh ta nghĩ bụng chắc từ bây giờ không ai còn bắt bẻ gì nữa. Vài hôm sau, người láng giềng sang chơi, nhìn cái biển nói: – Chưa đi đến đầu phố đã ngửi thấy mùi tanh, đến gần nhà thì đã thấy đầy những cá, ai mà chẳng biết là bán cá, còn đền biển làm gì nữa! Và thế là nhà hàng cất nối cái biển.
Câu chuyện trên có ý nhắc nhở và phê phán nhẹ nhàng những người thiếu chủ kiến khi làm việc, không suy xét kĩ khi nghe những ý kiến khác, nó cũng tương tự như câu chuyện đẽo cày giữa đường. Từ câu chuyện này, giờ đây đã trở thành một thuật ngữ gọi là chiêu bán cá. Cũng tương tự trường hợp vừa rồi một cửa hàng ở Thượng Hải Trung quốc, nhằm khơi dậy lòng yêu nước của dân Trung quốc người ta treo biển đề “Cá đánh bắt từ Điếu Ngư”. Sự việc diễn ra giữa lúc căng thẳng tranh chấp chủ quyền Senkaku/Điếu Ngư vẫn đang diễn ra hết sức phức tạp. Khi mà Nhật bản vừa bắt giữ được một tàu cá TQ xâm phạm lãnh hải. Sự việc khiến Thủ tướng Nhật nổi giận khẳng định: “Bằng mọi giá bảo vệ lãnh hải quốc gia…”.
1. Đảng CSVN có thực tâm sửa Hiến pháp hay không?

Về cơ bản là không. Nó không khác mấy câu chuyện “Ở đây Có Bán Cá Tươi”. Mà trong bảng phân vai thì mỗi cá nhân chúng ta thủ vai người khách đến mua cá, còn đảng CSVN và chính quyền thủ vai lão bán cá và cái biển “Ở đây Có Bán Cá Tươi” được thay bằng Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Chỉ khác là lão bán cá ở đây là một kẻ láu cá, láu tôm. Lão muốn PR cho cái tiệm bán cá, nên đã có chủ ý bày ra chuyện làm cái bảng “Ở đây Có Bán Cá Tươi” để cho mọi người góp ý xong thì lão sẽ cất cái biển đi coi như không có chuyện gì xảy ra. Cũng như đảng và chính quyền để cho dân góp ý cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, mục đích chính là họ muốn chứng tỏ cho cho người dân và dư luận quốc tế thấy sự rất dân chủ, tự do và cầu thị của chính quyền trong việc này. Mà ít người biết rằng cái kết quả cuối cùng sẽ không khác gì cái biển “Ở đây Có Bán Cá Tươi” được cất đi, có nghĩa là đâu lại vào đấy, Nguyễn Y Vân – vẫn y nguyên. Mà vô tình chỉ có những ai tham gia góp ý sẽ trở thành những kẻ bị mắc lừa.
Nếu việc lấy ý kiến góp ý cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 mà chính quyền thực sự muốn làm thì đã không có chuyện Chủ nhiệm UB Pháp luật QH Phan Trung Lý, Trưởng ban biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 khẳng định với báo giới rằng “Không có điều gì cấm kỵ khi nhân dân góp ý sửa Hiến pháp”, thì  ngày 28/12/2012, thay mặt Bộ Chính trị, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký ban hành Chỉ thị số 22-CT/TW về việc tổ chức lấy ý kiến nhân dân về dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Với nội dung “phải kịp thời đấu tranh, ngăn chặn những hành vi lợi dụng dân chủ việc lấy ý kiến nhân dân để tuyên truyền, xuyên tạc, chống phá Đảng và Nhà nước ta”. Như vậy là có ý nghĩa gì?
Việc sửa đổi hiến pháp sẽ được đảng và nhà nước sử dụng thường xuyên, để xoa dịu sự bất bình của nhân dân và tạo cho họ một chút hy vọng nhỏ nhoi. Chứ không bao giờ chúng ta được phép tin rằng đảng và nhà nước có mong muốn để cải thiện cái cơ chế chính trị hiện tại đầy bất cập này. Vì chả có ai muốn đập vỡ nồi cơm và đốt cháy cái bảo tải tiền mà họ đang thỏa sức đánh chén và vơ vét cả.
2. Vậy tại sao đưa vấn đề sửa Hiến pháp ra vào thời điểm này?
Để lừa dân. Sự khủng hoảng lòng tin của dân chúng đối với chính quyền tại thời điểm hiện tại có lẽ là thấp nhất chưa từng có trong lịch sử 83 năm hoạt động của đảng CSVN. Việc đưa ra việc góp ý cho bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 cũng chỉ là viên thuốc nhằm làm giảm nhiệt sự bất bình của nhân dân về những lỗi lầm do lãnh đạo đảng CSVN gây ra trên mọi mặt của đời sống xã hội. Đặc biệt là mặt kinh tế, đã gây ra biết bao hệ lụy, khiến đời sống của người dân đã khó khăn càng khó khăn hơn cộng với tình trạng quá nhiều doanh nghiệp đã phá sản và đang trên bờ vực của sự phá sản.
Về thực chất, việc góp ý cho bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 cũng sẽ không khác gì chuyện bầu cử Quốc hội ở Việt nam theo công thức đảng cử dân bầu, và đảng chọn các Đại biểu Quốc hội theo ý của họ mà ai ai cũng biết là trò bịp. Cử tri đâu có biết ai được bao nhiêu phiếu, vì bầu xong đâu có thấy họ kiểm phiếu công khai và thông báo kết quả cụ thể ra sao. Vậy thì việc đi bầu, cũng như việc góp ý hay ký kiến nghị cho bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 vô tình chúng ta tiếp tay cho họ nói dối và lừa bịp công luận quốc tế. Rằng Việt nam hết sức cởi mở và tôn trọng ý kiến đóng góp của nhân dân và Hiến pháp đưa ra sử dụng đã có sự tiếp thu góp ý sửa đổi của dân chúng thì đừng có ai bảo thể chế chính trị của Việt nam là độc tài. Dù ai cũng biết điều 4 của Hiến pháp khẳng định sự độc quyền chính trị của đảng CSVN nếu công khai cho trưng cầu dân ý thì không dưới 70% cử tri sẽ không chấp nhận. Nguy hiểm là ở chỗ đó.
3. Phải chăng họ đã có trong tay một bản Hiến pháp đã sửa đổi hoàn chỉnh?
Đã biết chắc việc có hay không góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 thì kết quả sẽ như nhau, vì Hiến pháp sửa đổi hay không sửa đổi, sửa đổi vấn đề gì hoàn toàn do đảng và chính quyền sẽ quyết định. Chắc chắn một điều, họ sẽ chỉ sửa đổi những cái gì có lợi cho họ, và đó là những cái sẽ có hại cho dân. Đành rằng việc sửa đổi Hiến pháp 1992 là cực kỳ quan trọng, nếu đảng và chính quyền làm đúng làm đủ với tinh thần công khai, minh bạch. Chính quyền thực sự lắng nghe ý kiến của người dân một cách thực sự, thì lúc đó nó sẽ là mốc xoay chuyển quan trọng, một sự chuyển đổi mạnh mẽ mang tính đột phá để đưa đất nước tiến lên.
Song trên thực tế có nhiều bằng chứng cho thấy việc sửa đổi Hiến pháp 1992 để nhằm mục đích hợp thức hóa các văn bản dưới luật mà chính quyền đã ban hành nhưng vi phạm Hiến pháp. Đây là cách làm luật ngược đời theo lối đẽo chân cho vừa giày, mà theo nguyên tắc Hiến pháp là luật pháp cao nhất của một quốc gia, các văn bản dưới luật ban hành phải trong khuôn khổ của Hiến pháp cho phép. Ví dụ trong cuộc tọa đàm trực tuyến của Cổng thông tin điện tử Chính phủ về việc tham gia đóng góp ý kiến vào dự thảo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992, ông Nguyễn Văn Phúc – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, Phó Trưởng Ban Biên Tập dự thảo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992 đã tuyên bố, “…nếu chúng ta thông qua dự thảo Luật đất đai (sửa đổi) vào kỳ họp tháng 5-2013 thì phải làm thế nào để quy định của dự thảo sửa đổi Hiến Pháp thông qua sau đó vào tháng 10-2013 không trái với quy định của Luật đất đai (sửa đổi)”. Hay như mặc dù dự thảo sửa đổi Hiến pháp mới nhất đã bỏ khái niệm “kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”, nhưng trên thực tế không phải như thế. Đó là lý do vì sao tại Hội nghị do Ủy ban Kinh tế Quốc hội và Đại học Kinh tế Quốc dân tổ chức cuối tháng 1.2013, Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan phàn nàn “Kinh tế năm 2013 bàn nát ra rồi. Chính phủ có nghị quyết rồi, Quốc hội cũng thông qua kế hoạch rồi, bây giờ có bàn cũng là bàn chơi thế thôi”

Theo nhận xét của GS. Trần Hữu Dũng thì chắc là “Đảng cũng đã viết xong Hiến Pháp 2013 rồi, giả vờ “hỏi ý kiến” cũng là để chơi thôi!”. Hoặc cũng như việc giữa năm 2010, chính quyền cũng đã từng rầm rộ về việc Sửa đổi Hiến pháp, mà bằng chứng là một bài trả lời phỏng vấn của nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An có từ ngày 24.6.2010 vừa được đăng lại trên trang Tuần Việt nam.
4. Có cần vội vã sửa Hiến pháp hiện tại?
Câu trả lời là không! Sửa Hiến pháp là việc trọng đại của quốc gia, cần có một thời gian dài để láy ý kiến nhân dân để tổng hợp các nguyện vọng của số đông và thể hiện trong bản Dự thảo Hiến pháp. Việc này không thể tiến hành một cách vội vã để xong ngay lập tức. Vì nếu như vậy Hiến pháp sẽ có nhiều lỗ hổng mà sau đó không lâu sẽ phải sửa đổi lại như ta từng thấy trong quá khứ. Sự khủng hoảng lòng tin của dân chúng đối với đảng và kể cả chuyện mâu thuẫn trong nội bộ lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN hiện nay thực ra cũng là hệ quả tất yếu của một thiết chế chính trị không coi trọng việc kiểm tra và điều chỉnh (check and balances), sự độc quyền chính trị và thiếu vắng sự cạnh tranh trong chính trị. Đặc biệt là sự không thống nhất giữa lý thuyết (Hiến pháp) và hành động (thực hiện Hiến pháp). Nghĩa là hậu quả của tệ nạn luật pháp nói một đằng, nhưng thực hiện làm một nẻo trong một thời gian quá dài. Điều đó đã đến lúc thực tế cho thấy đảng CSVN không có khả năng kiểm soát quyền lực ngay trong nội bộ của đảng mình, từ trung ương tới địa phương cũng vì như vậy. Trên lý thuyết, tuy Hiến pháp 1992 cũng có những sự bất cập, nhưng nó không đến mức bắt buộc và cần thiết phải sửa đổi ngay lập tức như chúng ta nghĩ. Kể cả điều 4 cũng vậy, nếu các nội dung trong bản Hiến pháp năm 1992 được thực hiện đúng và đủ một cách nghiêm ngặt dưới sự kiểm soát của một Hội đồng bảo hiến độc lập, quyền lực thứ 4 là báo chí và sự giám sát chặt chẽ của người dân để bắt buộc đảng CSVN phải hoạt động theo đúng pháp luật.
Điều đó cho thấy lỗi mà chúng ta thấy là xuất hiện từ hành động chứ không phải do lý thuyết (Hiến pháp) chưa đúng. Và ngược lại, nếu như chúng ta có một bản Hiến pháp đã sửa đổi hoàn chỉnh, hợp lòng dân có đầy đủ tiêu chí của một bản Hiến pháp dân chủ, mà không có việc thực thi Hiến pháp một cách nghiêm ngặt dưới sự kiểm soát của một Hội đồng bảo hiến độc lập và các thiết chế kiểm soát khác thì mọi việc rồi sẽ vẫn diễn ra y như cũ. Như chuyện đã từng xảy ra sau khi bản Hiến pháp 1946 ra đời, đảng CSVN đã chủ trương thủ tiêu, đàn áp các đảng phái khác. Hay việc các văn bản dưới luật vi phạm Hiến pháp và vẫn ngang nhiên tồn tại là một minh chứng. Tóm lại, toàn bộ mọi vấn đề bất cập là ở việc thực thi Hiến pháp của chính quyền.
Kết
Một trong những nguyên tắc bất di, bất dịch của cá nhân tôi trong việc tiếp nhận thông tin, nếu là truyền thông nhà nước họ nói gì, viết gì thì cứ hiểu ngược lại sẽ là luôn luôn đúng sự thật. Nhờ cái phương châm này mà cá nhân tôi ít khi phải  bực mình mỗi khi tiếp nhận thông tin. Từ đó suy ra, những ai đã lỡ tham gia đóng góp ý kiến hay đặt bút ký kiến nghị Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, họ sẽ là những kẻ bị mắc lừa và tiếp tay cho màn kịch lừa bịp của chính quyền với dư luận quốc tế về thứ dân chủ giả hiệu. Được biết, trong thâm tâm của những người tham gia góp ý hay ký tên vào bản Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 họ cũng thừa biết những ý kiến của họ sẽ không bao giờ được tiếp thu và đưa vào Hiến pháp sửa đổi. Nhưng họ vẫn làm vì cái tâm của họ muốn góp sức vì sự tiến bộ đất nước và phát triển của đất nước.
Khi viết đến đây, thì vừa được tin 15 vị nhân sĩ, trí thức đại diện cho 72 vị khởi xướng việc ký Bản kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 đã mang Bản kiến nghị này để nộp cho Uỷ ban sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội. Sáng nay lại nghe tin “Một nhà báo cho biết: báo Người lao động đã phải gỡ bỏ bản tin trao kiến nghị của các nhân sĩ, trí thức về “sửa đổi Hiến pháp 1992″ do có chỉ đạo từ “trên”. Nhưng hiện tin trên báo PLTP vẫn chưa bị gỡ. Một lúc sau thì lại: Tin bổ sung, hồi 10h30′ – Chúng tôi lại vừa phát hiện bản tin này đã được đưa lên trở lại” Không rõ lý do tại sao lại có chuyện lạ đời như thế và tại sao họ lại cố ý cho những việc làm đầy trách nhiệm của các nhân sĩ trí thức lại là những vấn đề nhạy cảm? Đã mất công, mất sức để rồi được chính quyền đền đáp bằng cái trò ú tim của lũ trẻ con như vậy, không biết các vị nhân sĩ, trí thức hay những người lên tiếng góp ý sửa đổi Hiến pháp họ sẽ nghĩ gì? Qua đó cho thấy, chính quyền họ đâu có thiết cho dân góp ý, mục đích của họ là cái khác như chúng ta nghĩ. Họ không muốn nhân dân xen vào công chuyện của họ. Nếu như thế màn kịch sửa đổi Hiến pháp mà chính quyền đang tiến hành chắc chắn chỉ phục vụ mục đích của riêng họ. Vậy khi ta tham gia vở diễn của họ, chúng ta sẽ làm lợi cho ai? Góp sức thay đổi đất nước đâu không thấy, chỉ thấy tiếp tay hợp pháp hóa tính chính danh của chính quyền?

Như Nhà văn Alexandre Solzenitsym: ” Khi thấy thằng cộng sản nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu không can đảm nói nó nói láo, ta phải bỏ đi. Nếu không can đảm bỏ đi, ta sẽ không nói lại …” chắc chúng ta còn nhớ câu này?

Ngày 05 tháng 2 năm 2013
© Kami

Posted in Z đến A | Leave a Comment »

Tớ- khán giả của 12 ngày đêm đánh nhau với B52- xin có ý kiến

Posted by Webmaster on December 29, 2012

Hai cô dân quân bên xác B52. Tháng 12/ 1972. Ảnh Google

Tô Hải – 04:20:am 15/12/12

Mấy hôm nay, các phương tiện truyền thông lề đảng liên tục đăng bài, đưa hình ảnh, tổ chức cho các nhân chứng lịch sử phát biểu về cái «chiến dịch Điện Biên Phủ Trên Không» cách đây 40 năm!

Thôi thì đủ thứ tài tình của Đảng ta về chiến lược, chiến thuật, nào là về nghệ thuật quân sự, nào là 4 mũi giáp công để đánh thắng trận Điện Biên Phủ Trên không, nào là buộc Đế Quốc Mỹ và tay sai phải ngồi vào bàn hội nghị ký kết «Hiệp định Lập Laị Hòa Bình và Chấm dứt chiến Tranh ở Việt Nam», buộc quân Mỹ phải «rút lui nhục nhã», tạo điều kiện cho cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam đi đến thắng lợi hoàn toàn…

Chao ôi! Toàn những lời lẽ đã được viết trên sách vở báo chí của họ cả 40 năm qua! Một chứ mười thằng Mỹ mà gặp phải cái sự tài tình vô biên của «Bộ Chính Trị Đảng ta» thì cũng đi tiêu luôn!

Cho nên, hôm nay Đảng được quyền làm vua, muốn gì được nấy,bất khả xâm phạm là cái lẽ thường tình! Thằng nào phủ nhận cứ là chộp đi tù hết!

NHƯNG KHÔNG! Không phải như thế!  đọc tiếp

Posted in Z đến A | Leave a Comment »

Ba phụ nữ VN được trao giải nhân quyền 2012

Posted by Webmaster on November 6, 2012

RFA Tiếng Việt  –  Gia Minh – 2012-11-04

Từ trái sang: cô Phạm Thanh Nghiên, blogger Tạ Phong Tần và cô Huỳnh Thục Vy.Ba nhà hoạt động vì nhân quyền, dân chủ tại Việt Nam là cô Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần và Huỳnh Thục Vy được trao giải thưởng năm nay của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam.

Nhân dịp này Gia Minh hỏi chuyện ông Nguyễn Bá Tùng, trưởng ban điều phối của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, về việc chọn trao giải đó.

Sự hy sinh được thừa nhận

Trước hết, ông cho biết về qui trình tuyển chọn cho Giải Nhân quyền Việt Nam năm nay:

Nguyễn Bá Tùng: Việc tổ chức hằng năm như thế này, độ khoảng tháng 7, Mạng Lưới Nhân Quyền ra thông báo đề nghị đồng bào gửi đơn đề cử. Đồng bào trong và ngòai nước tham gia trong ba tháng, đến cuối tháng 9, chúng tôi thành lập Ban Tuyển Chọn. Năm nay Ban Tuyển chọn gồm 15 người sống tại nhiều nơi trên thế giới và có theo dõi, hiểu biết về tình hình nhân quyền trong nước.

Năm nay chúng tôi nhận được 24 đơn đề cử, trong đó có 8 đơn từ trong nước. Có những đơn do cá nhân đề cử, có những đơn do các đoàn thể đề cử, có đơn do nhiều người đứng tên. Chẳng hạn như đơn đề cử cô Phạm Thanh Nghiên do Khối 8406, rồi một trong những đơn đề cử cô Huỳnh Thục Vy do 5 nhà đấu tranh trong nước đứng ra đề cử trong đó có anh Nguyễn Văn Đài, anh Nguyễn Bắc Truyển, anh Tiêu Dao Bảo Cự, anh Hà Sĩ Phu, anh Trần Mạnh Hảo. Nói tóm lại, năm nay chúng tôi nhận được 24 đơn đề cử 13 đơn vị; nghĩa là trong đó có những tổ chức được đề cử. Chúng tôi có 13 ‘sự lựa chọn’ và đã chọn được ba ứng viên xuất sắc nhất. Việc lựa chọn đó là ngẫu nhiên chứ không phải chúng tôi cố ý chọn phụ nữ đâu.  đọc tiếp

Posted in Z đến A | Tagged: , | Leave a Comment »

Vì sao tôi ký tên kiến nghị Chủ tịch nước …

Posted by Webmaster on November 6, 2012

… trả tự do cho nữ sinh Nguyễn Phương Uyên?

Tác giả:  Hoàng Hưng

Vâng, sau kiến nghị đòi trả tự do cho luật sư Cù Huy Hà Vũ, đây là lần thứ hai tôi ký vào một kiến nghị can thiệp cho một người bị bắt vì tội danh tuyên truyền chống Nhà nước. Bạn có thể hỏi vì sao?

Trước hết, cần thừa nhận vài năm gần đây, những vụ trấn áp người bất đồng chính kiến, người biểu tình chống xâm lược Trung Quốc ngày càng tăng cao, mức độ phi đạo lý, bất chấp luật pháp, bất chấp công luận ngày càng nặng. Là một công dân, một người cầm bút đã cao tuổi, tôi không đủ sức để lên tiếng về tất cả mọi trường hợp cần lên tiếng, đó thực sự là ‘lực bất tòng tâm’.

Nhưng tôi đã không thể im lặng trước vụ Cù Huy Hà Vũ, vì sự phi lý và lố bịch trắng trợn trong việc bắt ông, vì tôi cảm phục tinh thần của một trí thức thừa điều kiện để vinh thân phì gia nhưng đã nêu tấm gương thẳng thừng và kiên định chống lại những người, những việc, những chủ trương của nhà cầm quyền mà ông thấy nguy hiểm cho đất nước.

Lần này, tôi lên tiếng vì cảm phục một em nữ sinh ngây thơ, trong sáng, biểu lộ lòng yêu nước một cách hồn nhiên và chân thành, cũng lại vì việc bắt em một lần nữa bộc lộ sự tùy tiện, vi phạm pháp luật của chính lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ pháp luật.

Khác với những kiến nghị trước thường gửi chung cho tập thể các nhà lãnh đạo, tôi ký kiến nghị này là kiến nghị gửi đích danh Chủ tịch nước. Vì sao?  đọc tiếp

Posted in Z đến A | Tagged: , , , | Leave a Comment »

Các anh đang ở đâu? SAO KHÔNG XUỐNG ĐƯỜNG?

Posted by Webmaster on November 5, 2012

Thứ hai, 29-10-2012 09:16  –  Tác giả:  Nguyễn Thu Trâm

Vậy là ngày mai họ đưa hai người yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình ra tòa.

Lại một phiên tòa của những kẻ bán nước xét xử người yêu nước như nhiều phiên tòa từng diễn ra trên đất nước Việt Nam suốt từ 37 năm nay. Những phiên tòa phi lý vô nhân và bất công đã khiến cho hàng chục ngàn gia đình nát tan ly loạn vì người thân của họ vì quá yêu nước mà lụy vòng lao lý tù đày mà không ít người trong số đó, sau phiên toàn rồi không bao giờ trở về nữa.

Và ngày mai này đến lượt các anh phải ra tòa chỉ bởi các anh đã nói thay cho triệu người Việt Nam về nỗi ưu tư trước thảm họa mất nước, trước nguy cơ bị diệt vong hay đồng hóa của giống nòi.

Có đâu trên thế gian này lòng yêu nước cần phải được kín giấu, nếu không muốn bị xỉ vả, bị đấu tố, bị giam cầm tra tấn và bị tù đày?

Có đâu trên thế gian này sự gian trá, lường láo, bịp bợm và phản trắc lại được tôn vinh là quang vinh muôn năm, là đời đời sống mãi… ?

Truyền thuyết một mẹ trăm con của Việt Tộc khiến người Việt gọi nhau bằng hai tiếng “Đồng Bào” nghe gần gũi thân thương và cao cả quá, nhưng sao lại mỉa mai và nghịch lý đến thế này, sao lại vị bất đồng chủng mà quay lại giết hại đồng bào mình?

Sao lại “Quan san muôn dặm một nhà, bốn phương vô sản đều là anh em” mà lại không anh em với những người cùng mình sinh ra từ một bọc trứng?

Phải chăng vì đất nước này vốn tồn tại nhiều nghịch lý, nên con người ta cảm thấy bình thường trước nghịch lý và phản cảm trước những cái chân thiện  mỹ?

Đâu rồi những ngày sinh viên, trí thức, Phật tử miền nam xuống đường chống lại cuộc chiến tranh ngăn chặn làn sóng đỏ của chính thể Quốc Gia đang bảo vệ nền tự do cho đồng bào Nam Việt trước họa xâm lược của cộng quân Bắc Việt?

Đâu rồi phong trào “Hát cho đồng bào tôi nghe và nghe đồng bào tôi hát”? Đâu rồi phong trào vận động người dân đấu tranh đòi chấm dứt cuộc chiến chống cộng của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, phản đối sự hiện diện của quân đội đồng minh Hoa Kỳ trên đất nước Việt Nam trong cuộc chiến tranh Quốc-Cộng, đòi lật đổ chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, đòi Hoa Kỳ phải rút hết quân đội ra khỏi miền Nam Việt Nam, để cho “Bác cùng chúng cháu hành quân vào Sài Gòn…” đánh đổ giai cấp tư sản xanh để xây dựng nên giai cấp tư sản đỏ? Để rồi hàng hàng lớp lớp người dân Sài Gòn và cả Miền Nam phải đánh đổi hết cả gia sản và cả tính mạng của mình nữa để vượt biển đi tìm tự do, bởi những bài xích tự do của những sinh viên trí thức này.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , , | Leave a Comment »

CA Long An: Phương Uyên bị giam điều tra theo điều 88

Posted by Webmaster on October 24, 2012

Nguyễn Phương Uyên
VRN – Sài Gòn – Sáng hôm qua, ngày 23.10.2012, bà Nguyễn Thị Nhung tiếp tục theo chỉ dẫn của ông Hùng, trưởng công an phường Tây Thạnh, quận Tân Phú, Sài Gòn, đã đi đến Sở công an tỉnh Long An. Tại nơi đây, công an đã thông báo cho biết nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên đang bị tạm giam tại số 159 Nguyễn Đình Chiểu, phường 3, thành phố Tân An, tỉnh Long An.
Tại nơi đây, viên công an tiếp bà Nhung khuyên bà nên đến trại giam mua mùng mền, đồ dùng cá nhân và gởi tiên cho cô Phương Uyên. Viên công an này nói rõ, Phương Uyên mới bị bắt không có tiền trong người, nên gia đình cần gởi tiền ngay để Uyên có tiền tiêu dùng, vì khẩu phần ăn của tù nhân hạn chế. Điều này khác với ông Phong, ở Sài Gòn, nói với sinh viên tên Phương là trong người Uyên có 200 tờ tiền mệnh giá 10 ngàn đồng.
Tại Sở công an Long An, người tiếp bà Nhung cho biết khi gởi quà và tiền vào trại tạm giam cho con thì người nhận sẽ cho biên nhận, nhưng khi đến trại giam gởi tiên thì viên công an nhận tiền và đồ dùng không đưa bất cứ giấy biên nhận nào, kể cả khi bà Nhung đòi thì viên công an này cũng báo là không có giấy chứng nhận nào hết.
Bà Nhung rất ngạc nhiên về việc con bà bị kết án theo điều 88 Bộ luật hình sự là tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN. Khi chúng tôi hỏi về hành vi phạm tội thì bà Nhung cho biết, công an không nói hành vi phạm tội là hành vi nào.
Bà Nhung bức xúc vì ngay câu viết “Mẹ yêu con” gởi vào cho cô Phương Uyên cũng không được chấp nhận.
Xin mời quý vị cùng nghe chính bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên từng trình đầu đuôi sự việc sáng nay.

http://soundcloud.com/vrns-2/suy-nghi-cua-ba-nhung-sau-khi

Phương Uyên bị bắt vì ‘chống nhà nước’
BBC – Liên quan đến việc Nguyễn Phương Uyên, sinh viên trường Đại học Công nghiệp thực phẩm, bị công an bắt, hiện có tin tức rằng Uyên bị bắt vì tham gia rải truyền đơn ‘chống nhà nước’.
Sinh viên Phương Uyên, quê ở tỉnh miền Trung Bình Thuận, đã bị công an thành phố Hồ Chí Minh bắt đi biệt tích đã 10 ngày nay mà không rõ nguyên do. Công an chỉ mới thừa nhận bắt giữ cô Uyên dù trước đó họ phủ nhận.

Trước đó bạn học của Phương Uyên cho biết rằng khi công an tràn vào phòng trọ bắt cô hôm 14/10 họ nói lý do là ‘để điều tra về các truyền đơn chống Trung Quốc’ mà cô bị cáo buộc đã phát tán.  đọc tiếp

Posted in Người Việt - Nước Việt, Z đến A | Tagged: , , | 1 Comment »

Dân Tây Tạng lại tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp của Trung Quốc

Posted by Webmaster on October 21, 2012

RFI Tiếng Việt  –  Tú Anh  –  Chủ nhật 21 Tháng Mười 2012

Tu sĩ Palden Choetso tự thiêu, ngày 03/11/2011, tại thành phố Đạo Phu, Khu tự trị Cam Tư, tỉnh Tứ Xuyên (ảnh từ video - freetibet.org)Một thanh niên Tây Tạng 27 tuổi đã tự thiêu vào ngày hôm qua 20/10/2012, cạnh một ngôi chùa ở tỉnh Cam Túc. Từ tháng 02/2009 đến nay, gần 60 người Tây Tạng, tăng ni lẫn thế tục, đã biến thân làm đuốc để tố cáo chính sách trấn áp của Bắc Kinh và sự tuyệt vọng của sắc dân bị thống trị.

Theo tổ chức Tây Tạng Tự Do (Free Tibet), thêm một người Tây Tạng đã tự thiêu để phản đối chánh sách áp bức của Trung Quốc. Vụ tự thiêu xảy ra vào ngày hôm qua 20/10/2012, tại làng Bhora, tỉnh Cam Túc, nơi có đông đảo người Tây Tạng sinh sống.

Theo lời kể của một nhân chứng, vào chiều hôm qua, thanh niên Lhamo Kyeb đã tẩm xăng trên quần áo, bật lửa biến thành đuốc và chạy vào tu viện. Một toán công an đuổi theo sau tìm cách dập lửa. Cũng theo nhân chứng này, thanh niên tự thiêu hô to những khẩu hiệu đòi Bắc Kinh phải để cho Đức Đạt Lai Lạt Ma trở về Tây Tạng.

Sáng Chủ nhật hôm nay, AFP không thể liên lạc điện thoại được với tu viện Labrang và cơ quan chính quyền địa phương.

Từ tháng 02/20009, các tổ chức nhân quyền đã kiểm chứng gần 60 vụ tự thiêu tại các tỉnh Tứ Xuyên, Thanh Hải, Cam Túc và tại khu tự trị Tây Tạng.

Trong hai năm gần đây, nhịp độ tự thiêu đã gia tăng. Vụ gần nhất diễn ra cách nay một tuần, vào ngày 13/10/2012, trước tu viện Tsoe, huyện Canlho, ngay tại Tây Tạng. Người sử dụng phương thức đấu tranh bất bạo động tuyệt đối này là Tamdreen Dorji, ông nội của Gungthang Rinpoche thứ 7, vị Lạt Ma được tôn kính tại tu viện Labrang.

Chủ tịch hiệp hội Tây Tạng Tự Do, bà Stephanie Brigden, cảnh báo Bắc Kinh là « ngày nào Trung Quốc còn kềm kẹp Tây Tạng thì người dân còn tiếp tục tranh đấu cho tự do. Không có dấu hiệu cho thấy phong trào Mùa Xuân Tây Tạng lụi tàn ».

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Tagged: , , | Leave a Comment »

Khôi nguyên Nobel Y học Nhật Bản được máy giặt mới

Posted by Webmaster on October 21, 2012

VOA Tiếng Việt  –  21.10.2012

Khôi nguyên giải Nobel Y học Shinya YamanakaCác bộ trưởng trong Nội các Nhật Bản góp tiền để mua một máy giặt mới cho ông Shinya Yamanaka, người vừa mới đoạt giải thưởng Nobel Y học trị giá 1,2 triệu đô la với một đồng nghiệp khác.

Ông Yamanaka đã nói đùa là ông đang sửa máy giặt của ông thì Oslo gọi cho biết ông đoạt được giải Nobel vi công trình nghiên cứu tế bào gốc của ông cùng thực hiện với ông John Guron, một nhà nghiên cứu người Anh.

Ông Yamanaka nói kể từ đó ông không có thời gian để hoàn tất việc sửa chữa máy giặt của ông.

Hôm thứ Sáu, các bộ trưởng Khoa học Nhật Bản Makiko Tanaka nói bà đã trao cho ông Yamanaka một thẻ tặng quà do 16 đồng nghiệp của bà ký, mỗi người góp 126 đô la để mua một máy giặt mới.

Posted in Z đến A, Đời sống quanh ta | Leave a Comment »